Dã Thú và Dã Lang ngồi ở đây chẳng khác gì khách bình thường, không hề thu hút sự chú ý như hai người đàn ông kia. Có điều, gã lùn có vẻ đã hơi mất kiên nhẫn, dùng tiếng địa phương nói gì đó với gã cao kều ngồi bên cạnh. Sau khi nghe thấy thứ tiếng đó, khóe miệng Dã Thú khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
Dã Lang thấy Dã Thú cười. Hắn vốn không hiểu hai gã kia nói gì, nhưng Dã Lang biết Dã Thú là kẻ hiểu rộng biết nhiều, một vài tiếng địa phương hắn có thể nghe hiểu được. Nhìn phản ứng của Dã Thú, xem ra hắn đã hiểu cuộc trò chuyện của hai kẻ đó.
Nữ phục vụ bưng một tách cà phê và một ly trà sữa đến, đặt xuống bàn. Người đàn ông lùn bên cạnh liền hỏi:
- Bà chủ của cô khi nào thì đến?
- Tôi không biết!
Nữ phục vụ đáp. Cô đã bị gã lùn này hỏi đến phát phiền, sau khi trả lời xong, không đợi gã hỏi tiếp, cô đã vội vàng quay về quầy. Hai gã kia lại nói với nhau một tràng, rồi đứng dậy tính tiền và rời đi.
Dã Lang vừa định đứng lên thì nghe Dã Thú nói:
- Dã Lang, mày ngu dzậy, bây giờ mà đuổi theo thì người ta sẽ phát hiện mày đang theo dõi ngay. Tao thấy khó hiểu thật, trước đây mày thông minh lắm mà, sao tự dưng lại ngu đi thế!
- Mày im miệng! - Dã Lang chửi. - Mày nghe hiểu bọn họ nói gì, còn tao thì không. Tao không đuổi theo, chẳng lẽ ngồi đây đợi bọn họ quay lại à?
Nghe Dã Lang nói vậy, Dã Thú lại tỏ ra thong dong, từ từ cầm tách cà phê lên uống một ngụm lớn rồi nói:
- Lúc này chính là lúc thể hiện bản lĩnh của tao rồi. Đúng, mày nói đúng, hai thằng ngốc đó sẽ quay lại nữa!
- Mày nói bọn họ sẽ quay lại? - Dã Lang hỏi.
Dã Thú gật đầu:
- Mày không biết lúc nãy bọn họ nói gì phải không? Hai gã đó ngồi đợi ở đây chán quá nên ra ngoài chơi, chiều sẽ quay lại. Đến lúc đó…!
Dã Thú nói đến đây thì cố tình bỏ lửng, không nói tiếp. Dã Lang cũng không ép, nếu Dã Thú đã biết thì cứ để hắn tự xử lý là được.
Dã Lang vừa uống được một ngụm trà sữa thì điện thoại của hắn reo lên. Hắn cầm di động lên, vừa nhìn thấy số gọi đến thì khẽ nhíu mày. Dã Thú tò mò thò đầu qua, sau khi thấy tên hiển thị là “Lương Ngọc”, hắn liền phá lên cười:
- Dã Lang, người đẹp gọi kìa, mau nghe máy đi!
Dã Lang lườm Dã Thú một cái:
- Không phải chuyện của mày, uống cà phê của mày đi!
Nói xong, Dã Lang đứng dậy cầm điện thoại đi ra ngoài. Dã Thú bĩu môi:
- Còn giả bộ với tao. Tao không tin mày không có hứng thú với phụ nữ!
Dã Thú lẩm bẩm xong lại dán mắt vào nữ phục vụ ở quầy, vẫy tay gọi cô lại.
Nữ phục vụ đi tới hỏi:
- Thưa anh, xin hỏi anh còn gọi gì nữa ạ?
- Tôi không cần đồ uống! - Dã Thú ra hiệu cho cô gái cúi đầu xuống, rồi thì thầm: - Tôi là người mà bà chủ các cô phái tới để kiểm tra tình hình nhân viên trong lúc bà chủ không có mặt, xem có ai ăn bớt làm biếng không!
Nữ phục vụ lộ vẻ không tin:
- Bà chủ của chúng tôi tên gì?
- Cô muốn thử tôi à, cái này thì dễ thôi. Bà chủ các cô tên Lý Khả Hân, tôi nói có sai không!
- Cái này cũng không thể chứng minh được! - cô gái trẻ nói. - Tôi không tin, bà chủ của chúng tôi tốt lắm, cô ấy sẽ không bảo anh đến giả làm khách hàng đâu!
- Cái này thì cô không biết rồi, tâm kế của Lý Khả Hân nhiều lắm. Bề ngoài thì cô ta khiến các cô nghĩ cô ta sẽ không làm vậy, nhưng trong lòng thì lại khác đấy! - Dã Thú ra vẻ bí hiểm. - Có điều tôi thấy thái độ làm việc của cô rất tốt. Cô yên tâm đi, tôi sẽ nói với Lý Khả Hân, ít nhất cũng phải tăng lương cho cô!
- Thật không ạ? - Nữ phục vụ vừa nghe liền vội hỏi.
- Đương nhiên rồi, tôi lừa cô làm gì! - Dã Thú nói. - À, cô tên gì, để tôi về còn nói với Lý Khả Hân tăng lương cho cô!
Lúc Dã Lang nghe điện thoại xong quay lại thì thấy nữ phục vụ đang cúi người nói chuyện nhỏ to với Dã Thú, không biết hai người họ đã nói gì mà cô gái cứ gật đầu lia lịa, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Dã Lang vừa bước vào, nữ phục vụ vội đứng thẳng người lên, lướt qua người hắn. Dã Lang ngồi xuống, nhìn Dã Thú một cái rồi hỏi:
- Mày làm gì vậy?
- Trêu ghẹo cô bé chơi thôi! - Dã Thú cười nói. - Tao thấy cô bé này ngây thơ quá, lại là người của đại tẩu, chiếm tiện nghi của người khác không bằng để tao chiếm. Tao định tán tỉnh cô bé này!
- Mày cẩn thận chút, đừng có chơi ra lửa đấy! - Dã Lang nói. - Cẩn thận Satan tìm mày tính sổ đó!
- Dã Lang, mày yên tâm đi, tao là loại người không biết tính toán sao? Tao bắt chuyện với cô bé này cũng đều có mục đích cả, sau này mày sẽ biết. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Lúc nãy cô Lương, nữ cảnh sát xinh đẹp của Hồng Kông, gọi cho mày có chuyện gì thế? Có phải nói là cô ta nhớ mày, nhớ đến nỗi tối không ngủ được, muốn đến thành phố Vọng Hải thăm mày không?
Dã Lang uống cạn ly trà sữa còn lại, nói:
- Lương Ngọc nói cô ấy đi công tác ở đại lục, tiện thể đến thành phố Vọng Hải chơi!
- Khiếp, thật sự bị tao đoán trúng rồi! - Dã Thú vừa nghe liền cười nói. - Dã Lang, tao thấy nữ cảnh sát đó thuộc dạng đói khát đấy. Đừng nói với tao là mày thật sự tin cô ta tiện thể đến thành phố Vọng Hải nhé, tao thấy lần này cô ta đến hoàn toàn là để tìm mày. Dã Lang, trên tình nghĩa anh em, tao nói cho mày biết, loại đàn bà này mày đừng có mềm lòng. Đã đến thành phố Vọng Hải thì phải ra tay ngay. Tao đảm bảo với mày, chỉ cần mày khiến cô ta ngoan ngoãn trên giường thì cô ta sẽ chẳng màng đến gì nữa, chắc chắn sẽ đến thành phố Vọng Hải định cư luôn. Đến lúc đó, cô ta sẽ làm giám đốc ở công ty bảo hiểm của tụi mình. Hai đứa mình giao công ty lại cho cô ta hết, như vậy sau này Tuyết Hoa quản lý tài vụ, Lương Ngọc quản lý công ty, thế thì còn gì bằng!
- Lời nào qua miệng mày cũng chẳng có gì hay ho cả! - Dã Lang nói. - Cũng có thể lần này cô ấy đến thành phố Vọng Hải thật sự chỉ là tiện đường ghé thăm, rồi sẽ đi nhanh thôi!
- Dã Lang, đây là cái không đúng của mày. Mày đâu phải là cô ta, sao biết cô ta nghĩ gì trong lòng! - Dã Thú nói. - Mày cứ đợi cô ta đến rồi hãy nói. À, khi nào cô ta đến thành phố Vọng Hải?
- Chắc là trưa nay! - Dã Lang có vẻ như lỡ lời.
Dã Thú vừa nghe suýt chút nữa đã phun ngụm cà phê trong miệng vào người Dã Lang:
- Tao nói này Dã Lang, rốt cuộc mày đang nghĩ gì vậy, còn không mau lái xe đi đón cô ấy!
- Nhưng bên này…! - Dã Lang chần chừ.
- Cái gì mà bên này, giờ mày lái xe đi đón cô ấy đi, đón cô ấy đến đây. Tao bảo đảm chẳng bỏ lỡ chuyện gì đâu, tin tao đi, hai tên khốn đó trốn không thoát đâu! - Dã Thú vỗ vai Dã Lang. - Dã Lang, là huynh đệ nên tao mới nói, con người mày cái gì cũng tốt, chỉ có chuyện đàn bà là hay hồ đồ thôi. Đàn bà và huynh đệ đều giống nhau, đều cần cả, không thể thiếu được. Mày đừng có làm bộ mặt không màng nữ sắc trước mặt tao, cái vẻ đó của mày đối với lão đại thì có tác dụng, chứ với tao thì vô dụng. Tao ở với mày bao nhiêu năm rồi, còn không rõ trong đầu mày nghĩ gì à? Mấy năm nay không phải không có phụ nữ chịu sống chết vì mày, nhìn lão đại thì biết, mấy người phụ nữ đó đều theo lão đại, ai cũng im hơi lặng tiếng, chẳng phải là ngoan ngoãn thành thật đó sao? Tao thấy Lương Ngọc cũng thuộc loại này. Đừng xem cô ta là cảnh sát Hồng Kông gì đó, chẳng có tác dụng gì đâu. Chỉ cần mày chinh phục được cô ta thì cô ta sẽ ngoan ngoãn theo mày thôi.
Bị mấy câu nói của Dã Thú làm cho không còn do dự nữa, Dã Lang đứng bật dậy, đưa tay vỗ mạnh lên vai Dã Thú:
- Tao sẽ về nhanh thôi!
Nói xong, hắn vội vã rời khỏi quán cà phê.
Dã Thú nhìn theo bóng dáng Dã Lang, bĩu môi nói:
- Xem ra sau này mình còn phải chỉ bảo nhiều nhiều!
Dã Thú rút điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đang làm chân phục vụ ở nhà, vừa bưng trà, lại rót nước, có lúc còn phải đi đổi tiền lẻ. Ý định ban đầu của Diệp Lăng Phi là mọi người đánh mạt chược trong nhà là được rồi, có thể dùng bài poker làm phỉnh, thắng thua cuối cùng thì lấy bài poker làm chuẩn mà tính, đừng chơi tiền. Nhưng mấy cô nàng này đều đòi chơi tiền, không nhìn thấy tiền luôn cảm thấy chơi mạt chược chẳng thú vị gì cả.
Lúc Dã Thú gọi điện đến thì Diệp Lăng Phi vừa đi đổi tiền lẻ về. Trong nhà Diệp Lăng Phi làm gì có tiền lẻ, mấy cô này chơi một tệ một ván, cần phải có tiền lẻ. Diệp Lăng Phi không còn cách nào khác, đành phải lái xe ra ngân hàng một chuyến, đổi năm nghìn tệ tờ mười tệ và năm trăm tệ ra toàn đồng một tệ, một túi tiền dày cộm. Ai không biết còn tưởng trong túi của Diệp Lăng Phi có đến mấy chục nghìn tệ.
Diệp Lăng Phi vừa đặt đống tiền lẻ lên bàn mạt chược thì điện thoại của Dã Thú gọi đến. Hắn đành phải cầm điện thoại ra ngoài nghe. Kết quả là Bạch Tình Đình làm chủ chia số tiền đó ra. Thực ra, mấy cô gái này bất luận ai thua thì tiền cũng là của Diệp Lăng Phi cả. Ai bảo Diệp Lăng Phi là người đàn ông duy nhất trong nhà, đành chịu bị đám phụ nữ bóc lột.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại ra ban công tầng hai, nói:
- Dã Thú, cậu nói Lương Ngọc từ Hồng Kông qua đây à?
- Vâng!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Vậy tốt rồi. Dã Lang sẽ không cô đơn nữa. Sau khi Dã Lang đón Lương Ngọc về thì đến nhà anh, chúng ta ăn cơm cùng nhau cho náo nhiệt!
- Không thành vấn đề! - Dã Thú nói. - Lão đại, hai tên khốn đó em chắc chắn là đến từ Tam Giác Vàng. Em đã từng đến nơi đó, học được ít tiếng địa phương. Em nghe thấy hai tên đó dùng tiếng địa phương ở đó để nói chuyện. Lão đại, hình như họ quyết tìm cho được địa chỉ của Lý Khả Hân, rất có khả năng là nhắm vào chị ấy!
Diệp Lăng Phi sớm đã nghĩ đến điểm này, nếu không hắn cũng đã chẳng gọi điện bảo Dã Thú theo dõi hai tên đó. Diệp Lăng Phi lúc này rất cảnh giác, sợ xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Hắn không muốn để Lý Khả Hân hay Bạch Tình Đình bị thương tổn. Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Thú, cậu định làm thế nào?
- Lão đại, đợi Dã Lang và Lương Ngọc trở lại em sẽ thương lượng với Dã Lang! - Dã Thú nói. - Em cảm thấy hai tên khốn đó định ra tay ở tiệm cà phê này, em định theo dõi tiếp!
- Ừ, cậu xem mà xử lý, có chuyện gì thì gọi điện cho anh! - Diệp Lăng Phi nói. - Nhớ kỹ, khi chưa rõ tình hình thì không được mạo hiểm giết người. Bây giờ chúng ta khác trước rồi, không thể động một cái là đòi mạng người khác, nhớ chưa?
- Lão đại, anh yên tâm, em biết làm thế nào mà! - Dã Thú nói.
Sau khi Diệp Lăng Phi tắt máy thì trở lại phòng, thấy bốn cô gái đang chơi rất hăng say. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ ăn trưa mà hình như bốn cô gái chẳng có ý định dừng lại. Hắn không còn cách nào khác, đành mặc kệ họ chơi tiếp.
…
Trong tầng hai của một nhà nghỉ, Lâm Việt mặc một chiếc quần đùi, ngồi dậy trên giường. Bên cạnh hắn là một cô gái chừng hai ba, hai bốn tuổi đang nằm, cô ta nằm nghiêng, quay cái mông phì nhiêu về phía Lâm Việt. Nhà nghỉ này chỉ cần có tiền thì những chuyện khác đều mặc kệ. Cô gái này là do nhà nghỉ tìm đến, một đêm một trăm năm mươi tệ. Cô ta ngực to mông to, ngoài điểm này ra thì chẳng có gì đẹp, tướng mạo bình thường. Cái giá này ở khu trung tâm thành phố cũng có thể tìm được gái gọi, chỉ là mấy cô đó không công khai hoạt động, muốn làm chỉ có thể vào các khu tắm hơi, trung tâm giải trí, hơn nữa một lần cũng phải một trăm rưỡi, nếu muốn qua đêm thì ít nhất cũng bốn trăm tệ.
Lâm Việt đương nhiên không ngốc đến mức chạy vào trung tâm thành phố. Hắn còn mang theo Diệp Phong, nếu chạy vào trung tâm thành phố mà bị người khác nhìn thấy thì làm thế nào. Lâm Việt là kẻ vô pháp vô thiên, nhưng điều đó không có nghĩa hắn là một thằng ngu.
Lâm Việt giơ tay đánh mạnh vào mông cô gái, nói:
- Cút đi!
Nói xong, hắn rút một tờ một trăm tệ từ trong túi áo ném lên người cô gái:
- Đây là tiền boa, nếu tao cần nữa sẽ gọi cho mày!
Cô gái đã quen với nghề này, đương nhiên biết quy tắc. Cô ta bò dậy, vội vàng mặc quần áo, không nói thêm câu nào, cầm lấy tiền rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Lâm Việt mặc quần vào rồi sang phòng bên cạnh. Vừa đẩy cửa, hắn thấy Thổ Cẩu và một người đàn ông khác đang nằm trên giường xem ti vi, trong phòng nồng nặc khói thuốc. Diệp Phong bị ném vào một góc sát cửa sổ, tay chân bị trói chặt, miệng bị nhét một chiếc tất hôi.
Đầu Diệp Phong bị quấn băng để cầm máu chảy ra từ tai. Lúc này, hắn cuộn mình ở góc tường, nhắm chặt hai mắt, không rõ có phải đang hôn mê hay không.
Vừa thấy Lâm Việt vào, Thổ Cẩu và gã còn lại liền nhảy khỏi giường. Lâm Việt đóng cửa phòng lại, nói với Thổ Cẩu:
- Gọi điện cho thằng ranh tiểu Hầu Tử, hỏi xem nó làm ăn thế nào rồi, sao đến giờ vẫn chưa có tin tức gì!
Trong lúc Thổ Cẩu cầm điện thoại gọi, Lâm Việt đi đến trước mặt Diệp Phong, nhấc chân lên đá vào người hắn, chửi:
- Chết chưa?
Đá một hồi mà Diệp Phong vẫn không động đậy. Lâm Việt cúi người xuống, đặt tay dưới mũi Diệp Phong, rồi lập tức đứng lên dặn:
- Đi lấy một chậu nước lạnh qua đây, dội cho thằng khốn này tỉnh lại!
Gã kia cầm một chậu nước đi ra, lấy một chậu nước lạnh dội lên đầu Diệp Phong. Cả người Diệp Phong khẽ động, từ từ mở mắt ra.
Lúc này, Thổ Cẩu đưa điện thoại cho Lâm Việt. Lâm Việt không thèm để ý đến Diệp Phong, cầm điện thoại lên chửi:
- Tiểu Hầu Tử, mẹ kiếp mày đi lâu như vậy đã tìm được người chưa?
Người đàn ông mà Lâm Việt gọi là tiểu Hầu Tử chính là gã đầu trọc lùn ở quán cà phê. Hắn vội nói:
- Ngũ bang chủ, cô ta không đến quán cà phê, tụi em vẫn chưa gặp được!
- Có chút chuyện nhỏ mà cũng làm không xong, mày không biết đến nhà lôi cô ta về đây à?
- Ngũ bang chủ, anh đừng nóng! - Tiểu Hầu Tử nói. - Người trong quán của cô ta nhất định biết. Bọn em đợi đến tối bắt một người tra hỏi địa chỉ nhà cô ta, sau đó sẽ lập tức bắt cô ta về. Ngũ bang chủ, anh yên tâm đi, tối nay bọn em nhất định sẽ làm xong xuôi!
- Làm mau lên, đừng có lằng nhằng với tao!
Lâm Việt mất kiên nhẫn chửi một câu, hất tay ném điện thoại cho Thổ Cẩu. Hắn cúi người ngồi xổm trước mặt Diệp Phong, đưa tay lấy chiếc tất hôi trong miệng Diệp Phong ra. Sau đó, Lâm Việt cười nham hiểm:
- Diệp Phong, không ngờ mày cũng có ngày hôm nay. Tối qua tao đã có thể giết mày rồi, nhưng nghĩ lại thì thôi. Giết mày cũng chẳng có ý nghĩa gì, dù gì chúng ta cũng từng quen biết. Tao bán cho mày một ân tình, nếu mày chịu nói cho tao biết mày giấu thứ đó ở đâu thì tao sẽ tha cho mày!
- Mày sẽ tha cho tao? - Diệp Phong cố gắng nói. - Tao… tao không tin đâu. Nếu tao… giao thứ đó cho mày, tao sẽ chết càng… càng nhanh hơn. Việt tử, bất luận thế nào, trong mắt tao mày cũng chỉ là một con chó, mày… mày không xứng nói chuyện với tao!
Lâm Việt nghe xong liền nắm chặt nắm đấm, tung một cú vào miệng Diệp Phong, làm gãy một nửa số răng của hắn. Miệng Diệp Phong đầy máu và răng gãy. Hắn phun máu vào người Lâm Việt, khiến mặt gã dính đầy máu. Lâm Việt đưa tay lên chùi, sau khi thấy tay dính máu tươi, hắn lại bật cười, một nụ cười vô cùng nham hiểm.
- Diệp Phong, mày đừng tưởng làm vậy là tao không biết thứ đó ở đâu. Tao nói cho mày biết, tao đã phái người đi bắt bạn tốt của mày rồi. Tiểu Hầu Tử sẽ nhanh chóng dẫn cô ta về, đến lúc đó tao sẽ cho hai đứa mày chết cùng nhau!
Diệp Phong miệng đầy máu, đến lúc này hắn lại bật cười, chỉ là tiếng cười nghe rất bi thương, phát ra từ cổ họng và khóe mắt.
- Việt… Việt Tử, mày… mày nghe… nghe rõ cho tao, cho… cho dù mày… mày có giết tao, tao… cũng sẽ khiến mày phải trả giá. Tao… tao sớm đã… chuẩn bị hết cho mày rồi!
Diệp Phong nói đến đây, lại há miệng thở hổn hển mấy hơi, rồi nói tiếp:
- Tao… tao không những khiến… khiến cho mày chết, mà còn… còn phải khiến cho Sa Lệ chết. Tụi mày… tụi mày sẽ trở thành vật mai táng theo tao!
- Mẹ kiếp, sắp chết đến nơi mà còn lải nhải!
Lâm Việt chửi, rồi đạp một cú trời giáng vào hạ bộ của Diệp Phong. Diệp Phong kêu lên một tiếng thảm thiết rồi ngất đi. Một cú đá của Lâm Việt đã làm gãy vật sinh mệnh của Diệp Phong. Lúc này, Lâm Việt không còn quan tâm đến sự sống chết của hắn nữa, gã chỉ nghĩ đến việc tìm cho ra thứ mình cần từ tay bà chủ quán cà phê.