Sau khi nghe những lời của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Diệp Phong chết cũng được, sống cũng được, chẳng liên quan gì đến chúng ta cả.
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ gật đầu:
- Quả thật không nên quan tâm đến Diệp Phong, hình như chúng ta đã lo chuyện bao đồng rồi!
Diệp Lăng Phi đặt tay lên vai Chu Hân Mính, nói:
- Giờ anh chỉ quan tâm đến các em, quan tâm các em có an toàn không, còn những chuyện khác không liên quan đến anh. Hân Mính, việc này em cũng đừng bận tâm nữa, cứ để cho đám cảnh sát hình sự đó xử lý. Việc em cần làm bây giờ là nghĩ xem nên làm tân nương của anh thế nào, nghĩ đến cảnh tượng ngày tổ chức hôn lễ của chúng ta. Anh không muốn lại xảy ra chuyện giống Tình Đình!
Nghe vậy, Chu Hân Mính mỉm cười:
- Anh yên tâm đi, em sẽ không như vậy đâu!
Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đang nói chuyện bên ngoài thì nghe thấy tiếng “ây da” của Bạch Tình Đình vọng ra từ phòng ngủ. Cả hai vội đẩy cửa vào thì thấy Bạch Tình Đình đang mặc đồ ngủ, chiếc váy để lộ đôi chân nhỏ đang cố xỏ vào đôi dép bên mép giường. Cô nhíu mày, có vẻ như lúc nãy đã đụng phải thứ gì đó làm cô bị đau.
Thấy Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính chạy vào, Bạch Tình Đình nũng nịu với vẻ mặt đầy ấm ức:
- Ông xã, em muốn đi vệ sinh, nhưng… chỗ đó của em đau quá. Ông xã, bế em đi đi!
Bạch Tình Đình lại giở tính trẻ con, giơ hai tay ra như một đứa trẻ đang đợi Diệp Lăng Phi đến bế. Trông cô lúc này càng thêm đáng yêu. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ chuyện lần này lại hóa hay, ít nhất cũng khiến cho trong lòng Bạch Tình Đình cảm thấy áy náy, trông đáng yêu biết bao.
Diệp Lăng Phi đến bên giường, ôm ngang eo Bạch Tình Đình, bế thẳng cô vào nhà vệ sinh rồi mới buông tay. Anh đứng đợi bên ngoài, đúng lúc này Lý Khả Hân cũng mặc váy ngủ đi tới. Trông cô có vẻ ngủ không ngon giấc, vừa đi vừa ngáp, cổ váy ngủ trễ xuống để lộ ra phần da trắng mịn trước ngực.
- Anh đứng trước cửa nhà vệ sinh làm gì vậy?
Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi đứng đó thì tò mò hỏi. Cô đưa tay định đẩy cửa thì bị Diệp Lăng Phi kéo lại.
- Tình Đình đang ở trong đó! – Diệp Lăng Phi nói.
- Không phải chứ, vợ chồng anh cũng mặn nồng quá, đi vệ sinh cũng phải đi cùng nhau à! – Lý Khả Hân kinh ngạc thốt lên.
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng Bạch Tình Đình từ trong vọng ra:
- Ông xã, mau bế em ra với!
Diệp Lăng Phi bĩu môi, hất cằm xuống dưới, ngụ ý rằng hạ thân của Bạch Tình Đình không tiện đi lại. Lý Khả Hân chợt hiểu ra, chu đôi môi anh đào cười khúc khích. Diệp Lăng Phi đẩy cửa vào thì thấy Bạch Tình Đình đang đứng ngay cửa. Lúc được Diệp Lăng Phi bế lên, mặt cô bỗng ửng đỏ. Nếu không có Lý Khả Hân ở đây thì cô đã không ngượng ngùng như vậy, nhưng bị Lý Khả Hân nhìn thấy cảnh này, Bạch Tình Đình xấu hổ không dám nhìn thẳng, chỉ nói một tiếng “chào buổi sáng” rồi vùi đầu vào lòng Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi bế Bạch Tình Đình trở về phòng ngủ. Bạch Tình Đình cũng không ngủ tiếp được nữa, vội mặc quần áo. Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế bên cửa sổ, làm ra vẻ vô tình hỏi:
- Tình Đình, tên Diệp Phong hôm qua đã gây mê hai cảnh sát hình sự bảo vệ hắn, rồi lấy súng và thẻ ngành của một người, lén chuồn đi rồi!
Câu nói của Diệp Lăng Phi nghe rất tùy tiện, nhưng lại khiến Bạch Tình Đình lo lắng rằng anh vẫn còn giận chuyện hôm cưới. Cô lạnh nhạt nói:
- Chuyện của tên khốn đó không liên quan đến em, em cũng không muốn nghe tên hắn nữa!
- Tình Đình, anh lại nghĩ đến một chuyện khác! – Diệp Lăng Phi nói. – Tại sao lần này Diệp Phong lại chạy đến thành phố Vọng Hải? Chẳng lẽ hắn không còn nơi nào khác để đi, hay mục đích của hắn là nhằm vào em và Lý Khả Hân?
Bạch Tình Đình không đáp, chỉ im lặng mặc quần áo. Cô không dám nói thêm về chuyện của Diệp Phong nữa, vì lúc này cô chỉ lo Diệp Lăng Phi vẫn còn giận nên cũng trở nên thận trọng hơn.
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm mấy câu, thấy Bạch Tình Đình không đáp lời thì cũng không nói tiếp.
Mấy người phụ nữ thu dọn xong thì xuống lầu. Trương Vân đã chuẩn bị xong bữa sáng và đang bày ra bàn ăn. Diệp Lăng Phi ngồi giữa, ba cô gái ngồi hai bên. Lúc ăn cơm, Bạch Tình Đình nhắc đến chuyện hôm nay muốn đi dạo phố với Diệp Lăng Phi. Từ sau khi kết hôn, cô cứ ở riết trong nhà, vì đi lại không tiện nên vẫn chưa thể ra ngoài. Tuy bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn nhưng ít nhất không còn đau như hôm qua. Bạch Tình Đình muốn ra ngoài dạo phố, tiện thể mua sắm ít đồ.
- Cái này thì miễn đi! – Diệp Lăng Phi nói. – Mấy ngày này mọi người không được ra khỏi cửa, cứ ở yên trong nhà cho anh. Nếu các em thấy buồn chán thì có thể đánh bài, xem ti vi, hoặc buôn chuyện, tóm lại là không được ra ngoài!
Nói đến đây, anh ngước nhìn Lý Khả Hân:
- Khả Hân, em cũng không được rời khỏi đây!
- Thế còn tiệm cà phê và quán bar? – Lý Khả Hân hỏi.
- Bên đó tạm thời không cần quản, cứ để người của mình trông coi. Có việc gì bảo họ gọi điện cho em. Tóm lại hai ngày này không được rời khỏi biệt thự, đợi sau khi sự việc được làm sáng tỏ rồi tính tiếp! – Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình đưa tay nhéo Chu Hân Mính, ra hiệu bảo cô nói giúp vài câu, nhưng không ngờ Chu Hân Mính lại nói với cô:
- Tình Đình, đúng vậy đó, chúng ta nên ở lại trong biệt thự thì tốt hơn, đừng tùy tiện ra ngoài, nguy hiểm lắm!
Ngay cả Chu Hân Mính cũng nói vậy, Bạch Tình Đình đành gật đầu:
- Vậy cũng được, mình không ra ngoài là được chứ gì!
Lý Khả Hân cúi đầu không nói gì. Diệp Lăng Phi chuyển ánh mắt sang cô, hỏi:
- Khả Hân, em có chuyện gì sao?
- Em thì không có gì, chỉ là không biết phải ở đây đến bao giờ! – Lý Khả Hân đáp. – Dù gì tiệm cà phê và quán bar đều do một mình em quản, nếu cứ không qua đó thì không ổn lắm!
- Khả Hân, em đừng sốt ruột, anh nghĩ cũng chỉ hai ba ngày thôi, chắc sắp có tin tức rồi. Trong khoảng thời gian này đừng ra ngoài thì tốt hơn, ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì chứ!
Chuyện đã đến nước này, Lý Khả Hân cũng chỉ có thể đồng ý.
…
Tiệm cà phê ở tầng năm của Trung tâm thương mại Việt Dương vừa mở cửa đã có hai người đàn ông bước vào. Một người cao, một người lùn. Gã lùn đầu trọc nói tiếng Trung có chút gượng gạo, cứng nhắc, lại còn pha tạp giọng địa phương ở đâu đó nghe không rõ.
- Bà chủ tiệm cà phê của các cô có ở đây không? – Gã lùn hỏi một nhân viên phục vụ.
Cô nhân viên lắc đầu:
- Bà chủ chúng tôi chưa đến ạ!
- Ừm, vậy à!
Gã lùn đầu trọc không nói gì thêm, hai người tìm một chỗ trong góc tường ngồi xuống, gọi hai ly cà phê đen rồi từ từ nhâm nhi. Sáng sớm, ngoài hai người họ ra thì trong tiệm chẳng có ai khác. Hai người khách này rất kỳ lạ, không giống đến để uống cà phê. Họ đặt ly cà phê trên bàn mà chẳng hề động đến, chỉ ngồi đó nhìn ra cổng, dường như đang đợi ai đó.
Đợi mãi đến hơn mười giờ, sau khi khách lục tục kéo vào, gã lùn đầu trọc mới giơ tay gọi nữ phục vụ đến.
- Xin hỏi các anh còn muốn gọi gì nữa ạ?
- Tôi muốn biết bà chủ tiệm cà phê của các cô sống ở đâu, chúng tôi tìm cô ấy có chút việc! – Gã lùn rút từ trong túi ra một xấp tiền đưa cho nữ phục vụ. – Đây là chút lòng thành, nếu có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ cho cô thêm!
Nữ phục vụ không dám nhận, ở đây có nhiều người, để người khác thấy thì không hay. Huống chi cô cũng không biết Lý Khả Hân ở đâu, cô đành xin lỗi:
- Thực sự xin lỗi, tôi không biết bà chủ của tôi sống ở đâu cả!
Thấy nữ phục vụ định đi, gã lùn vội hỏi thêm:
- Bà chủ các cô hôm nay có đến không?
- Chắc là sẽ đến, hôm qua bà chủ cũng đến mà!
Nữ phục vụ nói xong liền quay vào trong, kể lại chuyện này cho người quản lý. Lúc Lý Khả Hân không có ở đây, mọi việc sẽ do một người phụ nữ tên Mã đại tỷ quản lý. Sau khi nghe xong, Mã đại tỷ khoát tay với nữ phục vụ:
- Cô đi làm việc của mình đi!
Đợi nữ phục vụ đi rồi, Mã đại tỷ bắt đầu suy tính. Cô lén nhìn hai gã đàn ông ngồi trong góc, trông không giống người ở đây. Cô nấp ra sau, cầm điện thoại gọi cho Lý Khả Hân, kể lại toàn bộ sự việc.
- Có hai người đàn ông tìm tôi?
Lý Khả Hân đang đánh mạt chược với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Hôm nay Diệp Lăng Phi bảo họ đều phải ở trong biệt thự. Ba người phụ nữ định chơi mạt chược nhưng thiếu một người, thế là Bạch Tình Đình lập tức gọi điện cho Angel và Alice đến. Chỉ một lúc sau, căn phòng đã náo nhiệt hẳn lên. Bốn mỹ nữ ngồi trước bàn mạt chược, Alice ngồi bên cạnh xem, còn hai vệ sĩ của cô là Laura và Anger thì đi dạo quanh biệt thự, tham quan khu nhà.
Diệp Lăng Phi trở thành người hầu đắc lực, việc bưng trà rót nước đều do một mình hắn ôm hết. Sau khi nhận được điện thoại, Lý Khả Hân bảo Alice chơi thay mình vài ván, còn cô thì cầm điện thoại ra lan can lầu hai:
- Mã đại tỷ, hai gã đó có nói tại sao lại tìm em không?
- Không có, họ đến từ sáng sớm, chỉ ngồi đó thôi. Lúc nãy còn hỏi nhà em ở đâu, chị thấy tướng mạo hai người này có vẻ rất hung ác! – Mã đại tỷ nói.
- Ừm, em biết rồi! – Lý Khả Hân đáp. – Mã đại tỷ, hai ngày này em không đến quán đâu…
Lý Khả Hân đang nói chuyện thì Diệp Lăng Phi từ phía sau ôm lấy eo cô, môi hắn đặt lên chiếc gáy mịn màng của cô mà hôn. Bị nụ hôn bất ngờ, Lý Khả Hân nghiêng đầu nói:
- Đừng ồn ào… A, Mã đại tỷ, không phải em nói chị đâu, ý em là chị đừng quan tâm đến hai gã đó, cứ để họ ngồi đợi ở đó đi!
Bị Diệp Lăng Phi hôn lên gáy, Lý Khả Hân nói chuyện có chút hụt hơi. Nghe thấy câu này, hắn mới rời môi khỏi gáy cô, nói:
- Khả Hân, bảo người của em theo dõi hai tên đó, giờ anh phái người qua đó!
Nói xong, Diệp Lăng Phi buông tay, lấy điện thoại gọi cho Dã Thú. Lý Khả Hân nghe vậy vội nói với Mã đại tỷ:
- Mã đại tỷ, trước mắt cứ theo dõi hai tên đó, tốt nhất là thận trọng với chúng. Ừm, đúng rồi, đúng, là như vậy, được rồi!
Sau khi cúp máy, Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi cũng vừa gọi xong. Hai tay anh ôm chặt eo cô vào lòng, hôn lên môi cô một cái rồi nói:
- Lúc nãy anh phái người qua đó theo dõi chúng rồi, anh muốn xem thử hai tên khốn đó rốt cuộc từ đâu đến!
Tay phải Lý Khả Hân sờ má Diệp Lăng Phi:
- Không phải anh nghi ngờ hai tên đó định hại em đó chứ!
- Không loại trừ khả năng này! – Diệp Lăng Phi nói. – Vào lúc này, nhất thiết phải cẩn thận. Đều là do tên khốn Diệp Phong gây họa, thật đáng để anh phế hắn!
Lý Khả Hân cười:
- Em lại phải cảm ơn Diệp Phong. Nếu không có hắn, sao em có thể ở nhà anh, hơn nữa sao Bạch Tình Đình lại có thể nói chuyện khách sáo như vậy với em được. Tất cả đều phải cảm ơn Diệp Phong, nếu có cơ hội thật sự nên mời hắn một bữa để tỏ lòng biết ơn!
Diệp Lăng Phi ôm chặt eo Lý Khả Hân:
- Anh không cho phép! Em bây giờ là tài sản cá nhân của anh, trước khi chưa được anh cho phép, em không được ăn cơm, thậm chí là gặp mặt bất kỳ người đàn ông nào. Tính anh hay ghen lắm đấy!
Lý Khả Hân khẽ nói:
- Không ngờ anh lại là người đàn ông hay ghen đến vậy. Diệp Lăng Phi, quá không công bằng rồi, anh còn có không ít phụ nữ, chẳng lẽ chỉ cho phép anh liếc mắt đưa tình với các cô gái khác, còn con gái bọn em lại không thể hẹn hò với đàn ông khác sao?
- Công bằng? Chỗ anh không có công bằng. Ai bảo em bước lên tàu hải tặc của anh, lên thì dễ mà xuống thì khó đấy!
Diệp Lăng Phi bế bổng Lý Khả Hân lên, hai tay cô choàng qua vai anh, nói:
- Em không sợ bị bà xã anh nhìn thấy à!
- Tình Đình đang đánh mạt chược, có gì phải sợ chứ!
Diệp Lăng Phi bế Lý Khả Hân đến bên tường sân thượng, ấn cô dựa vào đó, ghé sát môi lại. Lý Khả Hân đẩy anh ra, âu yếm nói:
- Đừng ồn ào nữa, hai ngày nay anh mệt rồi, đừng để cơ thể mệt mỏi quá. Lúc nãy em chỉ đùa với anh thôi, em đã cho anh tất cả rồi, sao có thể gặp người đàn ông khác được chứ. Anh là tên ích kỷ, nhưng mà, em thích. Ừm, đợi sau khi anh khỏe lại rồi hãy nói!
Lý Khả Hân ghé sát vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:
- Em thích cảm giác lúc anh dồi dào tinh lực!
Dã Thú theo lời dặn của Diệp Lăng Phi, gọi Dã Lang đi cùng. Hai người lái xe đến dưới lầu trung tâm thương mại Việt Dương. Dã Thú xuống xe, nhìn quanh rồi nói:
- Dã Lang, không ngờ gái đẹp ở đây nhiều thế, lúc nào rảnh hai đứa mình đến đây bắt chuyện đi!
Dã Lang đóng sầm cửa xe, cài lại nút áo, liếc Dã Thú một cái rồi im lặng. Dã Thú bĩu môi, hừ lạnh:
- Dã Lang, làm gì mà mày chẳng nói tiếng nào vậy? Chẳng lẽ tao nói sai sao? Đàn bà ở đây vốn là để đàn ông chiều chuộng. Mày xem mấy cô nhóc ăn mặc thời thượng, gợi cảm kia kìa, vừa nhìn là biết thiếu sự chăm sóc của những gã đàn ông mạnh mẽ, biết chiều chuộng như tụi mình rồi…
Dã Thú còn chưa nói xong đã bị Dã Lang kéo tay đi vào trong. Dã Lang không có thời gian để tán gẫu, hắn lôi Dã Thú vào thang máy lên thẳng tầng năm, khu vực ăn uống, vui chơi. Tầng này có không dưới ba mươi khu giải trí, nghỉ ngơi khác nhau.
Dã Lang và Dã Thú bước vào tiệm cà phê của Lý Khả Hân, quả nhiên thấy hai người đàn ông đang ngồi trong góc. Vừa nhìn thấy tướng mạo của họ, Dã Thú liền ngầm nháy mắt với Dã Lang, thấp giọng:
- Thấy chưa, chính là người mà lão đại cần tìm!
Dã Lang không nói gì, đi thẳng đến chiếc bàn bên cạnh hai gã đó rồi ngồi xuống. Dã Thú đủng đỉnh bước đến ngồi đối diện. Một nữ phục vụ, cô gái trẻ chưa quá hai mươi, tiến lại hỏi:
- Hai vị khách, xin hỏi hai vị dùng gì ạ?
- Hai chai bia, nhớ là phải ướp lạnh đó! – Dã Thú ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói.
Cô phục vụ sững sờ:
- Xin lỗi, chỗ chúng tôi là tiệm cà phê, không bán bia rượu ạ!
- Tôi chỉ đùa với cô thôi! – Dã Thú nhếch môi cười. – Cho tôi ly cà phê đen vị gì cũng được, miễn là uống được. Còn vị ngồi đối diện tôi thì chọn đại cho anh ta một ly nước sôi đi!
Dã Lang trừng mắt nhìn Dã Thú, rồi nói với nữ phục vụ:
- Cho tôi một ly trà sữa là được rồi!
- Vâng, hai vị xin đợi một lát!
Sau khi ghi xong, nữ phục vụ liếc Dã Thú một cái, trong lòng thầm nghĩ người đàn ông này thật thú vị. Dã Thú nhìn theo bóng lưng cô gái đi về phía quầy, ánh mắt dừng lại ở vòng ba của cô. Mãi đến khi cô quay lưng lại nói chuyện với nhân viên trong quầy, hắn mới thu ánh mắt lại, lẩm bẩm:
- Đồng phục ở đây xấu thật, ít nhất cũng nên mặc đồng phục hầu gái, như vậy mới đáng yêu chứ. Tao bảo đảm doanh thu ở đây sẽ tăng gấp đôi. Nếu mặc váy ngắn cũn cỡn, loại mà có thể nhìn thấy cả quần lót bên trong ấy, thì đảm bảo ngày nào ở đây cũng đông nghẹt khách!
Dã Lang mặc kệ Dã Thú, hắn quá hiểu tính cách của gã này nên cũng lười nói chuyện. Hắn đứng dậy lấy một chồng tạp chí mang đến bàn. Dã Thú chộp lấy một quyển tạp chí người đẹp, lật mấy trang rồi mơ màng nhìn vào bức ảnh màu của một mỹ nữ mặc đồ bơi.
❖ Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng ❖