Diệp Lăng Phi dẫn theo hai cô vợ xinh đẹp của mình vừa xuất hiện tại nhà hàng lớn ở khu phố trung tâm của Đông Hải đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người, độ quan tâm không hề thua kém các ngôi sao. Sao Diệp Lăng Phi lại không cảm nhận được điều này chứ. Lúc này, Diệp Lăng Phi chợt có một cảm giác, đó là quả thực không nên dẫn hai bà xã của mình đến thành phố Đông Hải, mà nên chọn một thành phố lớn có nhiều mỹ nữ hơn, ví dụ như Thượng Hải hay Bắc Kinh, như vậy ít ra anh sẽ không cần lo lắng hai cô vợ đẹp của mình bị người khác quấy rầy. Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi tới một chiếc bàn còn trống, sau khi ba người ngồi xuống, cô nhân viên phục vụ mặc sườn xám liền hỏi:
- Xin hỏi ba vị muốn dùng món gì ạ?
- Ở đây có những món gì... À, chết rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra khỏi miệng đã chợt nhớ ra mình dẫn theo cả Chu Hân Mính đi ăn, có một số món phụ nữ mang thai không thể ăn được. Diệp Lăng Phi vội vàng hỏi Chu Hân Mính:
- Hân Mính, em muốn ăn món gì?
Chu Hân Mính khẽ cười:
- Em ăn gì cũng được, không sao đâu, anh muốn ăn gì thì cứ thoải mái gọi!
- Hân Mính, như vậy sao được!
Bạch Tình Đình nói.
- Bây giờ cậu là đối tượng cần được bảo vệ đặc biệt mà, sao có thể ăn uống linh tinh được chứ. Ừm, thế này đi, để tớ gọi món cho!
Bạch Tình Đình cầm lấy thực đơn, nhìn đủ các loại món ăn bên trên rồi hỏi:
- Ở chỗ các cô có món nào nấu lẫn cà chua và thịt nạm bò không?
- Có ạ, thưa quý khách!
Cô nhân viên phục vụ kia lật mặt sau của thực đơn, dùng ngón tay chỉ vào một món canh rồi nói:
- Loại canh này được nấu từ thịt nạm bò và cà chua ạ, cũng là món đặc biệt của nhà hàng chúng tôi, ai đã thưởng thức qua món này đều khen không ngớt lời!
- Vậy sao, thế thì cho món canh ấy đi!
Bạch Tình Đình nói xong, lại giở thêm mấy trang nữa, sau đó chỉ tay vào một món gà, nói:
- Cho tôi thêm món này!
Bạch Tình Đình gọi liền một lúc bốn món ăn và một món canh, sau đó mới gấp thực đơn lại, trả cho cô nhân viên phục vụ mặc sườn xám. Cô nhân viên phục vụ đưa thực đơn gồm bốn món ăn và một món canh cho Bạch Tình Đình xác nhận lại một lần nữa rồi mới rời đi. Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm vào vòng ba của cô phục vụ kia, mãi cho tới khi bóng cô biến mất ở chỗ rẽ, anh mới chịu thu hồi ánh mắt lại. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi đối diện Diệp Lăng Phi, khi nãy Bạch Tình Đình đã sớm phát hiện ánh mắt của chồng mình cứ dán chặt vào phía sau lưng cô nhân viên phục vụ, chờ đến lúc Diệp Lăng Phi không nhìn nữa, cô mới lên tiếng, giọng có chút hờn dỗi:
- Ông xã, anh nhìn xong chưa?
- Cái gì mà nhìn xong chưa?
Diệp Lăng Phi ngớ người, dường như không hiểu ý của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình cố ý bĩu môi, hừ lạnh nói:
- Em hỏi là vừa rồi anh ngắm mông cô nhân viên phục vụ ấy đã xong chưa đấy, nhìn cái vẻ mặt say đắm của anh kìa. Ông xã, anh đừng quên rằng hai người vợ của anh đều có thể…!
Bạch Tình Đình nói đến đây mới ý thức được mình đã lỡ lời, cô vội vàng nhìn xung quanh, phát hiện có người đang nhìn về phía mình. Bạch Tình Đình không biết những người đó nhìn sang là vì dung mạo của cô và Chu Hân Mính, còn tưởng rằng là vì câu nói ban nãy của mình, ở bên ngoài không phải chuyện gì cũng có thể tùy tiện nói bừa bãi. Bạch Tình Đình vừa nói ra từ “hai người vợ” đã lập tức cảm thấy hối hận, lo lắng bị người khác nghe được, không biết sau lưng họ sẽ đàm tiếu gì về mình đây!
- Bà xã, chuyện không giống như em nghĩ đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh chỉ thấy bộ sườn xám mà cô nhân viên đó mặc khá đẹp, vì thế nên mới nhìn thêm mấy lần. Anh đang tính xem có nên mua một bộ như vậy để bà xã mặc hay không!
- Em không mặc đâu, khó coi lắm!
Bạch Tình Đình nói.
- Mặc cái gì mà bó sát phần mông lại như vậy, chẳng phải là để thỏa mãn dục vọng của đám đàn ông các anh hay sao. Ông xã, lẽ nào anh cũng muốn em mặc như vậy, để người khác say đắm ngắm nhìn mông của em à?
- Dĩ nhiên là không phải rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Sao anh có thể để bà xã của mình bị người khác mê đắm ngắm nhìn được, ý của anh là muốn em mua về nhà mặc cho một mình anh ngắm thôi!
- Đến lúc đó rồi hẵng nói!
Bạch Tình Đình nói.
- Bây giờ em chỉ muốn ăn cơm xong rồi ngủ một giấc thật ngon!
Diệp Lăng Phi vừa mở miệng định nói gì đó thì điện thoại của hắn lại đổ chuông. Diệp Lăng Phi nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, hắn thấp giọng nói:
- Là điện thoại từ Anh gọi tới, các em cứ ngồi ở đây nhé, anh ra ngoài nghe điện thoại!
Lúc này cũng không cần phải giấu Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nữa. Diệp Lăng Phi không có bí mật gì để giấu giếm, trước mặt hai người vợ, anh có thể nói ra tất cả. Chu Hân Mính gật đầu, Diệp Lăng Phi đứng dậy, bước nhanh xuống tầng dưới. Diệp Lăng Phi đi ra khỏi nhà hàng, tìm một chỗ vắng người ở gần đó để nghe điện thoại. Điện thoại là của Phi Hổ từ trụ sở chính tại Anh quốc gọi tới. Từ lúc Diệp Lăng Phi rời khỏi tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha, Phi Hổ đã trở thành thủ lĩnh mới, luôn ở lại trụ sở chính để xử lý công việc. Vài ngày trước Angel đã nhắc qua chuyện trụ sở chính bên Anh quốc xảy ra vấn đề. Diệp Lăng Phi vốn dự định chờ sau khi thành hôn sẽ đến Anh, xem tổ chức Lang Nha bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Bây giờ còn chưa kịp sang, Phi Hổ đã gọi điện thoại tới rồi.
- Phi Hổ, chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi thẳng.
- Satan, trụ sở chính bên này xảy ra chút chuyện!
Phi Hổ nói.
- Bây giờ em đang sứt đầu mẻ trán, không giải quyết được!
- Angel đã nói với anh rồi, tổng bộ bên đó xảy ra vấn đề. Nhưng anh thấy, trụ sở xảy ra vấn đề cũng không đáng sợ, không sao đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Quan trọng nhất là cậu xử lý như thế nào?
- Satan, vấn đề bây giờ không phải là em có muốn xử lý hay không, mà là em không biết phải xử lý thế nào!
Phi Hổ có vẻ hơi khổ não, nói:
- Vấn đề này rất lớn, nhất thời em chưa biết phải làm sao!
- Rất lớn? Rốt cuộc là lớn đến mức nào, trụ sở chính của chúng ta bị Anh quốc phá hủy rồi, hay là đặc công của Mỹ muốn gây phiền phức với chúng ta!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu không phải mấy vấn đề này thì còn có thể có vấn đề gì nữa?
- Satan, chúng ta tổn thất hai lô hàng, tiền là chuyện nhỏ, quan trọng nhất là hai lô hàng lần này bị mất rất kỳ quặc!
Phi Hổ nói.
- Hình như có người biết được tuyến đường vận chuyển hàng của chúng ta, hai người của Lang Nha cũng bị thương, trong đó một người bị thương nặng. Satan, em luôn nghi ngờ nội bộ tổ chức chúng ta có gián điệp, nhưng lại không tìm được tên gián điệp này!
- Đó là điều đương nhiên, nếu gián điệp mà dễ dàng bị cậu tìm ra như vậy thì đã không gọi là gián điệp rồi!
Diệp Lăng Phi lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, hắn cũng nghe ra được, chuyện lần này của Phi Hổ không phải là chuyện nhỏ, không thể kết thúc nhanh chóng được. Diệp Lăng Phi châm một điếu thuốc, sau đó mới nói với Phi Hổ:
- Phi Hổ, cậu có biết biện pháp tốt nhất để đối phó với gián điệp là gì không?
- Là gì vậy?
Phi Hổ hỏi.
- Tương kế tựu kế!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh nhớ trước đây lúc còn ở đại Tây Bắc, anh đã bảo cậu phải đọc thật nhiều về ba mươi sáu kế của Trung Quốc, trong đó có một kế gọi là tương kế tựu kế, hay còn gọi là kế phản gián!
- Satan, nói thật nhé, em đọc không hiểu mấy thứ đó!
Phi Hổ nói.
- Anh bảo em đi làm chuyện gì khác chứ để em nghiên cứu văn hóa Trung Quốc thì em chịu, quyển sách đó em mua rồi, nhưng từ lúc mua về vẫn vứt xó, chưa hề động tới!
- Thôi bỏ đi, đây không phải là lúc để trò chuyện với cậu về ba mươi sáu mưu kế!
Diệp Lăng Phi nói.
- Phi Hổ, để anh nói thẳng nhé, cậu có thể tương kế tựu kế. Anh cho rằng một khi đã có gián điệp thì mục đích của chúng không đơn thuần chỉ là phá hỏng hai vụ mua bán vũ khí của Lang Nha. Theo anh, có thể bọn họ sẽ còn tiếp tục ra tay. Lần này hãy tương kế tựu kế, nếu bọn họ muốn phá đường làm ăn của chúng ta, chúng ta cũng có thể cố tình bịa ra một đơn đặt hàng thật lớn, để cho tên gián điệp đó truyền tin tức ra ngoài, đến lúc đó cậu sẽ biết ngay rốt cuộc là ai làm. Phi Hổ, cụ thể làm như thế nào là chuyện của cậu, anh tin cậu sẽ làm tốt chuyện này!
- À, đúng, em hiểu rồi!
Phi Hổ luôn miệng nói.
- Satan, em biết phải làm thế nào rồi!
- Vậy thì tốt!
Diệp Lăng Phi nói.
- Xem ra anh không cần phải quay về tổng bộ ở Anh nữa. Phi Hổ, nếu có chuyện gì thì cứ gọi cho anh, những gì giúp được anh sẽ cố hết sức. À, tiện đây nhắc nhở cậu một chút, lần trước anh nghe nói ở Anh có một tổ chức thần bí. Phi Hổ, cậu bảo mọi người trong Lang Nha cẩn thận một chút, chúng ta chỉ cầu tài thôi, không cần kết quá nhiều thù hận!
- Satan, em hiểu rồi!
Phi Hổ nói đến đây, bổ sung thêm một câu:
- Satan, em vừa nhớ tới một người!
- Ai vậy?
- Altus của câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, người đàn ông này là một trong vài nguyên lão của câu lạc bộ, có người nói lão già này đã từng tới Anh!
Phi Hổ nói.
- Lúc đó em cho rằng chuyện này không có vấn đề gì, nhưng bây giờ em lại cảm thấy không bình thường, anh xem có phải câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ đang tìm cách đối phó chúng ta không?
- Câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ vẫn luôn muốn đối phó chúng ta, chuyện này cũng không có gì bí mật. Chỗ nào có lợi ích thì chỗ đó có xung đột, đây là chuyện đương nhiên. Nhưng trước đây bọn họ cũng chưa từng làm gì quá đáng với chúng ta, nếu như nói hai sự kiện này đều do câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ làm, vậy thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, ít nhất có thể chứng minh một điều, bọn họ có lá gan để đấu với chúng ta rồi!
- Satan, anh nói những lời này là có ý gì?
Phi Hổ không hiểu, hỏi:
- Anh nói hậu quả nghiêm trọng là chỉ cái gì?
- Anh muốn nói là bọn chúng đã tìm được chỗ dựa vững chắc rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Trước đây, về thái độ đối với chúng ta và câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, các chính khách của Mỹ mặc kệ là Đảng Dân Chủ hay Đảng Cộng Hòa, đều luôn duy trì một mối quan hệ cân bằng, nói đúng hơn là không thiên vị bên nào. Nếu chúng ta có mâu thuẫn thì những chính khách này sẽ ra mặt điều giải. Đây là nguyên nhân vì sao chúng ta dám có hành động báo thù đối với câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, đến lúc chúng ta trả thù xong, những chính khách này sẽ ra điều tiết giữa hai bên. Khi đó chúng ta đã chiếm được lợi thế, tự nhiên sẽ thu tay lại. Về phần câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, vì là bọn họ nhằm vào chúng ta trước, dù bị trả thù cũng không thể nói thêm được gì, như vậy sự tình sẽ được dẹp yên. Nhưng bây giờ xem ra mọi chuyện không còn như vậy nữa, anh cảm thấy những lão già ở câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ dường như đã giành được sự ủng hộ của chính khách bên đó. Nếu mọi chuyện đúng như lời anh nói thì phiền toái thật rồi!
- Ý của anh là sau này những chuyện như vậy sẽ còn xảy ra sao?
Phi Hổ hỏi.
- Đương nhiên, nếu sự thật đúng như suy đoán của anh, chuyện này nhất định sẽ tiếp tục xảy ra!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hơn nữa đây mới chỉ là bắt đầu thôi, câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ đang thử phản ứng của chúng ta và các chính khách. Tóm lại, anh hy vọng chuyện này tốt nhất không phải do bọn họ làm!
- Satan, em cũng hy vọng như vậy, nhưng theo các tài liệu mà em đang nắm giữ, một loạt chuyện xảy ra rất có thể là do câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ làm. Anh biết không, hai đơn hàng mà chúng ta bị tổn thất đều bị bọn họ đoạt mất rồi!
Phi Hổ nói.
- Từ tình hình này xem ra, câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ đã động thủ với chúng ta rồi!
- Phải thật vững vàng, đừng lo lắng!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lúc này, cậu càng phải tỉnh táo. Trước tiên là dựa theo phương pháp của anh để tìm ra gián điệp trong nội bộ tổ chức Lang Nha, đây mới là chuyện quan trọng cần giải quyết trước nhất. Chỉ khi tổ chức Lang Nha chúng ta ổn định, đoàn kết, mới có thể đối kháng kẻ thù bên ngoài. Mặt khác, lập tức phái người đến Mỹ, vận dụng mạng lưới quan hệ của chúng ta, điều tra xem câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì, quan trọng nhất là các chính khách của Mỹ có thực sự ủng hộ bọn họ không. Phi Hổ, bất cứ chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, không thể nào bỗng dưng xảy ra được!
- Được, em lập tức đi thu xếp!
Phi Hổ nói.
- Satan, có tin tức gì em sẽ liên lạc với anh! Nhưng có lẽ em không thể tới dự hôn lễ của anh được!
- Cứ xử lý chuyện này trước đi, đó mới là việc quan trọng nhất!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh hiểu một đạo lý, nếu Lang Nha không ổn định, anh sẽ mất đi một sự bảo vệ mạnh mẽ, sát cơ sẽ nổi lên khắp nơi xung quanh anh. Vì thế anh không thể trơ mắt nhìn Lang Nha sụp đổ được!
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại của Phi Hổ, thở dài một hơi. Xem ra sự tình đang diễn biến theo chiều hướng không thuận lợi lắm. Nếu câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ thực sự giành được sự ủng hộ từ các chính khách Mỹ thì những gì Lang Nha phải đối mặt không chỉ là việc mất đi thị trường buôn bán vũ khí mà còn là sự uy hiếp đến từ nước Mỹ. Lúc đó mọi chuyện sẽ trở nên rất khó khăn, dù cho Lang Nha lợi hại đến đâu cũng không thể chống lại một quốc gia hùng mạnh như Mỹ được. Diệp Lăng Phi chỉ hy vọng mạng lưới quan hệ mà khi xưa mình thành lập ở Mỹ còn có tác dụng, sẽ tiếp tục ủng hộ Lang Nha. Dù thế nào, chuyện lần này đối với Lang Nha mà nói sẽ là một nguy cơ nghiêm trọng. Diệp Lăng Phi ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân giẫm tắt, tạm thời gạt những chuyện phiền não này ra sau đầu, cất bước đi về phía nhà hàng.
Lúc Diệp Lăng Phi trở về, sắc mặt hắn có chút khó coi. Bữa cơm còn chưa bắt đầu, mới có hai món ăn được bưng lên. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang ngồi ở đó, sắc mặt Chu Hân Mính có vẻ nghiêm túc, hình như lại vừa xảy ra chuyện gì. Bạch Tình Đình vừa nhìn thấy nét mặt của Diệp Lăng Phi, vội vàng hỏi:
- Ông xã, anh làm sao vậy, có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:
- Là chuyện của bên Anh, nói chung là hơi khó giải quyết. Bây giờ không nói chuyện này nữa, nói cũng chẳng có tác dụng gì, cứ để bọn họ tự xử lý đi. Được rồi, chúng ta ăn cơm trước đã!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cầm đũa gắp thức ăn. Chu Hân Mính ngồi đối diện, vốn định mở miệng, nhưng rồi lại không nói gì, bộ dạng muốn nói lại thôi. Diệp Lăng Phi liếc nhìn Chu Hân Mính, hỏi:
- Hân Mính, có phải lại xảy ra chuyện gì không?
- Có chút việc, nhưng chờ lát nữa về nhà rồi nói sau, ở đây không tiện!
Chu Hân Mính nói. Diệp Lăng Phi cũng gật đầu, tán thành ý kiến của cô.
Bữa cơm kết thúc rất nhanh. Sau khi ăn xong, Diệp Lăng Phi thanh toán tiền rồi cùng mọi người ra khỏi nhà hàng. Trên đường về nhà, Chu Hân Mính cũng không nói gì, trong lòng cô dường như đang tính toán điều gì đó. Vừa về đến biệt thự, Bạch Tình Đình muốn đi tắm, Chu Hân Mính thì không vội mà gọi Diệp Lăng Phi vào phòng khách lớn. Chu Hân Mính ngồi trên ghế salon, cô theo thói quen đặt tay lên cái bụng đã nhô cao của mình. Diệp Lăng Phi cũng ngồi xuống, tay phải khoác lên vai cô, hỏi:
- Hân Mính, rốt cuộc em có chuyện gì vậy?
- Diệp Lăng Phi, lúc ở nhà hàng, em nhận được điện thoại từ thành phố Vọng Hải gọi tới!
Chu Hân Mính nói.
- Tiểu Triệu nói trong bốn tên lần trước bị bắt, có hai tên đã trốn khỏi bệnh viện rồi!
- Trốn?
Diệp Lăng Phi tỏ ra sửng sốt, lập tức hỏi:
- Sao lại trốn khỏi bệnh viện, không phải bọn chúng đã bị đưa đến Bắc Kinh rồi sao?
- Việc này gặp chút trục trặc!
Chu Hân Mính nói.
- Cụ thể thì em cũng không rõ lắm, em vẫn cho rằng mấy ngày trước bọn chúng đã bị đưa đi Bắc Kinh rồi. Nhưng đúng hôm áp giải, xe còn chưa rời khỏi thành phố Vọng Hải, những người đó đột nhiên cướp súng của nhân viên áp giải, kết quả là hai gã bị thương, được đưa đến bệnh viện. Ngay chiều hôm nay, hai gã đó thừa lúc lính canh không để ý đã đánh gục họ rồi chạy thoát. Tiểu Triệu đã cho truy lùng toàn thành phố nhưng vẫn chưa bắt được. Cậu ta cảm thấy chuyện này trọng đại nên mới gọi điện báo cho em!
- Một lũ ăn hại, đúng là một lũ ăn hại!
Diệp Lăng Phi nghe xong, bực bội đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách, mắng:
- Tiểu Triệu làm cảnh sát hình sự kiểu gì vậy, ngay cả chút chuyện cỏn con như vậy mà làm không xong. Cảnh sát hình sự như cậu ta thì có tác dụng gì, phạm nhân quan trọng như vậy mà cũng để chạy mất!
Chu Hân Mính biết nhất định Diệp Lăng Phi đang lo lắng hai tên này sẽ trốn về chỗ Sa Lệ, vậy thì Bạch Tình Đình và Lý Khả Hân sẽ gặp nguy hiểm. Ai biết được Sa Lệ có cho rằng Diệp Phong đã để lại thứ gì đó cho một trong hai người họ không. So với Bạch Tình Đình, an nguy của Lý Khả Hân khó đảm bảo hơn.
- Ai đã chạy mất vậy?
Diệp Lăng Phi đi được vài bước, bỗng nhiên dừng lại, hỏi Chu Hân Mính. Chu Hân Mính đáp:
- Là gã tên Lâm Việt, còn có một tên có ngoại hiệu là Chó Đất nữa, nhưng hai tên này còn mang thương tích trên người, hẳn là không chạy thoát được đâu!
- Chạy không thoát ư? Bên Tiểu Triệu đến bây giờ còn chưa bắt được chúng, thế mà cũng gọi là không chạy thoát à!
Diệp Lăng Phi tức giận nói.
- Anh không tin rằng bọn chúng sẽ không thoát được. Hân Mính, em vốn là cảnh sát hình sự, em nói cho anh biết, tình hình đến nước này rồi mà còn có thể bắt được hai tên khốn đó sao?
Chu Hân Mính không dám chắc chắn, trả lời:
- Theo ý em, hai người đó không chắc có thể thoát ra khỏi thành phố Vọng Hải, bản thân họ đã bị thương. Tiểu Triệu đã lập tức dẫn người truy bắt ngay lúc họ vừa trốn khỏi bệnh viện, tuy bây giờ còn chưa bắt được, nhưng cũng không thể nói bọn chúng nhất định sẽ trốn được!
- Dù không chạy thoát, bọn chúng cũng sẽ có cơ hội báo tin cho Sa Lệ, anh thấy chuyện lần này phiền phức lớn rồi!
Diệp Lăng Phi nói rồi bỗng nhiên vội vàng lấy di động ra gọi cho Lý Khả Hân. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, Diệp Lăng Phi đã nói:
- Khả Hân, xảy ra chuyện rồi!
- Xảy ra chuyện gì vậy!
Lý Khả Hân cười nói.
- Lẽ nào anh và Bạch Tình Đình lại cãi nhau à?
- Không phải. Khả Hân, anh không có tâm trạng để nói giỡn với em đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Mấy tên lần trước bị tóm có hai tên chạy mất rồi, bây giờ cảnh sát đang truy bắt nhưng vẫn chưa được. Em phải cẩn thận một chút, anh sẽ bảo Dã Thú phái người bảo vệ em!
- Vâng, được thôi!
Lý Khả Hân nói.
- Bây giờ em đang ở quán bar, không có việc gì đâu, anh không cần phải lo lắng!
- Bây giờ anh gọi điện cho Dã Thú, bảo nó tự mình đến bảo vệ em. À, Khả Hân, hay là ngày mai em và Dã Thú cùng nhau đến thành phố Đông Hải đi, như vậy ít ra anh sẽ an tâm hơn!
Diệp Lăng Phi nói.
Lý Khả Hân phì cười một tiếng, nói:
- Diệp Lăng Phi à, rốt cuộc anh nghĩ cái gì vậy, lẽ nào anh muốn em suốt ngày ở bên cạnh anh, chẳng đi làm gì sao? Nếu hai tên đó một ngày chưa bắt được, em phải ở cạnh anh một ngày, nếu một năm vẫn chưa bắt được, không phải là em sẽ ở cạnh anh cả một năm sao! Được rồi, em cũng không phải trẻ con, em đương nhiên biết phải làm thế nào!
Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói vậy, trong lòng biết cô không muốn tới. Lý Khả Hân nói không phải không có lý, sự thực đúng là như vậy. Diệp Lăng Phi không có cách nào khác, đành phải nói:
- Khả Hân, được rồi, anh gọi điện cho Dã Thú, bảo nó phái người bảo vệ em!
- Vâng!
Lý Khả Hân đồng ý.
Diệp Lăng Phi gọi điện cho Dã Thú, bảo Dã Thú phái người đến bảo vệ Lý Khả Hân. Sau khi dập máy, hắn lại ngồi xuống ghế salon, cau mày, sắc mặt cực kì khó coi. Hôm nay mọi chuyện cứ dồn dập kéo tới, mà lại không có chuyện gì tốt cả. Chu Hân Mính nhìn sắc mặt của Diệp Lăng Phi, ôn nhu nói:
- Diệp Lăng Phi, anh cũng đừng lo lắng nữa, em tin rằng thế nào rồi cũng có biện pháp!
- Biện pháp gì?
Ngữ khí của Diệp Lăng Phi có vẻ không vui, hắn đứng dậy, nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, anh thấy hơi buồn bực, anh ra ngoài hút thuốc. Em và Tình Đình tắm rửa xong thì cứ ngủ trước đi, không cần chờ anh đâu!
- Anh muốn đi đâu vậy?
Chu Hân Mính vội vàng hỏi.
- Không đi đâu cả, anh chỉ vào quầy bar trong phòng khách uống chút rượu, hút điếu thuốc, muốn được yên tĩnh. Em và Tình Đình không cần đến tìm anh đâu, để anh một mình suy nghĩ!
Diệp Lăng Phi nói xong, cất bước đi vào gian phòng khách nhỏ. Chu Hân Mính khẽ thở dài, cô biết Diệp Lăng Phi bây giờ đang rất phiền muộn, ai gặp phải chuyện này cũng sẽ như vậy cả thôi. Chu Hân Mính không thể làm gì khác, đành đứng dậy đi lên lầu. Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, Bạch Tình Đình đang tắm ở trong đó. Chu Hân Mính đẩy cửa phòng tắm ra. Bạch Tình Đình đang nằm trong một cái bồn tắm rất rộng, bên cạnh được trang trí một hòn non bộ, nước từ trên đó chảy vào trong bồn.
- Hân Mính, lại đây mình tắm giúp cậu, cẩn thận một chút!
Bạch Tình Đình cười nói.
- Cậu xem, tắm trong cái bồn lớn thế này rất thoải mái, mình thấy ba chúng ta có thể tắm cùng nhau rồi. Hân Mính, sao sắc mặt cậu lại khó coi như vậy, có phải là vì cuộc điện thoại ban nãy không?
Chu Hân Mính gật đầu, nói:
- Tình Đình, vừa rồi anh ấy rất phiền muộn, từ trước đến giờ mình chưa từng thấy anh ấy phiền muộn như thế, nhưng mình lại không giúp gì được cho anh ấy. Hơn nữa, mình còn cảm thấy tất cả chuyện này đều là sai lầm của mình