Bạch Tình Đình cứ thế ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi. Nước mắt cứ thế chảy ra, hoàn toàn không quan tâm gì tới hình tượng của chính mình. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình khóc nức nở, trong lòng cũng thấy thương, liền mở miệng an ủi:
- Tình Đình, đừng khóc nữa, anh chỉ muốn em nghĩ thật kỹ, không muốn em phải hối hận mà thôi!
- Ông xã, em thật sự không hối hận chút nào cả, một chút cũng không!
Bạch Tình Đình nức nở nói:
- Lúc nãy em có chuyện nên mới đi ra ngoài. Ông xã, anh cho em thời gian, em sẽ giải thích với anh!
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, gật đầu rồi nói:
- Ừm, anh sẽ cho em thời gian, có điều, bây giờ chúng ta có phải nên ra ngoài tổ chức hôn lễ không?
Bạch Tình Đình nghe được câu này của Diệp Lăng Phi, biết anh không còn tức giận, bất giác bật cười, đưa tay gạt nước mắt, vội vàng đi dặm lại lớp trang điểm.
Hôn lễ trì hoãn mãi đến hơn mười hai giờ, các vị khách ngồi bên ngoài chờ đợi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Theo lẽ thường, các hôn lễ đều tổ chức vào lúc mười hai giờ, sao giờ đã mười hai rưỡi rồi mà cô dâu chú rể vẫn chưa xuất hiện. Ngay lúc mọi người đang ngóng cổ trông chờ, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng nhau bước ra.
Bạch Tình Đình đã dặm thêm một lớp phấn dày, che đi khóe mắt hơi sưng của mình. Cô mặc chiếc váy trắng như tuyết, tựa như một tiên nữ giáng trần. Vừa xuất hiện, Bạch Tình Đình lập tức thu hút ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người có mặt. Dáng vẻ của cô lúc này quả thật quá đẹp, đẹp đến mức khiến người ta không dám tin đây là một người phụ nữ có thật.
Ai cũng biết rằng khoảnh khắc đẹp nhất của người phụ nữ chính là lúc cô trở thành nhân vật chính trong tiệc cưới, vì khi đó, trên khuôn mặt mỗi người phụ nữ đều ánh lên nụ cười hạnh phúc từ tận đáy lòng. Dù ban nãy Bạch Tình Đình vừa khóc một trận nức nở, nhưng nụ cười hạnh phúc từ nội tâm lúc này đã che giấu đi tất cả, không ai có thể nhận ra rằng cô vừa mới òa khóc, thậm chí còn khóc đến ngất đi.
Trên mặt Diệp Lăng Phi cũng nở nụ cười, hắn nghiêng người khẽ gật đầu chào từng vị quan khách. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cứ thế bước lên sân khấu, nơi đã chuẩn bị sẵn tháp ly rượu sâm panh. Dưới sự dẫn dắt của người chủ trì buổi lễ, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng nhau rót đầy sâm panh vào tháp ly. Cả hai đều nở nụ cười hạnh phúc, và người vui nhất lúc này chính là Bạch Cảnh Sùng. Là cha của Bạch Tình Đình, được tận mắt chứng kiến con gái mình bước vào lễ đường là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời ông.
Người chủ trì lễ cưới đưa micro cho Diệp Lăng Phi, ý muốn để chú rể nói vài lời với cô dâu. Diệp Lăng Phi cầm lấy micro, nhìn Bạch Tình Đình, rồi từ từ cất tiếng:
- Tình Đình, chính em đã khiến cuộc đời anh thay đổi. Anh mong rằng trong cuộc sống sau này, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi sóng gió. Anh sẽ dùng cả tính mạng mình để yêu em, anh yêu em!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đôi mắt Bạch Tình Đình đã ứa lệ hạnh phúc. Đến lượt mình, cô đã khóc không thành tiếng. Đây là những giọt lệ của hạnh phúc, bởi hai người đã trải qua biết bao bão giông mới có thể đến được với nhau. Đặc biệt là sau chuyện vừa xảy ra, Bạch Tình Đình càng cảm thấy rằng trong cuộc đời này, Diệp Lăng Phi là người duy nhất đối với cô. Đứng trước mặt mọi người, Bạch Tình Đình nức nở nói:
- Ông xã, em yêu anh, anh là duy nhất của em. Không có anh, sinh mạng của em cũng sẽ tan biến. Em yêu anh!
Hai người ôm chặt lấy nhau. Vào lúc này, chút nghi ngờ trong lòng Diệp Lăng Phi hoàn toàn biến mất. Hắn càng tin tưởng sâu sắc hơn rằng, cho dù hắn có làm sai chuyện gì, Bạch Tình Đình cũng sẽ tha thứ cho hắn.
Trong lúc đi mời rượu, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Dã Thú.
- Đại ca, em... em không biết nên nói thế nào!
Dã Thú ấp a ấp úng.
- Có gì thì nói mau! - Diệp Lăng Phi nói.
- Chị dâu đến khách sạn lúc mười một rưỡi sáng, rời đi lúc mười hai giờ. Cuộc điện thoại chị dâu gọi là từ quầy lễ tân của khách sạn! - Dã Thú nói. - Em... em nhìn thấy một người!
- Một người? - Diệp Lăng Phi sững lại, hỏi: - Ai?
- Diệp Phong! - Dã Thú đáp. - Em nhìn thấy Diệp Phong ở cửa khách sạn Cửu Châu, hắn vội vội vàng vàng bước ra ngoài!
Diệp Lăng Phi khẽ cau mày. Đúng lúc này, Bạch Tình Đình cầm ly rượu tới trước mặt anh, dịu dàng nói:
- Ông xã, còn mấy bàn nữa chúng ta chưa mời!
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nhìn Bạch Tình Đình một cái rồi nói:
- Bà xã, em đợi anh một lát, anh có chút chuyện!
Nói xong, Diệp Lăng Phi cầm điện thoại bước lên trước hai bước. Bạch Tình Đình cảm thấy anh có chuyện, cô nhìn dáng vẻ gọi điện của Diệp Lăng Phi, dường như có liên quan đến mình. Trong lòng cô bắt đầu lo lắng, đến mức Vu Tiêu Tiếu gọi mà cô cũng không nghe thấy.
- Chị, chị sao vậy? - Vu Tiêu Tiếu bước tới từ phía sau Bạch Tình Đình, hỏi. - Chị khó chịu ở đâu à?
- Không! - Bạch Tình Đình vội nói. - Tiêu Tiếu, đợi lát nữa đã, anh ấy đang gọi điện!
- Vâng! - Vu Tiêu Tiếu đáp.
Diệp Lăng Phi nói chuyện xong với Dã Thú, hắn bình thản quay lại, nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, chúng ta đi mời rượu thôi!
- Ông xã, có phải có chuyện gì không? - Bạch Tình Đình nhìn vào mắt Diệp Lăng Phi, hỏi. - Có phải liên quan đến em không?
- Tình Đình, bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Đợi lúc chúng ta về nhà rồi nói tiếp nhé! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh tin em có một số chuyện cần phải nói với anh. Chẳng lẽ em không muốn kể cho anh nghe chuyện xảy ra hôm nay sao?
- Ông xã, cảm ơn anh! - Bạch Tình Đình nhỏ giọng nói.
- Sao em lại phải nói cảm ơn chứ? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Anh cho em cơ hội để giải thích! - Bạch Tình Đình nói. - Em biết chuyện hôm nay khiến anh rất không vui, nhưng ông xã vẫn cho em cơ hội giải thích. Ông xã, em yêu anh!
- Đồ ngốc, đừng nói nữa, giờ đi tiếp đãi khách đã, có chuyện gì chúng ta về nhà rồi nói! - Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào vai Bạch Tình Đình, rồi ôm cô bước về phía bàn tiệc.
Bữa tiệc kéo dài tới tận ba rưỡi chiều mới kết thúc. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ở lại sau cùng. Tiệc mừng này thu được không ít quà và tiền mừng, còn bao nhiêu thì Diệp Lăng Phi cũng chẳng buồn để ý, hắn giao tất cả cho bố vợ xử lý. Lúc xem danh sách quà tặng, Diệp Lăng Phi bỗng phát hiện một người tên là Đới Vinh Cẩm tặng một món quà khá lớn, một món đồ gốm trị giá hơn 200,000. Diệp Lăng Phi không am hiểu về đồ gốm kiểu này, nhưng Bạch Cảnh Sùng lại rất sành sỏi. Vừa nhìn thấy chiếc bát tinh xảo màu son hồng được gói trong hộp quà, ông liền biết giá trị của nó không nhỏ, ít nhất cũng phải trên 200,000.
- Đới Vinh Cẩm, cái tên này nghe quen quen? - Diệp Lăng Phi lẩm bẩm. - Hình như đã nghe ở đâu rồi!
- Ông xã, là người đàn ông lần trước chúng ta gặp ở viện bảo tàng đó! - Bạch Tình Đình nói. - Người đã từng giúp em đó!
- À, thì ra là hắn ta! - Diệp Lăng Phi nhớ ra, hắn lại liếc nhìn món đồ gốm, nói: - Xem ra tên này cũng phóng khoáng ra trò, không ngờ lại tặng chúng ta lễ vật hậu hĩnh thế này!
- Ông xã, cái này chúng ta không cần! - Bạch Tình Đình nói.
- Tại sao không cần? Người ta đã tặng, chúng ta không nhận chẳng phải là quá nhỏ mọn sao! - Diệp Lăng Phi quay sang phía Bạch Cảnh Sùng nói: - Bố à, mấy món quà và tiền mừng này đều do bố xử lý cả đi, dĩ nhiên bao gồm cả món đồ gốm này. Bố muốn bán hay muốn giữ lại sưu tầm đều là chuyện của bố, bọn con không lo mấy chuyện này đâu!
- Tiểu Diệp, con để bố giải quyết món đồ gốm này sao? - Bạch Cảnh Sùng hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Đương nhiên rồi ạ. Bố, phiền bố thu xếp giúp con mấy chuyện tiếp theo, con và Tình Đình về trước đây!
- Ừm, được! - Bạch Cảnh Sùng cầm chiếc bát màu son hồng trên tay, chăm chú ngắm nghía. Đây đúng là một món đồ chơi hay. Ông cầm trên tay mà thích không muốn rời. Giá trị của nó không hề rẻ, Bạch Cảnh Sùng tự nhẩm cũng đã hơn 200,000 rồi, nếu đem đi đấu giá, chắc chắn giá trị sẽ vượt xa con số ông tính toán.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình quay về biệt thự. Trương Vân đã sớm dọn dẹp nhà cửa sạch bong không một hạt bụi. Thấy hai người trở về, Trương Vân vội nói:
- Chúc mừng...!
Trương Vân còn chưa nói hết câu, cô thấy sắc mặt của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình không hề có nét tươi cười nào, đành nuốt lại những lời còn lại.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi thẳng về phòng ngủ. Trong phòng, chăn đệm màu đỏ tươi được trải ngay ngắn, tràn ngập không khí tân hôn. Bạch Tình Đình bước theo sau Diệp Lăng Phi vào phòng rồi đóng cửa lại.
Diệp Lăng Phi nằm xuống bên giường, không nói gì với Bạch Tình Đình. Hắn rút điện thoại ra gọi cho Dã Thú:
- Dã Thú, sao rồi?
- Đại ca, em cảm thấy tên đó có phiền phức rồi! - Dã Thú nói. - Em thấy có người theo dõi hắn, ừm, hắn lại quay về phòng rồi!
- Ừ, anh biết rồi, giám sát hắn cho anh, xem rốt cuộc hắn muốn làm gì!
Diệp Lăng Phi nói xong, tắt điện thoại. Lúc này, Bạch Tình Đình đã cởi váy cưới, trên người chỉ còn lại chiếc áo ngực lụa và chiếc quần lót tam giác màu hồng. Cô bước tới bên giường, không dám nhìn Diệp Lăng Phi, cúi đầu nói:
- Ông xã, em lo anh biết chuyện sẽ tức giận, em không biết phải nói thế nào!
- Bà xã, đến lúc này rồi còn có gì không thể nói sao? - Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn Bạch Tình Đình, đưa tay ôm lấy bờ vai trần của cô, nói: - Anh cho em cơ hội giải thích, nếu em chỉ lo anh sẽ tức giận mà không nói ra, chẳng lẽ em không sợ giữa chúng ta sẽ có hiểu lầm sâu sắc hơn sao?
- Ông xã, không phải! - Bạch Tình Đình nghe xong, vội vàng ngẩng đầu lên. Đôi mắt long lanh xinh đẹp của cô ánh lên vẻ sợ hãi, cô liên tục nói: - Ông xã, em không biết phải nói thế nào. Em cảm thấy hôm nay em rất ngốc, sau khi nhận được điện thoại cầu cứu của Diệp Phong, em đã ngốc nghếch chạy đi ngay, để rồi khiến người em yêu phải lo lắng!
- Điện thoại của Diệp Phong? - Diệp Lăng Phi hỏi.
- Vâng! - Bạch Tình Đình cắn chặt môi, dùng sức gật mạnh đầu. - Diệp Phong gọi cho em, nói có người muốn giết anh ta, anh ta muốn mượn em ít tiền để chạy trốn. Em nghĩ sẽ làm xong nhanh thôi, không ngờ rằng...!
- Không ngờ rằng làm sao? - Diệp Lăng Phi hỏi tiếp.
- Không ngờ rằng em lại mất quá nhiều thời gian ở ngân hàng. Sau đó lúc em đưa tiền cho Diệp Phong xong quay về thì đã không kịp nữa rồi!
Bạch Tình Đình ngước mắt lên, trong mắt lại long lanh những giọt lệ. Cô tựa thân hình thơm ngát của mình vào người Diệp Lăng Phi, nức nở nói:
- Ông xã, em thật sự rất hối hận, em không nên làm như vậy. Em không biết lúc đó em nghĩ gì nữa, sau khi nghe Diệp Phong có thể bị người ta giết, muốn mượn em ít tiền, em vốn nghĩ sẽ giải quyết xong rất nhanh thôi, thế nên mới lén lút chạy ra ngoài. Ông xã, em xin anh tha thứ cho em...!
- Vì Diệp Phong là mối tình đầu của em, em từng yêu thầm hắn ta sâu đậm! - Diệp Lăng Phi nói. - Em không muốn hắn ta xảy ra chuyện. Tình Đình, anh không trách em, chuyện này ai cũng sẽ làm như thế thôi. Chỉ là, trước khi đi, ít ra em cũng nên gọi cho anh một tiếng, chẳng lẽ anh lại là người đàn ông nhỏ mọn đến thế sao?
- Ông xã, em xin lỗi, em biết lần này em sai rồi! - Bạch Tình Đình ngẩng mặt lên, nhìn Diệp Lăng Phi với hàng nước mắt lưng tròng, nói: - Ông xã, em thật sự không ngờ lại mất nhiều thời gian như vậy. Em lấy xong ba trăm nghìn tiền mặt, liền tới ngay khách sạn Cửu Châu, đưa tiền cho anh ta ở quán cà phê trên lầu. Anh ta nói anh ta bị người khác truy sát, bảo em nhanh chóng rời đi. Ông xã, em không biết rốt cuộc chuyện này là thế nào nữa... còn nữa, em tuyệt đối không ở riêng trong phòng với anh ta. Ông xã, em bảo đảm với anh, em không tới phòng của anh ta...!
Bạch Tình Đình đặc biệt nhấn mạnh việc cô không tới phòng của Diệp Phong vì lo Diệp Lăng Phi sẽ nghĩ linh tinh. Nam nữ ở chung một phòng, dù không có chuyện gì xảy ra cũng sẽ khiến người khác nghi ngờ. Vốn đã hối hận vì đi gặp Diệp Phong, giờ cô lại càng lo Diệp Lăng Phi sẽ suy diễn, nên cô đặc biệt nhấn mạnh rằng mình chỉ gặp ở quán cà phê trong khách sạn Cửu Châu.
Diệp Lăng Phi đương nhiên tin giữa Bạch Tình Đình và Diệp Phong không xảy ra chuyện gì. Tình cảm của Bạch Tình Đình đối với hắn thế nào, hắn rất rõ. Điều hắn bận tâm lúc này là tại sao Diệp Phong lại sa sút đến mức này. Dù sao đi nữa, Diệp Phong cũng là một tay buôn thuốc phiện, tiền bạc đối với hắn không phải là vấn đề lớn, sao lại rơi vào bước đường cùng, phải đi mượn tiền của Bạch Tình Đình để bảo toàn tính mạng.
Còn việc Diệp Phong nói có người muốn truy sát hắn, là ai chứ?
Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ cau mày thầm tính toán. Bạch Tình Đình thấy anh im lặng, trong lòng càng lo lắng, sợ anh đang ghen. Cô vội vàng giải thích:
- Ông xã, anh tin em đi, em thật sự không làm gì cả. Em đến quán cà phê ở khách sạn Cửu Châu xong liền quay về ngay. À, ông xã, giờ em dẫn anh tới khách sạn Cửu Châu, để nhân viên phục vụ ở đó làm chứng cho em!
Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:
- Bà xã, anh không nghĩ tới chuyện này. Anh ban nãy chỉ đang nghĩ tại sao Diệp Phong lại bị người khác truy sát thôi!
Diệp Lăng Phi đưa tay lau nước mắt trên má Bạch Tình Đình, nói:
- Có điều, chuyện hôm nay em làm thật sự rất đáng giận. Dù thế nào cũng không thể bỏ qua như vậy được. Anh phải trừng phạt em thật nghiêm, để sau này em phải nhớ cho kỹ, không được tùy tiện làm thế này nữa. Ngay trong ngày cưới, em lại bỏ mặc anh, người chú rể này, để đi gặp người đàn ông khác. Chuyện này ai gặp phải cũng sẽ tức giận. Anh không quan tâm tên Diệp Phong kia sống chết thế nào, em là bà xã của anh. Bây giờ anh đang rất giận, cần phải trừng phạt em thật nghiêm mới có thể xả được cơn giận này!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô bật cười, vội nói:
- Ông xã, cho dù anh phạt em thế nào, em đều đồng ý hết, chỉ cần ông xã không giận em nữa là được!
Diệp Lăng Phi đẩy Bạch Tình Đình ngã xuống giường, hắn cởi quần áo trên người, đến khi chỉ còn lại chiếc quần lót. Diệp Lăng Phi đè lên người Bạch Tình Đình, giọng lạnh lùng:
- Bà xã, lần này em thật sự làm anh tức giận rồi, em tự nghĩ đến hậu quả đi!
- Ông xã, em biết em sai rồi, em sẽ không dám nữa đâu! - Bạch Tình Đình đưa hai cánh tay ngọc ngà ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, đôi mắt lúng liếng như tơ, nũng nịu nói: - Em tình nguyện chấp nhận bất cứ sự trừng phạt nào của anh!
Diệp Lăng Phi dùng tay cởi phăng chiếc quần lót trên người Bạch Tình Đình, ngay sau đó, hắn cúi xuống cắn lên đỉnh nhũ hồng trên bầu ngực cô, một tay khác lần vào giữa hai chân cô. Bạch Tình Đình khẽ rên lên. Lần này Diệp Lăng Phi có chút dã man, không còn thương hoa tiếc ngọc như trước, miệng hắn cuồng nhiệt hôn lên từng milimet trên cơ thể cô.
Cả người Bạch Tình Đình run lên, hai tay Diệp Lăng Phi dùng sức lật người cô lại. Bạch Tình Đình gắng sức cong cặp mông lên. Hai tay Diệp Lăng Phi từ từ banh cặp mông của cô ra, nơi mà mỗi lần hắn muốn chạm vào cô đều phản đối. Nhưng lần này, Bạch Tình Đình chỉ ngoe nguẩy cặp mông hồng phấn, để mặc cho nơi nhạy cảm nhất của mình bị Diệp Lăng Phi "cắn xé", chẳng mấy chốc đã ướt đẫm một vùng.
- A… a!
Bạch Tình Đình nũng nịu kêu lên, hai tay túm chặt lấy ga giường, đôi má ửng hồng như sắp rỉ máu, miệng khẩn cầu:
- Ông xã, nhẹ thôi, em chịu không nổi.
Lúc này, Diệp Lăng Phi như muốn dốc toàn bộ sức lực lên người Bạch Tình Đình. Hai tay hắn đè chặt cặp mông nõn nà của cô, ra sức va đập, mỗi lần đều nghe thấy tiếng rên rỉ trong trẻo của Bạch Tình Đình. Tiếng rên ngày càng lớn, hơi thở của cô gấp gáp, cảm thấy cả người như sắp bị va đập đến tan vỡ, tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng khóc nức nở.
Dù đã cách một cánh cửa, Trương Vân ở dưới lầu vẫn có thể nghe rõ tiếng rên rỉ vang vọng của Bạch Tình Đình. Mặt Trương Vân đỏ bừng, cô có thể tưởng tượng ra mọi chuyện đang xảy ra trong phòng. Tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng khóc của Bạch Tình Đình khiến cô nhớ lại chuyện đã xảy ra giữa mình và Diệp Lăng Phi. Cô không nhịn được, đóng cửa phòng lại, nằm xuống giường, tay đặt vào giữa hai chân.
Tiếng rên rỉ của Bạch Tình Đình vang vọng khắp biệt thự, cuối cùng chỉ còn lại tiếng khẩn cầu khàn đặc. Trong phòng, Diệp Lăng Phi lại càng dũng mãnh hơn, hắn dùng sức banh hai chân Bạch Tình Đình ra, tấm lưng cường tráng ướt đẫm mồ hôi, mỗi lần thúc vào đều dùng hết sức lực.
- Ông xã, em chịu không nổi nữa rồi, ông xã...!
- Đây chính là sự trừng phạt dành cho em, anh muốn sau này em phải luôn nhớ tới ngày hôm nay!
Diệp Lăng Phi ra sức va đập. Cuối cùng, Bạch Tình Đình chỉ còn biết khóc lóc khàn giọng cầu xin.
Diệp Lăng Phi không biết mình đã làm bao nhiêu lần, tóm lại là cả một đêm, Bạch Tình Đình dường như không được ngủ chút nào. Sáng hôm sau, cô không thể dậy nổi, giọng cũng trở nên khàn đặc, ngay cả đi vệ sinh cũng không nổi, đều phải để Diệp Lăng Phi bế đi. Quay trở lại giường, Bạch Tình Đình sống chết không chịu để Diệp Lăng Phi nhìn hạ thân của mình.
Diệp Lăng Phi cưỡng ép banh hai chân cô ra, thấy nơi đó đã đỏ tấy lên, trong lòng có chút áy náy vì chuyện tối qua. Hắn ôm lấy Bạch Tình Đình, nói:
- Bà xã, đau không?
Cổ họng Bạch Tình Đình khàn đặc, cô mở miệng cắn ngay lên vai Diệp Lăng Phi một cái. Đôi mắt khóc đến sưng húp lại trào ra những giọt lệ. Cả đêm qua là sự đau khổ xen lẫn khoái lạc, và dĩ nhiên, cô biết đây là sự trừng phạt Diệp Lăng Phi dành cho mình.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đều không dậy ăn sáng. Với tình hình hiện tại của Bạch Tình Đình, có lẽ ít nhất hai ngày tới cô cũng không xuống nổi giường. Tối qua trút giận xong, cơn tức của Diệp Lăng Phi cũng tan biến, giờ mới cảm thấy mình có chút quá đáng. Hắn nằm trên giường, dỗ dành Bạch Tình Đình như dỗ trẻ con.
Bạch Tình Đình cứ thế sụt sùi khóc, hai tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, làm ra vẻ tội nghiệp, đáng thương.
Điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên. Hắn đưa tay lấy điện thoại từ đầu giường. Trong điện thoại vang lên tiếng của Chu Hân Mính:
- Em... em có chuyện muốn nói với anh!
- Em nói đi, có chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi nghiêng người, nhìn Bạch Tình Đình đang nằm bên cạnh sụt sùi, đưa tay nắm lấy bầu ngực nõn nà của cô bắt đầu đùa nghịch. Bạch Tình Đình hai tay ôm chặt lấy eo Diệp Lăng Phi, khuôn mặt đầy oan ức.
- Chuyện là... Diệp Phong gọi điện cho em! - Chu Hân Mính ngập ngừng. - Anh ta... anh ta muốn phía cảnh sát bảo vệ anh ta!
- Diệp Phong gọi điện cho em?
Diệp Lăng Phi nói đến đây, bàn tay đang xoa nắn trên ngực Bạch Tình Đình khẽ dùng sức hơn, khiến cô phát ra một tiếng rên khẽ từ chiếc miệng nhỏ. Vừa nghe thấy tên Diệp Phong, Bạch Tình Đình có chút sợ hãi, sợ Diệp Lăng Phi lại nổi giận. Cả đêm qua, cô cảm thấy mình như đã tan nát, không biết đã bị hành bao nhiêu lần, giờ cả người không còn chút sức lực nào.
- Vâng, đúng thế, anh ta gọi cho em, nói là muốn phía cảnh sát bảo vệ! - Chu Hân Mính nói. - Anh ta hy vọng chúng ta có thể liên hệ với Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế, anh ta có một số chuyện muốn nói với họ. Còn có một chuyện nữa, không biết có nên nói hay không!
Chu Hân Mính có chút do dự, Diệp Lăng Phi nói:
- Hân Mính, có chuyện gì em cứ nói đi!
- Anh ta nói... anh ta nói... Tình Đình có khả năng sẽ gặp nguy hiểm! - Chu Hân Mính ngập ngừng. - Hôm qua Tình Đình có đưa tiền cho anh ta, anh ta nói khả năng Tình Đình sẽ vì anh ta mà bị liên lụy, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm!
Chu Hân Mính lo Diệp Lăng Phi biết chuyện sáng qua Bạch Tình Đình bỏ đi là để đưa tiền cho Diệp Phong sẽ nổi giận, thế nên cô mới do dự không quyết.
Nằm ngoài dự đoán của cô, Diệp Lăng Phi lại nói:
- Anh biết chuyện Tình Đình hôm qua đi gặp Diệp Phong rồi, cũng biết chuyện hắn bị người khác truy sát. Hân Mính, xem ra Diệp Phong đã đắc tội với ai đó. Ừm, đây là một tin khá tốt, em phái người đưa Diệp Phong về cục cảnh sát đi, anh tin em sẽ rất nhanh phá được vụ án lớn mang tính quốc tế này. Diệp Phong là một tên trùm buôn thuốc phiện. À, nhân tiện nhắc em một câu, Tình Đình hôm qua đã nhận sự trừng phạt của anh rồi. Hân Mính, em có muốn nói chuyện với Tình Đình không?
Chu Hân Mính sững người, không rõ sự trừng phạt mà Diệp Lăng Phi nói là gì. Khi Diệp Lăng Phi đưa điện thoại cho Bạch Tình Đình, cô lập tức dùng giọng nói khàn đặc của mình nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, cậu mau về đi, tớ sắp chết rồi. Hân Mính, mau về cứu tớ đi, bây giờ tớ không xuống nổi giường nữa rồi