Virtus's Reader
Độc Sấm Thiên Nhai

Chương 8: Mục 8

STT 8: CHƯƠNG 8: HIỂU LẦM

Vạn Sự Thông vừa dứt lời thề thốt, những người chơi xung quanh nghe thấy động tĩnh liền hiếu kỳ chạy ùa đến hóng chuyện.

Thật ra, trận tỷ võ giữa hai người kia đánh tới đánh lui vẫn không phân định được thắng thua. Cả hai cứ như hai đội bóng đến từ hành tinh khác vậy: một đội chỉ biết tấn công, dù sắc bén và biến hóa khôn lường nhưng mãi chẳng ghi được bàn; đội còn lại thì chỉ biết phòng thủ, phòng thủ đến mức khiến người xem phát bực. Cứ thế mà xem thì không khiến người ta mất hứng mới lạ, thậm chí một số người còn cảm thấy tức giận.

Đúng lúc mọi người đang cảm thấy trận tỷ võ này "thật sự vô vị, bỏ thì tiếc", bỗng nhiên Vạn Sự Thông buột miệng nói một câu, lập tức khiến hắn trở thành tiêu điểm của đám đông.

Người xung quanh liền bàn tán xôn xao:

"Ồ, mọi người có nghe thấy gì không? Thằng cha kia nói là muốn công bố chuyện gì cho chúng ta kìa!"

"Nghe thấy, nghe thấy! Không biết hắn có bí mật gì động trời đây!"

"Ở đâu? Chuyện gì vậy? Họ đang nói về ai? Muốn vạch mặt kẻ nào thế?"

"Ai cơ?"

Ngay lập tức, một người có trí tưởng tượng phong phú lên tiếng:

"Nhìn hắn tức giận thế kia? Có khi nào hắn thấy ai đó gian lận trong game không?"

"Gian lận? Game này mà dùng phần mềm gian lận được à?"

"Không phải gian lận thì là gì chứ? Mày nhìn hắn mà xem. Hắn tức giận bất bình đến thế. Chắc chắn là hắn đã thấy ai đó dùng phần mềm gian lận. Mà đáng giận hơn nữa chính là cái thằng đó dùng hack mà không thèm chia sẻ cho hắn dùng. Cho nên giờ hắn muốn trả thù người ta!"

"Ái chà! Nghe mày nói thế, hình như cũng không ai phản bác được nhỉ!"

"Cắt! Mày đừng có nghe hắn nói bừa. Cái gì mà phần mềm gian lận cơ chứ. Tao đoán chắc tám phần là có thằng nào nhặt được đồ ngon rồi. Hắn lúc đó đang đánh boss thế mà không chia cho hắn một miếng canh nào. Mà đáng ghét nhất trong game này chính là những thứ nhân vật đã nhặt vào người thì người khác cũng không thể nào thấy được! Chắc chắn giờ hắn muốn lôi cổ thằng đó ra đây!"

"Ái chà. Mày nói vậy hình như cũng đúng. Không biết đó là thứ tốt gì!"

"Ha ha. Mày hỏi tao cũng bằng thừa. Chuyện này chúng ta nên hỏi hắn chứ. Hắn còn chưa biết thằng kia là ai thì làm sao tao biết thứ kia là cái gì!"

...

Lúc này, sự chú ý của tất cả mọi người đã hoàn toàn chuyển dời sang phía Phong Tiêu Tiêu. Ai nấy đều nhìn chằm chằm vào Vạn Sự Thông, ánh mắt như muốn hỏi:

"Những lời hắn nói là sự thật sao?"

Vạn Sự Thông nghe thấy vậy càng thêm kiêu ngạo. Hắn nhìn thấy mọi người vây lại xung quanh mình, định kéo Phong Tiêu Tiêu lại để giải thích cho mọi người. Nhưng đột nhiên hắn quay đầu nhìn quanh bốn phía, chợt nhận ra ánh mắt của đám đông đang đổ dồn vào Phong Tiêu Tiêu, cứ như thể cậu ấy mới là kẻ mà hắn đang muốn vạch mặt.

Phong Tiêu Tiêu cũng là lần đầu thấy cảnh tượng lớn như vậy. Cậu chắc chắn nguyên nhân là do Vạn Sự Thông tạo ra. Vạn Sự Thông hét lên không phải vì cậu chọc tức hắn sao? Mà chuyện hắn hét lên thật ra là do hắn tự gây ra còn gì.

Nghĩ vậy, Phong Tiêu Tiêu liền vọt ra, kéo Vạn Sự Thông bỏ chạy, rồi thầm nghĩ:

"Chạy nhanh đi trước khi bọn họ kịp kéo tới vây quanh rồi không thoát ra được!"

Thật ra thì chuyện này chỉ cần hai người bọn họ nói rõ ngọn ngành. Cho dù đám người kia có thể chưa hiểu ngay nhưng rồi sẽ rõ. Nhưng Phong Tiêu Tiêu lại kéo Vạn Sự Thông chạy trốn, khiến cho bọn họ càng thêm kiên định với suy đoán trong lòng mình.

"Ái chà, hắn định bỏ chạy!"

"Thằng nhóc kia là ai?"

"Hình như là đồng bọn. Mới vừa rồi tao đứng phía sau bọn họ thấy bọn họ có nói to nhỏ với nhau!"

"Chuyện này không thể để cho hai thằng đó chạy thoát được. Nhanh đuổi theo!"

"Không chừng bảo vật đang ở trên người tên tiểu tử kia!"

Vạn Sự Thông lúc này cũng không nghĩ tới chuyện tự nhiên lại chạy trốn chẳng khác nào "không đánh đã khai" rồi. Lúc này trong lòng hắn không ngừng cảm khái:

"Thằng nhóc này thật là nghĩa khí!"

Hai người chạy xuyên qua đám đông. Đám đông đuổi theo sau la hét, chửi mắng không dứt. Tất cả mọi câu chửi từ Bắc chí Nam, từ Năm Châu Bốn Bể đều được tuôn ra hết.

"Mày chết đi!"

"Hai thằng chó, chạy đi đâu!"

"Đệt mẹ nó chứ, đánh nó đê!"

...

Một người ở phía sau vừa chạy đuổi theo vừa hét to lên:

"Trời ơi! Mọi người đừng cho tên tiểu tử kia chạy thoát. Trên người hai thằng đó có bảo vật!"

"A! Có báu vật! Bảo vật gì thế?"

"Đuổi theo thì biết. Nhanh đuổi theo!"

Không ngờ trong đám người này lại có một người tỉnh táo nói:

"Đuổi theo cái gì mà đuổi theo. Có đuổi cũng có thuộc về mày đâu. Dừng lại!"

"Ái dà. Không phải trên người hai bọn họ có báu vật. Mà hai người bọn họ biết báu vật ở đâu!"

"Cái gì? Hai thằng kia biết báu vật ở đâu? Tao chết mất thôi! Nhanh nhanh, đuổi theo!"

Cái người tỉnh táo kia sau khi nghe thấy vậy liền kích động vội vàng đuổi theo.

Cảnh tượng truy đuổi này đủ làm cho bất cứ bộ phim hành động nào cũng đều cảm thấy xấu hổ. Tiếc nuối nhất vẫn chính là: Ở trong phim trường, thường là vai nam chính kéo nữ nhân vật chính né đông né tây khi bị địch nhân đuổi giết, một cảnh tượng vừa gay cấn vừa lãng mạn. Nhưng mà ở đây, thì cảnh tượng lại khác hẳn. Hai người bọn họ chỉ biết cúi đầu cắm mặt vào việc chạy.

Hai người liều cái mạng già để chạy. Có thể thấy được tài chạy bộ của Vạn Sự Thông cũng được rèn luyện không ít. Hắn chạy rất là nhanh nhẹn.

Nhưng mà cho dù là như thế thì chênh lệch đẳng cấp cũng không có cách nào mà trốn thoát được. Rất nhanh hai người bị cao thủ từ từ đuổi kịp.

Phong Tiêu Tiêu cảm thấy vào lúc quan trọng như thế này có lẽ cậu nên làm ra một hành động ra dáng anh hùng một chút. Cậu xoay đầu lại hỏi Vạn Sự Thông:

"Mới vừa rồi cậu không chạy nhanh lên, còn ngó đông ngó tây làm cái gì?"

Vạn Sự Thông xoay đầu lại trả lời Phong Tiêu Tiêu:

"Cậu nói chạy tới đoạn kia. Từ chỗ nào chạy tới vậy? Chỗ này tớ cũng không có thông thạo cho lắm!"

"Tớ ngất! Tớ không phải hỏi cái này. Ý của tớ là lúc cậu vừa thề xong, mọi người nghe thấy liền vây quanh ấy!"

"Khi đó? Tìm ai? Không phải là tìm cậu sao!"

"Tớ? Tớ không phải là đứng bên cạnh cậu lúc đó sao?"

"Tớ biết cậu đứng ở đó. Nhưng người họ tìm là cậu. Tớ chắc chắn nhìn không lầm đâu!"

"Họ tìm tớ làm cái gì?"

"Tớ nghĩ cậu nên đi sang bên đó giải thích cho bọn họ hiểu một chút!"

"A! Tớ ngất! Sao cậu không nói sớm. Chạy một lúc lâu rồi. Bây giờ quay lại giải thích làm sao?"

"Chuyện này... còn có thể được không? Cậu nhìn đoàn người phía sau mà xem. Nhìn ánh mắt bọn họ kìa. Bọn họ nhìn hai chúng ta như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Giống như trên người hai chúng ta có bảo vật vậy!"

"Đệt! Có cái gì mà không được cơ chứ? Hoàn toàn là hiểu lầm! Hiểu lầm mà!"

"Tú Tài gặp anh lính. Cho dù đúng thì họ cũng không hiểu đâu!"

"Cái gì anh lính? Cậu nghĩ cái đám phía sau đầu óc ngu si tứ chi phát triển à? Tớ đoán bọn họ cũng đã học qua đại học rồi. Nếu như không học qua đại học rồi, thì 12 năm giáo dục bắt buộc cũng phải học rồi chứ!"

"Dừng! Không dừng cũng phải dừng. Tớ chạy hết nổi rồi!"

Vừa nói xong, hai người liền dừng lại. Bọn họ chuẩn bị chen vào đám đông mà họ vừa thoát ra, chờ đám người này chạy tới để giải thích cho bọn họ hiểu!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!