Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 967: CHƯƠNG 967: CÒN CÓ MỘT CÔ CHỦ NỮA!

Giọng nói khàn đặc của Bạch Tình Đình khiến Chu Hân Mính giật nảy mình. Cô không hiểu tại sao giọng của Bạch Tình Đình lại trở nên như vậy. Nghe Bạch Tình Đình bảo mình sớm quay lại, Chu Hân Mính có chút chần chừ rồi nói:

- Tình Đình, tớ phải lo xong việc của Diệp Phong đã, chiều nay tớ sẽ về!

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại qua, nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, thằng Diệp Phong lần này chắc chắn đã gây ra rắc rối không nhỏ đâu. Em phải dặn dò kỹ lưỡng đám thuộc hạ, nhất định phải đề cao cảnh giác. Anh nghe Dã Thú nói Diệp Phong bị người ta theo dõi, anh đoán hắn biết có người bám theo nên không trốn được, mới tìm cách hợp tác với cảnh sát.

- Em cũng nghĩ vậy!

Chu Hân Mính nói.

- Bây giờ em sẽ cho người tới khách sạn Cửu Châu đưa Diệp Phong về đại đội cảnh sát hình sự. Đợi em sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa sẽ quay về biệt thự. À anh, rốt cuộc Tình Đình bị sao vậy, sao cổ họng lại khàn thế?

- Cô ấy không sao, chỉ là tối qua hưng phấn quá nên mới khàn giọng thôi!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình, chỉ thấy cô nước mắt lại lã chã rơi xuống, trông cực kỳ đáng thương. Khóe môi Diệp Lăng Phi nhếch lên một nụ cười đắc ý. Trông hắn chẳng khác nào một gã tồi vừa làm xong chuyện xấu, đang hả hê nhìn nạn nhân của mình. Diệp Lăng Phi đưa tay véo nhẹ bộ ngực mềm mại, trắng nõn của Bạch Tình Đình, nói:

- Hân Mính, lúc về nhớ mua mấy hộp Golden nhé. À, nhân tiện mua thêm ít thuốc bôi làm mát nữa, loại dùng cho... Em hiểu ý anh mà, đúng không?

Chu Hân Mính lập tức hiểu ra, cô gắt lên:

- Em biết ngay là chuyện tốt anh làm mà. Diệp Lăng Phi, anh cứ đợi đấy, về xem em có dạy dỗ lại anh không. Tình Đình sao mà chịu nổi anh chứ.

- Hân Mính, thế em thì chịu nổi sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Chu Hân Mính nhất thời cứng họng, gắt một câu rồi cúp máy ngay. Diệp Lăng Phi đặt điện thoại lên đầu giường rồi lại nằm xuống, tay phải véo mông Bạch Tình Đình, cười toe toét:

- Tình Đình, chúng ta làm thêm lần nữa nhé?

- Không, không muốn, cứu mạng…!

Giọng nói khàn đặc của Bạch Tình Đình phát ra. Diệp Lăng Phi chỉ cố ý trêu cô thôi, tối qua hắn cũng tiêu hao không ít thể lực rồi. Thấy bộ dạng sợ sệt của Bạch Tình Đình, hắn lại cố tình làm ra vẻ muốn tiếp tục, đè lên người cô. Thân thể nõn nà của Bạch Tình Đình khẽ giãy giụa bên dưới, giống như một cô gái bị bắt nạt đang ra sức chống cự.

Buổi trưa, Chu Hân Mính quay về biệt thự. Lúc cô đẩy cửa phòng ngủ ra, chỉ thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vẫn đang trần truồng nằm trên giường. Khuôn mặt Bạch Tình Đình vẫn còn vương vệt nước mắt, đôi mắt sưng húp trông như một đóa hoa sắp tàn, càng nhìn càng thấy đáng thương đến nao lòng!

Nhìn bộ dạng này của Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính lại nghĩ tới những cô gái bị cưỡng hiếp mà cô từng thấy khi phá án. Hình như trong số đó cũng có vài người trông thảm thương không khác gì Bạch Tình Đình bây giờ, không, phải nói là không thảm thương bằng mới đúng.

Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính đã về, hắn liền lật chăn, bước xuống giường, cầm lấy chiếc quần đùi. Mặc xong, Diệp Lăng Phi nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, anh đi tắm một lát, em và Tình Đình từ từ nói chuyện nhé!

- Anh lại bắt nạt Tình Đình rồi. Diệp Lăng Phi, đợi lát nữa em sẽ tính sổ với anh.

Chu Hân Mính lườm Diệp Lăng Phi một cái. Hắn cười hì hì:

- Hân Mính, em muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được, nhưng nhất định đừng nổi giận nhé!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay véo một cái lên cặp mông cong vút của Chu Hân Mính, rồi vừa cười vừa bước ra khỏi phòng ngủ.

Chu Hân Mính đặt túi xách lên bàn, ngồi xuống bên giường. Bạch Tình Đình thấy cô cứ như thấy cứu tinh, liền trần truồng ngồi dậy, hai tay ôm chặt lấy vai Chu Hân Mính, dùng giọng khàn khàn nói:

- Hân Mính, cậu nhất định phải giúp tớ, cậu đừng về nữa. Hân Mính, cậu không biết đâu, tối qua tớ bị anh ấy bắt nạt thảm lắm. Anh ấy chỉ biết bắt nạt tớ thôi!

Bạch Tình Đình vừa nói vừa lật chăn lên, mặt đỏ bừng, ra hiệu cho Chu Hân Mính xem hạ thân của mình. Chu Hân Mính vừa nhìn liền hắng giọng:

- Anh ta cũng quá đáng thật!

- Đúng thế, anh ấy cố ý làm vậy đó!

Bạch Tình Đình ấm ức nói:

- Chỗ đó của tớ vốn đã... tóm lại, tớ không chịu nổi nữa rồi. Anh ấy mà còn như vậy nữa… Hân Mính, đợi anh ấy quay lại, cậu nhất định phải giúp tớ báo thù!

Chu Hân Mính vừa nói vừa mở túi, lấy thuốc ra:

- Tình Đình, tớ thấy chuyện hôm qua đúng là cậu đã đi quá xa rồi. Cậu không biết lúc đó Diệp Lăng Phi gọi cho tớ với giọng điệu thế nào đâu, tớ cảm thấy anh ấy thực sự muốn giết người luôn đó. Tình Đình, cậu không phải trẻ con nữa, sao lại có thể làm ra chuyện như thế chứ!

Bạch Tình Đình vốn đã hối hận, bị Chu Hân Mính nói vậy, nước mắt lại tuôn ra, nức nở:

- Hân Mính, cậu đừng nói nữa, tớ cũng đang hối hận chết đi được đây. Tớ cũng không biết sao mình lại làm vậy nữa, tớ vốn chỉ định lấy tiền đưa cho Diệp Phong, không ngờ ở ngân hàng lại xảy ra chuyện, mãi không rút được tiền ra!

- Thế lúc gọi điện thoại, sao cậu không nghe?

Chu Hân Mính hỏi.

- Lúc đó tớ đang ở trong xe liên lạc với bên ngân hàng, sau đó điện thoại hết pin!

Bạch Tình Đình nói.

- Kết quả là…!

- Tình Đình, lần này cậu thật sự quá đáng lắm!

Chu Hân Mính nói.

- Tớ thấy Diệp Lăng Phi thực sự nổi giận rồi, nếu không anh ấy cũng không làm thế này đâu!

- Tớ biết chứ!

- Tình Đình, lần này cậu thật sự quá đáng lắm!

Chu Hân Mính nói.

- Tớ thấy Diệp Lăng Phi thực sự nổi giận rồi, nếu không anh ấy cũng không làm thế này đâu!

- Tớ biết chứ!

Bạch Tình Đình nức nở:

- Tớ cũng không muốn ra nông nỗi này, Hân Mính, cậu phải giúp tớ, tớ sợ anh ấy vẫn còn giận!

- Chuyện này ai giúp được cậu chứ, Tình Đình, cậu vẫn nên tự nghĩ cách sau này phải làm thế nào đi!

Chu Hân Mính nói.

- Ngay hôm kết hôn lại xảy ra chuyện như vậy, chuyện khác còn dễ nói, riêng chuyện này thì không dễ dàng chút nào. Tóm lại, tớ không giúp được cậu đâu!

- Hân Mính…!

Bạch Tình Đình nói.

- Cậu nhất định phải nghĩ cách giúp tớ!

- Thôi nào, không nói chuyện này nữa, bôi thuốc trước đã!

Chu Hân Mính đưa thuốc cho Bạch Tình Đình:

- Cậu tự bôi hay để tớ giúp?

Diệp Lăng Phi tắm xong quay lại, thấy Bạch Tình Đình vẫn còn nằm trên giường, Chu Hân Mính đang giúp cô bôi thuốc lên vùng giữa hai đùi. Thấy Diệp Lăng Phi trở lại, Bạch Tình Đình vội vàng dùng chăn che đi hạ thân. Chu Hân Mính ngồi bên giường, thấy Diệp Lăng Phi về liền bước tới, nói:

- Em có chuyện muốn nói với anh!

- Ừ!

Diệp Lăng Phi gật đầu, cùng Chu Hân Mính bước ra khỏi phòng ngủ. Ở ngoài cửa, Chu Hân Mính nói:

- Tiểu Triệu đã đưa Diệp Phong về đại đội cảnh sát hình sự, tạm thời sẽ ở lại đó. Nhưng đây cũng không phải là cách, em nghĩ cần phải tìm cho Diệp Phong một nơi ở mới. Trước khi cảnh sát hình sự quốc tế ở Bắc Kinh được phái đến, Diệp Phong vẫn do cảnh sát hình sự thành phố Vọng Hải bảo vệ, chuyện này rất khó giải quyết.

- Diệp Phong có nói ai muốn giết hắn không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Anh ta không nói, chỉ bảo rằng có người đang truy sát mình!

Chu Hân Mính nói.

- Em thấy Diệp Phong rất sợ hãi, lần này chắc chắn anh ta đã đắc tội với một kẻ thù rất lợi hại!

- Hắn sống hay chết không liên quan gì tới anh!

Diệp Lăng Phi nói.

- Em tự xem rồi giải quyết đi!

- Anh vẫn còn giận Tình Đình à?

Chu Hân Mính hỏi.

- Anh giận gì chứ, tối qua Tình Đình cũng đã nói chuyện này với anh rồi, anh cũng đã trừng phạt cô ấy rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cô ấy được. Có điều, anh cũng không muốn cứ thế cho qua. Hân Mính, Tình Đình được anh chiều hư rồi, cũng phải có lúc anh không thể nhường cô ấy mãi được. Chuyện lần này coi như là một bài học cho cô ấy, anh muốn cô ấy nhớ kỹ!

Chu Hân Mính im lặng gật đầu, không phản đối cũng không tán thành. Diệp Lăng Phi vừa dứt lời thì điện thoại của Chu Hân Mính vang lên. Cô nhận điện thoại, nghe xong liền cau mày:

- Cậu nói Diệp Phong muốn gặp tôi à? Được, tôi biết rồi. Cứ vậy đi!

Chu Hân Mính tắt điện thoại, nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp Phong muốn gặp em, anh ta nói có một số chuyện muốn nói với em!

- Hân Mính, đợi ăn cơm xong đã, anh sẽ đi cùng em qua đó xem sao!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh cũng muốn gặp lại người bạn cũ này một chút!

Buổi trưa lúc ăn cơm, Bạch Tình Đình được Diệp Lăng Phi ôm xuống lầu. Chỗ giữa hai chân của cô rất đau, tình hình hiện tại rất tệ. Tối qua bị Diệp Lăng Phi trừng phạt tàn nhẫn khiến Bạch Tình Đình cảm thấy cả người vẫn còn đau buốt. Ăn xong, Diệp Lăng Phi để Trương Vân chăm sóc Bạch Tình Đình, còn hắn cùng Chu Hân Mính rời khỏi biệt thự.

Từ sau khi rời khỏi đại đội cảnh sát hình sự, Chu Hân Mính rất ít khi quay lại. Lần này, cô cố ý mặc một chiếc áo khoác hai hàng cúc để che đi cái bụng hơi nhô lên của mình. Tiểu Triệu bây giờ đã là phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự, thấy Chu Hân Mính tới liền vội vàng ra đón:

- Cục trưởng Chu, tên đó muốn gặp chị!

- Ừm, chị biết rồi!

Chu Hân Mính nói.

- Bây giờ anh ta đang ở đâu?

- Trong phòng thẩm vấn. Bọn em cũng không có nơi nào an toàn hơn, đành nhốt anh ta tạm trong đó!

Tiểu Triệu nói.

- Nhưng thế này cũng không phải là cách. Em vừa liên hệ với một khách sạn, định đưa anh ta qua đó trước, rồi chúng ta sẽ phái người bảo vệ.

Chu Hân Mính gật đầu:

- Chuyện này cậu tự quyết định đi!

Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi bước vào phòng thẩm vấn. Vừa mở cửa, họ liền thấy Diệp Phong đang bất an ngồi trên ghế. Diệp Phong lúc này so với trước đây, hoàn toàn không ai dám tin là cùng một người. Hắn trông tiều tụy hơn rất nhiều, sắc mặt cũng có chút xám ngoét, quan trọng hơn là biểu hiện của hắn lúc này, cứ như trộm cướp, lúc nào cũng có cảm giác muốn bỏ chạy.

- Hân Mính, cô tới rồi!

Diệp Phong thấy Chu Hân Mính, liền muốn đứng dậy. Chu Hân Mính xua tay:

- Diệp Phong, anh ngồi đi. Tôi nghe nói anh muốn gặp tôi, có chuyện gì cứ nói.

Diệp Phong liếc nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn sang Chu Hân Mính, nói:

- Hân Mính, tôi muốn nhắc nhở cô, nhất định phải bảo vệ Tình Đình. Hôm qua đều tại tôi cả, tôi không nên mượn tiền của cô ấy. Lúc đó tôi cũng hết cách, phát hiện tiền trong tài khoản ngân hàng của mình không còn, trên người lại không có một đồng nào, tôi mới bức quá gọi điện cho Tình Đình, không ngờ rằng mình lại đang bị theo dõi. Tình Đình có khả năng sẽ vì tôi mà bị liên lụy. Hân Mính, tôi có lỗi với Tình Đình, tôi không nên đi tìm cô ấy, thế này lại thành hại cô ấy rồi!

Diệp Lăng Phi nghe xong, sững người một lúc. Hắn ngồi đối diện Diệp Phong, rút ra một điếu thuốc, tự châm lửa hút. Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, nói:

- Diệp Phong, mày có biết hôm qua tao và Tình Đình kết hôn không?

- Tôi không biết!

Diệp Phong nói.

- Mẹ kiếp, đều tại mày, thằng khốn! Tự dưng gọi điện cho Tình Đình làm gì, hại tao tìm cô ấy mãi không được!

Diệp Lăng Phi quát lớn.

- Mẹ nó chứ, mày chết thì chết, liên quan gì tới Tình Đình?

Diệp Lăng Phi trong lòng bốc hỏa, nhìn thấy Diệp Phong cuối cùng cũng không nhịn được mà chửi ầm lên. Chu Hân Mính cũng không ngăn cản, cứ để hắn tiếp tục mắng.

- Mẹ kiếp, bây giờ thì hay rồi, lại còn hại tới cả Tình Đình nữa, thằng chó, rốt cuộc là mày có ý gì!

Diệp Lăng Phi nhìn Diệp Phong, gầm lên:

- Mày nói rõ ràng cho tao, nếu không, tao giết luôn mày!

- Diệp tiên sinh, anh đừng tức giận, để tôi nói xong đã!

Diệp Phong nói.

- Thật ra lần này tôi không có ý định tìm Tình Đình, là do tôi chạy tới đây rồi mới phát hiện ra tiền của mình không còn nữa. Vì tôi biết bên ngoài đang có người tìm tôi, nếu tôi mà lộ mặt, nhất định sẽ có người muốn giết tôi. Tôi không còn cách nào khác, thế nên mới gọi cho Tình Đình, để cô ấy cho tôi mượn ít tiền, tôi dễ tìm nơi ẩn nấp, không ngờ lại bị kẻ khác theo dõi. Tôi lo người đó sẽ hiểu lầm Tình Đình có quan hệ với tôi, sẽ giết cô ấy!

- Diệp Phong, mày, thằng khốn kiếp, rốt cuộc là có ý gì, mày nói rõ cho tao!

Diệp Lăng Phi truy hỏi:

- Mày nói hai người ở quán cà phê bị người khác nhìn thấy, điều đó thì có quan hệ gì chứ, bọn chúng muốn giết mày chứ không phải muốn giết Tình Đình!

- Tôi có thể hút một điếu thuốc không?

Diệp Phong hỏi.

Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc ném cho Diệp Phong, rồi tiện tay ném qua cái bật lửa. Diệp Phong run rẩy châm lửa hút, lí nhí nói câu "cảm ơn”.

Sau khi hút vài hơi, Diệp Phong mới từ từ nói:

- Có một chuyện có thể hai người không biết, tôi là chồng của con gái Sa Khôn. Năm đó sau khi rời khỏi Trung Quốc, tôi gặp Sa Lệ, con gái của Sa Khôn ở nước ngoài, rồi kết hôn với cô ta. Sau đó, tôi tới Tam Giác Vàng. Mấy năm nay, tôi luôn thay mặt Sa Lệ lo chuyện buôn bán thuốc phiện. Có người nghĩ rằng tôi là trùm ma túy lớn, nhưng thật ra tôi chỉ bị Sa Lệ khống chế mà thôi!

- Sa Lệ? Con gái của Sa Khôn à. Tao biết sau khi Sa Khôn chết trong tù của liên bang Mỹ, việc làm ăn của lão đều do Sa Lệ tiếp quản. Cũng có nghĩa là, Sa Lệ mới là trùm ma túy ở Tam Giác Vàng. Không ngờ chồng của Sa Lệ lại là mày, thật không ngờ đó!

Diệp Lăng Phi nhìn Diệp Phong, cười khẩy:

- Diệp Phong, thật là làm khó cho mày quá. Tao nghe nói Sa Lệ là một người phụ nữ béo ú, tao rất tò mò, chuyện trên giường giữa mày và cô ta giải quyết thế nào vậy?

Diệp Phong không nói gì, chỉ rít thuốc. Thấy Diệp Phong im lặng, Diệp Lăng Phi bĩu môi:

- Thôi vậy, tao cũng chẳng làm khó mày làm gì. Tao biết đàn ông bên cạnh Sa Lệ không thiếu, chắc cũng không để ý một thằng như mày đâu. Được rồi, Diệp Phong, cho dù mày là chồng của Sa Lệ đi nữa, thì có liên quan gì tới Tình Đình?

- Chuyện này… khụ, tôi nói thế này nhé, đàn ông của Sa Lệ không thiếu, nhưng cô ta lại không cho phép tôi có phụ nữ khác. Sau khi biết tôi có một người phụ nữ ở Anh, cô ta liền lập tức phái người giết cô ấy. Cũng đúng lúc đó, tôi lại làm thất thoát một lô hàng trị giá cả trăm triệu đô. Sa Lệ bất mãn với tôi, muốn giết tôi, hơn nữa còn muốn diệt trừ tất cả những người có quan hệ với tôi!

Diệp Phong nói.

- Có lẽ, không chỉ có Tình Đình, mà còn bao gồm cả cô chủ quán cà phê đó nữa.

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!