Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 991: CHƯƠNG 991: ĐỪNG CÓ HỐI HẬN

Trong phòng của Vu Tiêu Tiếu nồng nặc mùi bia rượu. Ngoài chiếc giường dưới với bộ chăn mền của Vu Tiêu Tiếu, những chiếc giường khác đều được dọn dẹp ngăn nắp, xem ra ngoài cô ấy ra thì các bạn cùng phòng khác đều đã rời khỏi ký túc xá.

Diệp Lăng Phi rón rén bước vào, ngồi xuống một chiếc giường chỉ còn trơ lại ván gỗ, chờ Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn quay về. Một lúc sau, tiếng bước chân lề mề vọng lại từ hành lang, kèm theo tiếng cười của con gái.

Cửa phòng bật mở, Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn vừa đi tắm rửa về. Vu Tiêu Tiếu vừa gội đầu xong, tóc vẫn còn ướt sũng. Vừa vào phòng, cô đã vớ lấy chiếc khăn sạch lau mái tóc ướt nhẹp của mình. Tiêu Vũ Văn thì chỉ rửa mặt, vừa bước vào đã chạy thẳng đến chỗ Diệp Lăng Phi, trên người thoang thoảng mùi hương sữa rửa mặt dịu nhẹ.

- Diệp đại ca, cuối cùng cũng gặp được anh rồi, em còn tưởng anh mất tích luôn rồi chứ!

Tiêu Vũ Văn nói xong liền ngồi thẳng vào lòng Diệp Lăng Phi, hai tay ôm chặt cổ anh, cười nói:

- Diệp đại ca, có phải anh chẳng thích em chút nào không? Em biết anh thiên vị mà, chỉ lo cho Tiêu Tiếu, quên luôn cả em rồi!

Vu Tiêu Tiếu tay cầm khăn lau tóc, nói:

- Này Tiêu Vũ Văn, cậu bịa chuyện đấy à. Diệp đại ca chăm sóc mình lúc nào chứ!

Tiêu Vũ Văn quay đầu nhìn Vu Tiêu Tiếu, trách móc:

- Tiêu Tiếu, mình nói thật mà, cậu xem cậu gặp Diệp đại ca bao nhiêu lần, còn mình gặp được bao nhiêu lần, đây không phải là thiên vị sao? Ngay cả lúc Diệp đại ca kết hôn cũng chỉ có cậu đi dự, mình còn không được đi nữa là!

- Đó là do cậu tự không đi!

Vu Tiêu Tiếu bĩu môi:

- Vũ Văn, là do cậu nhát gan, không dám đi. Thực ra là cậu sợ chuyện giữa cậu và Diệp đại ca bị chị mình phát hiện. Mà nghĩ cũng đúng, nếu chị mình mà biết thì chắc chắn sẽ không cho Diệp đại ca tiếp xúc với cậu đâu. Còn mình thì khác, đó là chị của mình!

- Được rồi, hai đứa đừng nói lung tung nữa, toàn chuyện đâu đâu!

Diệp Lăng Phi nhìn Tiêu Vũ Văn đang ngồi trong lòng mình, nói:

- Vũ Văn, anh thiên vị lúc nào chứ? Bây giờ em là người bận rộn, lần trước anh gặp Tôn Hồng, ông ấy còn nhờ anh nói với em, đừng khiến ông ấy bận đến thế!

- Sao chú Tôn không nói thẳng với em?

Tiêu Vũ Văn hỏi.

- Diệp đại ca, không phải anh lừa em đấy chứ!

- Anh có cần phải làm vậy không?

Diệp Lăng Phi hỏi vặn lại.

Tiêu Vũ Văn bật cười, nhân lúc Diệp Lăng Phi không để ý, cô thơm một cái lên má anh rồi nói:

- Được rồi, em tin Diệp đại ca không lừa em. Diệp đại ca, bây giờ em thực sự không có nhiều việc đâu, em đã là bà chủ rồi, chỉ cần giám sát tiến độ quay phim là được, những chuyện khác đều có người phụ trách hết!

Tiêu Vũ Văn rời khỏi người Diệp Lăng Phi, đi đến bên giường cầm chiếc áo len của mình khoác lên. Lúc này Vu Tiêu Tiếu đã lau khô tóc, cô nhìn đống vỏ chai bia dưới đất, nói:

- Diệp đại ca, giúp em dọn dẹp dưới đất với!

- Tiểu nha đầu, em bảo anh làm mấy việc này á!

Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói:

- Em phải biết là ở nhà anh không bao giờ làm việc nhà, anh…!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong thì Vu Tiêu Tiếu đã bước tới, hai tay cô nắm lấy tay anh ấn lên ngực mình, nói:

- Diệp đại ca, như vậy được chưa? Anh chiếm tiện nghi của em thì đương nhiên phải giúp em làm việc rồi!

- Lại giở trò này ra à!

Hai tay Diệp Lăng Phi bóp chặt lấy bộ ngực của Vu Tiêu Tiếu, khẽ dùng lực nhào nặn rồi nói:

- Coi như anh sợ em rồi, được thôi, xem như chúng ta trao đổi ngang giá, anh giúp em dọn dẹp sàn nhà!

Nói xong, Diệp Lăng Phi cúi người, cầm lấy cây chổi ở góc phòng, vừa quét dọn vừa hỏi:

- Hai đứa đang yên đang lành sao tự dưng lại uống nhiều bia thế?

- Buồn, chán!

Tiêu Vũ Văn ngồi trên giường, xỏ chân vào chiếc quần bò rồi nói với Diệp Lăng Phi:

- Mọi người nghỉ hết rồi, trong trường cũng chẳng còn ai, em thấy buồn chán nên rủ Tiêu Tiếu uống rượu!

- Anh nói này Vũ Văn, từ bao giờ em lại thích cuộc sống ở trường vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Từ sau khi Diệp đại ca bỏ mặc em, em liền lăn lộn ở trong trường!

Tiêu Vũ Văn cài nút quần, cầm lược chải tóc, trách móc Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, đây là anh không đúng rồi, tuy anh đã kết hôn, nhưng sao có thể bỏ mặc em được chứ!

- Anh bỏ mặc em khi nào? Anh luôn rất bận, bận đến mức không có thời gian!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì điện thoại reo. Hắn vứt cây chổi xuống đất, rút điện thoại ra, thấy cuộc gọi đến từ Bạch Tình Đình. Hắn nghe máy:

- Bà xã, có chuyện gì không?

- Ông xã, em gọi xem anh về nhà chưa thôi!

Bạch Tình Đình nói.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn, đáp:

- Anh vẫn chưa về biệt thự, đang ở chỗ Tiêu Tiếu. Chẳng phải đã nói phải đưa Tiêu Tiếu qua Đông Hải sao?

- Ồ, chỉ cần anh về thành phố Vọng Hải là tốt rồi!

Bạch Tình Đình nói.

- Ông xã, em và Hân Mính bàn rồi, chúng ta ít nhất cũng phải ở lại Đông Hải mấy ngày, hay là bảo Trương Vân qua đây đi. Ăn ngoài không sạch sẽ, nếu có Trương Vân ở đây còn có thể chăm sóc cho Hân Mính!

- Ừm, anh cũng nghĩ vậy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vậy anh đưa Trương Vân cùng qua đó!

Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi lại gọi cho Trương Vân, bảo cô chuẩn bị để cùng qua Đông Hải ở vài ngày. Đợi anh cúp máy, Tiêu Vũ Văn lầm bầm:

- Tiêu Tiếu, thấy chưa? Diệp Lăng Phi thiên vị rành rành, cần đưa cậu qua đó mà sao mình chẳng nghe nhắc đến việc đưa mình đi!

- Tiểu nha đầu, lại ghen rồi à!

Diệp Lăng Phi lại cúi xuống tiếp tục dọn dẹp, nói:

- Anh cũng chỉ ở Đông Hải vài ngày, đến lúc đó còn phải quay lại Vọng Hải, bên Đông Hải loạn lắm!

- Loạn? Loạn đến mức nào?

Tiêu Vũ Văn hỏi.

- Loạn đến mức một cô gái xinh đẹp như em ra đường cũng bị người ta cướp đi mất!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi nửa đùa nửa thật. Tiêu Vũ Văn nghe xong không hề tin, cô bĩu môi:

- Em xem ai dám đụng vào em, không sợ em lấy mạng cậu nhỏ của chúng nó à!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, không nói gì thêm.

Sau khi Tiêu Vũ Văn mặc đồ xong xuôi, cô rời khỏi ký túc xá của Vu Tiêu Tiếu. Trước khi đi, cô nói với Diệp Lăng Phi rằng cô sẽ tham dự hôn lễ anh tổ chức ở thành phố Đông Hải. Diệp Lăng Phi bảo cô rủ cả Tôn Hồng và Tống Thi đi cùng, lần trước tổ chức hôn lễ ở Vọng Hải, mấy người họ đều không tham gia. Anh hy vọng lần này ở Đông Hải, họ sẽ có mặt.

Tiêu Vũ Văn vừa đi, Vu Tiêu Tiếu liền sà vào lòng Diệp Lăng Phi, nũng nịu:

- Diệp đại ca, em nhớ anh!

- Đừng quậy nữa, tiểu nha đầu, mau dọn dẹp đi!

Diệp Lăng Phi đẩy Vu Tiêu Tiếu ra, nói:

- Nhìn giường em kìa, cũng không thèm dọn dẹp gọn gàng, chẳng lẽ tối qua em và Tiêu Vũ Văn ngủ chung một giường?

Vu Tiêu Tiếu đang mặc bộ đồ ngủ đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, cô bĩu môi:

- Ai bảo Diệp đại ca không đến thăm em, một mình em cô đơn nên mới uống rượu với Tiêu Vũ Văn, uống xong thì ngủ chung luôn!

Diệp Lăng Phi cười cười:

- Hai đứa con gái các em ngủ chung với nhau, cái này gọi là gì nhỉ…!

Diệp Lăng Phi cố ý bỏ lửng câu nói. Đương nhiên Vu Tiêu Tiếu hiểu anh đang ám chỉ điều gì, cô ưỡn ngực lên nói:

- Sao nào, em thích thế đấy, dù gì Diệp đại ca cũng không thích em thì em tìm con gái là được rồi!

Nói xong, Vu Tiêu Tiếu bỗng đỏ hoe mắt, leo lên giường, mặc kệ Diệp Lăng Phi nghĩ gì về mình. Cô trùm chăn kín đầu rồi khóc thút thít.

Diệp Lăng Phi sững sờ, thầm nghĩ con bé này bị sao vậy, đang yên đang lành sao lại khóc. Ban đầu, hắn tưởng Vu Tiêu Tiếu giả vờ nên cố tình mặc kệ, nhưng nghe một lúc, cảm thấy tiếng khóc không giống giả. Diệp Lăng Phi bắt đầu lo lắng, anh ngồi xuống mép giường, đưa tay kéo chiếc chăn đang che mặt Vu Tiêu Tiếu ra. Cúi xuống nhìn, anh thấy cô thật sự đang khóc rất thảm thương, không phải giả vờ.

Lòng Diệp Lăng Phi có chút rối loạn, vừa rồi Vu Tiêu Tiếu còn bình thường, sao đột nhiên lại khóc. Anh dỗ dành:

- Tiêu Tiếu, đừng khóc nữa, chúng ta ra ngoài chơi đi. Hôm nay chúng ta có thể chơi cả ngày ở Vọng Hải, chỉ cần tối về đến biệt thự ở Đông Hải là được!

Vu Tiêu Tiếu quay mặt vào tường, lưng đối diện với Diệp Lăng Phi, chỉ khóc không ngừng. Thấy không có tác dụng, Diệp Lăng Phi lại nói:

- Hay bây giờ anh đưa em đi gặp Tình Đình? Anh là đàn ông cũng không biết nên nói thế nào, nếu em có chuyện gì không tiện nói với anh thì hãy nói với Tình Đình!

Dứt lời, anh vẫn thấy Vu Tiêu Tiếu còn khóc. Thấy cách này cũng không hiệu quả, hắn hất chăn ra, thò tay vào trong, chọc một cái vào giữa mông Vu Tiêu Tiếu, cười nói:

- Tiêu Tiếu, vậy anh cho em nổ hoa cúc nhé!

Diệp Lăng Phi vốn tưởng Vu Tiêu Tiếu sẽ có phản ứng, nhưng cô vẫn không hề nhúc nhích. Anh cố ý từ từ đặt hai tay lên quần ngủ của cô, cười xấu xa:

- Tiêu Tiếu, anh làm thật đấy nhé. Anh tin cảm giác này chắc chắn sẽ rất khó chịu, nếu em vẫn cứ mặc kệ anh thì anh không khách sáo nữa đâu!

Thấy Vu Tiêu Tiếu gần như không có động tĩnh gì, Diệp Lăng Phi dùng tay từ từ cởi quần ngủ của cô ra. Bên trong chiếc quần ngủ, Vu Tiêu Tiếu không mặc gì cả. Sau khi quần bị cởi xuống, cặp mông của cô lộ ra hoàn toàn. Diệp Lăng Phi cố ý đặt đầu ngón tay vào giữa mông cô, cười gian:

- Tiêu Tiếu, em cảm thấy gì chưa? Anh làm thật đấy, đến lúc đó em thảm rồi!

Ngón tay của Diệp Lăng Phi từ từ thọc vào. Ngay khi hắn cảm giác ngón tay mình sắp vào trong thì cặp mông của Vu Tiêu Tiếu đột nhiên co lại. Ngay sau đó, cô quay người lại, hai tay ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, khóc nức nở:

- Diệp đại ca, ôm em đi, em cảm thấy cô độc lắm, thật sự rất cô độc!

Diệp Lăng Phi đành phải lên giường, nằm xuống, hai tay ôm chặt eo Vu Tiêu Tiếu, nhẹ nhàng hỏi:

- Tiêu Tiếu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Tối qua bố em gọi điện, bố… bố em trong điện thoại rất tức giận, ông… ông còn nói nếu em không chịu về tỉnh thì đừng bao giờ quay về nữa!

Vu Tiêu Tiếu nức nở.

- Bố em bảo em về. Diệp đại ca, em không muốn đính hôn với tên cặn bã đó!

- Tiêu Tiếu, anh tin bố em không nhất định là bảo em về đính hôn đâu!

Diệp Lăng Phi dỗ dành.

- Có thể bố em chỉ muốn gặp em, cố ý dọa em thôi!

- Diệp đại ca, bố em trước giờ chưa bao giờ nghiêm khắc với em như vậy. Em không biết tại sao đột nhiên ông lại nghiêm khắc như thế. Em không muốn về, em thà sống một mình cũng không muốn về tỉnh. Diệp đại ca, em chẳng còn gì cả, em cảm thấy rất cô đơn!

Diệp Lăng Phi dỗ dành:

- Tiêu Tiếu, đừng lo, em còn có anh, còn có Tình Đình. Chúng ta là người một nhà, chúng ta sẽ sống cùng nhau. Đừng lo những thứ này nữa. Em sẽ không thiếu tiền, cũng sẽ không cảm thấy cô đơn, vì những thứ này anh đều có thể cho em. Anh hy vọng có thể nhìn thấy một Tiêu Tiếu vui vẻ. Đừng khóc nữa, cười một cái cho anh xem nào!

Diệp Lăng Phi nói xong, đưa tay lau nước mắt cho Vu Tiêu Tiếu. Cô miễn cưỡng nở một nụ cười, nhưng rồi lại bật khóc:

- Diệp đại ca, tối qua em cảm thấy cô đơn lắm, em thật sự hy vọng anh có thể ở bên cạnh em. Em không thích uống rượu, nhưng không còn cách nào khác. Cũng may có Tiêu Vũ Văn, cô ấy đã ở với em cả đêm!

- Không ngờ tiểu nha đầu Tiêu Vũ Văn này cũng biết quan tâm người khác đấy!

Diệp Lăng Phi lẩm bẩm một câu rồi lại nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, đừng khóc nữa, bây giờ chẳng phải anh đang ở bên cạnh em sao? Đừng khóc nữa!

Vu Tiêu Tiếu đưa tay lau nước mắt, đôi mắt đẫm lệ nhìn Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, anh có thấy em phiền phức không?

- Sao lại thấy em phiền chứ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh luôn cho rằng Tiêu Tiếu của chúng ta thông minh, đáng yêu!

- Diệp đại ca, em biết anh đang lừa em, em đâu có tốt. Em thích nói tục, thích chơi game, chẳng giống một cô gái chút nào, bây giờ em còn ghét chính bản thân mình nữa!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Em tin trong lòng Diệp đại ca nhất định rất ghét em, nếu không sao anh lại trốn em chứ!

- Tiêu Tiếu, em nói bậy gì thế!

Diệp Lăng Phi vội vàng nói.

- Tiêu Tiếu, loại con gái như em mới là kiểu khiến người ta thích nhất đấy. Chưa nói đến dáng người và dung mạo đẹp mê hồn của em, chỉ riêng cái miệng hay nói dối của em thôi, em không biết có bao nhiêu thằng đàn ông muốn chinh phục em đâu. Biết tại sao không? Đương nhiên là muốn cho em nếm thử mùi vị bị người ta cho nổ hoa cúc. Nhưng đáng tiếc, mấy tên đó không có cơ hội rồi, vì lúc nãy anh đã nổ rồi!

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi cố ý cười xấu xa:

- Tiêu Tiếu, cảm giác này rất sảng khoái, anh còn muốn làm lại một lần nữa!

Diệp Lăng Phi vốn tưởng mình nói xong câu này, Vu Tiêu Tiếu sẽ có phản ứng gì đó, ít nhất cũng sẽ phản đối. Nhưng anh không ngờ, hắn vừa dứt lời, Vu Tiêu Tiếu ngược lại dịu dàng nói:

- Diệp đại ca, em nguyện làm mọi chuyện vì anh. Nếu anh muốn làm vậy thì em cũng sẽ không phản kháng, em chỉ muốn được nằm cùng anh như thế này, cả đời!

Nói đến đây, Vu Tiêu Tiếu chủ động đưa môi qua hôn. Làn môi dày gợi cảm của cô dán chặt lên môi Diệp Lăng Phi, đùi cô cũng gác lên người anh. Diệp Lăng Phi cảm nhận được hai vật thể tròn trịa, mềm mại đang cọ vào ngực mình, một luồng dục hỏa từ hạ thân bùng lên. Hai tay anh đặt trên mông Vu Tiêu Tiếu, bắt đầu hôn cô mãnh liệt.

Sau nụ hôn cháy bỏng, Vu Tiêu Tiếu cởi áo ngay trước mặt Diệp Lăng Phi, để lộ bộ ngực đẹp mê hồn. Cô kéo tay anh đặt lên ngực mình, tiếp đó cũng cởi luôn quần ngủ. Toàn thân trần truồng của cô dán chặt lên người Diệp Lăng Phi. Vu Tiêu Tiếu nói một cách sâu sắc:

- Diệp đại ca, đây là lần đầu tiên của em!

Đầu óc Diệp Lăng Phi “ong” một tiếng, hắn cảm giác khí huyết dâng trào. Cơ thể mê hoặc của Vu Tiêu Tiếu đang nằm trong lòng. Diệp Lăng Phi vốn định từ chối, nhưng hai tay lại không nỡ rời khỏi cơ thể căng tràn sức sống thanh xuân của cô gái. Chỉ trong nháy mắt, anh ôm chặt lấy Vu Tiêu Tiếu, đè mạnh cô xuống dưới thân mình.

………………………………..

Trên ga giường có một vệt máu, khóe mắt Vu Tiêu Tiếu còn vương giọt lệ, cô trần truồng ngồi trên giường. Diệp Lăng Phi vừa mặc quần xong, để trần phần trên ngồi bên cạnh, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, quan tâm hỏi:

- Tiêu Tiếu, em có đau không?

Vu Tiêu Tiếu lắc đầu, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc:

- Em không đau. Diệp đại ca, em muốn anh ôm em!

- Cô bé ngốc, em thật là!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, ôm Vu Tiêu Tiếu vào lòng:

- Không phải em không biết anh là đàn ông, chuyện thế này rất khó kiểm soát!

- Diệp đại ca, là em cố ý mà, em đã sớm nghĩ đến chuyện này rồi!

Vu Tiêu Tiếu nũng nịu.

- Em thích cảm giác này!

- Được rồi. Tiêu Tiếu, em mặc quần áo vào trước rồi chúng ta ra ngoài dạo!

Diệp Lăng Phi nói.

- Đây là ký túc xá của em, ai biết được lúc nãy có người nghe thấy không!

- Mọi người đi hết rồi, cả tầng này không có ai đâu!

Vu Tiêu Tiếu chẳng hề lo lắng.

- Tối qua họ đã đi sạch rồi!

- Em chắc chứ?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Vu Tiêu Tiếu gật đầu:

- Diệp đại ca, điểm này em chắc chắn mà, anh yên tâm, cả tầng này không ai nghe thấy đâu!

Diệp Lăng Phi ôm Vu Tiêu Tiếu, thở dài:

- Anh không ngờ sẽ có ngày hôm nay, sẽ làm chuyện này trong ký túc xá nữ.

- Diệp đại ca, có phải anh hối hận vì đã làm vậy không? Anh lo em sẽ gây phiền phức cho anh à?

Vu Tiêu Tiếu nghe thấy tiếng thở dài của Diệp Lăng Phi, đôi mắt ngấn lệ của cô nhìn anh.

- Ngốc à, đương nhiên không phải rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tiêu Tiếu, lúc nãy anh chỉ đang nghĩ, liệu có ngày nào đó chúng ta sẽ làm chuyện này ở ngoài biệt thự không?

- Diệp đại ca, được ạ, chỉ cần anh muốn, em đều nguyện ý!

Vu Tiêu Tiếu kề môi vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:

- Diệp đại ca, em yêu anh!

Ngay lúc Diệp Lăng Phi định nói gì đó, đột nhiên có tiếng bước chân vọng lại từ hành lang, sau đó có người gõ mấy cái vào cửa phòng ký túc xá của Vu Tiêu Tiếu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!