Virtus's Reader
Đối Dịch

Chương 4: Mục 5

Q1 - CHƯƠNG 003: BẤM QUẺ ĐOÁN MỆNH, NÓI ĐÂU TRÚNG ĐÓ. (1)

“ Tới mau, tới mau ...”

Hứa Béo đã khẽ, Tỏa Béo loạng choạng chạy tới, chân tay ngắn ngủn chặn người ở giữa, cười nịnh nói với ông già bị chặn:” Có ... Có phải Cố thần tiên không ạ?”

Ông già ở giữa cười ha hả, chắp tay nói sang sảng:” Bỉ nhân họ Cố, tên Thanh Trì, nhưng không phải thần tiên.”

Chà, khiêm tồn như thế rất có phong độ tiên nhân, chứ giờ phàm nhân chẳng biết khiêm tốn là gì nữa.

Ông già vừa thừa nhận, ba tên béo liền vây quanh, hai ông già đi cùng nhìn cảnh này đều bật cười. Lão Nhục sán tới, cười híp mắt, khách sáo nói:” Chúng tôi đi tìm ngài ạ, chúng tôi được Lão Trọng làm thủy sản giới thiệu, ngài xem quẻ cho hắn, chuẩn lắm ạ. Chúng tôi tới đây tìm ngài mấy ngày rồi.”

“ Ồ, có chuyện đó thật, ha ha, mấy vị cũng muốn bấm một quẻ à?” Cố Thanh Trì mỉm cười hỏi:

Ba cái đầu heo đồng loạt gật đầu rối rít:” Vâng, vâng.”

Cố Thanh Trì đưa mắt một vòng, sau ba tên béo còn có một người, có vẻ là cấp dưới, xa xa có chàng trai trẻ, có vẻ là không liên quan, đưa ánh mắt lại ba vị mặt đầy kỳ vọng kia, chắp tay với họ Hứa:” Tôi thấy hắn là vị tiểu ca này muốn hỏi quẻ.”

Á, nói một câu thấy ngay trình độ, tìm được chính chủ rồi.

Hai tên béo ở bên nhìn nhau thầm thán phục, Hứa Béo được hỏi thì chấn động, mắt mở to, như đang tự hỏi " Làm sao ông ta biết."

“ Chậc chậc, tôi nói sao nhỉ anh Hứa, Cố thần tiên nhìn cái ra ngay.” Tỏa Pháo trực tiếp quy công lao cho sự thần kỳ của thần tiên:

“ Đúng thế, làm gì có chuyện gì qua được mắt lão thần tiên.” Lão Nhục sùng bái nhìn ông già:

Có câu thần tiên đánh rắm cũng chẳng tầm thường, một câu nói chỉ ngay ra chính chủ, ba người kia bàn bạc phân biệt thật già nửa ngày trời giờ không dùng được.

Cố Thanh Trì cười nhẹ quay sang chắp tay với hai người bạn xin lỗi, hai người bạn không lạ chuyện bị chặn đường, cười cáo từ đi trước. Không còn người ngoài nữa, ông già thấy Hứa Béo định lên tiếng thì giơ tay ngăn lại, nói rất phong độ:” Hứa tiểu ca, chớ vội, nghe tôi nói đã, chuyện xem quẻ này, tin thì có, không tin thì không có, tôi không bán nghệ kiếm ăn, không vì kiếm tiền quẻ mà nói hay ... Nếu tiểu ca thực sự muốn tôi xem, tôi có sao nói vậy, không nghe được chuyện tốt đừng trách tôi.”

“ Không trách, không trách ....” Hứa Béo lắc đầu như lắc tay, nhìn hai người bạn như hỏi ý gì đó:

Hỏi cái gì?

Chàng thanh niên bàng quan cố nén cười, mỗi một tên béo trong số đó không nổi bật lắm, nhưng ba tên béo đi cùng nhau, liền trở nên vô cùng buồn cười. Vừa mới rồi còn bàn bạc với nhau đừng lên tiếng gì vội, kiểm tra đã, thời buổi này lừa đảo nhiều lắm, chớ để bọn lừa đảo giang hồ lừa gạt. Có điều ông già vừa mới chỉ ra chính chủ một cái liền quên sạch rồi.

Cơ mà ngay cả chàng thanh niên quay đầu nghe trộm kia cũng ngạc nhiên, ông già nói có vẻ trình độ lắm.

Ba tên béo đều đưa mắt đùn đẩy, tựa hồ không muốn mạo phạm thần tiên, ông già như nhìn ra ba người không dứt khoát được, vỗ vai Hứa Béo an ủi:” Hứa tiểu ca này, chúng ta nói chuyện đơn giản một chút, nói ngày sinh tháng đẻ của cậu trước, cậu xem tôi nói đúng hay không, nói đúng rồi hẵng hỏi ... Nào nào, ngồi chỗ này ...”

Nói rồi dẫn Hứa Béo ngồi xuống ghế dài, xoay lưng về phía chàng thanh niên xem náo nhiệt nãy giờ, hai người họ ngồi, hai tên béo còn lại bên cạnh nhìn không chớp.

Hứa Béo cung kính đưa CMT cho ông già xem, ông già lại hỏi là sinh vào giờ nào, cái này may mà Hứa Béo vẫn nhớ. Ông già vừa hỏi vừa cận thận dùng hai ngón tay quét qua trán Hứa béo, nâng cằm đẩy ma hắn, sờ khắp cái mặt tròn tròn gây cười của Hứa Béo, toàn bộ quá trình không nói lời nào, Hứa Béo bị người ta sờ trên sờ dưới không dám hỏi.

Xem xong tướng mặt tướng tay, ông già nhắm mắt lại, tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm không biết nói gì, làm cả đám nhìn tới u mê. Tỏa Pháo sắc mặt nghiêm trang nói đó là phiên thiên ấn của lão thần tiên, có thể giao lưu với trời, tính ra kiếp trước đời sau, hai người kia càng nghe càng trang trọng.

Thật không vậy? Thời buổi này thứ phong kiến mê tín lại đắt khách thế à? Chàng thanh niên ở gần trong gang tấc không tin, có điều bị sự thần bí của ông già thu hút.

Động tác dừng lại, ông già mở mắt ra, trong con ngươi như có ánh sao lóe lên, làm hai tên béo đứng phía trước toàn thân run một cái, tiếp đó chỉ thấy ông già trả lại CMT cho Hứa Béo nói:” Hứa Đại Khuê, sinh năm Canh Tuất, tháng Tị ngày Tị giờ Sửu, đầu giờ Sửu khắc cha, đuôi giờ Sửu khắc mẹ, từ ngày sinh tháng đẻ của cậu mà xét, cung số mệnh cao sâu, có điều vận mệnh gập ghềnh, tôi thấy đời trước của cậu, tức là cha mẹ cậu có dấu hiệu ‘phụ tại mẫu tiên vong’. Đúng vậy không?

Á ... Hai tên béo và lái xe rõ ràng hít sâu một hơi, cổ cứng đờ, mắt mở lớn, không rõ là kinh ngạc hay phẫn nộ nhìn chằm chằm ông già, vẻ mặt quái dị vô cùng. Còn Hứa Đại Khuê nhận lấy CMT thì tay cứng đờ giữa không trung, mắt lồi ra như mắt trâu, miệng không khép lại được, trông ngu ơi là ngu.

Vãi, chàng thanh niên thầm lè lưỡi, ông già này vừa mở miệng ra đã phán mẹ người ta chết rồi, đoán đúng đã đành, đoán sai một phát không phải ăn no đòn à? Chàng thanh niên nghe thôi mà cũng giật mình, bọn bói toán giang hồ toàn là nói tốt không nói xấu, nếu mẹ người ta còn sống thì có trò hay để xem.

Móa, ba tên béo kia tên nào nắm đấm cũng to như cái bát, ông già này chịu nổi vài đấm chứ?

Ông già này không phải thông minh nhất đám ngu thì cũng là tên ngu nhất đám thông minh, chàng thanh niên lén lút nhích mông, chuẩn bị sẵn sàng chạy trốn, bốn tên này mà xông lên một lúc thì nắm xương già kia tan luôn. Lúc đó mình can thì ăn đòn, không can thì không đành lòng, chẳng chạy thì sao?

Nhích người rồi lén đứng dậy, vờ như đang ngắm cảnh hồ, sợ gặp tai bay vạ gió.

Lão già này ít nhất cũng phải ăn vài cái tát.

Lúc đó nói thì chậm chứ xảy ra rất nhanh, chàng thanh niên vừa mới xoay người một hai giây thì bên kia "chát" một tiếng, oa, đánh nhau thật rồi? Mặt nửa hớn hở nửa lo lắng quay lại nhìn ...

Ơ? Không đánh à?

Chuyện bất ngờ lúc nào cũng có, không phải đánh nhau mà là vỗ mạnh lên lưng ghế, Hứa Đại Khuê rùng mình giơ ngón tay cái lên với ông già, môi dầy run run:” Lợi hại, lợi hại, nếu không phải mấy anh em tôi đợi lão thần tiên vài ngày, chúng ta căn bản không quen biết thì tôi không dám tin đâu.”

Q1 - CHƯƠNG 004: BẤM QUẺ ĐOÁN MỆNH, NÓI ĐÂU TRÚNG ĐÓ. (2)

Hả? Vậy là đoán đúng à? Té ra mẹ tên Hứa Béo này không còn nữa thật à? Đoán bừa hay tính ra vậy?

Lần này chàng thanh niên có chút sững sờ, y vốn không tin thần thánh ma quỷ, xưa nay luôn lấy mấy thứ đó ra làm trò cười mà trêu chọc đả kích. Nhưng mà tận mắt chứng kiến, dù vô số sự thực chứng minh thầy bói toàn là bọn lừa đảo, không khỏi sinh ra ý nghĩ hoang đường, trong số kẻ giả thần tiên, chẳng lẽ có một hai tên người chim bay được thật.

“ Lợi hại, lợi hại.”

Tỏa Pháo và Lão Nhục cũng kinh ngạc gật đầu liên hồi:

Trong mắt ba tên béo, ông già càng lúc càng có vẻ tiên phong đạo cốt, khuất phục hoàn toàn rồi.

Đúng thế, ông già đoán trúng rồi, Hứa Béo nắm chặt tay ông già, có vài phần tin tưởng, miệng nói:” Lão thần tiên, người ngay cả mẹ tôi cũng không còn cũng biết, không biết lão thần tiên còn biết chuyện gì trong nhà tôi nữa?”

Nghe tên béo hỏi vậy chàng thanh niên thầm ngạc nhiên, xem ra tên béo này không hề ngốc như vẻ bề ngoài đâu, không bị người ta nói một câu là tin ngay, hỏi chuyện riêng trong nhà, rõ ràng có ý kiểm tra.

Ông già chẳng biết không nhận ra hay là không để ý, nói:” Vận mỗi người mỗi khác, mệnh muôn người muôn vẻ, muốn nói tới thứ chi tiết phải căn cứ vào nhiều thứ để tính toán, có điều nhìn ra những thứ đơn giản thì không thành vấn đề, ví dụ tôi nhìn ra cậu chẳng có mấy anh chị em.”

“ Vậy lão thần tiên tính xem tôi có mấy anh chị em?” Hứa Béo truy hỏi tới cùng:

“ Ừm ...” Ông già trầm tư, tay bắt quyết, tựa hồ đang tính, năm ngón tay cử động vèo vèo, tiếp đó ngưng thần phán:” Mệnh tướng sâu, tướng tay tán, cho thấy cái thế ‘Đào viên tam kết nghĩa, độc xuất mai nhất chi’, có phải không?”

Vừa nói vừa giơ ba ngón tay ra sau đó đổi thành một, đưa tới mặt tên béo, gập một ngón lại thành hai xuất hiện trước mặt hắn.

“ Vậy tức là sao?” Hứa Béo không hiểu gì cả:

“ Phải hỏi cậu đấy, thiên cơ ở trong đó.” Ông già ha ha không nói nữa:

Quẻ phán ra rồi, nhưng gặp phải loại tiền nhiều văn hóa ít, Hứa Béo vắt óc nửa ngày không hiểu gì cả, lại dấu dốt không hỏi, cầu viện tới Béo 1 và Béo 2.

Tỏa Pháo như phát hiện lục địa mới, buột miệng:” Anh Hứa, anh có em gái mà.”

“ Ừ, tôi có em gái, sao?” Hứa Béo vẫn không hiểu:

Chát một tiếng, Lão Nhục không nhịn được nữa:” Tôi biết rồi, là em anh.”

“ Ăn nói kiểu gì thế?” Hứa Béo trừng mắt lên với hai tên béo, từ "em mày" ở nơi này có hàm nghĩa đặc thù:

“ Không phải, không phải ...” Lão Nhục vội xua tay giải thích:” Ý em nói ‘Đào viên tam kết nghĩa" là nói tới ba anh em anh, ‘độc xuất mai nhất chi’ chính là nói em gái anh? Ba người thêm một, không phải là bốn à? Tính rất hay ... Anh không thấy lão thần tiên ra hiệu à, đầu tiên là ba, sau đó là một, vừa vặn là bốn anh em nhà anh ... Đúng không?”

Hứa Béo gãi đầu gãi tai, hơi hiểu hiểu một chút, quay sang nhìn lão thần tiên cười cao thâm mạt trắc, định nịnh bợ vài câu, ông già lại lần nữa cười nhẹ xua tay:” Không cần, không cần, tuổi tôi không hơn cậu là bao, không dám nhận ba chữ lão thần tiên, chỉ đọc vài năm Chu Dịch thôi ... Gọi Cố lão đầu là được rồi, tôi nhìn ra mấy vị còn có ý nghi ngờ, không dám tùy tiện hỏi quẻ, chúng ta bớt chút thời gian đi, tôi hỏi thẳng nhé, Hứa tiểu ca, có phải tài vận của cậu tới rồi không?”

“ Chuyện này ...”

Lại một lần kinh ngạc nữa, nhìn dáng vẻ của Hứa Béo thì biết là đoán trúng rồi, lần này hắn phản ứng nhanh hơn, gật mạnh đầu, khẩn trương hỏi:” Vậy lão thần tiên ... À lão gia tử nói xem tài vận của tôi.”

Gọi lão thần tiên xa cách quá, Hứa Béo lập tức sửa lại thành lão gia tử, nói ra thân thiết hơn hẳn. Chàng thanh niên kia mày nhíu chặt, y chưa biết ông già làm sao tính ra hai quẻ đầu, nhưng mà chắc quẻ thứ ba này cũng không vấn đề.

“ Vậy để tôi bấm cho cậu ...” Ông già vừa bấm đốt ngón tay vừa phán:

“ Sinh tháng Mão Tị hay mất tiền, mà giờ Mùi Sửu thì lại hay phát tài, Tị Sửu thì trời sinh thường thường giữ được tiền. Hứa tiểu ca số mệnh cao, tướng phú quý, nhưng sinh ra giữa được, mất, giữ ... Cho nên tôi mới nói vận mệnh cậu gập ghềnh, dùng từ ngữ hiện đại mà nói, quỹ tích tài vận của cậu giống như ... Cổ phiếu vậy, lúc lên lúc xuống.”

Cố lão đầu miệng nói đồng thời ngón trỏ thon dài vẽ sóng trước mặt Hứa Béo, mắt Hứa Béo di chuyển theo ngón tay, tai nghe lời phá không biết đụng phải tâm sự hay là nói trúng tiếng lòng, người run lên.

Nhưng ông già chợt đổi giọng, buông một tiếng thở dài:” À ... Hứa tiểu ca cậu gặp thời vận không tốt, đáng nhẽ ra lúc kiếm được tiền lại mất tiền, tài vận có thể suối tụ thành sông, hơn nữa lại tới nhanh như thế, chậc chậc chậc ... Hai mắt của cậu có màu xanh, ứng với tướng mất tiền, hơn nữa lần này mất không ít.”

Ông già nói chuyện nét mặt phong phú, chỉ thoáng cái biến Hứa Béo từ không mấy tin tướng đã thành tin sái cổ, hơn nữa lần này có vẻ nói trúng tâm sự nào đó rồi, Hứa Béo mặt mày đau khổ, kéo tay ông già:: Chao ôi ... Quá đúng mà, thần quá, lão gia tử, ngay cả Hứa Đại Khuê tôi vấp ngã trên TTCK cũng tính ra.”

“ Ài, thôi vậy, Hứa tiểu ca cậu trước sau tuổi 40 phạm vào Thiên Cương, thổi bay tài vận, quẻ hôm nay tôi miễn phí, nghĩ thoáng chút, hao tài tiêu tai không phải là chuyện xấu.” Cố lão đầu vỗ vỗ mu bàn tay nần nẫn của Hứa béo an ủi:

“ Không, không, tôi không thiếu tiền, mất trâu rồi còn để ý tới mấy đồng chuông đeo cổ trâu sao?” Hứa Béo vỗ đùi chan chát, tâm sự với ông già:” Lão gia tử, hôm nay tôi vào công viên đã khó chịu, nhìn đâu cũng thấy màu xanh, giống hệt màn hình ở đại sảnh giao dịch, toàn xanh xanh xanh, rớt rớt rớt liên hồi ... Tôi thà đội nón xanh chứ không muốn thấy cái màu xanh này ... Lão gia tử, người chỉ chiêu cho tôi đi, quá nửa gia sản của tôi bị mắc kẹt rồi, có cách nào không ạ? ... Tôi nhìn ra rồi, bằng vào thủ đoạn của lão gia tử, người chỉ một cổ phiếu đi, tôi đi gom tiền ... Không thiếu phần của lão gia tử đâu.”

“ Sai rồi, sai rồi, cách nghề như cách núi, tin tôi đi Hứa tiểu ca, TTCK chỉ có phàm nhân mất tiền, không có thần tiên thường thắng, chuyện này tôi không giúp được đâu ...” Nói tới đó ngưng bặt, Cố lão đầu rút tay về, thong thả đứng dậy, vẻ mặt không giúp được gì, có điều tựa hồ nhìn đôi mắt tha thiết của hắn liền không đành lòng, đứng dậy mà không đi, có vẻ khó xử:

Hai tên béo đi cùng còn nghĩ ông già làm giá, vội vàng lên tiếng:” Lão thần tiên, chuyện tiền bạc, chúng tôi lo được, ngài cứ nói ạ … “

Q1 - CHƯƠNG 005: ĐẦY MỒM DỐI TRÁ, TOÀN LÀ LỪA HẾT. (1)

Đến rồi, đến rồi, chàng trai nghe thấy đối phương chủ động dâng tiền thì cười thầm trong lòng, đến lúc lột mặt thần tiên rồi.

Không ngờ chuyện chẳng như ý, ông già khẽ vỗ vỗ vai Hứa Béo thở dài:” Thời không thể nghịch chuyển, mệnh không thể thay đổi ... Chuyện này tôi không giúp được cậu, có điều mệnh số cậu rất cao, định sẵn là nhiều tiền của phú quý, qua được khó khăn này, về sau đường đi bằng phẳng hơn nhiều ...Trong vòng mười năm ắt có đại phú.”

“Thế nào, Hứa tiểu ca, hôm nay chúng ta thế thôi nhé, Cố Thanh Trì tôi bắt quẻ cho người ta ít khi nói nhiều thế lắm, hôm nay thấy có duyên với cậu mới nói thêm vài câu, có điều những lời này chỉ có thể nhắc tới là dừng, với mệnh phú quý của cậu, trắc trở nhỏ sẽ qua thôi ....”

“ Người khác gieo quẻ chỉ nói hay về tương lai, còn tôi tính ra quá khứ, tôi nhìn thấy cậu mệnh cách thanh kỳ, là nhân vật ứng mệnh mà sinh, nói thẳng ra thì cậu tuổi thơ khổ cực, thanh niên phấn đấu, tráng niên thành tựu, tay trắng lập nghiệp mà ra, đã lên voi xuống chó nhiều năm, tới tuổi này rồi không cần cầu thần cầu tiên, cậu cũng qua được, nhờ người không bằng nhờ mình ...”

Ông già vừa nói là không giúp được, Hứa Béo có vài phần thất vọng, xem ra không còn nghĩ ngờ nào với lời lão thần tiên nữa, lại nghe trong vòng 10 năm ắt có đại phú, an ủi được phần nào. Không chỉ Hứa Béo, hai người đi cùng cũng thở phào, câu cuối cùng lại khiến Hứa Béo có vài phần tự đắc, thêm vào người đi cùng cổ vũ, nói khó khăn lần này với Anh Hứa không là gì, không khí nặng nề dần thả lỏng.

Ông già chắp tay sau lưng mỉm cười bỏ đi, chàng thanh niên thấy ông ta không thu tiền thì trong lòng hoang mang, càng nhìn theo bóng lưng ông ta càng thấy có vẻ không dính bụi trần. Có điều y lăn lộn cuộc đời nhiều rồi, không tin thời buổi này có người tốt, cho nên cảm thấy khó chịu lắm.

Y không tin chút nào hết, lời lão già đó nói có vấn đề, song ông ta ngay cả tiền cũng không thích, lấy gì chỉ trích người ta, nếu thực sự là thế ... Trên đời này có thế ngoại cao nhân thật rồi.

Còn đang suy nghĩ thì Tỏa Pháo đi tới đẩy khẽ Hứa Béo trầm ngâm không biết nghĩ gì, ý bảo lão thần tiên đi rồi, Hứa Béo sực tỉnh, còn chưa từ bỏ hỏi lớn:” Lão gia tử, người nói xem tôi nên làm gì bây giờ?”

“ Tặng cậu một câu.” Ông già quay đầu cười, giọng theo người mà đi, nhưng vẫn nghe rõ ràng:” Tráng sĩ chặt tay.”

“ Thế là ý gì?” Hứa Béo ngẩn người nhìn hai người bạn đi cùng, xem ra đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, một đám anh em túi nhiều tiền hơn chữ trong lòng, người nọ nhìn người kia:

Hồi lâu sau mà họ không nghĩ ra, chàng trai trẻ thực sự không nhịn được lên tiếng:” Các anh ơi, đó là điển cố nói ngày xưa có vị tráng sĩ nọ bị rắn độc cắn vào cổ tay liền dứt khoát chặt cả bàn tay tránh chất độc lan toàn thân, điển cố này ý nói là phải làm việc quyết đoán, không chần chừ. Nói thông tục hơn chút là nhịn đau cắt thịt.”

Một lời đánh thức người trong mộng, Hứa Béo vỗ đầu:” Đúng đúng đúng .... Là cắt thịt, cắt thịt ... Tỏa Pháo, mau mau, sàn giao dịch mở một cái là bán hết, không thể do dự nữa, đợi xuống thêm vài lần nữa thì anh em chúng ta ra công viên bày quán hết ... À, khoan khoan ... Mau mau, Lão Nhục, đi đưa tiền xem quẻ cho lão gia tử, lão gia tử không phải người thường ... Tôi cũng tính cắt thịt nhiều ngày rồi, phải hạ quyết tâm rồi, lão gia tử nhìn ra tâm tư của tôi.”

Vừa đi vừa nói, lại nghĩ tới ông già thong dong bỏ đi, Hứa Béo vội rút ví lấy mấy tờ tiền bảo Lão Nhục đuổi theo trả tiền xem quẻ. Ba tên béo một trước hai sau, bóng dáng dần biến mất sau giả sơn, đi ra ngoài công viên, quên luôn cả chàng thanh niên nhắc nhở cắt thịt.

Đằng xa thấy Lão Nhục bắt kịp ông già, cung kính cúi đầu vái, đoán chừng là đưa tiền hiếu kính.

Chàng thanh niên vẫn không phục, đùng hòng có chuyện y tin mấy thứ thần tiên ma quỷ. Nghiền ngẫm lại một phen gieo quẻ đoán số thần kỳ của ông già, tay đấm đấm đầu, đấm tới choáng đầu, nói là thần tiên thật thì không ai tin nổi, nói người ta là giang hồ lừa đảo, rõ ràng người ta đoán trúng, không quen không biết mà đoán ra cả cha mẹ anh em với quá khứ của người ta, đủ dọa người.

Hay là họ quen nhau? Không thể nào, nếu quen nhau diễn kịch thì diễn cho ai xem, cho mình xem chắc?

Để làm quái gì chứ? Chẳng cần thần tiên, người từng trải một chút nhìn mình đoán ngay ra thành phần một nghèo hai trắng rồi, lừa mình được xu quái nào đâu.

Chàng thanh niên từng chứng kiến không ít cảnh giang hồ bán nghệ kiếm tiền càng nghĩ càng nghi hoặc, đứng dậy bước đi, phàm là đám lừa đảo giang hồ thì luôn có thủ đoạn che mắt, vậy mánh khóe của trò bói quẻ hôm nay ở đâu? Nói là tính ra thật thì chết y cũng không tin, có cái bản lĩnh ấy thì đi chơi cổ phiếu chứ lừa ba tên béo làm cái gì? À phải, có một điều lão già cũng tính chuẩn, đó là biết ba tên béo sẽ trả tiền cho nên không đi xa ...

“ Hay .... Ra là thế ... Không thể nào? Vậy mà cũng kiếm được tiền à?”

Đi qua đi lại vài bước, bóng đèn trong đầu sáng rực, chàng thanh niên bừng tình, sau đó là cười ngạo nghễ, cười rất vui vẻ, cười rất khoan khoái, chống tay cây liễu bên hồ, càng cười càng gian ...

“ Tiểu ca ... Xin hỏi tôn tính đại danh.”

Một giọng nói cắt ngang tiếng cười của chàng thanh niên, y giật bắn mình quay đầu lại, ông già tiên phong đạo cốt kia chẳng biết từ khi nào quay lại, đứng cách mình không xa.

“ Ông hỏi tôi à?”

Chàng thanh niên ngớ ra chỉ mặt mình, nhìn ông già phong độ ngời ngời, chẳng biết dây thần kinh nào nó lệch chỗ, lời giới thiệu quen thuộc cứ thế buột miệng nói ra:” Miễn quý tính, họ Soái, tên chỉ có một chữ Lãng, Soái trong soái ca, Lãng trong tuấn lãng.”

Tên vừa báo ra, ông già không nhịn được cười, nguyên nhân chủ yếu là anh chàng này chẳng phải soái ca cũng chẳng tuấn lãng, vóc người tầm trung hơi thấp, tóc húi cua, trông hơi quê mùa, mặt thì non choẹt, tuổi chắc chắn chưa nhiều. Lại nhìn cách ăn mặc, tuy là đóng nguyên bộ vest chỉnh tề, nhưng chất liệu nhìn cái biết ngay là thứ hàng vỉa hè, sơ mi bên trong không là phẳng, toàn thân từ trên xuống dưới nhìn không ra một đặc điểm nào, nếu ném y vào đám đông, chắc chắn y sẽ biến mất tăm tích, nếu không vừa rồi ông ta đã không bỏ quên y như thế.

Nói tóm lại, người này có cảm giác tồn tại cực thấp, không chú ý rát dễ quên mất y.

Một người không có gì đặc biệt mà thành rất đặc biệt.

Đánh giá, bị đánh một cách nghiêm túc như thế làm Suất Lãng hơi chột dạ, vội giải thích:” Lão gia tử, tôi không định cướp chuyện làm ăn của ông, ông đã lừa được tiền rồi, sao lại còn quay về, tôi và bọn họ không cùng một nhóm.”

“ Lừa?” Cố lão đầu nheo mắt lại, ngữ khí cứng rắn thêm vài phần:” Ý cậu nói tôi là kẻ lừa gạt à?”

Q1 - CHƯƠNG 006: ĐẦY MỒM DỐI TRÁ, TOÀN LÀ LỪA HẾT. (2)

Thôi xong, lỡ miệng, bọn lừa đảo hận nhất là bị vạch trần, Soái Lãng vội bịt mồm lại, cảnh giác nhìn xung quanh, không dám tiếp lời.

Nhìn cái gì? Đương nhiên là nhìn lão già này có đồng bọn không chứ làm sao, bọn lừa đảo không bao giờ đi một mình, chúng luôn cần người phối hợp khi xảy ra sự cố. Mình lỡ miệng vạch trần lão già, nhỡ có thằng đồng bọn nhảy ra kiếm chuyện không phải chuốc họa vào thân sao?

May mà không có ai, ít nhất là gần đây không có ai, Soái Lãng cẩn thận chứ không phải y nhát gan, cười giả lả:” Không phải không phải, cháu lỡ mồm lỡ mồm ấy mà, ha ha ha, lão gia tử cứ tiếp tục làm ăn, cháu không làm phiền nữa.”

Tóm lại là coi lời trước đó của y như đánh rắm là được, Soái Lãng không có hứng thú lập giao tình với người giang hồ, chỉ coi như đi ngang qua thấy chuyện vui là được. Nhưng vừa mới cấn bước thì ông già chặn lại, đưa tay ra, dùng khuôn mặt hiền hòa thân thiết nói:” Dừng bước, tiểu ca, cậu hiểu lầm tôi rồi, chúng ta có duyên gặp mặt, sao không ngồi trò chuyện một chút?”

Biết ngay mà, đã phát hiện thủ đoạn của bọn lừa đảo rồi, đi sao dễ.

“ Bác à, bác là thần toán bác bấm quẻ xem, không lừa bác, trên người cháu có 30 đồng thôi, gầy lắm ...” Suất Lãng vì bảo vệ mình tự báo gia sản, còn lộn trái túi quần ra, làm bộ mặt tội nghiệp, tôi nghèo lắm, ông xẻo cũng không được vài đồng đâu:

Không ngờ Cố lão đầu chẳng để ý, nho nhã làm động tác mời rồi tự ngồi xuống ghế dài trước:” Đừng căng thẳng Tiểu Soái, cậu thì nghèo như thế, tôi thì già như thế, hai chúng ta đều không uy hiếp tới nhau phải không?”

Đúng thế thật, Soái Lãng đảo mắt lần nữa một vòng xung quanh, lúc này mặt trời đã lên khá cao, người đi tập thể dục về nhà cả rồi, công viên vắng vẻ, trong vòng 50 bước chân chỉ có hai người họ, gần như không có uy hiếp gì, mà có thì y vẫn kịp phản ứng.

Lại cần thêm một chút mới nhận ra, cái lão già nhìn xa tiên phong đạo cốt, tới gần mới thấy gầy trơ xương, y phục làm bằng lụa cứ như treo trên mắt áo, lất pha lất phất. Soái Lãng tự tin dư sức đối phó với ông già ốm yếu thế này, ngồi xuống bên kia ghế, giọng bắt đầu có phần chớt nhả:” Đại tiên, cháu là kẻ thân phàm xác tục đầu đá, lời hay lời dở đều không nghe lọt tai, hai chúng ta tựa hồ chẳng có đề tài gì chung để nói.”

“ Có chứ, ai bảo không có?”

“ Có à?”

“ Đương nhiên rồi, ví dụ như ... Ví dụ tôi với cậu nói không chừng đều là người theo chủ nghĩa vô thần.”

Cố lão đầu vừa nói thế liền khiến Soái Lãng phì cười, thần tiên mà tự nhận vô thần, điều này ngang với việc ông ta tự thừa nhận là kẻ lừa đảo rồi, song ông ta vẫn bình thản:” Tiểu Soái, lúc nãy cậu cười trộm mấy lần là sao? Nhìn ra cái gì hả?”

“ Dạ không, dạ không ... Bác đúng là thần tướng số áo gai ... Ha ha ha.” Soái Lãng lắc đầu phủ định ngay, còn cười lảng đi, không được bóc trần, nếu không là đập vỡ bát cơm của người ta, không thể làm thế:

“ Vậy cậu có biết làm sao tôi suy diễn ra được không?” Cố lão đầu xòe ngón trỏ và ngón cái ra chống cằm, hỏi như trưng cầu Soái Lãng, bộ dạng tiên phong đạo cốt biến mất rồi, chỉ còn thái độ giống trẻ con nổi hứng chơi đùa:

Soái Lãng cười nghiêng đầu sang bên, đôi mắt vẫn đảo quanh cảnh giác, chẳng biết là không muốn nói hay là không biết.

Cố lão đầu không đợi được câu trả lời, một kế không thành lại nảy sinh kế nữa, cho tay vào túi rút ra vài tờ tiền phe phẩy:” Tiểu Soái, ai cũng biết bấm quẻ là giả, có điều nếu cậu có thể nói ra vì sao tôi đoán đúng thì số tiền xem quẻ hôm nay thuộc về cậu, thế nào? Có bản lĩnh lấy đi không?”

Úi dời, chiêu này thật sự quá linh nghiệm, vừa thấy tiền một cái Soái ca nhà ta sán ngay tới, y nói thật, trong người có mỗi ba mươi đồng, còn đang thất nghiệp nữa:” Bác nói thật chứ?”

“ Đương nhiên là thật, nếu không cậu cầm tiền đi ...” Cố lão đầu cười đưa tiền tới:

Những 600 đồng, đủ ăn cả tháng, số tiền này làm Soái Lãng nhìn mà thèm đỏ mắt, mấy tên béo trả khoản này không nhỏ, y làm sao đạt tới trình độ coi tiền bạc như bùn đất được? Chưa nói trong túi bây giờ đúng là túng thiếu, nếu tiếp tục không kiếm được việc làm, mấy bữa nữa ăn uống thế nào chưa biết. Biết cầm số tiền này khả năng có phiền phức, nhưng Soái Lãng hết cách rồi, đành liều thôi, rút tiền trong tay lão già, đút vào túi vỗ vỗ, lại cảnh cáo:” Đừng chơi xấu, tiền vào tay tôi là không lấy lại được nữa đâu.”

“ Được được, nói sai cũng thuộc về cậu ... Có thể bắt đầu được rồi, nói đi, Cố thiết quái tôi ở khu Kim Hà này xem như cũng có chút danh tiếng, rất ít khi đoán sai, xem chừng cậu nhìn ra vấn đề gì rồi.” Cố lão đầu dáng vẻ thành tâm thỉnh giáo, vừa nãy chàng trai này không chỉ cười trộm, còn dựa vào cây liễu bên hộ cười một mình, ông ta phải biết sơ hở của mình ở đâu, một người nhìn ra thì người khác cũng có thể nhìn ra:

“ Vấn đề à?” Soái Lãng không nghĩ thế, tay sờ sờ tiền trong túi áo ngực, tự tin hẳn:” Đó không phải là vấn đề, mà là lừa đảo, bác tính rất chuẩn, chỉ một câu không chuẩn.”

“ Ồ thế à? Tôi lừa đảo sao? Ba người bọn họ đều chấp nhận mà cậu lại có ý kiến cơ đấy.” Cố lão đầu tựa hồ muốn duy trì thanh danh bán tiên của mình:

“ Ha ha ha, đừng giả vờ nữa, điểm đầu tiên chính là câu ‘phụ tại mẫu tiên vong’.”

“ Thì sao?”

“ Mới đầu tôi cũng giật nảy mình, cho rằng bác nói chuẩn, nghĩ lại mới nhận ra, đây là một câu khứ hồi. Nghe qua thì ‘phụ tại mẫu tiên vong’ tức là cha vẫn còn, mẹ thì đã chết trước, đúng không? Nhưng ngược lại, câu này cũng có thể hiểu là, cha còn chết trước mẹ, đúng chưa? Dù là ai chết trước thì câu này cũng chuẩn thôi.” Soái Lãng đem một câu tách thanh hai ý trài ngược:

Nụ cười của Cố lão đầu cứng đờ, thằng nhóc này thế nào nghe ra được hàm ý ẩn trong câu như vậy, thật quái lạ, không khỏi nhìn lại y lần nữa.

Phản ứng của ông già làm Soái Lãng biết mình nói đúng, tiếp tục:” Tôi lại nghĩ kỹ hơn, không chỉ như thế, nếu cha mẹ hắn đều đã mất, bất kể là ai chết trước, câu này đều đúng, khả năng hai người cùng chết một lúc thực sự quá nhỏ bé. Dù cha mẹ người ta còn sống, câu này cũng chẳng sai, dù sao trong tương lai cũng phải có người chết trước, người chết sau, không thoát khỏi hàm nghĩa câu này ... Bác căn bản chẳng tính ra cái gì hết, chỉ cần nói ra câu này là luôn luôn đúng.”

(*) Anh em đọc sau này đi xem bói ngẫm kỹ lại lời thầy bói nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!