Virtus's Reader
Độc Sấm Thiên Nhai

Chương 9: Mục 9

STT 9: CHƯƠNG 9: BÀI HỌC THỨ 2 VỀ GIANG HỒ

Chỉ trong chớp mắt, đám người truy đuổi phía sau đã ập đến trước mặt.

Vạn Sự Thông nhìn thấy ánh mắt tràn đầy sát khí của bọn họ, lòng thầm hối hận. Hắn ngoái đầu nhìn Phong Tiêu Tiêu. Phong Tiêu Tiêu cũng đang nhìn lại hắn. Vạn Sự Thông huýt sáo ra hiệu: "Ngươi bày kế, ngươi ra mặt giải thích đi!"

Phong Tiêu Tiêu lấy lại tinh thần, chuẩn bị đọc một tràng giải thích đã chuẩn bị sẵn trong đầu. Hắn tiến lên một bước, bày ra vẻ mặt thành thật, đáng tin. Vừa định mở lời thì...

Tràng giải thích dài dòng trong đầu còn chưa kịp thốt ra, hắn đã nghe thấy một gã hung hăng chạy tới quát:

"Mẹ kiếp! Sao không thấy ai hết vậy?"

Phong Tiêu Tiêu vừa mở miệng liền ngậm chặt lại. Hắn quay đầu nhìn Vạn Sự Thông. Vạn Sự Thông cũng đang ngơ ngác nhìn hắn.

Phong Tiêu Tiêu ngẫm lại liền hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Hắn không nhịn được bật cười thành tiếng, rồi tiến lên hỏi: "Các vị tìm ai?"

Gã đối diện lập tức líu lo nói: "Đúng vậy! Chúng tôi đang tìm hai người. Các người có thấy họ không?"

Ngay sau đó là những tiếng bàn tán xôn xao.

"A! Rõ ràng hai thằng đó chạy vào đây mà sao không thấy đâu?"

"Mẹ kiếp! Chắc chắn hai thằng đó trốn rồi!"

"Mày nói bừa cái gì vậy?"

"Người đâu không thấy. Bảo vật cũng mất tăm rồi!"

.............

Vừa nói, đám người vừa tản ra khắp nơi tìm kiếm. Kẻ thì lắc đầu ngao ngán, kẻ thì tức tối bất bình. Có kẻ vẫn không từ bỏ, đâm đầu vào đám đông hy vọng tìm ra chút manh mối từ hàng trăm khuôn mặt.

Vạn Sự Thông tiến lại nhìn Phong Tiêu Tiêu. Mắt trái hiện lên vẻ buồn bực, mắt phải lại đầy khó hiểu.

Phong Tiêu Tiêu nói: "Bọn họ cũng giống như người vừa rồi, đều không nhận ra hai chúng ta."

Mắt trái Vạn Sự Thông chợt bừng tỉnh, mắt phải liền ánh lên vẻ may mắn.

"Được rồi! Còn ở đây làm gì nữa! Chúng ta đi thôi!"

Phong Tiêu Tiêu kéo Vạn Sự Thông đi. Vạn Sự Thông có vẻ vẫn còn lưu luyến đám người kia, chưa muốn rời đi.

"Đi? Đi đâu?"

"Đúng rồi! Chúng ta đi đâu đây? Tôi cũng không biết nên đi đâu nữa!"

"Đi quán trà ngồi uống trà một chút đi!"

Vạn Sự Thông liền chỉ tay vào một quán trà gần đó.

"Đi đâu cơ à?"

"Để ta mời ngươi lần này đi!"

"Ừm. Cũng chẳng đáng là bao. Vậy thì đa tạ nhé!"

Hai người tiến vào quán trà rồi lên lầu hai.

"Tiểu nhị! Cho ấm trà!"

Vạn Sự Thông hét lên.

"Bản Tính vẫn như cũ!"

Phong Tiêu Tiêu cười thầm trong lòng.

Trà được mang lên. Vạn Sự Thông liền cầm lấy ấm trà rót cho mỗi người một chén đầy. Sau đó hắn bưng chén lên ngửa cổ uống cạn một hơi.

"Này... Cái này... có thể uống... uống như thế?"

Phong Tiêu Tiêu trợn mắt há mồm.

"Định nói cái gì? Nước không để uống hết thì để làm gì?"

"Tin tức thì nhanh nhạy, nhưng hành động thì lạc hậu!"

Phong Tiêu Tiêu cảm khái, nhấp một ngụm. Hắn thấy nước này chẳng có vị gì, vị trà nhạt thếch như nước lã.

"Nhìn ngươi là ta biết ngay ít chơi game online. Giờ thì khác rồi à?"

"Thật không? Xem ra là ta không theo kịp thời đại rồi!"

"Còn không phải như vậy sao? Hiện tại trò chơi này ngày càng giống hiện thực, mà người chơi thì càng lúc càng đông đúc. Cứ như thể mình đang sống trong hai thế giới vậy. Chẳng phải ngươi như đã sống hai kiếp rồi sao?"

Vạn Sự Thông nghỉ ngơi xong, lại bắt đầu chậm rãi tán gẫu.

"Vâng, Vâng!"

"Mới vừa rồi ngươi chạy trốn nhanh thật đấy! Ngươi bao nhiêu cấp rồi? Tại sao vẫn còn mặc y phục tân thủ vậy?"

"Cấp 10!"

"Cấp 10! Cấp 10 mà đã chạy nhanh như vậy rồi. Chắc chắn ngươi tăng hết một nửa số điểm thuộc tính vào nhanh nhẹn rồi đúng không?"

"Quả nhiên đúng là Vạn Sự Thông. Cái gì ngươi cũng biết hết vậy!"

"Ha ha. Đương nhiên rồi. Vừa mới bắt đầu trò chơi làm gì có ai cộng điểm vào nhanh nhẹn đâu. Hầu hết mọi người đều cộng điểm vào lực lượng để tăng sức tấn công, đánh quái đau hơn và nhanh chết hơn."

"Ồ thế à! Ta thấy nhanh nhẹn của ngươi cũng không kém ta là bao đâu. Ngươi bao nhiêu cấp rồi?"

"Ta cấp 28. Nhanh nhẹn có lẽ cũng bằng ngươi. Nhưng nếu như ta dùng khinh công thì ta có thể dễ dàng bỏ xa ngươi một khoảng."

"Khinh công của ngươi là gì?"

"Ta thuộc phái Thiên Sơn. Khinh công có tên là "Bát Bộ Cản Thiền". Ngươi đã nghe thấy cái tên này chưa? Chắc chắn ngươi chưa từng nghe tới rồi!"

"Đúng là không biết thật. Khinh công của ngươi có phải rất là lợi hại đúng không? Nó và "Thê Vân Tung" của Võ Đang cái nào lợi hại hơn?"

"Ồ! Còn biết cả "Thê Vân Tung" nữa cơ à? Ha ha, "Thê Vân Tung" nếu như chạy trên đường thẳng chắc chắn không bằng khinh công của ta rồi. Nhưng chạy theo đường vuông góc thì khinh công của ta không bằng nó."

"Đường thẳng? Đường vuông góc nghĩa là sao? Ta không hiểu?"

"Đường thẳng chính là chạy thẳng trên mặt đất. Còn đường vuông góc thì mọi người thường hay gọi nó là nhảy cao đấy!"

"Ồ! Vậy à! Thế thì khi dùng "Thê Vân Tung" nhìn sẽ rất là đẹp trai rồi!"

"Có vẻ như ngươi yêu thích "Thê Vân Tung". "Bát Bộ Cản Thiền" của ta cũng không phải là không thể nhảy cao được. Chẳng qua là nó nhảy không cao bằng "Thê Vân Tung" thôi!"

"Ừm..."

"Ngươi chưa vào môn phái?"

"Ta chưa vào. Vốn là ta định tới Võ Đang. Nhưng không đủ tiền nên chưa đi được!"

"Ngươi luyện tới cấp 10 mà còn không đủ tiền đến đó được sao? À! Ta biết rồi. Ngươi chỉ đánh động vật thôi đúng không? Động vật thì không rơi ra trang bị và tiền!"

"Xung quanh đây thì... À... Ừm... Đi từ Cổng thành phía Bắc ra ngoài. Trên con đường tới Hắc Sơn trại có sơn tặc. Cấp bậc của ngươi tới đây tu luyện rất thích hợp!"

"Thế à. Để tí nữa ta tới đó xem sao!"

"Nhìn cái gì mà nhìn! Tốt nhất ngươi nên xem website một chút. Đọc trên website có thể hiểu rõ hơn về trò chơi đấy!"

"À! Đúng rồi! Ngươi có nhắc tới nhiệm vụ Ẩn Tàng. Thế rốt cuộc nó là gì?"

"Về cái này à? Trang chủ từng nói. Chiều nay có một người đã hoàn thành nhiệm vụ Ẩn Tàng. Và cũng là người đầu tiên trong game "Giang Hồ" hoàn thành nhiệm vụ Ẩn Tàng."

"Thế trang chủ không nói tới cái nhiệm vụ Ẩn Tàng này như thế nào à?"

"Có nói. Đó là nhiệm vụ ở Tân Thủ Thôn. Muốn kích hoạt nó thì có hai yêu cầu cần phải làm được. Một là "Giúp người làm niềm vui". Hai là "Làm ơn không cần báo đáp"."

"Nghĩa là sao?"

""Giúp người làm niềm vui" chính là người chơi phải giúp đỡ tất cả mọi yêu cầu của mọi người trong thôn. "Làm ơn không cần báo đáp" đó chính là sau khi hoàn thành nhiệm vụ giúp đỡ tất cả mọi người ở trên, sẽ nhận được phần thưởng cảm ơn nhưng ngươi phải từ chối tất cả! Thật ra thì số người đạt yêu cầu ở phần thứ nhất đã rất ít rồi. Còn về phần thứ hai... Ngươi nhìn xem, có rất nhiều người thuộc bang phái Búa Rìu. Ngươi nhìn là biết rồi đấy! Hơn nữa hệ thống còn tuyên bố: Nhiệm vụ Ẩn Tàng cao cấp vừa mới biến mất. Hay nói cách khác, nhiệm vụ này đã bị người kia hoàn thành, sau này sẽ không còn ai nhận được nữa!"

"Thế tại sao trang chủ không nói về người kia?"

"Đây thuộc về bí mật riêng tư của người ta. Hơn nữa nếu nói ra thì sẽ mang lại cho người đó rất nhiều rắc rối."

"Rắc rối! Rắc rối gì?"

Phong Tiêu Tiêu lòng chợt căng thẳng. Hắn đang định cho Vạn Sự Thông một bất ngờ: nói cho hắn biết mình chính là người hoàn thành cái nhiệm vụ Ẩn Tàng mà hắn vừa nhắc tới. Nhưng vừa nghe tới sẽ gặp rắc rối, ngay lập tức suy nghĩ này liền bị ném đi.

"Rắc rối gì? Ngươi nhìn xem, lúc nãy đã có một đoàn người đuổi theo hai chúng ta rồi đấy. Ngươi còn muốn rắc rối đến mức nào nữa?"

"À, à! Thôi không nhắc tới chuyện đó nữa. Ngươi có vẻ hiểu rất sâu về trò chơi này. Có thể nói cho ta biết một chút về nó được không?"

Phong Tiêu Tiêu vừa nghe tới đám người vừa truy đuổi mình liền vội vàng chuyển sang chủ đề khác!

"Chuyện này... Ngươi đột nhiên hỏi ta như vậy, khiến ta không biết nên bắt đầu từ đâu!"

"À. Ngươi thử nói về đặc thù của trò chơi này xem. Về phần nào thì cần lưu tâm nhất!"

"Cái này à? Nhiều lắm đấy. Ngươi muốn biết về phương diện nào?"

"Trước tiên ngươi nói một chút về võ công xem sao!"

"Võ công có thể học từ môn phái, hoặc thông qua bí kíp võ công nhặt được. Chiêu thức võ công có khi là công kích, có khi là phòng ngự, ngươi chắc cũng đã biết rồi. Ngoài ra còn có nội công nữa. Đó chính là tu luyện nội lực. Nó rất quan trọng, bởi vì nội lực trực tiếp liên quan tới sức mạnh công kích và phòng ngự. Điểm này không khác gì trong tiểu thuyết võ hiệp cả. Ngoài ra còn có các kỹ năng phụ trợ nữa, ví dụ như các loại khinh công chẳng hạn!"

"Về trang bị thì sao?"

"Trang bị à? Nếu như so sánh với các trò chơi khác thì có chút đặc biệt. Đó là trong trò chơi này nếu như có trang bị hiếm rơi ra, thì hệ thống cũng không thu hồi lại trang bị cũ. Hay nói cách khác, trang bị đó nếu không có ai nhặt thì nó sẽ vĩnh viễn nằm ở đó!"

"Ôi trời. Nếu vậy thì không phải vũ khí rơi đầy đất hay sao?"

"Ngươi nói cái gì vậy? Đây chính là vũ khí hiếm đó nha! Trò chơi này mở ra lâu như vậy rồi. Mà mới xuất hiện được có một cái thôi đấy!"

"Là cái gì vậy?"

"Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm!"

"Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm? Nhất Kiếm Trùng Thiên!"

Phong Tiêu Tiêu kêu lên.

"Nhất Kiếm Trùng Thiên! Ở đâu? Ở đâu?"

Ngay lập tức những người xung quanh liền bị tiếng kêu thất thanh này thu hút.

"Không thấy! Không thấy! Ta và bằng hữu nói chuyện cũ ấy mà!"

Lần này Vạn Sự Thông có kinh nghiệm nên đối phó trôi chảy hơn.

"Ngươi biết Nhất Kiếm Trùng Thiên?"

Vạn Sự Thông quay đầu lại hỏi Phong Tiêu Tiêu.

Phong Tiêu Tiêu gật đầu nói:

"Người đầu tiên ta quen biết trong trò chơi này chính là hắn. Hắn còn cho ta một thanh tiểu đao. Không ngờ hắn lại giỏi như vậy!"

"Cũng không phải chỉ có mỗi vũ khí hiếm đang ở trong tay hắn. Nghe nói "Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm" còn có riêng một bộ võ công thuộc về nó nữa, cũng có tên là "Thất Tuyệt Toàn Phong Kiếm". Uy lực khôn cùng. Nhất Kiếm Trùng Thiên dựa vào thanh kiếm và bộ võ công này trở thành người mạnh nhất trong trò chơi "Giang Hồ"."

Phong Tiêu Tiêu hít sâu một hơi. Không ngờ mình vừa mới gia nhập giang hồ mà đã có thể kết giao với một người rất giỏi như vậy.

Vạn Sự Thông lại nói tiếp:

"Sau khi trò chơi mở ra hệ thống bang phái, hắn chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật phong vân!"

"Vậy còn ngươi thì sao? Ngươi dự định làm nên thành tựu gì trong giang hồ?"

"Ta à? Ha ha. Ngươi nhìn tên ta cũng biết rồi đấy. Lý tưởng của ta chính là trở thành một người biết rõ mọi thứ trong "Giang Hồ"!"

"Vậy có lẽ sẽ rất là khó khăn đấy!"

"Có gì là khó đâu! Ngươi quên rồi sao? Đây cũng chỉ là một trò chơi mà thôi. Chỉ cần bình thường chú ý sưu tập tin tức là có thể làm được."

"Ồ! Thế cơ à! Nếu như sau này ta có chỗ nào không hiểu thì sẽ hỏi ngươi nhé!"

"Cái này ngươi còn nói vậy nữa sao. Hai chúng ta coi như là bạn cùng hoạn nạn rồi! Đến đây. Chúng ta thêm bạn tốt!"

Sau khi hai người thêm bạn tốt xong, Vạn Sự Thông đứng lên nói:

"Huynh đệ tốt của ta! Ta thoát đây! Một mình ngươi bảo trọng nhé! Ha ha..."

"Bảo trọng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!