Lúc Diệp Lăng Phi vừa mới đi ra thì nhìn thấy Dã Thú đang tung một cú móc hàm vào tên mặc áo sơ mi hoa. Trong quán rượu có bật điều hòa và hệ thống sưởi, nhiệt độ rất cao nên mặc áo sơ mi cũng không thấy lạnh. Tên mặc áo sơ mi hoa kia bị một quyền của Dã Thú đấm trúng cằm, chỉ nghe hắn kêu thảm một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra, trong máu còn lẫn mấy mảnh răng vỡ.
Dã Thú vẫn chưa nguôi giận, chửi to:
- Mẹ kiếp, thằng chó, mày đúng là chán sống rồi, người nào cũng dám đụng!
Vừa nói xong, hắn lại bồi thêm một cước, đá thẳng vào bụng dưới của tên mặc sơ mi hoa. Cú đá này khiến gã bay vọt lên, vẽ một đường vòng cung trên không rồi rơi sầm xuống một cái bàn trong đại sảnh. Loảng xoảng, bình rượu, bát đĩa trên bàn đều rơi vỡ tan tành xuống đất. Tên mặc áo sơ mi từ trên bàn ngã lăn xuống, nằm rên la không ngớt.
Lúc này, Angel đã đánh gục hai gã thanh niên trạc tuổi tên mặc sơ mi hoa kia, chỉ còn lại một gã thấy tình hình không ổn liền nhanh chân tẩu thoát. Angel quay lại chỗ hai gã thanh niên đang nằm trên đất, đạp thêm một trận, miệng chửi rủa:
- Mày cũng không nhìn xem bà đây là ai mà cũng dám giở trò.
Angel đá thêm mấy cước, thấy hai gã kia không còn động đậy mới dừng chân, nhưng miệng vẫn không ngừng mắng nhiếc:
- Còn dám bảo bà đây tiếp chúng mày trên giường, mày cũng không xem lại mình có đủ tư cách đắc tội với bà không à!
- Angel, xảy ra chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi bước tới hỏi.
- Khi em và Alice trở về thì gặp phải bốn thằng nhãi này, chúng dám ép em và Alice phải lên giường với chúng. Mấy thằng nhóc này gan cũng to thật, dám nói những lời như vậy, đúng là muốn chết!
Angel mắng.
Diệp Lăng Phi nhíu mày, hắn quay đầu nhìn Dã Thú đang tức giận, nói:
- Dã Thú, đi thanh toán đi, mọi tổn thất ở đây cứ tính cho chúng ta!
Dã Thú gật đầu. Diệp Lăng Phi kéo Angel và Alice trở lại phòng, nói với mấy người trong đó:
- Thu dọn một chút, chúng ta rời khỏi đây!
- Rời đi?! Chúng ta còn chưa ăn xong mà. Tại sao phải đi?
Angel hỏi.
- Angel, anh không muốn gây sự ở đây!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu xảy ra chuyện ở đây còn phải xử lý, phiền phức lắm. Chúng ta cứ đi trước rồi tính.
- Satan, anh nhát gan từ bao giờ thế?
Angel bực bội nói:
- Chúng ta có gì phải sợ chứ!
- Anh đã nói rồi, không phải anh sợ, anh chỉ không muốn gây chuyện ở đây thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh thấy phiền phức quá. Được rồi, đừng nói nữa, đi ngay bây giờ!
Angel rất không tình nguyện đi ra khỏi phòng, cả nhóm ra đến cửa. Dã Thú cũng đã thanh toán xong. Mấy người Diệp Lăng Phi vừa bước ra khỏi quán rượu thì thấy một đám đàn ông tay cầm dao phay, gậy gộc từ ngoài đường đang hùng hổ tiến tới, dẫn đầu chính là tên thanh niên vừa bỏ chạy lúc nãy.
- Chính là con mụ đó!
Gã thanh niên chỉ tay vào Angel, sáu bảy tên còn lại không nói hai lời, vung dao phay, gậy gộc lao tới.
- Tới nhanh thật!
Diệp Lăng Phi thấy cảnh này, miệng lẩm bẩm chửi:
- Mẹ nó, tao không muốn gây sự, nhưng lũ khốn này lại tự tìm đến chỗ chết, vậy thì đừng trách tao.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, còn chưa kịp động thủ, ba người Dã Thú, Dã Lang và Angel đã lao lên. Diệp Lăng Phi thấy vậy, ngược lại còn nở nụ cười. Hắn ung dung châm một điếu thuốc, nhả ra một làn khói. Điếu thuốc còn chưa hút hết, mấy tên nhãi ranh kia đã bị đánh ngã sõng soài trên đất. Dã Thú xách cổ áo tên vừa chạy thoát ném xuống chân Diệp Lăng Phi, quăng mạnh hắn xuống đất, lại bồi thêm một cước vào lưng, ép gã quỳ sụp xuống. Diệp Lăng Phi gạt tàn thuốc lên đầu gã thanh niên, một tiếng "xèo" vang lên kèm theo mùi tóc cháy khét lẹt khiến mấy người Bạch Tình Đình phải tránh ra xa. Tên kia mặc kệ cơn đau sau lưng, vội vàng phủi tàn thuốc trên đầu xuống. Diệp Lăng Phi giơ chân phải lên, dẫm lên gáy hắn, ấn đầu gã chúi xuống đất. Mặt gã áp sát vào mặt đất, trông thảm hại không gì tả xiết.
Lúc này, không ít xe cộ và người đi đường đều dừng lại nhìn về phía này, một số người tỏ vẻ sợ hãi, nhìn vài lần rồi nhanh chóng rời đi.
Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý đến những người đó, hắn giẫm lên đầu gã thanh niên, lạnh lùng hỏi:
- Bọn mày định làm gì?
- Tao nói cho mày biết, nếu thức thời thì mau thả tao ra, tao là người của Cương ca đấy!
Mặt gã thanh niên áp sát đất, nhưng vẫn tỏ ra kiêu ngạo, miệng chửi:
- Mẹ kiếp, chẳng qua tao dẫn ít người thôi. Tao nói cho mày biết, quanh đây đều là người của Cương ca, lũ khốn chúng mày đừng hòng có đứa nào rời khỏi thành phố Đông Hải!
Diệp Lăng Phi nghe xong, hừ lạnh một tiếng:
- Cương ca? Cũng chỉ là một tay anh chị giang hồ quèn thôi. Nhóc con, tao thấy lũ khốn chúng mày ngông cuồng quá rồi, không ai dám động đến nên mới kiêu ngạo như vậy. Hôm nay tao không dạy dỗ chúng mày, chúng mày sẽ không biết sự lợi hại của tao.
Diệp Lăng Phi quay người lại, nói với Dã Thú ở phía sau:
- Dã Thú, lôi thằng nhóc này đi xa, tìm một chỗ, chôn sống nó cho anh!
Tên nhóc kia vừa nghe xong, liền mắng:
- Mày định dọa ai, tao…!
Hắn còn chưa mắng xong, Dã Thú đã giơ chân lên, mũi giày da đá thẳng vào miệng gã, đập nát toàn bộ hàm răng cửa. Dã Thú mặc kệ miệng gã đầy máu tươi, xách cổ áo gã định quăng lên xe. Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát hú còi inh ỏi lao tới, đỗ ngay trước cửa nhà hàng. Hai cảnh sát bước xuống xe, vừa thấy tình hình liền ra vẻ uy nghiêm, quát lên:
- Đứng im!
- Để anh dọn dẹp mớ hỗn độn này.
Diệp Lăng Phi khoát tay với Dã Thú, ra hiệu cho hắn tạm thời đặt tên kia xuống, rồi cười nói với hai viên cảnh sát:
- Đồng chí cảnh sát, chúng tôi là người tốt. Vốn định đến nhà hàng này ăn cơm, không ngờ lại gặp phải mấy tên côn đồ, chúng còn kéo cả một đám du côn đến định chém chúng tôi. Chúng tôi cũng không cần được khen thưởng vì dũng cảm làm việc nghĩa hay làm công dân tốt gì cả, chỉ cần các đồng chí cảnh sát đưa những người này về đồn là được!
Hai viên cảnh sát nhìn mấy tên đang nằm trên đất, lại quan sát Diệp Lăng Phi một lúc, mặt không chút tươi cười. Một người trong đó hừ lạnh:
- Tôi thấy công dân tốt này ra tay cũng nặng quá nhỉ. Anh xem đánh người ta thành ra thế này, anh không biết đánh người là phạm pháp sao?
- Phạm pháp à, sao tôi chưa từng nghe qua nhỉ?
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì thấy Chu Hân Mính mặt có chút tức giận, đang định bước tới. Chu Hân Mính đã làm cảnh sát nhiều năm, sao lại không biết chuyện thế này nên xử lý thế nào. Cô thấy hai viên cảnh sát này dường như không muốn giải quyết sự việc, ngược lại còn hỏi cung Diệp Lăng Phi như tội phạm, liền tức không chịu nổi. Cô định đi tới, nhưng thấy Diệp Lăng Phi ra hiệu bảo cô đừng qua, đành phải đứng yên.
Ngay khi Diệp Lăng Phi và viên cảnh sát kia đang nói chuyện, ba người lảo đảo từ trong nhà hàng đi ra, trong đó gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa được hai tên kia dìu, trông có vẻ bị thương không nhẹ. Hắn vừa ra tới, thấy có cảnh sát liền vội vàng hô:
- Bọn chúng hành hung chúng tôi, nhất định phải bắt chúng lại, bỏ tù mười năm tám năm!
Lúc này, gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa đã khoác thêm một chiếc áo khoác, trên ngực áo dính một mảng máu lớn, răng trong miệng bị một quyền của Dã Thú đánh gãy không ít, nói năng hết sức yếu ớt. Hai viên cảnh sát nhìn về phía gã, một người dường như nhận ra gã là ai. Hắn liếc nhìn Diệp Lăng Phi, lạnh lùng nói:
- Xem ra các vị đã đánh người bị thương, cần phải theo chúng tôi về đồn làm việc!
- Theo các vị về đồn ư?
Diệp Lăng Phi cười lạnh.
- Đồng chí cảnh sát à, các vị có nhầm không đấy? Các vị nên xem cho rõ, chúng tôi là người bị hại, bây giờ lại đảo ngược thành chúng tôi là kẻ đánh người à!
- Mẹ nó, anh lằng nhằng cái gì?
Viên cảnh sát nam tức giận nói:
- Nhìn xem chuyện tốt các người làm kìa, dám giữa ban ngày ban mặt dùng hung khí đánh người, vụ này ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng. Nếu các anh ngoan ngoãn theo chúng tôi về đồn thì chúng tôi còn xem xét giảm tội, bằng không thì cứ chờ vào tù bóc lịch đi.
Diệp Lăng Phi nghe xong, sắc mặt thay đổi, hắn lạnh lùng nói:
- Tôi nói cho anh biết, chuyện này chúng ta chưa xong đâu. Tôi có thể theo anh về đồn, nhưng anh cũng nên nghĩ xem sắp tới sẽ đi đâu kiếm cơm đi.
- Mày nói cái gì?
Viên cảnh sát kia giơ tay định túm cổ áo Diệp Lăng Phi. Nhưng tay gã vừa đưa ra, Dã Thú đã bắt được, đẩy một phát khiến gã lùi lại.
- Được lắm, còn dám tấn công cảnh sát à!
Viên cảnh sát kia hô lên, người còn lại liền đặt tay lên hông. Diệp Lăng Phi lúc này lạnh lùng nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi sẽ cùng các người về đồn công an. Nhưng nếu các vị còn giở trò ở đây, tôi cũng không ngại giết chết hai tên cảnh sát cấu kết với xã hội đen đâu.
Những lời này của Diệp Lăng Phi không hề giống nói đùa, nhất là chất giọng tràn ngập sát khí khiến hai viên cảnh sát lập tức không dám động đậy. Diệp Lăng Phi không vội lên xe mà lấy điện thoại ra gọi. Gọi xong, hắn quay sang bảo Dã Lang:
- Dã Lang, cậu phụ trách đưa họ về. Dã Thú, Angel, hai người theo anh đến đồn công an!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói muốn đến đồn công an, cô lo lắng nói:
- Ông xã, chúng ta không cần phải… đến đồn công an, chúng ta có thể…
Bạch Tình Đình chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Bà xã, em yên tâm, anh sẽ không sao đâu. Rất nhanh sẽ có người tiễn anh về!
- Tiễn mày về, mày cứ nằm mơ đi!
Hai viên cảnh sát kia như nghe được chuyện cười hoang đường nhất, phá lên cười. Một trong hai người quay sang gã đàn ông mặc sơ mi hoa, khách khí nói:
- Theo trình tự, cần về đồn công an làm bản tường trình, cũng đơn giản thôi, bằng không tôi cũng không biết báo cáo cấp trên thế nào!
- Cái này tôi hiểu!
Gã mặc sơ mi hoa hừ lạnh.
- Tôi đương nhiên biết phải làm thế nào!
- Vậy thì tốt rồi!
Viên cảnh sát nói xong, quay về phía Diệp Lăng Phi, Dã Thú, Angel, hừ lạnh:
- Ba người, lên xe!
Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Angel ba người đều lên xe. Trên đường đến đồn công an, điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên. Hắn bắt máy, cười nói:
- Thực sự xin lỗi, lần này cháu cũng hết cách rồi, nếu không cũng chẳng làm phiền đến lão nhân gia ngài!
- Tiểu Diệp à, từ bao giờ cháu bắt đầu khách khí với bác như thế?
Trong điện thoại truyền đến giọng một người đàn ông lớn tuổi, ông ta nói:
- Lão già kia bây giờ chắc đang hưởng phúc, nghỉ ngơi an dưỡng ở bên sông Bắc Mang rồi. Bác lại không có phúc phận tốt như lão, vẫn còn phải bận rộn. Đúng là cái số bận rộn. Chờ một hai năm nữa, hết nhiệm kỳ này, bác cũng nên lui về thôi, không làm gì nữa, ở nhà hưởng phúc!
- Không thể nào, bác cũng muốn lui sao? Bác mà lui thì sau này cháu biết tìm ai bây giờ!
Diệp Lăng Phi cố ý kêu lên.
- Bác dù sao cũng là chỗ dựa lớn của cháu mà!
- Cái gì mà chỗ dựa lớn, chẳng phải lão già kia đã sớm dẫn cháu đi gặp những người khác rồi sao? Lần trước lão già đó chẳng phải đã giúp cháu tạo dựng quan hệ tốt rồi à, cháu bây giờ là VIP đấy!
Diệp Lăng Phi ha ha cười:
- Thôi đi ạ. Các bác tìm cháu làm việc, ai biết các bác cần làm chuyện gì! Cháu thấy đợi cháu kết hôn xong rồi nói, cháu sẽ dắt theo cô dâu đến nhà các bác đòi tiền mừng đó!
- Được được, bác ở đây đợi cháu tới! À, không nói chuyện phiếm với cháu nữa, vừa rồi bác gọi cho cấp dưới rồi, nhưng cháu còn chưa nói cháu bị đưa đến đâu, làm sao bác bảo họ thả cháu ra được. Tiểu Diệp à, ít ra cháu cũng phải nói rõ chứ!
- Ặc, bác xem trí nhớ của cháu này!
Diệp Lăng Phi vỗ đầu.
- Được rồi, bác chờ cháu một chút!
Nói xong, hắn hỏi hai viên cảnh sát ngồi phía trước:
- Các người định đưa tôi đến đồn công an nào?
- Đồn công an Thanh Hà. Sao thế, lẽ nào mày còn muốn tìm người cứu mày à? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày!
Viên cảnh sát kia bĩu môi, hừ lạnh:
- Mày vào rồi thì đừng hòng ra. Đúng là không có mắt, ai cũng dám đánh.
Viên cảnh sát lấy từ túi áo ngực ra một điếu thuốc, châm lửa rồi lẩm bẩm:
- Thời buổi này kẻ không biết sống chết thật là nhiều!
Diệp Lăng Phi cũng lười đôi co với gã, hắn biết tên đồn công an liền nói vào điện thoại:
- Là đồn công an Thanh Hà ạ.
- Đồn công an Thanh Hà phải không, bác biết rồi!
Đợi đầu dây bên kia cúp máy, Diệp Lăng Phi liếc sang Angel ngồi bên cạnh, nói:
- Thấy chưa, tiểu nha đầu, đều là em gây họa. Giờ thì hay rồi, anh nợ người ta một ân tình, nhớ kỹ, ân tình này em phải trả đấy, anh mặc kệ!
- Đó là chuyện của anh, liên quan gì đến em!
Angel nói.
- Anh quen người ở đây, em thì không. Hơn nữa, bình thường chẳng phải vẫn vậy sao, em gặp chuyện gì anh đều đứng ra giải quyết, lần này vẫn là anh giải quyết thôi.
- Đúng là nha đầu không nói lý lẽ!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài.
- Vậy thì tùy em. Anh mặc kệ em đấy, em bây giờ bị anh chiều hư rồi, sau này anh không quản nổi em nữa, đi đâu cũng gây rắc rối cho anh!
Dã Thú ngoác miệng cười:
- Lão đại, ngồi xe cảnh sát cũng không tệ, em còn muốn tham quan đồn công an đây này!
- Tham quan cái rắm!
Diệp Lăng Phi vỗ đầu Dã Thú.
- Cậu lần sau ra tay mạnh hơn chút nữa. Sao một quyền chỉ đánh gãy được mấy cái răng của tên kia thế? Buổi trưa không ăn cơm à, yếu xìu. Nếu trực tiếp giết chết tên đó thì đã không có nhiều chuyện phiền phức như vậy rồi.
Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Angel nói chuyện phiếm, hoàn toàn không coi hai viên cảnh sát ra gì. Hai tên cảnh sát này lần đầu tiên thấy có người ngồi trong xe cảnh sát mà nói chuyện không kiêng nể gì cả, hoàn toàn không để họ vào mắt. Hai tên này hạ quyết tâm, đợi đến đồn sẽ cho mấy người này biết tay.
Xe cảnh sát vừa đến đồn công an Thanh Hà, đã thấy một đám cảnh sát đứng thành vòng lớn trước cửa. Từ đồn trưởng đến các cảnh sát trong đồn đều đứng ở cổng. Vị đồn trưởng kia vẻ mặt lo lắng, liên tục nhìn về phía này. Khi thấy chiếc xe cảnh sát đến, ông ta lập tức dẫn người đi tới.
Hai tên cảnh sát kia đỗ xe lại, một người nói:
- Đồn trưởng làm gì vậy, sao giống như đang chào đón chúng ta thế!
- Ai mà biết được!
Tên cảnh sát ngồi ghế phụ cởi dây an toàn, quay lại nhìn ba người Diệp Lăng Phi ngồi sau, hừ lạnh:
- Các người xuống xe được rồi, tôi dẫn các người vào đồn tham quan. Bên trong có nhiều đồ chơi hay lắm, không biết các người chịu nổi không!
Tên cảnh sát này nói xong, nở một nụ cười đắc ý rồi mở cửa xuống xe.
- Đồn trưởng, mọi người làm gì vậy?
Hai tên cảnh sát thấy đồn trưởng đi tới trước xe, hiếu kỳ hỏi.
Vị đồn trưởng trừng mắt nhìn hai tên này, hạ giọng mắng:
- Hai thằng khốn các cậu, cứ chờ đấy tôi xử lý các cậu!
Nói xong, ông ta vội vàng đi tới bên cửa xe, vẻ mặt tươi cười, hỏi:
- Xin hỏi, vị nào là Diệp Lăng Phi tiên sinh?
- Là tôi, chắc ông là đồn trưởng đồn công an Thanh Hà đúng không?
Diệp Lăng Phi ngồi trong xe vỗ vai Angel, ra hiệu cho cô xuống xe. Chờ Angel xuống rồi, Diệp Lăng Phi cũng bước ra, hắn nhìn vị đồn trưởng, cười nói:
- Tôi bị hai anh cảnh sát tốt của các ông đưa tới đây. Thật ra, tôi cũng không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi chỉ biết lúc đang ăn cơm trong nhà hàng thì có bốn tên nhãi ranh công khai muốn người phụ nữ của tôi lên giường với chúng. Kết quả chúng tôi tự vệ, đánh ngã bốn tên này. Rồi sao nữa, một đám người cầm dao đến muốn chém chúng tôi. Thưa đồn trưởng, chắc ông cũng biết, chúng ta cần phải phòng vệ chính đáng, thế là mấy tên đó đều bị đánh gục. Đúng lúc đó, hai thuộc hạ anh dũng của ngài lại bảo chúng tôi phạm tội, còn nói gì mà cướp đoạt, tấn công người thi hành công vụ. Ha, tôi cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, cứ thế bị thuộc hạ của ngài bắt đến đây. Nghe nói họ còn muốn cho tôi ngồi tù nữa. Thưa đồn trưởng, tôi muốn biết rốt cuộc tôi đã phạm tội gì vậy?
- Diệp tiên sinh, đây là một sự hiểu lầm thôi, tôi sẽ tự mình giải thích với ngài, được không!
Vị đồn trưởng vội vàng nói.
- Hai tên cảnh sát này đã đắc tội với ngài, tôi sẽ tự mình xử lý bọn họ. Bây giờ tôi sẽ cho người đưa ngài về.
- Thưa đồn trưởng, không biết ngài đã nghe câu này chưa, mời thần thì dễ chứ tiễn thần thì khó. Nếu tôi đã được các vị đưa đến đây, dù thế nào cũng phải vào uống chén nước chứ.
Diệp Lăng Phi nói.
- À, lúc nãy tôi còn bị những người đó tố cáo. Thưa đồn trưởng, xã hội đen ở đây thật sự quá lộng hành rồi, tôi còn muốn xem ngài xử lý bọn xã hội đen này như thế nào.
❆ Thiên Lôi Trúc ❆ AI cộng đồng