Khi Chu Hồng Sâm gọi điện tới cho Diệp Lăng Phi thì anh đang ở trong phòng làm việc của Tiểu Triệu. Lúc này Diệp Lăng Phi đang uống trà, nói chuyện phiếm với Tiểu Triệu. Anh rút điện thoại ra, vừa nhìn đã thấy số của Chu Hồng Sâm. Diệp Lăng Phi bèn quay sang nói với Tiểu Triệu:
- Điện thoại của bí thư Chu, anh ra ngoài nghe một lát!
Tiểu Triệu vội vàng đứng dậy, nói:
- Diệp đại ca, anh cứ ngồi đây đi. Em đi xem ba tên oắt con đó thế nào rồi!
Tiểu Triệu quả thật rất biết ý, vừa biết Chu Hồng Sâm gọi điện cho Diệp Lăng Phi, hắn bèn nhường cả phòng làm việc của mình lại cho anh, còn bản thân thì đi ra ngoài, đóng cửa lại. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, đầu dây bên kia vọng lại tiếng của Chu Hồng Sâm:
- Tiểu Diệp, vừa nãy bố cũng đã nói chuyện với bí thư Tưởng rồi, bí thư Tưởng cũng đã nhận ra con trai ông ấy làm như vậy là không đúng. Nhưng Tưởng Nhạc Dương là con trai độc nhất của bí thư Tưởng, hơn nữa lần này cũng không phải nó định dùng súng bắn con. Tiểu Diệp, con xem có thể không tính toán với Tưởng Nhạc Dương nữa được không?
- Bí thư Chu, chìa khóa của chuyện này vẫn phải xem thái độ của Tưởng Nhạc Dương thế nào!
Diệp Lăng Phi dang rộng hai chân, ngồi trên ghế. Hắn châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi nói:
- Con đã nói rồi, con chỉ quan tâm đến tên khốn cầm súng định bắn con thôi. Con không cần biết nhà hắn có thế lực cỡ nào, con cũng phải bắt hắn ngồi tù bóc lịch, chịu sự trừng phạt của pháp luật. Con thấy yêu cầu này của con không hề quá đáng chút nào.
Ở sở cảnh sát, Diệp Lăng Phi không thể gọi Chu Hồng Sâm là bố vợ mà chỉ xưng hô là bí thư Chu. Chu Hồng Sâm vốn không hề để ý cách xưng hô của Diệp Lăng Phi. Bây giờ, mọi sự chú ý của ông đều tập trung vào việc Diệp Lăng Phi sẽ xử lý chuyện của Tưởng Nhạc Dương ra sao, vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Chu Hồng Sâm vội vàng đáp:
- Tiểu Diệp, ý của bí thư Tưởng cũng là như vậy!
- Ý của ông ta thế nào, con không quan tâm. Nhưng cái thằng Tưởng Nhạc Dương, con cũng không thể cứ thế mà tha cho nó. Con muốn nó phải cúi đầu nhận sai, xin lỗi con, hơn nữa còn phải bảo đảm sau này tuyệt đối không được diễu võ dương oai trước mặt con nữa!
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Nếu không, con sẽ không để yên chuyện này đâu. Bí thư Chu, con hy vọng bố có thể nói với lão già họ Tưởng đó một câu, thái độ của Tưởng Nhạc Dương quyết định nó phải ở đây bao lâu, con không đảm bảo mình sẽ thay đổi chủ ý đâu!
Chu Hồng Sâm đồng ý:
- Bố biết rồi!
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, sau đó đi ra khỏi phòng làm việc của Tiểu Triệu. Tiểu Triệu không đi đâu cả mà đứng ngay ngoài hành lang, vừa thấy Diệp Lăng Phi đi ra, hắn vội vàng chạy lại gần:
- Diệp đại ca, anh muốn đi đâu?
- Đi, đi xem ba tên trời đánh đó thế nào rồi.
Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Tiểu Triệu dẫn đường tới phòng thẩm vấn. Chưa tới nơi, chỉ ở bên ngoài thôi đã nghe thấy tiếng Tưởng Nhạc Dương hét lớn từ bên trong vọng ra:
- Chúng mày dám bắt tao à? Chúng mày biết tao là ai không hả?
- Mày là ai thì liên quan gì tới tao!
Diệp Lăng Phi mở cửa phòng thẩm vấn, bước vào. Tiểu Triệu đi ngay sau lưng anh. Đợi Diệp Lăng Phi vừa vào trong, gã mặc đồ trắng kia mắt long lên sòng sọc, hắn chỉ được đưa vào bệnh viện sơ cứu vết thương ngoài da. Vì chiếc áo trắng bên ngoài bị máu nhuốm đỏ nên đã cởi ra, để lộ chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói bên trong.
Gã thanh niên đó vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, ánh mắt đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống, chằm chằm nhìn anh mà chửi:
- Mày cứ đợi đấy! Tao sẽ cho mày sống không bằng chết!
Nghe xong, Diệp Lăng Phi vẫy tay với Tiểu Triệu:
- Bảo người của cậu ra ngoài hết đi! Anh nghĩ mình phải từ từ nói chuyện với ba vị công tử đây!
Tiểu Triệu gật đầu, gọi hai viên cảnh sát trong phòng ra ngoài. Khi Tiểu Triệu ra khỏi phòng, hắn còn cẩn thận đóng cửa lại. Trong phòng thẩm vấn lúc này chỉ còn lại Diệp Lăng Phi và ba tên thanh niên. Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt gã thanh niên vừa chửi mình, nhắm thẳng mặt gã mà tát liên tiếp ba bốn cái, đánh tới mức cả khuôn mặt gã sưng vù lên, máu tươi từ trong miệng trào ra.
Diệp Lăng Phi đánh như thế vẫn chưa hả giận, hắn nhấc chân lên, đá thẳng vào bụng dưới của gã thanh niên. Gã này đã bị còng hai tay lại với nhau, nên khi Diệp Lăng Phi tung cú đá, hắn còn chẳng kịp phản ứng, bị đá lăn ra đất, chiếc ghế không được cố định cũng đổ sập.
- Mẹ kiếp! Mày đúng là thứ chó chết không biết sống chết, đã chạy tới thành phố Vọng Hải này mà còn ngông cuồng sủa bậy. Mày đúng là tự tìm cái chết!
Diệp Lăng Phi dùng ngón trỏ chỉ vào mặt gã thanh niên đang nằm im dưới đất, chửi rủa:
- Đồ thỏ đế nhà mày, đừng tưởng ở trên tỉnh quen thói ngông cuồng ngang ngược rồi thì chạy tới thành phố Vọng Hải này cũng to mồm được. Bố mày nói cho mày biết, ở Vọng Hải này tao giết mày dễ như giết một con kiến. Trước mặt tao thì cậu mày, cái gì mà Chu cục trưởng ấy, chẳng là cái thá gì. Lần này tao không cho mày chết thì tao cùng họ với mày!
Diệp Lăng Phi nhổ một bãi nước bọt vào người gã thanh niên, rồi quay sang Tưởng Nhạc Dương, lạnh lùng nói:
- Tưởng Nhạc Dương, mày đừng có cho rằng bố mày lợi hại lắm. Mày có thấy lạ không? Tại sao mày bị nhốt ở đây, đến bữa trưa cũng không được ăn, chứ đừng nói là được thả ra ngoài. Có phải mày đang nghĩ, tại sao bố mình không tới cứu mình không? Phải không?
Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Tưởng Nhạc Dương câm nín, không dám hó hé nửa lời. Tưởng Nhạc Dương thật sự đang nghĩ như vậy. Hắn cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng mình đã gọi điện cho bố rồi, vậy mà tại sao mấy tên cảnh sát này vẫn chưa có ý định thả hắn ra. Bữa trưa nay cũng không được ăn, bây giờ bụng Tưởng Nhạc Dương đói cồn cào. Vừa nãy, khi Diệp Lăng Phi chưa tới, Tưởng Nhạc Dương còn làm ầm lên, nhưng chẳng ai thèm để ý đến hắn.
Bây giờ thì Tưởng Nhạc Dương đã hiểu sâu sắc một đạo lý, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, núi cao còn có núi cao hơn. Ở trên tỉnh hắn oai phong lẫm liệt, ngông cuồng bá đạo, chẳng ai dám động vào. Nhưng ở thành phố Vọng Hải này thì khác hẳn. Tưởng Nhạc Dương cảm thấy chẳng ai thèm quan tâm đến mình, cứ như một tên ăn mày đầu đường xó chợ, chẳng ai thèm liếc mắt tới. Diệp Lăng Phi thấy Tưởng Nhạc Dương không trả lời, hắn bèn đi tới chiếc bàn trên cùng, vòng ra sau ngồi vào ghế. Hắn lôi ra một điếu thuốc, châm lửa. Tay kẹp điếu thuốc, Diệp Lăng Phi cười nhạt nói với Tưởng Nhạc Dương:
- Để tao nói cho mày biết, lúc mày xảy ra chuyện, bố mày cũng đã gọi điện tới rồi. Chỉ tiếc là cuộc điện thoại đó vô dụng thôi, đừng nói là bố mày, ngay cả ông nội mày có tới cũng vô dụng!
Tưởng Nhạc Dương chỉ biết nghe chứ không dám nói câu nào. Vừa nãy hắn đã chính mắt nhìn thấy Diệp Lăng Phi đánh đồng bọn của mình ngã lăn ra đất. Trong lòng Tưởng Nhạc Dương sớm đã hoảng sợ, hắn lo rằng chỉ một câu nói của mình chọc giận Diệp Lăng Phi thì bản thân cũng bị đánh cho tơi tả. Có câu nói rất hay: anh hùng không chịu thiệt trước mắt. Tưởng Nhạc Dương hiểu quá rõ đạo lý này. Diệp Lăng Phi này nói một là một, hai là hai, không nên đối đầu với hắn làm gì. Tưởng Nhạc Dương tuy ngông cuồng nhưng không ngu ngốc, hắn rất thông minh. Hắn biết rằng lúc này, cách tốt nhất chính là giữ im lặng.
- Cốc! Cốc!
Bên ngoài phòng thẩm vấn vọng lại tiếng gõ cửa, ngay sau đó Tiểu Triệu mở cửa phòng, đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, cúi đầu ghé sát vào tai anh, nói nhỏ:
- Điện thoại của Tưởng Nhạc Dương reo, là của bí thư tỉnh ủy Tưởng, làm thế nào bây giờ?
Diệp Lăng Phi nghe xong, nhìn Tiểu Triệu, hỏi:
- Điện thoại đâu?
- Ở đây!
Tiểu Triệu đưa điện thoại của Tưởng Nhạc Dương ra, đặt lên bàn. Tưởng Nhạc Dương vừa thấy điện thoại của mình, trên mặt hắn liền hiện lên một nụ cười đắc ý. Hắn đoán là bố mình gọi tới, và bản thân sẽ sớm được thả ra ngoài. Tưởng Nhạc Dương nhìn thấy Diệp Lăng Phi cầm điện thoại của mình, gọi lại.
- Là bí thư Tưởng phải không? Tôi nghe nói ông vừa gọi cho con trai ông à. À, tôi là ai ư? Tên tôi là Diệp Lăng Phi, chỉ là một nhân vật quèn thôi!
Diệp Lăng Phi hút thuốc, cười nói:
- Bí thư Tưởng, con trai của ông đang ở đây, ông định thế nào đây?
Đầu dây bên kia đích thật là Tưởng Khải Lâm. Hôm nay ông ta quả thật phiền phức vô cùng, cũng chỉ vì chuyện của thằng con trai. Vừa nãy Chu Hồng Sâm đã gọi điện và nói hết ý của Diệp Lăng Phi cho ông ta nghe. Tưởng Khải Lâm là người thông minh, nghe xong là hiểu ngay.
Vì vậy Tưởng Khải Lâm lúc này mới gọi điện cho con trai. Đối với ông ta mà nói, chỉ còn cách bắt con mình xin lỗi Diệp Lăng Phi. Nếu thật sự có thể làm cho Diệp Lăng Phi không truy cứu nữa, thì chuyện này coi như được giải quyết. Nếu không thì ngay cả Tưởng Khải Lâm đích thân tới thành phố Vọng Hải cũng chưa chắc đã xong.
Vì vậy Tưởng Khải Lâm mới gọi cho Tưởng Nhạc Dương, nhưng điện thoại của hắn sớm đã bị cảnh sát tịch thu. Tưởng Khải Lâm vừa gọi tới thì đã có người báo cho Tiểu Triệu. Sau khi nghe điện thoại, Tiểu Triệu nghe Tưởng Khải Lâm tự giới thiệu. Hắn nói là mình cầm hộ điện thoại và sẽ cử người đi tìm Tưởng Nhạc Dương. Tên nhóc Tiểu Triệu này rất thông minh, hắn không nói Tưởng Nhạc Dương bị hắn bắt, chỉ nói mình là đội phó đội cảnh sát, rồi giả vờ hồ đồ cúp máy, cầm điện thoại tới cho Diệp Lăng Phi.
Tưởng Khải Lâm hoàn toàn không ngờ người tên Diệp Lăng Phi này lại gọi cho mình, hơn nữa còn dùng số máy của con trai ông ta. Xem ra, Tưởng Nhạc Dương hiện đang nằm trong tay Diệp Lăng Phi. Từ sau khi nghe bí thư Trương tiết lộ một chút về thân thế của Diệp Lăng Phi, Tưởng Khải Lâm biết rằng Diệp Lăng Phi tuyệt đối không phải nhân vật bình thường. Những người có quan hệ với bên Bắc Kinh tuyệt đối không thể động vào, đó chính là suy nghĩ của Tưởng Khải Lâm. Khi nói chuyện, Tưởng Khải Lâm tỏ ra vô cùng khách sáo, cười nói:
- Là Diệp tiên sinh phải không? Tôi đã nghe đại danh của anh từ lâu, bí thư Trương còn hay nhắc tới anh!
- Ông ta nhắc tới tôi làm gì? Tôi với ông ta cũng chẳng thân thiết gì!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Bí thư Tưởng, giữa chúng ta cần gì phải khách sáo như vậy, tôi tin ông cũng đã biết chút ít về tôi rồi. Nhưng những gì ông biết còn ít lắm, còn tôi lại biết về ông rất rõ đấy. Tôi đây chỉ là một kẻ lang bạt, chẳng có gì để mất ngoài cái mạng cùi này. Chết cũng chẳng sao. Nhưng bí thư Tưởng thì khác, các ông là quan lớn, có gia đình, sự nghiệp, địa vị, ra đường có xe đưa rước. Ông và con trai ông đều là người có thân phận, tôi nói có đúng không, bí thư Tưởng?
Đây quả thật toàn là những lời uy hiếp. Nếu đổi lại là người khác nói với Tưởng Khải Lâm những lời như thế này, ông ta sớm đã tức sôi máu. Nhưng sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ngược lại ông ta lại cười:
- Diệp tiên sinh, tôi nghĩ trong chuyện này nhất định có hiểu lầm. Tôi muốn nói với Tưởng Nhạc Dương vài câu, nếu sự việc thật sự giống như những gì Diệp tiên sinh vừa nói, tôi bảo đảm sẽ đích thân xin lỗi anh, Diệp tiên sinh à!
- Cái này thì khỏi cần! Tôi thật không dám để bí thư Tưởng xin lỗi tôi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bí thư Tưởng, thật ra con người tôi cũng rất dễ nói chuyện. Chuyện lần này tôi nghĩ là do con trai ông gây ra, nếu thái độ của nó thành khẩn một chút, thì biết đâu tôi sẽ không truy cứu nữa. Nhưng nếu thái độ của nó cứ mãi như thế này, vậy thì tôi cũng hết cách rồi!
- Diệp tiên sinh, tôi biết mà!
Tưởng Khải Lâm từ tốn đồng ý. Diệp Lăng Phi hướng về phía Tiểu Triệu vẫy tay, cố ý để cho Tưởng Khải Lâm ở đầu dây bên kia nghe thấy, hắn nói với Tiểu Triệu:
- Tháo còng tay cho Tưởng Nhạc Dương, bố của anh ta muốn nói chuyện với cục cưng của ông ta này!
Tiểu Triệu tới trước mặt Tưởng Nhạc Dương, tháo còng tay ra cho hắn. Vừa nãy Tưởng Nhạc Dương đã nghe thấy cuộc nói chuyện của Diệp Lăng Phi với bố mình. Bây giờ hắn cảm thấy vô cùng hoảng sợ, hồn bay phách lạc. Tưởng Nhạc Dương nghĩ thế nào cũng không ra thế lực của Diệp Lăng Phi lại lớn đến vậy, nói chuyện với bố hắn mà cũng ngang tàng, hống hách như thế.
Tưởng Nhạc Dương ngoan ngoãn đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đưa điện thoại vào tay Tưởng Nhạc Dương, nói:
- Nghe tao nói này, Tưởng Nhạc Dương, bây giờ mày cứ ở đây mà nói chuyện với bố mày nhé. Còn tao đi ra ngoài một chút. Hy vọng sau khi mày gọi điện xong thì tự biết mình phải làm gì!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi ra ngoài.
- Rầm!
Tiếng cửa phòng thẩm vấn đóng lại. Đợi sau khi Diệp Lăng Phi ra khỏi phòng, gã thanh niên mặc quần trắng bị đánh cho tơi tả lúc này mới dám mở mồm ra chửi:
- Chết tiệt, tao sẽ giết chết nó, tao sẽ nói với cậu tao, tao, tao…!
Tưởng Nhạc Dương không thèm để ý tới gã thanh niên mặc áo trắng, hắn cầm điện thoại đi tới trước cửa sổ phòng thẩm vấn, nói nhỏ:
- Bố à!
- Cái thằng khốn nạn này! Tao đã nói với mày rồi, mày chơi gì thì chơi, phá gì thì phá, đừng có làm liên lụy tới tao. Bây giờ xem mày đi, mày có biết mày đã gây ra chuyện gì không hả!
Giọng nói của Tưởng Khải Lâm trở nên nghiêm khắc lạ thường:
- Mày nói cho tao biết, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Tưởng Nhạc Dương biết chuyện đã tới nước này thì có muốn giấu cũng không được nữa, chỉ còn cách ngoan ngoãn kể lại toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối cho Tưởng Khải Lâm nghe. Tưởng Khải Lâm nghe xong, tức giận nói:
- Nhạc Dương, cái thằng con mất dạy này suốt ngày chỉ biết gây chuyện. Mày ở trên tỉnh làm bừa thế nào cũng được, bên tỉnh thành này chúng ta quen biết rộng. Nhưng ở thành phố Vọng Hải thì không như vậy, ở đó rồng rắn hỗn tạp, không thể biết được có những người như thế nào. Tao nói cho mày biết, người họ Diệp này rất lợi hại, đừng nói là mày, ngay cả tao khi đối mặt với hắn cũng phải nói chuyện hết sức cẩn thận. Mày đừng cho rằng thế lực nhà họ Tưởng chúng ta là to, tất cả đều là dựa vào ông nội mày. Chứ mấy chú mấy bác, mấy cậu mày bây giờ cũng chẳng có thành tích gì. Nếu mày dám đắc tội với người bên Bắc Kinh thì coi như mày hủy hoại cả nhà họ Tưởng rồi. Thằng mất dạy này, tao nói cho mày biết, nếu mày thật sự hủy hoại nhà họ Tưởng, không cần tao ra tay, ông nội mày cũng sẽ đích thân…!
Tưởng Nhạc Dương cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Trước đây hắn chưa bao giờ nghe bố mình dùng những lời nặng nề như vậy để dạy dỗ. Nhất là khi nghe Tưởng Khải Lâm nói vì hắn mà ảnh hưởng tới cả dòng họ Tưởng, sắc mặt Tưởng Nhạc Dương tái mét đi, cả người run lên cầm cập. Hắn không ngờ mọi chuyện lại rắc rối như vậy. Ngay lúc này, trong đầu Tưởng Nhạc Dương hoàn toàn trống rỗng, không biết phải làm sao. Sau khi Tưởng Khải Lâm mắng một hồi, nghe thấy giọng con trai bắt đầu tỏ ra sợ sệt, ông ta mới hạ giọng:
- Nhạc Dương, bây giờ chỉ còn một cách, đó là đổ hết mọi tội lỗi lên đầu thằng nhóc kia. Lúc này con đừng quan tâm nó sống hay chết. Nhớ kỹ, muốn làm nên chuyện lớn thì phải biết đạp lên người khác mà đi lên. Bố tin cục trưởng Chu cũng đã cắt đứt quan hệ với thằng nhóc đó rồi. Lần này, các con bị người ta bắt được tận tay, nếu không muốn gặp xui xẻo thì phải hy sinh một đứa. Nhạc Dương, con nghe bố nói, mọi việc bên thành phố Vọng Hải bố đã sắp xếp xong. Con chỉ cần xin lỗi Diệp Lăng Phi một câu, biểu hiện thành khẩn một chút, sau đó đổ hết tội lỗi lên người thằng nhóc kia là con sẽ chẳng sao hết. Bên đó tất nhiên sẽ có người giải quyết. Nhớ kỹ, đàn ông lúc cần nhịn thì phải nhịn, có hiểu ý bố không?
Tưởng Nhạc Dương làm sao mà không hiểu ý của bố mình cơ chứ, chuyện này là do hắn gây ra, nhưng lại đổ hết cho người khác. Tưởng Nhạc Dương nói nhỏ:
- Bố à, con biết phải làm thế nào rồi!
- Biết rồi thì tốt! Không cần biết thế nào, cứ về tỉnh thành rồi nói sau!
Tưởng Khải Lâm nói.
Sau khi cúp máy, Tưởng Nhạc Dương quay ra nhìn gã thanh niên vẫn còn nằm dưới đất mắng chửi Diệp Lăng Phi. Hắn không thèm để ý nữa mà đi về phía tên thanh niên còn lại, đứng trước mặt tên đó, thì thầm vào tai hắn mấy câu, rồi thấy gã thanh niên đó gật đầu. Hai tên coi như đã thống nhất ý kiến. Lúc này Tưởng Nhạc Dương mới tới trước cửa phòng thẩm vấn, dùng tay gõ cửa. Tiểu Triệu mở cửa ra hỏi:
- Có chuyện gì?
- Tôi muốn gặp Diệp tiên sinh một chút! Tôi muốn xin lỗi ông ấy!
Tưởng Nhạc Dương tỏ thái độ vô cùng thành khẩn. Tiểu Triệu nhìn hắn, rồi gật đầu:
- Cứ ở đây đợi đi, tôi đi gọi Diệp tiên sinh lại!
Tiểu Triệu nói xong, lại đóng cửa phòng thẩm vấn lại. Tưởng Nhạc Dương trở lại ghế ngồi xuống. Không lâu sau thì thấy Diệp Lăng Phi ung dung bước vào. Tưởng Nhạc Dương lập tức đứng dậy, miệng rối rít xin lỗi:
- Diệp tiên sinh, tôi biết lần này là tôi sai, anh nể tình tôi tuổi còn trẻ không hiểu chuyện mà tha cho tôi đi!
Tất cả những phản ứng này của Tưởng Nhạc Dương sớm đã nằm trong dự tính của Diệp Lăng Phi, tất nhiên vì vậy mà anh không hề cảm thấy kỳ lạ chút nào. Diệp Lăng Phi không lập tức nói chuyện mà ngồi xuống ghế đối diện với Tưởng Nhạc Dương, lúc này mới nói:
- Tưởng Nhạc Dương, thật ra chuyện giữa tôi và cậu đáng lẽ đã kết thúc rồi! Cậu chửi tôi, tôi cũng đã đánh cậu. Nhưng người mà cậu thật sự phải xin lỗi là Vu Tiêu Tiếu. Ngay bây giờ cậu gọi điện cho Vu Tiêu Tiếu và xin lỗi cô ấy. Sau này cấm không được theo đuổi cô ấy nữa. Còn về chuyện giữa gia đình cậu và gia đình Vu Tiêu Tiếu, tôi không quản được. Nhưng chỉ cần Vu Tiêu Tiếu không đồng ý thì cậu không được phép tán tỉnh cô ấy. Tưởng Nhạc Dương, cậu nghe rõ chưa?
- Hiểu rồi! Hiểu rồi!
Tưởng Nhạc Dương vội vàng đáp lại. Hắn lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho Vu Tiêu Tiếu. Trong điện thoại, Tưởng Nhạc Dương rất thành khẩn xin lỗi Vu Tiêu Tiếu, đồng thời đảm bảo sau này không bao giờ quấy rối hay tán tỉnh cô ấy nữa. Vu Tiêu Tiếu chẳng thèm nói chuyện với Tưởng Nhạc Dương, chỉ mắng một câu:
- Thằng khốn!
Rồi cúp máy. Tưởng Nhạc Dương quay mặt về phía Diệp Lăng Phi, khuôn mặt như sắp khóc tới nơi:
- Tôi đã xin lỗi Vu Tiêu Tiếu rồi!
- Được rồi! Chuyện này tới đây kết thúc!
Diệp Lăng Phi nói:
- Nhưng có một số chuyện phiền mấy người phối hợp một chút. Tiếp theo đây sẽ là nhiệm vụ của các đồng chí cảnh sát. Tưởng Nhạc Dương, tôi hy vọng cậu có thể thành thật trả lời các viên cảnh sát!
Diệp Lăng Phi nói xong, quay về phía Tưởng Nhạc Dương bĩu môi một cái rồi đi ra ngoài.