Hứa Đình tổ chức buổi tụ tập này ở thành phố Vọng Hải, mục đích chính là nhắm vào Trương Lộ Tuyết. Không ngờ sau khi đến đây, hắn lại bị dội ngay một gáo nước lạnh. Dù được tận mắt thấy Trương Lộ Tuyết ngoài đời còn xinh đẹp hơn trong ảnh gấp mấy lần, nhưng hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn “bà xã” trong game của mình ngồi thân mật bên cạnh một người đàn ông khác.
Tuy Trịnh Khả Nhạc đã giải thích, nhưng trong lòng Hứa Đình vẫn luôn le lói hy vọng có thể nên duyên với người vợ tuyệt sắc giai nhân này, tốt nhất là thiết lập được mối quan hệ ngoài đời thực. Hứa Đình vốn định bắt đầu bằng việc tạo quan hệ tốt với Trịnh Khả Nhạc trước, nhưng hắn lại phát hiện ra cô nàng mỹ nữ này dường như cũng rất thân thiết với người đàn ông trạc ba mươi kia. Lúc ăn cơm, cả người cô gần như dán chặt vào gã đó. Đàn ông không thể chấp nhận được việc có mỹ nữ ngay trước mặt mà lại tỏ thái độ thờ ơ, chẳng thèm đếm xỉa đến mình. Bản năng của giống đực là vậy, luôn muốn thể hiện sức hút của mình trước phái yếu để tạo ấn tượng tốt, sau đó tiến tới hành vi giao phối.
Con người chẳng qua cũng chỉ là một loài động vật bậc cao, nên vẫn mang bản tính động vật. Không chỉ Hứa Đình, ngay cả gã phó hội trưởng Tuyệt Thế Ngất Trời kia cũng có suy nghĩ tương tự. Trong bữa ăn, bản năng giống đực trong cơ thể họ đều được khơi dậy mạnh mẽ.
Hứa Đình nâng ly rượu lên uống cạn một hơi, sau đó đặt mạnh xuống bàn, đưa tay quệt miệng rồi quay sang Trịnh Khả Nhạc, nói:
- Nguyệt Nhi, à, tôi quen miệng rồi, cô đừng để ý!
Trịnh Khả Nhạc vừa gắp một miếng thức ăn cho vào miệng, nghe Hứa Đình bắt chuyện. Cô khẽ nhai, nuốt xong rồi đặt đũa xuống, nhẹ nhàng gật đầu:
- Không sao!
- Nguyệt Nhi, lần này tôi vốn định để mọi người lên tỉnh tụ tập, lúc đó tôi có thể dẫn mọi người đi chơi một vòng. Nhưng cô cứ nhất quyết phải tổ chức ở Vọng Hải nên tôi đành phải tới đây. Ban đầu tôi định lái chiếc xe Benz nhập khẩu của mình đi, nhưng nghĩ lại thôi, sợ lái xe từ tỉnh xuống đây mệt quá thì không còn sức tụ tập với mọi người.
Gã phó hội trưởng Tuyệt Thế Ngất Trời nghe vậy liền đặt đũa xuống, vỗ vai Hứa Đình, nói:
- Hội trưởng, sao cậu không nói sớm, tôi lái xe giúp cậu được mà!
Gã đàn ông này cũng trạc hai hai, hai ba tuổi, trông ngang ngửa Hứa Đình. Tên thật của hắn là Từ Thế Vĩ, trước đây từng là dân xã hội đen. Sau khi các băng đảng lớn nhỏ bị dẹp loạn, Từ Thế Vĩ cùng bạn bè mở một quán net. Công việc ở quán cũng chẳng có gì, cả ngày chỉ ngồi chơi game. Từ Thế Vĩ có quen biết một số bạn bè tốt trong giới giang hồ. Lần này, nghe nói Hứa Đình đến thành phố Vọng Hải tổ chức tụ tập, kêu gọi mọi người trong ban hội đến tham gia, Từ Thế Vĩ liền hăng hái hẳn lên.
Từ Thế Vĩ biết lái xe, nghe Hứa Đình nói vậy, hắn liền ba hoa:
- Lái xe thì cứ giao cho tôi là xong ngay. Nghĩ lại ngày xưa, tôi cùng đại ca đi chém người, mỗi lần đi cả một hai trăm mạng, đoàn xe nối đuôi nhau trùng trùng điệp điệp, đúng là uy phong lẫm liệt. Ở đất Vọng Hải này, chẳng có ai dám hó hé gì với bọn tôi. Đến nơi, tôi cho xe dừng lại, cầm đao đi chém người, chém xong thì tìm chỗ nghỉ ngơi. Hồi đó đúng là sảng khoái. Sau này, cuộc sống như vậy không còn ý nghĩa nữa, tôi mới mở quán net. Có điều, mấy huynh đệ của tôi vẫn còn ở thành phố Vọng Hải đấy. Hội trưởng Hứa, ở nơi khác tôi không dám nói, chứ ở thành phố Vọng Hải này, chỉ cần nhắc tên tôi là ổn ngay!
Người này cứ uống rượu vào là nói chuyện trên trời dưới đất. Lời của Từ Thế Vĩ rõ ràng là khoác lác. Diệp Lăng Phi vừa gắp thức ăn, nghe xong những lời này chỉ khẽ cười rồi lắc đầu. Từ Thế Vĩ liếc mắt thấy vậy, bèn hỏi:
- Sao thế, không tin lời tôi nói à?
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Đương nhiên là không phải. Tôi đây chẳng có bản lĩnh gì to tát, chỉ biết nể phục những người có bản lĩnh thôi. Vừa nghe cậu nói, tôi chỉ thấy kinh ngạc, không ngờ cậu còn trẻ tuổi như vậy đã có bản lĩnh lớn đến thế. Sau này nếu tôi ở Vọng Hải gặp chuyện gì, có thể tìm cậu giúp đỡ được không?
- Chuyện nhỏ thôi! - Từ Thế Vĩ nhếch mép. - Huynh đệ, tuy anh và tôi không quen biết, nhưng anh đã là bạn của Nguyệt Nhi thì cũng là bạn của tôi, nên dễ nói chuyện thôi. Có chuyện gì cứ tìm tôi. À, Nguyệt Nhi, em cũng vậy nhé, có gì cứ tìm anh. Hôm nay chúng ta ngồi đây uống rượu với nhau, đó chính là duyên phận!
Trịnh Khả Nhạc liếc nhìn Từ Thế Vĩ, nở một nụ cười xã giao qua loa. Sau đó, cô ghé sát tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Diệp đại ca, em thấy ở đây không thoải mái, hay là chúng ta đi chỗ khác ăn đi!
Trịnh Khả Nhạc không thích ngồi ăn với mấy người này, bây giờ cô có chút hối hận. Biết vậy gặp mặt xong rồi đi ngay cho xong, giờ ở lại ăn cơm mà trong lòng khó chịu vô cùng, nhất là khi nghe những lời ba hoa chích chòe kia, cô càng cảm thấy nuốt không trôi.
Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, quay sang Trương Lộ Tuyết nói nhỏ vài câu. Trương Lộ Tuyết liền cầm khăn giấy lên lau miệng, chuẩn bị rời đi.
Trịnh Khả Nhạc đặt đũa xuống, lấy ví tiền từ trong túi ra, rút hai tờ một trăm đồng đưa cho Hứa Đình:
- Tiêu Dao, đây là tiền của tôi và chị Lộ Tuyết. Chúng tôi có việc, phải đi trước!
- Nguyệt Nhi, cô đi rồi sao? - Hứa Đình giật mình, không ngờ mấy người Trịnh Khả Nhạc lại đi nhanh như vậy.
- Có chút chuyện! - Trịnh Khả Nhạc đứng dậy. - Tiêu Dao, chúng ta gặp lại sau nhé!
- Nguyệt Nhi, đợi chút! - Hứa Đình cầm tiền đưa lại cho Trịnh Khả Nhạc. - Tôi đã nói rồi, bữa cơm hôm nay tôi mời. Chút tiền này có đáng là bao, tiền tiêu vặt một tháng của tôi cũng năm sáu chục nghìn, tiêu vào game cũng đã mấy nghìn rồi. Nguyệt Nhi, sau này chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé. Lúc nào cô lên tỉnh, tôi nhất định sẽ dẫn cô đi chơi!
- Chuyện đó nói sau đi!
Trịnh Khả Nhạc vừa dứt lời, từ cửa khách sạn bỗng có tiếng người ngạc nhiên gọi lớn:
- Diệp tiên sinh!
Tiếng gọi rất to, khiến ba bốn mươi người đang ngồi ăn trong đại sảnh đều quay đầu nhìn về phía cửa. Chỉ thấy năm sáu người đàn ông vừa bước vào. Ông chủ khách sạn Phú Quý Viên vội vàng chạy ra đón tiếp. Nhìn khí thế này, ai cũng biết người đến không phải dạng tầm thường.
Đi đầu là một người đàn ông khoảng hai bảy, hai tám tuổi, vừa nhìn đã biết không đơn giản, ánh mắt sắc bén khiến người khác bất giác rùng mình.
Người đàn ông này không thèm để ý đến ông chủ khách sạn mà đi thẳng về phía Diệp Lăng Phi, miệng cười nói:
- Diệp tiên sinh, không ngờ lại gặp ngài ở đây, lâu lắm rồi mới được gặp ngài!
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Tôn Hồng, tôi có chút việc, thời gian trước không ở Vọng Hải. Sao rồi, tôi nghe nói con nhóc Vũ Văn đó làm công ty giải trí truyền hình mưa làm gió đấy nhỉ!
- Diệp tiên sinh, ngài đừng nói nữa, đại tiểu thư bây giờ hành hạ tôi gần chết rồi. Động một tí là bắt tôi dẫn người đi làm diễn viên quần chúng, mà khổ nhất là để cho mấy tay sinh viên kia đánh. Đây chẳng phải trò cười sao? Tôi trước đây chuyên đi đánh người, chứ có bao giờ bị ai đánh. Lần trước tôi đã nói với đại tiểu thư rồi, dù là quay phim đi nữa, ít ra cũng nên tìm mấy tay sinh viên biết đánh đấm một chút. Mấy cậu sinh viên đó nhìn là biết không phải dân chuyên đánh nhau, tay chân nhỏ như que tăm, cầm đao còn không biết chém thế nào. Diệp tiên sinh, ngài có thời gian rảnh thì nói giúp tôi với đại tiểu thư một tiếng, đừng quay mấy bộ phim đó nữa, hành hạ người ta chết mất. Nếu đại tiểu thư muốn quay, tôi có thể tìm giúp cô ấy mấy người, nhưng đừng bắt tôi phải dẫn người đi nữa!
- Tôn Hồng, ông đang than thở với tôi đấy à!
-o0o-
Diệp Lăng Phi cười cười, vỗ vai Tôn Hồng:
- Đây gọi là mô phỏng thực tế. Mấy ông vốn là chuyên gia trong nghề này, muốn quay phim xã hội đen thì tìm thẳng mấy ông là chuẩn rồi. Nói cho ông biết, đa số dân xã hội đen ở Hồng Kông đều là diễn viên cả. Chỉ có người trong ngành mới biết rõ nhất. À, thế này đi, lúc nào có thời gian, tôi sẽ nói lại với Vũ Văn!
- Cảm ơn Diệp tiên sinh nhiều. À, Diệp tiên sinh, vậy tôi không làm phiền ngài nữa!
Tôn Hồng nói xong liền đảo mắt một vòng, nhìn thấy Từ Thế Vĩ thì khẽ cau mày, cảm thấy có chút quen mắt. Từ Thế Vĩ sớm đã nhận ra Tôn Hồng, thấy Tôn Hồng nhìn mình, hắn vội vàng đứng dậy, chạy lại gần, mặt tươi cười nói:
- Tôn đường chủ, ngài không nhận ra em sao? Em vốn đi theo đại ca Trần!
- Đại ca Trần? - Tôn Hồng ngẩn người, có vẻ không nhớ ra. Một người đàn ông đứng sau ghé vào tai Tôn Hồng nói nhỏ vài câu. Tôn Hồng gật gật đầu, nhìn về phía Từ Thế Vĩ: - Là Trần Ngũ à!
- Dạ, dạ, chính là Trần Ngũ đại ca. Tôn đường chủ, trước đây em cũng từng được gặp ngài rồi!
Từ Thế Vĩ lấy ra một điếu thuốc, đưa cho Tôn Hồng, rồi lại đưa cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi xua tay, nói với Tôn Hồng:
- Ở đây tôi còn có hai người bạn, chúng tôi có việc phải đi trước!
Diệp Lăng Phi vừa định cất bước rời đi thì bỗng dừng lại, nhìn Tôn Hồng nói:
- Tôn Hồng, tôi nghe nói mấy ông lúc đi chém người lái cả một đoàn xe dài một hai trăm chiếc, ở thành phố Vọng Hải không ai dám quản. Sao tôi không biết chuyện này nhỉ? Chẳng lẽ là trước khi tôi đến Vọng Hải sao?
Tôn Hồng giật mình, nghi ngờ nhìn Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, là thằng khốn nào nói thế? Bang hội chúng tôi năm đó đâu có khoa trương đến vậy. Đừng thấy bang của bọn tôi giờ không còn nữa, nếu biết được thằng khốn nào dám làm bại hoại thanh danh của chúng tôi, tôi tuyệt đối không tha cho nó đâu!
Diệp Lăng Phi nhìn Từ Thế Vĩ đang sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, khẽ cười:
- Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi. Thôi, cứ vậy nhé!
Diệp Lăng Phi nói xong liền cùng Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc bước ra ngoài.
Tôn Hồng miệng vẫn lẩm bẩm:
- Lạ thật. Diệp tiên sinh sao tự dưng lại hỏi chuyện này? Hừm, nếu để ta tìm ra thằng khốn đó, ta nhất định sẽ đánh cho nó tàn phế!
Từ Thế Vĩ cúi gằm mặt, không dám nhìn Tôn Hồng. Lúc này Tôn Hồng mới nhớ ra vẫn còn một tên nhóc đang đứng trước mặt mình. Hắn chỉ cảm thấy đã gặp tên này ở đâu đó rồi, hình như từng là người dưới trướng của hắn, nhưng không có ấn tượng gì nhiều. Phủ Đầu Bang bây giờ đã giải tán, mấy anh em còn lại đều đi theo Tôn Hồng.
Tôn Hồng đưa tay vỗ vỗ vai Từ Thế Vĩ. Cái vỗ này khiến Từ Thế Vĩ sợ đến run bắn cả người, suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống đất. Tôn Hồng giật mình:
- Sao thế, không khỏe à?
- Tôn đường chủ, không... không phải... không phải thế! - Từ Thế Vĩ mặt trắng bệch, run rẩy nói.
- Sau này đừng gọi ta là Tôn đường chủ nữa, bang hội sớm đã giải tán rồi. Bây giờ ta chỉ là một người làm ăn chân chính thôi! - Tôn Hồng nói. - Thôi, về ngồi ăn với bạn cậu đi!
- Dạ vâng, vâng! - Từ Thế Vĩ gật đầu lia lịa.
Tôn Hồng cũng không để ý đến Từ Thế Vĩ nữa, cất bước lên lầu. Từ Thế Vĩ vừa quay lại chỗ ngồi đã như người thoát nạn, ngồi phịch xuống ghế. Những người tham gia buổi tụ tập hôm nay đều đã nghe được cuộc nói chuyện giữa Từ Thế Vĩ và Tôn Hồng. Nhất là những người sống ở Vọng Hải, họ cũng biết chuyện về bang hội xã hội đen năm đó.
Hứa Đình không rõ sự tình, đợi Từ Thế Vĩ ngồi xuống mới bĩu môi, hắng giọng:
- Người đó là ai mà ngang ngược thế!
Từ Thế Vĩ nghe xong, sợ đến thất sắc, vội nói:
- Cậu đừng nói linh tinh, người đó không dây vào được đâu. Trước đây ở Vọng Hải có một bang hội lớn gọi là Phủ Đầu Bang, người đó là đường chủ. Nói thế nào nhỉ, ban nãy tôi nói có hơi khoa trương, nhưng Phủ Đầu Bang năm đó ở Vọng Hải đúng là hô mưa gọi gió đấy. Aida, tôi nghĩ ra người kia là ai rồi!
Từ Thế Vĩ bỗng chốc nhớ ra thân phận của Diệp Lăng Phi, lúc này hắn lại càng sợ hãi hơn.
Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc rời khỏi Phú Quý Viên. Ba người vốn cũng chẳng ăn được gì nhiều. Diệp Lăng Phi lái xe, chở hai cô gái đến một quán ăn ngay cạnh bến tàu.
Ở đây, Trương Lộ Tuyết ăn uống vui vẻ khác hẳn với bộ dạng cau có lúc ở Phú Quý Viên, đúng là một trời một vực. Cô cười tươi, ngồi ngay cạnh Diệp Lăng Phi, nói:
- Khả Nhạc, lần này phiền phức rồi, tên nhóc đó chắc chắn sẽ bám lấy em. Ban nãy nhìn là biết hắn mê em như điếu đổ!
- Chị Lộ Tuyết, chị đừng nói nữa, giờ em vẫn đang hối hận chết đi được! - Trịnh Khả Nhạc khoa trương nói. - Em cho anh ta số điện thoại rồi, nhỡ hắn cứ làm phiền em thì biết làm thế nào đây?
- Đó là chuyện của em mà! - Trương Lộ Tuyết cười. - Khả Nhạc, em tự nghĩ cách đi, hay là đổi số điện thoại luôn!
- Chuyện này... em thật sự phải nghĩ lại! - Trịnh Khả Nhạc nói, lúc này cô quả thật rất lo lắng.
- Diệp Lăng Phi, ăn xong chúng ta làm gì tiếp? - Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Ăn xong thì đưa hai người về nhà thôi, còn làm gì được nữa! - Diệp Lăng Phi nhìn ra ngoài, trời đã tối đen. Trong lòng anh thầm tính toán cũng nên về nhà rồi.
- Không phải chứ, mới thế này đã về nhà rồi sao! - Trương Lộ Tuyết nghe xong, môi liền cong lên, tỏ vẻ không muốn. Cô đưa tay luồn đến đùi Diệp Lăng Phi, vuốt ve. Diệp Lăng Phi không biết cô muốn làm gì, hỏi: - Lộ Tuyết, em làm gì thế!
- Làm gì à, đương nhiên là lấy điện thoại của anh rồi, em phải gọi cho Bạch Tình Đình! - Trương Lộ Tuyết nói. - Em gọi Bạch Tình Đình qua đây!
- Đừng gây chuyện nữa! - Diệp Lăng Phi đẩy Trương Lộ Tuyết ra. - Ngày mai anh và Tình Đình còn phải đi chụp ảnh cưới, tối nay cần về sớm nghỉ ngơi. Lộ Tuyết, anh hứa với em, lần sau sẽ dẫn em đi chơi!
Trương Lộ Tuyết nghe vậy, liền thơm chụt một cái lên má Diệp Lăng Phi ngay trước mặt Trịnh Khả Nhạc:
- Quyết định vậy nhé, đừng quên lời anh đã hứa đó!
Diệp Lăng Phi lau chỗ bị Trương Lộ Tuyết thơm, cúi đầu chuyên tâm ăn cơm.
Nhà của Trương Lộ Tuyết ở gần bến tàu. Diệp Lăng Phi lái xe đưa cô về trước, sau đó lại đưa Trịnh Khả Nhạc về khu chung cư cô thuê. Diệp Lăng Phi không tắt máy. Trịnh Khả Nhạc cũng không muốn xuống xe ngay, cô hỏi:
- Diệp đại ca, anh không lên ngồi một lát sao?
- Hôm nay muộn rồi, để hôm khác đi! - Diệp Lăng Phi đưa tay sờ lên khuôn mặt mịn màng của Trịnh Khả Nhạc. - Ngày mai anh còn có việc, đợi xong đợt này rồi nói tiếp. À, em định khi nào chuyển phòng?
- Trước Tết ạ! - Trịnh Khả Nhạc nói. - Tết em về nhà, trước khi về em sẽ tìm chỗ trọ rồi chuyển luôn!
- Ừm, thế là tốt nhất! - Diệp Lăng Phi nói. - Có chuyện gì thì gọi cho anh nhé!
- Diệp đại ca, em có chuyện muốn hỏi anh! - Trịnh Khả Nhạc nhìn Diệp Lăng Phi, ngập ngừng.
Diệp Lăng Phi giục:
- Khả Nhạc, có chuyện gì em cứ nói đi!
- Chuyện về... chuyện về... tiền thưởng cuối năm của em được bao nhiêu ạ?
Diệp Lăng Phi nghe xong bật cười:
- Con bé này, chỉ nghĩ đến tiền thưởng thôi đúng không? Chuyện này anh đã giao cho Lộ Tuyết lo rồi. Anh thấy thưởng cuối năm nay của em không ít đâu, mười nghìn đủ không?
- Diệp đại ca, thật sao, anh không lừa em chứ? - Trịnh Khả Nhạc có chút không tin. - Có phải là tiền thưởng cuối năm của em không tính, mà còn cho em thêm mười nghìn nữa?
Diệp Lăng Phi gật đầu, cười nói:
- Anh lừa em làm gì?
- Diệp đại ca, cảm ơn anh, tốt quá rồi! - Trịnh Khả Nhạc cười rạng rỡ, ôm chầm lấy cổ Diệp Lăng Phi, thơm mạnh lên má anh một cái.
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào mông cô:
- Con bé này, thôi nào, đừng vui mừng quá thế, mau về nhà đi!
- Diệp đại ca, em biết rồi! - Trịnh Khả Nhạc trước khi xuống xe, lại thơm lên má Diệp Lăng Phi một cái nữa mới chịu đi. Nhìn Trịnh Khả Nhạc lên lầu, Diệp Lăng Phi mới lái xe rời đi.
Lúc Diệp Lăng Phi về đến biệt thự, anh phát hiện bên trong khá náo nhiệt. Vu Tiêu Tiếu, Angel, Alice và cả hai nữ vệ sĩ của Alice cũng đang có mặt.
- Chuyện gì thế này, mở tiệc à? - Diệp Lăng Phi vừa bước vào, liền cởi áo khoác ném lên sofa rồi ngồi xuống.
Bạch Tình Đình hứng khởi ngồi đến bên cạnh anh:
- Ông xã, em và mọi người đang bàn bạc xem chúng ta chụp ảnh cưới thế nào đây này!
- Không phải chứ, chụp ảnh cưới thôi mà cũng cần các em phải tốn công đến thế à? Nhiếp ảnh gia sẽ hướng dẫn mà. Bà xã, em tạm dừng đi, ngủ sớm thôi, mai còn phải chụp ảnh cho đẹp nữa chứ! - Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc về phía Angel và Alice. - Các em cũng về nghỉ sớm đi, ngày mai đừng có đi xem náo nhiệt nữa, anh thấy loạn lắm rồi đấy!
Angel nghe vậy lập tức phản bác:
- Anh sao lại thế chứ, chẳng lẽ không cho em và Alice đi xem được sao? Tóm lại, bọn em quyết định rồi, dù anh không cho đi, bọn em vẫn đi!
- Tùy các em thôi, anh giờ mệt lắm, đi ngủ sớm đây! - Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đứng dậy, quay sang Bạch Tình Đình. - Bà xã yêu à, đừng quên sáng mai phải dậy sớm đấy, em và mọi người đừng nói chuyện khuya quá!
- Vâng, em biết rồi. - Bạch Tình Đình đáp.
Diệp Lăng Phi quay người bước lên lầu, thấy Chu Hân Mính đang nằm trên giường đọc sách. Anh lên giường, gối đầu lên chiếc bụng đang nhô cao của cô, dịu dàng nói:
- Này, có nghe thấy bố đang nói không?
Chu Hân Mính đặt sách xuống, cười nói:
- Đừng đùa nữa, mới mang thai bốn tháng, con làm sao nghe thấy anh nói được chứ!
- Chuyện này không chắc đâu, con của Diệp Lăng Phi anh nhất định sẽ là rồng trong nhân gian! - Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên, thơm lên môi Chu Hân Mính một cái, rồi bước xuống giường. - Anh đi tắm trước đã, tắm xong rồi nói tiếp!
Bạch Tình Đình rất hưng phấn. Tuy chưa tổ chức lễ cưới, nhưng chỉ riêng việc chụp ảnh cưới thôi cũng đủ khiến cô vui sướng tột độ. Vu Tiêu Tiếu bị Bạch Tình Đình gọi qua giúp. Cô vốn không thích ở ký túc xá, mấy bạn cùng phòng đều đi tự học cả. Vu Tiêu Tiếu một mình cuộn tròn trên giường chơi game. Nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, cô hào hứng chạy ngay qua.
Angel và Alice cũng bị Bạch Tình Đình gọi đến. Bạch Tình Đình không chỉ bàn về chuyện chụp ảnh cưới mà còn cả chuyện nên mặc váy cưới màu gì trong ngày cưới, đủ thứ vấn đề đều muốn thảo luận với mọi người.
Còn Laura và Ann, hai cô là vệ sĩ của Alice, nên Alice đi đâu, họ theo đó, nửa bước không rời. Mấy người ngồi nói chuyện mãi cho tới hơn mười giờ. Vu Tiêu Tiếu lúc này mới ngáp một cái, cô có chút buồn ngủ rồi, dụi dụi mắt:
- Chị, em buồn ngủ rồi, em đi ngủ trước đây!
- Hơn mười giờ rồi! - Bạch Tình Đình nhìn đồng hồ, giật mình. - Chết rồi, mai còn phải chụp ảnh nữa, phải ngủ sớm mới được, không thì ngày mai sẽ không còn đẹp nữa!
- Chị, đúng rồi đó, sớm đi ngủ thôi! - Vu Tiêu Tiếu lại ngáp. - Chị, em đi rửa mặt chút, em ngủ phòng trước kia của chị Hân Mính nhé!
- Ừ, đúng rồi, em ngủ ở phòng của Hân Mính đi! - Bạch Tình Đình nói. - Em tự mình lên nhé!
Vu Tiêu Tiếu vừa ngáp vừa dụi mắt bước lên lầu. Phòng của Chu Hân Mính cái gì cũng có. Chu Hân Mính chỉ chuyển sang ngủ ở phòng ngủ chung của cả ba người, còn những thứ khác không hề động đến. Vu Tiêu Tiếu cởi quần áo, thay bằng bộ đồ ngủ của Chu Hân Mính. Đồ ngủ của Chu Hân Mính có chút rộng, Vu Tiêu Tiếu mặc vào người, áo kéo tận xuống đất, chiếc áo ngủ màu trắng này trông hệt như áo blouse trong phòng thí nghiệm. Cô thắt chặt đai áo rồi mới bước ra khỏi phòng đi đánh răng.
Lúc cô vừa ra khỏi phòng, cửa vẫn còn chưa đóng, Vu Tiêu Tiếu liền nghe thấy tiếng điện thoại reo. Cô quay lại phòng, cầm điện thoại lên, thấy là số điện thoại nhà.
Vu Tiêu Tiếu chần chừ nhấc máy, đầu dây bên kia vọng lại tiếng mẹ cô:
- Tiêu Tiếu, con ngủ chưa?
Vu Tiêu Tiếu ngồi xuống mép giường:
- Chưa ạ!
- Tiêu Tiếu, mẹ... mẹ có chuyện muốn nói với con! - Mẹ của Vu Tiêu Tiếu ngập ngừng.
Vu Tiêu Tiếu cầm điện thoại, cắn chặt môi:
- Mẹ, có phải mẹ định nói với con chuyện của bố không? Con biết rồi, chuyện này là do ông, bố và mẹ đều khó xử. Nhưng mẹ à, đây là chuyện cả đời của con, chẳng lẽ mẹ nhẫn tâm nhìn con gả cho một người con không thích, mà còn là người con ghét nữa sao?
- Tiêu Tiếu, mẹ biết! - Mẹ cô nói. - Chỉ là lần này chuyện có chút nghiêm trọng. Tiêu Tiếu, chuyện này dù mẹ có nói con cũng không hiểu. Ý của ông con là muốn con và Tưởng Nhạc Dương đính hôn...!
Mẹ cô còn chưa nói dứt lời, Vu Tiêu Tiếu đã chen vào:
- Mẹ, con không đính hôn với Tưởng Nhạc Dương đâu. Con đã nói với mẹ rồi, con có người con thích rồi, hơn nữa, con còn mang thai con của anh ấy. Tóm lại, con sẽ không có bất cứ quan hệ gì với Tưởng Nhạc Dương cả!
Vu Tiêu Tiếu nói xong liền cúp máy, gục mặt xuống giường bật khóc. Điện thoại lại vang lên lần nữa. Vu Tiêu Tiếu nghe thấy nhưng không có ý định nhấc máy, mãi cho tới lần thứ ba, cô mới ngồi dậy, tay trái gạt nước mắt, tay phải nghe điện thoại.
- Tiêu Tiếu, con đừng khóc nữa, mẹ biết con chưa bao giờ phải chịu ấm ức! - Mẹ cô cũng khóc, bà vừa khóc vừa nói. - Tiêu Tiếu, mẹ không hề ép con. Con là con gái của mẹ, mẹ đương nhiên hy vọng con được sống hạnh phúc. Lần này, trên tỉnh xảy ra chuyện, tuy không liên quan đến bố con, nhưng lại liên lụy tới ông con. Mấy chuyện này mẹ cũng không thể nói rõ với con được, mẹ chỉ có thể nói cho con biết... Tiêu Tiếu, hứa với mẹ, phải sống hạnh phúc nhé!
- Mẹ, có phải bố xảy ra chuyện rồi không? - Vu Tiêu Tiếu lau nước mắt, vội hỏi.
- Tiêu Tiếu, thật ra, bố con sớm muộn cũng xảy ra chuyện thôi. Đây là sự thay đổi quyền lực. Ông con về hưu rồi, mà Vu gia lại không có nhân vật nào có thế lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác bắt nạt. Thật ra, Tiêu Tiếu, mẹ nói riêng với con nhé, cho dù con có đính hôn với Tưởng Nhạc Dương, cũng không giúp được gì cho bố con cả. Mẹ đã từng nói với bố con, Tưởng gia sẽ không giúp Vu gia đâu. Cho dù hai nhà có liên hôn, cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp, ngược lại còn trở thành bàn đạp để Tưởng gia leo lên. Chuyện này đã chứng minh rõ điều đó, bí thư Tưởng Khải Lâm không hề có ý muốn giúp bố con, hoàn toàn chỉ khoanh tay đứng nhìn...
Vu Tiêu Tiếu không hoàn toàn hiểu hết dụng ý của mẹ mình, cô chỉ cảm thấy mọi chuyện rất phức tạp, liên quan đến cả hai gia tộc. Mấy chuyện này không phải là thứ cô có thể hiểu được, cô cũng không muốn trở thành vật hy sinh của gia tộc.
- Mẹ, con không muốn con...!
Lời của Vu Tiêu Tiếu bị mẹ cô ngắt lời:
- Tiêu Tiếu, mẹ hiểu ý con, mẹ cũng không có ý ép con. Ban nãy mẹ đã nói rồi, cho dù Vu gia có liên hôn với Tưởng gia, không những không được lợi gì mà ngược lại còn trở thành bàn đạp cho họ. Những lời này, mẹ chỉ có thể nói với con thôi, bố con không nghe vào đâu. Tiêu Tiếu, con đừng nghe lời bố con, ông ấy cũng không còn cách nào khác. À, Tiêu Tiếu, Tết này con thật sự không về sao?
- Mẹ, con không muốn về, con muốn ở lại đây. Lần trước con nói với mẹ rồi, con ở đây có quen một người chị, kỳ nghỉ con sẽ tới làm thêm ở tập đoàn của chị ấy, còn Tết thì con cũng sẽ ở đây đón Tết! - Vu Tiêu Tiếu nói. - Con cảm thấy bố con rất giận, mẹ à, giờ con thật sự không muốn về nhà!
- Tiêu Tiếu, mẹ không ép con. À, tiền con còn đủ dùng không, mẹ gửi cho con ít tiền để đón Tết!
- Con không có chuyện gì thì gọi điện cho mẹ nhé, báo cho mẹ biết con bình an. Đợi bố con hết giận rồi hẵng nói. Bố con giờ cũng rất buồn, ông ấy có thể sẽ bị điều ra khỏi tỉnh. Theo tình hình hiện nay, tốt lắm cũng chỉ là một thị trưởng ở một thành phố nghèo thôi...
-o0o-
- Mẹ, con không thiếu tiền, trong tay con vẫn còn tiền! - Vu Tiêu Tiếu nói. - Con chỉ muốn tìm việc làm thêm nhân lúc nghỉ thôi, con muốn tự kiếm tiền nuôi sống bản thân, không muốn cứ mãi dựa vào gia đình!
- Ừ, con làm thế là tốt! - Mẹ cô nói. - Có chuyện gì hoặc lúc nào rảnh thì cứ gọi cho mẹ, đừng quên đó nhé!
- Con biết rồi!
Vu Tiêu Tiếu gác điện thoại, buồn bã hồi lâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng. Một lúc sau, cô mới lững thững bước ra khỏi phòng. Sau khi đánh răng xong, Vu Tiêu Tiếu quay về phòng, ngồi trước bàn trang điểm, thoa lên mặt chút sữa dưỡng da. Đang chuẩn bị lên giường ngủ thì điện thoại lại reo. Cô nghĩ vẫn là mẹ gọi đến, vội vàng cầm lấy điện thoại, không nhìn số đã nhấn nút nghe.
Nằm ngoài dự đoán, đầu dây bên kia vọng lại tiếng cười dâm đãng của Tưởng Nhạc Dương. Tiếng cười đó lọt vào tai Vu Tiêu Tiếu khiến cô chỉ cảm thấy vô cùng buồn nôn. Cô tức giận nói:
- Tưởng Nhạc Dương, anh làm cái gì thế hả?
- Tiêu Tiếu, anh nhớ em rồi! - Giọng Tưởng Nhạc Dương có chút dung tục, trong điện thoại còn vọng lại tiếng ồn ào, có vẻ như hắn đang ở một nơi nào đó rất náo nhiệt.
- Anh nhớ tôi làm gì chứ, sao tôi thấy cả người mình nổi da gà lên thế này! - Vu Tiêu Tiếu khó chịu nói. - Nghe này Tưởng đại công tử, cả ngày anh chẳng phải bận lắm sao, sao lại rảnh gọi cho tôi thế này? Tôi nghe giọng anh chỉ thấy buồn nôn thôi!
- Tiêu Tiếu, xem em nói gì kìa, chúng ta là quan hệ gì chứ, em nói chuyện với anh thế này chẳng phải sẽ làm tổn thương anh sao! - Tưởng Nhạc Dương rõ ràng rất đắc ý, giọng điệu hả hê trên nỗi đau của người khác, cái giọng khiến Vu Tiêu Tiếu buồn nôn cất lên: - Tiêu Tiếu, anh thấy mấy đứa con gái bên cạnh anh sao chẳng ai tốt bằng em. Bọn họ mông chẳng có mông, ngực chẳng có ngực, ngay cả cảm giác trên giường cũng chẳng sướng chút nào, chỉ biết la hét ầm ĩ, đúng là ồn chết đi được. Giờ anh đặc biệt nhớ em, nhớ đến muốn chết luôn. Cứ nghĩ tới cái mông tròn lẳn của em, bộ ngực mềm mại cao vút của em, anh đã thấy thằng nhỏ của anh ướt luôn rồi...
- Tưởng Nhạc Dương, anh có phải rảnh rỗi quá không, muốn bị người ta cưỡng hiếp lắm phải không? Tên khốn nạn, anh đừng để tôi nhìn thấy mặt anh, bằng không tôi sẽ kẹp cho anh chết thì thôi! - Vu Tiêu Tiếu nghe những lời Tưởng Nhạc Dương sỉ nhục mình, lập tức nổi giận lôi đình, mắng xối xả.
Tưởng Nhạc Dương nghe Vu Tiêu Tiếu mắng, không những không tức giận mà ngược lại còn bật cười:
- Tiêu Tiếu, cô bớt sức lại đi. Chẳng lẽ cô không biết chuyện của bố cô sao? Anh nói cho cô biết, lần này bố cô chết chắc rồi. Vu gia nhà cô không còn như trước nữa, ông cô đã về hưu, còn mấy ông chú của cô thì e rằng cũng chẳng có ai ra hồn. Tưởng gia nhà anh lại hoàn toàn khác. Lúc này Vu gia nhà cô chỉ có thể nghĩ cách ôm lấy gót chân Tưởng gia nhà anh thôi. Hừm, đừng nghĩ mình tốt đẹp lắm, nói cho cô biết, phụ nữ tôi chơi cũng nhiều rồi, có thèm để ý gì tới cô đâu. Nhưng không có cách nào cả, ai bảo ông cô cứ bám mãi vào chuyện cũ, cứ đòi người thừa kế Tưởng gia phải lấy cô về. Có điều, không sao cả, lấy cô rồi, tôi có thể ném cô vào nhà coi như vật trang trí cũng được...
- Tưởng Nhạc Dương, anh là tên khốn nạn, anh là tên đê tiện! Muốn lấy tôi sao, đi mà nằm mơ đi, tôi tuyệt đối không bao giờ lấy anh đâu! - Vu Tiêu Tiếu quát lớn vào điện thoại.
Tưởng Nhạc Dương cười lạnh:
- Chúng ta cứ đợi xem, rất nhanh bố cô sẽ thấy kết cục thôi. Không biết cái chức tỉnh trưởng của bố cô sẽ thế nào đây. Tới lúc đó, cô sẽ phải chạy tới quỳ dưới chân tôi mà cầu xin tôi lấy cô, nếu không, bố cô nói không chừng sẽ có một kết cục thảm bại không tưởng đó, ha ha!
- Tưởng Nhạc Dương, anh là tên đê tiện, tôi nguyền rủa anh chết không toàn thây!
Vu Tiêu Tiếu nói xong, “pụp” một tiếng gác máy, cô gục ngay xuống giường khóc nức nở. Cô lớn thế này rồi, chưa bao giờ bị người khác sỉ nhục như vậy. Lần này bị Tưởng Nhạc Dương sỉ nhục, Vu Tiêu Tiếu cảm thấy ấm ức không biết xả vào đâu.
Cô nằm trên giường khóc một hồi, giọng cũng khàn đi. Cô bước xuống giường, lau nước mắt, đi ra khỏi phòng ngủ. Vu Tiêu Tiếu dẫu sao cũng là một cô gái được cưng chiều từ bé, gặp phải chuyện thế này, cô muốn tìm người an ủi. Ở đây chỉ có Bạch Tình Đình. Vu Tiêu Tiếu đến trước phòng ngủ của Bạch Tình Đình, do dự gõ cửa.
- Ai? - Trong phòng vọng lại tiếng của Bạch Tình Đình.
- Chị, là em! - Giọng Vu Tiêu Tiếu khàn khàn.
- Tiêu Tiếu!
Bạch Tình Đình chưa ngủ. Lúc cô về phòng, Diệp Lăng Phi đã ngủ rồi. Chu Hân Mính tuy đã nằm xuống, nhưng đợi Bạch Tình Đình quay lại vẫn ngồi dậy. Diệp Lăng Phi ngủ say như chết. Bạch Tình Đình vừa lên giường, Diệp Lăng Phi liền đặt tay lên đùi cô, có vẻ như theo thói quen vuốt ve hạ thân nơi có chút cỏ non của cô. Bạch Tình Đình gỡ tay Diệp Lăng Phi ra, lo anh sẽ cuốn lấy mình, cô liền đẩy anh sang bên giường, để Chu Hân Mính nằm vào giữa.
Hai người Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi trên giường, đắp chăn, nói chuyện về việc chụp ảnh cưới ngày mai. Vừa nghĩ đến chuyện được mặc áo cưới, Bạch Tình Đình có chút không sao ngủ được.
Chu Hân Mính mang bầu, Diệp Lăng Phi không dám làm gì, sợ bất cẩn sẽ làm tổn thương cô. Diệp Lăng Phi nằm bên mép giường ngủ rồi.
Đúng lúc hai người đang nói chuyện, cửa phòng liền có tiếng gõ. Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng của Vu Tiêu Tiếu, liền đi chân đất, mặc áo ngủ bước xuống giường, đi dép đến mở cửa. Vừa mở ra đã thấy Vu Tiêu Tiếu mặt đầy nước mắt đứng trước cửa.
- A, Tiêu Tiếu, em làm sao thế này? - Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng của Vu Tiêu Tiếu, vội vàng kéo cô vào phòng.
- Chị! - Vu Tiêu Tiếu lao thẳng vào lòng Bạch Tình Đình, lại bật khóc.
Vu Tiêu Tiếu khóc như vậy mà Diệp Lăng Phi cũng không hề có phản ứng gì, vẫn nằm trên giường ngáy khò khò. Bạch Tình Đình lo tiếng khóc sẽ làm Diệp Lăng Phi tỉnh giấc, vội an ủi:
- Tiêu Tiếu, hay là chúng ta ra ngoài từ từ nói chuyện nhé?
- Vâng! - Vu Tiêu Tiếu đáp một tiếng, ngay lúc này, liền nghe thấy tiếng của Diệp Lăng Phi từ trên giường vọng ra:
- Nửa đêm nửa hôm ra ngoài làm gì, không sợ gặp ma sao? Ở đây nói chuyện được rồi, anh đã ngủ thật đâu.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ngồi dậy, lật chăn lên:
- Anh đi vệ sinh một lát!
Diệp Lăng Phi đã quen với việc cởi trần đi ngủ, dù sao Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng đều là vợ của hắn. Hắn chẳng ngại gì việc trần truồng trước mặt hai mỹ nữ này. Tuy Bạch Tình Đình thường xuyên phản đối Diệp Lăng Phi ngủ trần, nhưng anh lại thích như vậy, còn thi thoảng nửa đêm nhân lúc cô ngủ say, cởi luôn đồ ngủ của cô, lấy hạ thân áp sát vào nơi thầm kín giữa hai chân Bạch Tình Đình. Tới sáng Bạch Tình Đình phát hiện ra, Diệp Lăng Phi còn giả bộ vô tội, nói là cô nửa đêm quyến rũ hắn. Bạch Tình Đình cũng đành chịu thua, vốn tối ngủ mặc quần nhỏ, nhưng đấu không lại được với Diệp Lăng Phi lúc sờ lúc mó, lúc nhéo lúc vuốt, chỉ đành để anh thích làm gì thì làm.
Diệp Lăng Phi theo quán tính lật chăn ra, để trần truồng bước xuống giường. Đợi lúc nhảy xuống xong, hắn mới để ý Vu Tiêu Tiếu vẫn còn đang ở trong phòng. Anh vội vàng chộp lấy chiếc quần đùi, nhanh chóng mặc vào. Tuy Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đã có những tiếp xúc thân mật, nhưng trước mặt Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, vẫn có chút ngại ngùng. May mà trong phòng chỉ bật đèn ngủ, ánh sáng không quá rõ. Diệp Lăng Phi mặc xong quần đùi, vội vàng chạy ra khỏi phòng.
- Tên này! - Bạch Tình Đình lầm bầm một tiếng, cô ôm lấy Vu Tiêu Tiếu. - Tiêu Tiếu, lên giường nói chuyện!
Vu Tiêu Tiếu chần chừ:
- Chị...!
- Không sao, dù sao giường này cũng rộng, nằm bốn người cũng không vấn đề gì. Nếu thật sự không đủ chỗ, đạp anh ta xuống giường là xong, cho anh ta đi ngủ phòng khác! - Bạch Tình Đình vừa ôm Vu Tiêu Tiếu lên giường vừa nói. - Tiêu Tiếu, rốt cuộc là có chuyện gì, nói chị nghe nào!
Vu Tiêu Tiếu khóc nức nở kể lại chuyện ban nãy. Diệp Lăng Phi vừa từ phòng vệ sinh quay ra liền nghe thấy Bạch Tình Đình tức giận đùng đùng:
- Trên đời này sao lại có tên lưu manh, vô lại đến thế chứ! Sao hả, nhà hắn có quyền là có thể khoa trương như vậy sao? Loại người này có chết một trăm lần cũng đáng!
Diệp Lăng Phi nghe giọng Bạch Tình Đình tức giận, vội hỏi:
- Bà xã, có chuyện gì thế?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi quay lại, giống như nhìn thấy cứu tinh, giận dữ kể lại chuyện Vu Tiêu Tiếu vừa nói cho anh nghe. Diệp Lăng Phi không lên giường, chỉ mặc quần đùi ngồi trên ghế dựa bên cửa sổ, nghe xong lời trần thuật của Bạch Tình Đình, anh bỗng nhiên cười nói:
- Bà xã, anh còn tưởng có chuyện gì to tát lắm!
- Ông xã, chuyện này còn nhỏ được sao? Tên khốn đó sao lại có thể hạ nhục Tiêu Tiếu như thế? - Bạch Tình Đình tức giận nói. - Em chưa gặp tên khốn đó, nếu để em nhìn thấy hắn, em... em...!
Bạch Tình Đình nói một hồi cũng không biết nói gì thêm, cô không biết mắng người, lại càng không biết nói những lời như “giết chết tên khốn đó”.
Diệp Lăng Phi tiếp lời của Bạch Tình Đình:
- Bà xã, có phải em muốn cho tên đó tàn phế luôn không? Nếu em thật sự nghĩ vậy, đơn giản thôi, mai anh sẽ cho người xử lý hắn. Bà xã, em nói đi, rốt cuộc em muốn xử thế nào? Muốn tay hắn, chân hắn, hay muốn cho hắn không còn làm đàn ông được nữa, hay là trực tiếp lấy luôn mạng của hắn