Đới Vinh Cẩm bước vào phòng VIP của khách sạn quốc tế do Smith sắp xếp. Hắn cởi áo khoác, nới lỏng vài cúc áo sơ mi rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.
- Ngài Smith, chuyện nhà cửa tôi nhờ ông lo liệu đến đâu rồi?
Đới Vinh Cẩm hỏi.
- Tất cả đều dựa theo sắp xếp của ngài, tôi đã mua một căn biệt thự ở khu Nam Sơn. Chỉ là không mua được căn ở vị trí ngài chỉ định, biệt thự đó đã có chủ, hơn nữa chủ nhà cũng không bán, nên tôi đành mua một căn khác trong cùng khu cho ngài!
Smith đứng trước mặt Đới Vinh Cẩm, nói:
- Mong ngài thứ lỗi vì tôi làm việc chưa hiệu quả, tôi thật sự đã cố hết sức rồi!
Đới Vinh Cẩm cười khẽ:
- Chuyện này không thể trách ông, yêu cầu của tôi có phần hơi quá. Thôi, không nói chuyện này nữa, thiệp mời dự tiệc đã gửi đi hết chưa?
- Rồi ạ!
Smith đáp.
- Những lãnh đạo liên quan ở thành phố Vọng Hải và các ký giả, nhà báo cũng đã...!
Lời của Smith còn chưa dứt, Đới Vinh Cẩm đã cắt ngang:
- Vậy tổng giám đốc của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc tế thì sao, đã mời chưa?
- Ngài nói vị nữ tổng giám đốc đó ạ? Đã mời rồi, nhưng...!
Smith hơi ngập ngừng:
- Nhưng... có lẽ nữ tổng giám đốc đó sẽ không tham dự đâu ạ!
- Tại sao?
Đới Vinh Cẩm hỏi.
- Ngày mai cô ấy kết hôn!
Smith nhận ra, Đới Vinh Cẩm có ý với nữ tổng giám đốc của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc tế. Nếu không, sao lại đặc biệt nhắc đến mỗi mình cô ta chứ.
- Kết hôn?
Nghe đến đây, Đới Vinh Cẩm khẽ sững lại. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, kéo rèm ra. Qua khung cửa kính, hắn phóng tầm mắt ra xa, nhìn thành phố Vọng Hải về đêm, miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo:
- Hay lắm, không ngờ ta lại đến đúng vào dịp cưới của cô ta!
Nói xong, Đới Vinh Cẩm quay người lại, ra lệnh cho Smith:
- Ngày mai chuẩn bị một món quà thật lớn, mang đến đó cho tôi!
- Tôi hiểu rồi!
Smith đáp.
Ngày cưới chắc chắn sẽ rất bận rộn. Từ sáng sớm, Diệp Lăng Phi đã bận tối mắt tối mày. Đầu tiên là phải mặc com-ple. Diệp Lăng Phi vốn không thích kiểu quần áo này, cảm thấy quá gò bó, nhưng cũng đành chịu. Angel và Alice giúp Diệp Lăng Phi mặc vest, thắt cà vạt. Dã Thú và Dã Lang thì đang bận rộn sắp xếp đoàn xe.
Đợi tất cả thu xếp ổn thỏa, Diệp Lăng Phi mặc bộ vest chỉnh tề ngồi vào xe. Dã Thú phấn khích đạp ga lái đi, oang oang nói:
- Đại ca, trưa nay anh em mình phải uống một trận ra trò đấy nhé! Hôm nay là ngày trọng đại, em mừng cho đại ca lắm, không say không về!
- Dã Thú, uống gì mà uống, tối qua chú uống chưa đủ sao!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu thật sự muốn uống, đợi anh tổ chức xong hôn lễ này, chúng ta ngồi làm một trận!
- A, đại ca, xem em này, quên mất anh còn phải tổ chức một đám cưới khác nữa!
Dã Thú cười toe toét:
- Vậy cũng được, đợi đại ca tổ chức xong đám cưới kia rồi tính. Em quyết rồi, đại ca sống ở Đông Hải, em sẽ đến Đông Hải với đại ca. Đại ca mà muốn ở lại thành phố Vọng Hải này, em cũng sẽ ở cùng đại ca. Dù sao em cũng quen đi theo đại ca rồi, cứ thế mà theo thôi!
- Dã Thú, thằng nhóc cậu bao giờ mới kết hôn?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em á? Còn sớm chán!
Dã Thú toe toét nói.
- Em giờ đang nghĩ cách để Tuyết Hoa cũng giống chị dâu, cho em cưới hai vợ. Có điều, xem ra hơi phiền phức. Lần trước em mới lỡ lời một câu, Tuyết Hoa đã chạy thẳng về nhà mẹ đẻ, mấy ngày rồi vẫn chưa thấy về!
- Thằng nhóc này, sao không nói sớm!
Diệp Lăng Phi nói.
- Biết sớm anh đã không để cậu đi giúp, cậu nên đi tìm Tuyết Hoa về đi!
- Đại ca, anh không cần lo, trong lòng em biết mà!
Dã Thú nói.
- Em không thể đi tìm cô ấy được. Nếu em đi tìm, sau này cô ấy sẽ càng được nước làm tới. Em không muốn chiều Tuyết Hoa thành một người giống chị dâu đâu!
- Hừ!
Diệp Lăng Phi hắng giọng một cái, vừa định nói Dã Thú vài câu thì điện thoại reo lên. Diệp Lăng Phi lấy ra xem, màn hình hiện tên Vu Tiêu Tiếu. Sáng sớm Vu Tiêu Tiếu đã đến nhà Bạch Tình Đình, hôm nay cô làm phù dâu, lúc này gọi điện chẳng lẽ là để thúc giục sao?
Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi liền bắt máy. Trong điện thoại vọng lại giọng nói lo lắng của Vu Tiêu Tiếu:
- Sư phụ, ban nãy chị em lái xe đi rồi! Chị ấy không nói đi đâu cả, nhận một cuộc điện thoại xong là vội vội vàng vàng đi mất!
- Không phải chứ!
Diệp Lăng Phi còn tưởng Vu Tiêu Tiếu đùa với mình. Hôm nay là ngày cưới, đoàn xe đã gần đến nhà họ Bạch rồi, sao đúng lúc này Bạch Tình Đình lại lái xe ra ngoài được. Nhưng nghe giọng điệu lo lắng của Vu Tiêu Tiếu không giống nói đùa, hắn liền hỏi:
- Tiêu Tiếu, rốt cuộc có chuyện gì? Sao Tình Đình lại lái xe ra ngoài vào lúc này?
- Em cũng không biết nữa!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Ban nãy em định giúp chị Tình Đình mặc váy cưới, nhưng chị ấy nhận được điện thoại xong chỉ bảo em đợi một lát, chị ấy ra ngoài có chút việc, sẽ về nhanh thôi. Thế là lái xe đi luôn, cụ thể đi đâu em cũng không biết!
- Sao lại thế này?
Diệp Lăng Phi không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Bạch Tình Đình đột nhiên lại trở thành cô dâu chạy trốn. Hắn tắt máy của Vu Tiêu Tiếu, lập tức gọi cho Bạch Tình Đình. Dã Thú cảm thấy có chuyện, vội hỏi:
- Đại ca, có phải xảy ra chuyện rồi không?
Diệp Lăng Phi không trả lời Dã Thú, tiếp tục gọi cho Bạch Tình Đình, nhưng điện thoại luôn báo bận, xem ra cô cũng đang gọi cho ai đó. Diệp Lăng Phi gọi năm sáu cuộc, đầu dây bên kia vẫn trong trạng thái bận. Bạch Tình Đình dường như vẫn đang nói chuyện điện thoại.
Diệp Lăng Phi có chút bực bội đặt điện thoại xuống, rồi lại gọi cho Chu Hân Mính.
- Hân Mính, em có biết Tình Đình ở đâu không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chắc là ở nhà thôi!
Chu Hân Mính nói.
- Sao vậy anh?
- Tình Đình vừa mới lái xe ra ngoài. Anh gọi điện thoại cô ấy toàn báo bận, có vẻ đang nói chuyện với ai đó!
Giọng Diệp Lăng Phi rõ ràng có chút cáu kỉnh:
- Tình Đình sao lại không hiểu chuyện như thế chứ! Rõ ràng biết hôm nay kết hôn, anh đang trên đường đến đón mà cô ấy lại đi mất, điện thoại cũng không nghe, là có ý gì?
- Diệp Lăng Phi, anh đừng vội, có lẽ Tình Đình có chuyện gấp thôi!
Chu Hân Mính an ủi.
- Hay thế này, để em gọi cho cô ấy thử xem, anh đợi nhé!
Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống. Dã Thú thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi không tốt lắm, không dám hỏi thêm. Diệp Lăng Phi bỗng nói với Dã Thú:
- Dừng xe bên đường, anh muốn xuống xe!
- Vâng!
Dã Thú nghe vậy vội vàng tấp xe vào lề. Mấy chiếc xe phía sau thấy xe đầu dừng lại cũng lần lượt dừng theo. Diệp Lăng Phi bước xuống, đứng bên đường, rút một điếu thuốc ra châm lửa hút. Mấy người Dã Lang và Angel ở phía sau không hiểu chuyện gì, cũng lần lượt xuống xe đi tới. Angel vừa định hỏi Diệp Lăng Phi đã xảy ra chuyện gì thì thấy Dã Thú liên tục nháy mắt ra hiệu. Angel cảm thấy có chuyện, không dám hỏi nữa, chỉ im lặng đứng bên cạnh nhìn Diệp Lăng Phi hút thuốc.
Hút xong một điếu, hắn lại châm điếu khác. Lúc này, điện thoại của Chu Hân Mính gọi tới, giọng cũng có chút lo lắng:
- Em vừa gọi cho Tình Đình nhưng điện thoại cô ấy tắt máy rồi, em cũng không biết thế nào nữa. Diệp Lăng Phi, anh đừng lo, em tin Tình Đình nhất định có chuyện gấp, có lẽ sắp về rồi!
Diệp Lăng Phi nghe giọng Chu Hân Mính cũng lo lắng, hắn sợ cô lo nghĩ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, bèn cố gắng bình tĩnh lại, an ủi:
- Anh biết rồi. Hân Mính, em đừng lo, giờ anh qua đó ngay, có lẽ Tình Đình đang ở đó đợi anh cũng nên!
- Vâng, em cũng nghĩ vậy!
Chu Hân Mính nói.
- Diệp Lăng Phi, anh đừng nóng vội nhé!
- Hân Mính, anh biết rồi, em yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi tắt điện thoại, rít thêm vài hơi thuốc rồi ném mẩu thuốc xuống đất, phất tay:
- Đi, tiếp tục đi đón dâu!
Diệp Lăng Phi lên xe, nhắm chặt hai mắt. Dã Thú cũng không dám hó hé gì, không khí trong xe vô cùng ngột ngạt. Mãi cho tới khi xe dừng trước cửa nhà Bạch Cảnh Sùng, Dã Thú mới lên tiếng:
- Đại ca, đến rồi!
Diệp Lăng Phi mở mắt, đẩy cửa xe bước xuống. Hắn thấy ngay trước cửa nhà họ Bạch dán chữ hỷ, cả ngôi biệt thự tràn ngập không khí vui mừng, chỉ có điều cảm giác có gì đó khác lạ. Mấy người đến giúp việc mặt mày không có chút tươi cười, thay vào đó là vẻ u sầu.
Sắc mặt Diệp Lăng Phi cũng chẳng vui vẻ gì, hắn bước vào trong biệt thự. Bạch Cảnh Sùng đang lo lắng đi đi lại lại trong phòng khách, ông không ngờ con gái mình lại bỏ đi vào lúc này. Vừa thấy Diệp Lăng Phi bước vào, Bạch Cảnh Sùng vội vàng tiến tới:
- Tiểu Diệp, Tình Đình nó không biết đi đâu rồi. Sáng nay vẫn còn ổn, nhận một cuộc điện thoại xong là lái xe đi mất, cũng không biết đi đâu nữa!
- Bố vợ, con biết rồi!
Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế sofa, gọi Dã Lang qua:
- Dã Lang, cậu và Angel đến khách sạn tiếp khách trước, đừng để họ lo lắng.
- Em biết rồi!
Dã Lang gật đầu.
Diệp Lăng Phi lại gọi Dã Thú, dặn dò:
- Dã Thú, cậu sắp xếp cho mấy người quay phim, bảo họ nghỉ ngơi chút, tạm thời không cần quay gì cả!
- Bố vợ, có lẽ Tình Đình có chuyện gấp, chắc lát nữa sẽ về thôi!
Diệp Lăng Phi dù trong lòng đang bốc hỏa nhưng không hề biểu hiện ra ngoài, cố an ủi Bạch Cảnh Sùng. Bạch Cảnh Sùng nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng mới tạm yên tâm một chút. Ông sợ Diệp Lăng Phi nổi giận, thấy hắn vẫn bình tĩnh, sắc mặt ông mới dần giãn ra.
Vu Tiêu Tiếu là phù dâu nên ở lại biệt thự đợi Bạch Tình Đình. Cô từ trên lầu bước xuống, đến trước mặt Diệp Lăng Phi:
- Sư phụ, anh không liên lạc được với chị ấy sao?
- Anh biết rồi. Tiêu Tiếu, em tìm chỗ ngồi xuống trước đi!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài.
- Có lẽ trong lòng Tình Đình có chút sợ hãi trước hôn nhân!
- Đúng, đúng, tiểu Diệp, có lẽ con bé sợ hãi nên muốn ra ngoài hít thở chút không khí!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Nhớ năm đó, lúc mẹ Tình Đình cưới ta, cũng vì sợ quá mà trốn đi, sau lại tự mình quay về. Ta thấy Tình Đình điểm này có chút giống mẹ nó. Tiểu Diệp, nói không chừng lát nữa Tình Đình sẽ về thôi!
- Bố, con biết rồi, không có gì phải vội, giờ cứ ngồi đây đợi là được!
Diệp Lăng Phi nói.
Kết quả là đợi mãi đến hơn mười một giờ, Bạch Tình Đình vẫn chưa về, điện thoại cũng liên tục không gọi được. Lúc này Bạch Cảnh Sùng thật sự cuống lên rồi, ông không thể ngồi yên được nữa, cứ đi đi lại lại trong phòng khách. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, lạnh nhạt nói:
- Thế này đi, bây giờ chúng ta đến khách sạn trước. Tiêu Tiếu, em mang váy cưới của Tình Đình đến đó. Nếu Tình Đình thật sự muốn đến, thì để cô ấy tự mình đến thẳng khách sạn!
- Sư phụ!
Vu Tiêu Tiếu vừa cất tiếng gọi thì đã thấy Diệp Lăng Phi đứng dậy. Cô đành nuốt lại những lời định nói, đi lên lầu lấy váy cưới của Bạch Tình Đình.
Diệp Lăng Phi không nói một lời, bước ra khỏi biệt thự, lên xe để Dã Thú lái đến khách sạn. Trên đường đi, sắc mặt Diệp Lăng Phi tái xanh, đanh lại, trông vô cùng khó coi. Khi đến cửa khách sạn, những người đang chuẩn bị chào đón định reo hò thì bỗng thấy chỉ có một mình Diệp Lăng Phi bước xuống xe. Tất cả đều ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- À, xin lỗi, cô dâu có chút việc, đang trên đường tới đây, mong các vị về chỗ ngồi trước!
Diệp Lăng Phi nở một nụ cười gượng, xua tay về phía mọi người, sau đó liền tách khỏi đám đông. Dã Thú vội vàng đi theo sau.
Ngồi trong phòng nghỉ của khách sạn, sắc mặt Diệp Lăng Phi lại càng sa sầm, hắn không nói một lời. Dã Thú, Dã Lang, Angel đều đứng bên cạnh. Lúc này không ai dám lên tiếng, mọi người đều nhìn ra tâm trạng của Diệp Lăng Phi cực kỳ tồi tệ.
Diệp Lăng Phi cứ thế ngồi đợi đến gần mười hai giờ, giờ cử hành hôn lễ theo thông lệ. Hắn nhìn đồng hồ, nói:
- Đến giờ rồi. Dã Thú, chuẩn bị ăn cơm!
- Đại ca...!
Dã Thú vừa mở miệng gọi một tiếng, thấy Diệp Lăng Phi cau mày lại, hắn đành nuốt những lời định nói vào trong. Diệp Lăng Phi đứng dậy, vừa định bước ra thì điện thoại reo lên. Hắn nhấc máy, bên trong vọng lại giọng nói gấp gáp của Bạch Tình Đình:
- Ông xã, xin lỗi, xin lỗi anh, em biết lần này là lỗi của em. Em đang trên đường về đây, chắc khoảng hai mươi phút nữa!
- Ừ, anh đợi em!
Diệp Lăng Phi chỉ lạnh nhạt đáp một câu. Tắt máy xong, hắn nhìn thấy trên màn hình là một số điện thoại cố định. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, suy nghĩ một lát rồi gọi lại. Trong điện thoại vọng ra giọng một người phụ nữ:
- Xin chào, đây là khách sạn Cửu Châu!
- Khách sạn Cửu Châu?
Diệp Lăng Phi giật mình, hắn nhìn lại màn hình hiển thị, xác nhận không gọi nhầm số. Diệp Lăng Phi cúp máy, quay sang Dã Thú:
- Dã Thú, cậu đến khách sạn Cửu Châu một chuyến, điều tra cho anh xem sáng nay từ khoảng chín giờ đến trưa, có những ai ra vào khách sạn Cửu Châu, điều tra tình hình cụ thể cho anh. Bây giờ đi ngay đi!
- Vâng!
Dã Thú đáp một tiếng, vừa định quay người đi, Diệp Lăng Phi lại bổ sung:
- Tìm hiểu xem hôm nay tại sao Tình Đình lại đến khách sạn Cửu Châu, hiểu không?
- Em hiểu rồi!
Dã Thú đáp.
Dã Thú vừa đi, Angel liền đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Satan, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ ý anh là sáng nay Bạch Tình Đình ở khách sạn Cửu Châu?
- Anh không rõ!
Diệp Lăng Phi lắc đầu.
- Phải điều tra mới biết được. Thôi, thông báo cho những người bên ngoài đợi thêm hai mươi phút nữa, cô ấy sắp tới rồi!
Nói xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy, gọi Dã Lang:
- Dã Lang, đi dạo với anh một chút, hít thở không khí, trong này ngột ngạt quá!
Diệp Lăng Phi và Dã Lang bước ra ngoài khách sạn. Phía trước khách sạn có một bãi cỏ nhỏ, hai người liền đi dạo quanh đó. Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý đến bộ vest hàng hiệu, ngồi thẳng xuống bờ tường bao quanh bãi cỏ, Dã Lang cũng ngồi theo. Diệp Lăng Phi rút thuốc ra, đưa cho Dã Lang một điếu, mình cũng châm một điếu, vừa hút được mấy hơi đã ho sù sụ.
Dã Lang vội nói:
- Satan, sáng nay anh hút nhiều thuốc quá rồi, đừng hút nữa!
- Không sao!
Diệp Lăng Phi nói.
- Con người chỉ khi buồn bực mới hút thuốc, tâm trạng sẽ bình tĩnh lại. Sáng nay anh thật sự rất buồn bực, ai gặp phải chuyện này mà không phiền chứ. Anh thậm chí còn có chút tức giận, muốn nổi cáu. Có điều, bây giờ tâm trạng anh tốt hơn nhiều rồi, vì anh nghĩ Tình Đình nhất định có lý do của cô ấy!
- Satan, em thấy trong chuyện này Bạch Tình Đình nhất định có nguyên nhân gì đó!
Dã Lang khuyên.
Diệp Lăng Phi bỗng bật cười, hắn rít một hơi thuốc, nói:
- Dù có nguyên nhân hay không, lần này là cô ấy không đúng. Cứ nghĩ đến lần trước chúng ta định tổ chức hôn lễ xem, nguyên nhân chính là vì chuyện của anh. Không ngờ lần này lại đến lượt cô ấy, có lẽ đây cũng chính là số mệnh giữa hai đứa anh!
- Satan, anh đừng nghĩ vậy.
Dã Lang an ủi.
- Em không nghĩ anh là người hành động theo cảm tính, em tin anh sẽ xử lý tốt chuyện này!
- Anh cũng hy vọng vậy!
Diệp Lăng Phi thở dài.
- Có điều, anh dù sao cũng là người bình thường, người bình thường nên có những cảm xúc của riêng mình. Trước tiên, anh phải làm rõ ngọn ngành của chuyện này!
Diệp Lăng Phi và Dã Lang đang ngồi nói chuyện thì điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi dừng lại, nhấc máy nghe, trong điện thoại vọng lại tiếng Bạch Tình Đình như sắp khóc.
- Ông xã, anh đang ở đâu!
- Anh đang ở bên ngoài!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh đang ngồi nói chuyện với Dã Lang!
- Ông xã, em xin lỗi, em xin lỗi, em biết hôm nay đều là lỗi của em, ông xã, anh nhất định đang giận rồi!
Bạch Tình Đình vừa nói vừa nức nở.
- Ông xã, em xin anh đừng giận, em sẽ giải thích với anh. Ông xã, xin anh quay lại đi, ông xã, em cầu xin anh đó, mau quay lại đi...!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:
- Tình Đình, chuyện hôm nay anh không muốn nghĩ nhiều. Nếu em thật sự không muốn tổ chức hôn lễ với anh, anh cũng sẽ không ép buộc. Em biết không, hôm nay em không chỉ có lỗi với một mình anh, mà còn có lỗi với cả bố em nữa. Em tự nhìn xem bố lo lắng đến mức nào rồi! Anh chỉ có thể nói đến đây thôi, những chuyện còn lại em tự mình nghĩ đi. Cho dù em có việc gấp, chẳng lẽ ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi được hay sao? Cứ thế im lặng bỏ đi là sao? Em có biết bố lo lắng thế nào không, ông ấy giờ vẫn còn sợ anh sẽ giận. Em không còn là trẻ con nữa, tự mình suy nghĩ cho kỹ đi, đừng nghĩ rằng nói một câu xin lỗi là xong chuyện!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng dừng lại, hắn nghe thấy đầu dây bên kia Bạch Tình Đình đã khóc không thành tiếng. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi nói một câu:
- Anh ra ngoài hít thở không khí, cũng là cho em thời gian suy nghĩ kỹ lại, trong lòng em, có thật sự muốn kết hôn với anh không!
Diệp Lăng Phi cúp máy ngay. Dã Lang nhìn bộ dạng của hắn, hỏi:
- Satan, có phải anh lo Bạch Tình Đình không muốn kết hôn với anh không?
- Anh cũng không rõ, có lẽ, đó là điều anh đang lo lắng!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hôm nay là ngày cưới của bọn anh, rốt cuộc có chuyện gì có thể khiến cô ấy không nói một lời mà bỏ đi, anh thật sự nghĩ không ra. Ban nãy anh đã nói rồi, anh không tức giận chuyện cô ấy bỏ đi, mà là anh đang nghĩ, phải chăng trong lòng cô ấy không thật sự muốn kết hôn với anh. Bề ngoài, cô ấy rất yêu anh, nhưng bên trong lại không muốn. Chạy trốn có nghĩa là sợ hãi, mà nguồn gốc của sự sợ hãi là lo lắng rằng tương lai của cô ấy đều đặt vào tay anh. Nguyên nhân của sự lo lắng đó đến từ việc cô ấy không tin tưởng anh. Có lẽ, trong lòng cô ấy, là không tin tưởng anh. Dã Lang, anh chỉ có thể giải thích như vậy thôi!
Điện thoại lại reo lên, lần này là Vu Tiêu Tiếu, giọng cô trong điện thoại có chút hoảng hốt:
- Sư phụ, anh mau quay về đi, chị em khóc ngất đi rồi!
Diệp Lăng Phi im lặng mấy giây, sau đó nói:
- Anh về ngay đây!
Nói xong, hắn cùng Dã Lang vội vàng quay trở lại khách sạn.
Trong phòng nghỉ, Bạch Tình Đình mặc váy cưới, khóc như mưa như gió, phải có Vu Tiêu Tiếu đỡ lấy. Angel và Alice cũng đang ở bên cạnh an ủi rằng Diệp Lăng Phi sắp quay lại. Khi Bạch Tình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, cô không quản ngại điều gì, lao thẳng vào lòng hắn, hai tay ôm chặt lấy vai, vừa khóc vừa nói:
- Ông xã, em biết em sai rồi, xin anh tha thứ cho em. Em không thể không có anh, không có anh em biết sống thế nào đây!
Diệp Lăng Phi khẽ vỗ vai Bạch Tình Đình, nói:
- Tình Đình, anh không nói muốn rời xa em. Anh chỉ muốn cho em cơ hội để suy nghĩ kỹ, trong lòng em có muốn giao phó tương lai cho anh không. Anh không hy vọng sau này em sẽ hối hận. Ban nãy anh chỉ nghĩ, một người đàn ông như anh rốt cuộc có đáng để em giao phó cả cuộc đời không. Cũng giống như em thường nói, anh là một tên đào hoa, háo sắc, thích giở trò vô lại, thậm chí thường xuyên bắt nạt người khác. Mấy điều này đều là khuyết điểm của anh. Em thật sự cần phải nghĩ thật kỹ, có muốn giao cả cuộc đời mình cho một người như anh hay không?
- Ông xã, anh đừng nói nữa, em biết em sai rồi. Lần này em thật sự không nên làm vậy, trong lòng em rất yêu, rất yêu anh, trước giờ chưa từng hối hận!
Bạch Tình Đình nức nở nói:
- Ông xã, ban nãy lúc không nhìn thấy anh, em cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Sau này em sẽ không quan tâm đến người khác nữa đâu, không quan tâm người khác sống chết thế nào nữa. Ông xã, anh mới là tất cả của em