Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 975: CHƯƠNG 975: NGƯỜI LÚC LÂM CHUNG

Ngồi ở ghế sau, tay phải hắn bịt chặt miệng nữ phục vụ, không cho cô phát ra tiếng, rồi hung dữ nói:

— Mày ngoan ngoãn cho tao, nếu không tao giết mày đấy.

Nữ phục vụ chỉ là một cô gái trẻ mới hơn hai mươi tuổi, chưa từng gặp phải tình huống thế này bao giờ, bị Tiểu Hầu Tử dọa cho chết khiếp, quả nhiên không dám giãy giụa nữa.

Tiểu Hầu Tử thấy cô gái không còn giãy giụa thì mới nới lỏng tay đang bịt miệng cô. Hắn vừa nới tay, cô gái đã hét lên một tiếng “cứu” theo bản năng. Tiểu Hầu Tử thấy vậy vội vàng bịt miệng cô ta lại.

— Đằng sau có người đuổi theo chúng ta!

Tên cao kều lái xe phía trước liếc qua kính chiếu hậu, thấy một chiếc xe hơi đang bám riết đuôi bọn họ. Đây lại là khu vực trung tâm thành phố, đúng vào giờ cao điểm, giao thông trên đường vô cùng tệ hại, tốc độ xe vốn không thể tăng lên được.

— Cắt đuôi nó.

Tiểu Hầu Tử ra lệnh.

— Chúng ta không có thời gian lãng phí ở đây, mau cắt đuôi chiếc xe đó!

— Vâng!

Tên cao kều đáp một tiếng rồi nhấn ga phóng thẳng lên phía trước, bất chấp tất cả mà lạng lách. Vốn dĩ chiếc xe này là đồ ăn trộm, dù có tông hỏng cũng chẳng tiếc gì.

Dã Thú thấy chiếc Honda màu bạc phía trước lạng lách như điên thì chửi:

— Chết tiệt, hai thằng nhóc đó chơi trò này à. Lão tử đây là một tay lái cừ khôi, không có phóng bạt mạng như chúng mày đâu!

Dã Lang liếc Dã Thú một cái, lạnh lùng nói:

— Người chạy mất rồi, nói không chừng Satan sẽ đập nát chiếc xe này của mày thành sắt vụn đấy.

Dã Thú bĩu môi:

— Dã Lang, mày làm gì căng thế, tao vẫn chưa nói hết mà. Câu sau tao muốn nói là hôm nay lão tử chơi tới bến, đừng nói chiếc xe đó mà hai tên nhãi ranh kia cũng tóm gọn!

Dã Thú lái chiếc xe không hề rẻ tiền của mình đuổi theo y hệt chiếc Honda màu bạc phía trước, phóng vụt lên. Trong nháy mắt, trên con đường này đã diễn ra một màn rượt đuổi phiên bản đời thực.

Tiểu Hầu Tử mặc kệ chiếc xe đang truy đuổi phía sau, hắn chỉ chăm chăm ép hỏi cô gái trẻ về chuyện liên quan đến Lý Khả Hân. Hắn buông tay ra, tay phải túm chặt lấy cổ cô gái, hung hăng hỏi:

— Con nhãi kia, mau nói cho tao biết bà chủ chúng mày sống ở đâu, nếu không tao sẽ bóp chết mày!

— Tôi… tôi không biết.

Cô gái nói.

— Tôi… tôi thật sự không biết!

— Mày không biết à, cô ta là bà chủ của mày đấy!

— Tôi, tôi không biết. Hình như… hình như sống ở Dương Quang gì đó, tôi không biết.

Tiểu Hầu Tử thấy môi cô gái run lên bần bật, có vẻ là không biết thật. Hắn nới lỏng tay ra rồi chửi:

— Mẹ kiếp, lãng phí thời gian.

Nói xong, Tiểu Hầu Tử hung dữ trừng mắt nhìn cô gái, hỏi:

— Bà chủ mày tên gì, mày biết những gì thì thành thật khai hết ra cho tao!

Cô gái bị dọa chết khiếp, run rẩy nói hết những gì mình biết cho Tiểu Hầu Tử. Sau khi nghe xong, Tiểu Hầu Tử nhíu mày:

— Lý Khả Hân, khốn kiếp, phiền phức rồi đây!

Đúng lúc này, chiếc xe rung lắc dữ dội. Cơ thể Tiểu Hầu Tử cũng chao đảo theo. Hắn chửi tên cao kều đang lái xe phía trước:

— Mày nói kỹ thuật lái xe của mày tốt lắm mà, sao ngay cả chiếc xe đằng sau cũng không cắt đuôi được thế hả?

— Tiểu Hầu Tử, mày câm miệng cho tao, không thì mày lên mà lái!

Tên cao kều có chút bực bội nói:

— Tao đang cố hết sức cắt đuôi nó đây!

Tiểu Hầu Tử bị tên cao kều chửi cho đỏ mặt tía tai, tức tối không có chỗ phát tiết, mắt hắn liền liếc sang cô gái đang nằm sõng soài ở ghế sau, chửi:

— Chết tiệt, đều tại mày hại bọn tao!

Nói xong, hắn xé toạc chiếc áo lông của cô gái, tiếp đó dùng sức lột quần áo của cô. Cô gái ra sức phản kháng, nhưng cô càng phản kháng, Tiểu Hầu Tử lại càng hưng phấn. Hắn phấn khích gào lên:

— Tao thích thế này, thế này mới kích thích!

Chiếc Honda màu bạc rẽ khỏi đường chính, lao thẳng về phía cây cầu lớn. Xe của Dã Thú cũng lao theo, chiếc xe này của anh ta chắc chắn sẽ phải sửa chữa rất nhiều, bị tông đến nỗi thân xe chi chít vết xước. Dã Thú bực tức tăng tốc, đâm thẳng vào đuôi chiếc Honda màu bạc.

Tiểu Hầu Tử ngồi trong xe vừa mới cởi xong chiếc quần bò của cô gái, đang định lột nốt chiếc quần lót của cô thì nghe thấy tiếng “rầm”. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì chiếc Honda màu bạc đã bị tông lật ngửa.

Tên cao kều đã mở cửa xe nhảy ra ngoài ngay trước khi xe bị tông. Bên cạnh là một con sông lớn, hắn lảo đảo chạy đến mép sông rồi phi người nhảy xuống.

“Tũm!”

Hắn rơi thẳng xuống mặt sông lạnh giá, bề mặt con sông lớn này đã đóng băng. Tên cao kều bị va đập đến nỗi mắt nổ đom đóm, hắn bất chấp tất cả bò ra giữa sông. Lớp băng ở giữa sông rất mỏng, hắn vừa bò được khoảng ba bốn mét thì lớp băng nứt ra, hắn rơi xuống dòng nước lạnh thấu xương, ngay sau đó biến mất không thấy tăm hơi.

Dã Lang và Dã Thú từ trên xe nhảy xuống. Dã Thú không quan tâm xe mình bị hỏng, bước nhanh đến chiếc xe bị lật, dùng sức mở cửa xe rồi lôi cô gái đã sợ đến mức không nói nên lời ra ngoài. Chiếc quần của cô vẫn còn trong xe, trên người chỉ mặc độc chiếc quần lót đáng yêu bị Dã Thú lôi ra.

Thời tiết ngoài trời rất lạnh, cô gái vừa ra ngoài đã cảm thấy cóng, toàn thân run cầm cập, hai tay ôm chặt lấy Dã Thú không chịu buông.

Dã Thú không có thời gian để ý đến bộ dạng quyến rũ của cô gái lúc này, trông có chút giống một con cừu non mặc người xâu xé. Nhưng Dã Thú lại muốn nhìn vào trong xe xem thử tên khốn kia đã chết chưa. Hắn bế thốc cô gái đang sợ chết khiếp lên xe của mình, sau đó quay trở lại. Lúc này Dã Lang cũng từ bờ sông trở về, sau khi phát hiện gã kia nhảy xuống sông đã mất dạng, anh ta chạy thẳng đến chỗ Tiểu Hầu Tử vẫn còn đang mắc kẹt trong xe.

Tiểu Hầu Tử bị kẹt cứng, lúc xe lật đầu hắn đã đập vào cửa kính, cả người bị đè trong xe. Dã Thú và Dã Lang bước tới, hai người họ không vội kéo Tiểu Hầu Tử ra mà ngồi xổm trên đất hút thuốc.

— Làm thế nào đây, hai chúng ta dẫn tên này đi, hay là giao cho cảnh sát?

Dã Thú nói.

— Lão đại đã dặn rồi, không cho chúng ta gây chuyện, tốt nhất đừng nhúng tay vào việc này!

Dã Lang gật đầu:

— Gọi điện cho Satan đi, hỏi ý kiến anh ấy.

Dã Thú gật đầu, rút điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi. Sau khi nghe máy, Diệp Lăng Phi trầm mặc một lúc rồi nói:

— Dã Thú, chuyện này cậu với Dã Lang đừng nhúng tay vào. Đến bước này là được rồi, giờ anh sẽ bảo Hân Mính cử người của đội cảnh sát hình sự qua đó, chuyện tiếp theo giao cho họ xử lý.

Sau khi Diệp Lăng Phi dặn dò xong, hắn bước vào trong phòng. Bọn người Chu Hân Mính, Bạch Tình Đình ăn cơm xong lại tiếp tục chơi mạt chược. Bọn họ rất ít khi có thời gian rảnh rỗi thế này, vì thế chơi một lần cho đã nghiền. Diệp Lăng Phi ghé vào tai Chu Hân Mính nói nhỏ mấy câu. Chu Hân Mính gật đầu:

— Em biết rồi!

— Alice, qua đánh hai lượt đi!

Diệp Lăng Phi gọi Alice qua, bảo cô đánh mạt chược thay chỗ Chu Hân Mính, còn mình và Chu Hân Mính thì đi ra khỏi phòng.

Ở bên ngoài, Chu Hân Mính gọi điện cho Tiểu Triệu, bảo anh ta giải quyết chuyện này. Gọi xong, cô im lặng một lúc rồi nói:

— Diệp Lăng Phi, anh có nghĩ tại sao hai tên đó lại tìm ra địa chỉ nhà của Lý Khả Hân không?

— Anh nghĩ rồi, giải thích duy nhất chính là hai tên đó cho rằng Diệp Phong có liên quan đến Lý Khả Hân!

Diệp Lăng Phi nói.

— Giống như anh đã từng nói. Diệp Phong còn giấu chúng ta rất nhiều bí mật, tuyệt đối không đơn giản như những gì hắn nói. Có điều bây giờ không tìm thấy Diệp Phong, không dễ gì đưa ra được kết luận. Hân Mính, anh cho rằng lần này Diệp Phong đến thành phố Vọng Hải rất có khả năng là cố ý muốn anh nhúng tay vào!

Chu Hân Mính không hiểu, nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không nói gì ở hành lang mà ôm lấy eo của Chu Hân Mính, bước vào thư phòng. Thư phòng này là căn phòng trước kia của Diệp Lăng Phi, từ lúc hắn ở cùng với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, nơi này đã được sửa thành thư phòng. Bạch Tình Đình dọn thư phòng cũ của cô sang đây, trong khoảng thời gian Diệp Lăng Phi đi Đại Tây Bắc, cô đã tìm người đến tu sửa lại, làm một cái cửa thông từ phòng ngủ qua giữa căn phòng này. Lắp đặt cửa xong xuôi, từ phòng ngủ có thể đi thẳng vào thư phòng.

Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính vào trong thư phòng. Diệp Lăng Phi bảo Chu Hân Mính ngồi trên ghế, còn hắn thì dựa vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ màu đỏ, nói:

— Hân Mính, anh luôn nghĩ về vấn đề này. Tại sao Diệp Phong lại đến thành phố Vọng Hải? Hoặc cũng có thể như mọi người hiểu là hắn muốn đến đây để trốn, nhưng anh lại có cách nghĩ khác!

Chu Hân Mính nói:

— Anh cho rằng Diệp Phong cố ý đến thành phố Vọng Hải?

— Đúng, mục đích hắn đến thành phố Vọng Hải rất có khả năng là muốn để anh làm bia đỡ đạn cho hắn!

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

— Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, tên khốn Diệp Phong này ít nhiều cũng biết được lai lịch của anh. Hắn cố tình để Bạch Tình Đình bị liên lụy chính là muốn lôi anh vào cuộc. Hắn rất rõ, anh sẽ không trơ mắt nhìn Bạch Tình Đình xảy ra chuyện. Nhưng hắn không ngờ Lý Khả Hân cũng có quan hệ với anh, chuyện dính líu đến Lý Khả Hân có thể là vô tình. Nhưng bất luận thế nào, anh cũng đã dính líu vào rồi. Bất kể là Lý Khả Hân hay Bạch Tình Đình, chỉ cần một trong hai người gặp nguy hiểm, anh đều không thể khoanh tay đứng nhìn. Diệp Phong đã nhìn thấu điểm này của anh. Thực ra cho dù hôm đó Bạch Tình Đình không gặp Diệp Phong, hắn cũng sẽ chủ động tìm cô ấy, thậm chí còn công khai cả chuyện này. Mục đích của hắn chỉ là muốn anh dính líu vào, để anh đối đầu với Sa Lệ!

Sau khi nghe những lời của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính hít một hơi khí lạnh. Theo cô thấy, phân tích của Diệp Lăng Phi rất có lý. Nhưng cô lại không muốn khẳng định đây là sự thật, nếu tất cả những gì Diệp Lăng Phi nói đều là thật, vậy thì con người Diệp Phong này quả thật quá đáng sợ, hơn nữa chính mình cũng đã bị hắn lợi dụng.

— Vậy chúng ta phải làm thế nào?

Chu Hân Mính hỏi.

— Chuyện đã đến nước này, chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể ngồi chờ?

— Đương nhiên là không rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

— Thành phố Vọng Hải là địa bàn của chúng ta. Sa Lệ có thế lực rất lớn ở khu vực Tam Giác Vàng, nhưng bản thân cô ta không dám rời khỏi đó đâu. Sau khi tiếp quản bang hội của bố cô ta là Sa Khôn, Sa Lệ đã bị liệt vào danh sách tội phạm quốc tế, nước Mỹ luôn muốn bắt cô ta. Tổ chức buôn bán thuốc phiện của cô ta là một trong những nhà cung cấp lớn nhất trên thị trường thuốc phiện nước Mỹ. Vì thế, anh cho rằng Sa Lệ sẽ không đích thân đến thành phố Vọng Hải. Việc chúng ta cần làm bây giờ chính là mau chóng tìm ra Diệp Phong đã mang theo thứ gì, hơn nữa còn phải làm rõ lần này có bao nhiêu người của cô ta đã đến thành phố Vọng Hải. Trước khi bọn chúng rời đi, hãy tiêu diệt toàn bộ ngay tại đây. Như vậy, bên Sa Lệ sẽ không rõ được Diệp Phong có liên quan đến những ai ở bên này!

— Anh muốn ra tay trước?

Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi gật đầu:

— Đây là điều tất yếu, chỉ có như vậy mới có thể nhanh chóng giải quyết được chuyện này!

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

— Hân Mính, tất cả những chuyện này anh đều không muốn tham gia, nói chính xác hơn là anh không muốn nhúng tay vào chuyện của cảnh sát các em, vì anh đã hứa với em sẽ làm một người bình thường. Nhưng anh không nói là sẽ không quan tâm gì hết, anh sẽ điều khiển mọi thứ từ xa. Bây giờ việc em cần làm là thúc giục Tiểu Triệu nhanh chóng thẩm vấn, nhất thiết phải lấy được khẩu cung của mấy tên khốn bị bắt trong thời gian sớm nhất, từ đó mà hành động, xử lý triệt để những tên còn lại ở thành phố Vọng Hải!

— Vâng, em biết phải làm thế nào rồi!

Chu Hân Mính nói.

Sau khi bàn bạc xong với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính lập tức gọi điện cho Tiểu Triệu, hạ lệnh bất kể thế nào cũng phải thẩm vấn cho ra khẩu cung của tên đó.

Tên bị bắt một câu cũng không nói. Chuyện có chút khó khăn rồi. Chu Hân Mính còn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã cầm lấy điện thoại.

— Tiểu Triệu, tôi là Diệp Lăng Phi, tôi biết tên khốn đó không dễ đối phó.

Diệp Lăng Phi nói.

— Nhưng tôi tin nhất định cậu sẽ có cách. Tôi bảo đảm với cậu, có bất cứ chuyện gì tôi cũng sẽ giải quyết sạch sẽ. Cậu chỉ cần thẩm tra ra được khẩu cung trong thời gian ngắn nhất, tôi cần biết đồng bọn của hắn rốt cuộc đang ở đâu. Cậu có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn nào, cho dù tên đó có chết, tôi bảo đảm cũng không có chuyện gì xảy ra hết!

Những lời này Chu Hân Mính không thể nào thốt ra được, địa vị của cô không cho phép cô nói ra. Nhưng đối với một người như Diệp Lăng Phi, nói ra lại rất nhẹ nhàng, đơn giản. Bản thân Diệp Lăng Phi chính là một tay buôn vũ khí, năm đó xem pháp luật như không. Đối với hắn mà nói, pháp luật chẳng qua chỉ là những quy định do những kẻ có quyền lực đặt ra để ràng buộc đại đa số mọi người.

Thế giới này vốn tôn trọng quy luật cá lớn nuốt cá bé. Chỉ có kẻ mạnh mới có thể đặt ra quy định. Diệp Lăng Phi tuy không phải là kẻ mạnh có thể đặt ra quy định đó, nhưng hắn cũng không phải là kẻ yếu bị những quy định đó hạn chế.

Sau khi Diệp Lăng Phi nói xong, đầu dây bên kia đáp:

— Diệp tiên sinh, tôi hiểu rồi.

Diệp Lăng Phi cúp máy, hắn ngồi bên cạnh Chu Hân Mính, nắm lấy đôi bàn tay mịn màng, trơn mượt của cô, nói:

— Hân Mính, anh biết em không muốn anh làm như vậy, nhưng anh bắt buộc phải làm, anh không muốn cuộc sống của chúng ta bị người khác quấy rầy!

Chu Hân Mính gật đầu:

— Em hiểu mà.

— Hiểu là tốt rồi.

Diệp Lăng Phi nói.

— Chúng ta trở lại đi. À, Hân Mính, em đừng chơi nữa, chơi cả ngày rồi, nếu cứ chơi tiếp sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.

Chu Hân Mính cười với Diệp Lăng Phi:

— Anh yên tâm, sức khỏe của em, em tự biết mà.

— Tự biết? Anh thấy em chẳng biết gì cả!

Diệp Lăng Phi nói.

— Em sắp làm mẹ rồi đấy, còn muốn đánh mạt chược cả ngày!

Chu Hân Mính cười nhẹ:

— Em cũng là để thư giãn thôi, cả ngày ở trong nhà chán chết!

— Hân Mính, em đừng quên ngày 15 tháng 1 chúng ta phải đi thành phố Đông Hải tổ chức hôn lễ!

Tay phải Diệp Lăng Phi đặt trên má Chu Hân Mính, sờ sờ khuôn mặt mịn màng đáng yêu của cô, âu yếm nói:

— Lúc trời đẹp, chúng ta sẽ đi thành phố Đông Hải. Sau khi tổ chức xong hôn lễ ở đó, chúng ta sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở Anh Quốc. Anh, em và Tình Đình, ba người chúng ta sẽ trải qua một tuần trăng mật thật thoải mái, không có ai làm phiền cả!

— Em không đi!

Chu Hân Mính nũng nịu.

— Em không đi máy bay!

— A, xem trí nhớ của anh này!

Diệp Lăng Phi vội vỗ vỗ đầu.

— Vậy chúng ta sẽ hưởng tuần trăng mật ở thành phố Đông Hải, chỉ có ba người chúng ta!

— Ừm, được!

Chu Hân Mính nói.

— Em luôn mong chỉ có ba chúng ta có thể ở bên nhau, không có ai đến làm phiền cả!

……………………

Lâm Việt ngồi trên giường, trên mặt đất vứt bừa bãi những đầu thuốc lá. Ở góc tường phía nam trong phòng, Thổ Cẩu ngồi trên ghế, tay cầm khẩu súng.

— Thổ Cẩu, mấy giờ rồi?

Lâm Việt hỏi.

Thổ Cẩu nhìn đồng hồ, rầu rĩ nói:

— Bảy giờ!

— Bảy giờ rồi mà sao tên khốn Tiểu Hầu Tử chẳng có chút tin tức gì!

Lâm Việt nhíu mày chửi:

— Tên khốn Tiểu Hầu Tử này làm việc luôn khiến tao chẳng yên tâm được, biết thế tao đã đích thân đi giải quyết rồi!

Lâm Việt vừa chửi vừa cầm lấy điện thoại gọi cho Tiểu Hầu Tử, nhưng bên kia vẫn không có người bắt máy. Hắn gọi liên tục ba cuộc đều không ai nghe. Lâm Việt chửi:

— Thằng chó Tiểu Hầu Tử này có phải muốn chết không hả, không chịu nhận điện thoại của tao, mẹ kiếp!

Lâm Việt nói đến đây, đột nhiên hắn nhíu mày lại:

— Không đúng!

Hắn vừa dứt lời thì nghe một tiếng “rầm”, cửa phòng bị đạp tung. Tên đứng ở bên ngoài mặt mày xanh lét, toàn thân run cầm cập ngã nhào vào trong.

Đây chính là gã đi cùng Tiểu Hầu Tử. Hắn đã nhảy xuống sông, đây là mùa đông, nước sông đóng băng lạnh đến tận xương tủy, nhưng gã này cũng xem là thân thể cường tráng, có thể chống chọi được, không chết dưới lòng sông. Khó khăn lắm hắn mới chạy về được, kết quả vừa mở cửa phòng thì ngã xuống đất, môi tím ngắt, toàn thân run rẩy.

— Xảy ra chuyện gì?

Lâm Việt nhảy phắt xuống giường, chẳng màng mang dép, đi thẳng đến trước mặt gã đó. Thổ Cẩu cũng nhảy qua dìu gã lên.

— Có người đuổi, đuổi theo tụi em, xe… xe của tụi em bị lật rồi!

— Có người đuổi theo tụi mày, cảnh sát phải không?

Lâm Việt hỏi.

— Không phải!

— Đồ vô dụng, không phải cảnh sát thì tụi mày sợ cái gì!

Lâm Việt chửi.

— Tụi mày còn sợ người ở đây à, đúng là đồ vô dụng!

Lâm Việt nói đến đây rồi cảm thấy không đúng, hắn vội nói với Thổ Cẩu:

— Thổ Cẩu, mau chuẩn bị, chúng ta lập tức rời khỏi đây.

Sau khi dặn dò xong, hắn quay trở vào mang dép rồi đi đến phòng bên cạnh. Diệp Phong còn bị nhốt trong đó, có một tên khác đang trông chừng.

Lâm Việt liếc Diệp Phong một cái, nói:

— Ném tên khốn Diệp Phong này vào cốp xe sau. Lúc này hắn không thể chết được. Chuẩn bị đi, chúng ta rời khỏi đây ngay lập tức!

Tên tiểu tử Lâm Việt này rất nhạy bén, cảm giác sự việc không ổn. Việc hắn nghĩ lúc này là mau chóng rời đi, nhưng đã muộn rồi.

Tiểu Hầu Tử ở chỗ cảnh sát đã khai ra toàn bộ, kể cả chuyện bọn họ đang ở đây.

Tiểu Triệu dẫn người đuổi đến. Tên cao kều lúc nãy lê lết trên đường trở về, hắn vừa về đến nơi thì Tiểu Triệu đã dẫn người của đội cảnh sát hình sự đuổi theo.

Từ miệng của Tiểu Hầu Tử, Tiểu Triệu biết được mấy tên ở đây đều là những kẻ liều mạng. Trước khi đến, anh ta đã sắp xếp ổn thỏa. Hơn ba mươi cảnh sát hình sự tay cầm vũ khí men theo cầu thang đi lên lầu. Vừa lên đến cửa cầu thang thì nhìn thấy một tên từ phòng ở lầu hai đi ra, tay hắn kéo một cái bao tải, có vẻ như bên trong chứa người.

— Không được động đậy, chúng tôi là cảnh sát!

Tên đàn ông đó không dám hét lên, đầu tiên là sững sờ, sau đó tay phải lập tức mò xuống eo, dường như định rút súng. “Đoàng” một tiếng, vai phải hắn trúng đạn, máu từ vết thương phun ra, hắn lập tức ngã nhào xuống đất.

Tiểu Triệu dẫn theo cảnh sát hình sự bao vây, còn chưa kịp tiến lại gần tên đó thì nghe thấy ba tiếng súng “đoàng, đoàng, đoàng”, lập tức có thêm mấy cảnh sát hình sự bị thương.

Mấy cảnh sát đó lần lượt ngã xuống đất, tự tìm vật che chắn, nổ súng đáp trả. Trong nháy mắt, nhà khách tư nhân này lập tức trở nên hỗn loạn.

Bọn người Lâm Việt và Thổ Cẩu đều cầm súng, nhưng đạn có hạn. Đợi sau khi bọn họ bắn hết đạn thì định chuồn. Kết quả, trong lúc Lâm Việt từ lầu hai của nhà khách nhảy xuống liền bị cảnh sát hình sự mai phục dưới lầu tóm gọn, còn Thổ Cẩu lúc đang chuẩn bị đập cửa sổ tẩu thoát thì bị một viên đạn bắn xuyên qua bụng.

Cuộc chiến kết thúc nhanh chóng, đã bắt được ba người do Lâm Việt cầm đầu. Mở bao tải ra, Tiểu Triệu phát hiện Diệp Phong ở bên trong đã mất cả hai tai, gần như sắp chết, anh ta lập tức đưa Diệp Phong đi bệnh viện cấp cứu.

Tiểu Triệu đứng trước cửa nhà khách gọi điện cho Chu Hân Mính, báo cáo mọi chuyện bên này, đặc biệt là nhắc đến chuyện Diệp Phong đã được đưa đến bệnh viện.

Sau khi Chu Hân Mính nghe xong, cô quay qua nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nói:

— Anh thấy chúng ta nên đến thăm tên khốn Diệp Phong trước khi hắn chết, nói không chừng hắn sẽ nói cho chúng ta một số chuyện.

— Anh chắc chắn cần đi gặp Diệp Phong?

Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn bổ sung thêm một câu:

— Nói với Tình Đình, tất cả chúng ta cùng đi thăm Diệp Phong!

— Bảo Tình Đình cũng đi?

Chu Hân Mính thắc mắc.

— Tại sao phải bảo Tình Đình đi, có cần thiết không?

— Phải nói thế nào nhỉ, dù sao Diệp Phong cũng là bạn học với Tình Đình. Theo lý mà nói, anh thấy Diệp Phong cũng không sống được nữa rồi. Người sắp chết rồi, không cần thiết phải chấp nhặt chuyện trước kia của hắn nữa!

Diệp Lăng Phi nói.

— Có thể trước khi chết, Diệp Phong sẽ còn chút lương tâm, nói ra một số bí mật cho chúng ta biết

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!