Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, nghe xong những gì cô nói, hắn không khỏi ngạc nhiên. Hắn không ngờ Bạch Tình Đình lại nhắc đến chuyện của Lý Khả Hân, thậm chí còn chủ động mời cô ấy đến biệt thự ở.
Thực ra, đây là ý của Chu Hân Mính. Sau khi trở về, Chu Hân Mính đã kể lại cho Bạch Tình Đình nghe những lời Diệp Phong nói trong phòng thẩm vấn, đặc biệt nhấn mạnh rằng Lý Khả Hân rất có thể đang gặp nguy hiểm vì Diệp Phong.
Bạch Tình Đình vốn không biết nội tình, ban đầu cô chỉ đơn thuần muốn cứu mạng Diệp Phong. Sau khi nghe kể, cô mới vỡ lẽ ra bên trong còn rất nhiều uẩn khúc, nhất là khi chuyện này còn liên lụy đến Lý Khả Hân, trong lòng cô vô cùng áy náy và hối hận. Bạch Tình Đình biết Lý Khả Hân là đồng nghiệp của Diệp Lăng Phi, quan hệ ban đầu của họ rất tốt, sau này cô nghe Chu Hân Mính nói Diệp Lăng Phi phải đi đâu đó, cô đoán có lẽ hắn đã đi tìm Lý Khả Hân.
Bạch Tình Đình nghĩ đi nghĩ lại, luôn cảm thấy Diệp Lăng Phi sẽ đổ hết mọi chuyện lên đầu mình. Chuyện của Diệp Phong vốn đã khiến cô bất an, luôn lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ nổi giận. Tối qua, cô đã phải chịu sự trừng phạt của hắn, đau đến chết đi sống lại.
Bạch Tình Đình càng sợ Diệp Lăng Phi sẽ tiếp tục giận mình. Trong lòng vừa chột dạ, lại thêm Chu Hân Mính ở bên cạnh khuyên nhủ, bảo cô nên chủ động gọi cho Diệp Lăng Phi, mời Lý Khả Hân đến biệt thự ở tạm một thời gian, như vậy ít nhất cô ấy cũng sẽ được an toàn.
Bạch Tình Đình cũng lo rằng nếu Lý Khả Hân thật sự vì chuyện của Diệp Phong mà xảy ra chuyện gì, thì có lẽ Diệp Lăng Phi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô. Sau một hồi đắn đo, cô quyết định gọi cho Diệp Lăng Phi và nói ra suy nghĩ của mình.
Diệp Lăng Phi đang đau đầu không biết làm cách nào để bảo vệ Lý Khả Hân, nghe Bạch Tình Đình nói vậy, lòng hắn đương nhiên vui mừng khôn xiết, cười nói:
- Tình Đình, chuyện này anh phải thương lượng với Khả Hân trước đã, xem ý cô ấy thế nào. Anh và cô ấy tiếp xúc không nhiều, cũng không rõ người ta có đồng ý hay không.
Diệp Lăng Phi tỏ ra như thể mình và Lý Khả Hân chẳng có quan hệ gì đặc biệt. Lý Khả Hân đang ngồi trong lòng hắn nghe vậy phải cố nén cười.
- Ông xã, em biết em đã sai một lần rồi, em không muốn tiếp tục sai nữa! - Bạch Tình Đình nói. - Ông xã, tuy giữa em và Lý Khả Hân có chút mâu thuẫn, nhưng em không muốn cô ấy vì chuyện của Diệp Phong mà gặp nguy hiểm. Anh nói với cô ấy đến nhà mình ở tạm đi, anh có thể bảo vệ cả em và cô ấy!
- Để anh thử xem, biết đâu người ta không chịu thì sao! - Diệp Lăng Phi đáp. - Tình Đình, anh gọi cho Khả Hân trước, lát nữa sẽ gọi lại cho em!
Nói xong, Diệp Lăng Phi cúp máy, đặt điện thoại xuống rồi nhìn Lý Khả Hân:
- Khả Hân, em nghe Tình Đình nói rồi chứ, cô ấy mời em đến nhà anh ở tạm!
- Em không nghe thấy! - Lý Khả Hân đáp. - Mà dù có nghe thấy em cũng không nói gì đâu. Em đến nhà anh ở hay không, chẳng phải chỉ cần một câu của anh thôi sao? Em bây giờ là người của anh rồi, em nghe anh hết!
- Nếu đã vậy thì anh gọi lại cho Tình Đình đây! - Diệp Lăng Phi nói. - Em về lấy ít đồ dùng cá nhân rồi theo anh về nhà ở vài ngày!
- Diệp Lăng Phi, anh nghĩ kỹ chưa đấy? Mời thần đến thì dễ mà tiễn thần đi thì khó, lỡ em ở nhà anh không chịu đi thì sao? - Lý Khả Hân hỏi.
- Chuyện này… vậy thì anh chỉ đành nghĩ cách mua một căn nhà lớn hơn một chút thôi! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Để em ở nhà anh làm người giúp việc!
- Dẹp đi! - Lý Khả Hân nũng nịu, đẩy nhẹ hắn một cái. - Anh mơ đẹp thật đấy, em đến làm thuê cho nhà anh, anh trả được bao nhiêu lương chứ!
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Em đừng tưởng làm người giúp việc là xong, còn phải ngủ với chủ nhân nữa…!
Câu nói vừa thốt ra, hắn đã nghe thấy tiếng cười khúc khích của Lý Khả Hân:
- Được thôi, chỉ cần vợ anh không phản đối, em nguyện làm tình nhân của anh, đêm nào cũng hầu hạ anh!
Diệp Lăng Phi biết mình đã lỡ lời. Đùa kiểu này với người con gái khác thì được, chứ với Lý Khả Hân thì không xong rồi. Cô ấy chẳng kiêng dè gì cả, lời nào cũng dám nói ra. Trêu chọc Lý Khả Hân như vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Diệp Lăng Phi gọi lại cho Bạch Tình Đình, báo rằng Lý Khả Hân đã đồng ý. Ở đầu dây bên kia, giọng Bạch Tình Đình có vẻ rất vui. Diệp Lăng Phi cũng không buồn đoán tâm tư của cô, chỉ muốn nhanh chóng đưa Lý Khả Hân về nhà để xem thái độ thực sự của Bạch Tình Đình ra sao.
Lý Khả Hân cần về nhà lấy một ít đồ dùng cá nhân. Tuy biệt thự của Diệp Lăng Phi không thiếu thứ gì, nhưng nội y, đồ ngủ thì vẫn phải tự chuẩn bị.
Nhà của Lý Khả Hân đã chuyển đến khu dân cư Dương Quang. Năm đó, vì vụ việc ở trung tâm buôn bán vật tư mà rất nhiều chủ nhà ở đây đã đòi trả lại nhà. Kết quả là chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, giá nhà ở khu Dương Quang đã tăng gấp đôi, khiến những người đã trả nhà tiếc đứt ruột.
Lưu Hải vẫn không dọn qua ở cùng, đó là do Lý Khả Hân kiên quyết. Cô không muốn Diệp Lăng Phi hiểu lầm. Theo lời Diệp Lăng Phi, cô đã tìm một người chăm sóc chuyên tâm cho Lưu Hải. Hàng ngày, người đó sẽ đưa Lưu Hải đi mát xa, còn hiệu quả thế nào thì Lý Khả Hân không rõ, tóm lại lần trước đến thăm, Lưu Hải vẫn y như cũ, không có chút tiến triển nào.
Căn nhà cũ của Lý Khả Hân cũng đã bán, một căn nhà xây từ năm 87 mà bán được hơn hai trăm nghìn. Lý Khả Hân dùng số tiền này đầu tư vào quán cà phê và quán bar. Ban đầu, khu dân cư Dương Quang và chiếc xe cô đang đi đều là tiền kiếm được từ hai nơi đó. Dù Diệp Lăng Phi đã nói từ lâu rằng cả quán cà phê và quán bar đều là của cô, hắn không muốn chia lợi nhuận, nhưng Lý Khả Hân vẫn kiên quyết cho rằng mình chỉ là người kinh doanh, nên sau khi bán nhà cũ, cô đã dùng tiền đó để tái đầu tư.
Diệp Lăng Phi không lên lầu mà đợi Lý Khả Hân ở dưới. Không lâu sau, cô xách một chiếc ba lô đi xuống. Diệp Lăng Phi mở cửa xe cho cô. Lý Khả Hân ném ba lô vào xe mình rồi cười nói:
- Lúc nãy mẹ em hỏi em đi đâu, em bảo đi du lịch, cứ thế xách ba lô lên và đi thôi. Diệp Lăng Phi, lần này em đi du lịch một tuần đấy, tức là em sẽ ở nhà anh ít nhất một tuần, nếu không em không biết giải thích với mẹ thế nào. Chẳng lẽ lại nói với bà là con gái cưng của bà chạy đến ở nhà một người đàn ông đã có vợ sao!
Diệp Lăng Phi cười:
- Khả Hân, em ở bao lâu anh cũng không có ý kiến gì đâu!
- Thôi đi, nhà anh thì chỉ có lời vợ anh mới có trọng lượng. Còn anh ấy à, về cơ bản là có thể bỏ qua!
Nói xong, Lý Khả Hân bước lên xe của mình, đóng cửa lại. Diệp Lăng Phi cũng trở lại xe, cả hai cùng rời khỏi khu dân cư Dương Quang.
Khi về đến biệt thự, trời đã hơn năm giờ chiều. Mùa đông ngày ngắn đêm dài, mới qua năm giờ mà trời đã tối sầm. Trong biệt thự đã lên đèn. Diệp Lăng Phi đỗ xe trong sân, nhận lấy chiếc ba lô từ tay Lý Khả Hân rồi cùng cô bước vào nhà.
Angel ở lại biệt thự là để bảo vệ Bạch Tình Đình. Lúc này, Angel, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang ngồi trong phòng khách xem thời sự. Tập đoàn IPA đã thành lập chi nhánh tại thành phố Vọng Hải, tin tức này chiếm hơn nửa thời lượng chương trình. Đài truyền hình đã không tiếc công sức đưa tin về cuộc đàm phán giữa chủ tịch tập đoàn IPA Đới Vinh Cẩm và Tùy Trường Hùng. IPA là một tập đoàn quy mô lớn ở châu Âu, việc họ đầu tư vào thành phố Vọng Hải là thương vụ thu hút vốn lớn nhất trong năm, đương nhiên đài truyền hình phải đưa tin rầm rộ.
Bạch Tình Đình nhìn thấy Đới Vinh Cẩm, cất giọng khàn khàn:
- Hân Mính, không ngờ hắn chính là chủ tịch tập đoàn IPA, nhìn không ra thật!
- Tình Đình, cậu gặp hắn rồi à? - Chu Hân Mính hỏi.
- Coi như có quen biết, nhưng không thân! - Bạch Tình Đình đáp. - Mình không thích người này. Diệp Lăng Phi cũng không thích hắn!
Angel nhìn Đới Vinh Cẩm, bĩu môi hừ lạnh:
- Nhìn nụ cười giả tạo của hắn là biết chẳng phải loại tốt đẹp gì.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều mỉm cười không nói gì. Đúng lúc đó, họ nghe thấy tiếng xe hơi ngoài sân. Angel và Chu Hân Mính đều đứng dậy. Bạch Tình Đình đứng lên không tiện nên vẫn ngồi trên sô pha. Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân bước vào. Diệp Lăng Phi đưa chiếc ba lô cho Trương Vân, dặn dò:
- Trương Vân, cô lên lầu dọn dẹp phòng cho khách. Lý Khả Hân có thể sẽ ở đây vài ngày!
Trương Vân xách ba lô đi lên lầu.
Diệp Lăng Phi dẫn Lý Khả Hân vào phòng khách, cũng không cần giới thiệu vì Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều quen cô. Bạch Tình Đình ngồi trên sô pha, nở nụ cười, giọng vẫn còn khàn:
- Lý Khả Hân, tôi không tiện đứng dậy, không tiếp đón cô chu đáo được, cô mau ngồi đi!
Lý Khả Hân biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng trước mặt nhiều người cũng không thể vạch trần, cô chỉ cười gật đầu. Ngồi xuống sô pha, cô nói với Bạch Tình Đình:
- Chủ tịch Bạch, tôi nghe Diệp Lăng Phi nói đây là chủ ý của chị, tôi rất cảm ơn chị!
Nghe câu này, Bạch Tình Đình bất giác liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Cô không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì. Lúc này, Bạch Tình Đình chột dạ hơn bao giờ hết, cô vội nói:
- Lý Khả Hân, cô đừng nói vậy. Dù sao cô cũng là đồng nghiệp của chồng tôi, cũng xem như bạn thân. Nếu cô xảy ra chuyện gì, vợ chồng tôi cũng sẽ rất áy náy. Khả Hân, cô ăn cơm chưa, nếu chưa thì lát nữa cùng ăn nhé!
Lý Khả Hân gật đầu. Lúc này, Angel đứng dậy:
- Mọi người nói chuyện đi, nhiệm vụ của em đã hoàn thành rồi, em về đây!
Diệp Lăng Phi tiễn Angel ra đến cổng biệt thự. Angel dừng bước, quay người lại hỏi:
- Satan, anh nói cô Sa Lệ đó định giết Diệp Phong à?
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Diệp Phong nói vậy. Hắn nói hắn có người phụ nữ khác bên ngoài, Sa Lệ ghen tuông nên muốn giết hắn. Hơn nữa, Diệp Phong còn nói Sa Lệ đã giết người phụ nữ Anh Quốc của hắn, bây giờ lại muốn giết cả hắn!
Angel lắc đầu:
- Satan, em chưa từng tiếp xúc với Sa Lệ, không biết người phụ nữ này thế nào. Nhưng em có nghe một số chuyện về cô ta. Đàn ông bên cạnh cô ta rất nhiều, cô ta không đến mức vì ghen tuông mà muốn giết người của mình đâu. Em nghi ngờ bên trong còn có uẩn khúc!
- Angel, ý em là Diệp Phong đã lừa anh? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Angel không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ nói:
- Em chỉ cảm thấy có nội tình. Nếu Sa Lệ thật sự muốn giết Diệp Phong, em cho rằng rất có thể Diệp Phong đã làm chuyện gì đó khiến cô ta nổi giận. Lần này Diệp Phong cần cảnh sát bảo vệ, có lẽ chỉ là kế hoãn binh. Em không tin một tay trùm buôn thuốc phiện lớn như Diệp Phong lại hợp tác với cảnh sát quốc tế. Anh đã nghĩ chưa, nếu Diệp Phong làm vậy, thì cho dù Sa Lệ không giết hắn, cũng tự nhiên sẽ có người khác muốn giết hắn