Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 982: CHƯƠNG 982: SỰ QUAN TÂM CỦA EM CÒN CHƯA ĐỦ!

Diệp Lăng Phi bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Tiểu Triệu lẽo đẽo theo sau. Khi ra đến cửa đồn cảnh sát hình sự, Tiểu Triệu đuổi kịp Diệp Lăng Phi.

- Diệp ca, ba người đó xử lý thế nào ạ?

- Cậu yên tâm đi!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tưởng Nhạc Dương sẽ chủ động phối hợp với bên cảnh sát hình sự các cậu. Nhớ kỹ, anh chỉ muốn một mình tên khốn cầm súng kia vào tù, còn Tưởng Nhạc Dương thì cứ thẩm vấn qua loa đến trưa, tối thả ra là được, đừng ép cho cha của tên Tưởng Nhạc Dương đó phải nổi điên. Anh thì không sao, nhưng anh lo mấy người các cậu gặp phiền phức, chuyện này nên biết điểm dừng là được rồi. Anh thấy tên Tưởng Nhạc Dương cũng biết sợ rồi, coi như chấm dứt ở đây.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Tiểu Triệu vội vàng gật đầu:

- Diệp ca, em hiểu rồi!

Diệp Lăng Phi rời khỏi đại đội cảnh sát hình sự, những chuyện sau đó hắn cũng không bận tâm nữa.

Diệp Lăng Phi tin rằng Tưởng Nhạc Dương biết phải làm thế nào. Hắn lái xe đến tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Vừa vào bãi đỗ xe của tập đoàn, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Phương Linh, trong điện thoại, cô lại khóc sướt mướt.

- Phương Linh này, rốt cuộc cô bị làm sao vậy, mấy ngày rồi mà vẫn chưa bình tĩnh lại được sao?

Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, cười nói:

- Chuyện này ai gặp phải cũng không dễ chịu thật, nhưng đã qua mấy hôm rồi, ít nhất cô cũng phải ổn định lại tâm trạng chứ, đừng lúc nào cũng nghĩ đến nó. Cô phải nghĩ rằng, gã đàn ông đó không cưới cô, đó là tổn thất của anh ta. Một cô gái như cô mà còn lo không tìm được chồng tốt sao?

- Tôi vẫn nghĩ không ra rốt cuộc mình đã sai ở đâu, vì sao anh ta lại bỏ đi chứ?

Phương Linh nói với vẻ khó hiểu:

- Tôi biết tôi và anh ta kết hôn hơi vội, nhưng dù anh ta có đi thì cũng nên báo cho tôi một tiếng chứ. Bây giờ tôi vẫn đang bực mình về gã đàn ông đó, thật sự quá ghê tởm, để tôi mang tiếng đã kết hôn rồi mà lại không có hôn lễ, đây là chuyện quái quỷ gì cơ chứ!

- Phương Linh, đó là chuyện riêng của cô rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Cô càng nghĩ chỉ càng thêm phiền não thôi, nghe tôi này, xin nghỉ phép dài hạn, đi du lịch một chuyến cho khuây khỏa đi!

- Để tôi suy nghĩ đã!

Phương Linh nói.

- Diệp đại ca, anh không thể đến thăm tôi được sao, bây giờ tôi đang thấy rất yếu đuối!

- Bây giờ tôi còn đang bận nhiều việc lắm, không phải cô không biết tôi đã kết hôn rồi sao!

Diệp Lăng Phi nói.

- Thế này đi, chờ tôi xử lý xong công việc rồi nói sau.

- Vậy cũng được.

Phương Linh có vẻ hơi uể oải:

- Bây giờ tôi thực sự cảm thấy rất không thoải mái, cả ngày cứ thui thủi ở nhà khó chịu chết mất. Tôi không còn mặt mũi nào ra ngoài gặp người ta nữa, cũng không có ai đến thăm tôi cả, tôi…!

Diệp Lăng Phi nghe Phương Linh lại bắt đầu lảm nhảm, vội vàng ngắt lời:

- Thế này đi, để tôi xem chiều nay có rảnh không, đến lúc đó rồi tính, bên tôi cũng có chút việc khó khăn cần giải quyết.

Kết thúc cuộc gọi với Phương Linh, Diệp Lăng Phi xuống xe, thở dài một hơi. Đối với Phương Linh, hắn vẫn không hề có ý muốn tiếp cận, luôn cảm thấy quá thân mật với cô không phải là chuyện tốt, nhưng đôi khi lại không thể trơ mắt đứng nhìn. Diệp Lăng Phi tạm thời gạt chuyện này ra sau đầu, điều cần suy nghĩ bây giờ là những tấm ảnh chụp mình với Lý Khả Hân. Lúc hắn tới thì Bạch Tình Đình vừa nói chuyện xong với giám đốc một bộ phận, ngay khi vị giám đốc kia vừa đi ra thì Diệp Lăng Phi cũng đến cửa. Hắn đi thẳng vào phòng làm việc của Bạch Tình Đình, thấy cô đang cầm một chiếc cốc, định đi rót nước.

- Bà xã, để anh!

Diệp Lăng Phi cầm lấy chiếc cốc từ tay Bạch Tình Đình, đi tới máy lọc nước, rót một cốc rồi đặt lên bàn làm việc của cô.

- Ông xã, Tiêu Tiếu tìm anh có chuyện gì vậy?

Bạch Tình Đình ngồi trên ghế, vắt chéo chân, cổ tay áo khoác ngoài màu lam nhạt để lộ ra chiếc áo sơ mi trắng bên trong. Khi đi làm, cô luôn mặc đồ công sở.

- Không có gì đâu, chỉ là cái tên Tưởng Nhạc Dương mà Vu Tiêu Tiếu hay nhắc tới muốn đến thành phố Vọng Hải tìm em ấy, Tiêu Tiếu nhờ anh đến làm lá chắn thôi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Nhưng mọi chuyện đã giải quyết xong cả rồi, không sao nữa đâu!

- Vâng, vậy là tốt rồi!

Bạch Tình Đình cầm cốc nước trên bàn, uống một ngụm rồi đặt xuống. Cô mở ngăn kéo, lấy ra một phong bì, đặt lên bàn rồi nói:

- Ông xã, đồ ở đây, anh tự xem đi!

Diệp Lăng Phi cầm lấy phong bì, cảm thấy số ảnh chụp bên trong không ít.

Hắn vươn tay vỗ nhẹ vai Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, nào, nhường chỗ cho anh!

- Vậy em ngồi đâu?

Bạch Tình Đình lầm bầm, vẻ mặt có chút không tình nguyện. Cô đứng dậy, Diệp Lăng Phi ngồi vào ghế của cô, vỗ vỗ lên đùi mình, nói:

- Còn ngồi đâu được nữa, đương nhiên là ngồi trên đùi anh rồi!

Bạch Tình Đình bật cười:

- Ông xã, em không ngồi đâu, ngồi vậy ngại lắm!

Diệp Lăng Phi kéo tay Bạch Tình Đình, ôm cô vào lòng, một tay vòng qua eo cô, tay kia lấy mấy bức ảnh ra khỏi phong bì, đặt lên mặt bàn sáng bóng. Tay phải Bạch Tình Đình ôm cổ Diệp Lăng Phi, mắt nhìn xuống những tấm ảnh trên bàn.

- Bà xã, em thấy không, những bức ảnh này đều được chụp trước cửa quán bar của Lý Khả Hân đó!

Diệp Lăng Phi cầm lên một tấm, đó là lần trước hắn đi tìm Lý Khả Hân, vừa hay có cả Trương Tuyết Hàn ở đó, ba người họ cùng nhau đi ra khỏi quán bar. Trong ảnh có Trương Tuyết Hàn, nhưng cô và Diệp Lăng Phi vẫn giữ một khoảng cách, ngược lại hắn và Lý Khả Hân thì trông rất thân mật, bất kỳ ai nhìn thấy bức ảnh này đều sẽ suy diễn về quan hệ giữa hai người.

Diệp Lăng Phi cầm bức ảnh, nói:

- Bà xã đại nhân, em thấy thế nào?

- Em còn có thể thấy thế nào được. Ông xã nói sao thì là vậy thôi!

Bạch Tình Đình ghé sát mặt Diệp Lăng Phi, cố ý dùng má mình cọ nhẹ lên mặt hắn, cô nũng nịu nói:

- Bây giờ em đã thế này rồi, làm gì có quyền lên tiếng nữa chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Bà xã, em đang trách anh đấy à!

- Em không dám đâu!

Bạch Tình Đình dịu dàng nói.

- Bây giờ em không dám chọc giận anh, ai biết chọc giận anh thì sẽ có hậu quả gì. Em cũng không muốn bị như lần trước đâu, người ta cả một thời gian dài không đi lại được, giọng thì khàn đặc, đều là chuyện tốt ông xã làm đó!

Diệp Lăng Phi đặt tấm ảnh xuống, tay phải đặt lên nơi mềm mại giữa hai chân cô, khẽ nắm lấy qua lớp quần, nói:

- Sao nào, có phải đang trách tội anh không?

- Không có đâu, em cũng biết là em làm anh bực mình!

Bạch Tình Đình nói.

- Em chỉ lo nếu ông xã làm lại một lần như vậy, em thật sự không chịu nổi đâu. Ông xã, em biết lỗi rồi, anh đừng nhắc lại nữa!

Bạch Tình Đình nói đến đây, ghé môi sát vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:

- Ông xã, em nghĩ lần này chúng ta đến thành phố Đông Hải nên ở lại lâu hơn mấy ngày, chỉ có ba chúng ta thôi. Em muốn nhanh chóng mang thai con của anh!

Những lời này của Bạch Tình Đình như một sự khiêu khích trắng trợn, khiến ngọn lửa trong lòng Diệp Lăng Phi lập tức bùng lên. Tay phải hắn cởi thắt lưng của cô ra, lần vào bên trong, Bạch Tình Đình vội vàng nũng nịu:

- Ông xã, đây là công ty, không nên như vậy, nếu anh muốn thì về nhà cũng được, a, còn có Hân Mính ở bên nữa, em lo ông xã…!

Diệp Lăng Phi không đáp lời, chỉ cúi xuống hôn lên môi Bạch Tình Đình. Cô ngại đây là công ty, lo lắng hình tượng của mình, không dám để Diệp Lăng Phi thân mật. Hai chân cô kẹp chặt, muốn ngăn cản bàn tay đang tác quái của hắn, nhưng cuối cùng cũng thất bại. Bạch Tình Đình chỉ cảm thấy cả người bị Diệp Lăng Phi khuấy động đến dục vọng bừng lên, cô cắn chặt môi, không để mình phát ra tiếng rên rỉ. Diệp Lăng Phi không chịu bỏ qua, kéo cả quần dài và quần lót của cô xuống đến giữa đùi, để lộ cặp mông căng tròn quyến rũ. Thấy Diệp Lăng Phi muốn ân ái với mình ngay tại phòng làm việc, cô vội nói:

- Ông xã, khoan đã, để em… em gọi điện nói cho thư ký một tiếng!

Bạch Tình Đình nhân lúc Diệp Lăng Phi đang tự cởi thắt lưng, cầm lấy điện thoại, gọi cho thư ký, dặn rằng chiều nay không được để bất kỳ ai vào phòng làm việc, có chuyện gì thì cứ để mai hãy nói. Sau khi dặn dò xong, Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi bế đặt lên bàn làm việc. Hàm răng cô cắn chặt, không để mình phát ra một tiếng rên rỉ nào…

Vốn dĩ Diệp Lăng Phi định buổi chiều đến chỗ Phương Linh, nhưng bận rộn một hồi trong phòng làm việc của Bạch Tình Đình đã làm chậm trễ mất một khoảng thời gian, cuối cùng vẫn là Phương Linh gọi điện tới. Khi đó, Diệp Lăng Phi đang đánh golf trong phòng làm việc của Bạch Tình Đình, đây là một trò tiêu khiển, cả bóng và gậy đều là do hắn mua để ở đây. Hắn dùng cốc giấy làm lỗ, dùng gậy nhẹ nhàng đánh quả bóng chui vào bên trong. Bạch Tình Đình ngồi trên sofa, ánh mắt chan chứa nhu tình nhìn Diệp Lăng Phi. Sắc xuân trên gương mặt cô vẫn chưa tan hết, việc vụng trộm đầy kích thích trong phòng làm việc khiến cô cảm thấy hưng phấn lạ kỳ. Trên đôi môi cô vẫn còn lưu lại vết răng, là dấu tích do khi nãy cô đã cố sức cắn môi để lại.

Bạch Tình Đình cũng không rõ lúc mình đạt cao trào có phát ra tiếng rên rỉ nào không, không biết nữ thư ký có nghe thấy không, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô cũng bất chấp tất cả. Toàn bộ thân thể đều bị Diệp Lăng Phi lấp đầy, trong lòng cũng chỉ có một mình hắn. Phụ nữ rất dễ bị cuốn hút, dễ bị tình cảm làm cho mê muội, nếu là lúc tỉnh táo, chắc chắn cô sẽ không bao giờ làm chuyện này. Nhưng sự thật là cô đã ân ái với chồng mình trong phòng làm việc, lúc đó, hai chân cô cố sức kẹp chặt, cô trân trọng mỗi một khoảnh khắc, mỗi cơ hội triền miên với Diệp Lăng Phi, hy vọng có thể mau chóng mang thai đứa con của hai người.

- Bà xã, thế nào, anh đây chính là một gậy vào lỗ đó!

Sau khi đánh được một đường bóng đẹp, Diệp Lăng Phi có chút đắc ý, ra hiệu cho Bạch Tình Đình xem. Trên gương mặt thanh lệ thoát tục, trắng nõn nà của Bạch Tình Đình hiện lên một nụ cười ngọt ngào, cô nhẹ nhàng nói:

- Dạ, ông xã, anh đánh hay lắm. Hôm nào chúng ta cùng đi dã ngoại đánh golf đi, cha em rất thích đánh golf, để anh so tài với cha em nhé!

- Anh đánh không lại nhạc phụ đâu, ông ấy thì suốt ngày chơi, anh làm gì có thời gian mà chơi!

Diệp Lăng Phi nhặt quả bóng lại, nói:

- So golf với nhạc phụ, chẳng phải là anh tự rước nhục vào thân sao!

- Anh sợ à!

Bạch Tình Đình cười nói.

- Ông xã, em ủng hộ anh, em tin rằng ông xã nhất định có thể thắng cha em!

Bạch Tình Đình vừa dứt lời, điện thoại di động của Diệp Lăng Phi đang để trước mặt cô bỗng đổ chuông. Bạch Tình Đình cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua rồi nói:

- Ông xã, là cuộc gọi của một người phụ nữ tên Phương Linh!

- Phương Linh ư?

Diệp Lăng Phi vừa đánh quả bóng đi, nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn cầm gậy đi tới, nhận điện thoại.

- Diệp đại ca, anh đang ở đâu vậy, không phải anh nói chiều nay sẽ tới sao?

Phương Linh hỏi.

- Tôi có nói vậy sao?

Diệp Lăng Phi đáp.

- Tôi nhớ là tôi không nói chiều nay nhất định sẽ qua. Ừm, bây giờ tôi đang ở công ty của bà xã, đang chơi bóng với vợ tôi!

Phương Linh ở đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó cô đáp:

- Tôi biết rồi, tôi không làm phiền anh nữa!

Diệp Lăng Phi dập máy, khẽ thở dài. Bạch Tình Đình hỏi:

- Ông xã, người phụ nữ đó là ai vậy?

- Là một đồng nghiệp ở công ty cũ của anh, lần trước tình cờ gặp lại. Cô gái ấy cũng rất đáng thương, một ngày trước khi kết hôn bị chồng chưa cưới bỏ rơi, chính xác hơn là đối tượng sắp cưới của cô ấy đột nhiên mất tích. Vừa rồi cô ấy gọi cho anh, hy vọng anh có thể đến gặp cô ấy. Nói sao nhỉ, những chuyện thế này không tham gia vào thì tốt hơn, lỡ chồng cô ấy nhìn thấy lại tưởng giữa anh và vợ anh ta có chuyện gì đó!

Bạch Tình Đình nghe xong, “xì” một tiếng, cười nói:

- Ông xã, sao anh lại nói vậy chứ, bây giờ cô gái kia tâm trạng không tốt, đương nhiên phải quan tâm một chút rồi!

Diệp Lăng Phi ngẩn người, khó hiểu nhìn Bạch Tình Đình, hỏi:

- Bà xã, em nói vậy là có ý gì?

- Ý em là nếu người ta đã chủ động gọi điện cho anh, nói không chừng là muốn ông xã giúp đỡ gì đó!

Bạch Tình Đình nói.

- Trước đây em phản đối việc ông xã tiếp xúc với những người phụ nữ khác, nhưng em không nói là không cho phép anh đi giúp đỡ bạn bè. Bản thân em cũng hay hờn dỗi trẻ con, ông xã luôn nhường nhịn em!

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, trong lòng có chút kỳ lạ, sao cô lại nói những lời này với mình. Phản ứng của Bạch Tình Đình hôm nay đã khiến hắn rất ngạc nhiên rồi. Cô thấy những bức ảnh của mình và Lý Khả Hân mà không nổi giận, giờ lại nghe cô nói như vậy, Diệp Lăng Phi càng cảm thấy không thể hiểu nổi. Hắn đưa tay phải đặt lên trán Bạch Tình Đình.

- Ông xã, anh làm gì vậy?

Bạch Tình Đình rất kỳ quái, hỏi.

- Không có gì, anh chỉ cảm thấy thái độ của em hôm nay hơi khác thường!

Diệp Lăng Phi nói.

- Sao tự dưng em lại nói những lời này?

- Ông xã, cái này thì có gì đâu!

Bạch Tình Đình rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, ôn nhu nói:

- Trước đây em không bao giờ chịu suy nghĩ kỹ, cứ như một đứa trẻ con vậy. Thật ra nếu nghĩ lại, sự quan tâm của em dành cho ông xã vẫn chưa đủ, phải nói là em chưa ủng hộ anh hết mình. Ông xã, em muốn hai chúng ta gắn bó hơn nữa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!