Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Vu Tiêu Tiếu liền vội vàng nói:
- Sư phụ, không nên làm như thế chứ!
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều biết tính cách nói được làm được của Diệp Lăng Phi, nghe xong câu này của hắn, Bạch Tình Đình biết mình đã lỡ lời, cô không nên nói như vậy. Bạch Tình Đình là một người luôn chấp hành nghiêm chỉnh pháp luật, bất kể chuyện gì vi phạm pháp luật cô đều không bao giờ làm. Giờ nghe thấy Diệp Lăng Phi vì mấy câu lúc nãy của mình mà muốn phạm tội, Bạch Tình Đình liền vội vàng nói:
- Ông xã, sao anh cứ hở ra là lại muốn giết người thế, chẳng lẽ anh không biết chúng ta sắp kết hôn rồi sao?
Bạch Tình Đình vừa nói vừa liếc sang phía Chu Hân Mính một cái, nũng nịu nói:
- Anh còn sắp làm bố rồi đó!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã yêu, anh biết chứ, bây giờ anh đã là một người đàn ông có gia đình, đương nhiên phải ngoan ngoãn ở nhà sống qua ngày rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc nhìn Vu Tiêu Tiếu một cái, nói:
- Tiêu Tiếu, anh nghĩ em nên điều chỉnh lại tâm trạng của mình một chút. Kiểu người đê tiện như vậy em không nên để ý tới làm gì. Em chẳng phải thích nhất là nói mấy câu hiếp này hiếp nọ sao, lần sau nếu hắn ta còn dám gọi điện qua, em cứ mắng cho hả giận, mắng xối xả vào. Còn về chuyện của bố em, anh chỉ có thể nói rằng, lòng tham của con người là vô tận. Có lẽ chuyện này đối với bố em lại là một chuyện tốt, nếu không, ông ấy sẽ chỉ luôn nghĩ tới chuyện làm thế nào để thăng quan…!
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính mỗi người một bên, dỗ dành Vu Tiêu Tiếu như dỗ trẻ con. Người một câu, người một câu an ủi cô. Vu Tiêu Tiếu đôi mắt đỏ ửng lên, không cam lòng nói:
- Trong lòng em cũng biết chuyện là như thế, nhưng không biết vì sao, lúc đó nghe xong những lời của tên đê tiện đó, em lại muốn khóc!
- Tiêu Tiếu, đợi anh chị kết hôn xong, chị sẽ cùng em về nhà. Chúng ta sẽ đi tìm tên khốn nạn đó tính sổ!
Bạch Tình Đình ôm lấy vai của Vu Tiêu Tiếu, nói:
- Dù sao còn có ông xã của chị ở đây mà. Chuyện gì cũng cứ để anh ấy giải quyết!
Nói xong, Bạch Tình Đình quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, đúng thế không?
- Anh sẽ gắng hết sức vậy, tên đó nhà có thế lực đấy, cho dù muốn giáo huấn hắn cũng không thể quang minh chính đại được!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Địch ở ngoài dễ tránh, thù ở trong khó phòng, muốn giáo huấn tên đó còn có rất nhiều cách. Có điều, chuyện chúng ta cần làm hiện nay chính là lo cho xong chuyện kết hôn, nhiệm vụ đầu tiên hiện nay chính là ngủ, chẳng lẽ mai bọn em không muốn chụp ảnh cưới nữa à?
Diệp Lăng Phi nói xong, Bạch Tình Đình liền quay sang nhìn thời gian, “ai da” kêu lên một tiếng, miệng liên tục nói:
- Đã muộn thế này rồi, nhanh đi ngủ thôi!
Vừa nói, cô nhìn vào Vu Tiêu Tiếu, mở miệng nói:
- Tiêu Tiếu, hôm nay em ngủ luôn ở đây đi!
- Chị…!
Vu Tiêu Tiếu nhìn Diệp Lăng Phi một cái, mở miệng hỏi:
- Ngủ ở đây được không?
- Ngủ không được thì để anh ấy đi sang phòng khác ngủ!
Bạch Tình Đình mở miệng nói:
- Ông xã, anh tới phòng của Hân Mính ngủ đi!
- Anh không đi đâu hết, bốn người chen chúc ngủ chung ở đây cũng được rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lao thẳng lên giường, hắn nằm sát vào Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình hét lên:
- Ông xã, anh đừng có đẩy mãi thế, không may đẩy vào Hân Mính thì làm thế nào?
Câu này của Bạch Tình Đình quả thật khá hữu dụng. Diệp Lăng Phi quả nhiên không dám tiếp tục đẩy nữa, chỉ dám dựa vào mép giường, nghiêng người nằm yên. Tay phải hắn đặt ngay lên ngực của Bạch Tình Đình, ngoan ngoãn nhắm mắt vào ngủ.
Hôm sau, ngay sáng sớm tinh mơ Diệp Lăng Phi đã dậy. Tối qua hắn cũng không ngủ được mấy, cả đêm chỉ có thể nghiêng người nằm ngủ, ngay cả động cũng không dám động, trời còn chưa sáng Diệp Lăng Phi đã dậy rồi. Đưa mắt nhìn ba người đẹp vẫn còn đang say giấc, Diệp Lăng Phi mới khe khẽ bước xuống giường, mặc chiếc quần đùi bước ra khỏi phòng ngủ.
Diệp Lăng Phi ở trong phòng vệ sinh đánh răng, cảm thấy cả lưng ê ẩm vì hậu quả của giấc ngủ đêm qua, trong lòng hắn thầm nghĩ sau này không nên làm mấy chuyện thế này nữa. Nếu sau này còn gặp phải chuyện như thế này, hắn tình nguyện đi ngủ một mình trên chiếc giường lớn còn hơn. Nếu như Chu Hân Mính không mang bầu, đùa thế nào cũng được, nhưng bây giờ Diệp Lăng Phi chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, hắn chỉ lo lỡ không may làm Chu Hân Mính bị thương.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại từ phía sau lưng vươn qua, ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi. Ngay sau đó, hắn liền cảm thấy sau lưng có thứ gì đó mềm mại áp sát vào.
Diệp Lăng Phi nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, người cũng không buồn quay lại, mở miệng nói:
- Em làm gì thế?
- Ông xã, tối qua anh ngủ có ngon không?
Bạch Tình Đình dịu dàng nói, má cô dán chặt vào lưng của Diệp Lăng Phi, mười ngón tay nõn nà siết chặt vào nhau, ôm chặt lấy hắn.
- Sao mà ngủ ngon được chứ, bốn người nằm trên một cái giường. Tuy giường trong phòng ngủ của chúng ta cũng đủ lớn rồi, nhưng vẫn không lớn tới mức đủ cho bốn người cùng ngủ. Tối qua ngủ cả đêm anh có dám động đậy gì đâu, bây giờ cảm thấy lưng anh đang ê ẩm cả đây này!
Diệp Lăng Phi ngậm nước, súc miệng, rồi lại nhổ ra.
- Ông xã, em cũng biết thế, nhưng không có cách nào cả. Tối qua Tiêu Tiếu trông bộ dạng như thế, em không yên tâm để em ấy ngủ một mình trong phòng!
Bạch Tình Đình dịu dàng nói.
- Em biết tối qua có phần làm khó ông xã!
Diệp Lăng Phi cầm lấy khăn mặt lau mặt rồi vắt lên giá. Quay người lại, thơm lên đôi môi xinh đẹp đang nũng nịu của Bạch Tình Đình một cái, nói:
- Không sao, thật ra nghĩ lại cũng thấy khá sảng khoái đấy chứ, có ba người đẹp ở bên cạnh cùng say giấc nồng, chẳng khác nào cuộc sống thần tiên, a… a… a, bà xã, anh nói lỡ lời rồi!
- Em biết ngay trong lòng ông xã sẽ nghĩ như vậy mà, anh đúng là đại háo sắc, có em và Hân Mính còn chưa đủ để thỏa mãn anh sao!
Bạch Tình Đình gắt giọng nói.
- Ban nãy em chỉ là muốn thăm dò anh xem thế nào thôi, không ngờ mới đó đã câu ngay được suy nghĩ trong lòng anh ra rồi!
- Bà xã, anh chỉ là tùy miệng nói thế thôi!
Diệp Lăng Phi vội vàng ôm lấy Bạch Tình Đình, mở miệng nói:
- Anh có bà xã xinh như tiên nữ thế này là đủ lắm rồi, anh đâu muốn gì nữa đâu nào!
- Nói vớ vẩn, ban nãy em có xem qua mấy tờ báo nghiên cứu về tâm lý đàn ông bọn anh, trong lòng đàn ông các anh lúc nào cũng thuộc kiểu có mới nới cũ, lại còn có kiểu đồ nhà không bằng đồ ngoài, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm…!
Mấy lời của Bạch Tình Đình còn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã áp môi mình lên, hai tay hắn ôm chặt lấy eo của cô, bế bổng cả người cô lên. Bạch Tình Đình hai tay ôm lấy vai Diệp Lăng Phi, đôi chân mềm mại như con rắn cuộn lấy eo hắn. Sau một trận hôn nóng bỏng, môi của hai người tách ra.
Bạch Tình Đình lại nũng nịu nói:
- Ông xã! Em yêu anh! Em chỉ hy vọng anh cũng có thể yêu em!
- Đồ ngốc, nói vớ vẩn gì thế, em không cần phải hy vọng, anh sẽ mãi yêu em. Cho dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, anh đều sẽ không buông em ra. Bà xã, chúng ta cũng cần phải có tiểu bảo bảo rồi!
- Ưm!
Bạch Tình Đình đặt cằm lên vai Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
- Ông xã, cả đời này điều hạnh phúc nhất là có thể gặp được anh, có thể sinh con cho anh, cũng là mong ước lớn nhất của em!
Vu Tiêu Tiếu lúc này vừa dụi mắt vừa bước vào phòng vệ sinh, vừa hay cô nghe thấy câu nói này của Bạch Tình Đình, liền đứng ngay ngoài cửa.
- Chị, em có phải đã làm phiền hai người rồi không?
Bạch Tình Đình vội vàng từ trên người Diệp Lăng Phi xuống, mở miệng nói:
- Tiêu Tiếu, không sao!
- Anh đánh răng xong rồi, bọn em đánh răng rửa mặt đi!
Diệp Lăng Phi bước khỏi phòng vệ sinh!
Diệp Lăng Phi vừa đi xong, Vu Tiêu Tiếu liền bước tới trước mặt Bạch Tình Đình, nói:
- Chị, trông bộ dạng của em bây giờ có phải khó coi lắm không?
Thấy hai mắt Vu Tiêu Tiếu có vẻ sưng lên, tối qua cô khóc quá thương tâm, ngủ một giấc dậy, mắt tự nhiên sẽ có chút sưng.
Bạch Tình Đình an ủi nói:
- Tiêu Tiếu, em trông vẫn rất xinh!
- Chị dối em!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Đâu có, thật sự rất xinh mà!
Bạch Tình Đình nói.
- Tiêu Tiếu, đừng nghĩ nữa, mau rửa mặt đi, hôm nay đừng quên còn phải đi chụp ảnh cùng chị nữa đó!
Mấy người Angel, Alice cũng tới biệt thự của Diệp Lăng Phi, không khí khá náo nhiệt. Dã Thú sáng sớm cũng gọi điện thoại tới, hỏi Diệp Lăng Phi xem còn cần chuẩn bị gì nữa không. Diệp Lăng Phi để Dã Thú và Dã Lang đi tới công ty tổ chức hôn lễ xem xét tình hình, xác định lại về khách sạn và đoàn xe. Còn về vấn đề chỗ ở của người thân bên Bạch gia, hoàn toàn để Bạch Cảnh Sùng phụ trách thu xếp.
Bên phía Lang Nha, Diệp Lăng Phi bảo Dã Lang thông báo cho mọi người là không cần phải qua đây, đợi hắn giải quyết chuyện bên này xong, hắn sẽ đích thân sang Anh tụ tập, gặp mặt cùng mấy người Phi Hổ.
Người khác đi chụp ảnh cưới, có lẽ cũng chỉ có hai vợ chồng, thêm vào đó là một hai người bạn qua xem. Nhưng Diệp Lăng Phi chụp ảnh cưới lại kéo theo cả đám người, khiến mấy người trong công ty chụp ảnh cưới cũng không biết ai mới là nhân vật nữ chính. Ai nấy cũng trang điểm rất xinh đẹp, bắt mắt, còn có cả mỹ nữ ngoại quốc nữa chứ. Mấy người trong công ty chụp ảnh áo cưới coi như được mở rộng tầm mắt, thưởng thức cái gì gọi là người đẹp nhiều như mây.
Ban đầu chụp ảnh trong phòng. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi chụp xong, Chu Hân Mính lại tiếp tục chụp riêng với Diệp Lăng Phi. Sau một hồi chụp ảnh, trời cũng gần trưa. Buổi chiều tới chụp ảnh bên bờ biển, hành trình quả thật khá tất bật. Ai cũng nghĩ rằng chụp ảnh cưới là đơn giản, chẳng qua cũng chỉ là đứng tạo dáng để cho thợ ảnh chụp mấy cái là xong, thực ra đâu phải đơn giản thế. Để đạt được hiệu quả tốt nhất, nhiếp ảnh gia không ngừng yêu cầu thay đổi tư thế, ngay cả một cái để tay không đẹp, nhiếp ảnh gia cũng yêu cầu chụp lại.
Cả ngày tất bật như thế đúng là hành hạ Diệp Lăng Phi quá sức, nhưng Angel lại cảm thấy hưng phấn lạ thường, có vẻ như người đang chụp ảnh chính là cô vậy. Lúc chụp xong chuẩn bị rời đi, Angel còn chần chừ, ý muốn Diệp Lăng Phi nên chụp thêm vài tấm nữa.
Diệp Lăng Phi đưa Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính về nhà xong, lại lái xe đưa Vu Tiêu Tiếu quay về trường. Cô nhóc này cần phải đi thi, vậy mà không chịu khó ở trường ôn bài, lại bỏ đi tụ tập đùa giỡn. Theo ý của Vu Tiêu Tiếu thì tối nay cô định ở lại nhà của Diệp Lăng Phi, nhưng hắn lại cố chấp muốn đưa cô quay trở lại trường, kết quả là cô nhóc bĩu môi hậm hực suốt đường về, tỏ rõ vẻ bất mãn.
Thời gian trôi đi vùn vụt. Diệp Lăng Phi còn chưa cảm thấy gì đã chuẩn bị tới ngày cưới. Cô dâu cần phải được đi đón, tuy rằng Bạch Tình Đình đã sớm ở cùng với Diệp Lăng Phi, nhưng trước hôm kết hôn một ngày vẫn phải quay trở về nhà. Chu Hân Mính cũng không thể ở lại bên này, nên cũng chuyển về nhà của mình.
Lúc này trong biệt thự chỉ còn lại Diệp Lăng Phi và Trương Vân. Trương Vân vẫn chuẩn bị cho Diệp Lăng Phi bữa tối bình thường như mọi ngày. Khi Diệp Lăng Phi bước xuống lầu ăn cơm, Dã Thú, Dã Lang và Angel cả ba người đều cùng nhau tới tìm hắn. Thì ra, lần trước vào đêm trước khi kết hôn, Diệp Lăng Phi liền bị người của trường học Tử Vong tập kích. Tuy rằng chuyện bây giờ đã được giải quyết xong, nhưng ba người Dã Lang bàn bạc xong, vẫn quyết định tới bảo vệ Diệp Lăng Phi, không thể để hắn lại xảy ra chuyện được. Kết quả là cả ba người đều đến ở lại tại biệt thự của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi sớm đã quen với không khí nhộn nhịp, lúc này Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều quay về nhà, hắn thật sự cảm thấy có chút cô đơn. May mà Dã Lang, Dã Thú và Angel tới, thế là bốn người liền ngồi với nhau trong biệt thự uống rượu.
Ngồi trong chiếc Audi đang lái từ sân bay về phía nội thành, Đới Vinh Cẩm cầm điện thoại trong tay, đang nói chuyện với bố của hắn.
- Con hiểu rồi mà, con sẽ xử lý ổn thỏa mọi việc ở đây, bố cứ bảo mấy ông già đó yên tâm đi!
Đới Vinh Cẩm nói.
- Bố, mấy ông già đó chỉ lo mấy chuyện kinh doanh của bọn họ thôi, chuyện ở bên Châu Á này con sẽ giải quyết thỏa đáng. Vâng, đúng, đúng thế, thế bố nhé, dạ!
Đới Vinh Cẩm cúp điện thoại xong, đưa cho trợ lý ở bên cạnh.
- Đới tiên sinh, tổ chức WIDE đã phát triển kinh doanh tới cả bên Trung Quốc, tập đoàn IPA của chúng ta lần này khai phá thị trường Trung Quốc, có thể sẽ phải bỏ rất nhiều thời gian. Tôi đề nghị vẫn nên đặt chi nhánh công ty ở khu vực Trung Quốc này tại Hồng Kông là tốt hơn, ở đó là khu kinh tế thương mại, so với việc đặt tại thành phố Vọng Hải…!
Người đàn ông mập mạp đeo kính đen ngồi ở phía trước xe còn chưa nói xong, đã bị Đới Vinh Cẩm ngắt lời:
- Tiên sinh Smith, tôi nghĩ tôi phái ông tới thành phố Vọng Hải để chuẩn bị công việc, không phải là để ông chỉ tay năm ngón vào mệnh lệnh của tôi. Tập đoàn IPA dưới sự lãnh đạo của tôi, đã trở thành một trong mười tập đoàn lớn mạnh nhất Châu Âu. Lần này tôi muốn lập công ty ở thành phố Vọng Hải, chính là vì tôi nhìn ra được môi trường đầu tư tốt ở đây. Thành phố Vọng Hải là một thành phố duyên hải đang trong đà phát triển, tốc độ phát triển của nó cho tôi lý do để tin rằng nơi đây sẽ trở thành thành phố lớn nhất khu vực Đông Bắc Trung Quốc. Bây giờ, việc ông cần làm chính là làm theo những gì tôi sắp xếp.
- Tôi hiểu rồi!
Smith nói.
- Cách nghĩ của tôi là muốn từng bước di dời tổng bộ IPA ở châu Á về Trung Quốc. Tôi không hề có ý muốn đặt tổng bộ Châu Á tại Ấn Độ, cách nghĩ đó xem ra khá ngớ ngẩn!
Đới Vinh Cẩm nói.
- Ở đây, chúng ta có được nguồn đầu tư lớn mạnh và tốc độ phát triển nhanh chóng. Một điểm quan trọng nhất chính là mức độ mở cửa ở đây hoàn toàn phù hợp với những gì chúng ta đang cần. Tôi không nghĩ rằng việc khống chế thủy điện ở bên Ấn Độ lại là một việc tốt. Có lẽ, liên minh của chúng ta càng hy vọng chúng ta có thể thông qua việc thao túng thị trường Trung Quốc để hỗ trợ cho việc ngăn chặn Trung Quốc một cách hiệu quả. Smith tiên sinh, mong ông đừng quên rằng, đằng sau tập đoàn của chúng ta còn có cả một lực lượng với thế lực lớn mạnh đang ủng hộ!
Smith vội vàng gật đầu, nói:
- Đới Vinh Cẩm tiên sinh, trong lòng tôi rất rõ. Trước khi ngài tới đây, tôi đã chuẩn bị tốt tất cả các công việc thuộc giai đoạn đầu rồi. Đợi ngài nghỉ ngơi một chút xong, ngày mai là có thể đi thị sát tòa nhà chi nhánh ở Trung Quốc của tập đoàn IPA chúng ta. Buổi chiều, ngài phải gặp mặt thị trưởng ở đây, buổi tối, ngài cần phải tham gia một buổi tiệc. Ngày mai, chúng ta sẽ có một nghi thức ký kết hợp đồng chung với ủy ban thành phố…!
Đới Vinh Cẩm nghe xong những sắp xếp của Smith, khe khẽ gật đầu, nói:
- Thế này rất tốt, tôi thích hiệu quả làm việc của ông!
- Cảm ơn!
Smith nói.