STT 7: CHƯƠNG 7: VẠN SỰ THÔNG
Vừa đặt chân vào Tương Dương, Phong Tiêu Tiêu đã cảm thấy đầu óc mình có vấn đề thật rồi.
Mình quay lại đây làm gì thế này? Chẳng phải mục tiêu là đến Võ Đang bái sư sao? Sao lại vòng về Tương Dương chứ?
Khi hắn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, đột nhiên:
“À, phải rồi! Mình đến đây để hỏi đường mà. Vẫn chưa biết đường đi Võ Đang thế nào!”
Nói đoạn, hắn vội kéo một người qua đường lại hỏi:
“Muốn đến Võ Đang thì đi lối nào?”
Vừa hỏi xong, hắn đã thấy vui sướng khôn tả. “Mình bắt chước cũng giỏi ra phết! Hỏi đường dễ ợt!”
Thế nhưng, người kia quay phắt lại, bực dọc đáp:
“Ta làm sao mà biết được!”
Phong Tiêu Tiêu hỏi thêm liên tiếp mấy câu nữa, nhưng người kia đều trả lời không biết. Đúng vậy, những người thuộc bang búa rìu này thì khác gì hắn đâu. Hắn còn chẳng biết, đương nhiên họ cũng chịu. Thế nên, muốn hỏi thì phải hỏi một cao thủ như Nhất Kiếm Trùng Thiên vậy.
Nhớ đến Nhất Kiếm Trùng Thiên, hắn bèn mở danh sách bạn bè ra nhắn tin hỏi thăm.
Cao thủ quả nhiên là cao thủ. Một câu “Đến cửa thành Tương Dương ngồi xe ngựa” mà hắn lại không nói thẳng, mà chia thành một đoạn hội thoại thế này:
“Cho hỏi làm sao đến được Võ Đang?”
“Ngồi xe!”
“Xe gì?”
“Xe ngựa!”
“Xe ngựa gì?”
“Xe ngựa đến Võ Đang!”
“Ở đâu có?”
“Tương Dương!”
“Ở đâu trong Tương Dương?”
“Trạm dịch!”
“Trạm dịch ở đâu?”
“Cửa thành!”
Phong Tiêu Tiêu vội vã chạy đến cửa thành. Quả nhiên ở đó có trạm dịch. Hắn tiến đến hỏi phu xe thì lập tức phát hiện ra một vấn đề nan giải: hắn không có tiền! Hơn nữa, người phu xe này rõ ràng chỉ là người làm thuê, nên chuyện cho ký nợ có lẽ ông ta cũng không quyết được.
Kiếm tiền kiểu gì bây giờ? Muốn chơi game này thì tiền bạc là điều tất yếu, như cao thủ Nhất Kiếm Trùng Thiên vậy. Nhưng hắn chỉ có một mình bơ vơ trong game, nên chẳng biết kiếm tiền bằng cách nào.
Không ngờ không có tiền trong game lại khiến hắn khốn đốn đến thế, nửa bước cũng khó nhúc nhích! Bất đắc dĩ, Phong Tiêu Tiêu đành lang thang vô định trong thành. Niềm vui vừa nhen nhóm chưa được bao lâu đã tan biến sạch sẽ.
Khi hắn lại sắp lạc lối thêm lần nữa, đột nhiên thấy đông người đang đổ về một hướng. Họ vừa chạy vừa la lớn:
“Có đánh nhau, có đánh nhau! Nhanh đến xem đi!”
Phong Tiêu Tiêu nghe thấy vậy liền sáng mắt hẳn lên. Hình như những trận đánh nhau trong game võ hiệp này hắn chưa từng được chứng kiến. Hôm nay có thể mở rộng tầm mắt rồi. Nghĩ vậy, hắn bèn vội vã chạy theo đám đông.
Đoàn người này chạy, nhưng tất cả đều chạy bằng đôi chân trần. Đám người chậm nhất chính là thành viên bang búa rìu. Còn Phong Tiêu Tiêu thì chạy giữa những người thuộc bang búa rìu và đám hiệp khách kia. Phía sau hắn, mấy người đang chỉ trỏ:
“Nhìn kìa, thấy không? Kẻ kia kìa! Lại là một gã giả heo ăn thịt hổ.”
Với tốc độ vượt trội hơn hẳn người thường, Phong Tiêu Tiêu nhanh chóng vượt lên dẫn đầu đám người này! Hắn vượt lên trước cũng là chuyện hiển nhiên mà thôi, bởi lẽ các cao thủ khác đã bay lên nóc nhà để đứng, nhằm quan sát trận đấu dễ dàng hơn. Còn những người không thuộc bang búa rìu thì đều đã rút lui, tách khỏi đám đông này.
Mọi người đứng thành vòng tròn vây xem. Giữa vòng tròn là hai người đã giao chiến từ trước. May mà trang phục của họ khác biệt rõ rệt, nếu không hắn cũng bó tay không biết phân biệt thế nào.
Hai người này, một người dùng côn, một người dùng kiếm. Côn và kiếm chạm nhau tóe lửa. Phong Tiêu Tiêu nhìn thấy cảnh tượng đó mà không khỏi cảm thán. Bảo sao lại có nhiều người vây xem đến vậy, họ đánh nhau chẳng khác gì trong phim võ hiệp!
Trong trận đấu, người dùng kiếm kia đánh cực kỳ đẹp mắt. Hắn múa kiếm bên trái tạo thành một vòng tròn hoa mỹ. Kiếm quang biến ảo khôn lường, liên tục tấn công cây côn của đối thủ. Thế nhưng, mỗi lần thanh kiếm nhanh như điện sắp chạm vào người kia thì đều bị cây côn chặn lại, rồi bị đánh bật ngược trở lại.
Đám người đứng xem xung quanh khi thấy vậy liền đồng loạt “Ai da!” lên một tiếng. Họ rất biết cách “phối hợp” với trận đấu. Một số người còn bắt chước theo đòn thế của hai người vừa đánh, vừa nói vừa khoa tay múa chân loạn xạ.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau Phong Tiêu Tiêu.
“Chiêu ‘Thiết Tỏa Hoành Giang’ này thật lợi hại. Đáng tiếc nó cũng chỉ là một chiêu thức phòng ngự, không có lực công kích, đáng tiếc thay!”
“’Thiết Tỏa Hoành Giang’. Đây chẳng phải chiêu mà sáng hôm qua Trần Học Lượng về múa đó sao? Đúng rồi, đúng là nó rồi.”
Nghe thấy vậy, hắn bèn quay đầu nhìn. Nhưng hắn chẳng thấy gì. Trong đám đông này, ai cũng cao như ai, quần áo lại giống nhau, nên hắn không nhìn thấy gì cũng là điều dễ hiểu.
Người phía sau cười với hắn một tiếng. Phong Tiêu Tiêu thấy vậy bèn hỏi:
“Người dùng côn kia đang dùng chiêu ‘Thiết Tỏa Hoành Giang’ phải không?”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Hắn cứ dùng đi dùng lại mỗi chiêu này!”
“Nhưng mà một chiêu này của hắn cũng khiến người dùng kiếm kia phải bó tay sao? Hắn cũng chẳng có gì đặc biệt!”
“Người dùng kiếm kia xuất chiêu khẳng định cấp bậc cao hơn người dùng côn. Nhưng chiêu ‘Thiết Tỏa Hoành Giang’ phòng ngự quá mạnh mẽ! Thế nhưng lực công kích của nó lại quá yếu!”
“Làm sao người nhìn ra được?”
“Người nhìn xem kìa, người dùng kiếm kia xuất thủ, tốc độ nhanh như vậy. Thì cấp bậc của hắn cũng không thấp đâu!”
Hắn liền lên mặt khinh thường Phong Tiêu Tiêu, ý bảo đến cả điều này mà cũng không biết.
“Biết đâu hắn luyện được võ công gì tăng tốc độ thì sao?”
“Nói vậy mà cũng nói được sao. Theo ta được biết, trong game ‘Người Trong Giang Hồ’ hiện nay vẫn chưa có ai học được võ công tăng tốc độ xuất thủ cả!”
Người kia ngoài mặt thì nói có thể, nhưng vẻ mặt rõ ràng là không thể nào.
Phong Tiêu Tiêu thật sự muốn lấy võ công của mình ra biểu diễn cho hắn xem, để hắn biết mình đã sai. Nhưng làm người phải biết khiêm nhường, cẩn thận, nên hắn đành nhịn xuống nói:
“Phải vậy không?”
Phong Tiêu Tiêu nhịn được, nhưng người kia thì không. Hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Trong game ‘Người Trong Giang Hồ’ này, cấp bậc không nói lên được điều gì cả. Người nhìn người dùng côn kia xem. Cấp bậc của hắn rõ ràng thấp hơn người dùng kiếm. Nhưng hắn chỉ cần dùng một chiêu thức ‘Thiết Tỏa Hoành Giang’ thực dụng lại có thể hết lần này đến lần khác đánh ngang tay với người dùng kiếm kia. Chỉ đáng tiếc, người dùng côn kia muốn thắng cũng không thắng được. Lý do rất đơn giản, chiêu ‘Thiết Tỏa Hoành Giang’ không có lực công kích…”
Phong Tiêu Tiêu không nhịn được, chen vào một câu:
“Người có dám khẳng định hắn sẽ không dùng thêm hai chiêu ‘Hoành Tảo Thiên Quân’ và ‘Vô Biên Lạc Mộc’ phía sau nữa không!”
Nhìn thấy bộ dạng trợn mắt há hốc mồm của người kia, Phong Tiêu Tiêu cảm thấy sảng khoái trong lòng. Hắc hắc. May mà hắn vẫn còn nhớ được tên chiêu thức mà buổi sáng hôm qua ba người kia đã nói qua. Làm sao người kia có thể ngờ được một người mới chỉ là thành viên bang búa rìu lại có thể biết nhiều đến vậy? Để xem người còn dám coi thường ta nữa không!
Người kia sửng sốt một lúc lâu, rồi nói:
“’Hoành Tảo Thiên Quân’ là một chiêu thức phòng ngự diện rộng xung quanh bản thân. Còn chiêu ‘Vô Biên Lạc Mộc’ là một chiêu phòng ngự ám khí. Cả hai chiêu này, cũng như chiêu trước, đều không có lực công kích. Ba chiêu này cộng thêm ‘Thiết Tỏa Hoành Giang’ đang đánh, được xưng là ba chiêu thức phòng ngự mạnh nhất của ‘Phục Ma Côn’. Người đến cả điều này cũng không biết sao!”
Phong Tiêu Tiêu liền đơ mặt ra một lúc lâu. Nhưng hắn cũng nói thêm hai câu để gỡ gạc thể diện:
“Không có lực công kích thì còn gọi là Phục Ma cái nỗi gì? Người không thấy tên của nó là vậy sao!”
Người kia nghe thấy vậy liền làm ra vẻ mặt “bệnh nặng, hết thuốc chữa” nhìn Phong Tiêu Tiêu, rồi nói:
“Ba chiêu này thuộc về bộ võ công tên là ‘Phục Ma Côn’. ‘Phục Ma Côn’ có tổng cộng sáu chiêu thức. Ba chiêu thức còn lại có lực công kích! Có tấn công có phòng ngự, không gọi là Phục Ma thì gọi là gì? Đến chuyện này mà người cũng không biết sao?”
“Vậy sao người dám khẳng định rằng người dùng côn kia sẽ không dùng chiêu thức có lực công kích phía sau nữa!”
Người kia nghe thấy những lời này, hắn lại nhìn Phong Tiêu Tiêu với ánh mắt tuyệt vọng nói:
“Chiêu thức có lực công kích phía sau của bộ võ công kia, hệ thống còn chưa mở ra! Hiện tại trong game ‘Người Trong Giang Hồ’ này, hầu hết các bộ võ công đều mới chỉ mở ra một nửa phía trước. Nửa phía sau muốn mở ra chắc cũng phải chờ Beta kết thúc thì may ra hệ thống mới mở. Cái này chắc người cũng chưa nghe nói chứ gì!”
Phong Tiêu Tiêu lắc đầu, ý bảo mình cũng chưa từng nghe nói qua.
Người kia thấy vậy cũng đành bó tay. Cuối cùng hắn đành đặt một tia hy vọng vào câu hỏi cuối cùng này:
“Ngươi chơi ‘Người Trong Giang Hồ’ được bao lâu rồi!”
Cuối cùng thì Phong Tiêu Tiêu cũng không để hắn thất vọng:
“Hôm nay mới bắt đầu chơi!”
Người kia nghe thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Ngay lập tức hắn hỏi Phong Tiêu Tiêu với giọng điệu đầy bất bình:
“Lúc người bắt đầu chơi, người cũng không xem qua trang chủ hay diễn đàn giới thiệu về game một chút nào à!”
Phong Tiêu Tiêu nghi hoặc hỏi lại:
“Cái này có cần thiết không vậy?”
Người kia liền gật đầu, ý bảo nhất định phải xem qua một chút rồi hãy chơi.
Phong Tiêu Tiêu khinh thường hỏi lại:
“Chẳng lẽ người nhìn trên website là thấy được những thứ này sao?”
Không ngờ đối phương lại gật đầu, rồi trả lời:
“Đối với chuyện hiểu rõ về game ‘Người Trong Giang Hồ’ này, hiện tại vẫn chưa có ai dám nói hiểu sâu về nó hơn ta!”
“Thật không vậy? Ngươi tên là gì?”
“Hắc, tên của ta chính là Vạn Sự Thông!”
Phong Tiêu Tiêu âm thầm ghi nhớ cái tên này.
“Ta đố ngươi biết, hiện tại trong ‘Người Trong Giang Hồ’ chuyện gì đang hot nhất?”
“Hắc, hà hà. Chuyện hot nhất đó chính là hệ thống vừa mới công bố: đã có người hoàn thành Nhiệm Vụ Ẩn Tàng đầu tiên! Và hắn cũng nhận được phần thưởng ẩn!”
Đột nhiên Phong Tiêu Tiêu cảm thấy cổ họng khô rát. Tim hắn đập thình thịch. Hắn hít một hơi thật sâu, thở hổn hển nói:
“Ngươi có biết hắn là ai không?”
Người kia nhìn thấy tâm trạng Phong Tiêu Tiêu thay đổi mạnh liền khó hiểu. Nhưng hắn vẫn trả lời:
“Điều này thuộc về thông tin riêng tư của người chơi. Hệ thống làm sao có thể công bố ra ngoài được!”
Phong Tiêu Tiêu kiềm chế sự kích động để không hét toáng lên rằng: “Nhiệm Vụ Ẩn Tàng là do ta hoàn thành!”. Hắn lộ vẻ mặt khinh thường nhìn người kia nói:
“Thế mà người cũng tự xưng mình là Vạn Sự Thông à?”
Vẻ mặt Vạn Sự Thông giống như không nhịn được nữa, liền khó chịu nói:
“Ngươi yên tâm. Một ngày nào đó ta sẽ điều tra ra người này và công bố cho toàn thiên hạ biết!”