Diệp Lăng Phi gật đầu nói:
- Angel, em nói rất có lý, có điều giờ anh không quan tâm đến những cái đó nữa, điều anh nghĩ lúc này là làm thế nào để bảo vệ Tình Đình và Lý Khả Hân.
- Đó là chuyện của anh rồi. Satan, em thấy bảo Dã Thú lấy ít vũ khí bên phía Long Sơn mang qua đây tương đối thích hợp, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì chứ?
- Cái này anh sẽ sắp xếp! – Diệp Lăng Phi nói. – Angel, lần này phiền em rồi!
- Nhìn anh nói kìa, giữa chúng ta còn có gì phải khách sáo chứ!
Angel cười cười, lúc cô quay người thì đột nhiên dừng lại nói:
- Bên Phi Hổ đã có tin rồi, hình như vấn đề nội bộ của Lang Nha không ít. Phi Hổ định mấy hôm nữa sẽ qua tìm anh, thương lượng với anh chuyện bên tổng bộ Anh Quốc. Satan, có khả năng cần anh quay trở về tổng bộ Anh Quốc giải quyết một số chuyện!
- Ừm, anh biết rồi, đợi Phi Hổ đến thì thông báo cho anh nghe, qua vài ngày nữa anh sẽ đi thành phố Đông Hải, nếu như Phi Hổ đến thì em bảo cậu ta đến Đông Hải tìm anh! – Diệp Lăng Phi nói.
*
Tiểu Triệu phái hai cảnh sát hình sự mặc đồ dân thường bảo vệ Diệp Phong. So với ở cục cảnh sát, thần sắc Diệp Phong lúc này hồi phục rất nhiều. Hắn ngồi trên giường phòng trong, bên ngoài là hai cảnh sát đang ngồi trên giường xem ti vi.
Diệp Phong cầm hộp mật mã ở dưới giường lên, mở ra thì thấy bên trong có đủ loại đồ vật. Hắn lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu trắng, đổ ra một viên rồi lập tức khóa hộp lại.
Diệp Phong nghiền viên thuốc ra thành bột, cẩn thận cầm trong tay rồi bước ra khỏi phòng trong. Hai cảnh sát mặc thường phục vốn đang nằm xem ti vi, thấy Diệp Phong đi ra thì đều ngồi bật dậy.
- Hai vị vất vả rồi, lần này cảm ơn hai vị đã bảo vệ tôi! – Diệp Phong vừa ra đã cười nói.
Hai cảnh sát cũng hòa nhã đáp:
- Đây là công việc của chúng tôi mà!
- Tôi ngồi trong đó buồn chán quá, nào, chúng ta tám chuyện đi!
Diệp Phong nói xong liền đi đến tủ rượu lấy ra ba cái ly. Lúc bày ly ra, hắn nhanh chóng rắc thứ bột vẫn cầm trong tay vào hai ly, sau đó lấy một bình nước giải khát rót vào cả ba ly rồi nói:
- Chúng ta đừng uống rượu, uống chút nước giải khát thôi!
Nói xong, Diệp Phong cầm hai ly có bỏ thuốc lên, đúng lúc này, ngoài cửa phòng đột nhiên vọng lại tiếng “leng keng”.
“Leng keng!”
Tiếng chuông vang lên từ cửa phòng. Diệp Phong đang định đưa hai ly nước lên, nghe thấy tiếng động thì toàn thân run rẩy, lập tức đặt ly xuống, căng thẳng nhìn ra cửa.
Hai cảnh sát hình sự cũng cảm thấy có chuyện, họ rút súng ra, ra hiệu cho Diệp Phong im lặng. Hai người cầm chắc khẩu súng, từ từ tiến về phía cửa, một người áp tai vào cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Chỉ nghe có người lầm bầm:
- Chuyện gì thế này, đi đứng chẳng cẩn thận gì cả!
Một cảnh sát mở cửa thì thấy một nhân viên phục vụ đang đẩy chiếc xe nhỏ đi qua. Lúc nãy có người tông vào xe nên mới phát ra tiếng kêu đó.
Hai cảnh sát thở phào nhẹ nhõm rồi cất súng đi. Diệp Phong cũng thở phào, hắn lại cầm hai ly nước đi đến trước mặt hai cảnh sát, nói:
- Dọa tôi hết hồn, thật may là có hai anh ở đây. Cảnh sát nhân dân vì nhân dân!
Nói rồi đưa nước qua, hai cảnh sát không nghĩ nhiều, nhận lấy ly nước.
Diệp Phong quay người cầm ly còn lại lên, uống trước một nửa trước mặt hai người, sau đó lau khóe miệng nói:
- Hai người làm cảnh sát cũng chẳng dễ dàng gì, còn phải bảo vệ loại người như chúng tôi, quả thực quá vất vả rồi!
- Không còn cách nào khác, ai bảo chúng tôi làm nghề này chứ! – Một cảnh sát khẽ thở dài. Anh ta cũng đang khát, cầm ly lên uống một hơi cạn sạch mà không nghĩ ngợi gì.
Bọn họ đến để bảo vệ Diệp Phong, đâu ngờ đối tượng cần bảo vệ lại hạ độc mình. Sau khi hai cảnh sát uống xong, Diệp Phong còn ngồi tán gẫu với họ một lúc rồi mới trở vào phòng trong.
Vừa vào phòng, Diệp Phong liền khóa trái cửa lại, lấy hộp mật mã ra, tìm một cặp kính đen đeo lên. Sau khi thu dọn xong, hắn bước ra ngoài thì thấy hai cảnh sát đã nằm hôn mê trên giường.
Diệp Phong nhắm một cảnh sát có vóc dáng tương đương mình, cởi áo khoác của anh ta mặc vào người, rồi lấy súng, ví tiền, giấy chứng nhận… của người đó nhét vào người mình. Hắn ngắm mình trong gương chỉnh đốn lại một chút, suy nghĩ một lúc rồi vào nhà vệ sinh vốc nước làm ướt tóc, chải chuốt lại cho gọn gàng. Cảm thấy ổn thỏa rồi, Diệp Phong mới cầm hộp mật mã rời khỏi phòng.
Diệp Phong ra trước cổng khách sạn vẫy một chiếc taxi. Lên xe, hắn nói:
- Đi sân bay!
- Giờ này sân bay làm gì còn chuyến nào nữa! – Tài xế nhắc nhở.
- Tôi biết, anh cứ chạy đi! – Diệp Phong nói. – Tôi đến đó đón người!
Người tài xế không hỏi nhiều, có lẽ ở đó có người đang đợi. Ông ta lái xe đưa Diệp Phong thẳng đến sân bay.
Trả tiền xong, Diệp Phong xuống xe. Hắn nhìn chiếc taxi chạy đi rồi lại gọi một chiếc khác. Lên xe, hắn nói:
- Đến bến xe đường dài!
Tài xế cũng không hỏi nhiều, chạy thẳng đến bến xe. Lúc này đã là 8 giờ tối, bến xe vắng tanh. Sau khi xuống xe, Diệp Phong lại gọi chiếc taxi thứ ba, lần này hắn muốn đến vùng ngoại ô của thành phố Vọng Hải, cách đây khoảng hơn 100 cây số. Người tài xế quan sát Diệp Phong rồi nói:
- Không phải tôi không muốn chở anh, nhưng từ đây đến đó ít nhất cũng hơn 100 cây số, hơn nữa trên đường…
Tài xế còn chưa nói xong, Diệp Phong đã rút giấy chứng nhận ra. Vừa nhìn thấy, mắt tài xế liền sáng lên. Diệp Phong nói:
- Tôi là cảnh sát hình sự, đến đó thi hành nhiệm vụ. Anh yên tâm, trên đường tuyệt đối an toàn. Anh có thể đi đường cao tốc, chạy một chuyến tôi trả anh 1000 tệ, thế nào?
Tên tài xế thầm tính, cả tối hắn chỉ kiếm được bốn năm trăm tệ, chuyến này đã được 1000 tệ, hơn nữa khách còn là cảnh sát, chắc chắn không có vấn đề. Vì tiền, hắn cắn răng đồng ý, lái xe vòng qua quốc lộ rồi lên đường cao tốc.
Diệp Phong ngồi trong xe nhắm mắt không nói gì. Tài xế cũng chỉ chăm chú lái xe. Chạy khoảng hơn một tiếng, xe xuống cao tốc, đi thêm chừng 20 phút nữa thì đến một huyện lỵ nhỏ ở ngoại ô. Diệp Phong không yêu cầu đến nơi cụ thể, sau khi vào huyện thì bảo tài xế tấp vào lề. Trả tiền xong, hắn đi bộ vài bước rồi lại gọi một chiếc taxi khác, lần này tài xế đưa hắn đến một khách sạn trong huyện.
Sau một hồi lòng vòng, lúc hắn vào khách sạn cũng đã gần 12 giờ đêm. Khách sạn mà Diệp Phong ở ngay sát bến xe đường dài. Hắn đứng bên cửa sổ nhìn ra bến xe, trong lòng tính toán chuyến xe sớm nhất vào sáng mai là mấy giờ.
Sau khi sắp xếp thời gian xong, Diệp Phong đi tắm rồi nằm lên giường, giấu súng dưới gối. Vừa nằm xuống lại thấy không ổn, hắn ngồi dậy đặt một chậu nước trước cửa phòng. Chỉ cần có người đẩy cửa, hắn sẽ nghe thấy tiếng động. Làm xong mọi thứ, Diệp Phong mới yên tâm lên giường.
Trong lúc mơ màng, Diệp Phong cảm giác trong phòng có tiếng động, hắn lập tức tỉnh dậy, tay mò khẩu súng dưới gối. Đúng lúc này, cửa phòng bật mở, mấy bóng đen lao tới. Súng vừa cầm trong tay, cổ tay phải hắn đã đau nhói, khẩu súng rơi xuống đất. Miệng và mũi Diệp Phong bị bịt chặt, hắn ra sức vùng vẫy nhưng bị ba bốn gã đàn ông đè chặt không thể nhúc nhích.
Dần dần, Diệp Phong cảm thấy ý thức mơ hồ, cuối cùng hoàn toàn bất tỉnh.
*
Một xô nước lạnh dội lên đầu làm Diệp Phong tỉnh lại. Khi mở mắt ra, hắn phát hiện mình đang nằm trên một bãi đất bùn, xung quanh chỉ có ánh đèn từ hai chiếc xe chiếu tới, ngoài ra không còn chút ánh sáng nào khác. Nơi này vô cùng hoang vu, Diệp Phong không biết mình đang ở đâu.
- Tụi mày là ai, mau thả tao ra! – Diệp Phong hét lớn.
- Diệp Phong, hét cái con mẹ nhà mày! Bình thường chẳng phải mày ngầu lắm sao, sao giờ gan bé thế!
Một gã đàn ông cao lớn tóc ngắn, hai tai đeo khuyên, ngực để lộ một mảng lông đen rậm, đạp lên ngực Diệp Phong. Hắn cúi xuống nhổ một bãi đờm lên mặt Diệp Phong, chửi:
- Mày cẩn thận gớm nhỉ, bọn tao đuổi theo mày từ thành phố Vọng Hải đến tận đây, nếu không bám sát thì đã để mày chạy mất dép rồi. Diệp Phong, thảo nào chị Lệ bảo tao phải cẩn thận với mày, thằng khốn mày đúng là quá gian xảo!
Diệp Phong vừa thấy gã này liền hét lên:
- Việt Tử, là tôi đây, tôi là Diệp Phong, cậu bắt nhầm người rồi phải không!
Gã đàn ông mà Diệp Phong gọi là Việt Tử tên là Lâm Việt, lúc trước ở tam giác vàng chỉ là một tên tép riu, mở miệng ra là gọi Diệp ca. Diệp Phong cũng không bạc đãi Lâm Việt. Vừa thấy Lâm Việt, trong lòng hắn nhen nhóm một tia hy vọng sống sót, vội nói:
- Việt Tử, cậu thật sự không nhận ra tôi sao? Tôi là Diệp Phong!
Lâm Việt lại nhổ một bãi đờm lên mặt Diệp Phong, chửi:
- Việt Tử là để mày gọi à? Tao nói cho mày biết, Diệp Phong, mày không tự soi lại mình xem bây giờ ra cái dạng gì rồi, như một con chó, còn xứng gọi tên tao sao? Lần này chị Lệ phái tao đến bắt mày đấy. Thằng khốn mày chạy nhanh thật, từ Anh Quốc chạy về thành phố Vọng Hải, mày tưởng chạy như vậy là thoát được à? Đừng có mơ!
Trên mặt Diệp Phong dính hai bãi đờm, ánh mắt lóe lên tia tuyệt vọng. Nhưng hắn không phải kẻ dễ dàng chịu thua số phận, hắn cố gắng nghĩ cách thoát thân.
Lâm Việt thấy Diệp Phong im lặng, lại chửi:
- Diệp Phong, mau giao đồ ra đây, nếu không đừng mơ thấy mặt trời ngày mai, tao sẽ dùng con dao này xẻo từng miếng thịt của mày!
Nói đến đây, hắn quay lại bảo ba người đứng bên cạnh:
- Mau đem dao qua đây!
Một tên rút con dao ra đưa cho Lâm Việt. Lâm Việt cầm dao lượn lờ trước mặt Diệp Phong, hừ lạnh:
- Diệp Phong, mày thấy rồi đấy, tao giết người không chớp mắt, lần này cho mày nếm thử mùi vị dao cắt vào da thịt!
Lâm Việt nói xong không cho Diệp Phong cơ hội, con dao trong tay hắn lướt xuống, cắt phăng tai trái của Diệp Phong. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết, làm sao chịu nổi cơn đau xé da thịt này, máu tươi lập tức loang lổ trên mặt.
Trong lòng Diệp Phong hối hận vô cùng. Sớm biết thế này đã không bỏ trốn. Nếu có hai cảnh sát kia ở đây, ít nhất còn có thể chống đỡ giúp hắn, bây giờ thì hay rồi, chỉ còn lại một mình hắn.
Sau khi đến thành phố Vọng Hải, Diệp Phong phát hiện mình bị theo dõi. Lòng hắn bất an, vừa thấy có người bám đuôi liền nghĩ đến cảnh sát. Hắn cần sự bảo vệ của họ. Theo Diệp Phong, ít nhất dưới sự bảo vệ của cảnh sát địa phương, người của Sa Lệ sẽ không dám manh động. Hắn làm vậy là muốn dùng kế hoãn binh. Hắn tìm Chu Hân Mính, chứ làm gì có chuyện muốn hợp tác với cảnh sát hình sự quốc tế. Diệp Phong thừa hiểu, nếu hợp tác với cảnh sát quốc tế, không cần Sa Lệ ra tay, tự nhiên sẽ có kẻ khác giết hắn, những tên trùm thuốc phiện từng hợp tác với hắn sẽ không tha cho hắn.
Diệp Phong nhân cơ hội đã lén trốn đi. Hắn định tối nay chạy đến ngoại ô, ngày mai sẽ rời khỏi thành phố Vọng Hải, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn bị người của Sa Lệ bắt được.
Tai trái của Diệp Phong bị cắt đứt, máu tuôn như suối, nhuộm đỏ cả một bên mặt. Gốc tai vốn là sụn trắng giờ đã đỏ au. Sắc mặt Diệp Phong trắng bệch, miệng rên rỉ đau đớn, tay bịt lấy bên tai không còn vành, máu tươi vẫn tuôn ra qua kẽ tay, mùi máu tanh nồng nặc. Bàn tay trái của hắn biến thành một bàn tay máu. Diệp Phong gào thét thảm thiết.
Lâm Việt thấy bộ dạng của Diệp Phong thì cười đắc ý. Hắn đưa con dao dính máu lên miệng, lè lưỡi liếm vết máu, rồi nhếch mép cười âm u:
- Diệp Phong, công tử bột như mày, chỉ biết dỗ chị Lệ vui vẻ, ngoài việc lên giường ra thì mày làm được gì chứ? Tao thấy mày nhìn thấy máu thôi cũng đủ ngất rồi. Đồ vô dụng! Tao thật không hiểu sao chị Lệ lại nuông chiều mày như vậy. Nhưng giờ mày hết cơ hội rồi, chị Lệ đang rất giận. Đương nhiên, chị ấy cũng đã ra lệnh, nếu mày ngoan ngoãn giao nộp lô hàng đó và phương thức liên lạc với mấy nhà buôn thì sẽ cho mày một con đường sống, nếu không thì đợi chết đi!
Trong mắt Diệp Phong lóe lên tia kinh hãi, nhưng khi ánh mắt hắn dừng lại trên con dao dính máu của Lâm Việt, hắn đột nhiên cười ghê rợn.
- Sa Lệ tha cho tao? Dẹp đi, tao quá hiểu tính cách của cô ta, cô ta sẽ không tha cho tao đâu!
Diệp Phong gắng gượng ngồi dậy, bàn tay trái dính đầy máu tươi. Lúc này, hắn ngược lại trông như một người đàn ông, tỏ ra bất cần.
- Sa Lệ là người thế nào, Lâm Việt mày chắc rõ hơn tao. Bố cô ta bị người Mỹ bắt, cô ta có muốn cứu không? Thậm chí tao còn nghi bố cô ta bị đặc công Mỹ bắt là do chính Sa Lệ bán đứng sau lưng. Loại đàn bà như Sa Lệ, có việc gì mà không dám làm? Giống như mày nói, tao chẳng qua chỉ là một thằng công tử bột của cô ta, lẽ nào cô ta sẽ tha cho tao sao? Nực cười, tao không ngu đến mức đó!
Nghe xong, Lâm Việt nhếch môi cười nham hiểm:
- Tao nói này Diệp Phong, nói vậy là mày đã chuẩn bị ăn thêm một nhát dao của tao rồi à?
- Đương nhiên là không! – Diệp Phong nói. – Lâm Việt, xem như tao mù mắt, năm đó không nên giúp đỡ mày. Nhưng bây giờ hối hận cũng vô dụng, tất cả đã muộn rồi. Tao với mày làm một vụ giao dịch nhé? Tao đưa hết số tiền tao có cho mày, mày thả tao ra. Mày có thể lấy số tiền đó cao chạy xa bay, đến một nơi Sa Lệ không thể tìm thấy mà sống tiếp!
Nói đến đây, hắn nhìn mấy người đi cùng Lâm Việt:
- Chúng mày đều sống ở tam giác vàng, đã thấy thế giới rộng lớn bên ngoài chưa? Đã thấy những cô gái xinh đẹp chưa? Chúng mày không thấy đời này sống quá uổng phí sao?
Lâm Việt nghe xong, hai mắt trợn trừng, vung dao một nhát, tai phải của Diệp Phong cũng bị cắt đứt. Diệp Phong không chịu nổi cơn đau này, hét lớn một tiếng rồi ngất đi.
- Mẹ kiếp, mày xem Lâm Việt tao là loại người gì hả? Tin lời mày chắc! – Lâm Việt chửi lớn, rồi hét lên với người trong xe: – Thế nào rồi, mở được hộp mật mã chưa?
- Ngũ bang chủ, vẫn chưa mở được! – Người trong xe đáp.
- Đồ bỏ đi, đem cái hộp qua đây!
Lâm Việt chửi, người kia vội nhấc hộp mật mã ra. Đây chính là cái hộp mà Diệp Phong luôn mang theo bên người. Lâm Việt ném nó xuống đất, rút súng ra, bắn hai phát vào ổ khóa. “Đùng, đùng”, tiếng súng vang lên lanh lảnh trong đêm tối vắng vẻ. Lâm Việt là kẻ vô pháp vô thiên, ở tam giác vàng đã quen thói, dù đây là Trung Quốc hắn cũng chẳng thèm để tâm. Bọn này đều là những tên tội phạm, không hiểu pháp luật là gì, chỉ biết có tiền.
Lâm Việt cầm súng nói với một tên khác:
- Đi xem bên trong có gì?
Tên đó vội quỳ xuống lục lọi một hồi lâu, ngoài một ít tiền, thẻ ngân hàng thì còn có một chùm chìa khóa. Lâm Việt cũng không biết chùm chìa khóa đó để làm gì, cứ cầm lấy rồi tính sau. Hắn bảo người của mình vứt tiền vào xe, rồi nhìn Diệp Phong đang hôn mê dưới đất, nói:
- Mẹ kiếp, thằng khốn này mà chết thì phiền phức lắm, về biết ăn nói thế nào với chị Lệ?
Lâm Việt sợ Sa Lệ đến tận xương tủy, sự tàn nhẫn của cô ta vượt xa sức tưởng tượng của người thường. Hắn nhìn Diệp Phong một cái rồi nói:
- Thổ Cẩu, cầm máu cho thằng khốn này, đừng để nó chết, nếu không chúng ta đừng ai mơ quay về tam giác vàng!
Tên có biệt danh Thổ Cẩu không nói hai lời, đi đến trước mặt Diệp Phong, vốc một nắm bùn đất đắp lên tai đang chảy máu của hắn. Lâm Việt quay người đòi một điếu thuốc rồi rít một hơi. Loại thuốc lá nội địa này không giống thuốc thơm, chỉ là giấy quấn một ít sợi thuốc lá được sản xuất ở tam giác vàng. Độ kích thích của nó rất mạnh, hút một điếu bằng hút mười điếu thuốc thơm.
Lâm Việt ngậm điếu thuốc, nhíu mày, rồi kẹp điếu thuốc ra khỏi miệng, nói:
- Mẹ kiếp, con đàn bà của thằng khốn Diệp Phong này ở Anh Quốc bị giết rồi, nó còn có thể giấu thứ đó ở đâu chứ? Nếu không ở trên người thì nhất định ở trong tay người khác. Người thân cận với Diệp Phong còn ai?
Lâm Việt lẩm bẩm, một tên đầu trọc thấp lùn bước tới nói:
- Ngũ bang chủ, em thấy rất có khả năng là người đàn bà đã tiếp xúc với Diệp Phong hai ngày nay.
- Người đàn bà đã tiếp xúc? – Lâm Việt hỏi.
- Ngũ bang chủ, trước khi anh đến, tụi em đã theo dõi thằng khốn Diệp Phong này. Hắn từng nói chuyện với một bà chủ tiệm cà phê, sau đó còn gặp lại người này ở quán cà phê của khách sạn Cửu Châu!
- Mày nghi ngờ Diệp Phong đã giao thứ đó cho con đàn bà của hắn ở đây?
- Có khả năng này! – Tên lùn nói. – Ngũ bang chủ, lúc Diệp Phong trở về đây có gặp hai người phụ nữ, không thể không liên quan.
- Vậy mày có biết bối cảnh của hai người phụ nữ đó không? – Lâm Việt hỏi.
Tên lùn lắc đầu:
- Không biết!
Lâm Việt nghe xong liền tát cho tên lùn một cái vào đầu, chửi:
- Đồ ăn hại, không biết mà còn nói với tao! Mẹ kiếp, mau đi điều tra xem hai người phụ nữ đó sống ở đâu!
- Ngũ bang chủ, em nhớ tiệm cà phê đó! – Tên lùn nói. – Chúng ta có thể đến đó tìm thử!
- Được, cứ làm vậy đi!
Lâm Việt vứt điếu thuốc xuống đất, quay lại nhìn Diệp Phong người đầy máu tươi, nói với Thổ Cẩu:
- Thổ Cẩu, vứt thằng khốn này vào cốp xe, chúng ta về!
Nghe vậy, Thổ Cẩu không nói gì, cúi xuống túm lấy hai chân Diệp Phong, kéo hắn đi như kéo một con chó chết ra sau xe. Hắn mở cốp xe, quẳng Diệp Phong vào trong. Suy nghĩ một lúc, hắn cởi áo Diệp Phong ra trói hai tay hắn lại, rồi cởi luôn đôi tất đang mang nhét vào miệng Diệp Phong. Làm xong tất cả, Thổ Cẩu mới đóng nắp cốp lại, lên xe. Hai chiếc xe chạy thẳng về khu đô thị thành phố Vọng Hải.
*
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Triệu gọi điện cho Chu Hân Mính, báo cáo chuyện đêm qua Diệp Phong đã cố ý hạ thuốc làm hai cảnh sát hình sự bất tỉnh, sau đó lấy súng và giấy tờ của một cảnh sát rồi đào thoát. Tiểu Triệu biết chuyện từ sớm nhưng không dám gọi cho Chu Hân Mính. Hắn là người thông minh, sao có thể không nhận ra Chu Hân Mính đã có thai. Phụ nữ mang thai mà bị gọi điện làm kinh động giữa đêm, Tiểu Triệu có mấy cái mạng cũng không đền nổi.
Tối qua, sau khi nhận được tin, Tiểu Triệu lập tức dẫn người đến khách sạn, đầu tiên là răn đe hai cảnh sát kia, sau đó quan sát hiện trường và khẳng định Diệp Phong đã bỏ thuốc mê vào nước uống khiến hai người bảo vệ hắn mê man rồi chuồn mất. Kết quả này không ai ngờ tới. Cần biết rằng chính Diệp Phong đã liên lạc với Chu Hân Mính nhờ cảnh sát thành phố Vọng Hải bảo vệ, nhưng hắn lại cố ý trốn tránh, hơn nữa còn lấy súng và giấy tờ của cảnh sát. Động cơ này của Diệp Phong thật khó hiểu.
Mất súng là chuyện lớn, giờ Diệp Phong đã trở thành nghi phạm. Tiểu Triệu vội vàng sắp xếp người đi điều tra. Bận rộn cả đêm thì nhận được tin một tài xế taxi phản ánh đã chở một người có ngoại hình giống Diệp Phong ra sân bay. Nhóm của Tiểu Triệu phân tích, nếu Diệp Phong muốn đi máy bay thì phải đợi trời sáng mới có chuyến, có lẽ hắn đang ẩn náu trong một khách sạn gần sân bay, đợi chuyến bay sớm nhất để rời khỏi thành phố Vọng Hải.
Tiểu Triệu lập tức phái người đến sân bay điều tra, đồng thời, trời vừa sáng, hắn tính giờ Chu Hân Mính nên dậy rồi mới gọi điện báo cáo mọi chuyện.
Chu Hân Mính nhận được điện thoại liền vội vàng gọi Diệp Lăng Phi còn đang ngủ ra khỏi phòng. Bạch Tình Đình vẫn đang ngủ, Chu Hân Mính không muốn để cô biết chuyện này. Khi cô kể lại sự việc, Diệp Lăng Phi liền bật cười:
- Tên khốn Diệp Phong này, đúng là bị Angel nói trúng phóc rồi!
- Bị Angel nói trúng? Ý gì vậy? – Chu Hân Mính ngơ ngác không hiểu.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hân Mính, tối qua Angel đã nói với anh, cô ấy cho rằng những gì Diệp Phong nói rất có khả năng là giả dối, tức là hắn còn giấu giếm chúng ta. Lúc đó anh không để ý, bây giờ xem ra Diệp Phong thực sự đã giấu chúng ta chuyện gì đó. Nhưng thôi, không sao cả, tên khốn đó sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta
⟡ Tải truyện dịch AI ở Thiên Lôi Trúc . com ⟡