Khi Diệp Lăng Phi về đến nhà thì Bạch Tình Đình đã ngủ được một lúc. Anh và Chu Hân Mính nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ. Trên giường, giọng nói ngái ngủ, mơ màng của Chu Hân Mính vang lên:
- Ông xã, anh về rồi à?
- Ừm!
Diệp Lăng Phi lại gần giường, đưa tay xoa nhẹ đôi gò bồng đảo tuyệt đẹp của Bạch Tình Đình, dịu dàng nói:
- Tình Đình, em ngủ trước đi nhé, anh đi tắm đã, lát nữa anh sẽ quay lại với em ngay!
Bạch Tình Đình đáp:
- Ừm!
Rồi cô trở mình, chìm vào giấc ngủ. Diệp Lăng Phi cẩn thận kéo chiếc chăn mà cô đang đè dưới chân lên đắp lại cho cô. Anh và Chu Hân Mính cùng nhau đi tắm. Bụng Chu Hân Mính đã lồi ra rất to, nên trong lúc tắm cùng cô, Diệp Lăng Phi cũng không dám có những hành động quá mạnh bạo, hắn sợ làm tổn thương đứa bé trong bụng cô. Trong lúc tắm, vẻ mặt Chu Hân Mính vẫn có vẻ buồn bã, dường như trong lòng có chuyện không vui. Diệp Lăng Phi bèn hỏi:
- Hân Mính, em đang nghĩ gì vậy?
Chu Hân Mính thở dài, nói:
- Diệp Lăng Phi, em vẫn đang lo chuyện của Sa Lệ. Anh cũng nói rồi đấy, bản danh sách đó liên quan đến những chuyện cực kỳ trọng đại, ngộ nhỡ nó bị lọt ra ngoài, không biết sẽ gây ra ảnh hưởng lớn đến mức nào. Ý em là, liệu có ai vì bản danh sách này mà không tiếc bất cứ giá nào không?
- Điều đó là tất nhiên rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chính vì ảnh hưởng của bản danh sách đó quá rộng lớn và nghiêm trọng, nên Sa Lệ mới nhất quyết không buông tha cho Diệp Phong. Cô ta biết rõ nếu bản danh sách ấy nằm trong tay Diệp Phong thì hắn sẽ cản trở việc làm ăn, thậm chí chặn đứng con đường tài lộc của cô ta. Xem ra bây giờ, Sa Lệ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giành lại bằng được bản danh sách đó. Vì vậy anh mới đề nghị Tiểu Triệu phải nhanh chóng tìm ra chiếc chìa khóa đó. Sau khi cô ấy tìm được, thì giao lại vụ án này cho tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế tại Bắc Kinh, để họ phá án!
Chu Hân Mính lại thở dài:
- Trước mắt chỉ đành làm vậy thôi, nhưng em thật sự rất lo lắng, không hiểu sao trong lòng cứ thấp thỏm không yên!
Diệp Lăng Phi vòng ra sau lưng Chu Hân Mính, đặt hai tay lên bờ vai mịn màng, thơm ngát của cô, nhẹ nhàng nói:
- Hân Mính, chắc tại em nghĩ nhiều quá thôi, đừng nghĩ nữa nhé! Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, anh đều sẽ giải quyết hết. Anh sẽ không bao giờ để các em phải chịu bất cứ tổn thương nào, bởi vì anh là chồng của hai em. Cả đời này của hai em đều giao cho anh rồi!
Chu Hân Mính quay người lại, nhìn Diệp Lăng Phi say đắm, dịu dàng nói:
- Nói như vậy không phải là cuộc đời của bọn em đều do anh làm chủ sao?
- Tất nhiên là không phải rồi!
Diệp Lăng Phi hôn lên má Chu Hân Mính một cái, nói:
- Phải nói là ba chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp cuộc sống của riêng mình. Ừm, yêu cầu của anh không cao đâu, mỗi người sinh cho anh 8-10 đứa là được rồi. Như vậy thì hai bà vợ sẽ sinh được hơn hai mươi đứa, anh có thể xếp chúng thành một hàng dài. Sau đó dùng biện pháp quân đội để quản lý. Mỗi buổi sáng anh sẽ dẫn chúng đi chạy bộ, anh chạy đằng trước, các con chạy đằng sau. Anh chính là đội trưởng của chúng, ngay từ nhỏ đã huấn luyện chúng làm việc nhà. Sau này nhà chúng ta cũng không cần người giúp việc nữa...
Trước mặt Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi say sưa kể về viễn cảnh tương lai. Chu Hân Mính bĩu môi, nói:
- Anh mơ đẹp quá đấy! Em và Tình Đình cũng không phải lợn nái, làm gì mà đẻ lắm thế. Nếu anh thích nhiều như vậy thì tự anh đẻ đi!
Sau khi tắm xong, Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính quay trở lại phòng ngủ. Chu Hân Mính lên giường trước, nằm sát vào người Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi thì đi ra ngoài ban công, châm một điếu thuốc. Hút xong, hắn mới trở lại phòng. Trước đây Diệp Lăng Phi quen hút thuốc trong phòng ngủ, nhưng bây giờ hắn không dám nữa, sợ ảnh hưởng tới đứa con trong bụng Chu Hân Mính.
Diệp Lăng Phi trần truồng bước lên giường, từ đằng sau ôm lấy eo Bạch Tình Đình. Hai tay hắn sờ soạng đôi gò bồng đảo của cô qua lớp váy ngủ và áo ngực. Máu dê trong người Diệp Lăng Phi bỗng nổi lên. Hắn không kiềm chế được liền bóp mạnh hai cái, làm Bạch Tình Đình tỉnh giấc. Cô quay đầu lại, nũng nịu nói:
- Ông xã, em mệt rồi, buồn ngủ lắm!
Diệp Lăng Phi kề sát miệng vào tai Bạch Tình Đình, thì thầm:
- Tình Đình, chúng ta cùng nhau tạo ra đứa con của riêng mình nhé?
- Ông xã, chỗ đó của em vẫn... vẫn đau lắm!
Bạch Tình Đình nhõng nhẽo nói:
- Em... em chịu không nổi đâu!
- Yên tâm đi, lần này anh sẽ rất nhẹ nhàng!
Diệp Lăng Phi lật người Bạch Tình Đình lại, hai tay ôm chặt lấy bụng cô, hắn nói nhỏ:
- Anh sẽ không làm em đau đâu, ngốc ạ!
Bạch Tình Đình nhẹ nhàng mím môi, tỏ vẻ đồng ý. Diệp Lăng Phi lập tức để cô đè lên người mình, bắt đầu ân ái mây mưa. Chu Hân Mính nằm bên cạnh quay lưng lại, làm như không nghe không thấy gì. Rất nhanh sau đó, trong phòng vang lên những tiếng rên đầy khoái cảm của Bạch Tình Đình. Chu Hân Mính đang cố ép mình ngủ thì đúng lúc đó lại cảm thấy có người đang sờ vào “chỗ đó” của mình. Cô quay người lại, thì thấy trong căn phòng tối, Diệp Lăng Phi đang đè trên người Bạch Tình Đình, một tay tách hai đùi cô ra, một tay thì luồn vào trong.
Sáng sớm hôm sau, Tiểu Triệu đã gọi điện tới. Tối qua khi trở lại đồn cảnh sát, cô lập tức đi tìm ngay chùm chìa khóa mà Diệp Lăng Phi đã nhắc tới và cuối cùng cũng tìm được trên người Lâm Việt. Tiểu Triệu vốn định gọi điện báo cho Chu Hân Mính ngay trong đêm nhưng lại sợ làm phiền giấc ngủ của cô, nên đành đợi tới sáng mới báo tin.
Tối hôm qua, Chu Hân Mính cứ lo nghĩ mãi về việc này, cô lo vụ án quá lớn, nếu cứ kéo dài ở thành phố Vọng Hải thì nhất định sẽ có chuyện không hay xảy ra. Ngay sau khi Tiểu Triệu gọi tới, Chu Hân Mính lập tức ra lệnh cho cô đi tìm cục trưởng cục công an và trình báo lại toàn bộ vấn đề. Nếu không có gì bất thường, người do Bắc Kinh cử đến sẽ tới Vọng Hải ngay trong hôm nay và vụ án sẽ được bàn giao lại cho họ.
Sau khi nói chuyện với Tiểu Triệu xong, Chu Hân Mính vẫn không yên tâm, bèn gọi điện cho bố mình. Ông Chu Hồng Sâm là lãnh đạo của thành phố Vọng Hải, hoàn toàn có quyền được biết thành phố đang xảy ra chuyện lớn như vậy. Trong điện thoại, Chu Hân Mính đã tường thuật lại cặn kẽ toàn bộ nguyên nhân hậu quả của vụ án cho ông nghe. Chu Hồng Sâm cũng nhận thấy vụ án này có liên quan quá rộng, nếu cứ để giải quyết ở Vọng Hải, khó tránh đêm dài lắm mộng.
Ông nói với Chu Hân Mính rằng hôm nay ông nhất định sẽ nói chuyện với chủ tịch, cố gắng hết sức để nội trong ngày sẽ chuyển vụ án này sang cho bên cảnh sát quốc tế. Biết được thái độ của bố mình, Chu Hân Mính mới thở phào nhẹ nhõm. Đối với Diệp Lăng Phi mà nói, vụ việc này về cơ bản đã giải quyết xong, Diệp Phong đã chết, người mà Sa Lệ phái tới cũng đã bị bắt, Lý Khả Hân và Bạch Tình Đình không còn bị uy hiếp. Mấy hôm nay, Bạch Tình Đình cứ ở nhà suốt, không tới tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Mặc dù là tổng giám đốc của một tập đoàn tài chính lớn, cô cũng không cần phải thường xuyên tới công ty, nhưng thời điểm cuối năm cũng có một số chuyện cần cô đích thân giải quyết. Lý Khả Hân tuy miệng nói sẽ ở nhà Diệp Lăng Phi một tuần nhưng cô cũng không bỏ bê việc quản lý quán cà phê và quán bar của mình. Tóm lại là ai cũng bận việc riêng.
Chu Hân Mính cũng tới cục công an để chuẩn bị điều động lại công việc. Theo suy nghĩ của cô, sau khi kết hôn với Diệp Lăng Phi ở thành phố Đông Hải xong, cô sẽ ở lại đại học Vọng Hải để sinh con. Tới lúc đó cũng có thể ở lại làm việc ở thành phố Đông Hải. Tất nhiên, những việc này cần có sự chuẩn bị trước.
Diệp Lăng Phi cũng bận rộn với công việc của mình. Hắn rất quan tâm tới tình hình của Dã Lang, không biết hắn và Lương Ngọc tiến triển thế nào rồi. Diệp Lăng Phi bèn gọi điện ngay cho Dã Lang. Dã Lang thì cứ ấp a ấp úng, nói chẳng ra đâu vào đâu khiến Diệp Lăng Phi chẳng hiểu gì cả. Sau đó, hắn đành nghe tin tức chính xác hơn từ Dã Thú, quan hệ của Dã Lang và Lương Ngọc tiến triển rất nhanh. Do sắp tới ngày cưới, hắn càng ngày càng bận. Diệp Lăng Phi còn phải tới thành phố Đông Hải xem tình hình hôn lễ đã lo tới đâu. Hắn một mình đi tới thành phố Đông Hải, xem xét mọi việc từ tổ chức hôn lễ cho tới việc bố trí sửa chữa lại căn biệt thự. Khi ở thành phố Đông Hải, hắn nhận được điện thoại của Lý Khả Hân. Trong điện thoại, cô có vẻ rất tức giận, bảo Diệp Lăng Phi nói Dã Thú tránh xa người của cô ra một chút. Diệp Lăng Phi chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, vô cùng ngạc nhiên, hỏi ra mới biết gần đây Dã Thú đang tán tỉnh một cô gái phục vụ ở quán cà phê của Lý Khả Hân. Lý Khả Hân biết rõ bản chất của Dã Thú là một tên háo sắc, vì vậy mới gọi điện cho Diệp Lăng Phi, hy vọng hắn có thể quản Dã Thú chặt hơn. Diệp Lăng Phi đâu có nghĩ sẽ đi quản mấy việc như thế, chuyện tình cảm này phải do đôi bên tình nguyện. Nếu cô gái kia không có cảm tình với Dã Thú thì hà tất phải ở bên cạnh hắn. Diệp Lăng Phi phải an ủi Lý Khả Hân qua điện thoại một hồi mới xong chuyện.
Ngày 20 tháng 1, cách hôn lễ còn 5 ngày. Chu Hân Mính cũng cảm thấy ngày càng bất an, tối ngủ không yên giấc, chốc chốc lại tỉnh dậy. Phụ nữ nào cũng vậy, càng gần tới ngày trọng đại thì càng thấy bất an, căng thẳng, hưng phấn... tất cả mọi cảm xúc đó dồn nén lại. Diệp Lăng Phi đành để Chu Hân Mính về nhà bố mẹ đẻ, hy vọng ở nhà sẽ giúp cô bình tĩnh trở lại. Hầu như tất cả các trường đại học ở Vọng Hải đều đã thi cuối kỳ xong và được nghỉ lễ, nhưng vẫn còn một số trường đang trong kỳ thi. Vu Đình Đình ở học viện ngoại ngữ đại học Vọng Hải cũng đã thi xong sớm, trước ngày 20 tháng 1 đã thi xong hết và được nghỉ lễ. Trước ngày Vu Đình Đình đi, Diệp Lăng Phi đã dành cả một ngày để ở bên cạnh và đưa cô đi dạo. Những chuyện khác thì khỏi cần nói, vì lần này Vu Đình Đình đi là sẽ hơn một tháng không được gặp mặt. Diệp Lăng Phi tất nhiên phải cố hết sức mình để tiễn cô ra tàu hỏa vào ngày hôm sau.
Bên trong tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, Bạch Tình Đình đang ngồi trong phòng họp tổng kết. Mặc dù tập đoàn hiện đã nhận được hai dự án lớn, nhưng không có nghĩa là cứ thế phát triển mãi. Dự án Long Sơn và dự án nhà ở giá rẻ đều đang thi công. Là tổng giám đốc, Bạch Tình Đình phải liên kết hai dự án này một cách mật thiết để đảm bảo tiến độ. Sau khi cuộc họp kết thúc, cô trở về văn phòng của mình thì thư ký riêng bước vào, nói:
- Tổng giám đốc, có người gửi cho cô một bức thư!
Nữ thư ký đưa cho Bạch Tình Đình một phong thư khá dày. Cầm trên tay, cô cảm thấy rất nặng, bên trong có vẻ chứa rất nhiều ảnh. Bạch Tình Đình không mở ra ngay mà hỏi thư ký:
- Của ai đưa?
- Không rõ lắm, thưa cô!
Cô thư ký đáp:
- Sáng nay nhận được ạ. Theo người giao thư thì đó là của một người đàn ông. Người đó chỉ nói bên trong có những thứ rất quan trọng, nhất định phải đưa cho tổng giám đốc, ngoài ra không nói gì thêm!
- Tôi biết rồi!
Bạch Tình Đình nói:
- Ừm, chức vụ tôi nhờ cô sắp xếp xong chưa?
- Ý cô là cô Vu tới tập đoàn chúng ta thực tập ạ?
Cô thư ký hỏi.
Bạch Tình Đình gật đầu, cô thư ký đáp:
- Theo yêu cầu của cô, tôi đã thông qua bộ phận nhân sự rồi ạ, họ sẽ sắp xếp cho cô Vu làm trợ lý!
- Cô dặn dò bộ phận nhân sự, giao việc cho Tiêu Tiếu thì giao việc nhẹ nhàng thôi, để cô ấy cảm thấy đủ sức làm là được. Còn về lương thì cao hơn trợ lý giám đốc một bậc!
- Tổng giám đốc, tôi hiểu rồi!
Đợi thư ký ra khỏi phòng, Bạch Tình Đình mới cầm phong thư lên xem. Cô không vội bóc ra mà cứ cầm nó đi đi lại lại mấy vòng rồi mới mở. Bạch Tình Đình lôi từ trong phong thư ra một xấp ảnh, sau khi xem từng tấm một, cô nhíu mày, ném đống ảnh xuống bàn, cầm điện thoại gọi cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi đang trên đường tới đại học Vọng Hải thì nhận được điện thoại từ Vu Tiêu Tiếu. Hắn không biết cô nhóc xảy ra chuyện gì, chỉ biết trong điện thoại giọng cô nức nở, nghe có vẻ oan ức lắm, và muốn hắn ngay lập tức tới trường. Đúng lúc Diệp Lăng Phi đang lái xe tới đại học Vọng Hải thì nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình.
- Ông xã, anh đang ở đâu vậy?
Giọng nói ngọt ngào của Bạch Tình Đình khiến người nghe phải tan chảy. Mẫu phụ nữ như cô là kiểu khiến đàn ông say đắm nhất. Bạch Tình Đình như mây trắng trên cao, dung mạo xinh đẹp, có biết bao kẻ muốn trèo cao nhưng có khi ngã gãy xương mà vẫn không sợ. Nhất là khi cô trở nên nhẹ nhàng, dịu dàng, thì không biết sẽ làm say mê bao nhiêu gã đàn ông. So với Bạch Tình Đình trước đây thích gây gổ với Diệp Lăng Phi, bây giờ cô càng tỏ ra hiền thục và nữ tính hơn. Đàn bà không có hơi đàn ông thì sao mà thành thục được, đàn bà chưa từng lên giường, sao biết cuộc sống tươi đẹp nhường nào, đàn bà cần đàn ông dạy bảo nhiều, cần đàn ông dạy cho cách biến từ một thiếu nữ thành một người đàn bà...
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Bà xã đại nhân, anh đang định lái xe đi tìm Tiêu Tiếu. Không biết cô nhóc đó làm sao, hình như bị người khác ức hiếp, anh qua đó xem thế nào!
- Ừm, ông xã, anh chuẩn bị xong hết chưa, khi nào chúng ta tới thành phố Đông Hải?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Hai ngày nữa đi, cũng phải để bên đó người ta chuẩn bị xong đã!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Ừm, ông xã, em biết rồi!
Bạch Tình Đình nói:
- À, đúng rồi! Ông xã, hôm nay em nhận được một bức thư, không biết là ai gửi. Em vừa mở ra xem rồi. Anh đoán xem bên trong có gì?
- Gì thế?
Diệp Lăng Phi hỏi lại.
- Ừm, nói sao nhỉ, là bằng chứng anh đang mây mưa với người phụ nữ khác ở bên ngoài!
Bạch Tình Đình cười khúc khích, nói:
- Ông xã, làm thế nào bây giờ?
- Không phải chứ!
Diệp Lăng Phi bắt đầu thấy căng thẳng. Ngay sau đó, Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng phanh gấp từ đầu dây bên kia. Cô giật mình kinh hãi, vội vàng hỏi:
- Ông xã, sao vậy?
- Không có gì! Chỉ là có một đứa trẻ trèo qua rào, suýt chút nữa thì đâm vào nó!
- Ông xã, xin lỗi, em không nên đùa với anh như vậy!
Bạch Tình Đình vội nói:
- Vừa nãy em chỉ đùa thôi. Có người đưa cho em một xấp ảnh, bên trong là ảnh của anh và Lý Khả Hân ở bên ngoài quán bar!
- Em nói là có người chụp ảnh anh và Lý Khả Hân ở trước quán bar của cô ấy sao?
Diệp Lăng Phi hỏi lại.
- Ừm!
Bạch Tình Đình nói:
- Thì ra quán bar đó là của Lý Khả Hân à. Ông xã, chuyện giữa anh và cô ấy em không muốn hỏi nhiều, vì em biết em không thể yêu cầu anh không qua lại với những người phụ nữ khác. Em gọi điện chỉ để nói với anh một tiếng thôi. Anh cảm thấy ai có khả năng chụp những tấm ảnh này?
- Chuyện này anh không rõ!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình, bây giờ anh tới chỗ Tiêu Tiếu đã, đợi anh giải quyết xong chuyện của cô ấy, anh sẽ đến tìm em. Anh muốn xem những bức ảnh đó!
- Được thôi!
Bạch Tình Đình đáp.
Ngắt điện thoại, Diệp Lăng Phi bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc là ai đã làm chuyện này, và mục đích của hắn là gì? Nhất thời hắn không nghĩ ra được nguyên nhân, nhưng ít ra hắn cũng có thể xác nhận một chuyện, những bức ảnh đó không có tác dụng gì cả, ít nhất là từ ngữ khí của Bạch Tình Đình, hắn không hề thấy cô đang ghen hay tức giận. Diệp Lăng Phi vội vàng tới cổng trường đại học Vọng Hải. Thời gian này đúng là lúc trường thi cuối kỳ, cái cổng trường bình thường nhộn nhịp hôm nay vắng hoe. Diệp Lăng Phi không xuống xe mà ngồi bên trong, gọi điện thoại cho Vu Tiêu Tiếu.
- Tiêu Tiếu, anh đang ở trước cổng trường em, rốt cuộc là có chuyện gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sư phụ, em ra ngay đây!
Vu Tiêu Tiếu nói xong thì tắt máy. Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, hút thuốc đợi cô. Ước chừng hơn 10 phút sau, hắn nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu mặc chiếc áo khoác màu xanh, bên trong là áo len cao cổ màu hồng đang bước lại gần. Cô mặc quần tất và chiếc váy bò bó sát, tôn lên cặp đùi thon dài. Vu Tiêu Tiếu đứng trước cổng trường nhìn ngang nhìn dọc, rồi nhìn thấy chiếc xe của Diệp Lăng Phi, cô từ từ bước lại. Trên mặt cô không hề có một nụ cười. Mở cửa xe, cô lao vào lòng Diệp Lăng Phi, nức nở khóc:
- Sư phụ, anh nhất định phải báo thù cho em, giám thị đó bắt nạt em!
- Bắt nạt em? Ai bắt nạt em?
Diệp Lăng Phi không hiểu gì, bèn hỏi. Không biết lại là tên nào dám ức hiếp Vu Tiêu Tiếu. Hắn đưa tay vỗ về lưng cô, nói:
- Tiêu Tiếu, đầu tiên đừng khóc nữa. Em tóm tắt lại anh nghe xem nào. Kể cả muốn báo thù thì cũng phải tìm được người chứ. Lẽ nào em muốn anh tìm bừa một người giúp em báo thù?
Vu Tiêu Tiếu ngẩng đầu lên, mũi sụt sịt, trông rất đáng thương, ấm ức nói:
- Sư phụ, còn ai vào đây nữa. Chính là cái tên khốn Tưởng Nhạc Dương đó. Em vốn dĩ hôm nay phải tự học, ngày mai thi rồi. Kết quả là nhận được điện thoại của hắn, trong điện thoại hắn lại nói một hồi. Sư phụ, anh giúp em thiến hắn đi, làm cho hắn cả đời này không thể làm đàn ông được nữa