Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 986: CHƯƠNG 986: BẤT ĐẮC DĨ PHẢI CHẤP NHẬN!

Bạch Tình Đình đứng dậy từ trong bồn tắm. Cô kéo Chu Hân Mính bước vào, để Chu Hân Mính đưa lưng về phía mình rồi ngồi xuống. Cô nhẹ nhàng vẩy nước lên tấm lưng trơn láng, trắng nõn như ngọc của Chu Hân Mính, dùng khăn tắm chà nhẹ, miệng an ủi:

- Hân Mính, cậu đừng suy nghĩ nhiều, chuyện này có liên quan gì đến cậu đâu, đều tại đám thuộc hạ của cậu, không biết chúng nó ăn phải cái gì mà lại để bọn chúng chạy thoát!

- Tình Đình, nói thế nào thì mình vẫn là Phó Cục trưởng Cục Công an thành phố Vọng Hải, chuyện này có quan hệ trực tiếp đến mình. Nếu lúc đó mình chú ý một chút, có lẽ đã không xảy ra tình huống này!

Chu Hân Mính nói:

- Mình cứ thấy bộ dạng đó của Diệp Lăng Phi là trong lòng lại khó chịu không nói nên lời!

- Hân Mính, đừng nghĩ nhiều nữa, cậu phải tin tưởng Diệp Lăng Phi, anh ấy sẽ nghĩ ra cách giải quyết thôi!

Bạch Tình Đình nói.

- Hân Mính, chúng ta tắm xong qua chỗ anh ấy xem sao!

- Nhưng anh ấy bảo không nên qua quấy rầy mà!

Chu Hân Mính nói.

- Anh ta bảo không cho chúng ta qua, lẽ nào chúng ta thực sự không qua? Tại sao chúng ta phải nghe lời anh ta chứ!

Bạch Tình Đình kề môi bên tai Chu Hân Mính, khẽ cười:

- Chúng mình là phụ nữ mà, chúng mình qua đó quyến rũ anh ấy đi!

- Quyến rũ anh ấy?

Chu Hân Mính hơi sững sờ, chợt nghe Bạch Tình Đình cười nói:

- Quyến rũ anh ấy, không cho anh ấy suy nghĩ những chuyện phiền não này nữa!

- Cái này...

Chu Hân Mính bắt đầu do dự, không biết có nên làm vậy không.

Bạch Tình Đình cùng Chu Hân Mính tắm rửa xong, trở lại phòng ngủ. Bạch Tình Đình lấy ra một chiếc quần lót sexy màu hồng phấn, mặc vào người. Sau đó cô lại khoác một chiếc áo ngủ, thắt nhẹ dây lưng bên eo, lượn một vòng trước mặt Chu Hân Mính, hỏi:

- Hân Mính, thế nào?

- Rất đẹp!

Chu Hân Mính mặc áo ngủ ngồi ở mép giường, không có ý định đi gặp Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Mính cứ ngồi lì bên giường, không định cất bước, liền gọi:

- Hân Mính, cậu làm gì vậy, đi gặp Diệp Lăng Phi cùng mình nào!

- Tình Đình, cậu đi đi, tình trạng của mình bây giờ có lẽ ít di chuyển thì tốt hơn!

Chu Hân Mính đưa tay đặt lên cái bụng đã nhô cao của mình, nói:

- Tình Đình, khi nào cậu mang thai, cậu sẽ hiểu cảm giác của mình. Bây giờ mình không thể như trước đây được, mình phải lo cho đứa con trong bụng, cậu cứ xuống đi!

Bạch Tình Đình liếc qua bụng Chu Hân Mính, bỗng nhiên mỉm cười, ngồi xuống mép giường, ôm vai cô bạn nói:

- Hân Mính, mình hiểu, ừm, nhưng mà, lẽ nào cậu…

Bạch Tình Đình kề môi bên tai Chu Hân Mính thì thầm vài câu. Chu Hân Mính liếc mắt nhìn Bạch Tình Đình, nói:

- Nhưng bây giờ mình đang mang thai, không tiện. Chuyện này muốn thì muốn thật, nhưng vì con, mình vẫn có thể khống chế được!

Bạch Tình Đình cười nói:

- Hân Mính, cậu cũng đâu phải là không thể quan hệ, cùng lắm thì để Diệp Lăng Phi cẩn thận một chút là được rồi!

- Được rồi, được rồi. Tình Đình, cậu đừng đem mình ra làm trò đùa nữa!

Chu Hân Mính nói.

- Mình ngồi yên ở đây không xuống đâu, ai biết cậu định làm gì. Mình nhìn bộ đồ lót cậu mặc là biết cậu chẳng có ý định gì tốt đẹp rồi. Lỡ như cậu khiến dục hỏa của anh ấy bùng lên không kiểm soát được thì sao? Lúc dục hỏa của anh ấy bị khiêu khích, mình cũng không dám qua, cậu đâu phải không biết anh ấy thế nào!

Chu Hân Mính không nói hết, nhưng Bạch Tình Đình cũng hiểu cô bạn muốn nói gì. Cô mỉm cười, gật đầu với Chu Hân Mính, rồi quay người đi về phía cửa. Bạch Tình Đình mặc áo ngủ đi đến phòng khách nhỏ, liền thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi trước quầy rượu. Tay hắn cầm một ly rượu tây, chiếc gạt tàn bên cạnh đã đầy ắp tàn thuốc.

- Ông xã, có phải trong lòng anh rất phiền muộn không?

Bạch Tình Đình đi tới, ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, đưa tay cầm bình rượu tây, rót vào ly. Diệp Lăng Phi uống cạn ly rượu trong tay, giật lấy bình rượu từ tay Bạch Tình Đình, nói:

- Tình Đình, em tắm xong không đi ngủ đi, không mệt à?

- Em muốn ngồi cùng ông xã!

Bạch Tình Đình nói:

- Em thấy ông xã không vui, đương nhiên là phải ở bên cạnh rồi!

- Anh không có gì phiền muộn cả, chỉ đang nghĩ cách giải quyết một số việc thôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chuyện này có chút rắc rối, nếu để thuộc hạ của Sa Lệ chạy thoát, nói không chừng Sa Lệ sẽ cho rằng mấy thứ kia đang ở trên người em hoặc Khả Hân, như vậy sẽ phiền phức to. Anh phải nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết!

- Ông xã, có gì mà phải giải quyết, em thấy anh đúng là lo bò trắng răng!

Bạch Tình Đình quay mặt qua, nói với Diệp Lăng Phi:

- Biết đâu hai tên đó cũng chẳng chạy được đi đâu, bọn chúng đều bị thương cả. Kết quả là... tự chết rồi thì sao!

Những lời này của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi bật cười. Thấy Diệp Lăng Phi cười, cô vội vàng đứng dậy, nũng nịu nói:

- Ông xã, em muốn anh ôm em uống rượu!

- Ôm em uống rượu ư?

Diệp Lăng Phi nhìn ra Bạch Tình Đình muốn quấy rối mình, hắn vỗ nhẹ vai cô, nói:

- Tình Đình, đừng náo loạn, anh cần suy nghĩ cho kỹ. Em về phòng với Hân Mính nghỉ ngơi sớm đi!

- Em không chịu đâu!

Bạch Tình Đình nũng nịu như một cô bé con, nói:

- Ông xã, nếu anh không về ngủ, em cũng không về. Em không ngoan ngoãn như Hân Mính đâu, anh không cho Hân Mính đến quấy rầy thì cô ấy sẽ không đến. Em thì sẽ phá đám anh, không cho anh nghĩ nữa!

Bạch Tình Đình nói xong, mặc kệ chỗ ngồi của Diệp Lăng Phi rất nhỏ, cứ thế đặt mông ngồi xuống. Ngồi như vậy thực sự quá khó chịu. Diệp Lăng Phi buộc phải nói:

- Tình Đình, để anh uống nốt ly rượu này, anh sẽ lên ngay, được không?

- Không được!

Bạch Tình Đình vừa nói vừa đưa tay cởi dây lưng áo ngủ, để lộ bộ nội y sexy bên trong. Cô kéo tay Diệp Lăng Phi, đặt vào giữa hai chân mình, miệng nũng nịu:

- Ông xã, có muốn thấy em mặc nội y sexy không?

- Bà xã, em làm thế này là đang câu dẫn anh đấy!

Sau khi tay Diệp Lăng Phi đặt giữa hai chân Bạch Tình Đình thì không rút ra nổi nữa, giống như nơi đó có một lực hút cường đại, khiến tay hắn không cách nào dời đi. Bạch Tình Đình cười duyên:

- Quyến rũ thì quyến rũ chứ sao!

Bạch Tình Đình từ trên đùi Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi tới sân khấu nhỏ phía trước quầy bar. Xung quanh đặt vài bộ ghế salon, khoảng không ở giữa để lộ ra một sân khấu nhỏ. Bạch Tình Đình bước lên sân khấu, chiếc áo ngủ trên người tuột xuống, chỉ còn lại chiếc quần lót sexy. Phía sau chiếc quần lót này khoét một khoảng lớn, cố ý để lộ ra bờ mông trắng ngần. Bạch Tình Đình dịu dàng nói:

- Ông xã, anh là người đàn ông duy nhất trên thế giới này có thể nhìn ngắm em như thế này, em cũng chỉ làm vậy vì anh!

Nói xong, cô liền uốn éo vòng eo, tạo ra đủ loại tư thế khiêu gợi, mỗi tư thế đều vô cùng hấp dẫn, khiến Diệp Lăng Phi xem mà thấy lửa nóng trong người bừng bừng. Diệp Lăng Phi tự biết mình không thể uống tiếp được nữa, nhìn Tình Đình tạo ra các loại tư thế câu hồn hệt như một tiểu yêu tinh, khiến hắn cảm thấy kích thích mãnh liệt. Diệp Lăng Phi thầm than trong lòng, Bạch Tình Đình này quả là một yêu nữ câu hồn người, một người đàn ông có sức tự chủ mạnh như hắn mà khi đối mặt với cô cũng đành bại trận, căn bản không thể khống chế nổi. Diệp Lăng Phi tạm thời quẳng hết phiền muộn ra sau đầu, tập trung vào cảnh đẹp trước mắt. Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi đè lên ghế salon, hai cánh tay trắng nõn của cô ôm chặt lấy hắn, miệng dịu dàng nói:

- Ông xã, đừng nghĩ những chuyện phiền phức đó nữa, bây giờ hãy mặc sức thả lỏng, có lẽ sáng mai thức dậy anh đã có biện pháp rồi. Cứ thế này chỉ càng thêm mệt mỏi, nghĩ không ra cách nào hay ho đâu. Ông xã, vứt bỏ tất cả đi, tối nay chỉ nghĩ đến em và Hân Mính thôi, có được không?

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn đè lên người Bạch Tình Đình, ra sức hôn xuống.

Khi Diệp Lăng Phi tỉnh giấc thì trời đã sáng. Bên cạnh hắn, thân ngọc của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nằm đó, vẫn còn đang say ngủ. Đêm qua Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đầu tiên triền miên ở phòng khách, sau đó lại vào phòng ngủ, còn với Chu Hân Mính, động tác của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Diệp Lăng Phi bây giờ triền miên cùng Chu Hân Mính, phần lớn là để thỏa mãn nhu cầu sinh lý của cô. Phải biết rằng trong tình huống này, Diệp Lăng Phi thực ra rất khó chịu, nhưng vì Chu Hân Mính, hắn vẫn phải hết sức cẩn thận. Diệp Lăng Phi lặng lẽ đứng dậy, khoác một chiếc áo ngủ rồi đi khỏi phòng. Ngồi trên ghế salon phòng khách, Diệp Lăng Phi châm một điếu thuốc, ngẫm lại mọi chuyện. Giống như lời Bạch Tình Đình đã nói, đêm qua hắn ngồi ở quầy rượu suy nghĩ hồi lâu mà cũng không nghĩ ra biện pháp xử lý tốt chuyện này, chỉ làm tâm trạng mình ngày càng tồi tệ. Sau khi hưởng thụ thân thể xinh đẹp của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi rốt cuộc đã tỉnh táo lại, lúc này hắn mới có thể suy nghĩ rõ ràng.

Vấn đề chủ yếu bây giờ tập trung vào danh sách khách hàng mà Diệp Phong đã nói, danh sách này chính là thứ Sa Lệ để mắt tới. Hiện tại mật mã và chìa khóa két sắt đã được đưa đến Bắc Kinh, đúng ra những thứ này hẳn đã nằm trong tay cảnh sát quốc tế. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cảnh sát quốc tế sẽ nhanh chóng phái người đi lấy danh sách này. Nếu tin tức này bị lộ ra, Sa Lệ nhất định sẽ tìm cách cướp lấy danh sách, và tương tự, một số tổ chức buôn lậu thuốc phiện khác cũng sẽ tranh đoạt, chuyện này sẽ khiến Sa Lệ và các tổ chức khác nảy sinh xung đột. Khi đó, Sa Lệ sẽ không còn để ý đến chuyện ở thành phố Vọng Hải, thậm chí có thể sẽ không quan tâm đến Lý Khả Hân và Bạch Tình Đình nữa.

Diệp Lăng Phi cũng chẳng quan tâm cảnh sát quốc tế sẽ bắt ai, hắn hiện tại chỉ quan tâm đến biện pháp có thể giúp người phụ nữ của mình thoát khỏi nguy hiểm. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi không hề do dự, lấy ra một chiếc điện thoại. Ngay khi hắn đang gọi điện, Bạch Tình Đình cũng mặc áo ngủ từ trong phòng đi ra. Cô bước xuống cầu thang, chợt nghe thấy Diệp Lăng Phi đang gọi điện thoại ở phòng khách. Bạch Tình Đình không quấy rầy hắn mà đi rót cho mình một ly nước trước. Mỗi buổi sáng uống một cốc nước có thể loại bỏ độc tố trong cơ thể, hiệu quả hơn bất kỳ loại mỹ phẩm nào. Bạch Tình Đình uống nước xong mới tiến vào phòng khách. Diệp Lăng Phi đã gọi điện xong. Cô vén đuôi áo ngủ lên, ngồi xuống bên cạnh hắn. Cô rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Ông xã, sao anh dậy sớm thế?

- Sớm ư? Anh còn thấy muộn đây này!

Tay phải Diệp Lăng Phi lướt qua vùng cổ trắng ngần của Bạch Tình Đình, men theo cổ áo ngủ mở rộng mà từ từ tiến vào, nắm lấy bộ ngực đầy đặn, tròn trịa, căng tràn đàn hồi, nhẹ nhàng vuốt ve. Trước đây, vòng một của Bạch Tình Đình không đầy đặn như bây giờ, đều là nhờ tiếp xúc thân mật với Diệp Lăng Phi, được hắn tưới tắm. Phụ nữ đều cần được đàn ông chăm sóc, nếu không cơ thể rất dễ xuất hiện vấn đề. Da của Bạch Tình Đình ngày càng mềm mại mịn màng, kiều diễm không gì sánh được. Cô rúc trong lòng Diệp Lăng Phi, môi xinh hôn nhẹ lên má hắn một cái, sau đó tay phải theo thói quen đặt trên ngực Diệp Lăng Phi, vuốt ve thân thể cường tráng của hắn, nũng nịu nói:

- Ông xã, em lo thân thể anh mệt mỏi quá, nghỉ ngơi một chút đi.

- Anh mệt cái gì?

Diệp Lăng Phi khó hiểu hỏi.

- Việc đêm qua đó!

Bạch Tình Đình nũng nịu nói.

- Ông xã, em muốn sau này anh đều giống như đêm qua, em muốn mang thai con của anh!

- Vậy à, không vấn đề, chỉ cần bà xã chịu được!

Diệp Lăng Phi cười xấu xa.

- Em yên tâm, thân thể anh tuyệt đối không có vấn đề. Chúng ta có thể ở nhà ngày ngày tạo ra con người!

Gương mặt Bạch Tình Đình đỏ lên, vùi đầu vào ngực Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh có cảm thấy em có phải hơi... hơi, chính là như vậy không?

- Sao cơ?

Diệp Lăng Phi biết rõ Bạch Tình Đình định nói gì, nhưng hắn cố ý không nói, chờ cô tự mình nói ra. Bạch Tình Đình làm thế nào cũng không nói nên lời, mặt đỏ bừng, một lúc lâu sau mới lí nhí:

- Là phóng đãng!

- Không, vậy thì có gì phóng đãng!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, chúng ta là vợ chồng cơ mà. Cái gì gọi là vợ chồng? Đó chính là không có bí mật, bà xã em ở trước mặt anh có thể nói bất cứ chuyện gì, đó gọi là yêu tới tận cùng. Anh thấy, chuyện nam nữ chính là một phương thức quan trọng để một loài tiến hóa. Vì sao nhân loại chúng ta có thể trở thành động vật bậc cao? Quan trọng nhất chính là chúng ta có phương thức này. Cho nên, chuyện nam nữ là chuyện bình thường, chẳng qua chỉ vì một vài nguyên nhân xã hội, mới làm chúng ta cảm thấy xấu hổ với chuyện này, đây chỉ là cách nhìn của mỗi người thôi. Em xem Nhật Bản kìa, sắp biến thành toàn dân đóng phim người lớn rồi. Theo ý anh, phụ nữ Nhật Bản chẳng có mấy người tốt. Em biết không, nữ diễn viên loại phim này ở Nhật lại có không ít đàn ông muốn cưới về làm vợ. Em nói xem, so với Nhật Bản, chúng ta thế này tính là gì, quá bình thường rồi.

- Em không tin đâu, lẽ nào dân Nhật thật sự biến thái như vậy?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Đương nhiên là biến thái rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Ít nhất là theo suy nghĩ của anh, phụ nữ Nhật không có gì tốt, dường như toàn dân đóng phim người lớn. Hôm nào có dịp, anh tìm một hai bộ cho bà xã học hỏi chút!

- Á! Không xem!

Khuôn mặt Bạch Tình Đình đỏ bừng, nũng nịu kêu lên:

- Anh bắt nạt em!

- Anh đâu có bắt nạt em, cái này gọi là thương yêu bà xã!

Diệp Lăng Phi tay kia đặt ở hạ thân Bạch Tình Đình, hắn nghiêng người qua, dịu dàng nói:

- Bà xã, vì quá yêu em, nên anh mới mong muốn cả ngày đều ở bên em như thế, lẽ nào em không muốn vậy?

- Đương nhiên em muốn!

Bạch Tình Đình thỏ thẻ.

- Nhưng mà, bây giờ, em lại muốn ăn hơn. Ông xã, em đói bụng rồi!

- À, em xem anh này, cứ mải suy nghĩ, lại quên mất chuyện ăn sáng!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh cũng không thể để hai bảo bối của anh... À không, phải là ba bảo bối mới đúng, bị đói được. Tình Đình, em và Hân Mính ở nhà nhé, anh lái xe ra ngoài mua bữa sáng về!

- Dạ. Ông xã, em muốn ăn sữa chua. Tiện thể anh mua cho em ít sữa tươi, em muốn tắm sữa tươi, hôm qua quên mua mất rồi!

Bạch Tình Đình nói.

- Cho nên đành để sáng nay mới tắm. Ông xã, đi nhanh về nhanh nhé!

Diệp Lăng Phi ừ một tiếng, hôn lên má Bạch Tình Đình một cái, rồi lên lầu vào phòng ngủ. Chu Hân Mính cũng đã tỉnh, thấy Diệp Lăng Phi mặc quần áo như muốn ra ngoài, cô từ trên giường ngồi dậy, đưa tay cầm lấy chiếc áo ngực, vừa mặc vừa hỏi:

- Anh định đi đâu vậy?

- Mua bữa sáng, không thể để ba bảo bối các em đói bụng được!

Diệp Lăng Phi mặc xong quần áo, đi tới bên giường, hôn nhẹ lên môi Chu Hân Mính, nói:

- Bà xã, chờ anh về nha!

- Còn chưa cưới đâu nhé, đừng gọi thế!

Chu Hân Mính cười duyên.

- Chờ chúng ta thành hôn rồi, anh muốn gọi thế nào cũng được. Được rồi, đừng chậm trễ nữa, nhanh đi mua bữa sáng đi!

Diệp Lăng Phi cười, cầm chìa khóa xe ra khỏi phòng. Hắn lái xe đến cửa hàng tiện lợi bên ngoài khu biệt thự, đỗ xe trước cửa. Lúc xuống xe, Diệp Lăng Phi nhìn thấy một chiếc Toyota bạc cũng đỗ ở đó. Cửa xe mở ra, ba gã đàn ông bước xuống, trong đó có một gã khoảng 27, 28 tuổi, mặc áo da màu đen. Ba người này xuống xe xong liền đi thẳng vào cửa hàng. Diệp Lăng Phi lẩm bẩm: “Cái bộ dạng này đích thị là bọn du thủ du thực, không giống người tử tế, đi đứng kiểu này thật là bố đời!” Diệp Lăng Phi quả thật có chút xúc động, hắn đã lâu không thấy kiểu đi đường ngông cuồng như vậy. Gã mặc áo da đi trước mặt quả thật ngang tàng, mũi cũng sắp vểnh lên trời. Hai tên thanh niên đi sau gã này cũng đầy vẻ ngạo mạn, hống hách. Diệp Lăng Phi chẳng qua chỉ lẩm bẩm mấy câu, hắn cũng không muốn gây chuyện ở thành phố Đông Hải.

Trong cửa hàng không có bao nhiêu người, một nam một nữ nhân viên đang đứng bên giá hàng, xếp đồ lên kệ. Diệp Lăng Phi tiến vào, liền thấy gã mặc đồ da đứng trước quầy thu ngân, đang nói chuyện với một người đàn ông hơn 40 tuổi. Còn hai tên thanh niên thì tùy tiện đi tới đi lui trong cửa hàng, trông không hề giống đến mua đồ.

- Ủa, không phải 100 đồng à, sao lại thành 150 đồng rồi!

Chủ cửa hàng có chút kỳ quái, hỏi.

- Năm nay là năm nào rồi, ông không thấy thịt lợn cũng tăng giá à? Lẽ nào phí quản lý của chúng tôi lại không tăng? Anh em chúng tôi đều trông vào phí quản lý để kiếm cơm đấy, tăng chút thì có làm sao. Nếu ông thấy nhiều quá, vậy ông đi tìm Cương ca mà khiếu nại. Cương ca đã nói rồi, sau này làm quản lý phải có tình người, chúng tôi đều dễ nói chuyện thôi. Ông có thể khiếu nại, nếu Cương ca đồng ý, vậy cửa hàng của ông vẫn chỉ phải nộp 100 đồng!

Chủ cửa hàng kia nghe xong cũng không dám nói nhiều nữa, đành lấy ra 150 đồng, đưa cho gã mặc áo da. Gã này nhét tiền vào túi, quay người cất bước đi. Hai tên thanh niên cũng đi theo, một tên trong đó lúc đi qua nữ nhân viên cửa hàng còn đưa tay véo một cái lên mông cô, rồi lập tức làm bộ không có chuyện gì xảy ra mà đi ra ngoài. Chờ ba người này đi xa, nữ nhân viên mới mắng:

- Lưu manh!

Diệp Lăng Phi chọn vài hộp sữa chua trên kệ hàng, lại lấy mấy cái hamburger, cảm thấy vẫn chưa đủ. Hắn cầm một đống đồ ăn đặt lên quầy thu ngân, thuận miệng hỏi:

- Ông chủ, ba người vừa rồi làm gì mà lại thu phí quản lý, chẳng lẽ là người của chính phủ?

- Cậu không phải người địa phương à?

Ông chủ cửa hàng không trả lời mà hỏi lại.

- Ừm, đúng là tôi mới tới đây.

Diệp Lăng Phi hỏi:

- Ông chủ, sao ông biết?

- Nếu cậu là người địa phương thì sẽ không hỏi như vậy!

Ông chủ cửa hàng nói.

- Ba tên kia tới thu phí quản lý, vốn là một tháng 100 đồng, nhưng không ngờ tháng này lại tăng thành 150 đồng. Nếu cứ tiếp tục tăng, không biết còn kinh doanh được nữa không!

- Phí quản lý 150 đồng? Sao mà đắt thế!

Diệp Lăng Phi nói.

- Mọi người có thể đi khiếu nại mà!

- Tiên sinh, tôi biết ngay cậu không phải người bản địa mà, cậu căn bản không hiểu tình hình ở đây!

Ông chủ kia thở dài, nói:

- Tôi khuyên cậu đừng ở lại thành phố Đông Hải, nếu có thể thì đi nơi khác sống, Đông Hải không an toàn đâu!

- Không an toàn ư?

Diệp Lăng Phi sửng sốt, đang muốn hỏi tiếp thì ông chủ kia đã tính tiền xong, không chịu nói thêm. Diệp Lăng Phi không còn cách nào, đành thanh toán rồi mang đồ lên xe. Hắn bỗng nhiên nhớ ra mình quên mua sữa tươi, lại quay vào, thấy túi sữa tươi trên kệ, liền cầm đến, nói:

- Ông chủ, cho tôi mua thêm một túi sữa tươi.

- Bốn đồng!

Ông chủ nói.

- Bốn đồng?

Diệp Lăng Phi lại sửng sốt. Giá sữa tươi bên thành phố Vọng Hải cũng mới có hai đồng, sao chạy đến thành phố Đông Hải này lại thành bốn đồng rồi. Vật giá ở đây cũng thật là cao quá. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi không quan tâm chút tiền lẻ, chỉ là cảm thấy giá cả hàng hóa ở Đông Hải rất không bình thường. Ông chủ kia lại khẽ thở dài, nói:

- Tiên sinh, thực sự không còn cách nào, cửa hàng chúng tôi nhập sữa đã ba đồng bảy, một túi sữa chúng tôi chỉ lời ba hào!

- Ông chủ, ông cứ đùa!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Sao có thể chứ, túi sữa sao lại đắt như vậy?

- Tiên sinh, cậu không biết đâu, không chỉ thành phố chúng ta, rất nhiều thành phố bên này giá nhập đều là ba đồng bảy!

Ông chủ đành phải trả lời.

- Chúng tôi nếu muốn mua sữa chỉ có thể chấp nhận giá nhập hàng như thế thôi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!