Vu Tiêu Tiếu tỏ ra vô cùng ấm ức, vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, ai nhìn cũng thấy xót xa. Nhưng những lời cô nói quả thật quá độc ác, mở miệng ra là đòi Diệp Lăng Phi thiến Tưởng Nhạc Dương, để hắn mãi mãi không thể làm đàn ông được nữa, điều này còn tàn nhẫn hơn cả việc giết chết hắn. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nghe anh nói này, rốt cuộc cái tên Tưởng Nhạc Dương đó đã nói gì với em mà khiến em giận đến mức này?
- Sư phụ, anh nói xem tên khốn đó có thể nói được lời hay ho gì chứ, đúng là đồ khốn kiếp, độc ác. Hắn ta tưởng em dễ bắt nạt lắm đấy, gọi điện thoại còn chưa đủ, lại còn muốn đến tận trường tìm em, định mặt đối mặt ức hiếp em nữa chứ. Thằng này được, em sẽ cho tên khốn đó hối hận cả đời, để hắn nhớ rằng, Vu Tiêu Tiếu em đây không dễ bị bắt nạt đâu!
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vai Vu Tiêu Tiếu, nói:
- Tiêu Tiếu, đừng giận như vậy. Nếu em thật sự nổi giận, chẳng phải là trúng kế của Tưởng Nhạc Dương rồi sao? Em nên giữ thái độ bình tĩnh nhất, chỉ có như vậy mới có sức mạnh để phản kích lại hắn. Theo anh thấy, Tưởng Nhạc Dương sở dĩ chọn đúng lúc này để tới Vọng Hải tìm em là vì hắn muốn nhân cơ hội bố em đang gây khó dễ để trút giận lên em. Bởi vậy, em càng cười thì hắn sẽ càng phải khóc!
- Nhưng mà, em tức thật mà!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Sư phụ, cái tên khốn đó nói chuyện tức chết đi được, tóm lại là em đang điên lắm đây!
- Được rồi, đừng tức nữa. À đúng rồi, cái tên Tưởng Nhạc Dương đó có nói khi nào hắn tới không, chẳng lẽ chúng ta cứ ở đây đợi hắn mãi à?
- Tên khốn Tưởng Nhạc Dương đó nói trưa nay hắn tới sẽ gọi cho em, còn muốn mời em ăn cơm!
Vu Tiêu Tiếu chửi:
- Tên chó chết đó, ăn phải gan hùm mật gấu gì mà dám chạy tới tận đây!
- Trưa nay?
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, nói:
- Bây giờ mới hơn 10 giờ, lẽ nào chúng ta cứ đợi ở đây như hai đứa ngốc!
- Sư phụ, vậy anh nói phải làm thế nào?
Vu Tiêu Tiếu hỏi.
- Em còn hỏi anh phải làm thế nào à? Đây không phải địa bàn của em sao? Sao lại hỏi anh? Lạ thật!
Diệp Lăng Phi thè lưỡi trêu Vu Tiêu Tiếu, rồi nói:
- Em không biết quanh đây có chỗ nào ngồi nghỉ được à?
- Vậy thì chỉ có tới KFC thôi!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Ngay phía trước con đường kia kìa, đi bộ là tới được rồi!
- Vậy được, chúng ta đi bộ tới đó đi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chỉ cần em không sợ có người nhìn thấy anh và em ở bên nhau thì anh cũng chẳng ngại gì cả!
- Có gì mà phải sợ. Nếu thật sự gặp người quen, em sẽ nói với họ anh là chú hai của em, lần này đến trường thăm em!
Vu Tiêu Tiếu nhân lúc Diệp Lăng Phi đang ngây người, liền chu môi hôn chụt một cái vào má hắn, sau đó mở cửa xuống xe. Diệp Lăng Phi lắc đầu, thầm nghĩ con gái bây giờ thật quá bạo dạn, lại dám hôn người tình ngay trước cổng trường như vậy. Diệp Lăng Phi xuống xe, cứ để xe đỗ ở trước cổng trường Đại học Vọng Hải, rồi cùng Vu Tiêu Tiếu đi bộ về phía cửa hàng KFC ở đầu phố. KFC lúc này không đông khách lắm, vì ở gần Đại học Vọng Hải nên hầu hết khách ở đây đều là sinh viên. Mặc dù đồ ăn của McDonald's hay KFC đều là đồ ăn vặt của nước ngoài, nhưng sau khi du nhập vào Trung Quốc thì lại phát triển rất nhanh. Rất nhiều thanh niên, học sinh sinh viên đều thích đến KFC ăn những phần ăn nhanh nhiều dầu mỡ, một phần vì không gian và cách bài trí của cửa hàng, một phần cũng vì đồ ăn được phục vụ rất nhanh, tiện lợi và vô cùng phù hợp với nhịp sống hối hả của giới trẻ hiện nay. Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu bước vào trong cửa hàng. Vu Tiêu Tiếu gọi một phần đùi gà, cánh gà rán và một ly Coca-Cola cỡ vừa. Diệp Lăng Phi thì gọi một phần hamburger và một ly Coca-Cola.
- Sư phụ, có phải sáng nay anh chưa ăn gì không?
Vu Tiêu Tiếu dùng đôi tay nhỏ nhắn với mấy ngón tay xinh xinh cầm cái đùi gà lên, xé một miếng rồi đưa vào miệng. Cô nhìn Diệp Lăng Phi đang ngồi đối diện, hai tay cầm chiếc hamburger cắn một miếng thật to.
- Anh ăn để bổ sung thể lực!
Diệp Lăng Phi nói:
- Vừa nãy không phải em nói rồi sao, nếu lần này tên khốn Tưởng Nhạc Dương kia thật sự đến thì chẳng phải em đều trông cậy vào anh hết à? Lần này Vu Tiêu Tiếu em gọi anh tới đây, không phải là để anh ra tay trả thù cho em sao? Kẻ đánh thuê như anh đây phải bổ sung thêm thể lực chứ!
Vu Tiêu Tiếu phì cười nói:
- Sư phụ, anh thì giỏi rồi. Em làm sao mà nói lại anh được! Bây giờ em đã hiểu tại sao chị của em thời gian qua lại phải chịu khổ như thế, sống với một người đàn ông như anh đúng là chị ấy đã phải chịu áp lực quá lớn!
- Sống với một người đàn ông tuyệt vời như anh thì có áp lực gì chứ, anh thoải mái lắm đấy!
Diệp Lăng Phi lại cắn một miếng hamburger thật to, vừa nhai ngồm ngoàm vừa nói:
- Anh sống rất đơn giản nhé, yêu cầu lại không cao, chẳng có gì quá khắt khe ràng buộc, lẽ nào sống chung với một người như anh lại không tốt sao?
- Sư phụ, cũng vì anh chẳng ham danh lợi, nên mới có nhiều thời gian mà ong bướm với những người đàn bà khác!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Đừng nói với em là ngoài chị Tình Đình và chị Hân Mính ra, anh không hề có người phụ nữ nào khác nhé!
- Ừm, thì có một cô! Chẳng phải là em đó sao?
Diệp Lăng Phi nói xong, đưa cái tay vừa cầm bánh hamburger lên quệt nhẹ vào khuôn mặt của Vu Tiêu Tiếu. Lập tức trên mặt cô dính một vết vụn bánh. Vu Tiêu Tiếu vội vàng rút giấy ăn ra lau lấy lau để, trách móc:
- Sư phụ, anh làm cái gì thế? Lẽ nào anh không biết giữ vệ sinh cho mình và cho người khác sao? Bẩn quá đi mất!
- Anh thấy mặt em sạch lắm, dùng để lau tay anh là thích hợp nhất!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa uống một ngụm Coca-Cola, sau đó lại cầm chiếc hamburger, cho nốt miếng còn lại vào miệng. Hắn ăn miếng bánh to quá nên nhai ngồm ngoàm. Vu Tiêu Tiếu phản đối:
- Anh đừng có quá đáng nhé! Nếu không thì đừng mong có kết quả tốt đẹp, em sẽ cho anh biết bản lĩnh thật sự của em!
Vu Tiêu Tiếu nhổm người khỏi ghế, quay sang gần Diệp Lăng Phi, ghé sát miệng vào tai hắn thì thầm:
- Sư phụ, anh đợi đấy, cẩn thận em dùng roi vụt nát bông cúc của anh!
- Tiêu Tiếu, em cứ chờ đấy mà xem!
Diệp Lăng Phi cũng thì thầm đáp lại:
- Anh thù dai lắm đấy, câu nói này của em anh nhớ rồi!
- Nhớ thì nhớ đi, xem ai sợ ai chứ!
Vu Tiêu Tiếu lại ngồi vào ghế, tiếp tục ăn miếng đùi gà, uống Coca-Cola, chẳng hề lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ đối xử với mình thế nào. Đúng lúc này, một đôi nam nữ thanh niên từ bên ngoài bước vào. Cô gái đeo một cặp kính, vừa vào cửa hàng đã nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu đang ăn đùi gà. Cô ta liền hét lên:
- Tiêu Tiếu, sao cậu lại ở đây?
Vu Tiêu Tiếu nhận ra cô gái đeo kính đó là bạn cùng lớp của mình, bèn cười nói:
- Tớ ở đây ăn KFC thì có gì lạ à?
Cô gái đeo kính nhìn Diệp Lăng Phi, nhưng không đợi cô ta hỏi, Diệp Lăng Phi đã chủ động giới thiệu:
- Tôi là chú hai của Vu Tiêu Tiếu, lần này tới tìm nó. Cháu là bạn học của Tiêu Tiếu hả?
- A, cháu là bạn học của Tiêu Tiếu ạ! Cháu chào chú!
Cô gái đeo kính không ngờ Diệp Lăng Phi lại tự giới thiệu, điều này khiến cô ta hơi sững sờ. Diệp Lăng Phi lại nói tiếp:
- À, thì ra cháu là bạn học của Tiêu Tiếu, thật trùng hợp quá. Anh chàng kia là bạn trai của cháu hả? Chàng trai trẻ, trông đẹp trai đấy!
- A, vâng, dạ phải ạ!
Câu nói của Diệp Lăng Phi làm cô gái kia không biết trả lời thế nào, đành phải đáp vậy.
- Đã là người quen cả rồi, vậy thì tới ngồi đây ăn chung luôn đi! Đem đồ ăn của các cháu lại đây ngồi hết xuống nào!
Diệp Lăng Phi tỏ ra nhiệt tình quá mức, dọa cô gái đó sợ đến mức vội vàng nói:
- Dạ, thôi không cần đâu ạ. Bây giờ cháu chỉ ghé qua xem chút thôi, cháu phải về trường ngay đây ạ. Cháu đi trước ạ!
Nói xong, cô ta vội vàng dắt tay anh chàng đang định gọi món, hấp tấp rời khỏi cửa hàng KFC. Vu Tiêu Tiếu thấy cô bạn học bị Diệp Lăng Phi dọa cho chạy mất dép thì không nhịn được cười, nói:
- Sư phụ, có phải anh nhiệt tình quá mức không? Ha ha, người ta còn tưởng anh có vấn đề đấy!
- Liên quan gì tới anh chứ, anh chỉ nhiệt tình một chút thôi, có gì sai à?
Diệp Lăng Phi cầm ly Coca-Cola lên uống một hơi, rồi nói:
- Tiêu Tiếu, là em bảo anh phải nói là chú hai của em. Vậy anh phải đóng giả một chút chứ. Anh định làm cho cô ấy thoải mái hơn, ai ngờ lại dọa cô ta sợ chạy mất dép. Xem ra, đối với giới trẻ bây giờ không thể quá nhiệt tình, nhiệt tình quá rất dễ dọa người khác sợ xanh mặt!
- Thôi đi sư phụ ơi, em còn không hiểu anh sao? Là anh cố tình phải không?
Vu Tiêu Tiếu cười ha ha nói:
- Nhưng mà như thế cũng tốt, em với cô ta cũng chỉ là quan hệ bình thường. Tuy là bạn cùng lớp nhưng chẳng mấy khi qua lại, không thân thiết gì cả!
- Em còn đòi người ta gọi điện cho em à? Em nghĩ mình là ai chứ?
Diệp Lăng Phi bĩu môi nói:
- Nhớ cho rõ thân phận của mình đi, đừng có suốt ngày hét lên “tôi phá nát cúc của anh” rồi thì “tôi giết chết anh”, những câu đại loại như vậy sẽ ảnh hưởng tới hình tượng của em đấy. Nhớ kỹ, em là một cô gái hiền thục, tốt bụng!
- Ui dào, em thích nói thế đấy thì làm sao!
Vu Tiêu Tiếu định cãi lại Diệp Lăng Phi một câu thì điện thoại của cô reo lên. Cô cầm điện thoại lên, nhìn số gọi đến thì bĩu môi, nói:
- Sư phụ, cái tên khốn kiếp đó gọi điện cho em rồi này!
- Gọi thì cứ nghe đi! Hỏi xem tên khốn đó muốn thế nào mới xong chuyện?
Diệp Lăng Phi vừa uống Coca-Cola, vừa chậm rãi nói:
- Chuyện này mà còn phải để anh dạy em sao? Nhất định phải giữ tinh thần thoải mái nhất!
Vu Tiêu Tiếu nhận điện thoại, nói:
- Tên khốn, có việc gì?
Trong điện thoại vọng lại giọng nói của Tưởng Nhạc Dương. Hắn có vẻ rất vui, cười nói:
- Anh nói em nghe này Tiêu Tiếu, sao em lại gọi chồng chưa cưới của em là tên khốn cơ chứ?
- Anh muốn cưới tôi? Kiếp sau nhé!
Vu Tiêu Tiếu lạnh lùng nói:
- Không xem lại bộ dạng của mình đi, còn đòi làm chồng tôi, mơ đi!
- Tiêu Tiếu, em đừng nói như vậy, anh vượt đường xa xôi mới tới đây thăm em mà!
Tưởng Nhạc Dương cười, nói:
- Anh vừa dẫn theo hai người bạn tới. Tiêu Tiếu, bây giờ em đang ở đâu vậy, anh sắp tới trường em rồi này. Em không phải là sợ anh quá nên trốn mất rồi chứ? Nếu vậy, anh sẽ đau lòng lắm đấy. Mà sau khi anh đau lòng, thì sẽ không biết mình làm ra những chuyện gì đâu. Có thể là ở trong trường em nói linh tinh vài ba câu gì đó, bao gồm cả chuyện bây giờ em đang cặp kè với một gã đàn ông đã có vợ!
- Tưởng Nhạc Dương, anh đừng có giở trò đó. Anh đừng để tôi phải điên lên đấy!
Vu Tiêu Tiếu lạnh lùng đáp:
- Anh không phải không hiểu tính cách của tôi. Là anh tự tìm đến gây sự, vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa. Tôi đang ở quán KFC đầu phố, anh có gan thì tới đây. Nếu không dám tới, vậy anh không phải là đàn ông, sau này cũng đừng tỏ vẻ công tử nhà giàu nữa!
Sau khi Vu Tiêu Tiếu mắng xong thì cúp máy. Cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán đồng:
- Nói hay lắm, như vậy mới giống Vu Tiêu Tiếu mà anh quen chứ!
- Cái tên khốn nạn, nó tưởng em dễ bắt nạt lắm chắc!
Vu Tiêu Tiếu tức giận nói:
- Để hắn tới đây xem, em không mắng chết hắn mới lạ. Còn nhớ năm ngoái, em cũng mắng một thằng con trai tỏ tình với em đến phát khóc luôn rồi. Hắn ta thì là cái thá gì, hắn không bằng loại động vật hạ đẳng, cái loại…!
Cô nói đến đây thì nhìn thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi có chút kỳ quặc, vội vàng chữa lại:
- Sư phụ, em không nói anh, anh không giống tên khốn đó, anh không phải động vật hạ đẳng!
- Tiêu Tiếu, đừng nói nữa. Anh hiểu là được rồi!
Diệp Lăng Phi thở dài nói:
- Hay là anh cứ im lặng thì tốt hơn, nói không chừng có ngày lại bị tống vào tù mất!
Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi cứ ngồi trong cửa hàng KFC, khoảng hơn 20 phút sau thì nhìn thấy một chiếc Porsche màu trắng bạc đỗ ngay trước cửa. Giá của chiếc xe đó trong nước khoảng từ 1,4 tỷ đến 2,3 tỷ, vừa nhìn là biết ngay xe của đại gia. Cửa xe mở ra, Tưởng Nhạc Dương bước xuống. Hắn mặc một chiếc áo khoác đen trông rất bụi bặm, cổ áo khoét sâu để lộ chiếc sơ mi hàng hiệu bên trong, tóc vuốt keo dựng đứng, người xịt nước hoa hàng hiệu thơm nức, cộng thêm vẻ mặt ngạo nghễ, khiến người khác vừa nhìn là biết ngay đây là công tử nhà giàu thích ăn chơi. Xuống xe cùng Tưởng Nhạc Dương còn có hai thanh niên trạc tuổi hắn. Một người thấp hơn Tưởng Nhạc Dương một cái đầu, mặc một chiếc quần màu trắng, tóc ngắn. Người này vừa xuống xe đã rút ngay trong túi ra một hộp thuốc, vừa châm thuốc vừa bĩu môi, trông rất ngứa mắt. Sau khi xuống xe, Tưởng Nhạc Dương đứng ngay trước cửa hàng KFC, nhìn vào bên trong nhưng không có ý định bước vào. Hắn lấy điếu thuốc từ tay gã mặc quần trắng rồi hút, sau đó thò tay vào túi áo rút ra chiếc Nokia đời mới nhất bắt đầu bấm số. Vu Tiêu Tiếu đã nhìn thấy Tưởng Nhạc Dương, cô uống nốt chút Coca-Cola còn lại trong ly, rồi nói với Diệp Lăng Phi:
- Sư phụ, tên khốn đó tới rồi!
Diệp Lăng Phi còn chưa kịp nói gì thì điện thoại của Vu Tiêu Tiếu đã reo lên. Cô lập tức ấn nút tắt, hậm hực nói:
- Cái tên chó chết! Gọi điện cho em, giục cái quái gì mà giục!
- Người ta đã thúc giục vậy rồi, thì chúng ta ra ngoài thôi!
Diệp Lăng Phi cũng đứng dậy, nhìn ba gã thanh niên đứng bên ngoài rồi khinh bỉ nói:
- Nhìn cái dáng vẻ khoe của của chúng nó kìa, ngứa mắt kinh!
- Vừa nhìn là biết ngay, mấy tên khốn đó chẳng có đứa nào tốt cả, nhất là cái tên Tưởng Nhạc Dương, hình như hắn không muốn sống nữa hay sao ý!
Vu Tiêu Tiếu hầm hè, tỏ ra rất căm phẫn.
- Được rồi mà, đừng mắng ở đây nữa. Muốn chửi thì ra ngoài chửi cho bõ!
Diệp Lăng Phi nói.
Vu Tiêu Tiếu gật đầu, cô rất tự nhiên khoác lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, tỏ ra vô cùng thân thiết. Diệp Lăng Phi hơi giật mình, nói:
- Tiêu Tiếu, đây là gần trường em đấy, lẽ nào em không sợ bị bạn học nhìn thấy sao?
- Em thì có gì mà phải sợ, lẽ nào anh quên lần trước chúng ta cũng thế này đi dạo trong sân trường à?
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi, nói:
- Em chẳng sợ, cùng lắm là bị người ta nói em yêu người đã có gia đình, cũng chẳng chết được, sợ cái gì!
Diệp Lăng Phi bật cười, biết là mình không nói lại Vu Tiêu Tiếu, đành để mặc cô khoác tay mình đi ra khỏi cửa hàng KFC.
✾ Thiên Lôi Trúc ✾ Truyện dịch AI