Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:
— Ông xã, em muốn được gần anh hơn nữa!
Diệp Lăng Phi ôm lấy vai Bạch Tình Đình, cười đáp:
— Tình Đình, chẳng lẽ bây giờ hai chúng ta còn chưa đủ dính hay sao?
— Ông xã, ý em không phải vậy!
Bạch Tình Đình biết Diệp Lăng Phi đang trêu mình, cô cười khúc khích:
— Ý của em là muốn trái tim em và ông xã gắn kết thêm một chút. Em muốn biết anh đang nghĩ gì, để sau này em có thể dành trọn tâm tư tình cảm cho anh. Ông xã, em nghĩ kỹ rồi, sau này em sẽ học nấu ăn, học về dinh dưỡng, có thời gian thì đi học mát-xa, em còn muốn…
— Được rồi! Bà xã, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi ngắt lời Bạch Tình Đình, hắn nhìn cô, cười nói:
— Anh không yêu cầu bà xã phải làm những việc đó. Chỉ cần em yêu anh thật nhiều là anh đã mãn nguyện lắm rồi. Còn những chuyện khác, chúng ta có thể để Trương Vân làm mà!
— Ông xã, những chuyện như vậy em có thể làm được! — Bạch Tình Đình nói — Em muốn làm một người vợ hiền dâu thảo. Ông xã, em dẫn anh đi gặp cô gái tên Phương Linh đi. Cô ấy là đồng nghiệp của anh, anh nên đến gặp và quan tâm người ta một chút!
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, không chắc chắn hỏi lại:
— Bà xã, em thật sự muốn anh làm vậy à?
— Đương nhiên rồi, ông xã, lẽ nào anh nghĩ em đang đùa sao? — Bạch Tình Đình đứng dậy, nói — Ông xã, bây giờ em đi thay quần áo, chúng ta có thể đi ngay!
Diệp Lăng Phi suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại lên gọi cho Phương Linh. Trong điện thoại, hắn nói sẽ đến thăm cô, nhưng không hề nhắc đến việc Bạch Tình Đình cũng đi cùng.
— Được, anh thật sự muốn tới sao?
Phương Linh tỏ ra vui mừng ngoài dự đoán, cô không ngờ chiều nay Diệp Lăng Phi sẽ tới. Diệp Lăng Phi đáp:
— Ừm, anh đến thăm em một chút! Nhưng đây là ý của bà xã anh!
— Ý của bà xã anh?
Phương Linh sững người. Cô không hiểu Diệp Lăng Phi nói vậy là có ý gì. Diệp Lăng Phi không giải thích thêm, chỉ hỏi rõ địa chỉ nhà của Phương Linh rồi cúp máy. Bạch Tình Đình thay xong quần áo, cầm túi xách bước vào văn phòng. Cô mặc một chiếc váy bó sát, tôn lên cặp mông căng tròn quyến rũ. Vẻ đẹp ấy khiến bao người say đắm, nhất là Diệp Lăng Phi, vừa nhìn thấy đã không chịu nổi. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên cặp mông của Bạch Tình Đình. Cô nũng nịu nói:
— Ông xã, đừng để lại dấu tay trên đó, khó coi lắm!
— Ai bảo em cố ý quyến rũ anh! — Diệp Lăng Phi cười nói — Anh cứ nghĩ đến cặp mông căng mọng của vợ yêu là không kìm lòng được, chỉ muốn xoa một cái thôi mà!
— Ông xã, anh thật là, vừa nãy sờ chưa đủ hay sao? — Bạch Tình Đình nhõng nhẽo — Tối về em phải xem lại cẩn thận, nếu thấy còn dấu tay của anh, em sẽ mách Hân Mính, để cậu ấy dạy dỗ anh!
— Bà xã, em mách Hân Mính cũng vô ích thôi! — Diệp Lăng Phi cười gian xảo — Đợi tối về, anh sẽ xoa mông của em và Hân Mính đến đỏ ửng lên, xem hai người làm thế nào!
Bạch Tình Đình nói:
— Ông xã, anh dê quá, em không thèm nói chuyện với anh nữa!
Bạch Tình Đình bước ra khỏi văn phòng, Diệp Lăng Phi cũng đi theo sau. Đứng trước cửa, Bạch Tình Đình dặn dò cô thư ký:
— Nếu ngày mai tôi không đến thì gọi điện cho tôi nhé!
— Em biết rồi ạ! — cô thư ký đáp.
Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi rời khỏi tòa nhà của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, hai người đi đến bãi đỗ xe.
— Ông xã, em vừa nghĩ ra một chuyện! — Khi Bạch Tình Đình mở cửa xe, cô đột nhiên nói.
— Chuyện gì vậy? — Diệp Lăng Phi cũng mở cửa xe.
Bạch Tình Đình nói:
— Ông xã, anh có còn nhớ người đàn ông họ Đới đó không?
— Nhớ! — Diệp Lăng Phi đáp.
— Trưa nay, ông ta cho người mang thiệp mời tới, muốn em tham gia bữa tiệc của tập đoàn IPA! — Bạch Tình Đình nói — Em đã đưa thiệp mời cho phó tổng rồi, để anh ta đi thay!
— Ừm, anh biết rồi! — Diệp Lăng Phi gật đầu — Anh tin chuyện này chắc chắn là do việc riêng của Đới Vinh Cẩm. Bà xã, tạm thời không nói chuyện này nữa. Chiều mai chúng ta đến thành phố Đông Hải, ít nhất cũng phải ở đó đến sang năm, những chuyện này để sang năm rồi tính!
— Vâng! — Bạch Tình Đình trả lời.
Hai người lái xe đến nơi ở của Phương Linh. Khu này mới mở bán đầu năm nay, lúc đó Phương Linh đã mua một căn hộ ở đây. Xem ra quyết định khi đó của cô thật sáng suốt. Nếu biết giá nhà đất của thành phố Vọng Hải tăng nhanh như vậy, chỉ trong vòng một năm, giá căn hộ này đã tăng hơn 4000 nhân dân tệ. Hơn nữa, với tình hình này, giá nhà đất của thành phố Vọng Hải sẽ còn tiếp tục tăng.
Bên trong khu nhà của Phương Linh không có bãi đỗ xe riêng, chỉ có thể đỗ ven đường. Sau khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình xuống xe, Diệp Lăng Phi đi xung quanh tìm tòa nhà của Phương Linh.
— Ông xã, trước đây anh chưa từng tới đây sao? — Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, hỏi nhỏ.
— Anh đương nhiên là chưa từng tới! — Diệp Lăng Phi nói — Anh và cô Phương Linh này chỉ là quen nhau ở công ty bảo hiểm, cùng lắm là quan hệ đồng nghiệp, anh đến nhà cô ta làm gì chứ!
— Em chỉ tiện miệng hỏi thôi mà! — Bạch Tình Đình nói — Ông xã, anh đừng hiểu lầm, em thật sự không có ý gì khác đâu. Thật đấy!
— Kể cả anh có đến thì đã sao, anh cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Lát nữa gặp Phương Linh, em có thể hỏi thẳng cô ấy xem rốt cuộc anh và cô ta có quan hệ gì! — Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình nhõng nhẽo:
— Ông xã, kể cả có thật cũng chẳng sao cả. Một người đàn ông vừa có sự nghiệp, lại đẹp trai ngời ngời như ông xã em, có nhiều phụ nữ vây quanh cũng là chuyện bình thường, em…
— Được rồi, được rồi. Tình Đình, không biết hôm nay em làm sao thế, cứ nói với anh mấy câu kỳ quặc như vậy! — Diệp Lăng Phi ngắt lời — Nếu anh và cô Phương Linh đó thật sự có quan hệ, anh đã không dẫn em đến nhà cô ta, đúng không nào?
Bạch Tình Đình vội nói:
— Ông xã, em không có ý đó, em chỉ muốn quan hệ giữa chúng ta gần gũi hơn thôi. Nhưng em lại không biết nên nói thế nào, vì vậy mới nói ra những lời này. Ông xã, sau này em không nói như vậy nữa là được, anh đừng giận nhé!
— Anh giận gì chứ! Tình Đình, hôm nay em lạ thật đấy, cứ nói mấy câu nghe kỳ cục! — Diệp Lăng Phi nói — Anh nói lại lần nữa, anh và Phương Linh không có quan hệ gì hết!
Cuối cùng, Diệp Lăng Phi cũng tìm được căn hộ của Phương Linh. Cô ở trên tầng ba của một tòa nhà cao tầng. Khi họ tới nơi, Phương Linh đã mở sẵn cửa. Vừa nãy ở dưới lầu, Diệp Lăng Phi đã phải nói chuyện với cô qua chuông cửa tự động, nếu không thì hai người cũng không thể vào trong.
Khi Phương Linh nhìn thấy Bạch Tình Đình đứng ngay sau Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô thoáng nét thất vọng. Trước đó cô không hề biết Bạch Tình Đình cũng sẽ tới, cứ ngỡ chỉ có mình Diệp Lăng Phi đến thăm. Bây giờ tận mắt thấy hai người họ đi cùng nhau, Phương Linh cảm thấy việc gọi Diệp Lăng Phi tới đúng là một sai lầm.
— Phương Linh, đây là bà xã của tôi, Bạch Tình Đình! — Diệp Lăng Phi kéo tay Bạch Tình Đình vào phòng và giới thiệu.
Bạch Tình Đình đưa tay ra bắt tay Phương Linh, nói:
— Chào cô!
— Chào cô! — Phương Linh gượng cười, sau đó vội nói — Trong nhà bừa bộn quá, từ lần kết hôn trước… à, không nói nữa, hai người mau ngồi đi!
Phương Linh mời họ ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách. Bạch Tình Đình vừa ngồi xuống đã cảm thấy có gì đó không ổn, cô nhìn xuống đùi mình, trời ạ, một lớp bụi dày. Bạch Tình Đình nhíu mày, thầm nghĩ chắc chiếc váy của mình cũng dính đầy bụi mất thôi. Cô cảm thấy khó chịu, không thể tưởng tượng nổi Phương Linh lại lười đến mức ngay cả nhà mình cũng không dọn dẹp. Nhưng nghĩ lại, cô cũng có thể hiểu được tâm trạng của Phương Linh lúc này, bất cứ người phụ nữ nào sau khi trải qua chuyện như vậy, tâm trạng sao tốt cho nổi.
— Thật ngại quá! Nhà tôi chẳng có gì khác, chỉ còn nước khoáng thôi! — Phương Linh cầm ra hai chai nước khoáng, đặt lên bàn — Tôi chẳng mấy khi ra ngoài, cứ ở trong nhà suốt!
— Phương Linh, vừa nãy tôi ở văn phòng của Tình Đình, chúng tôi vừa nói chuyện của cô xong! — Diệp Lăng Phi nói — Vốn dĩ Tình Đình có việc, nhưng cô ấy vẫn muốn đến đây thăm cô!
Phương Linh quay sang Bạch Tình Đình, nói:
— Cảm ơn Bạch tổng!
— Cô đừng gọi tôi là Bạch tổng nữa, cô và chồng tôi là đồng nghiệp, cũng không phải người ngoài, cứ gọi tôi là Tình Đình được rồi! — Bạch Tình Đình nói — Phương Linh, tôi có thể nói chuyện riêng với cô một lát được không?
Phương Linh và Diệp Lăng Phi đều giật mình, không hiểu tại sao Bạch Tình Đình lại muốn nói chuyện riêng. Hôm nay Diệp Lăng Phi đã cảm thấy cô có gì đó không bình thường, cứ nói những lời kỳ quặc, bây giờ lại đưa ra yêu cầu như vậy. Hắn thật sự không hiểu Bạch Tình Đình rốt cuộc đang định làm gì.
Phương Linh nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn Bạch Tình Đình, cô gật đầu:
— Đương nhiên là được!
Bạch Tình Đình đứng dậy. Diệp Lăng Phi thấy dưới mông cô dính đầy bụi, hắn nghĩ chắc quần mình cũng không khá hơn. Hắn đưa tay phủi mông cho Bạch Tình Đình, hành động này lọt vào mắt Phương Linh, khiến cô đỏ bừng mặt. Đã rất lâu rồi cô không dọn dẹp nhà cửa vì tâm trạng không tốt. Vừa nãy thấy họ đến, cô chỉ lo mời họ ngồi mà quên mất phòng khách đầy bụi. Phương Linh bắt đầu cảm thấy ngượng, không dám nhìn Bạch Tình Đình, vội vàng đi vào phòng ngủ. Bạch Tình Đình theo ngay sau, vào trong rồi đóng cửa lại.
— Làm cái gì vậy, lại còn đòi nói chuyện riêng nữa!
Diệp Lăng Phi vốn chẳng sợ chuyện họ nói chuyện riêng. Người ta nói, cây ngay không sợ chết đứng. Giữa hắn và Phương Linh vốn chẳng có gì, nếu nói có chút mập mờ, thì đó cũng là chuyện của trước đây rồi. Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi tới cửa sổ, mở ra rồi vươn người ra ngoài. Hắn rút một điếu thuốc, vừa châm lửa vừa đưa mắt nhìn quanh khu nhà.
Khi vào phòng ngủ, Phương Linh ngồi xuống giường, tỏ ra ngại ngùng:
— Tâm trạng tôi không tốt, nhà cửa cũng chẳng dọn dẹp gì, để cô chê cười rồi!
Bạch Tình Đình cười nói:
— Chuyện này rất bình thường, phụ nữ chúng ta đều trọng tình cảm, đâu giống như đám đàn ông, đi đến đâu là có gái bâu đến đó!
Nói rồi, Bạch Tình Đình đi tới chiếc bàn trong phòng, thấy trên bàn có một quyển album nhỏ. Cô hỏi:
— Tôi có thể xem quyển album này không?
— À, tất nhiên là được! Tôi vốn định đốt nó đi rồi, để khỏi nhìn thấy lại phiền lòng. Nhưng mãi không có thời gian nên cứ vứt ở đó! — Phương Linh nói.
Bạch Tình Đình cầm album lên lật xem, đây là album cưới của Phương Linh và chồng cô ấy. Hầu như ai đã kết hôn đều có một quyển như vậy. Xem xong, cô đặt xuống, miệng nói:
— Chồng của cô đẹp trai quá!
— Nói chính xác thì chúng tôi chỉ gặp nhau chính thức có vài lần! — Phương Linh cười khổ — Có tình cảm hay không, thật sự tôi cũng không biết nữa. Tôi và anh ta gặp nhau có ba lần thì đã quyết định kết hôn. Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, album ảnh cưới cũng chụp rồi, đăng ký kết hôn cũng xong. Bây giờ nghĩ lại thật nực cười, còn lại chúng tôi toàn liên lạc qua điện thoại. Kết quả là tôi lại ngu ngốc đi đăng ký kết hôn với anh ta! Haiz, không nói nữa!
Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Phương Linh, nắm lấy tay cô, nói:
— Phương Linh, nói thế nào nhỉ, chúng ta coi như là lần đầu gặp mặt. Nhưng không hiểu sao lúc nghe ông xã tôi nhắc tới chuyện của cô, tôi lại không kìm được muốn đến đây thăm cô. Chúng ta đều là phụ nữ, hiểu rõ lòng nhau. Đừng nói cô, ngay cả tôi và chồng tôi quen biết đã lâu, tôi vẫn luôn cảm thấy dù anh ấy chỉ xa tôi một ngày thôi, tôi đã có cảm giác không an toàn rồi!
Nghe vậy, Phương Linh ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tình Đình, không hiểu hỏi:
— Bạch tổng, à không, Tình Đình, câu nói này của em khiến chị không hiểu. Chị thấy Diệp Lăng Phi rất tốt mà! Tại sao em lại có cảm giác như vậy? Đối với chị, anh ấy rất có trách nhiệm, là người có thể làm chỗ dựa cho phụ nữ cả đời!
— Lúc đầu em cũng nghĩ vậy, bây giờ cũng thế. Đương nhiên anh ấy là người có trách nhiệm, đối với em cũng rất tốt. Nhưng chính vì người đàn ông của em quá ưu tú, quá xuất sắc, nên em mới có cảm giác sẽ có một ngày anh ấy rời xa em. Bên ngoài ông xã em có không ít phụ nữ, chuyện này em đều biết cả. Nhưng em lại không thể nói ra, em sợ nếu làm vậy, ngược lại sẽ khiến anh ấy rời xa em! — Bạch Tình Đình thở dài — Thật ra, làm phụ nữ chúng ta cũng đâu có dễ dàng gì!
Phương Linh cảm thấy Bạch Tình Đình có vẻ rất đau khổ, cô liền vội vàng an ủi:
— Chị nghĩ Diệp Lăng Phi sẽ không làm những chuyện như vậy đâu! Ít nhất đối với chị, người đàn ông như anh ấy rất đáng tin cậy để em dựa vào. Chị và Diệp Lăng Phi từng là đồng nghiệp, chị có thể cảm nhận được anh ấy là một người đàn ông rất có trách nhiệm với gia đình. Anh ấy đã từng nhắc tới em đó Tình Đình, chị cảm nhận được rằng trong lòng anh ấy, em là duy nhất!
— Thật không ạ? — Bạch Tình Đình ngẩng đầu, nhìn Phương Linh — Phương Linh, chị thật sự nghĩ như vậy sao?
— Ừm! — Phương Linh gật đầu — Đương nhiên rồi!
Bạch Tình Đình nói:
— Phương Linh, nói thế nào bây giờ, làm phụ nữ chúng ta thật không dễ dàng. Chị gặp phải chuyện như vậy, em cũng rất thông cảm. Hôm nay tuy là lần đầu gặp nhau, nhưng em lại cảm thấy chị em mình rất có duyên, rất tâm đầu ý hợp. Nếu sau này có chuyện gì phiền lòng, không vui đều có thể nói với em nhé. Em thích người thẳng thắn như chị!
Phương Linh cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Cô là ai chứ, cùng lắm chỉ là một người phụ nữ bình thường, dù là giám đốc của công ty bảo hiểm Dân An, nhưng làm sao so sánh được với tổng tài của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ như Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình ở trên cao vời vợi, người bình thường muốn làm quen còn chưa chắc đã được để ý. Vậy mà hôm nay cô ấy lại nói với mình những lời này, còn nói hai người có duyên. Phương Linh là người từng trải, lập tức hiểu ra đây là một cơ hội tốt. Ít nhất sau này khi tự giới thiệu, cô có thể nói mình và Bạch Tình Đình là bạn tốt, như vậy cũng có thể nâng cao giá trị bản thân. Phương Linh lập tức nói:
— Tôi cũng cảm thấy tôi và Bạch tổng, à, chị và em Tình Đình, chị…
Bạch Tình Đình và Phương Linh cứ ngồi trong phòng nói chuyện. Diệp Lăng Phi đợi bên ngoài đã hút hết bốn điếu thuốc mà vẫn chưa thấy họ ra. Hắn bắt đầu thắc mắc, không biết hai người họ nói gì mà lâu như vậy. Đợi thêm một lúc nữa vẫn không thấy ai ra, hắn ngồi không yên. Hắn đứng dậy, đi tới trước cửa phòng ngủ, đưa tay gõ cửa. Cửa mở ra, Bạch Tình Đình đứng ngay trước mặt.
— Bà xã, không còn sớm nữa, chúng ta về thôi! — Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình gật đầu:
— Được rồi, em và Phương Linh cũng nói chuyện xong rồi. Ông xã, chúng ta về nhà thôi!
Diệp Lăng Phi nhìn sang Phương Linh, thấy trên mặt cô nở một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với vẻ mặt lúc nãy, cứ như hai người khác nhau. Hắn không biết Bạch Tình Đình đã nói gì với Phương Linh, nhưng ở đây không tiện hỏi, đành giấu thắc mắc trong lòng, đợi lúc khác sẽ hỏi lại vợ.
Nghe thấy họ muốn về, Phương Linh vội vàng tiễn ra tận cửa. Lúc họ sắp đi, Phương Linh còn nói nhỏ với Diệp Lăng Phi:
— Diệp Lăng Phi, anh phải đối tốt với em Tình Đình, đừng có ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa! Em Tình Đình cũng không sung sướng gì đâu!
— Em Tình Đình?
Câu nói này làm Diệp Lăng Phi sững người. Từ khi nào mà Bạch Tình Đình lại trở thành "em" của Phương Linh vậy? Hắn gật đầu với Phương Linh:
— Tôi biết rồi!
Nói xong, hắn đi xuống lầu. Sau khi ra khỏi khu nhà, Diệp Lăng Phi mới hỏi Bạch Tình Đình:
— Bà xã, em đã nói gì với Phương Linh vậy? Anh thấy cô ta như biến thành một người khác hẳn.
— Em có nói gì đâu! Em chỉ nói với chị ấy, làm phụ nữ chúng em đều không dễ dàng gì! — Bạch Tình Đình cười, nói — Phụ nữ chúng em đều bị đàn ông các anh bắt nạt, ông xã, không phải em cũng bị anh bắt nạt đó sao?
— Bà xã, anh bắt nạt em khi nào chứ? — Diệp Lăng Phi nói — Hình như từ trước đến nay, toàn là em bắt nạt anh thì phải!
Bạch Tình Đình bĩu môi:
— Ông xã, anh lại đang bắt nạt em đấy!
— Anh đâu có, anh đang trao đổi vấn đề với em mà! — Diệp Lăng Phi ôm lấy eo thon của Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng nói — Bà xã, nói anh nghe đi, rốt cuộc em đã nói gì với Phương Linh vậy?
Bạch Tình Đình cười:
— Ông xã, vậy thì em càng không nói cho anh biết. Đó là chuyện riêng giữa em và chị ấy, chỉ phụ nữ mới được nghe thôi. Nhưng mà, điều em có thể nói với anh là, cô gái Phương Linh này cũng tốt đấy!
Bạch Tình Đình không giải thích thêm, nhanh chóng đi về phía xe của mình rồi lên xe. Diệp Lăng Phi cũng lên theo, nhưng trong đầu hắn cứ luẩn quẩn câu hỏi vợ mình đã nói gì với Phương Linh. Thật ra, Diệp Lăng Phi hoàn toàn không nghĩ tới một điểm, lòng dạ phụ nữ chỉ có phụ nữ mới hiểu. Bạch Tình Đình không công khai phản đối như trước, nhưng không có nghĩa là cô để mặc cho Diệp Lăng Phi muốn làm gì thì làm bên ngoài. Cô chỉ cần nói với Phương Linh về cảm nhận của những người phụ nữ, trong lòng Phương Linh đã tự có suy tính. Vốn dĩ Phương Linh cũng có chút cảm tình với Diệp Lăng Phi, nhưng sau khi nghe những lời của Bạch Tình Đình, cô càng không thể biểu hiện ra chút tình cảm ấy nữa.
Bạch Tình Đình là một người phụ nữ rất lợi hại. Chỉ là, khi đối diện với Diệp Lăng Phi, cô hoàn toàn không có cơ hội để thể hiện hết bản lĩnh của mình.
Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình lái xe về biệt thự. Chu Hân Mính đã sớm ở đó đợi hắn. Vừa thấy Diệp Lăng Phi về, Chu Hân Mính vội chạy ra đón.
— Bố nói hôm nay anh bị người ta hành hung. Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? — Chu Hân Mính sốt sắng hỏi.
Bạch Tình Đình hoàn toàn không biết chuyện này, nghe Chu Hân Mính hỏi vậy, sắc mặt cô liền thay đổi, vội vàng hỏi:
— Ông xã, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
— Không có gì, không có gì! — Diệp Lăng Phi ôm eo cả Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình, ba người cùng ngồi xuống sô pha. Hắn kể lại chuyện ẩu đả với Tưởng Nhạc Dương cho hai người nghe. Nghe xong, cả hai đều sợ hãi. Nếu tên cầm súng đó thật sự nổ súng, mà bắn trúng thì không biết hậu quả sẽ thế nào.
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ không có gì to tát, nói:
— Anh nói với hai em, chẳng có gì phải lo cả, anh chỉ muốn dạy dỗ ba tên khốn đó thôi, nhất là cái tên cháu của cục trưởng Chu!
— Ông xã, sau này anh phải cẩn thận một chút! Anh đừng quên, bây giờ anh có tới hai bà vợ đấy! — Bạch Tình Đình nói.
— Anh biết rồi mà! — Diệp Lăng Phi đứng lên — Bây giờ anh lên lầu thay quần áo, lát nữa xuống ngay!
— Vâng! — Bạch Tình Đình nói.
Sau khi Diệp Lăng Phi lên lầu, Bạch Tình Đình ghé sát vào tai Chu Hân Mính:
— Hân Mính, hôm nay tớ đã biến một tình địch của chúng ta thành bạn rồi đấy!
Chu Hân Mính ngơ ngác, không hiểu ý của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình liền kể lại toàn bộ chuyện hôm nay cô và Diệp Lăng Phi đến nhà Phương Linh. Nói xong, cô nói thêm:
— Tớ thấy cô Phương Linh đó chắc chắn có ý với Diệp Lăng Phi rồi, tớ cảm nhận được. Nếu cứ cấm đoán anh ấy qua lại với phụ nữ thì cũng không phải cách hay. Hân Mính, tớ muốn thay đổi chiến lược một chút. Thay vì tiêu diệt kẻ địch, chi bằng biến họ thành bạn mình. Ví dụ như Lý Khả Hân, chúng ta có thể…
Bạch Tình Đình thì thầm bên tai Chu Hân Mính. Chu Hân Mính liên tục gật đầu, tỏ ra rất tán đồng với kế hoạch của bạn mình.