Virtus's Reader
Đối Dịch

Chương 5: Mục 6

Q1 - CHƯƠNG 007: ĐẦY MỒM DỐI TRÁ, TOÀN LÀ LỪA HẾT. (3)

Một lời trúng đính "phụ tại, mẫu tiên vong" và "phụ tại mẫu tiên ... vong", 5 chữ này ngắt câu khác nhau, ý nghĩa khác nhau, lão già lập lập lờ lờ, người nghe sẽ tự lừa chính bản thân.

“ Ha ha ha ...” Cố lão đầu ngửa đầu cười lớn, điệu cười rất sảng khoái, cười xong càng thêm hứng thú nhìn chàng trai tướng mạo cực kỳ bình thường:” Vậy tôi tính ra anh em trong nhà hắn, bốn người, ba nam một nữ, không sai chứ?”

“ Thôi đi bác, vẫn là cái trò đấy, bác nói ‘Đào viên tam kết nghĩa, độc xuất mai nhất chi’ đúng không?”

“ Ừ, trí nhớ cậu tốt đấy.”

“ Được, quẻ này để tôi giải nhé ... Bác nói như thế, giả sử hắn là con một, có thể giải thích thế này, à, mệnh cậu vốn có ba anh chị em, nhưng mà cậu cao số, thế nên chỉ có một mình, nên mới gọi là ‘độc xuất mai nhất chi’, đúng chưa?”

Suất Lãng giơ một ngón tay, tiếp đó giơ ngón nữa:” Nếu hắn nói, hắn có hai anh em, thì bác có thể giải thế này, số mệnh của cậu vốn có ba anh em, nhưng do cậu cao số khắc một, thế là còn hai ‘tam kết nghĩa’ là ba trừ đi ‘độc xuất mai’, chẳng hai là gì? Nếu có ba anh em thì chuẩn rồi, không nói nữa. Còn nếu có bốn thì câu kia tự động tính là ba cộng thêm một, bác vẫn cứ đúng ... Tôi đoán nếu có tận 5 anh em thì bác vẫn nghĩ lý do nào đó giải thích được đúng không?”

Nói tới đó cũng học lão gia tay bắt ấn quyết, mặt làm vẻ thần tiên, sau đó tự bật cười:” Này bác, nhất định muốn tôi nói hết ra à? Đây là cái trò lừa bách tính ở xã hội cũ, bác thấy ba tên béo kia lắm tiền lại ngốc dễ lừa ... Tôi chẳng những nghĩ thấu mấy câu này, mà còn nghe ba tên béo kia nói bác bấm quẻ cho khu trưởng nào đó nói câu ‘trước không có đường đi, sau không có bờ về’, đúng không?”

“ À đúng, lâu lắm rồi, hình như tôi cũng tính đúng.” Cố lão đầu từ đầu tới cuối chẳng thừa nhận hay phủ nhận gì, vẫn trò lấp lửng thế nào cũng giải thích được đó:

“ Đương nhiên là chuẩn, câu nói đó của bác ý là cùng đường hết lối rồi, đúng không? Nếu vị khu trưởng kia gặp xui xẻo, oa, bác tính đúng rồi. Nếu vị khu trưởng kia mà thăng tiến, cũng có thể hiểu là, hết đường đi rồi, bay cao rồi, thế là bác vẫn đúng ... Ví như tôi cũng biết tính quẻ nhé, tôi nói bác ‘quan cư bất năng hữu bạn’, bác nói xem đúng không?”

Soái Lãng cười giảo hoạt, câu này bắt chược theo cái trò của lão già mà thôi, thấu suốt thủ đoạn bịp bợm giang hồ, sáu chữ này có thể ngắt thành " Quan cư, bất năng hữu bạn " và " Quan cư bất năng, hữu bạn ", hai ý nghĩa khác nhau, không thể góa bụa, có bạn đời hoặc là góa bụa, không có bạn đời, dù là lão già kia có bạn đời hay không, chết hay sống đều chuẩn hết.

Kỳ thực đây là công phu cơ bản của dân hành tẩu giang hồ thôi, trước vốn chẳng là gì, nay cuộc sống ổn định, người hành tẩu giang hồ ít, đâm ra lưu truyền ít mới thành tuyệt học.

Cố lão đầu bị bóc trần bí mật không tức giận, chẳng đỏ mặt, thậm chí còn cười ha hả vỗ tay như cổ vũ hậu bối, tính cách này làm Soái Lãng có vài phần thiện cảm, nhưng mà lời không hay vẫn nói trước:” Thế tiền của tôi rồi nhỉ?”

“ Đương nhiên là của cậu.”Cố lão đầu thuận miệng hỏi:” Còn vấn đề nhỏ nữa, tôi nói ra hắn tới vì tài vận, điều này là suy luận ra đấy nhé.”

“ Cái này còn phải suy luận sao? Nhìn cái bản mặt đó thì trừ tiền ra còn bận tâm tới cái gì nữa? Nếu mà hắn gặp vận thì tới công viên tìm bác làm cái gì? Cho nên mười phần hết tám chín là thua lỗ không chống nổi nữa mới đi tìm tới bói toán mê tín.”Soái Lãng móc mỉa:

“ Vậy tôi tính ra hắn mất tiền ở TTCK thì sao?”

“ Vẫn thế, bác có tính toán gì đâu, bác chỉ minh họa cái đường cong lên xuống, tên Hứa Béo kia phản xạ điều kiện, môi run rẩy, mắt lồi ra ... Người giăng bẫy đều thế, bác chẳng làm gì hắn đã tự lộ ra hết.”

“ Theo như cậu nói thì tôi chẳng tính được cái gì rồi.” Cố lão đầu liếc xéo, giọng đầy thâm ý:

“ Có chứ, bác tính được bọn họ sẽ trả tiền bác, cho nên bác mới giả bộ không cần, bác càng không lấy tiền, bọn họ càng tin, lại còn không thể đưa ít được, bác liệu cơm gắp mắm rất tốt.”

Dù Soái Lãng nhìn thấu trò của ông ta, nhưng mà trình độ của ông già này không phải là giả, không phục không được:

Chân tướng hoàn toàn bị bóc trần, Soái Lãng nhìn ông già, ông ta chẳng tỏ ra bẽ mặt lại còn đắc ý, cười ra chiều vui vẻ lắm, lại bắt đầu giở trò, nhìn y đầy hứng thú, làm Soái Lãng hơi chột dạ.

Mấy lão giang hồ này chắc chắn thủ đoạn không chỉ có thế, chẳng qua vì ba tên béo kia quá ngốc, người ta không thèm dùng mánh lới cao siêu thôi, tiền vào tay rồi chuồn êm mới là thượng sách, đang nghĩ thế thì điện thoại reo vang, Soái Lãng bấm tắt chuông trịnh trọng nói:” Đại tiên, ngày sau gặp lại, tám giờ rồi, tôi có chuyện phải đi trước một bước.”

Nói xong đứng dậy định chuồn luôn, sợ tiền trong túi khó bảo toàn.

Lần này ông già không ngăn cản, mà lên tiếng hỏi:” Tiểu Soái này, làm việc ở đâu thế, có thời gian uống trà tán gẫu, tôi mời khách, được không?”

Soái Lãng đã đi được vài bước, quay đầu lại cười ranh mãnh:” Đại tiên, lần này ngài nhìn nhầm rồi, không tính ra tôi thất nghiệp sao? Ha ha ha, không cần mời trà nữa đâu, số tiền xem quẻ này coi như đã mời rồi.”

Miệng nói chân không dừng bước, dọc đường men theo con đường nhỏ ra tới cổng, ông già vẫn ngồi đó, chớp mắt ra khỏi cổng công viên, biến mất trong biển người bao la ...

Bóng dáng Soái Lãng biến mất, Cố lão đầu mới khẽ vỗ trán, nhìn nhầm, nhìn nhầm rồi, sao thế nhỉ? Ông ta không phải người sơ xuất như vậy, nghĩ lại thì thằng nhóc đó mặc bộ vest giá rẻ, cái túi thì rách mấy lần, sáng sớm ra ngồi ở đây, bộ dạng như phân lừa chỉ bề ngoài đẹp đẽ, không thất nghiệp là cái gì? Mà gần nơi này cách thị trường tuyển dụng nhân tài có hai trạm xe bus.

Sao mình không nhìn ra chứ?

Ông già ngẫm lại, chàng trai trẻ đó cứ có cái gì đó khiến người ta vô tình bỏ quên, liền lấy trong túi ra cuốn sổ tay nhỏ, tay cầm bút vẽ xoàn xoạt, thủ pháp giống truyền thần, chỉ vài nét bút bắt đầu hiện ra cái đầu húi cua, cái trán cao mắt to, miệng rộng mũi bè, diện mạo phổ biến bình thường, không đẹp không xấu, không có chỗ nào thiếu xót, càng không có chỗ nào nổi bật. Nếu ăn mặc tốt một chút thì thành dân đô thị, nếu ăn mặc kém một chút thì thành dân quê, nếu như nhất định phải tìm ra chỗ nào đó đặc biệt, thì chàng trai không có chút gì đặc biệt ấy lại có một cái tên rất oách.

“ Ha ha ha ha ...” Cố lão đầu đột nhiên bật cười, viết ngay ngắn cái tên Soái Lãng:

Nhân tài, chàng trai này chính là nhân tài, Cố lão đầu nhìn bức tranh mình vẽ, nghĩ lại bộ dạng thật thà trung hậu của y, mắt thì lấm lét, mở miệng ra nói một cách tư duy tầng lớp rõ ràng, người này đúng là có thứ khả năng kỳ dị mà người khác không dễ nhận ra.

Nhìn hồi lâu, tựa hồ nổi lên tâm sự nào đó, Cố lão đầu nhìn về phía Soái Lãng biến mất, một nhân tài như thế mà lại thất nghiệp … À không, nhân tài như thế mà kiếm bát cơm từ thị trường nhân tài thì đúng là lãng phí tài hoa.

Nghĩ tới đó Cố lão đầu đứng dậy cất sổ tay đi, tới bên giả sơn, cáo biệt với hai ông già đi cùng đang đánh cờ, đủng đỉnh rời công viên, đi về phía thị trường tuyển dụng nhân tài.

Q1 - CHƯƠNG 008: NHÂN TÀI NHÂN TÀI, NHƯ SƠN NHƯ HẢI. (1)

Trừ Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu ra thì trong số các thành phố lớn, 7 triệu dân của Trung Châu cũng là nhiều rồi, ở trong thành phố này, nơi tập trung người đông đúc nhất là chợ nông sản, thị trường nhân tài. Chợ nông sản thì nông sản nhiều hơn người, còn thị trường nhân tài thì sao, người nhiều hơn nông sản chứ còn sao.

Thời buổi các trường đại học mở rộng tuyển sinh vô hạn chẳng khác nào ở ngoài ruộng dùng phân bón không hạn chế, dẫn tới hậu quả giống nhau, chất lượng tồi tệ, số lượng quá nhiều, dư thừa nghiêm trọng.

Không tin à? Tự nhìn mà xem, hơn 400 vị trí tuyển dụng chật kín người, từng đống từng đống chen lấn ở biển quảng cáo giới thiệu của công ty, giống như đống khoai tây vậy, đầu người lúc nhúc. Còn trước quầy tiếp nhận thì người thành từng đám từng đám, chặt còn hơn cả bó cần tây, nếu như mà đứng ở tầng 18 tòa nhà thị trường nhân tài nhìn xuống, mắt chiếu tới đâu cũng chỉ thấy toàn người là người, đen xì xì làm người ta nổi da gà da cóc, nếu bản thân cũng ở trong đó thì đúng là bi kịch.

Trước sau trái phải đều là người, trong tai văng vẳng đủ thứ tạp âm, mũi ngửi trăm thứ mùi cơ thể khác nhau, đâu đâu cũng toàn những khuôn mặt hoang mang, sốt ruột, căng thẳng, nóng nảy.

Tết Xuân vừa qua chưa lâu, Tết tới thì ai cũng cầu chúc năm sau tốt hơn, nhưng Tết Xuân đã qua, còn cuộc sống thì cũng vậy mà thôi, không chấp nhận cũng phải chấp nhận.

Bề ngoài là thế, nhưng ở đâu cũng có thành phần không an phận, Soái Lãng là một trong số đó, vóc dáng chẳng cao to, thậm chí thời buổi này nam nhân chỉ cao xấp xỉ 1m7 như y thì chả khác nào tàn tật cả.

Theo lý mà nói thì Soái Lãng chẳng có ưu thế gì ở nơi này, có điều sự thực lại trải ngược. Chính chàng trai chẳng có gì đặc biệt ấy lại qua lại giữa các quầy tuyển dụng như cá gặp nước, mục tiêu rõ ràng, ra tay chuẩn xác, chẳng giống sinh viên tốt nghiệp hoặc chưa tốt nghiệp tới đây thử vận may, ngờ ngờ nghệch nghệch đi loanh quanh, tới đâu cũng chẳng biết.

Lại nói Soái Lãng nhắm chuẩn vào hạn ngạch giám đốc marketing của một công ty, mắt đảo như rang lạc, nhìn thấy khe hở, chớp mắt cái chui vào rất thuần thục.

Vừa chen vào một cái, có người không vui kêu lên:” Chen chúc cái gì?”

Đó là một thanh niên đeo kính, tay giơ cao hồ sơ, trừng mắt với Soái Lãng, có điều rõ ràng là sinh viên mới ra trường nếm mùi đời, non gan nên không dám quát tháo, không dám tỏ thái độ qua gay gắt.

Soái Lãng chỉ ra phía sau, làm vẻ mặt nhăn nhó la lên:” Này này này, phía sau đừng đẩy nữa ... Người anh em nhường tí ... Đè chết tôi rồi.”

Thanh niên kia rõ ràng không nhìn ra trò trí trá gian manh của Soái Lãng, thậm chí còn có chút thương hại vóc dáng không tốt của y, nhích người sang một chút, định trách người sau Soái Lãng, nhưng nào thấy ai xô đẩy chứ? Vừa quay lại định chất vấn, ai ngờ người kia đã chen lên thêm hai vị trí nữa, đi sau tới trước đã đứng ở quầy tuyển dụng rồi ...

Kinh nghiệm làm việc quan trọng, kinh nghiệm tìm việc làm càng quan trọng, đây là chênh lệch, thanh niên kia có giận cũng chả dám làm gì.

“ À, chuyên ngành thư ký văn phòng à, cậu ứng tuyển vị trí marketing?” Sau quầy tuyển dụng là một nam nhân trung niên, đánh giá Soái Lãng vừa chen tới:

“ Không ai tuyển thư ký nam, tôi lại không thích ngồi chết dí ở văn phòng, đành đi làm việc khác.” Soái Lãng giải thích một câu:

Vốn là loại chuyên ngành này sẽ từ chối, nhưng mà Soái Lãng mồm miệng nhanh nhẹn, trông tháo vát kinh nghiệm, làm người tuyển dụng quyết định giữ lại, xem tài liệu hỏi:” Cậu đã có kinh nghiệm công tác tương tự chưa, đây là ưu thế đấy, thế trước kia cậu làm gì?”

“ Nhiều lắm, nước giải khát này, loại có cồn lẫn không có cồn đều từng bán. Báo chí, loại giáo dục hay giải trì thì đều từng tiếp thị. Còn lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, kéo dài tuổi thọ cho người già, làm đẹp cho chị em, bỗ thận cho các anh em, bổ não cho trẻ nhỏ, gần như đều tiếp xúc ... Phục trang, cả nam lẫn nữ, đồ thể thao, đầm bầu, đồng phục, đi tiếp thị cả rồi ... Còn nữa, dầu ăn, kể cả dầu bôi trơn xe cộ đều lập kế hoạch và tiếp thị. Quý công ty sản xuất dụng cụ chăm sóc sức khỏe, tôi tự tin bán được.” Soái Lãng miệng liến thoắng không ngừng:

Người tuyển dụng ngắt lời không được, nghe ra thì anh chàng này trừ bán thân ra thì cái gì cũng bán rồi, không đợi Soái Lãng nói hết, ông ta xua tay:” Được, được, vậy là đủ tiêu chuẩn, hồ sơ để lại đây, đợi điện thoại thông báo, người tiếp theo ...”

“ Cám ơn chú, cám ơn chú.” Soái Lãng khom người cám ơn người tuyển dụng, mặt bày ra vẻ nịnh nọt thấy rõ, ý đồ để lại ấn tượng tốt, sau đó chen ra khỏi quầy. Việc đầu tiên là dùng tập hồ sơ làm quạt, quạt phành phạch trên mặt, cho dù là lăn lộn thành lão làng ở đây rồi, mỗi lần tới một chuyến cũng phải toát mồ hôi, trước kia là vì căn thẳng, giờ là vì quá chật chội.

Quạt mát, kiếm sơ hở, chen vào.

Lại tiếp tục quát mát, tiếp tục chen lấn, nộp hồ sơ, khoe kinh nghiệm ...

Thị trường nhân tài là thế đấy, ở nơi này không phân nam nữ, đừng khách khí với ai.

Soái Lãng tiếp tục vừa đi vừa nhìn ngó, lại thấy một tấm biển tuyển dụng của công ty đồ uống vô danh, khỏi cần nói, Soái Lãng nhắm khe hở mà chui ... Cái trò này Soái Lãng luyện thuần thục lắm rồi, không chỉ người hành động, mà chân cũng hành động, tay càng tích cực, cong mông huých một phát, co chân dẫm một phát, vai đầy một phát, không sợ người ta chửi, chỉ cần loạn một cái là y có thể thừa nước đục thả câu, đi sau tới trước.

Nói ra thì bản lĩnh này luyện được nhờ mười mấy năm đi xe bus đi học, chen lấn trong nhà ăn trường, lại thêm vào mấy năm qua tranh giành vị trí ở thị trường nhân tài, nhờ ưu thế vóc dáng và đầu óc linh hoạt, Soái Lãng hiếm có đối thủ.

Lại lần nữa chui được vào khoảng trống, lần nữa tới trước quầy tuyển dụng ba hoa vài câu, Soái Lãng cảm giác ấn tượng của đối phương về mình rất tốt, nói không chừng là lần này kiếm được bát cơm rồi.

Nộp hồ sơ xong chen ra, không biết có phải là đắc ý quá mực không để ý không, vừa thoát khỏi đám đông thì có tiếng con gái hét lên, xoạch một phát, hồ sơ vương vãi khắp nơi.

Là một em gái, bị Soái Lãng liên kích từ dẫm chân tới húc người, đau gập lưng lại.

Chỗ chen lấn xô đẩy suốt ngày này sao thiếu chuyện dẫm vào người khác, thị trường nhân tài là nơi dẫm đạp lên nhau mà sống.

Q1 - CHƯƠNG 009: NHÂN TÀI NHÂN TÀI, NHƯ SƠN NHƯ HẢI. (2)

Ừ thì dẫm phải húc phải nữ nhân đấy thì làm sao nào? Soái Lãng căn bản không coi ra gì, thời buổi nam nữ bình đẳng mà, với lại dám kiếm ăn ở đây không phải em gái khủng long thì cũng là bà chị chanh chua, mà cứ cho là mỹ nữ thì sao nào? Một đám người cái ăn còn lo chưa xong, ai mà còn tâm tư đi thương hương tiếc ngọc? Không chửi một câu "mù mắt à" xem như là lịch sự lắm rồi.

Soái Lãng còn là loại người rất thiếu ga lăng, chẳng có cái chuyện y nhận sai đâu, thấy là em gái, hơn nữa còn thắt bím tóc, nhìn là biết người mới quê cả cục, cũng từng một thời chim non bị dẫm đạp, y còn có chúng tình thương, nên không chửi.

Cô gái bị đau ngồi xuống đất xoa chân chỉ kinh hãi kêu một tiếng, sau đó nhíu mày, không một câu oán trách, có vẻ rất nhút nhát.

Đó là một cô gái vóc người nhỏ nhắn, nhỏ lắm, vừa xoa chân vừa không ngừng nhặt lại hồ sơ bay khắp nơi, nhìn tội nghiệp hết sức.

Người thấp bé ra ngoài hay bị bắt nạt, Soái Lãng không cao, năm xưa là người mới ở nơi này đã nếm trải hết chua xót đắng cay rồi, thế nên sinh lòng thương hại. Vả lại thấy người ta không nói lời khó nghe, đâm ra Soái Lãng có chút xấu hổ, vội ngồi xuống giúp đỡ, ai ngờ em gái kia theo bản năng né tránh, rất rụt rè ...

Chậc, em gái như thế không sống sót được ở nơi thế này đâu. Soái Lãng thầm thở dài, chạy qua chạy lại thu góp hết đống hồ sơ rơi vãi, chỉnh lại gọn gàng, lúc này cô gái kia cũng đứng dậy, Soái Lãng đưa trả hồ sơ, ngờ đâu tim hẫng một nhịp, người cảm giác tê tê.

Bị cô gái giật điện rồi, đúng thế, bị một ánh mắt làm điện giật.

Không phải là mỹ nữ, có điều so với mỹ nữ có thêm chút vận vị, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo, trán còn có mấy cái trứng cá, bím tóc đen dày quấn quanh cổ, vắt ở bên vai. Vẻ mặt rụt rè, mắt rất to, rất sáng, một chiếc áo thun dệt kim vàng nhạt, thêm cái quần màu cà phê, trông mong manh yếu đuối ...

Tay Soái Lãng dừng giữa không trung, nhìn thế nào khiến y nghĩ tới câu hát " Ở thôn quê có cô gái tên Tiểu Phương, dáng xinh xinh lại hiền lành, đôi mắt to thật xinh xắn, bím tóc to lại dài."

Bây giờ mỹ nữ trong thành phố nhiều lắm, vừa điệu vừa dâm vừa cởi mở chẳng thiếu gì, khí chất thôn cô chẳng có nhiều. Thế là mắt Soái Lãng theo bản năng mắt sáng lên, lưỡi liếm môi nuốt nước bọt ực một cái, cứ như thợ săn nhìn thấy con mồi.

Đang định bắt chuyện thì đột biến xảy ra ... Hừ! Cô gái đối diện với đôi mắt phát sáng đó hừ mạnh một tiếng, tay giật lại hồ sơ của mình, mắt nắm cho cái lườm sắc lẻm, tức giận tỏa ra ngùn ngụt, quay ngoắt người một cái đi luôn.

Choáng chưa? Mỹ nữ khó tán, nhưng không phải mỹ nữ cũng chẳng dễ tán đâu, Soái Lãng vừa vô tình để lộ ra chút bản sắc nam nhi là bị người ta lờ đi luôn.

Chỉ có điều em gái đó càng tức giận càng có vị, động tác xoay người rất đẹp mắt, bím tóc dày hất một cái, chiếc áo thun thít lại ở bờ eo nhỏ, đường cong uốn lượn làm mắt Soái Lãng đảo trái lại đảo phải, chỉ vài bước tựa như tinh linh biến mất trong biển người.

“ Này, này, này ... Đợi đã.” Soái Lãng miệng gọi, chân chạy, kinh nghiệm luồn lách bao năm phát huy tột đỉnh, thoáng cái linh hoạt như con cá nhỏ hai tay giang ra chặn trước cô gái:

Cô gái kia phòng bị nhảy lùi lại một bước, Soái Lãng định đóng giả quý ngài một hồi, ân cần xin lỗi, ai ngờ khiến cô gái thậm chí càng thêm cảnh giác, thậm chí tức giận. Đầu óc y cực kỳ linh hoạt, biến ngay mình phản ứng quá chậm, giờ xin lỗi cũng không ích gì, thậm chí phản tác dụng, cho nên đi con đường khác, nói một câu không ngờ.

“ Anh biết em.”

“ Nói linh tinh, tôi hoàn toàn không biết anh.” Chắc chắn là không quen biết gì hết, cô gái khẳng định trăm phần trăm, đôi mắt to tròn dễ thương mở trừng trừng, lại kéo giãn khoảng cách thêm một bước, hai tay khoanh tròn, hồ sơ che ngực, dáng vẻ tiêu chuẩn khi đối phó với sắc lang:

Giờ phải làm sao, em gái ngực to não bé nhiều lắm, nhưng cô gái trước mắt không phải thuộc loại đó, huống hồ ấn tượng đầu tiên với y quá tệ, nhìn Soái Lãng như kiểu nhìn xuyên thấu cái tên dẫm chân xô ngã mình không nói một câu xin lỗi kia.

Thế nhưng ánh mắt có sắc bén tới đâu cũng không đâm xuyên qua được cái mặt dày, huống hồ một câu tức giận kia giọng vừa trong vừa êm, khiến Soái Lãng nghe mà mê luôn.

Nhưng mà Soái Lãng biết em gái này sao?

Giả 100%, biết mới là lạ, nhưng nụ cười rạng rỡ như gặp cố nhân, gương mặt thật thà trung hậu kia không hề giả, chỉ nghe giọng phát ra chân thành mười phần:” Anh biết em thật mà, em học năm thứ tư, quản lý thị trường, đi tìm nơi thực tập, đúng chứ?”

Cô gái tức thì ngẩn người, đôi mắt to mở càng to, tựa hồ đang đánh giá Soái Lãng, có điều cô thực sự không nhớ ra một người như vậy.

Em không nhớ nổi đâu, Soái Lãng nghiêm mặt nói tiếp:” Lớp chuyên ngành của em ở tầng ba.”

Cô gái bất ngờ, không tin, lại không thể không tin, ngạc nhiên nhìn vị khách lỗ mãng này. Cô nhận ra, người này quá bình thường, bình thường tới mức không nói được đặc điểm gì, không cao ráo, không đẹp trai, không có phong độ, ở trường chắc chắn là thuộc vào loại vô hình, có gặp rồi lại quên cũng là bình thường.

Dù thế nào thì cô gái cũng quên mất phất tay bỏ đi.

“ Đh Trung Châu, em tên là Vương Tuyết Na, anh là bạn cùng trường với em, anh khoa Trung Văn.” Soái Lãng thêm một câu nữa, vẫn làm cái vẻ mặt phẩn khởi vì gặp được người quen, bước đầu coi như thành công, bước tiếp theo tất nhiên là kiếm lấy số điện thoại, sau đó thong thả tính kế:

Từ sau khi tốt nghiệp thất nghiệp kiêm luôn thất tình, lăn lộn ngoài xã hội hai năm trời, Soái Lãng mới ngộ ra được một chân lý, gái xã hội khó lừa, gái trường học dễ tán, đặc biệt là em gái sắp rời trường mà chưa vào đơn vị thế này.

Một vui mừng lộ rõ ra ngoài, một thì mặt đầy ngạc nhiên, song cũng chỉ một vài giây ngắn ngủi mà thôi, ánh mắt cô gái dần dần nhìn xuống lý lịch đang ôm trước ngực, nhận ra nguồn tin tức của đối phương tới từ đâu, chuyển ngay hồ sơ ra sau lưng. Hành động mang hàm ý rõ ràng, tôi biết thừa cái trò của anh rồi, quay người đi về hướng khác.

Rồi, cái thế giới này thay đổi nhanh quá, nữ sinh trong trường cũng chẳng dễ lừa nữa.

Soái Lãng hối hận vỗ gáy, sai lầm của y chính là gọi thẳng tên cô gái, nếu không đã chẳng bị lộ tẩy rồi, đúng là y nhìn thấy tên "Vương Tuyết Na" trong lý lịch, nhưng phải nói em gái trong mấy giây đã phát hiện ra trò của y thì cũng thông minh tỉnh táo đấy, hoàn toàn khác vẻ rụt rè nhút nhát như chim non kia.

Q1 - CHƯƠNG 010: HỌC TRƯỞNG HỌC MUỘI, BÁM SÁT KHÔNG RỜI. (1)

Cô gái đi rồi, Soái Lãng chưa chịu bỏ, tính y không phải người dễ dàng đầu hàng, ra ngoài đời vài năm mặt dày vô sỉ rồi, ngại gì bị người ta từ chối, vừa đuổi theo vừa giải thích.

“ Không lừa em đâu, chúng ta cùng trường thật đấy, em đừng hiểu lầm, anh thực lòng xin lỗi em mà, anh thấy em lần đầu tới đây nên muốn giúp em thôi .... Có phải em vừa tham gia tuyên truyền định hướng việc làm trong trường không? Chỉ đạo trung tâm việc làm là cái ông đầu hói cổ động các em thế này ... Các em sinh viên, rời ghế nhà trường sẽ bắt đầu thế giới hoàn toàn mới, tương lai là của các em, các em là niềm kiêu hãnh của Đh Trung Châu chúng ta ....”

”Em đừng tin ông ta, tin là ngã xuống cống ngay, bằng vào chuyên ngành mà chúng ta học trong trường mang đi kiếm việc làm, kết quả cơ bản chẳng có cơm mà ăn đâu.”

Soái Lãng làm bộ làm tịch học theo vị chủ nhiệm hói đầu năm xưa, vung vẩy tay chân, đó là nhân vật đã lừa vô số đứa trẻ ngốc từ tốt nghiệp lừa tới thất nghiệp, chỉ cần là người tốt nghiệp Đh Trung Châu, không ai là không biết ông ta:

Quả nhiên vừa nói tới nhân vật khó ai quên được đó, cô gái phì cười, người biết chuyện này thì nói không chừng là từ Đh Trung Châu mà ra được, có điều cô vẫn giữ một chút đề phòng, vừa đi vừa nghiêng người hỏi Soái Lãng đuổi theo:” Anh thực sự tốt nghiệp Đh Trung Châu à?”

“ Chuyện này mà còn cần giả mạo sao? Hiện giờ được ưa chuộng nhất là sinh viên trường kỹ thuật và dạy nghề, nếu đóng giả thì anh giả tốt nghiệp trường kỹ thuật cho rồi. Trường chúng ta nếu nói tới nghiên cứu với học thuật thì còn được, chứ tới cái chỗ khác thì chả ai cần ...” Soái Lãng nói thẳng thừng luôn, thấy cô gái nhỏ bị mình nói bán tín bán nghi, hơn nữa có vẻ phản cảm với từ "chả ai cần", vội chuyển đề tài:” Em đừng nghi ngờ lời anh, bài thơ về trường chúng ta là do khoa anh làm ra đấy, em nghe nói chưa?”

Soái Lãng đúng là sinh viên Đh Trung Châu nên biết bài thơ này.

Bài thơ này vốn là thơ con cóc do một nữ học tỷ nhiều khóa trước viết, sau khi được nhà trường thừa nhận thì treo lên luôn diễn đàn trường, sinh viên Đh Trung Châu không ai không biết.

“ Tôi sắp rời nhà trường

Đợi thời điểm thích hợp

Để chôn vùi hết thảy

Cả hư vinh tự tôn ...”

Soái Lãng nhỏ giọng đọc thơ:” Tuyết Na, đừng nói là em không biết nhé, bài thơ này đại biểu cho tâm tình sinh viên sắp tốt nghiệp đấy.”

Chiêu này rất hữu dụng, mặc dù Soái Lãng không phải là thanh niên văn nghệ, nhưng có thể nhìn ra tiểu học muội có khuynh hướng mê văn học, gương mặt đa đa sầu đa cảm thế kia, khỏi phải nói tới tâm lý nữa.

Vương Tuyết Na tựa hồ nghe bài thơ trường sinh đồng cảm, khẽ đọc tiếp:

“ Cả thể diện lười nhác

Bọc vào túi ny lông

Chôn chặt ở trong đất

Đợi xuân này xuân khác

Rồi sẽ có một ngày

Nở rộ thật tưng bừng

Tự tin ưỡn thẳng lưng.”

Giọng tuy nhỏ nhưng dạt dào cảm xúc, nữ thanh niên văn học lộ hết tâm tính rồi.

Trong truyền thuyết tác giả là một tài tử Đh Trung Châu, bài thơ sau khi làm ra nhận được sự đồng cảm lớn, giờ đây đã thành thơ khích lệ vô số học đệ học muội rồi. Xem ra đôi lúc văn thơ có hơi chua một chút, nhưng mà rất hữu dụng.

Soái Lãng có thể cảm nhận ánh mắt của cô gái đã thừa nhận thân phận học trưởng của mình, dần giảm bớt sự phản cảm và đề phòng, thầm cao hứng vì tìm được chủ đề chung, cho nên cũng vờ làm ra vẻ cảm xúc dâng trào:” Hoặc bàng hoàng thất vọng, cho tới khi trầm luân ... Anh thấy câu cuối cùng của học tỷ viết không hay, quá chán chường, không tích cực chút nào.”

“ ... Chán chường cũng là một loại bất đắc dĩ, có điều chỉnh thể bài thơ rất tốt, bây giờ em rốt cuộc cảm nhận được mình chẳng có gì cả, chỉ có thể diện, hư vinh, tự tôn ...” Vương Tuyết Na nói tới đó khẽ lắc đầu, không biết đang phủ định cái gì, có vẻ hụt hẫng lắm:

Đương nhiên là hụt hẫng rồi, tới thị trường nhân tài này thì chuyên ngành, sở trường gì cũng thành khoai tây, củ cải hết. Đang tràn trề hi vọng tự tin, vẽ ra cả tương lai màu hồng tươi sáng, tới đây nhận ra bản thân chỉ là một trong số đóng rau củ vứt đầy kia, có ai không hoài nghi bản thân mất niềm tin vào cuộc sống.

Soái Lãng đã nếm trải loại tâm tình này rồi, dỗ dành:” Không nghiêm trọng vậy đâu, em chưa quen thôi, từ từ sẽ thích ứng, cảm nhận sẽ khác đi ... À phải xin việc Ngũ Bá, em đã luyện tới cấp độ nào rồi? Chuyện này liên quan trực tiếp tới cơ hội việc làm sau này.”

Hai người bọn họ đứng lại phía trước một điểm tuyển dụng, nghe hỏi tới cái gì mà Ngũ Bá, Vương Tuyết Na đang xem thông tin tuyển dụng quay đầu hỏi:” Hình như em nghe ai đó nói tới chuyện này rồi, mà chưa rõ lắm.”

“ Chuyện này mà cũng không biết, em đúng là mới toanh, Ngũ Bá ý chỉ, phàm là sinh viên từng tham dự hội nghị tuyên truyền việc làm trong trường là nhất bá, đã đi nộp lý lịch cho công ty tuyển dụng là nhị bá, nộp lý lịch xong thi viết là tam bá, thông qua thi viết tới vòng phỏng vấn là tứ bá, phàm là qua ải chém tướng tới office rồi gọi là ngũ bá ...” Soái Lãng gập ngón tay đếm:

“ Đúng đúng, em có nghe loáng thoáng rồi, không ngờ có thật, họ không nói hay như anh.” Vương Tuyết Na nghe đám nam sinh trong lớp ba hoa, vốn chỉ coi là nói đùa, giờ tính ra thì mình thậm chí còn chưa đạt được tới cấp nhị bá, mới qua nhất bá, hơi xấu hổ, nhưng lại không muốn mất điểm trước mặt học trưởng, hỏi:” Thế anh tu luyện tới cấp nào rồi?”

“ Anh là thứ dị loại, liên tục bị từ chối, cơ hội hoàn toàn không, người giang hồ gọi là ... Cự vô bá.” Soái Lãng mặt uy nghiêm nói:

Vương Tuyết Na phì một tiếng cười thành tiếng, song lại sợ làm phiền người khác, che miệng cúi đầu xuống cười, bờ vai nhỏ run liên hồi.

Nghe nói dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ là đẹp đẽ say lòng người nhất, Soái Lãng tới khi nhìn học muội này mới tin cái câu chua lè đó. Cái bộ dạng muốn cười lại thôi, cười lại chẳng dám cười thoải mái, giống như cây xấu hổ đụng nhẹ cái là rụt vào, chẳng phái quá xinh đẹp, vẫn khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy toàn thân, muốn đưa tay ra chạm thử.

Nếu không phải xem lý lịch, Soái Lãng không tin cái trường học đầy rẫy sắc lang kia mà vẫn còn tồn tại một cô gái cực phẩm đơn thuần hay thẹn thò thế này.

(*) Hôm nay dừng ở đây, mỗi ngày 10 chương, đây là bộ khó dịch nhất của Lão Thường, chơi câu chữ rất nhiều. Mọi người nhìn kiểu đặt tên chương cũng khác biệt, bằng bằng trắc trắc.

Q1 - CHƯƠNG 011: HỌC TRƯỞNG HỌC MUỘI, BÁM SÁT KHÔNG RỜI. (2)

Từ giận dữ tới đề phòng, từ nghi ngờ tới cười nói, từ cười nói tới thả lỏng, chỉ vẻn vẹn khoảng cách mười mấy bước chân, vì học cùng trường mà khoảng cách hai người thu hẹp, lại vì Soái Lãng nói chuyện dí dỏm mà thu được chút thiện cảm, bất tri bất giác đi cũng gần nhau hơn.

Soái Lãng nhìn rõ hơn tiểu học muội này, vui buồn lộ ra mặt, cười chẳng lộ răng, trên người mang theo vị non nớt của sinh viên, mà chắc chắn là loại sinh viên ngoan lại học giỏi, không am hiểu chuyện xã hội. Ánh mắt rụt rè lẫn tò mò như mèo con kia tám phần là lần đầu tới thị trường nhân tài thử vận may.

Tích tắc hai người nhìn nhau cười, bản năng muốn che chở của nam nhân bùng nổ, Soái Lãng hận mình không phải là ông chủ, tuyển ngay cô bé này về bồi dưỡng làm thư ký riêng.

Đương nhiên đó là lý tưởng, mà lý tưởng thì đại đa số chẳng thành hiện thực.

Soái Lãng thì đang tính toán làm sao để lừa được số điện thoại của tiểu học muội, Vương Tuyết Na chẳng có tâm tư méo mó như thế, cô gái đơn thuần vui vẻ vì gặp được đồng môn. Vừa nghe Soái Lãng ba hoa vừa chú ý tới những chỗ tuyển dụng, sau đó có chút ngại ngùng giơ đống lý lịch lên, ý bảo phải chia tay rồi, còn việc chính phải làm.

Ra hiệu cho Soái Lãng xong, Vương Tuyết Na hai tay ôm hồ sơ vai hơi co lại, hết sức thục nữ xếp hàng ở đội ngũ nhốn nháo, nhìn trái nhìn phải không biết bao giờ mới tới lượt.

Biển người bao la như vậy, gặp được một cô gái như thế chẳng phải dễ dàng, chớp mắt một cái không thấy đâu, nói không chừng cả đời này chẳng gặp lại nữa.

Soái Lãng vốn định đi rồi, hiện giờ công ăn việc làm chưa ổn định, yêu đương là thứ xa xỉ, đi được vài bước không hiểu sao cứ như đánh mất cái gì.

Đang đi trong trạng thái mất hồn đó, bỗng dưng va phải một người, cũng lại là tiếng "á" nho nhỏ. Là mỹ nữ, hôm nay gặp vận hay sao, cô gái này cao ráo xinh đẹp, ăn mặc rất thời thượng, vắn ngắn cũn cỡn, khoe đôi chân dài nõn nà đều tăm tắp. Còn chưa đợi Soái Lãng có bất kỳ phản ứng gì cô gái đã cho một tràng: " &#%, mẹ thằng điên, mày ra đường không mang mắt à, đi chết đi.”

Sau đó ném cho Soái Lang ánh mắt ghét bỏ lẫn khinh bỉ rồi bỏ đi.

Đấy, nữ nhân ở chỗ này toàn vậy đấy, không ai vừa hết.

Cô bé kia sống sao nổi.

Soái Lãng tựa hồ như bị chửi tỉnh người vậy, không nghĩ bất kỳ điều gì nữa, quay lại chỗ Vương Tuyết Na đang xếp hàng, cô ngốc đáng thương đó vẫn đang nhón chân hết cỡ mong tới lượt mình. Y liền đi tới thần bí ra hiệu cho Vương Tuyết Na rời hàng theo mình, tới gần tường mới nghiêm túc cùng chút trách mắng:” Em là người mới, phải thỉnh giáo học trưởng, đỡ đi vào ngã rẽ ... Em xem đi, nơi này bao nhiêu người như thế, em thấy cả ngày có nhận hết hồ sơ không? Còn chen lấn, vóc sức vóc của em thì chen lấn được không?”

Đúng vậy, còn cả đống người, tiểu học muội mặt ỉu xìu, Vương Tuyết Na khẽ cắn môi dưới, mặt sầu lo, cô chưa bao giờ tưởng tượng được, chỉ riêng việc nộp lý lịch thôi đã gian nan như thế.

“ Để anh dạy em làm thế nào, việc này chẳng những mặt phải dày, hơn nữa còn cần một ít kỹ xảo ... Đi nào, anh sẽ dẫn em bước đầu tiên vào xã hội ...” Soái Lãng nói xong làm một động tác rất lớn gan, không hỏi ý kiến gì đã nắm tay Vương Tuyết Na kéo đi:

Tiểu học muội không kịp đề phòng, bị nắm tay mà mặt đỏ bừng bừng, xem ra không quen với động tác thân mật như thế, vừa định giật tay ra thì Soái Lãng đã buông tay trước rồi, chỉ vào đám đông, nhắc nhở:” Em chú ý chỗ kia nhé, hàng ngũ của họ sắp bắt đầu lơi lỏng rồi, anh đẩy một cái là em phải vào ngay đấy.”

“ Thật á?” Vương Tuyết Na còn chưa hết sốc về chuyện bị nắm tay vừa rồi thì đã bị chuyển đề tài, nhìn vẻ mặt vô tư của Soái Lãng xem ra vừa rồi chỉ là hành động vô ý của anh ấy, quay sang đám đông, hàng ngũ chật ních thế kia, chen vào thế nào:

“ Anh nói là sắp, em chuẩn bị sẵn sàng đấy.” Soái Lãng cười rất kỳ quái, cười khiến cho Vương Tuyết Na không hiểu gì cả, thế rồi đột nhiên y vươn cổ ra, hô ầm lên như thật:” Này ... Ai rơi di động thế ... Di động, di động, làm rơi rồi kìa.”

Giọng y rất lớn, mục tiêu rất rõ ràng, hiệu quả tức thì, thế là cả một đám người theo bản năng nghiêng người nhìn trái phải, một đám khác thì sờ tay vào túi. Vương Tuyết Na đã ngạc nhiên thì chỉ thấy một bàn tay đẩy lưng mình một cái, thế là thân hình nhỏ nhắn bất giác đi tới vài bước, vừa vặn chui ngay vào hàng ngũ xộc xệch kia, vì cô nhỏ người, nên kiếm một chỗ không quá khó, chưa định thần thì nhìn thấy cái chân Soái Lãng từ sau lưng mình thò ra đá một phát.

Người phía trước quay ngoắt người lại, hùng hổ quát:” Ai đá tôi thế?”

Vương Tuyết Na sợ tái mặt, không ngờ Soái Lãng còn to tiếng hơn:” Đúng đấy, ai đá vậy? Tìm di động thì cứ tìm di động đi, đá cái gì mà đá? Không có tí văn minh nào.”

Nhỏ nhắn cũng có cái hay của nhỏ nhắn, bị nhấn chìm trong đám đông, chẳng ai thấy y giở trò, Vương Tuyết Na tức thì hiểu được ý đồ của học trường, thừa lúc hỗn loạn đưa cô chen hàng, người kia vừa mới quay đầu quát, khe hở xuất hiện, cô lại bị đẩy một cái qua ba bốn người. Mặt nóng ran, một mặt là xấu hổ vì chen hàng, mặt khác chen lấn không khỏi va chạm với người khác giới ...

Cứ như thế Vương Tuyết Na mơ mơ hồi hồ thấy người tuyển dụng đưa tay ra:” Đưa hồ sơ đây.”

Vậy là cô tới trước quầy tuyển dụng lúc nào không hay.

Bước đầu tiên vào xã hội mà cô học được, chính là phải biết vô sỉ chen ngang.

Một phút sau ... Hai phút sau ... Đợi gần ba phút, đợi gần ba phút, hàng ngũ có chút lỏng lẻo mới thấy Vương Tuyết Na gian nan chen lấn thoát thân. Nét ưu sầu trên khuôn mặt xinh xắn tiêu tán phần nào, vừa ra ngoài tới lối đi chung, ngó nghiêng bốn phía tựa như tìm kiếm gì đó, có vài phần hớn hở, vài phần trông đợi .... Hành vi vừa rồi thực sự là không hay lắm, bất kể thế nào lần đầu tiên luôn khiến người ta thấy kích thích, cô thực sự nộp được hồ sơ xin việc rồi.

“ Này, tìm anh hả?”

Một tiếng gọi nhỏ làm Vương Tuyết Na hơi giật mình quay đầu, thấy ngay vị học trưởng mặt thành thật kia không biết từ khi nào đã đứng sau lưng mình, nụ cười có vài phần ranh mãnh. Vương Tuyết Na cười ngượng ngập, coi như ngầm thừa nhận, còn tiếng cám ơn, hình như rất khó nói ra, mãi một lúc mới lí nhí nói một câu "cám ơn", vẫn thẹn thẹn thò thò như thế.

CHƯƠNG 012: NAM NỮ PHỐI HỢP, XIN VIỆC CHẲNG MỆT. (1)

Dạy hư được tiểu sư muội, Soái Lãng có vài phần đắc ý, tiếp tục truyền đạt kinh nghiệm:” Học được rồi chứ? Lúc mới đầu anh cũng như em thôi, ngốc nghếch đứng đợi xếp hàng, đợi chưa tới lượt mình đã đến giờ nghỉ, anh đi mất ba ngày mới nộp được bộ hồ sơ đầu tiên ... Đi nào, anh dẫn em đi nộp hồ sơ, đảm bảo một sáng em từ nhất bá lên nhị bá, còn sau đó phải dựa vào em rồi.”

“ Hả? Lại nữa à? Học trưởng ... Làm thế ngại lắm.” Tiểu học muội ấp a ấp úng, một nửa vì không muốn làm phiền người khác, nửa còn lại là vì chuyện học trưởng dẫn cô đi làm là không đúng, không nên làm như thế:

“ Đi thôi, đợi tốt nghiệp em sẽ hiểu, thứ không đáng tiền nhất chính là nhân tài, còn thứ rẻ tiền hơn nhân tài là thể diện của nhân tài, đừng có làm cái chuyện chết cũng giữ thể diện, em sẽ khổ đấy .... Người xưa có câu thóc gạo đầy kho mới lo lễ tiết, còn chưa giải quyết được vấn đề cơm áo thì ai mà lịch sự được, ai nhanh tay người đó sống.”

Soái Lãng lấy giọng điệu người từng trải ra răn dạy, lần này không nắm tay Vương Tuyết Na mà chỉ dẫn đường, đi được hai bước lén liếc mặt về phía sau. Tiểu học muội mặc dù thấy khó xử, dù cảm thấy không ổn, nhưng ở nơi xa lạ hỗn loạn này, theo bản năng bám sát vị học trưởng đáng tin cậy kia.

Thế là hai bóng người nho nhỏ chẳng mấy chốc biến mất trong biển người mênh mông.

Không lâu sau vẫn là câu nói đó vang lên:” Này ... Này, rơi điện thoại rồi kìa .... Cẩn thận người ta nhặt mất.”

Bất kể chuyện gì chỉ sợ không tìm được yếu quyết, khám phá ra cách thức rồi, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Vương Tuyết Na hôm nay trải qua quá trình khá phá thế giới, cô nộp hồ sơ mỗi lúc một thuần thục. Một tiếng trước thôi còn quanh quẩn bên ngoài xếp cuối hàng ngũ, sau khi gặp được vị học trưởng kia, hơn 30 bộ hồ sơ cô mang theo chẳng mấy chốc nộp được một nửa.

Không chỉ thế, vị học trưởng kia còn truyền thụ cho cô rất nhiều kinh nghiệm, tranh thủ lúc rảnh rỗi, không quên nhắc cô:” Gặp người tuyển dụng nhất định phải cười, cho dù đó là nụ cười gượng gạo hay nịnh bợ lộ liễu cũng được, cho người ta cảm giác thành tựu, đừng có mà tỏ ra bình thản nghiêm túc gì đó, đó là hành vi ngu ngốc. Không biết lấy lòng người ta, người ta không coi em là con người đâu, ở nơi này vứt hết kiêu ngạo đi ... “

Vương Tuyết Na giảu môi, làm mặt quỷ, không bình luận gì, nhưng trong lòng thì không hề tán đồng.

Cô giữ phép lịch sự dịu dàng nhất quán của mình, không tranh luận với Soái Lãng, làm Soái Lãng thấy cô bé này tính tình thật tốt, đúng là hiếm hơn cả gấu mèo, nhưng đồng thời đó là đại kỵ khi đi xin việc.

Lại nộp thêm hai bộ hồ sơ nữa, Soái Lãng ở ngoài quan sát, chú ý thấy dáng vẻ có chút nghiêm túc thiếu tự nhiên của cô khi ở trước quầy chiêu sinh, đợi khi dẫn cô ra ngoài, vừa đi vừa dạy bảo:” Tuyết Na, không phải anh muốn nói em đâu, nhưng em ngàn vạn lần đừng có ngại ngùng. Kinh tế Trung Châu ngày càng phát triển, không chỉ thành phố chúng ta mà sinh viên tốt nghiệp toàn tỉnh, toàn quốc đều ùn ùn kéo về đây. Tin anh đi, thị trường nhân tài quanh năm bốn mùa chả có mùa vắng vẻ đâu, lúc nào cũng đông nghìn nghịt. Em cứ dè dặt như thế, còn hi vọng người ta bỏ công sức ra khám phá ưu điểm và sở trường à? Dũng cảm lên, mạnh dạn mà nói, nói cho họ choáng luôn cũng được ....”

Vương Tuyết Na vẫn không nói gì, cúi đầu cười bẽn lẽn, có thể thấy tuy cô có chút dị nghị về những lời của học trưởng Soái Lãng, có điều lòng thì rất cảm kích.

Chứ không à? Soái Lãng còn cảm nhận được khoảng cách hai người đang nhanh chóng thu hẹp, lại tới một quầy tuyển dụng không đông lắm, Vương Tuyết Na rất thoải mái giao số hồ sơ còn lại cho Soái Lãng, tự mình chen vào.

Xem kìa, cô bé trưởng thành nhanh chưa ... Soái Lãng ở phía sau cười tự hào.

Một lát sau Vương Tuyết Na tự mình chen lấn đám đông đi ra, cảm giác rất có thành tựu, đang đợi học trưởng khen mình một câu, không ngờ nhìn thấy Soái Lang đang chăm chú đọc lý lịch của mình thi thoảng lại cau mày lắc đầu, tới gần hỏi:” Sao vậy anh?”

Soái Lãng chỉ tay:” Em xem, lý lịch của em không được đầy đủ, chỗ giải thưởng còn trống, em phải viết vài thứ vào đó chứ, thế mới tăng thêm thiện cảm với người tuyển dụng.”

“ Nhưng mà em có giải thưởng nào đâu.” Vương Tuyết Na thật thà đáp:

“ Chậc ... Sao em lại thật thà thế nhỉ? Em tới hiệu photocopy, đưa cho người ta 10 đồng, họ sẽ làm cho em vài tờ giấy khen, bọn họ có sẵn rồi, thêm tên em vào là xong, chữ ký con dấu đỏ không thiếu gì ... Chỉ cần bằng tốt nghiệp không giả là được rồi, thứ khác không cần. Bây giờ em chỉ tìm nơi thực tập không sao, sau này em thực sự tìm việc thì em đã thua ngay ở vạch xuất phát rồi đấy.” Suất Lãng rất nghiêm túc:

“ Thế không phải là lừa dối người ta sao?” Vương Tuyết Na đặt tay lên một bên miệng nghiêng người tới nói nhỏ với Soái Lãng, bên ngoài nhìn vào giống một đôi tình nhân thì thầm tâm sự:

“ Em còn chưa giác ngộ rồi, bây giờ đến giáo sư đại học còn đạo văn cùng làm giả bằng cấp nữa là, chúng ta học chính quy đàng hoàng, chỉ làm chút giấy khen thôi, không cần áp lực tâm lý. Em biết thế nào là thành công nơi công sở không? Tiêu chuẩn duy nhất đánh giá thành công chính là dọa được bao nhiêu người và lừa được bao nhiêu người, cuối bỏ túi được bao nhiêu tiền lương ...” Soái Lãng cũng thì thầm bên tai Vương Tuyết Na, nói chẳng có gì buồn cười, vậy mà cô bé này cắn môi cười khúc khích suốt:

Tiếp xúc qua lại vài lần, Vương Tuyết Na nhận ra kinh nghiệm xin việc của vị học trưởng này không chỉ phong phú bình thường thôi đâu ...

Chứ không à! Đại bộ phận các cương vị y đều có thể nói ra bảy tám phần cụ thể phải làm gì, ví như công ty mỹ phẩm người ta hứa hẹn cho làm giám đốc tiêu thụ, đưa ra mức lương rất mê người, ngàn vạn lần đừng tin, đến khi ký hợp đồng ăn lương theo sản phẩm tiêu thụ, đừng nói là người mới, cả người lâu năm cũng chưa chắc gì bán được thứ mỹ phẩm giá cực cao mà lại chẳng có mấy danh tiếng kia.

Hay công ty tư vấn kia tuyển dụng nhân viên văn thư cao cấp, đừng có tin, vào đó để lau bàn chỉnh lý tài liệu quét dọn làm việc vặt, cùng lắm nếu xinh đẹp thì cho ra quầy tiếp tân đứng. Rốt cuộc là chẳng học được chút kinh nghiệm làm việc gì cả.

Còn về phần cái gì mà đại biểu tiêu thụ, cái gì mà giám đốc tiêu thụ khu vực, hay chủ quản nghiệp vụ gì gì đó, cũng đừng tin nốt, đâu ra bánh từ trên trời rơi xuống như thế. Những công ty tốt thì người ta ngay cả người mới cũng không nhận đâu, họ hỏi câu đầu tiên là kinh nghiệm làm việc bao năm rồi, nên khỏi nộp đơn thực tập làm gì cho lãng phí thời gian.

Q1 - CHƯƠNG 013: NAM NỮ PHỐI HỢP, XIN VIỆC CHẲNG MỆT. (2)

Không phải cứ thấy người ta tuyển người liền nộp hồ sơ sau đó chờ đợi được, thế nên Soái Lãng chỉ phương hương cho Vương Tuyết Na vào các vị trí thực tế chút, tốt nhất là công việc có thể trực tiếp tiếp xúc với khách hàng, vì cô học quản lý thị trường, vậy thì trước tiên tiếp xúc với chuyện mua bán đã, rồi tính quản lý sau.

Điểm này rất khớp với ý nghĩ của Vương Tuyết Na, hai người vừa đi vừa trò chuyện, gần như đã đi hết nửa cái thị trường nhân tài. Khi tới trước quầy tuyền dụng của một chuỗi siêu thị Gia Hòa ở góc đông bắc, hai người nhìn nhau, Soái Lãng lặng lẽ dò hỏi ý, Vương Tuyết Na gật đầu tán thành, đó là công việc yêu cầu không cao, tiền lương hợp lý, còn thích hợp vừa học vừa làm, nhưng chắc chắn là rất vất vả.

Soái Lãng nhắc trước:” Em phải chuẩn bị tâm lý, công việc này mệt lắm đấy, phải va chạm nhiều.”

“ Không sao, tốt hơn ngồi lì một chỗ.” Vương Tuyết Na nói xong thấy Soái Lãng chỉ chỉ cổ, chuẩn bị dùng thủ đoạn cũ, vội kéo tay áo y:” Khoan đã.”

“ Sao vậy? Em không muốn đi nữa à?”

“ Không phải vậy, ý em là, anh lại định hô ... Ai mất di động à?” Vương Tuyết Na chưa nói hết đã không nhịn được cười:

Cô gái nhỏ cười một cái, Soái Lãng bất giác cũng cười theo, chỉ chỉ trước quầy tuyển dụng, lúc này tụ tập hơn trăm nam nữ, đang đùn đẩy chen lấn nhau. Nơi này tuyển cũng nhiều, riêng nhân viên tiếp thị đã tuyển 200 người, sau quầy tuyển dụng có tới 5 người tiếp nhận hồ sơ, hỏi chuyện người ứng tuyển.

Không phải Vương Tuyết Na nhìn cảnh đấy thấy nản chí, mà chỉ thấy buồn cười, nói nhỏ với Soái Lãng:” Anh cũng thiếu sáng tạo quá đi, không thể cả sáng chỉ dùng mỗi một chiêu như thế chứ?”

“ Anh cũng muốn sáng tạo chứ, nhưng mà em nhìn những người đó đi, quá nửa là sinh viên nghèo, còn lại là thất nghiệp, thứ duy nhất đáng tiền của bọn họ là cái di động để liên hệ công tác, anh hô cái khác người ta chẳng quan tâm ...” Soái Lãng nói xong lại cao giọng hô:” Ê, này ... Ai rơi di động kìa ...”

Vương Tuyết Na không biết nhìn thấy cái gì mà kéo Soái Lãng, tựa hồ muốn ngăn cản, nhưng không kịp nữa rồi, y đã nhanh mồm hô ra. Đội ngũ xem hàng tức thì nhốn nháo, Soái Lãng kéo Vương Tuyết Na đi vào, ai ngờ cô không nhúc nhích, khẩn trương chỉ sau lưng ...

Soái Lãng quay người, thôi xong, phen này gọi sói tới rồi.

Một viên quản lý ngực đeo biển tên, theo sau là hai bảo an vai u thịt bắp, đang trừng trừng nhìn bọn họ.

Vương Tuyết Na không biết phải làm sao, nhiễu loạn trật tự liệu có phạm pháp gì không, cô gái nhỏ cuống lên một cái là ôm chặt lấy tay Soái Lãng, cứ như sợ y bị bảo an đưa đi đánh cho một trận vậy.

Soái Lãng thì quay sang nhìn viên quản lý cười hì hì ngốc nghếch.

Viên quản lý nghiến răng chỉ Soái Lãng:” Vừa nghe thấy có người hô mất di động là tôi biết ngay thằng quỷ nhà cậu lại tới rồi, không biết trò gì mới mẻ à? Thế nào, lại thất nghiệp rồi hay sao?”

“ Hì, thất nghiệp rồi, không tìm được công tác, đang sốt ruột đây anh.”

Là người quen, Vương Tuyết Na có vài phần ngạc nhiên, không biết sao Soái Lãng còn quen cả quản lý thị trường nhân tài, có điều thế là yên tâm rồi.

Viên quản lý kia phất tay đuổi bảo an đi, vỗ vai Soái Lãng đánh chát, cảnh cáo:” Đừng la hét nữa, bao nhiêu người như thế, tôi nói cậu đấy, thằng nhóc lừa đảo, sao không tìm một công việc tử tế rồi yên ổn mà làm đi, cứ dăm bữa nửa tháng cậu lại tới một lần, lần trước mới được có vài tháng thôi chứ mấy.”

“ Cái này không trách tôi được anh Vương, lần trước tuyển người bán áo len, giờ sắp vào mùa hè, ông chủ dọn cửa hàng rồi, tôi phải làm sao? Mới qua năm mới, kinh doanh gì cũng dở dang, cơ hội ít, không cướp phải làm sao?” Soái Lãng nói khó, đương nhiên kiếm việc không sai, chen hàng là không đúng:

“ Được rồi, được rồi, đừng giở trò mồm mép với tôi, nơi này đủ đau đầu rồi, đừng làm loạn nữa.” Viên quản lý cắt ngang lời Soái Lãng, chẳng thừa hơi nghe y lải nhải, hoặc vì bên cạnh có một cô gái nên giữ cho y vài phần thể diện, không trách móc quá mức, chỉ dặn dò vài câu qua loa, thấy quầy tuyển dụng khác quá đông, đang chen lấn cãi vã, lại vội chạy đi duy trì trật tự:

Soái Lãng quay đầu lại, thấy đôi mắt to của Vương Tuyết Na vẫn nhìn mình trong chớp, đôi bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy cánh tay phải của mình, có lẽ được người khác coi là chỗ dựa cũng là một sự hạnh phúc và thỏa mãn, an ủi cô:” Không sao, em sợ gì chứ? Anh ta làm gì được ai, bao nhiêu người thế này, anh ta làm sao để ý hết ... Ha ha, lát nữa chúng ta lại hô tiếp.”

Vương Tuyết Na lại bị cái mặt dày của y làm bật cười, cười một cái người hơi ngả về phía trước, cô mới phát hiện ra động tác của hai người quá mức thân mật, như đôi tình lữ, mà mình vẫn ôm tay anh ấy. Cô cảm giác được đầu ngực mình khẽ chạm vào cánh tay học trưởng, buông vội ra như bị điện giật, hơi đỏ mặt len lén nhìn Soái Lãng, Soái Lãng đang ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm cơ hội để lợi dụng, có vẻ không nhận ra có gì khác thường. Cô thở phào nhẹ nhõm, khuỷu tay khẽ huých Soái Lãng một cái:” Học trưởng, sao vừa rồi viên quản lý lại gọi anh là lừa đảo thế?”

“ À, anh ấy gọi đùa ấy mà, những người tiếp thị hàng theo mùa như bọn anh đều gọi là lừa đảo. Bây giờ không gặp mùa chứ tới mùa cao điểm, những tay lừa đảo như bọn anh được giành giật ghê lắm.” Soái Lãng giải thích, nghe Vương Tuyết Na hỏi liền nảy sinh ý tưởng đột phát:” Em đừng lo, vừa rồi có chút sơ ý thôi, cách này không được thì chúng ta tìm cách khác. A, đúng, em đợi anh một chút, anh đi tìm quản lý quen, mượn bảng tên, sau đó đưa em tới thẳng quầy tuyển dụng.”

Vừa mới định đi thì bị kéo lại, Vương Tuyết Na có chút xấu hổ nói:” Học trưởng, không cần đâu mà, em tự làm được.”

“ Không sao, không phiền gì đâu.” Soái Lãng vỗ ngực, có phiền y cũng chẳng thèm để ý, mặt y chai lâu rồi:

“ Thực sự không cần mà, chúng ta không thể gian lận mãi được, chỉ còn hai bộ hồ sơ nữa thôi, em tự làm được không?” Vương Tuyết Na giơ hồ sơ trong tay lên, giống như đang trưng cầu ý kiến, lời nói rất uyển chuyển, ánh mắt rất hồn nhiên, tựa như đứa em gái đang cầu xin anh trai một chuyện nhỏ sợ đối phương không đồng ý:

Soái Lãng nhìn kỹ, thực sự không phải là lời khách sáo trái lòng, giọng điệu ấy ai nỡ từ chối cơ chứ:” Được, nghe em, chuyện gì cũng cần có lần đầu, người khác thực sự không trông cậy được, cuối cùng cũng ta vẫn phải dựa vào chúng mình.”

Đối với biểu hiện hết sức ỷ lại của tiểu học muội làm cho Soái Lãng thỏa mãn hư vinh to lớn, làm một động tác mời quý tộc màu mè.

Vương Tuyết Na tựa hồ có được thừa nhận, vuốt vuốt ngực cố gắng tăng thêm cho bản thân chút tự tin, nhoẻn miệng cười với Soái Lãng, sau đó đi thẳng vào đám đông. Đúng vậy, kỳ thực một khi đã trải qua rồi sẽ thấy chẳng qua chỉ đến thế mà thôi, huống hồ còn có học trưởng đứng cách đó không xa nhìn cô khích lệ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!