Diệp Lăng Phi kể hết suy nghĩ của mình cho Chu Hân Mính nghe. Hắn cho rằng Diệp Phong chỉ có thể tiết lộ những bí mật giấu kín trước lúc lâm chung. Chu Hân Mính suy đi nghĩ lại rồi nói:
- Diệp Lăng Phi, chuyện này anh quyết định đi. Nhưng cá nhân em thấy Tình Đình sẽ không đời nào đi gặp Diệp Phong đâu. Một khi Tình Đình đã nhìn thấu sự thật, cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi, cô ấy đã bị Diệp Phong hại một lần rồi. Cô ấy sẽ không bao giờ đi gặp hắn nữa đâu!
Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn đồng ý với những gì Chu Hân Mính vừa nói. Bỗng nhiên, hắn cười bảo:
- Anh chỉ đưa ra ý kiến của mình thôi. Có muốn gặp mặt Diệp Phong lần cuối hay không hoàn toàn do Tình Đình quyết định. Dù sao Diệp Phong cũng là bạn học của Tình Đình, anh không muốn sau này cô ấy phải oán trách anh bất cứ điều gì!
Chu Hân Mính không nói gì thêm, cùng Diệp Lăng Phi đi xuống lầu. Chơi mạt chược một hồi lâu, Bạch Tình Đình cũng thấy hơi mệt, cô cùng Lý Khả Hân ngồi ở phòng khách dưới lầu tán gẫu. Hôm nay Bạch Tình Đình thắng rất nhiều tiền, tất nhiên số tiền đó đều là của Diệp Lăng Phi. Dù sao đi nữa, quan trọng là tận hưởng quá trình, chơi mạt chược đúng là một cách hay để vun đắp tình bạn. Sau một hồi chơi, Bạch Tình Đình và Lý Khả Hân đã trở nên thân thiết hơn nhiều. Khi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính xuống lầu, họ thấy Bạch Tình Đình vẫn đang rôm rả kể cho Lý Khả Hân nghe về ván mạt chược đỏ vận của cô chiều nay.
- Tình Đình, có chuyện anh muốn nói với em!
Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Bạch Tình Đình, ngồi xuống, tay trái ôm lấy eo cô và nói:
- Tình Đình, Diệp Phong được đưa vào bệnh viện cấp cứu rồi!
Bạch Tình Đình tựa thân hình nóng bỏng vào người Diệp Lăng Phi, cô nhìn hắn, lạnh lùng đáp:
- Ông xã, Diệp Phong sống hay chết cũng không liên quan gì đến em. Em không muốn gặp hắn!
Diệp Lăng Phi cũng không ép Bạch Tình Đình đi gặp Diệp Phong, thật ra từ trong thâm tâm, hắn chẳng hề muốn cô đi gặp gã kia chút nào. Làm gì có người đàn ông nào lại muốn vợ mình đi gặp người đàn ông khác, hơn nữa Diệp Lăng Phi cũng không phải kẻ ngốc. Bây giờ nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn liền đáp:
- Ừm. Anh vẫn nên nói với em một tiếng. Lát nữa anh và Hân Mính sẽ đến bệnh viện gặp Diệp Phong, anh có vài chuyện muốn hỏi hắn!
Lý Khả Hân lúc này mới chen vào:
- Diệp Lăng Phi, anh hỏi cái tên khốn họ Diệp đó xem, trước khi chết hắn có kịp nói em tốt ở điểm nào mà khiến hắn mê mẩn như vậy không. Đúng là tự tìm rắc rối mà!
Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói vậy thì quay sang nhìn cô:
- Khả Hân, em có muốn gặp Diệp Phong không?
- Gặp hắn? Em còn chẳng biết hắn là ai, tại sao phải đi gặp chứ?
Lý Khả Hân bĩu môi:
- Gặp hắn chỉ tổ làm em thêm bực mình!
- Vậy cũng được! Thế này đi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Hai em đi ngủ trước đi, anh và Hân Mính không biết khi nào mới về đâu!
Diệp Lăng Phi lái xe, đưa Chu Hân Mính cùng đến bệnh viện. Chu Hân Mính nhìn hắn, hỏi:
- Diệp Lăng Phi, anh nói thật đi. Vừa nãy tại sao anh lại hỏi Tình Đình có muốn đi gặp Diệp Phong không? Trong lòng anh, có phải vẫn để bụng chuyện hôm đó của cô ấy không?
- Em nói xem?
Diệp Lăng Phi không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại. Chu Hân Mính lắc đầu:
- Em đâu phải con giun trong bụng anh, làm sao biết anh nghĩ gì. Nhưng mà, dựa vào trực giác, em thấy anh rất yêu Tình Đình. Vì vậy, anh hy vọng Tình Đình cũng toàn tâm toàn ý yêu anh, thậm chí anh còn mong cô ấy quên hẳn Diệp Phong đi!
Diệp Lăng Phi cười, đưa tay lấy một điếu thuốc, vừa định châm lửa thì lại nghĩ đến Chu Hân Mính đang ở trong xe nên thôi. Hắn đổi ý, lấy ra một chai nước khoáng, nhân lúc đèn đỏ liền mở ra uống một hơi hết hơn nửa chai. Lau miệng xong, hắn quay sang nói với Chu Hân Mính:
- Bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ để bụng nếu người phụ nữ của mình tiếp xúc với người đàn ông khác, đó không phải vấn đề rộng lượng hay không. Thật ra, trong lòng anh luôn hy vọng Tình Đình có thể quên hẳn Diệp Phong, đó cũng là lý do vì sao hôm kết hôn anh lại giận như vậy. Biểu hiện vừa rồi của Tình Đình khiến anh rất hài lòng, ít nhất cũng cho anh biết rằng trong tim cô ấy chỉ có một người đàn ông là anh!
Chu Hân Mính bật cười ngặt nghẽo, khiến Diệp Lăng Phi không chịu được phải hỏi:
- Hân Mính, sao em lại cười? Anh đang nói thật lòng đấy!
Chu Hân Mính càng cười lớn hơn, sau đó nhìn Diệp Lăng Phi lại không nhịn được phá lên cười. Diệp Lăng Phi thúc giục:
- Hân Mính, rốt cuộc em cười cái gì, nói anh nghe đi!
- Em thấy bộ dạng của anh buồn cười quá!
Chu Hân Mính khó khăn lắm mới nín cười, nói:
- Em chưa bao giờ nghĩ một người đàn ông như anh lại nói những câu như vậy. Diệp Lăng Phi, anh có bao giờ nghĩ đến chuyện bây giờ anh có bao nhiêu người phụ nữ không? Đừng nói với em là anh chỉ có em và Tình Đình đấy nhé?
- Chuyện này…
Diệp Lăng Phi ngập ngừng. Chu Hân Mính đã nói trước:
- Chuyện của anh em còn không hiểu sao? Ngoài em ra anh còn gặp gỡ bao nhiêu cô gái nữa. Cô Đường Hiểu Uyển gì đó, cả cô Đình Đình nữa, ừm, vẫn còn…
- Hân Mính, đừng nói nữa, làm anh ngại quá!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh biết bên cạnh anh không ít phụ nữ, nhưng anh yêu nhất chỉ có em và Tình Đình thôi, em nhất định phải tin anh!
Chu Hân Mính đáp:
- Được rồi, trước mặt em anh không cần nói vậy đâu. Nhưng Diệp Lăng Phi, em hỏi anh chuyện khác, anh nói thật cho em biết, rốt cuộc giữa anh và cô Lý Khả Hân đó có quan hệ gì?
- Hân Mính, sao em lại hỏi anh như vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi lại.
- Sao lại hỏi anh như thế à! Chẳng phải vì em muốn tìm hiểu thêm một chút sao. Trước đây em thấy quan hệ giữa anh và cô Lý Khả Hân đó cũng bình thường, không có gì thân mật, nhưng hôm nay em thấy hai người không bình thường chút nào. Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân không phải đã cùng anh…
Chu Hân Mính không nói hết câu. Diệp Lăng Phi quay ra cười với cô:
- Hân Mính, em biết rồi còn hỏi!
Chu Hân Mính không nói nữa, quay mặt đi, cười lớn. Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cổng bệnh viện thì gặp Tiểu Triệu ở đó. Tiểu Triệu sau khi biết Chu Hân Mính sẽ tới liền đứng ngoài cửa đợi sẵn. Chức đội phó đội cảnh sát hình sự của Tiểu Triệu là do Chu Hân Mính cất nhắc, nếu không phải cô tiến cử thì làm sao Tiểu Triệu có thể ngồi lên vị trí đó. Cũng vì lý do này mà Tiểu Triệu luôn kính trọng Chu Hân Mính, bất kể chuyện gì cũng nhất định làm hết sức mình. Diệp Lăng Phi dừng xe, Chu Hân Mính mở cửa bước xuống. Tiểu Triệu nhanh nhẹn chạy ra đón:
- Đội trưởng Chu, người đàn ông tên Diệp Phong đó có lẽ không cứu được đâu!
Chu Hân Mính gật đầu:
- Chuyện này tôi biết rồi!
Diệp Lăng Phi cũng bước xuống xe, đang định đi về phía hai người thì điện thoại của hắn bỗng reo lên. Hắn dừng lại, nhìn màn hình thì ra là Dã Lang gọi tới. Diệp Lăng Phi vốn muốn Dã Lang tối nay dẫn Lương Ngọc đến nhà mình nhưng Dã Lang nói Lương Ngọc không muốn đến, nên hắn đành thôi.
- Dã Lang, có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Satan, em gặp chuyện khó khăn rồi!
Giọng Dã Lang nghe rất khổ sở, có vẻ do dự, dường như nửa muốn nói nửa lại không.
- Dã Lang, cậu trở nên ủy mị như đàn bà từ khi nào thế? Có chuyện gì cứ nói thẳng ra xem nào!
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi về phía Chu Hân Mính, ra hiệu cho cô đợi một chút. Hắn nói với Dã Lang:
- Giữa anh em chúng ta có cần phải ấp a ấp úng như vậy không?
- Satan, không phải vậy đâu, chỉ là em không biết phải nói sao.
Dã Lang nói đến đây lại thở dài một tiếng, tỏ ra rất phiền não. Diệp Lăng Phi liền bật cười:
- Dã Lang, cậu buồn vì chuyện của Lương Ngọc phải không?
- Vâng!
Dã Lang đáp ngay:
- Em đang không biết phải làm thế nào, cảm giác của em đối với cô ấy…
Dã Lang gần như không nói tiếp được, lại thở dài thườn thượt. Diệp Lăng Phi nói:
- Dã Lang, bây giờ cậu rất đau khổ phiền não đúng không? Một mặt vì Lương Ngọc là cảnh sát, mặt khác cô ấy lại là người Hồng Kông. Anh thấy thằng nhóc cậu đúng là có ý với Lương Ngọc rồi. Nếu không thì cậu cũng chẳng sầu não như thế này. Nghe anh nói này, xã hội này phụ nữ tốt không nhiều đâu, nếu cậu thật sự gặp được rồi thì nhất định không được buông tay, phải giữ thật chắc, không thể để cô ấy rời xa mình, hiểu chưa? Mặc dù Lương Ngọc là cảnh sát Hồng Kông nhưng cậu bây giờ cũng chưa phạm tội gì, cậu hoàn toàn có thể nói chuyện với cô ấy. Kể hết tất cả chuyện trước đây của cậu, nói hết cho cô ấy nghe, nếu Lương Ngọc không để tâm thì sau này hai người sẽ ở bên nhau mà không sợ vấn đề gì cả!
- Satan, dù sao cô ấy cũng là cảnh sát, làm sao em nói chuyện quá khứ với cô ấy được!
Dã Lang nói:
- Em lo làm vậy sẽ gây nguy hiểm cho Lang Nha chúng ta!
- Cảnh sát thì làm sao chứ? Lẽ nào cảnh sát không có thất tình lục dục, không phải kết hôn, sinh con!
Khi Diệp Lăng Phi nói câu này, Chu Hân Mính nghe thấy liền quay đầu lại nhìn hắn chằm chằm. Diệp Lăng Phi cười cười với cô, tỏ ý rằng hắn không hề có ý nói đến cô. Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Vừa nãy anh nói rồi đấy, bây giờ cậu cũng không thể coi là phạm tội được. Những chuyện trước kia dù sao cũng là quá khứ rồi, hơn nữa những việc anh em ta làm trước đây cũng không hoàn toàn bị coi là phạm tội, thế giới này vốn coi trọng kẻ mạnh, chỉ là chúng ta mạnh hơn người khác thôi. Dã Lang, theo anh thấy, Lương Ngọc chắc đã đoán ra thân phận của chúng ta rồi. Cậu đừng nghĩ Lương Ngọc ngốc, đừng nghĩ rằng cô ấy không biết gì. Người phụ nữ này rất thông minh. Sở dĩ cô ấy quyết định đến thành phố Vọng Hải này là đã suy nghĩ rất kỹ rồi, cậu đừng nghĩ lung tung nữa, cứ nói chuyện thẳng thắn với Lương Ngọc xem sao!
Dã Lang im lặng nghe Diệp Lăng Phi nói. Sau khi hắn nói xong, Dã Lang mới đáp:
- Satan, vậy em đi thử xem sao. Về mặt này em không có kinh nghiệm, từ trước đến giờ em chưa từng có cảm giác như vậy với ai!
- Ha ha… vậy có nghĩa là thằng nhóc cậu chết mê chết mệt cô nàng Lương Ngọc đó rồi. Thế này đi, cậu đi nhờ Dã Thú giúp, thằng nhóc đó về mặt này kinh nghiệm phong phú lắm, đảm bảo không vấn đề gì!
Diệp Lăng Phi nói:
- Vậy nhé, anh đợi tin tốt từ cậu!
- Được, vậy em đi nhờ Dã Thú!
Tắt máy xong, Diệp Lăng Phi mới tới trước mặt Chu Hân Mính và Tiểu Triệu, cười nói:
- Dã Lang gọi điện tới, thằng nhóc đó yêu một cô gái rồi, nhưng lại không biết phải làm sao nên gọi hỏi anh!
Chu Hân Mính nghe xong, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Ừm, về mặt này Dã Lang đúng là nên hỏi anh, phương diện này anh đúng là chuyên gia rồi!
Diệp Lăng Phi chỉ biết cười trừ, không nói lại. Hắn quay sang hỏi Tiểu Triệu:
- Tiểu Triệu, chuyện này rốt cuộc là sao? Tôi chỉ nghe Hân Mính nói qua, cụ thể thì không rõ lắm!
- Dã Thú, chuyện là thế này!
Tiểu Triệu cùng Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi bước vào bệnh viện, vừa đi vừa kể lại toàn bộ sự việc cho Diệp Lăng Phi nghe. Sau khi nghe xong, hắn không nói gì, bây giờ hắn đã hiểu rõ mọi chuyện. Thì ra những người đó là do Sa Lệ phái tới, mục đích thật sự là đoạt lấy danh sách khách hàng đang ở trong tay Diệp Phong. Từ trước đến nay, những tài liệu này hoàn toàn do Diệp Phong quản lý. Lần này, Diệp Phong đã nuốt một món hàng lớn của Sa Lệ, lại muốn thoát khỏi sự khống chế của ả. Nhưng hắn không ngờ rằng Sa Lệ thần thông quảng đại, phái người đuổi theo đến tận nơi ở của hắn ở Anh, mục đích là lấy được bản danh sách đó.
Sau khi biết chuyện này, Diệp Lăng Phi tự nhiên nghĩ tới lý do tại sao Diệp Phong lại chạy đến thành phố Vọng Hải. Diệp Phong vốn muốn dùng danh sách này để uy hiếp Sa Lệ tha cho hắn. Nhưng Sa Lệ lại không thích bị uy hiếp, hoặc cũng có thể sự phản bội của Diệp Phong đã khiến ả tức giận. Tóm lại, Sa Lệ đã phái người đến cướp lại danh sách. Diệp Phong biết mình đã chọc giận Sa Lệ, hắn muốn tìm một mục tiêu khác. Hắn biết rõ có người bám theo mình, nhưng vẫn cố ý đến thành phố Vọng Hải và tiếp xúc với Bạch Tình Đình. Mục đích thật sự của Diệp Phong chính là lôi Diệp Lăng Phi vào vụ này, như vậy Sa Lệ sẽ phải đối mặt với Diệp Lăng Phi, còn hắn có thể nhân cơ hội đó mà chạy thoát.
Tất cả những chuyện này đều nằm trong sự sắp đặt của Diệp Phong, nhưng không bao gồm sự bảo vệ từ phía cảnh sát. Việc này hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, nên hắn mới phải nhờ đến sự bảo vệ của cảnh sát. Diệp Phong không ngốc đến nỗi hợp tác với cảnh sát quốc tế, vì vậy hắn định trước khi họ tới sẽ lặng lẽ trốn đi.
Kế hoạch của Diệp Phong quả thật rất hoàn hảo, chỉ là đến phút cuối lại bị Lâm Việt bắt được. Lần này Diệp Phong rất thảm, không những bị cắt tai, ngay cả “cái đó” cũng bị hoạn mất. Sau khi bị Lâm Việt bẻ gãy hết xương mà hắn vẫn còn sống được đã là một kỳ tích. Chỉ là, không thể cứu được hắn nữa. Trước khi chết, Diệp Phong đã dốc hết hơi tàn ghé sát vào tai Diệp Lăng Phi nói rất lâu. Diệp Lăng Phi nhíu mày, cố gắng lắng nghe.
Sau khi bác sĩ xác nhận Diệp Phong đã chết, Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi tận mắt nhìn thấy thi thể hắn được đắp một tấm vải trắng và đẩy đi. Lúc này Chu Hân Mính mới hỏi:
- Vừa nãy Diệp Phong nói gì với anh vậy?
- Hắn nói hắn rất hối hận, năm đó không nên ra nước ngoài!
Diệp Lăng Phi đáp:
- Hắn còn nói với anh, hắn thích Lý Khả Hân, thích mẫu con gái như vậy!
- Chỉ vậy thôi sao?
Chu Hân Mính không ngờ trước khi chết Diệp Phong chỉ nói những lời như vậy. Diệp Lăng Phi lại thở dài:
- Có lẽ con người ta trước khi chết, bản tính thiện quay lại. Hắn dặn anh phải chăm sóc tốt cho các em, cảm thấy rất có lỗi với hai người, đồng thời cũng có lỗi với anh. Tất cả mọi việc đều do hắn sắp đặt. Ài, người cũng chết rồi, anh cũng không muốn bình luận gì thêm, thôi thì để hắn ra đi thanh thản!
Chu Hân Mính không nói gì nữa, nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi đi xuống lầu. Tiểu Triệu đi theo sau hai người. Đi được vài bước, Diệp Lăng Phi quay người lại, nói với Tiểu Triệu:
- Tiểu Triệu, Diệp Phong có một chiếc chìa khóa két sắt bị Lâm Việt cướp đi rồi, tôi đoán nó vẫn còn trên người Lâm Việt. Mau đi tìm lại chiếc chìa khóa đó về đây. Nó rất quan trọng, liên quan tới tất cả những người nợ công ty bảo hiểm đó!
Tiểu Triệu nghe xong, vội nói:
- Dã Thú, tôi lập tức đến đại đội cảnh sát hình sự ngay!
- Đi đi, mau đi đi!
Diệp Lăng Phi xua tay. Sau khi Tiểu Triệu chào tạm biệt Chu Hân Mính thì vội vã chạy xuống lầu. Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính từ từ đi ra khỏi bệnh viện. Sau khi lên xe, Chu Hân Mính mới nói:
- Nói như vậy thì thứ mà Sa Lệ cần đang ở trong két sắt của công ty bảo hiểm Thụy Sĩ!
- Về lý thuyết thì đúng là vậy!
Diệp Lăng Phi khởi động xe, hắn quay người lại nói với Chu Hân Mính:
- Anh nghĩ trước khi chết, Diệp Phong không có lý do gì để lừa anh. Hắn nói với anh tất cả, mục đích thật sự là để báo thù Sa Lệ. Nếu bản danh sách đó rơi vào tay cảnh sát quốc tế thì em có tưởng tượng được thế giới này sẽ loạn thế nào không? Tất cả các lô hàng ma túy sẽ biến mất, nói không chừng lượng ma túy trên thế giới này sẽ còn rất ít. Sa Lệ lại là đầu sỏ sản xuất và tiêu thụ ma túy ở vùng Tam Giác Vàng. Diệp Phong dựa vào mối quan hệ bất chính mà đoạt được bản danh sách này, chỉ dựa vào điều này thôi cũng đủ cho cảnh sát giăng lưới bắt hết một khối lượng lớn ma túy rồi. Điểm quan trọng là, mấy năm gần đây Diệp Phong luôn là người thay mặt Sa Lệ tham gia các phi vụ giao dịch. Hắn đã trở thành người đại diện cho ả. Có thể nói toàn bộ số ma túy mà Sa Lệ nắm giữ đều qua tay Diệp Phong. Lần này Diệp Phong phản bội, có nghĩa là Sa Lệ không còn cách nào nắm được những đường dây mua bán kia, đó chính là lý do vì sao ả nhất định phải có được bản danh sách đó. Tất nhiên, bây giờ chúng ta bàn luận chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa. Diệp Phong thì đã chết, người mà Sa Lệ phái tới cũng đã bị bắt. Còn về phần Sa Lệ, cô ta sẽ không thể biết vở kịch này hoàn toàn do anh sắp đặt, vì vậy sẽ chẳng có lý do gì mà tới tìm anh gây chuyện. Mọi việc còn lại cứ để cảnh sát quốc tế giải quyết. Hân Mính, việc chúng ta cần làm bây giờ là chuẩn bị thật tốt, chờ đến ngày chúng ta kết hôn thôi!
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh thật sự cho rằng sự việc cứ như vậy mà kết thúc sao?
Diệp Lăng Phi giật mình, hỏi lại:
- Hân Mính, sao vậy, lẽ nào em thấy đằng sau những chuyện này vẫn còn uẩn khúc sao?
Chu Hân Mính lắc đầu:
- Em không biết, chỉ là em có cảm giác, em cảm thấy việc này vẫn chưa kết thúc, hoặc có lẽ, bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hân Mính, người ta thường nói phụ nữ sắp làm mẹ hay suy nghĩ lung tung. Bây giờ thì anh hoàn toàn tin câu nói đó rồi. Mọi chuyện kết thúc rồi. Chúng ta đừng nghĩ ngợi nữa, chỉ cần nghĩ xem làm sao để sống những ngày tháng tươi đẹp sắp tới của chúng ta thôi!
Diệp Lăng Phi nói xong, lái xe rời khỏi bệnh viện.