Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 974: CHƯƠNG 974: CUỘC TRUY ĐUỔI ĐẦY KỊCH TÍNH

Lúc Lương Ngọc gọi điện cho Dã Lang, cô đã ở sân bay. Giống như Dã Thú đã đoán, Lương Ngọc quả thật đã chủ động tìm Dã Lang. Cô xin nghỉ phép dài ngày, bay từ Hồng Kông đến Bắc Kinh, rồi lại từ Bắc Kinh bay đến thành phố Vọng Hải.

Lương Ngọc gọi cho Dã Lang khi đang ở sân bay thành phố Vọng Hải. Đương nhiên, trong điện thoại cô không hề nói thẳng rằng mình đã hạ cánh, bởi dù sau khi về Hồng Kông vẫn thường xuyên liên lạc với Dã Lang, trong lòng cô vẫn luôn có một khúc mắc, không rõ rốt cuộc anh nghĩ về mình thế nào.

Trước khi gặp Dã Lang, Lương Ngọc chưa bao giờ tin vào cái gọi là “tiếng sét ái tình” trên đời này, nhưng sau cuộc gặp gỡ đó, suy nghĩ của cô đã hoàn toàn thay đổi. Có lẽ vì Dã Lang đã cứu mạng cô, hoặc cũng có thể vì khí chất của anh đã cuốn hút cô, tóm lại, Lương Ngọc mơ hồ cảm nhận được rằng Dã Lang chính là người đàn ông định mệnh của đời mình.

Sau khi gọi điện xong, Lương Ngọc đứng đợi ngay ở cổng sân bay chứ không muốn đi đâu cả. Cô nói với Dã Lang rằng trưa nay cô sẽ đến thành phố Vọng Hải, nhưng cô không chắc anh có đến đón mình hay không, hoặc khi nào anh sẽ đến.

Trong lúc Lương Ngọc đứng đợi, có không dưới bảy tài xế taxi chạy đến hỏi cô có đi xe không. Khu vực sân bay cũng có cả “xe đen” – tức là loại xe con không đăng ký kinh doanh taxi, không có đồng hồ tính tiền, chỉ cần thương lượng được giá là chạy thẳng vào thành phố. Đương nhiên, đi những chiếc xe này cũng tiềm ẩn rủi ro lớn, tranh chấp về tiền xe thường xuyên xảy ra.

Lương Ngọc nói giọng Hồng Kông, tiếng phổ thông không được chuẩn lắm, nên đã từ chối tất cả những tài xế đó. Cô rút điện thoại ra định gọi cho Dã Lang, nhưng vừa bấm được vài số thì lại dừng lại, cất điện thoại vào túi, tiếp tục đi quanh quẩn trước cổng sân bay.

Một chiếc xe con màu trắng chạy vào bãi đỗ xe. Dã Lang bước xuống, vừa nhìn đã thấy Lương Ngọc trong chiếc áo khoác màu cà phê, bên trong là áo len trắng dài quá gối, lưng đeo ba lô. Không hiểu sao Dã Lang lại thấy hơi buồn cười, lúc còn ở bên bạn gái cũ, hắn chưa từng cười như vậy. Có lẽ bộ dạng của Lương Ngọc lúc này khiến hắn thấy ngộ nghĩnh. Hắn nhớ cô nói buổi trưa mới đến, mình đã đến sớm rồi, vậy mà lại thấy cô đã đứng ở cổng ngó đông ngó tây từ lâu. Từ phản ứng này, Dã Lang có thể khẳng định một điều: Lương Ngọc đã đến thành phố Vọng Hải từ sớm và đã đợi ít nhất nửa ngày rồi.

Dã Lang đóng cửa xe, bước nhanh về phía Lương Ngọc. Đến khi hắn đã đứng ngay sau lưng mà cô vẫn không hề hay biết, vẫn ngơ ngác nhìn quanh.

Dã Lang vốn định lên tiếng chào, nhưng đột nhiên trong lòng lại nảy ra một ý nghĩ khác. Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lương Ngọc. Cô giật mình, phản ứng cực nhanh, một tay ấn chặt lấy tay Dã Lang, tay kia xoay người chụp lấy vai hắn, định dùng một đòn vật để xử lý tên khốn dám động vào mình. Nhưng ngay khi quay lại, Lương Ngọc nhìn thấy Dã Lang đang đứng sau lưng. Mặt cô đỏ bừng, vội vàng buông tay ra.

Dã Lang vốn không phải người thích đùa, nếu đổi lại là Dã Thú thì hắn đã sớm nhếch mép trêu chọc Lương Ngọc rồi. Nhưng Dã Lang lại không làm thế, hành động vừa rồi đã khác xa với một Dã Lang thường ngày.

- Xin lỗi, tôi chỉ muốn chào cô thôi! – Dã Lang nói.

- A, người phải xin lỗi là tôi mới đúng, lúc nãy tôi còn tưởng là…! – Lương Ngọc không nói hết câu, nhưng Dã Lang thừa hiểu cô đang ám chỉ điều gì.

- Ừm… xe tôi ở bên kia, chúng ta lên xe trước đi! – Dã Lang tỏ ra hơi ngượng ngùng. Dù nói chuyện qua điện thoại với Lương Ngọc khá tự nhiên, nhưng khi đối mặt, hắn lại cảm thấy không biết nên mở lời thế nào. Hắn vốn không phải là người đàn ông giỏi ăn nói. Dã Lang xách ba lô giúp Lương Ngọc rồi mời cô lên xe.

Sau khi lên xe, Dã Lang thắt dây an toàn, đợi Lương Ngọc ở ghế phụ cũng thắt dây xong xuôi mới khởi động xe rời khỏi bãi đỗ, chạy ra con đường dẫn vào thành phố.

Lương Ngọc nhìn những công trình kiến trúc hai bên đường. Nơi này được xây dựng khá lộn xộn, hai bên đường sân bay toàn là những tòa nhà thấp ba bốn tầng. Vài tòa trong số đó nhìn bề ngoài cũng biết đã có lịch sử ít nhất hơn 30 năm. Khu vực này vốn đã được đưa vào quy hoạch, dù gì sân bay cũng là cửa ngõ của thành phố Vọng Hải, du khách đến đây đều đi qua con đường này, vừa ra khỏi sân bay đã thấy những kiến trúc cũ kỹ sẽ ảnh hưởng đến đánh giá tổng thể của họ về thành phố.

Lúc Chu Hồng Sâm còn là thị trưởng đã từng đưa khu vực này vào diện di dời cải tạo. Mọi việc vốn đang tiến triển thuận lợi thì xảy ra chuyện của Từ Hàn Vệ. Chu Hồng Sâm lúc đó thân mình còn khó giữ, làm gì còn tâm trạng mà quy hoạch này nọ. Tuy sau này ông không sao, ngược lại Từ Hàn Vệ còn bị hạ bệ, nhưng Chu Hồng Sâm đã lên chức bí thư thành ủy, chuyện quy hoạch khu sân bay cũng không quản nữa.

Kế hoạch vì thế mà bị gác lại. Thị trưởng kế nhiệm là Tùy Trường Hồng vẫn đang trong giai đoạn làm quen công việc, tạm thời chưa rảnh lo đến chuyện này.

Lương Ngọc nhìn những tòa nhà bên ngoài, rồi quay sang hỏi Dã Lang đang lái xe:

- Dã Lang, tôi thấy thành phố Vọng Hải thua xa Hồng Kông. Anh có thực sự thích thành phố này không?

Dã Lang khẽ gật đầu:

- Tôi đến thành phố Vọng Hải không phải vì tôi thích nó. Tôi đã đi qua nhiều thành phố lớn trên thế giới, thành phố đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì cả. Tôi sống ở đây chẳng qua là vì nơi này có huynh đệ của tôi, những người huynh đệ mà tôi tin tưởng nhất. Tôi muốn ở cùng họ, nên tự nhiên cũng sẽ có tình cảm với thành phố này!

- Ồ, thì ra là vậy! – Lương Ngọc gật đầu. – Tôi hiểu rồi. Điều khiến người ta thực sự ở lại không phải là thành phố này đẹp đến đâu, mà là trong thành phố đó có người đáng để chúng ta ở lại hay không!

Dã Lang không nói gì. Lương Ngọc nhìn anh rồi lại hỏi:

- Dã Lang, tôi hỏi anh một chuyện, anh có thể trả lời thật lòng được không?

- Chỉ cần tôi biết, tôi nhất định sẽ nói! – Dã Lang đáp.

Lương Ngọc im lặng một lúc rồi mới từ từ cất lời:

- Anh có tin vào tiếng sét ái tình không?

Dã Lang không trả lời, chỉ quay đầu nhìn Lương Ngọc một cái rồi lại tập trung lái xe. Nhưng chỉ một cái nhìn đó thôi cũng đã cho cô câu trả lời mà cô mong muốn.

Dã Lang không đưa Lương Ngọc về khách sạn mà vội vã chạy đến quán cà phê. Trên đường đi, anh chỉ nói mình phải đến quán cà phê, còn nguyên nhân thì không hề nhắc đến.

Đến trước cổng trung tâm thương mại Việt Dương, Dã Lang đỗ xe rồi cùng Lương Ngọc đi thang máy lên tầng năm. Vừa bước vào quán, họ đã thấy Dã Thú vẫn còn ở đó. Có điều, hắn đang tán gẫu rất sôi nổi với một nữ phục vụ. Không biết Dã Thú đã nói gì mà cô gái cứ cười không ngớt.

Sự xuất hiện của Dã Lang khiến nữ phục vụ ý thức được mình vẫn đang trong giờ làm, vội đứng dậy đi về phía quầy. Dã Thú vừa thấy Lương Ngọc liền cười toe toét:

- Sĩ quan Lương, nhớ tôi đến chết rồi à? Tôi với Dã Lang còn đang bàn, nếu sĩ quan Lương không qua thăm, hai chúng tôi sẽ bay sang Hồng Kông tìm cô đấy!

Lương Ngọc không ngờ Dã Thú lại nói vậy, cô hơi sững người rồi lập tức lấy lại bình tĩnh, liếc nhìn Dã Lang bên cạnh rồi nói với Dã Thú:

- Hoan nghênh, hoan nghênh, bất cứ lúc nào các anh đến Hồng Kông tôi đều nhiệt tình tiếp đón!

- Tôi đùa thôi, sĩ quan Lương đã đến rồi thì chúng tôi còn đi Hồng Kông làm gì nữa! – Dã Thú cười nói. – Sĩ quan Lương, đừng đứng đó nữa, mau ngồi xuống đi.

Lương Ngọc nói cảm ơn rồi ngồi vào vị trí trong cùng. Dã Lang ngồi bên cạnh cô. Dã Thú nói với Dã Lang:

- Lão đại vừa gọi điện, bảo sau khi mày đón sĩ quan Lương thì tối nay qua chỗ lão đại, mọi người tụ tập cho náo nhiệt!

Dã Lang nhìn sang bàn bên cạnh, không có một ai, hắn dời mắt sang Dã Thú, không có ý định tán gẫu mà hỏi thẳng:

- Hai người kia đâu?

- Đi rồi! – Dã Thú cầm ly cà phê lên, cười nói. – Đừng lo, việc này cứ giao cho tao là được. Dã Lang, mày cứ đưa Lương Ngọc đến chỗ lão đại trước đi, đợi tao xong việc sẽ qua đó sau!

Dã Lang lắc đầu, hắn không đời nào đi. Dã Lang là người làm việc rất cẩn trọng, tuy Dã Thú đảm bảo không vấn đề gì nhưng hắn vẫn không yên tâm. Dã Lang quay sang Lương Ngọc nói:

- Hay là thế này, tôi đưa cô về khách sạn trước. Cô vừa đến chắc cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một lát, đợi tôi xong việc sẽ gọi cho cô, được không?

- Được, tôi cũng đang thấy hơi mệt, muốn tìm chỗ nghỉ ngơi! – Lương Ngọc đương nhiên hiểu chuyện, cô nhìn ra Dã Lang và Dã Thú đang có việc cần làm và không muốn làm lỡ chuyện của họ.

Dã Thú nghe vậy liền nói:

- Không cần gấp thế đâu. Dù sao chúng ta cũng có cả đống thời gian, tôi thấy…!

Dã Thú còn chưa nói hết câu, Dã Lang đã đứng dậy, Lương Ngọc cũng đứng lên theo. Thấy Dã Lang kiên quyết muốn đưa Lương Ngọc về khách sạn, hắn cũng không ngăn nữa, chỉ nói:

- Dã Lang, thật tình, mày có quay lại bây giờ cũng vô dụng thôi, tao đã gọi báo cho lão đại rồi!

Dã Lang không nghe Dã Thú, đưa Lương Ngọc đến một khách sạn gần đó rồi quay trở lại.

Đúng như lời Dã Thú nói, Dã Lang quay lại lúc này cũng chẳng để làm gì. Dã Thú vẫn không chịu nói rốt cuộc chuyện là thế nào, mãi đến hơn bốn giờ chiều, hắn mới kéo Dã Lang vào xe. Ngồi trong xe, Dã Thú mới kể lại mọi chuyện.

Thì ra Dã Thú nghe được hai tên kia nói tiếng địa phương, đại ý là đợi đến lúc tan ca. Dã Thú đoán chắc chắn chúng định hành động vào giờ tan tầm.

Đừng nhìn Dã Thú có vẻ ngoài như một kẻ đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển, nhưng thực tế tâm kế của gã này lại rất thâm sâu, nếu không sao có thể buôn bán vũ khí đạn dược được.

Dã Lang và Dã Thú ngồi trong xe. Quả nhiên, họ thấy hai tên đó lái một chiếc Honda màu bạc không biển số xuất hiện trước cổng trung tâm thương mại Việt Dương. Một tên xuống xe đi vào trong, tên còn lại đứng đợi bên ngoài. Khoảng 20 phút sau, tên kia trở ra. Không lâu sau, nữ phục vụ quán cà phê trong chiếc áo lông màu trắng, tay cầm túi xách, bước ra từ trung tâm thương mại.

Dã Thú vừa thấy liền nhếch mép cười:

- Dã Lang, thấy chưa, tao đoán đúng rồi nhé. Hai thằng đó quả nhiên không có ý tốt, tao đoán rất có thể chúng sẽ ép cung, buộc cô gái đó nói ra địa chỉ nhà Lý Khả Hân. Thế này thì tốt rồi, tao vốn đang định tìm cơ hội tiếp cận cô ta, giờ thì có cớ ngon rồi!

Dã Lang không hùa theo. Thấy Dã Lang im lặng, Dã Thú cũng mất hứng, liền lái xe bám theo chiếc Honda màu bạc.

Trời đã dần tối, các cửa tiệm hai bên đường đã lên đèn sáng trưng. Buổi tối ở thành phố lớn luôn rực rỡ ánh đèn đủ màu sắc. Điện đã trở thành nguồn năng lượng không thể thiếu trong cuộc sống, thật khó tưởng tượng một thành phố sẽ ra sao nếu mất điện.

Xe cộ trên đường đông lên trông thấy, đúng vào giờ cao điểm tan tầm. Những người làm việc cả ngày, hoặc vội vã về nhà, hoặc nôn nóng đến điểm hẹn, dòng người tấp nập qua lại hai bên đường.

Nữ phục vụ đi trên vỉa hè, có vẻ như đang đợi xe buýt. Khi cô bước đến ngã tư, đang đứng chờ đèn xanh, chiếc Honda màu bạc đột ngột lao tới, áp sát bên cạnh cô. Xe còn chưa dừng hẳn, cửa đã bị đẩy ra. Một đôi tay mạnh mẽ từ trong xe thò ra, túm lấy cánh tay cô gái, lôi tuột cô vào trong xe. Cửa xe đóng sầm lại, chiếc Honda rồ ga vượt đèn đỏ, lao vút qua ngã tư.

Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt. Ngay cả mấy cô gái tan làm đứng cách đó vài bước cũng chưa kịp phản ứng thì nữ phục vụ đã bị bắt đi, chiếc xe cũng đã biến mất. Cảnh tượng giống như một pha hành động nguy hiểm trong phim, nhiều người còn tưởng mình hoa mắt, không tin đó là sự thật.

- Rất chuyên nghiệp! – Ngay cả Dã Thú ngồi trong chiếc Toyota màu bạc bám theo cũng không nhịn được mà buột miệng khen một câu. Trong mắt hắn lóe lên tia hưng phấn, hắn nhấn ga lao qua ngã tư, bám sát chiếc Honda.

- Mẹ kiếp, tao thích chơi với mấy cao thủ hạng này, quá kích thích! – Dã Thú phấn khích nói. – Dã Lang, thấy chưa, thân thủ của thằng đó rất khá, dù không phải lính đặc chủng đã qua huấn luyện thì ít nhất cũng là dân chuyên làm mấy chuyện này, tuyệt đối không phải mấy tên côn đồ vặt!

- Dã Thú, thằng nhóc mày đừng có hưng phấn quá, chúng ta không có thời gian chơi với chúng đâu, mau đuổi theo đi! – Dã Lang nói. – Bây giờ có thể chắc chắn mục tiêu của chúng là Lý Khả Hân, vậy thì đừng gây thêm phiền phức nữa, xử lý nhanh gọn việc này đi!

- Dã Lang, tao biết mày đang sốt ruột về với sĩ quan Lương để thân mật, yên tâm đi, không làm lỡ việc của mày đâu! – Dã Thú nói. – Giờ tao đuổi theo chúng nó đây!

Dã Thú nói xong liền đạp mạnh ga, lao thẳng về phía chiếc Honda màu bạc phía trước

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!