Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 979: CHƯƠNG 979: ANH LÀ CON RỂ CỦA TA!

Vu Tiêu Tiếu nắm lấy cổ tay Diệp Lăng Phi bước ra khỏi cửa hàng KFC, vừa mới ra ngoài, điện thoại của cô lại reo lên. Vu Tiêu Tiếu chẳng thèm nhìn, hét lớn vào chiếc điện thoại đang trong tay Tưởng Nhạc Dương:

- Tên khốn, đừng gọi nữa, chẳng phải tôi đã nói tôi ở đây sao?

Tưởng Nhạc Dương đang cầm điện thoại, thấy Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi đi từ trong cửa hàng KFC ra thì hạ máy xuống, miệng vẫn ngậm điếu thuốc, cười nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, từ khi nào anh trở thành tên khốn vậy? Ồ, thì ra em vẫn còn ở bên gã đàn ông có vợ này à, em thật sự làm anh thất vọng quá!

Vu Tiêu Tiếu khoác tay Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Tưởng Nhạc Dương, cô ưỡn ngực, cười nhạt:

- Tôi ở bên ai thì liên quan quái gì tới anh, cái tên khốn nhà anh đúng là ăn no rửng mỡ, không có việc gì làm nên chạy tới đây à? Muốn chết phải không?

- Ây dô. Tiêu Tiếu, miệng lưỡi của em ngày càng lợi hại đấy, anh bái phục, bái phục. Vị hôn thê của anh ơi, em làm anh ngạc nhiên quá. Tiêu Tiếu, em nói xem bây giờ anh phải làm thế nào đây, thiến tên bồ của em, hay là "xử" luôn vị hôn thê của anh đây!

Vu Tiêu Tiếu không nói gì, lúc này Diệp Lăng Phi mới nhìn chằm chằm Tưởng Nhạc Dương, cười nói:

- Này anh bạn trẻ, sao anh lại chạy tới thành phố Vọng Hải này làm loạn thế? Cứ ở trên tỉnh sống cho đàng hoàng thì tốt biết bao, mọi người đều khỏe. Cậu cứ khăng khăng chạy tới thành phố Vọng Hải này, có biết đây là địa bàn của ai không hả nhóc?

- Ha ha. Đây là địa bàn của ai thì cũng thế thôi. Tưởng Nhạc Dương tôi đi tới đâu cũng vậy, không ai dám động vào tôi!

Khi nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu, Tưởng Nhạc Dương giữ giọng điệu mỉa mai, cợt nhả. Nhưng khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, hắn có vẻ kích động hơn. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi là Tưởng Nhạc Dương đã cảm thấy toàn thân không thoải mái. Dường như trên người gã đàn ông này có thứ gì đó khiến hắn cảm thấy hơi sợ hãi, nhưng lại không thể nói rõ đó là gì. Diệp Lăng Phi lấy một điếu thuốc, đưa ra trước mặt Tưởng Nhạc Dương rồi châm lửa. Tay trái hắn cầm thuốc, tay phải ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Vu Tiêu Tiếu, bĩu môi nói:

- Nghe tôi nói này Tưởng Nhạc Dương, cậu thật sự có bản lĩnh nói đi đâu cũng như nhau sao? Nhưng mà, cậu quên mất một chuyện rồi nhóc con ạ, đó là ở thành phố Vọng Hải này, biết đâu cậu sẽ gặp phải vài kẻ không rõ thân phận, chẳng thù chẳng oán gì với cậu cả. Ví dụ như họ sẽ hủy hoại dung nhan của cậu, hay là cho nổ hoa cúc của cậu chẳng hạn. Tưởng Nhạc Dương ơi là Tưởng Nhạc Dương, cậu đã nghĩ đến chuyện đó chưa? Lỡ xảy ra chuyện như vậy thì sau này cậu tính sao? Cả ngày lết mông đi lại, hay là nhét thứ gì đó vào mông để phòng người ta phá hoại nhỉ!

- Khốn kiếp!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Vu Tiêu Tiếu liền bật cười. Cô cười thoải mái đến mức khiến Tưởng Nhạc Dương không biết giấu mặt vào đâu. Tưởng Nhạc Dương vứt điếu thuốc đang hút dở xuống đất, hai mắt long sòng sọc, nhìn Diệp Lăng Phi hét lên:

- Mày không biết tao là ai à?

- Tôi tất nhiên là biết, bố cậu chẳng phải là cái ông Tưởng... Tưởng khốn nạn gì đó sao?

Câu nói này của Diệp Lăng Phi đã thực sự chọc giận Tưởng Nhạc Dương, hắn siết chặt nắm đấm, vung về phía mặt Diệp Lăng Phi, chửi:

- Mẹ mày, xem hôm nay tao có đánh chết mày không!

Tưởng Nhạc Dương đã quen thói hung hăng khi ở trên tỉnh, nên vẫn nghĩ ở đây cũng vậy. Nắm đấm của hắn còn cách mặt Diệp Lăng Phi chưa đầy năm tấc đã bị bàn tay của Diệp Lăng Phi nắm chặt lại. Tưởng Nhạc Dương liền cảm thấy cả vùng vai phải của mình như bị một tấm sắt nặng đè lên, đau không chịu nổi.

- Mày còn chưa mọc đủ lông đâu, dám giở trò này trước mặt tao à?

Diệp Lăng Phi buông tay ra, ngay lúc Tưởng Nhạc Dương còn đang ngây người, tay phải của hắn đã giơ lên, giáng một bạt tai trời giáng vào mặt Tưởng Nhạc Dương. Cái tát này đánh cho Tưởng Nhạc Dương hộc cả máu mồm máu mũi.

Tưởng Nhạc Dương bị đánh, hai tên thanh niên đi cùng hắn bình thường cũng rất hống hách. Lần này bọn chúng cùng Tưởng Nhạc Dương tới thành phố Vọng Hải vốn để chơi bời, cũng chỉ muốn ra oai một chút. Giờ thấy Tưởng Nhạc Dương bị đánh, hai tên đó đều không chịu được, nhất là thằng nhóc mặc quần trắng, hắn quay người chạy về phía chiếc xe. Khi quay lại, hắn đã cầm một khẩu súng ngắn trên tay. Vừa thấy tên thanh niên mặc quần trắng cầm súng, ánh mắt Diệp Lăng Phi liền lóe lên sát khí. Hắn không thèm để ý tới Tưởng Nhạc Dương và tên còn lại, mà nhanh như chớp đã lao tới trước mặt thằng nhóc mặc quần trắng, đúng lúc hắn ta chưa kịp nói hết câu:

- Tôi…!

Thì nắm đấm của Diệp Lăng Phi đã tung ra, đấm thẳng vào dưới cằm của tên thanh niên quần trắng. Cằm của tên đó suýt nữa bị đánh vỡ, máu tươi từ dưới cằm chảy ra ồng ộc, nhuộm đỏ cả chiếc áo trắng hắn đang mặc, cảnh tượng trông thật kinh hãi!

Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi lập tức tiến tới bẻ quặt tay tên đó ra sau, cướp lấy khẩu súng. Diệp Lăng Phi giơ cùi chỏ thoi một phát vào ngực tên quần trắng, khiến hắn ngã lăn ra đất. Ngay sau đó chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, hắn đang ôm bụng lăn lộn dưới đất, la hét thảm thương.

- Mẹ kiếp! Mày không nhìn xem bố mày là ai mà dám cầm súng ra đây, đúng là tự tìm đường chết!

Cả khuôn mặt Diệp Lăng Phi đằng đằng sát khí, bộ dạng đáng sợ khủng khiếp đó của hắn ngay cả Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy cũng sợ mất mật, huống chi là Tưởng Nhạc Dương và tên thanh niên còn lại. Diệp Lăng Phi dường như đã dọa cho hai tên đó sợ xanh mặt, bọn chúng dù rất tức giận nhưng trong tình hình này, Tưởng Nhạc Dương và tên tiểu tử kia đều hiểu rõ rằng nếu xông lên lúc này thì chỉ có nước tìm chết, kết cục cũng sẽ không khá hơn là bao. Diệp Lăng Phi nhấc chân lên, đá thêm một phát nữa vào ngực người thanh niên áo trắng, miệng chửi:

- Con mẹ mày, mày nghe cho rõ đây, nếu tao không tống mày vào tù thì tao làm con mày!

Diệp Lăng Phi đang cơn thịnh nộ, hắn rút ngay điện thoại ra, gọi trực tiếp cho cục trưởng cục cảnh sát thành phố Vọng Hải. Khi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi nói với Tiểu Triệu:

- Lập tức đem người tới đây, có kẻ mang súng tới thành phố Vọng Hải này bắn người lung tung…!

Đúng lúc Diệp Lăng Phi đang gọi điện cho Tiểu Triệu, Tưởng Nhạc Dương đã ý thức được rằng chuyện thật sự đã bung bét. Hắn cũng vội vàng gọi điện. Hắn tất nhiên là gọi cho bố mình, kể hết mọi chuyện xảy ra ở thành phố Vọng Hải cho bố hắn nghe. Khi Diệp Lăng Phi gọi điện cho Tiểu Triệu xong, quay đầu lại cũng thấy Tưởng Nhạc Dương đang gọi điện. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:

- Tưởng Nhạc Dương, đồ thỏ đế, con mẹ mày chứ, lại dám giỡn mặt tao. Mày còn không xem tao là ai, tao nói cho mày biết, lần này tao sẽ cho chúng mày biết thế nào là sống không bằng chết!

Sau khi Diệp Lăng Phi chửi xong, quay ra quát tên thanh niên còn lại đang định chạy trốn ra xe:

- Mày đứng lại, dám đi thêm một bước nữa, tao phế luôn hai chân mày đấy!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi làm tên kia sợ mất mật, hắn đứng im như tượng, chân như bị đổ bê tông, không dám động đậy. Đúng lúc này, rất nhiều người hiếu kỳ kéo đến xem chuyện gì đang xảy ra. Diệp Lăng Phi lúc này vẫn không thèm để ý xung quanh, hắn tiến lại phía tên thanh niên quần trắng đang lăn lộn kêu gào dưới đất, cười lạnh lùng:

- Mày coi như tận số rồi con ạ, dám dây vào tao à? Cứ đợi mà vào tù bóc lịch tận hưởng đi, ở đó hợp với mày lắm đấy!

Tiểu Triệu đem theo bốn cảnh sát, lái xe tuần tra tới ngay hiện trường. Vừa nhìn thấy hiện trường bị đám đông hiếu kỳ vây quanh, Tiểu Triệu đỗ xe ngay bên cạnh, cô xuống xe và nói:

- Tránh ra cho cảnh sát làm việc!

Nói rồi cô tách đám người đang đứng vây quanh ra. Tiểu Triệu đem theo bốn cảnh sát vội vàng đi vào, thì nhìn thấy dưới đất có một thanh niên mặc quần áo trắng bê bết máu, ngoài ra còn có hai thanh niên nữa đang đứng im trước cửa hàng KFC, còn Diệp Lăng Phi thì đang nhàn nhã hút thuốc.

- Xảy ra chuyện gì vậy?

Tiểu Triệu vội vàng tới trước mặt Diệp Lăng Phi, trước mặt bao nhiêu người cô không thể gọi Diệp Lăng Phi là “Diệp đại ca” được, nếu không sẽ gây ảnh hưởng không tốt. Xã hội hiện nay có rất nhiều người dân luôn để mắt tới các cơ quan chính phủ, đặc biệt là ngành cảnh sát, họ luôn bới móc những gì cảnh sát làm không tốt để tố cáo.

Bây giờ ngành cảnh sát không giống như trước nữa, bắt được tội phạm tình nghi cũng không dám dùng bạo lực, chỉ sợ bị người ta tố cáo thì chức vụ cũng mất luôn. Tiểu Triệu sợ có người nói bừa, vì vậy mới cố ý tỏ ra nghiêm túc. Phó đội trưởng cảnh sát như Tiểu Triệu hiện đang thuận buồm xuôi gió trong công việc, vị đội trưởng cảnh sát kia chuẩn bị được điều đi nơi khác, cô rất có khả năng được thăng chức lên đội trưởng. Tiểu Triệu tất nhiên rõ sự thuận lợi này của cô không thể tách rời sự giúp đỡ của Chu Hân Mính. Năm đó, cô luôn đi theo Chu Hân Mính, bây giờ xem ra sự lựa chọn lúc đó là đúng đắn. Nếu không có Chu Hân Mính, cô không thể có được chức vụ như bây giờ. Diệp Lăng Phi hút thuốc, hắn nhìn Tiểu Triệu, nói:

- Ba tên này định bắn tôi, trong đó có tên mặc áo trắng kia định rút súng ra bắn tôi. Nếu không phải tôi phản ứng nhanh, có lẽ đã nằm trong nhà xác bệnh viện rồi. Tôi thấy đây là một vụ án lớn, ừm, ít nhất đối với tôi mà nói, vụ án này đúng là vụ án mưu sát có chủ đích, hơn nữa lại còn dùng súng!

- Thì ra là vậy!

Tiểu Triệu vừa nghe xong, lập tức quay người lại, ra lệnh:

- Bắt hết lại, dẫn về đồn!

- Anh có biết tôi là ai không hả?

Tưởng Nhạc Dương vừa nghe thấy cảnh sát định dẫn mình về đồn, liền hét lớn:

- Các người dám bắt tôi, tôi không tha cho các người đâu…!

- Anh câm mồm lại!

Một viên cảnh sát bước lại gần, túm lấy tay Tưởng Nhạc Dương, bẻ quặt ra sau lưng, đeo còng số 8 vào, nói:

- Có gì thì về trụ sở cảnh sát rồi nói!

- Mày tên là gì? Để tao cho mày khỏi phải làm cảnh sát nữa! Mày nghe cho rõ đây, tao là…!

Tưởng Nhạc Dương đang định nói ra thân phận của hắn, thì nghe thấy Diệp Lăng Phi cười ha ha:

- Tưởng đại công tử, nơi đây là thành phố Vọng Hải, cậu nên nhớ cho rõ, người ở đây thích nhất là xem náo nhiệt. Nếu cậu không sợ bố cậu gặp rắc rối thì cứ nói ra đi, nhưng tôi nghĩ tốt nhất là cậu nên ngoan ngoãn đi theo cảnh sát về đồn, nếu không thì hậu quả thế nào cậu tự biết đấy!

Câu này Diệp Lăng Phi vừa nói ra, quả nhiên Tưởng Nhạc Dương không dám nói tiếp nữa, hậm hực nói:

- Mày cứ đợi đấy, tao không để yên thế này đâu!

Tưởng Nhạc Dương nói xong thì bị viên cảnh sát đó dẫn lên xe, ngay sau đó hai tên thanh niên còn lại cũng bị dẫn đi. Còn tên thanh niên bị Diệp Lăng Phi đánh bị thương thì được hai cảnh sát áp giải vào viện chữa trị rồi mới giải về đồn.

- Diệp đại ca, rốt cuộc ba tên tiểu tử này là ai?

Tiểu Triệu tới gần trước mặt Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:

- Một trong ba tên đó là con trai của bí thư tỉnh ủy!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tiểu Triệu, cả đời này em nổi tiếng rồi, em bắt cả con trai của bí thư tỉnh ủy, em nghĩ xem sau này em có nổi tiếng không?

Câu nói này của Diệp Lăng Phi thật sự dọa Tiểu Triệu sợ chết khiếp. Tiểu Triệu nghĩ thế nào cũng không ra trong ba tên đó lại có con trai của bí thư tỉnh ủy. Nếu biết trước thì trước khi bắt người, cô đã tính toán kỹ hơn một chút, bây giờ thì hay rồi, mọi việc đã làm rồi, hối hận cũng chẳng kịp nữa.

- Tiểu Triệu, cậu làm sao thế, sợ rồi à?

Diệp Lăng Phi cười, hỏi.

- Không có!

Giọng Tiểu Triệu cứng ngắc:

- Em đang thi hành nhiệm vụ của mình thôi. Em là cảnh sát, có tội phạm tình nghi thì tất nhiên phải bắt, không cần biết tên đó là ai em đều phải bắt, có gì đâu mà phải sợ, đúng không?

- Tiểu Triệu, cậu đừng có cứng miệng, đừng đóng kịch không sợ trước mặt anh nữa, anh còn không hiểu rõ cậu sao?

Diệp Lăng Phi đã nhìn thấu tâm ý của Tiểu Triệu, hắn nói:

- Tiểu Triệu, cậu yên tâm đi, chuyện này là anh gọi cậu tới bắt chúng nó, thì tất nhiên để anh giải quyết. Cậu yên tâm, chuyện này không những không đem lại phiền phức cho cậu, mà cậu còn có một biệt hiệu mới nữa đấy, đó là "thiết diện vô tư". Dù cho là con trai của bí thư tỉnh ủy phạm tội, cậu vẫn dám bắt. Có cái biệt hiệu này thì tương lai của cậu ngày càng thăng tiến rồi. Anh nói vậy không phải là đùa với cậu đâu. Chuyện này cứ giao hết cho anh, cậu chỉ cần làm theo phép công mà xử lý thôi, hiểu chưa?

- Vâng. Diệp đại ca, em biết phải làm thế nào rồi!

Tiểu Triệu sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, bao nhiêu lo lắng vừa nãy coi như tạm lắng xuống. Tiểu Triệu biết Diệp Lăng Phi lắm mưu nhiều kế, nghe nói năm đó thị ủy Chu Hồng Sâm phạm pháp cũng đều do Diệp Lăng Phi cứu ra ngoài. Hơn nữa, vào lúc này Tiểu Triệu chỉ còn biết nghe theo lời của Diệp Lăng Phi mà thôi!

- Đi đi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Cậu đem bọn khốn này về trụ sở cảnh sát, cứ làm theo phép công mà thẩm vấn. Ừm, nhớ kỹ nhé, trưa nay đừng cho ba tên khốn đó ăn gì cả, để bọn chúng chịu đói. Tất nhiên là trong lúc thẩm vấn đừng quá lộ liễu để lộ ra ân oán cá nhân hay bất cứ chuyện riêng tư gì. Cứ làm như thủ tục bình thường, có hiểu ý của anh không?

- Hiểu ạ!

Tiểu Triệu vốn thông minh nhanh nhẹn, vừa nghe Diệp Lăng Phi nói đã biết ngay dụng ý của hắn. Cô gật đầu, nói:

- Diệp đại ca! Bây giờ em quay về trụ sở cảnh sát đây, nhưng mà, anh…!

Diệp Lăng Phi biết Tiểu Triệu đang định nói gì, hắn xua tay:

- Tiểu Triệu, anh biết rồi, đợi chút nữa anh sẽ lái xe tới đồn cảnh sát. Cậu đừng quên, bây giờ là giữa trưa rồi, lẽ nào cũng không cho anh ăn cơm sao?

Tiểu Triệu vừa nghe xong, bèn cười nói:

- Diệp đại ca, em đùa thôi, không có ý gì khác đâu. Chẳng qua là em muốn làm đúng theo phép công!

- Anh biết mà, không sao đâu!

Diệp Lăng Phi cười, nói.

Tiểu Triệu dẫn ba tên thanh niên về đồn cảnh sát. Tất nhiên chiếc xe Porsche của Tưởng Nhạc Dương cũng bị lái về đồn. Tiểu Triệu chưa từng lái chiếc xe Porsche này bao giờ, bây giờ có thể lái được một chiếc thật là thích thú. Sau khi tất cả mọi người đều đi hết, Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đi bộ về phía trường đại học Vọng Hải. Diệp Lăng Phi mở cửa xe, lên xe, hắn bảo Vu Tiêu Tiếu quay về trường đi, mọi chuyện còn lại để hắn xử lý là được rồi.

- Diệp đại ca, cảm ơn anh đã giúp em trút giận!

Vu Tiêu Tiếu không gọi Diệp Lăng Phi là sư phụ nữa, mà dịu dàng gọi thành Diệp đại ca.

- Tiểu nha đầu, lại còn nói với anh những lời khách sáo vậy sao. Anh vốn dĩ đã ngứa mắt cái tên khốn Tưởng Nhạc Dương đó lâu rồi. Chỉ là vì nó cứ ở trên tỉnh mãi, anh lại lười chẳng thèm tới đó. Không ngờ cái thằng ngu này lại ngứa nghề, dám chạy tới thành phố Vọng Hải này gây sự, lại còn chủ động chọc giận anh. Chuyện này không thể trách anh được, anh phải để cho nó nhớ lâu hơn một chút, sau này đừng có bao giờ ngông cuồng như vậy nữa!

- Diệp đại ca, anh vẫn nên cẩn thận một chút! Gia thế của tên khốn đó không tầm thường đâu!

Vu Tiêu Tiếu lo lắng nói:

- Diệp đại ca, đừng gây chuyện quá lớn, cho tên khốn đó một bài học là được rồi. Em cũng không muốn chuyện bé xé ra to đâu!

- Tiểu nha đầu, từ khi nào mà ngay cả anh làm việc em cũng không yên tâm vậy? Anh biết phải làm thế nào mà.

Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Được rồi, mau về trường đi! Em còn sắp phải thi nữa, bây giờ anh về nhà trước!

Diệp Lăng Phi đang định lên xe thì nghe thấy Vu Tiêu Tiếu nói:

- Diệp đại ca, em sắp thi rồi! Thi xong, em sẽ đến nhà anh ở. Tới lúc đó thì ngày nào em cũng được gặp anh!

Diệp Lăng Phi chỉ biết cười, sau đó lên xe. Chuyện này hắn không dám nói gì. Diệp Lăng Phi cảm thấy về mặt tình cảm, hắn quá loạn rồi. Nếu nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu mà ấm áp thêm một chút, thì sự việc sau này càng khó sắp xếp. Diệp Lăng Phi lái xe, trên đường hắn tìm một hàng ăn trưa. Một mình Diệp Lăng Phi ngồi trên tầng hai của nhà hàng, dựa vào cửa sổ ăn cơm. Bữa cơm vừa ăn được một nửa, điện thoại của Diệp Lăng Phi liền reo lên.

- Diệp đại ca, mọi chuyện rắc rối rồi!

Tiểu Triệu vội vã nói:

- Vừa nãy cục trưởng gọi điện tới hỏi chuyện này thế nào, nghe khẩu khí của cục trưởng dường như là muốn em lập tức thả người!

- Thả người?

Diệp Lăng Phi lạnh lùng cười:

- Không có chuyện đơn giản như vậy đâu. Số điện thoại của cục trưởng cậu là bao nhiêu? Anh nói chuyện với ông ta một lát xem nào. Hình như trước đây khi ông ta chưa ngồi lên cái ghế cục trưởng này, anh đã nói chuyện với ông ta rồi. Bây giờ nói chuyện lại, đúng là bạn cũ lâu ngày không gặp!

Tiểu Triệu nghe thấy Diệp Lăng Phi muốn đích thân nói chuyện với cục trưởng, cô liền vội vàng đưa số điện thoại của cục trưởng cho Diệp Lăng Phi. Vốn dĩ chuyện này, Diệp Lăng Phi có thể bảo Chu Hân Mính đi xử lý. Nhưng hắn nghĩ đi nghĩ lại, hay là thôi, tự mình giải quyết sẽ tốt hơn. Diệp Lăng Phi đích thân gọi điện, bên kia đầu dây là Trương cục trưởng, cục trưởng cục công an, nghe máy.

Trương cục trưởng vốn là sau khi nguyên cục trưởng công an Triệu Thiên bị sa thải thì mới ngồi lên được vị trí này, có thể nói tất cả là nhờ Chu Hồng Sâm cất nhắc. Còn nhớ năm đó, Diệp Lăng Phi thật sự đã từng gặp qua Trương cục trưởng, chỉ là chưa quen biết nhau. Tất nhiên, Trương cục trưởng biết rõ ràng về thân thế và thế lực của Diệp Lăng Phi. Vì ông ta là tay sai đắc lực của Chu Hồng Sâm, tất nhiên biết rõ năm đó Chu Hồng Sâm được thả ra đều là do Diệp Lăng Phi giúp đỡ, nên ông ta biết Diệp Lăng Phi có quan hệ rộng lớn thế nào, nhưng sự việc cụ thể thì không được rõ lắm.

- Trương cục trưởng, tôi là Diệp Lăng Phi, ừm, lần trước tôi và anh đã gặp nhau rồi đấy!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi thường xuyên tới nhà thị trưởng Chu ăn cơm, và cũng thường xuyên được nghe Chu thị trưởng nói Trương cục trưởng làm việc rất lợi hại!

Diệp Lăng Phi cố ý nói rõ quan hệ giữa hắn với Chu Hồng Sâm, chính là muốn nói với Trương cục trưởng rằng bản thân mình không phải là người dễ dây vào. Trương cục trưởng làm sao mà không hiểu ý của Diệp Lăng Phi, ông ta nói chuyện tỏ ra vô cùng khách sáo:

- Diệp tiên sinh, tôi nghe danh ông đã lâu. Phải nói là chúng ta đã gặp nhau rồi, à, không biết Diệp tiên sinh gọi điện cho tôi có chuyện gì vậy?

- Trương cục trưởng, cũng không có chuyện gì to tát đâu!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Chả là hôm nay tôi bị mấy tên thanh niên vây đánh, chúng còn định dùng súng bắn tôi. Hình như trong đó, tôi nghe nói có một tên là con trai của bí thư tỉnh ủy, tên là Tưởng Nhạc Dương. Tên tiểu tử đó rất ngông cuồng, hắn đánh tôi trước, sau đó đồng bọn của hắn còn lấy trên xe xuống một khẩu súng, muốn bắn chết tôi. Nghe tôi nói này Trương cục trưởng, vừa nãy tôi nghe nói, có phải ông đã gọi điện cho đồn cảnh sát, muốn thả bọn chúng ra không? Đây là cái đạo lý gì vậy? Lẽ nào đợi bọn chúng bắn chết tôi rồi, lúc đó ông mới đi điều tra xem ai đã giết tôi à?

- Cái này… Diệp tiên sinh, tôi nghĩ trong chuyện này chắc có chút hiểu lầm rồi!

Trương cục trưởng cảm thấy khó xử:

- Tôi…!

- Trương cục trưởng, tôi không biết bên trong có uẩn khúc hay hiểu lầm gì cả, tôi chỉ biết có người cậy quyền làm bậy. Tôi, Diệp Lăng Phi này không có bản lĩnh gì, chỉ là dựa vào quan hệ với vợ tôi, với lại quan hệ bên quân đội. Cũng đã từng ở Bắc Kinh một thời gian, quen biết một số người mà thôi, những chuyện khác tôi làm không được. Nhưng nếu tôi muốn hạ bệ mấy kẻ có quyền có thế lợi dụng việc công thì dễ như trở bàn tay. Trương cục trưởng, tôi tin là ông hiểu ý của tôi. Tôi và bí thư thị ủy quan hệ rất thân thiết, nhưng nếu có bất kỳ kẻ nào xâm phạm tới lợi ích của tôi, thì tôi có thể khử luôn những kẻ dám uy hiếp tôi. Tôi phải đảm bảo an toàn cho bản thân thì mới nói tới chuyện tình cảm được. Tôi cũng tin rằng Trương cục trưởng đã nghe qua chuyện của Chu thị trưởng rồi chứ? Tất nhiên là ông sẽ hiểu được, tôi có thể làm được những chuyện gì!

- Diệp tiên sinh, ông hiểu nhầm rồi!

Trương cục trưởng nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì bắt đầu sợ hãi, vội vàng nói:

- Tôi cũng là không có cách nào khác, là bí thư Chu gọi điện cho tôi!

- Ông nói là do bí thư Chu gọi điện cho ông?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Vâng!

Trương cục trưởng đáp.

- Trương cục trưởng, vậy tôi biết rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tôi sẽ đi tìm bí thư Chu, tôi hy vọng ngay bây giờ ông có thể gọi điện lại cho đồn cảnh sát, bảo họ không thả người. Chắc ông không cần tôi phải dạy ông phải nói thế nào chứ?

- Được, tôi hiểu rồi!

Trương cục trưởng vội vàng đáp lại.

Diệp Lăng Phi cúp máy, lại bấm số gọi điện cho Chu Hồng Sâm. Khi Chu Hồng Sâm nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi thì rất bất ngờ, ông ta cho rằng bây giờ Diệp Lăng Phi đang bận chuẩn bị cho hôn lễ với con gái mình, tại sao lúc này lại gọi điện cho ông ta. Chu Hồng Sâm đã chuẩn bị tới thành phố Đông Hải để tham dự hôn lễ của Diệp Lăng Phi và Chu Hâm Mính rồi, ông ta cười, nói:

- Tiểu Diệp! Tại sao lúc này con lại gọi điện thoại cho ta? Ta cứ nghĩ con bận tới nỗi không có thời gian quan tâm tới ông già này rồi chứ!

- Nhạc phụ đại nhân, không còn cách nào khác ạ. Nếu con không gọi điện cho bố, thì có khi con đã bị người ta giết rồi!

Diệp Lăng Phi than thở:

- Hay là nhạc phụ đại nhân giúp con vậy!

- Chuyện gì vậy?

Chu Hồng Sâm nghe không hiểu.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nhạc phụ đại nhân, nói thế này nhé. Sáng hôm nay con bị ba tên thanh niên vây đánh. Trong đó có một tên cầm cả súng muốn lấy mạng của con. May mà con phản ứng nhanh, nếu không thì bây giờ đã nằm trong nhà xác bệnh viện rồi. Cũng ngay vừa nãy thôi, con nghe nói rằng nhạc phụ đại nhân vừa gọi điện cho Trương cục trưởng bảo ông ta thả bọn chúng ra. Bố nói xem, bố làm như vậy không phải là thả hổ về rừng sao? Lẽ nào đợi mấy tên đó giết chết con rồi mới được? Nhạc phụ đại nhân, con biết một trong ba tên đó là con trai của bí thư tỉnh ủy. Con không cần biết nhà họ Tưởng đó có thế lực gì, chỉ cần dám chọc tức con, con nhất định không tha cho nó. Lần này, thật sự đã làm con bực mình rồi. Chuyện lần này, con không thể bỏ qua như vậy được!

Chu Hồng Sâm vừa nghe Diệp Lăng Phi nói xong, đập tay “Rầm!” một cái rất mạnh xuống bàn. Ông ta tức giận nói:

- Thì ra mọi chuyện là như vậy! Vậy mà thư ký Tưởng lại lừa ta, nói là con trai ông ta tới thành phố Vọng Hải chơi thì bị cảnh sát bắt vô cớ. Tiểu Diệp, con yên tâm! Chuyện này ta không bỏ qua như vậy đâu! Dù sao con cũng là con rể của ta mà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!