Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, xem ti vi giết thời gian. Hắn thầm tính, giờ này Dã Thú và Dã Lang đáng lẽ phải đến nơi rồi. Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Vừa dứt lời, điện thoại của Dã Thú đã gọi tới. Anh ta báo rằng đã đặt phòng xong và đang trên đường đến nhà hàng.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Dã Thú xong, hắn đi về phòng ngủ gọi Bạch Tình Đình dậy. Hắn tới bên giường, đưa tay lay nhẹ vai cô, nói:
- Bà xã, mau dậy thôi!
- Ông xã, cho em ngủ thêm chút nữa đi mà, em mệt lắm!
Bạch Tình Đình không mở mắt, đưa tay đẩy Diệp Lăng Phi ra. Dáng vẻ khi ngủ của cô cũng thật xinh đẹp. Diệp Lăng Phi không nỡ, nhưng vẫn phải đánh thức cô dậy. Hắn hôn lên tai Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng nói:
- Bà xã, hay là em cứ ngủ ở biệt thự đi, anh và Hân Mính đi trước. Khi nào em dậy thì gọi cho anh, anh quay về đón em!
- Không cần!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình đột nhiên mở mắt, ngồi bật dậy, hai tay đưa lên dụi dụi mắt, nói:
- Ông xã, em muốn đi cùng anh cơ!
- Vậy thì em mau chuẩn bị đi, chúng ta sắp phải xuất phát rồi! - Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình lật chăn, xuống giường, đi dép trong nhà bước vào phòng tắm. Diệp Lăng Phi xếp lại gối về vị trí cũ, rồi lại gấp chăn lại, sau đó mới đi thay quần áo. Bạch Tình Đình chuẩn bị chừng 20 phút mới xong, nhưng sắc mặt cô có phần nhợt nhạt, ngồi lên xe rồi mà vẫn còn ngáp ngắn ngáp dài.
- Tình Đình, sao vẫn buồn ngủ vậy? - Chu Hân Mính hỏi.
- Hân Mính, sao mà không buồn ngủ được chứ, tớ đã ngủ đủ đâu! - Sau đó Bạch Tình Đình quay ra trách móc Diệp Lăng Phi: - Ông xã, đều tại anh hại em!
- Chuyện này thì liên quan gì tới anh, bà xã đại nhân, đó chẳng phải là yêu cầu của em sao? - Diệp Lăng Phi cười, nói: - Không phải bà xã bảo anh phải nỗ lực nhiều hơn à?
- Anh…!
Bạch Tình Đình nhất thời cứng họng, cô quay sang Chu Hân Mính:
- Hân Mính, cậu xem anh ấy lại bắt nạt tớ rồi, cậu giúp tớ dạy cho anh ấy một bài học đi!
- Tớ làm sao mà dạy dỗ anh ấy được! - Chu Hân Mính nói: - Cậu cũng hiểu tính anh ấy mà, hai chúng ta hợp sức lại đấu võ mồm cũng không thắng nổi đâu!
- Hân Mính, bây giờ địa vị của cậu trong nhà là to nhất, một mình cậu tính bằng hai người cơ mà. Tớ nghe nói phụ nữ có thai thì không được tức giận, nếu không sẽ không tốt cho thai nhi. Tớ không tin anh ấy không quan tâm tới đứa con trong bụng cậu, dám làm cậu tức giận!
Bạch Tình Đình nói rồi quay ra nhìn Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh không định chọc Hân Mính tức giận chứ!
- Anh việc gì phải chọc tức Hân Mính! - Diệp Lăng Phi hỏi vặn lại: - Cô ấy đâu có ương bướng như em. Tình Đình, em phải học tập Hân Mính nhiều vào!
- Diệp Lăng Phi, đủ rồi đấy, anh đừng chọc Tình Đình nữa! - Chu Hân Mính cuối cùng cũng phải lên tiếng nói giúp Bạch Tình Đình: - Anh cũng thật là, dù sao cũng là đàn ông, sao lại tính toán như đàn bà thế, cứ thích cãi cọ, anh phải nhường Tình Đình chứ!
- Đúng đó! Hân Mính cậu nói rất có lý! Ông xã, anh là đàn ông kiểu gì mà tính như đàn bà, không biết nhường nhịn em gì cả! - Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói vậy, như có thêm trợ thủ, vội vàng thêm vào: - Ông xã, đây không phải em nói đâu nhé, là Hân Mính nói đó!
Chu Hân Mính bây giờ đang mang thai. Diệp Lăng Phi quả thật không dám chọc tức cô. Bạch Tình Đình nói như vậy, hắn đành im bặt, không nói gì nữa, chỉ chuyên tâm lái xe. Cuối cùng thì Bạch Tình Đình cũng nắm được điểm yếu của Diệp Lăng Phi, cô thân thiết nắm lấy tay Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, cậu xem tớ nói đâu có sai! Cậu mới là lão đại của nhà chúng ta, sau này cậu phải thường xuyên dạy dỗ ông xã của chúng ta!
- Ông xã của chúng ta!
Chu Hân Mính ngây người. Cô không nghĩ rằng Bạch Tình Đình lại xưng hô như vậy. Thấy bộ dạng ngây ra của Chu Hân Mính, Bạch Tình Đình cười nói:
- Hân Mính, cậu sao vậy, cậu sắp cưới Diệp Lăng Phi rồi, lẽ nào anh ấy không phải là ông xã của hai chúng ta sao?
- Tớ có chút không quen, dù sao thì tớ và anh ấy cũng chưa tổ chức đám cưới mà! - Chu Hân Mính nói.
- Chuyện này thì có sao! Chỉ cần ba người chúng ta biết là đủ! - Bạch Tình Đình nói: - Cả ba chúng ta là người một nhà, tất nhiên rồi, ở nhà chúng ta nhất định phải là phụ nữ làm chủ. Ông xã, anh thấy em nói có đúng không nào?
Diệp Lăng Phi bị dọa không dám nói gì. Bạch Tình Đình cười ha ha:
- Anh không nói cũng chẳng sao, chỉ cần anh biết là được rồi. Anh phải nghe lời em và Hân Mính, đợi sau khi em sinh con, nhà chúng ta sẽ có bốn người dạy dỗ anh. Ông xã, bất kể lúc nào, anh đều phải nghe lời bọn em. Nếu không thì… nếu không thì, em và Hân Mính mang con ra ngoài ở, để một mình anh cô đơn ở nhà!
- Vậy phải đợi em mang thai rồi hãy nói! - Diệp Lăng Phi lạnh lùng buông một câu.
Bạch Tình Đình đang lúc đắc ý, nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, cô bĩu môi, quay sang Chu Hân Mính:
- Hân Mính, cậu xem, anh ấy lại nói móc tớ rồi!
Chu Hân Mính chỉ cười cười, nhưng không giúp Bạch Tình Đình nói lại Diệp Lăng Phi. Đối với cô, đôi khi chính những lúc cùng Diệp Lăng Phi đấu khẩu như vậy mới khiến cả nhà hòa hợp. Khi vợ chồng sống với nhau thì không lãng mạn như hồi đang yêu. Trong giai đoạn yêu đương, hai người có thể chỉ ngồi bên nhau cũng cảm thấy vô cùng thú vị. Nhưng một khi kết hôn, cuộc sống hôn nhân không đẹp như trong tưởng tượng, vợ chồng rất dễ phát sinh mâu thuẫn. Những lúc như vậy, cuộc sống vợ chồng lại trở nên không tốt đẹp, thậm chí thiếu cả hứng thú như thời còn yêu. Rất nhiều cặp đôi lựa chọn ly hôn chỉ vì cảm thấy ở bên nhau chẳng còn gì thú vị, cuộc sống quá tẻ nhạt. Vì vậy, sau khi kết hôn, vợ chồng phải cùng nhau giữ lấy cảm giác hứng thú như thuở mới yêu, thỉnh thoảng đấu khẩu, cãi cọ cũng là cách thay đổi cuộc sống hôn nhân nhàm chán.
Đối với Chu Hân Mính, cũng bởi vì cách nói chuyện của Diệp Lăng Phi mà cuộc sống ba người của họ trở nên thú vị, không phải lo cả ngày ở bên nhau sẽ thấy ngán và nhàm chán.
Diệp Lăng Phi lái xe tới nhà hàng tụ họp với Dã Thú và mọi người. Khi anh tới nơi, Dã Thú và những người khác cũng đã đến rồi. Lần này Dã Thú còn dẫn theo cả Lục Tuyết Hoa, tổng cộng là 8 người. Thêm Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình, và Chu Hân Mính, tất cả là 11 người. Dã Thú đã đặt một phòng lớn, khi Diệp Lăng Phi tới, mọi người đang ngồi trong phòng nói chuyện phiếm.
Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính mở cửa phòng ăn bước vào. Dã Thú lập tức đứng dậy:
- Lão đại, chúng em đợi mãi, vừa nãy em còn nói với Dã Lang, hay là bọn em qua chỗ anh tìm anh luôn!
- Anh ở nhà đi hơi muộn! - Diệp Lăng Phi cười, nói: - Chiều hôm qua bọn anh vừa mới về tới thành phố Đông Hải, hôm nay không đáng được nghỉ ngơi một chút sao? Hơn nữa trước khi ra ngoài còn phải chuẩn bị, vì vậy mới tới muộn!
- Em thấy anh không cần giải thích đâu! - Angel bĩu môi: - Có hai bà vợ xinh đẹp thế kia ở bên cạnh. Satan, em thấy anh phải chú ý sức khỏe đó!
- Con nhóc này, lại dám châm chọc anh hả! - Diệp Lăng Phi để Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi xuống trước, rồi mới ngồi xuống bên cạnh Dã Thú, nói với Angel đang ngồi đối diện: - Angel, bây giờ anh bận quá, đợi xong việc anh phải dạy dỗ em một trận. Ừm, Alice chẳng phải em có hai cô vệ sĩ sao? Nếu không có chuyện gì, thì để hai người họ thỉnh thoảng đấu với Angel vài trận, để tránh nó không có việc gì làm.
Khuôn mặt xinh đẹp của Alice hiện lên một nụ cười, cô khẽ nói:
- Laura và Ann đều không phải đối thủ của Angel, bây giờ Angel đang hướng dẫn cho hai người họ!
Ánh mắt Diệp Lăng Phi lại hướng về phía hai cô gái song sinh tóc vàng, nói:
- Cách huấn luyện của Angel nhất định sẽ nghiêm khắc hơn so với những gì các cô đã học. Cô ấy đã trải qua rất nhiều tình huống nguy hiểm, sự huấn luyện của cô ấy sẽ khiến trình độ các cô cao thêm một bậc!
Hai cô gái cười để lộ hàm răng trắng bóng, nhưng chưa kịp nói gì, Angel đã cướp lời:
- Satan, anh đừng tưởng khen em vài câu là em mắc lừa nhé! Đừng có mơ, nếu anh sống ở thành phố Đông Hải, thì em cũng sẽ tới đây sống. Nói chung là em sẽ theo anh!
Angel nói tới đây, lại nhìn Bạch Tình Đình, đưa tay ôm lấy eo cô, nói:
- Tất nhiên, em không phải muốn theo Satan, chủ yếu là em muốn gặp chị Tình Đình thường xuyên thôi!
- Chuyện này không hay lắm đâu! Dù sao tôi cũng là gái đã có chồng! - Bạch Tình Đình cười, nói với Angel: - Bây giờ cô phải hỏi ý kiến chồng tôi, tất cả thời gian của tôi đều thuộc về anh ấy!
- Angel, em đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa! - Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói: - Em muốn tiếp cận bà xã của anh, phải qua được cửa ải của anh đã!
- Satan, anh nói em làm sao mà qua! Trèo qua à, hay là nhảy qua người anh? - Angel cố ý hỏi.
- Cái này…! - Diệp Lăng Phi im lặng, rồi lườm Angel một cái: - Đợi khi nào giới tính em chuyển về bình thường hẵng nói!
Nói xong, hắn không thèm để ý tới phản ứng của Angel, mà quay sang nhìn Lương Ngọc đang ngồi bên cạnh Dã Lang:
- Cảnh sát Lương Ngọc, cô đừng để ý, mấy người chúng tôi trêu nhau quen rồi!
Lương Ngọc tay cầm cốc trà mà Dã Lang vừa rót cho cô, cười nói:
- Không sao đâu. Diệp tiên sinh, tôi biết chuyện của các anh, cũng không cảm thấy có gì quá bất ngờ. Sống trong hoàn cảnh như các anh, tất nhiên có những chuyện tôi chưa thể hiểu hết, nhưng tôi tin rằng mình sẽ dần thích nghi. Tôi có lòng tin vào điều đó!
Những lời này của Lương Ngọc giống như một lời quyết tâm cô muốn nói với Diệp Lăng Phi. Sau khi biết thân phận của Dã Lang mà cô còn có thể nói ra những lời này, tấm lòng cô đã rõ, cô quyết tâm muốn sống bên cạnh Dã Lang, không hề để ý tới thân phận của hắn. Khi Lương Ngọc nói với Diệp Lăng Phi những lời này thì cũng như là đang nói với Dã Lang vậy. Dã Lang đưa tay ra, nắm lấy cánh tay Lương Ngọc, ôm cô vào lòng.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy hai người như vậy thì cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cuối cùng thì Dã Lang cũng tìm được một người con gái có thể hiểu được hắn. Cô bạn gái lần trước của Dã Lang là một cô gái thành phố, cũng có chút dịu dàng nhưng lại hoàn toàn không thích hợp để làm người phụ nữ bên cạnh hắn. Dù sao thì cô ta cũng không thể chấp nhận được cuộc sống trước đây của Dã Lang. Nhưng Lương Ngọc thì khác, bản thân là cảnh sát, đã từng trải qua ranh giới sinh tử, bây giờ có thể sống bên cạnh Dã Lang, đây mới chính là người phụ nữ hợp với hắn nhất.
- Ừm, cô Lương Ngọc, tôi tin là cô biết rõ thân phận của chúng tôi, cũng hiểu được hoàn cảnh của chúng tôi. Chung sống với chúng tôi, những gì cô phải gánh vác là rất lớn. Nhưng mà, tôi cũng có một niềm tin, chúng tôi ở đây đều là huynh đệ, hoàn toàn có thể vì anh em mình mà liều mạng!
- Tôi biết mà! - Lương Ngọc nói: - Tôi có thể hiểu được tình cảm mà các anh dành cho nhau!
- Ông xã, anh đừng nói nữa, mọi người đều đang đợi ăn cơm đây này! - Lúc này Bạch Tình Đình nói chen vào: - Có một số chuyện để Dã Lang nói thì hợp hơn, anh còn tưởng đây là nước Anh hả, cứ ra cái giọng dạy bảo người khác. Ông xã, mau gọi món đi!
Bạch Tình Đình nói vậy cũng là ngầm nhắc nhở Diệp Lăng Phi, không nên dùng giọng điệu đó nói chuyện. Cô lo Lương Ngọc sẽ hiểu lầm rằng Diệp Lăng Phi ra vẻ lãnh đạo, còn Dã Lang thì phải ngoan ngoãn nghe lời. Nghe vợ nói vậy, hắn mới ngộ ra, bèn cười:
- Đấy em xem, cứ nói là chẳng biết bao giờ hết chuyện. Nào, nào, chúng ta mau gọi món thôi!
Gọi xong món ăn, lại tới lúc ngồi đợi. Dã Thú kể chuyện từ khách sạn tới đây. Hắn bĩu môi, nói:
- Lão đại, vừa nãy lúc bọn em lái xe tới, có gặp một chiếc xe màu đen. Theo em thấy thì chỉ là một chiếc xe bình thường, mang biển số A001. Cái xe đó thật là chướng mắt, khi nó đi qua đèn đỏ chẳng cần phải dừng lại. Cảnh sát ở đây lại còn ngang nhiên bắt xe khác nhường đường cho nó, thật là ngứa mắt!
- Một chiếc xe đen à? - Nghe xong, Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình. Lần trước khi họ tới thành phố Đông Hải, cũng gặp chiếc xe đó. Lúc đó, nó cũng vượt đèn đỏ, mà cảnh sát cũng rất bất thường để cho nó đi qua, dường như cố tình nhường đường.
- Đúng, chính là chiếc xe màu đen! - Dã Thú bĩu cái môi dày, hai tay ôm lấy Lục Tuyết Hoa, miệng nói: - Là em không thèm gây chuyện thôi, nếu không em đã đuổi theo, lôi cái tên lái xe đó xuống đường đánh cho một trận. Đúng là quá khoa trương, hại em phải đợi ở ngã ba một lúc lâu!
- Lần trước lúc bọn anh tới thành phố Vọng Hải cũng gặp chiếc xe đen đó. Dã Thú, biết đâu chúng ta nhìn thấy cùng một chiếc! - Diệp Lăng Phi nói: - Nhưng mà, anh không nhìn rõ biển số, chỉ biết nó vượt đèn đỏ, đám cảnh sát thì vẫn cứ cho nó vượt, thậm chí dừng tất cả các xe khác lại cho nó đi!
- Lão đại, không phải chứ, anh cũng gặp sao? - Dã Thú nói: - Lão đại, anh không biết chiếc xe đó của ai à?
- Anh không rõ, nhưng anh cảm thấy thành phố Đông Hải này rất không bình thường, anh hoàn toàn không muốn ở đây đâu! - Diệp Lăng Phi nói: - Anh định tổ chức hôn lễ ở đây xong thì quay về thành phố Vọng Hải. Dù sao anh ở thành phố Vọng Hải cũng quen rồi, nơi đó thuộc về chúng ta, còn bên này thì hỗn loạn lắm. Theo như anh thấy thì băng đảng xã hội đen và thế lực của chúng rất mạnh. Hơn nữa từ việc chiếc ô tô đó vượt đèn đỏ mà thấy, thì hình như bọn chúng còn uy hiếp được cả chính quyền thành phố Đông Hải. Chúng ta tới đây để sinh sống chứ không phải để quản mấy việc của chính phủ và băng đảng xã hội đen, bởi vậy nước sông không phạm nước giếng!
- Lão đại, em hiểu rồi! - Dã Thú nói: - Bây giờ em cũng là người sắp làm bố rồi! Tất nhiên em không muốn gây chuyện nữa!
- Làm bố?
Dã Thú vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi giật mình, ngay sau đó đập vào vai Dã Thú, mắng:
- Cái thằng nhóc này, chuyện như vậy mà không sớm nói cho anh biết, mang thai khi nào vậy?
- Mới thôi! - Dã Thú nói: - Lão đại, em cũng đã được trải nghiệm cảm giác làm bố, thật là tuyệt!
- Biết thì tốt rồi! - Diệp Lăng Phi cười: - Về sau tên nhóc này phải chú ý, đừng có mà quá kích động!
Sau khi thức ăn được dọn lên, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Diệp Lăng Phi từ khi nghe Dã Thú có tin vui, trong lòng cũng rất vui. Không kiềm được bèn cùng Dã Thú, Dã Lang uống rượu. Ngồi trong nhà hàng tự nhiên muốn hút thuốc. Dã Thú bỏ thuốc ra, nhưng nghĩ lại, hắn nhìn Chu Hân Mính, rồi lại nhìn Lục Tuyết Hoa, hắn lại cất thuốc đi.
Vừa mới ăn được một nửa, Angel lôi tay Alice cùng đi vệ sinh. Laura và Ann vốn cũng định đi theo, nhưng rồi lại ngồi xuống. Có Angel bên cạnh thì cơ bản là không cần hai người họ bảo vệ Alice nữa. Mặc dù hai người họ là do bố Alice phái tới, nhưng thân thủ so với Angel thì còn kém xa. Từ sau khi đọ sức với Angel lần trước, Laura và Ann biết rằng mình mới ra trường, và làm vệ sĩ không đơn giản như những gì trong trường vẫn dạy.
- Con nhóc Angel này, không biết lại có ý gì với Alice đây? - Diệp Lăng Phi nói: - Tình Đình, em nhất định phải cẩn thận với Angel, anh không biết nó có ý định gì với em đâu đấy!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi trước mặt bao nhiêu người mà lại nói như vậy, mặt cô bỗng đỏ ửng, đưa tay véo hắn một cái, nói nhỏ:
- Đừng có mà nói linh tinh!
Diệp Lăng Phi cười:
- Bà xã, chuyện này thì có gì đâu! Ở đây làm gì có người ngoài, chúng ta nói chuyện không cần câu nệ!
Bạch Tình Đình lườm Diệp Lăng Phi, không nói chuyện với hắn nữa, mà cúi đầu xuống ăn cơm. Diệp Lăng Phi lại quay ra nói chuyện phiếm với Dã Thú và Dã Lang. Lúc này đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn vọng tới.
- Sao vậy nhỉ? Lẽ nào là đánh nhau? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Dã Thú ngồi ngay ngoài cửa, hắn đặt cốc rượu trên tay xuống, đứng dậy:
- Lão đại, em đi xem sao?
Dã Thú nói rồi, mở cửa phòng ăn, sau khi thò đầu ra nhìn thấy mọi chuyện thì lại quay vào chửi thề:
- Con mẹ nó chứ!
Mắng xong, hắn hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi giật mình, cũng đứng dậy. Khi hắn đứng trước cửa phòng ăn, nhìn ra nơi xảy ra tiếng động, thì đã nhìn thấy Dã Thú đấm một cú vào cằm của một gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa hòe lòe loẹt.
» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «