Q1 - CHƯƠNG 001: CÔNG VIÊN GẶP GỠ, AI LÀ THẦN TIÊN. (1)
Trên núi Thái Hành có ải Thái Hành, rời ải trăm dặm chẳng thấy núi đâu.
Ngạn ngữ dân gian nói rất hình tượng, có thể hiểu là Thái Hành sừng sừng kéo dài tới đây liền kết thúc, từ sườn phía nam xuống núi là bình nguyên lớn thẳng cánh cò bay, men theo con đường tới trạm đầu tiên là trái tim của mảnh đất Trung Nguyên: Thành phố Trung Châu.
Thành phố này là một trong tám cố đô lớn thời cổ đại, danh xưng "Nối liền Cửu Châu", "Trung tâm Trung Hoa", lịch sử lâu đời đã để lại mảnh đất dấu ấn khắc sâu. Cảnh quan tự nhiên và nhân văn suốt dọc đường đi bất kể là hương hỏa của đạo miếu Trung Nhạc, hay là đài tưởng niệm đồi Hiên Viên, ánh ban mai trên chùa cổ Thiếu Lâm, hay là hoàng hôn ở thư viện Tung Dương. Bất kể là sự nguy nga của Tung Sơn hay là hùng vĩ của Hoàng Hà cửu khúc, đều khiến người ta cảm thấy rõ ràng tang thương của nghìn năm lịch sử.
Trong thành phố lắng đọng nguyên tố lịch sử và hiện đại giao thoa này, thứ hấp dẫn người đời hơn là hơi thở hiện đại, đầu mối đường sắt tung hoành ngang dọc, quốc lộ nối liền động mạch đông tây nam bắc, lưới vận chuyển hàng không lan tỏa toàn quốc. Nơi này có trung tâm triển lãm quốc tế tiên tiến nhất vùng Hoa Trung, có trung tâm thương mại tiêu dùng quốc tế lớn nhất cả nước, cùng với trung tâm mua sắm cỡ lớn đi đầu mô hình thương nghiệp, không gì không hấp dẫn du khách.
Giao thông tiện lợi cực lớn mang tới phồn vinh cực độ cho thương nghiệp.
Câu chuyện xảy ra ở thành phố phồn hoa này, nhân vật chính là một thành viên bình thường trong thành phô hơn 7 triệu dân.
Nơi bắt đầu câu chuyện là một công viên, Công viên Nhân dân nằm giữa đại lộ Trung Châu thành phố Trung Châu.
Thời gian là buổi sáng mùa xuân, gió sớm nhè nhẹ còn mang theo chút hơi lạnh thổi qua hàng liễu rủ bên hồ nhân tạo, cành liễu xanh mơn man lay động, phản chiếu hình ảnh bất quy tắc trên mặt hồ lăn tăn, nước hồ xanh thẫm chẳng thấy đáy, có điều có thể nhìn thấy sương sớm lờ mờ.
Xung quanh hồ có mười mấy chiếc ghế dài, trên ghế là mấy cư dân thành phố dậy sớm, hoặc nói cười, hoặc nghỉ ngơi, hoặc đọc báo mang theo, hoặc cầm radio nghe ca kịch vang vang, vừa ngâm nga vừa tản bộ trong không khí tươi mát bên hồ.
Đúng là một khung cảnh tĩnh mịch hài hòa, nếu như chúng ta ở trong khung cảnh đó sẽ nghĩ tới cái gì?
Buổi sáng như thế, đương nhiên sẽ không sinh ra câu chuyện tầm thường tài tử giai nhân tình cờ gặp gỡ bên hồ, càng đừng mong tới tình tiết máu chó anh hùng cứu mỹ nhân. Sự thực là ở sống trong thành phố tiết tấu cao này, người rảnh rỗi tới đây tập thể dụng buổi sáng đa phần là trung niên và người già.
Nhìn đi, bãi cỏ cách đó không xa là một nhóm ông bà già đang chậm rì rì múa Thái Cực kiếm, còn phía sau giả sơn thấp thoáng vang lên tiếng nhạc vui tươi dịu nhẹ kia, đó chính là đội ca vũ người cao tuổi, phục trang đỏ chót xanh phối hợp mái tóc bạc phơ thành nét đẹp một cách khác biệt, vẫy khăn lụa và ống tay áo dài, trông vui vẻ vô cùng ... Thi thoảng có người tản bộ giữa cây cỏ cũng là đôi trung niên.
Đối với người dân sống trong thành phố lớn, có lẽ chỉ tới tuổi này mới rảnh rỗi bù đắp lại hao hụt sức khỏe khi còn trẻ.
Câu chuyện xảy ra ở hoàn cảnh bình tĩnh đó.
Nào, hãy đưa ống kính quanh trở về bên hồ nhân tạo, mặt trời dần lên cao chiếu ánh sóng lấp lánh trên mặt hồ, cây xanh, nước xanh, cỏ xanh, một khung cảnh mùa xuân xanh tươi đầy sức sống.
Nếu như ta vô tình liếc mắt qua đoán chừng hơi ngạc nhiên vì một chàng trai trẻ ngồi trên ghế dài bên hồ, mặc vest tây, ngồi ngay ngắn xem báo có vẻ tập trung lắm, ba lô một quai đeo lệch vai, nét mặt nghiêm túc chẳng ăn nhập với hoàn cảnh.
Chỉ là hơi ngạc nhiên thôi, người như vậy sẽ bị người nhìn lướt qua, bởi vì kiểu ăn mặc của chàng trai trẻ này có thể thấy khắp đường phố Trung Châu cùng xe bus công cộng sáng sớm. Nếu không phải vừa tốt nghiệp còn chưa đi làm thì nói không chừng là đã thất nghiệp, nếu không thì đã chẳng mang vẻ mặt nghiêm túc chẳng phù hợp với tuổi còn chăm chú xem báo như thế.
Mà tập trung tinh thần như vậy chỉ có một lời giải thích duy nhất, đang xem quảng cáo tuyển dụng.
Chính xác, chàng trai đúng là xem quảng cáo tuyển dụng, xem đi xem lại giống như mọi khi chẳng có kết quả gì, công việc lương cao thì mình chẳng đủ tư cách, lương thấp thì anh đây chả thèm làm, việc có lương thích hợp thì tới đếch ai chịu nhận.
Vẫn như mọi khi, chàng trai trẻ thở dài vì sinh không gặp thời, đang định gấp báo lại thì vô tình bị mấy vị khách không mời bên mé thu thút.
Đó là ba tên béo, đang đi về phía y, tiếng bước chân rất nặng, vừa đi vừa nói oang oang, đi tới ghế dài cách đó vài bước, tên béo ngoài cùng bên trái ngồi phệt mông xuống, gọi hai tên béo khác, ba tên béo thở hồng hộc, nghe tiếng thở như cái bễ hở, hồng hộc hồng hộc, xem ra là mệt lắm.
Ba tên béo mở cuộc họp, đúng là mỡ màng tụ hội ...
Chàng thanh niên bàng quang cắn răng nheo mắt cười khùng khục trong cổ họng, sợ ba tên béo phát hiện nên quay mặt sang bên, có điều vẫn không nhịn được nhìn cảnh hiếm có này.
Ôi mỹ nữ trong thành phố thì yêu tinh hóa, nam nhân thì béo phí quá độ, béo cỡ này thì cũng chẳng lạ gì, chỉ có điều ba tên béo đi cùng nhau cũng hiếm lắm. Ngồi bên trái vừa béo vừa lùn, tay chân ngắn ngủn, ngồi bên phải thì béo lực lưỡng, một người ngồi chiếm hai chỗ, béo ở giữa thì béo nhất, vác bụng bầu chín tháng dựa vào lưng ghế mà thở, đang than vãn là phải đi bao lâu ... Thực tế đây là công viên không quá lớn, từ cổng đi vào có hơn trăm mét thôi.
Đang lúc cười trộm, béo ở giữa có vẻ là người cầm đầu, trách người bên trái:” Tỏa Pháo, tin tức có chuẩn không đấy? Tới đây những ba ngày rồi, ngày nào cũng dậy sớm, tôi tán gái cũng không chăm chỉ như vậy, người đâu?”
À, tìm người à? Chàng thanh niên rảnh việc nhìn Tỏa Pháo là tên béo thấp nhất.
Tỏa Pháo khuyên người bên cạnh:” Anh Hứa, đừng vội, có lòng mới có linh, chuyện này cần cô duyên, đó là nhân vật nửa thần tiên, người trong giới tìm ông ấy tính số không ít, chuẩn lắm.”
“ Thật hay giả? Lão Nhục, anh xem qua chưa?” Anh Hứa hỏi tên béo to lớn, cái biệt hiệu Lão Nhục này rất hình tượng, vị đó riêng mỡ bên má chắc tới cả cân rồi, mặt to hung tợn:
Lão Nhục lắc đầu, nhưng miệng thì thao thao bất tuyệt kể chuyện đồn thổi:” Tôi chưa đi xem, nhưng tôi có nghe rồi, anh Hứa, anh nhớ Lưu Yên bán cà phê Thượng Đảo không?”
Q1 - CHƯƠNG 002: CÔNG VIÊN GẶP GỠ, AI LÀ THẦN TIÊN. (2)
Anh Hứa bực tức phẩy tay như nghe thấy cái gì không thoải mái: “ Chết queo từ tháng trước rồi, hỏa táng rồi, nhắc tới hắn làm gì?”
“ Đúng, chính là hắn ... Chiếc Toyota PRADO của hắn là chúng ta bán cho mà, tôi nghe nói tên này tháng trước tìm Cố Thiết Quải xem tài vận, vừa gặp mặt ông già liền xem tướng mặt, sờ tay hắn, sau đó thất vọng thở dài đi luôn ... Chuyện này làm mọi người chả hiểu ra sao, ai ngờ không bao lâu sau thì Lưu Yên thấy toàn thân không thoải mái, vào bệnh viện kiểm tra, ung thư di căn rồi, phẫu thuật chưa ba tháng, xong, người chẳng còn nữa ... Về sau mới biết, ông già sớm nhìn ra mạng hắn không dài, nên không xem số cho hắn.”
Lão Nhục miêu tả như thật, nói vừa trầm bổng vừa biểu cảm, làm anh Hứa nghe mà rợn người, trừng mắt trâu lên hỏi Tỏa Pháo:” Thật à? Xem phát chết luôn?”
“ Đương nhiên là thật ... À không phải xem số mà chết, là ông già tinh ra số hắn không dài nữa, người ta ngại không nói ra, đúng không? Còn có chuyện khó tin hơn nữa kìa, anh Hứa, anh biết khu trưởng khu Kim Hà chứ, cũng nghe danh mà tới. Ông già bấm quẻ cho hắn, nói cái gì mà ‘ trước không có lối đi, sau không bến quay đầu’, nói xong đi luôn ... Chẳng ai hiểu ý gì, chỉ một câu đuổi khu trưởng đi mất. Kết quả mấy ngày sau anh đoán xem thế nào?” Anh bạn Tỏa Pháo cũng nói thần bí:
Anh Hứa có vẻ yếu tìm, hết hồn buột miệng:” Cũng chết luôn à?”
“Ái dà! Không phải,chết gì mà chết ... Trước tiên là tạm giữ điều tra, sau vào tù luôn, tham ô tha hóa thêm vào bao nuôi mấy nhân tình ở bên ngoài bị bại lộ, so với chết chẳng tốt hơn là bao. Về sau chuyện này truyền ra mọi người mới rõ ‘ trước không có lối đi, sau không bến quay đầu’ tức là cùng đường hết lối rồi ... Thật đấy, rất nhiều người biết, thần kỳ.” Tỏa Pháo miêu tả như thật:
“ Vớ vẩn, người ta là khu trưởng còn phong kiến mê tín, chả lẽ cho người khác biết, cậu là cái thá gì?” Anh Hứa có vẻ nghi ngờ nguồn tin:
“ Anh xem anh nói gì, khu trưởng đó không quen tôi, nhưng lái xe của ông ta và tôi là bạn thủa nhỏ, nếu không tôi chẳng biết Trung Châu chúng ta có thần nhân như vậy ... “
Tỏa Pháo cực lực phân bua, Lão Nhục ra sức phụ họa, có vẻ tôn sùng vị thần tiên kia lắm.
Ai ngờ nghe thế Anh Hứa Béo không ngồi yên được nữa, đứng bật dậy:” Thôi bỏ đi, ông ta xem cho ai liền xúi quẩy người đó, giờ tôi làm ăn đã lỗ tới không còn quần mà mặc nữa lại còn tìm ông ta, các cậu muốn tôi chết luôn à?”
“ Đừng đừng anh Hứa, ý chúng tôi nói ông già đó tính chuẩn lắm.”
“ Đúng rồi anh Hứa, gặp được thì chúng ta hỏi, không gặp được thì coi như chúng ta đi tập thể dục, cứ ru rú ở nhà cũng không hay, phải đổi gió chứ.”
“ Ngồi đi anh Hứa, đợi thêm chút nữa.”
“ Hút thuốc, hút thuốc ...”
Hai tên béo kéo tên béo ở giữa ngồi xuống ghế dài, ba tảng mỡ tiếp tục họp, anh Hứa rõ ràng là mang tâm sự, hút thuốc cũng căng thẳng.
Chàng thanh niên ngồi bên cạnh nghe được mấy từ "thiết quái" , "bán tiên", "thành tâm chuyện linh", đoán ra ba tên béo này sáng sớm tới công viên để tìm bán tiên xem quẻ.
Dù sao đang rảnh, lại nghe ba tên béo bàn bạc, chẳng may tìm được Cố thiết quái thì phải hỏi thế nào, phải kiểm tra để phân biệt thật giả ra sao, ngàn vạn lần đừng mắc bẫy.
Thế là chàng trai trẻ càng ngạc nhiên, càng nghe càng thấy hoang đường, càng hoang đường người ta nói càng hăng, chẳng những hăng hái còn trịnh trọng. Nghe nói vị Cổ thiết quái này xem nhà xem đất, tính ra nam phát tài hay không, tính được nữ gả cho nhà giàu hay nghèo, thậm chí có thai nam hay nữ, hữu dụng hơn cả hack .... Đến đoạn đó chàng trai trẻ che miệng cười trộm đau hàm, lại nửa tin nửa ngờ, trừ ông bà già nhà quê, hoặc nông dân bần cùng ra, nói tới nơi này có bán tiên, anh tin không?
Nhưng có những chuyện, anh càng thấy tà môn thì nó càng phát triển theo hướng tàn môn, chàng thanh niên trong lòng cho rằng ba tên béo bị người ta đồn thổi lửa rồi, mười hết mười là chẳng có đâu. Không ngờ khoảng chừng mười phút sau lại có một người mặc áo jacket chay tới, vừa chạy vừa hớn hở chỉ phía sau:” ... Tới rồi ... Tới rồi, tới thật rồi, bán tiên tới rồi ...”
Chàng thanh niên không nén nổi tò mò quay đầu nhìn theo hướng đó, tuy nói Trung Châu rộng lớn, loại người nào cũng có, nhưng chưa thấy thần tiên, chẳng lẽ hôm nay lại gặp một vị ...
Bọn ngốc thì đâu cũng có, chỉ là hôm nay đặc biệt nhiều, ba tên béo kia đã đặc sắc lắm rồi, tên chạy tới còn mũi tẹt răng hô, trông tệ hơn cả ba tên béo, thầm nghĩ ba tên béo chọn tiểu đệ thế này thì nhãn quang cao tới đâu được.
“ Cậu nhìn đúng chứ?” Tỏa Pháo đứng bật dậy hỏi cấp dưới đưa tin:
“ Không sai được, giống hệt ảnh trên điện thoại ...” Báo tin trông có vẻ là lái xe của ba tên béo, hưng phấn trả lời, như là gặp được thần tiên thật vậy:
Công tác chuẩn bị rất đầy đủ, ngay cả ảnh của bán tiên cũng có, ba tên béo nghe thế mừng rỡ đứng cả dậy, cực kỳ chính thức kéo quần, chỉnh lại cà vạt, áo vest, tựa như nghênh đón khách quý. Lúc này Hứa Béo kéo hai tên béo lại thì thầm gì đó, ba người không đi nữa.
Chàng thanh niên rốt cuộc cũng nhìn thấy vị nghi là thần tiên rồi, cách đó hơn chục bước chân, một ông già tóc hoa râm chắp tay sau lưng đi về phía hồ, áo đối khâm, làm bằng lụa kiểu cổ trang, ống tay áo bay bay theo gió, bước chân như nước chảy mây trôi. Không biết là tác dụng tâm lý khi nghe ba tên béo nói chuyện không, cảm giác ông già này thật bất phàm, chưa gì đã cảm giác người ta có vài phần tiên phong đạo cốt rồi.
Yêu quái à? Chắc chắn không phải. Thần tiên ư? Hơi giông giống. Hay lừa đảo? Biết đâu đấy.
Ông già ngày một tới gần, ba tên béo một lái xe thêm vào chàng thanh niên bàng quan đều mở to mắt, như bị khí độ bất phàm của ông già làm chấn động, không cả dám thở lớn. Đợi tới gần một chút mới chú ý không phải chỉ có một người mà còn hai người nữa đi cùng, đều ở độ tuổi 50, 60, một xách lồng chim, một đeo bảo kiếm trên lưng, nói cười đi dưới hàng cây bên hồ.