Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 990: CHƯƠNG 990: NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ BỐI CẢNH!

Diệp Lăng Phi và Angel Dã Thú xuống xe cảnh sát, nhìn gã đồn trưởng hừ lạnh một tiếng rồi nói:

- Thưa ngài đồn trưởng, xã hội đen ở chỗ các ông hung hăng quá đấy, ngang ngược đến mức khiến người ta không thể tin nổi đây là xã hội pháp trị, dám chém người ngay giữa đường. Lẽ nào bọn chúng tưởng đây là Hồng Kông, đang đóng phim xã hội đen à?

- Diệp tiên sinh, tôi tin chắc đây chỉ là hiểu lầm thôi, trị an ở thành phố Đông Hải chúng tôi vẫn tốt lắm mà!

Viên đồn trưởng nói đến đây, bỗng ho khan một tiếng rồi gọi:

- Tiểu Vương, cậu lại đây!

Một cảnh sát vội vàng chạy tới, đứng sau lưng đồn trưởng, hỏi:

- Đồn trưởng, anh tìm em có việc gì ạ?

- Tiểu Vương, cậu mau đi điều tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong địa bàn của chúng ta sao có thể xảy ra chuyện này được chứ, còn dám dùng dao chém người, đúng là vô pháp vô thiên!

Gã đồn trưởng lớn tiếng quát.

- Những kẻ như vậy phải trừng trị thật nghiêm khắc, biết chưa hả?

- Đồn trưởng, em biết rồi, em đi điều tra ngay đây!

Viên cảnh sát kia vừa định xoay người đi thì nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:

- Không cần đâu, tôi nghĩ bọn họ sắp tới đây rồi!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đã thấy một chiếc xe Crown đỗ ngay trước cửa đồn công an.

Cửa xe mở ra, hai gã đàn ông vừa bị Angel đánh cho sấp mặt từ trên xe bước xuống.

- Nhìn kìa, không phải có hai người tới rồi sao?

Diệp Lăng Phi chỉ vào hai kẻ đang đi tới, nói.

Gã đồn trưởng thấy vậy, mắt lập tức trợn trừng, lớn tiếng quát:

- Bắt hai tên kia lại cho tôi!

- Sao lại bắt chúng tôi? Các anh nhầm rồi, chúng tôi là đàn em của anh Cương…!

Hai tên đó vừa nói được nửa câu, hai viên cảnh sát đã lập tức xông tới bịt miệng chúng lại, lôi thẳng vào trong đồn.

- Diệp tiên sinh, mời anh vào phòng làm việc của tôi ngồi nghỉ uống nước, tôi sẽ xử lý chuyện này ngay lập tức!

Gã đồn trưởng cười nói.

- Anh thấy đấy, ngoài trời hơi lạnh, mời anh vào phòng ngồi!

- Vậy cũng được!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Thưa ngài đồn trưởng, lần này phiền ông rồi. Tôi nhớ còn có một gã mặc áo sơ mi hoa, hình như là kẻ cầm đầu, tôi cũng không chắc lắm, chỉ biết bọn chúng dẫn theo sáu bảy người tới chém chúng tôi. Tính ra ít nhất cũng phải mười tên, đám người này quá kiêu ngạo, nếu xử lý không tới nơi tới chốn thì chẳng ai phục đâu. Dù không bị phán mười năm tám năm thì ít nhất cũng phải ngồi bóc lịch ba bốn năm. À, còn hai gã cảnh sát thuộc hạ của ông nữa, đúng là ngu hết phần thiên hạ, có cấu kết với xã hội đen cũng không cần phải lộ liễu như vậy chứ. Thưa ngài đồn trưởng, không biết tôi nói có đúng không?

- Diệp tiên sinh nói rất đúng, tôi sẽ đi điều tra ngay, nhất định sẽ cho anh một câu trả lời thỏa đáng!

Gã đồn trưởng liên tục đồng ý.

Ba người Diệp Lăng Phi, Angel và Dã Thú đi vào đồn công an, ngồi xuống trong phòng làm việc của đồn trưởng. Diệp Lăng Phi vắt chéo chân, châm một điếu thuốc rồi nói với Dã Thú:

- Dã Thú, gọi điện cho Dã Lang, nói chúng ta ở đây bình an vô sự, không cần lo lắng!

- Em biết rồi!

Dã Thú đáp.

Lúc này, gã đồn trưởng tự mình rót nước cho Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Angel, ông ta cười nói:

- Diệp tiên sinh, tôi ra ngoài một lát, tôi muốn đích thân điều tra chuyện này, mau chóng cho ngài một câu trả lời thỏa đáng!

- Được!

Diệp Lăng Phi đồng ý.

Gã đồn trưởng vừa ra khỏi phòng làm việc liền thở phào một hơi, bước nhanh ra khu làm việc chung, gọi viên cảnh sát tên Tiểu Vương lại, hỏi:

- Cậu hỏi hai thằng ngu đó chưa, rốt cuộc là chuyện gì?

- Đồn trưởng, chuyện này hơi khó giải quyết!

Viên cảnh sát tên Tiểu Vương kéo đồn trưởng qua một bên, ghé tai thì thầm mấy câu. Nghe xong, đồn trưởng hạ giọng hỏi:

- Chuyện này còn ai biết nữa không?

- Người khác không biết đâu, chỉ mình em thẩm vấn bọn họ thôi!

Tiểu Vương nói.

- Hai người này em đều quen, là người của Cương ca!

- Tôi biết ngay chuyện lần này không đơn giản mà!

Gã đồn trưởng nói.

- Cậu với Tiểu Lưu xử lý chuyện này đi, tạm thời đừng cho người khác biết, rõ chưa. Bây giờ tôi gọi điện xin chỉ thị xem phải làm thế nào!

- Vâng, đồn trưởng, em biết rồi!

Tiểu Vương đáp.

Gã đồn trưởng tìm một căn phòng không có người, khóa cửa lại rồi bấm một số điện thoại. Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, ông ta nói với giọng cực kỳ khúm núm:

- Xảy ra chuyện rồi!

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói âm trầm:

- Xảy ra chuyện gì?

- Thằng họ Diệp kia đang ở chỗ tôi, là do hai thằng không có mắt ở chỗ tôi dẫn về. Có vẻ hắn rất tức giận, muốn trừng trị nghiêm khắc…

Gã đồn trưởng hạ giọng:

- Trừng trị nghiêm khắc người của Trần Cương!

- Chuyện này thì liên quan gì đến Trần Cương?

- Cái này thì ngài không biết rồi!

Gã đồn trưởng kể lại toàn bộ sự việc, sau khi nói xong còn bổ sung một câu:

- Tôi thấy hay là chúng ta cứ làm cho có lệ rồi cho qua là được!

- Cho qua ư? Nực cười!

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười lạnh lẽo:

- Ngươi có biết ai yêu cầu thả thằng họ Diệp đó không? Là bí thư tỉnh ủy gọi điện cho bí thư thị ủy Phương, Lão Phương mới báo lại cho tôi. Lão Phương nói, bên bí thư tỉnh ủy cũng không tiết lộ là ai muốn thả nó, chỉ bảo Lão Phương đi điều tra xem đã xảy ra chuyện gì. Ngươi hiểu ý nghĩa của chuyện này chứ? Gã họ Diệp đó có bối cảnh không phải dạng vừa đâu. Ta đã nói với các ngươi bao nhiêu lần rồi, phải làm rõ bối cảnh của đối phương rồi hãy hành động, các ngươi cứ không chịu nghe. Ta nói cho mà biết, nếu lần này xảy ra chuyện, các ngươi cứ đợi mà ngồi tù đi, ta sẽ không vì quan hệ với các ngươi mà vào bóc lịch cùng đâu!

Gã đồn trưởng vừa nghe vậy, sợ đến tái mặt, vội vàng nói:

- Tôi biết, tôi biết rồi, chuyện này tôi sẽ xử lý thỏa đáng, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn đâu!

- Ngươi biết là tốt rồi. Ngươi phải nhớ kỹ, thành phố Đông Hải cần sự ổn định. Ngươi muốn xử lý thế nào thì xử lý, miễn sao làm cho thằng họ Diệp kia hài lòng là được. Về phía Cương tử, ta sẽ nói với nó, bảo nó quản cho tốt đám thủ hạ của mình, hiểu chưa?

- Tôi hiểu rồi!

Gã đồn trưởng nói.

- Tôi sẽ đi làm ngay!

Sau khi cúp máy, gã đồn trưởng cảm thấy lạnh toát sống lưng, giữa mùa đông mà mồ hôi túa ra như tắm, cuộc điện thoại vừa rồi suýt dọa ông ta chết khiếp. Ông ta không thể ngờ gã họ Diệp kia lại có bối cảnh lớn đến vậy. Vốn dĩ ông ta đã cảm thấy việc cấp trên ra mặt bảo thả người đã chứng tỏ gã họ Diệp này có lai lịch không tầm thường, bây giờ xem ra, chỗ dựa của hắn sâu đến mức khiến cả người ra mặt cũng phải kiêng dè. Gã đồn trưởng hạ quyết tâm, sau đó quay lại phòng làm việc lớn, bắt đầu bố trí công việc. Trước tiên, hai viên cảnh sát đã bắt Diệp Lăng Phi bị tạm giữ để thẩm vấn về mối quan hệ với xã hội đen. Về phía hai tên bị đánh, chúng lập tức bị bắt lại từ bệnh viện, buộc phải khai ra đồng bọn. Rất nhiều cảnh sát trong đồn đều cảm thấy kỳ lạ, hôm nay đồn trưởng bị làm sao vậy, trước đây chưa bao giờ như thế này, lần này lại muốn mạnh tay trấn áp, lẽ nào cấp trên lại có chỉ thị mới?

Gã đồn trưởng bận rộn sắp xếp công việc, sau đó mới quay về phòng làm việc của mình.

- Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi phải bố trí công việc nên hơi bận!

Gã đồn trưởng vừa về đã vội nói:

- Diệp tiên sinh, vụ án này tôi đã điều tra rõ ràng, tôi đã phái người đi bắt những kẻ tình nghi là tội phạm xã hội đen rồi. À, về hai viên cảnh sát bị nghi ngờ có dính líu đến xã hội đen, tôi cũng đã cho người thẩm vấn rồi!

- Ừ, như vậy là tốt nhất!

Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói:

- Thưa ngài đồn trưởng, tôi cho rằng hai gã cảnh sát đó phải bị điều tra thật kỹ. Nếu thực sự có dính líu đến xã hội đen, loại người này không thể chỉ bị tước quân tịch là xong, mà phải tống vào tù. Vài ngày nữa, tôi sẽ quay lại xem, tôi muốn tận mắt thấy hai tên đó nhận sự trừng phạt thích đáng.

- Diệp tiên sinh, về điểm này anh cứ yên tâm, chỉ cần có kẻ bị tình nghi phạm tội, chúng tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm theo pháp luật!

- À, còn mấy kẻ muốn chém tôi nữa, nhất là hai tên đã bị chúng tôi đánh bị thương. Hành vi của chúng không chỉ mang tính chất xã hội đen mà là hoàn toàn muốn lấy mạng tôi, thật đáng sợ. Thưa ngài đồn trưởng, tôi hy vọng ông nhớ kỹ điểm ấy!

Diệp Lăng Phi gằn từng chữ:

- Tội của chúng là giết người không thành. Tôi hy vọng ông hiểu ý tôi muốn nói. Nếu ông cần tôi làm nhân chứng, tôi luôn sẵn sàng!

- Diệp tiên sinh, tôi hiểu, tôi hiểu mà. Nếu có gì cần thiết, tôi sẽ gọi điện cho ngài!

Gã đồn trưởng vội nói.

- Xin hỏi Diệp tiên sinh, tôi làm cách nào để liên lạc với ngài đây?

- Dã Thú, để lại số điện thoại cho ông ta!

Diệp Lăng Phi ra lệnh cho Dã Thú.

- Đồn trưởng sẽ liên lạc với cậu. Nếu ông ấy cần cậu tới làm chứng, nhất định phải phối hợp, biết chưa?

- Em rõ rồi!

Dã Thú đáp.

Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Angel đi ra khỏi đồn công an, gã đồn trưởng vẫn đi theo tiễn.

- Diệp tiên sinh, để tôi phái xe đưa ngài về nhé!

Gã đồn trưởng nói.

Diệp Lăng Phi khoát tay, nói:

- Tôi thì không cần, ông đưa họ về nhà hàng đi!

- Được!

Gã đồn trưởng đồng ý.

Diệp Lăng Phi tự bắt một chiếc taxi về biệt thự. Mấy người Alice, Lương Ngọc không đến biệt thự mà ở lại nhà hàng. Trong biệt thự, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang sốt ruột chờ Diệp Lăng Phi trở về. Tuy Diệp Lăng Phi đã nói không cần lo lắng, nhưng dù sao hai cô cũng là vợ của hắn, sao có thể không quan tâm đến chồng mình được. Khi thấy Diệp Lăng Phi bình an vô sự trở về, hai cô mới thở phào nhẹ nhõm.

- Diệp Lăng Phi, em thấy cảnh sát ở đây không bình thường!

Chu Hân Mính nói.

- Hai gã cảnh sát đó rõ ràng là quen biết đám người kia, em nghi ngờ…

Chu Hân Mính còn chưa nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

- Hân Mính, em không cần nghi ngờ nữa, anh giải quyết xong rồi!

- Giải quyết xong rồi ư?

Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi gật đầu, kể lại sự việc cho Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình nghe, hai người nghe xong mới thở phào. Theo kế hoạch, ngày mai hắn phải về thành phố Vọng Hải lấy vài thứ, tiện thể đưa Vu Tiêu Tiếu đến thành phố Đông Hải. Diệp Lăng Phi gọi điện cho mấy người Angel, Alice, bảo các cô trong mấy ngày hắn không có mặt ở thành phố Đông Hải thì đến ở cùng Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi đã có quyết định của riêng mình, thành phố Đông Hải bên này thực sự quá rối ren. Hắn lo lắng khi Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đơn độc ở lại đây. Về phần Dã Lang và Dã Thú thì có việc khác cần làm, hôn lễ của Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính sắp được cử hành. Diệp Lăng Phi để Dã Thú và Dã Lang đi xem tình hình chuẩn bị hôn lễ đến đâu rồi.

Mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa. Sáng sớm hôm sau, Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự. Hơn chín giờ sáng, xe về đến thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi không về nhà ngay mà lái xe đến trường học của Vu Tiêu Tiếu trước, hắn muốn đón cô ra khỏi trường. Hôm qua đại học Vọng Hải đã thi xong, một bộ phận sinh viên đã rời trường, số còn lại cũng sẽ rời đi trong vòng hai, ba ngày tới. Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng đại học Vọng Hải, gọi điện cho Vu Tiêu Tiếu.

- Tiêu Tiếu, anh về thành phố Vọng Hải rồi, đang ở ngay cổng trường em đây. Em chuẩn bị một chút đi, anh đón em về biệt thự, hôm nay anh còn phải quay lại thành phố Đông Hải đó!

Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, gọi điện cho Vu Tiêu Tiếu.

Vu Tiêu Tiếu lười biếng nói:

- Sư phụ, anh lên đây đi!

- Anh lên á?

Diệp Lăng Phi sửng sốt:

- Anh là đàn ông sao vào ký túc xá của em được?

- Không sao đâu, lúc nào anh đến dưới tầng một thì gọi cho em, em sẽ dẫn anh lên!

Trong lúc nói, Vu Tiêu Tiếu còn ngáp một cái, vẻ mặt rất buồn ngủ.

Diệp Lăng Phi hết cách, đành phải xuống xe. Trước đây hắn đã tới đại học Vọng Hải, biết ký túc xá của Vu Tiêu Tiếu ở đâu. Diệp Lăng Phi đi bộ tới ký túc xá, lấy điện thoại di động ra gọi cho cô. Khoảng hơn mười phút sau, Vu Tiêu Tiếu từ trên lầu đi xuống, đầu tóc bù xù, mặt hình như chưa rửa, còn ngáp ngắn ngáp dài, trông rất buồn ngủ, nói:

- Sư phụ, sao anh đến sớm vậy, em còn tưởng chiều anh mới đến chứ, không ngờ anh lại tới nhanh thế!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Tiêu Tiếu, thấy cô mặc một chiếc áo lông, bên trong vẫn là bộ đồ ngủ, chiếc quần jean cũng mặc vội mặc vàng, từ ống quần có thể thấy rõ chiếc quần ngủ chấm hoa bên trong. Chân cô chỉ đi đôi giày, đứng ở cửa ký túc xá, hai tay khoanh lại, có vẻ hơi lạnh.

- Tiểu nha đầu, em không thấy bây giờ là mấy giờ rồi sao, còn bảo sớm à!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh thấy là cô bé lười nhà em không muốn rời giường nên mới nói sớm phải không!

- Được rồi, được rồi, sư phụ, anh mau lên phòng đi, lạnh chết em mất!

Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa kéo tay Diệp Lăng Phi, đi vào trong ký túc xá.

Ngay trong ký túc xá là cô quản lý, cô quản lý ký túc xá cũng đang khoanh tay, nhìn Vu Tiêu Tiếu kéo tay Diệp Lăng Phi đi vào. Còn chưa chờ cô ta hỏi, Vu Tiêu Tiếu đã nhanh nhảu:

- Dì ạ, đây là chú hai của cháu, lần này chú ấy lái xe từ Thẩm Dương đến đón cháu về nhà, chú hai của cháu muốn lên lầu khuân đồ giúp cháu!

Nghe Vu Tiêu Tiếu trình bày xong, cô quản lý kia chỉ nói:

- Nhanh lên một chút, ký túc xá chúng tôi không cho phép đàn ông vào!

- Cảm ơn dì ạ, cháu biết rồi!

Vu Tiêu Tiếu nói xong liền kéo tay Diệp Lăng Phi nhanh chóng đi lên gác.

- Tiêu Tiếu, từ lúc nào anh trở thành chú hai của em vậy, anh già đến thế sao?

Diệp Lăng Phi đi theo sau Vu Tiêu Tiếu lên lầu. Hắn có vẻ bất bình vì bị Vu Tiêu Tiếu gọi là chú hai. Vu Tiêu Tiếu cười nói:

- Sư phụ, nếu em không nói vậy thì sao anh vào đây được. Anh không biết chứ cái cô kia quản chặt lắm, nên em mới nói anh là chú hai của em!

- Lẽ ra anh không nên đến đây!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, rồi nói:

- Tiêu Tiếu, không phải em uống rượu đấy chứ, sao anh ngửi thấy mùi rượu trên người em?

- Có mùi rượu sao?

Vu Tiêu Tiếu đưa tay lên miệng, hà hơi một cái, cau mày nói:

- Khó ngửi thật!

Vừa nói cô vừa bước nhanh hơn. Diệp Lăng Phi cũng đành tăng tốc đuổi theo. Vu Tiêu Tiếu vừa đẩy cửa phòng ra đã chạy thẳng đến chỗ cô gái đang nằm trên giường. Cô gái kia quay đầu vào trong, trên người đắp một cái chăn. Vu Tiêu Tiếu đi tới bên giường, đưa tay vỗ một cái thật mạnh vào cái mông đang vểnh lên của cô nàng, nói:

- Mau dậy đi. Diệp đại ca tới rồi đó!

Khi Diệp Lăng Phi đi vào thì lập tức ngửi thấy mùi bia nồng nặc trong phòng, trên mặt đất có hơn mười lon bia đã uống hết vứt lăn lóc. Hắn ngẩng đầu nhìn lại, thấy Tiêu Vũ Văn đầu tóc rối bù đang giãy dụa ngồi dậy trên giường. Tiêu Vũ Văn không mặc đồ ngủ, cô chỉ mặc một chiếc quần lót màu trắng, chiếc áo ngực màu đen thấp thoáng lộ ra. Nửa khuôn mặt cô bị mái tóc dài che khuất. Tiêu Vũ Văn vừa ngồi dậy, hai tay điên cuồng vò đầu, hét về phía Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, cậu không biết mình đang ngủ say à, đánh thức mình làm gì. Diệp đại ca đến đón cậu đi thành phố Đông Hải, không phải đón mình, gọi mình dậy làm gì!

Vu Tiêu Tiếu đang cúi người, lấy cái chậu rửa mặt dưới gầm giường ra, cô cởi cả áo lông lẫn quần jean, ném lên chiếc giường bên cạnh, bĩu môi nói:

- Vũ Văn, mình tốt bụng mới gọi cậu dậy đấy, cậu không biết tư thế ngủ vừa rồi của cậu khó coi thế nào đâu, nếu để Diệp đại ca nhìn thấy, cẩn thận anh ấy không thích cậu nữa! Mình cũng vì muốn tốt cho cậu, không ngờ cậu lại nói với mình như vậy, đúng là lấy oán báo ơn mà!

- Cái con nhỏ chết tiệt này, toàn kiếm cớ thôi!

Tiêu Vũ Văn lầm bầm.

- Cậu thấy mình ngủ ngon nên ghen tị mới gọi mình dậy chứ gì!

- Không có đâu, mình không thèm nói với cậu nữa, mình đi đánh răng rửa mặt đây. Vũ Văn, mình nói cậu nghe này, sau khi uống rượu xong, hơi thở sẽ có mùi rất khó chịu, nếu cậu không sợ hơi thở của cậu làm Diệp đại ca bị say thì cứ tiếp tục nằm trên giường đi. Dù sao mình cũng nhắc nhở rồi, cậu có đi đánh răng hay không chẳng liên quan gì tới mình cả!

Vu Tiêu Tiếu nói xong, cầm chậu nước ra vẻ muốn đi. Tiêu Vũ Văn nghe những lời này, bỗng nhiên xốc chăn lên, lập tức mặc thêm quần áo rồi xuống giường.

- Tiêu Tiếu, cậu đừng đi, chờ mình một chút!

Tiêu Vũ Văn đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi trong phòng, cảm thấy bộ dạng hiện giờ của mình không thích hợp để gặp hắn, vội vàng chạy theo Vu Tiêu Tiếu ra khỏi ký túc xá.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!