[/images/OEBPS/Images/decor.png]
Kim đồng hồ chỉ năm giờ rưỡi sáng, Tetsuro đứng dậy đi lấy báo. Xung quanh vẫn còn tờ mờ tối. Bốn người bao gồm cả anh cứ như vậy bước sang một ngày mới.
Trên đường trở lại bằng thang máy, anh mở báo ra đọc và ngay lập tức để ý thấy một tiêu đề bài báo.
Vào khoảng bảy giờ tối thứ Sáu, một thi thể đàn ông đã được phát hiện tại khu phế phẩm của một nhà máy sản xuất giấy ở Shinozaki thuộc Edogawa, người phát hiện là một công nhân làm việc cho nhà máy nói trên. Thi thể đã được giấu phía sau những chiếc thùng phuy. Nạn nhân khoảng từ ba mươi đến năm mươi tuổi. Trang phục gồm áo phông xám và quần màu xanh đậm. Không tìm thấy ví, bằng lái hay các loại giấy tờ khác có thể giúp xác minh danh tính. Nội dung bài báo chỉ có vậy.
“Báo đã đăng tin rồi.” Tetsuro nói sau khi về đến phòng và đặt tờ báo xuống bàn. Sugai cầm tờ báo lên đầu tiên và bắt đầu đọc tin tức về vụ án. Risako ghé nhìn.
“Là vụ này phải không?” Risako hỏi Mitsuki.
“Ừ.” Mitsuki trả lời cộc lốc.
“Cậu đã lấy ví và bằng lái xe của gã à?” Tetsuro hỏi.
“Tớ muốn tạo hiện trường giống một vụ giết người.”
“Cậu vứt chúng ở đâu?”
“Tớ không vứt.”
“Vậy chúng...”
“Ở trong này.” Mitsuki mở túi xách ra rồi thọc tay vào bên trong túi. Cô lôi một cái ví màu đen cùng với cuốn sổ ra, sau đó đặt chúng lên bàn.
Tetsuro huơ tay huơ chân tính ngăn cản nhưng đành bỏ cuộc. Anh nghĩ tốt nhất không nên để lại dấu vân tay nhưng Risako thì cầm cả hai vật lên không chút lưỡng lự.
“Tại sao cậu lại giữ chúng lại?”
“Lúc đầu tớ định sẽ tiêu hủy ngay, nhưng vì có ý muốn đầu thú nên tớ nghĩ giữ lại sẽ tốt hơn. Nếu đây là một vụ hình sự thì họ sẽ không thể kết luận ngay tớ là thủ phạm được nhỉ?”
Risako lắc đầu, có phần hơi ngạc nhiên.
“Về điểm này thì cậu vẫn vậy, không thay đổi chút nào. Thứ này là vé hay là...”
“Đưa tớ xem.” Tetsuro đưa tay ra với cùng một suy nghĩ ấy khi Risako chạm vào tấm vé.
Trong ví có tấm bằng lái xe với bức ảnh chụp gương mặt của một người đàn ông. Ẩn sâu trong hai hốc mắt là một đôi mắt xếch đang nhìn về phía họ. Gã để tóc ngắn, trán rộng, hai bên má hóp lại, phần răng cửa hơi lộ ra ngoài, sắc mặt gần như ngả về xám.
Tên gã là Togura Akio, địa chỉ cư trú ở khu phố thứ ba thuộc Itabashi. Theo ngày tháng năm sinh thì bây giờ gã bốn mươi hai tuổi.
Trong ví của gã có hai tấm danh thiếp. Một là của Togura Akio, tấm còn lại thuộc về xưởng sắt Kadomatsu. Hình như ở Itabashi có doanh nghiệp này. Vị trí của gã là quản lý. Có vẻ chỉ cần làm quản lý doanh nghiệp vừa và nhỏ thì dư sức lui tới Ginza.
“Cái gì thế này?” Đang lật sổ tay phành phạch, Risako tức tối kêu lên. Lại có thêm dấu vân tay trên cuốn sổ cũ kĩ đây.
“Một tên đồi bại.” Mitsuki nhếch mép.
“Sao vậy? Trong cuốn sổ đó có gì thế?”
Risako đưa cuốn sổ với ngụ ý xem xong sẽ hiểu.
Tetsuro tròn mắt kinh ngạc khi mở cuốn sổ ra. Bên trong là những dòng chữ nhỏ chen chúc nhau. Gã dùng bút chì nên toàn bộ trang giấy đều nhem nhuốc màu đen. Lực đè bút có vẻ khá mạnh làm mặt giấy lỗ chỗ khắp nơi.
Tetsuro còn sốc hơn khi đọc đến nội dung được ghi bên trong cuốn sổ. Đó là hoạt động sinh hoạt hằng ngày của một người được ghi chú hết sức chi tiết và tỉ mẩn.
Ngày 9 thắng 5, 3 giờ 15 phút chiều, cửa hàng tiện lợi, mua khăn giấy, thực phẩm (sandwich và sữa: đã xác nhận), bình xịt (loại xịt tóc?). Đúng 7 giờ tối, quán Mắt Mèo (áo vest xanh đậm, giày cao gót đen, túi xách đen). 1 giờ 25 phút sáng, rời quán và đến Darts ở khu phố 7 cùng với hai khách và một tiếp viên. 3 giờ 25 phút sáng, tiễn một khách (béo phục phịch, tầm 50 tuổi, mặc vest), trở về nhà lúc 3 giờ 30 phút, liên lạc cố định không thấy có dấu hiệu đáng ngờ.
Ngày 11 tháng 5, 5 giờ 3 phút chiều, rời căn hộ (áo vest xám, giày cao gót đen, túi xách trắng và túi giấy), đến khu phố 4 của Ginza, dùng máy ATM của ngân hàng Taito, tiệm Matsuya (vài món đồ trang điểm), nhà sách Ando (một tờ tạp chí). 6 giờ 20 phút chiều, vào quán café Sepia. 9 giờ 10 phút rời quán. 9 giờ 32 phút đến quán Mắt Mèo. 11 giờ 24 phút, tiễn một tên béo phệ với bộ vest vàng. 1 giờ 28 phút sáng, rời quán với một tiếp viên khác (hình như là Nami) bằng taxi. 2 giờ 5 phút về tới căn hộ. 2 giờ 8 phút, liên lạc cố định không thấy có dấu hiệu đáng ngờ.
Những ngày tiếp theo cũng được ghi chép với hình thức và nội dung tương tự. Thời gian kéo dài khoảng nửa tháng Mười một, tức là gã mới bắt đầu theo dõi gần đây.
“Thật kinh khủng. Chẳng khác gì nhân viên điều tra.” Sugai ở bên cạnh ghé người qua xem rồi kinh ngạc nói.
“Thế này là sao?” Tetsuro ngẩng mặt lên hỏi.
“Như cậu thấy đấy. Gã Togura này không những theo dõi sinh hoạt hằng ngày của Kaori mà còn ghi chép lại toàn bộ. Mức độ đeo bám lì lợm đến đâu thì nội dung cuốn sổ đã nói lên tất cả.”
“Ông chú này đi làm kiểu gì nhỉ?” Sugai ngờ vực.
“Theo như lời Kaori nói thì hiện gã khá chểnh mảng trong công việc.”
““Liên lạc cố định” nghĩa là sao?” Tetsuro hỏi.
“Gã gọi điện thoại cho Kaori và tra hỏi đủ thứ. Kiểu như lúc nãy về nhà cùng thằng nào, tại sao hôm nay đột nhiên về sớm...”
“Hừm. Giống hệt lời đồn tớ được nghe về những kẻ bám đuôi.” Sugai lầm bầm tỏ vẻ khó chịu.
Risako vươn tay lấy ví và sổ từ tay Tetsuro.
“Trước mắt tớ sẽ cất hai thứ này. Mitsuki mà cầm thì chỉ cần một phút phân vân có khi lại đi đầu thú không chừng.”
“Không cần hai thứ đó tớ vẫn đi đầu thú được.” Mitsuki nói.
Nhưng Risako vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh, cầm ví và sổ đứng dậy.
“Cậu có thể nhưng sẽ không làm. Chỗ này là nơi cất giữ vật chứng, chắc cậu không muốn gây rắc rối cho bọn tớ đâu nhỉ?”
Mitsuki đưa tay lên vò đầu bứt tóc. Trong tình thế này thì lời nói của Risako rõ ràng là có cơ sở.
“Hay để tớ bỏ trốn? Nhưng nếu bị bắt thì còn gây phiền phức cho các cậu hơn.”
“Bọn mình sẽ cùng nghĩ cách để cậu không phải bỏ trốn, cũng không phải đi đầu thú.”
“Làm gì có cách nào thuận tiện đôi đường như thế.”
“Tớ đang động não đây. Tớ đã nói là sẽ không để cậu phí phạm cuộc đời vì lý do ngớ ngẩn như thế rồi mà.” Risako nói, tay vung vẩy cuốn sổ rồi tiến vào hành lang. Có tiếng mở cửa phòng ngủ vọng lại.
Sau khi quay lại cô đi thẳng một mạch vào phòng bếp, rót cà phê vào cốc rồi mang ra.
“Ví và sổ tay đâu rồi?” Mitsuki hỏi.
“Bí mật.” Risako đáp, lần lượt đặt cốc cà phê trước mặt mỗi người.
“Risako, đầu thú không có nghĩa là phải vào tù đâu.” Tetsuro lên tiếng sau một hồi suy nghĩ. “Cuốn sổ tay đó sẽ giúp chứng minh hành vi bám đuôi của Togura. Vì muốn cứu cô gái tên Kaori ấy, hành vi phạm tội là cần thiết, nên có khả năng trường hợp của Mitsuki sẽ được xem xét để giảm nhẹ hình phạt.”
“Ngây thơ quá đi.” Risako ngồi xuống xô pha, hớp một ngụm cà phê.
“Tại sao?”
“Anh không nghe Mitsuki kể à? Tối hôm ấy Togura không hề có ý muốn gây hấn gì với Kaori lẫn Mitsuki cả. Người động tay động chân trước là Mitsuki. Anh nghĩ cảnh sát sẽ chịu chấp nhận động cơ phạm tội đơn thuần là vì cứu Kaori à?”
“Tất nhiên không phải là hoàn toàn vô tội. Nhưng cũng không đến mức bị kết tội giết người chứ? Mitsuki không hề có ý muốn giết đối phương.”
“Làm sao để chứng minh điều đó? Mitsuki đã siết cổ gã. Dù xuất phát từ bản năng đi nữa thì anh nghĩ chỉ với nỗi sợ hãi có thể đủ khiến người ta ra tay giết người?”
“Đúng là không thể nói như vậy được.” Tetsuro cầm cốc cà phê lên hớp một ngụm. Đắng quá. Cà phê Risako pha lúc nào cũng có vị đậm.
“Không sao đâu. Cứ để em lo.”
“Để em lo?”
“Em đã bảo là sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm liên quan đến vụ án rồi mà. Anh và Sugai tốt nhất không nên biết gì thêm. Rủi kế hoạch có bị cảnh sát vạch trần thì hai người sẽ vô can.” Cô nhìn sang Mitsuki, miệng mỉm cười. “Tất nhiên là tớ sẽ không để cái “rủi” đó xảy ra.”
“Anh đã nói rồi, đừng tự đưa mình vào rắc rối như thế. Bây giờ chúng ta chỉ cần nghĩ cách tốt nhất cho Hiura thôi.”
“Anh nghĩ vào tù và vứt bỏ ước mơ được sống như con trai là cách tốt nhất cho Mitsuki? Anh đừng đùa.”
“Anh chỉ nói sự thật thôi. Em có biết nhân viên điều tra có thể làm tới mức nào không?”
“Anh cũng đâu biết rõ.”
“Đúng là anh không biết. Vậy nên không thể xem thường họ được. Em cũng đâu có kế hoạch gì cụ thể, chỉ biết nói cho sướng miệng mà không thèm suy nghĩ.”
“Thôi đủ rồi.” Mitsuki đập hai tay lên bàn.
Tetsuro bị giật mình, quay sang nhìn Mitsuki. Giọng cô không được to, rõ ràng không phải là giọng của con trai.
“Các cậu thôi đi.” Mitsuki khổ não nhắc lại. Hai gò má hơi ửng đỏ. “Tớ không muốn các cậu cãi nhau vì chuyện của tớ.”
Mitsuki cúi đầu ủ rũ, hai tay vẫn để yên trên bàn. Tetsuro nhìn cô rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh bình minh đã mất, thay vào đó là bầu trời bị mây bao phủ.
“Điều tớ sắp nói đây có hơi sến sẩm nhưng hy vọng cậu có thể lắng nghe mà không cười.”
Anh nghe thấy giọng điệu có chút căng thẳng của Risako. Tetsuro cùng với Mitsuki chờ Risako nói tiếp.
“Đối với tớ, Mitsuki là một người bạn tốt. Không quan trọng cậu là con trai hay con gái. Nếu chẳng may cậu có gặp bất trắc gì thì tớ cũng sẽ làm tất cả để bảo vệ cậu. Chuẩn mực hay luật lệ gì tớ không cần quan tâm. Nếu không làm được điều đó thì tớ trở thành bạn của cậu để làm gì? Không, nếu như vậy thì ngay từ đầu đã không phải là bạn rồi.”
Nghe giọng nói điềm tĩnh của Risako khiến lòng Tetsuro rối bời. Anh nhận ra rằng những lời nói đó không chỉ dành cho Mitsuki mà còn dành cho người chồng của cô nữa. Đồng thời anh cũng đã hiểu lý do tại sao Risako lại trở nên cứng đầu đến mức này.
“Cảm ơn cậu.” Mitsuski cúi đầu. Và sau đó cô ngẩng mặt lên với nụ cười tươi rói y hệt một cậu nhóc.
Risako gật đầu, với tay lấy bật lửa và thuốc lá vứt trên bàn.
“Quả là sến sẩm. Xin lỗi cậu.”
Cô tỏ ra hơi bối rối và châm thuốc hút, khói thuốc bay lờn vờn trên đầu.
“Đối với bọn tớ…” Tetsuro nói. “Cậu là một người bạn.”
Sugai ở bên cạnh cũng gật đầu.
Không rõ Risako có nghe thấy anh nói không nhưng cô không phản ứng lại, chỉ tiếp tục hút thuốc với vẻ mặt vô cảm. Tuy nhiên cô có chớp mắt nhiều hơn bình thường.
“Cảm ơn các cậu.” Mitsuki nói thêm lần nữa.
2
Tetsuro đề xuất mọi người cùng thử phân tích tình huống. Xác minh thử có dấu vân tay để lại hiện trường không, những người liên quan đã biết được gì, từ đó thử suy luận phương thức cảnh sát sẽ tiến hành để truy lùng Mitsuki. Risako cũng đồng ý với cách này.
Theo như Mitsuki nói thì cô không rõ có bị nhìn thấy trong khi đang phạm tội hay vận chuyển thi thể không. Chỉ là cảm giác xung quanh không có ai.
“Tớ có một chuyện muốn hỏi.” Tetsuro nói với Mitsuki. “Cậu nói là đã di chuyển thi thể cùng với xe của Togura?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng theo bài báo đăng tin thì chỉ có thi thể của Togura được tìm thấy phía sau thùng phuy. Vậy chiếc xe đâu?”
Mitsuki gật đầu.
“Tớ vứt xe ở một nơi khác. Như vậy sẽ gây khó khăn cho quá trình điều tra danh tính của thi thể hơn, tớ cũng che giấu được dấu vết của mình nữa. Lúc đánh nhau trong xe, có lẽ tớ đã để lại vài sợi tóc, và cả dấu vân tay nữa.”
“Cậu vứt xe ở đâu?”
“Tớ không nhớ rõ... vị trí cụ thể. Tối đó tớ chỉ chạy lòng vòng rồi tấp vào một nơi bất kỳ trên đường để bỏ xe lại thôi. Có rất nhiều xe đậu lại nên tớ nghĩ sẽ khó bị phát hiện.”
“Cậu không nhớ mang máng chỗ đó được ư?”
“Tớ không thể nhớ ra nổi. Chắc vì lúc ấy bị hoảng loạn quá.”
“Sau khi vứt xe thì sao?”
“Tớ ra đường lớn để bắt taxi.”
“Cậu không còn ký ức nào khác trong đầu ư? Như là đặc điểm của con đường hay những tòa nhà quanh đó chẳng hạn?”
“Xin lỗi. Thật sự tớ không nhớ thêm được gì khác. Sau khi lên taxi, tớ không còn tâm trạng để ý xung quanh nữa, trong đầu chỉ có mỗi suy nghĩ là từ bây giờ phải làm sao thôi.”
“Tất nhiên rồi. Trong tình huống ấy thì ai mà chẳng lo sợ.” Risako bênh vực Mitsuki, Tetsuro chỉ biết gật đầu. “Nơi vứt bỏ chiếc xe quan trọng đến thế à?”
“Nếu phát hiện có xe bị bỏ lại, chắc chắn người dân xung quanh sẽ trình báo. Cảnh sát sẽ lập tức truy ra được chủ xe ngay. Nếu biết được chủ xe đã bị sát hại thì chiếc xe chắc chắn sẽ được khám xét toàn diện. Lúc đó giả sử Hiura đang nằm trong danh sách nghi phạm, thì việc tìm thấy tóc và dấu vân tay của cậu ấy trên xe sẽ đủ cơ sở để cảnh sát kết luận ngay thủ phạm là Hiura.”
“Chết rồi, vậy thì nguy quá.” Sugai làm vẻ mặt khốn khổ nhìn sang Mitsuki. “Làm sao đây? Cậu nghĩ chiếc xe có dễ bị phát hiện thế không?”
“Tớ không biết.” Mitsuki bất lực đáp lại. “Tớ không thể nhớ ra mình đã vứt xe ở chỗ nào.”
Sugai lấy tay ôm mặt. Risako cũng tỏ ra bối rối, một lần nữa cô đưa mắt xuống bản tin đăng trên báo. Cô mân mê mép của tờ báo có hơi mạnh tay.
Tetsuro chuyển hướng đặt câu hỏi cho Mitsuki.
“Ngoài cậu ra thì còn ai biết Togura là kẻ bám đuôi Kaori không?”
“Tớ nghĩ mama của quán Mắt Mèo biết chuyện. Còn lại thì tớ không rõ.”
“Togura gần đây có lui tới quán không?”
“Hai, ba tháng gần đây thì không. Gã chỉ đợi Kaori ở bên ngoài thôi. Cô ấy nói bấy lâu nay gã không phải là khách quen của quán.”
“Nghĩa là nếu phát hiện ra thi thể của Togura, cảnh sát chưa chắc sẽ tìm đến quán Mắt Mèo.”
Vấn đề là có bao nhiêu người đã biết đến hành vi bám đuôi của Togura Akio. Tetsuro khoanh tay lại, anh hơi đau đầu vì ngủ chưa đủ giấc. Mình cần thêm thông tin, Tetsuro sốt ruột suy nghĩ.
Risako ngẩng mặt lên từ tờ báo.
“Nhân viên trong quán có biết cậu thật ra không hoàn toàn là con trai không?”
Mitsuki tỏ ra hơi bất ngờ trước câu hỏi này nhưng không có thái độ phản đối.
“Tớ cũng không rõ. Có lẽ mọi người không mấy ai nhận ra. Tớ trông giống con gái lắm à?” Cô lần lượt nhìn mặt cả ba người bạn.
“Cậu giống một anh chàng đẹp trai, cộng với chất giọng đó thì... Nói thẳng ra tớ nghĩ sẽ không có ai biết đâu.”
Risako và Sugai cùng gật đầu đồng ý với Tetsuro.
“Chắc vậy nhỉ?” Mitsuki hơi ngẩng mặt lên vẻ hài lòng. “Tớ nghĩ chỉ có mama và Kaori biết thôi. Tớ đã kể cho hai người đó nghe rồi.”
“Hai người đó biết tên thật của cậu ư?” Tetsuro đoán Mitsuki dùng biệt danh khi làm việc ở quán.
“Tớ có nói nhưng không biết hai người đó có để ý không. Tớ nhớ mình cũng không ghi lại tên thật ở chỗ nào cả.”
“Vậy là cậu không nộp sơ yếu lý lịch?”
“Tớ không muốn viết.” Mitsuki nói dõng dạc, sau đó mím môi lại thành đường thẳng.
“Địa chỉ gốc và đăng ký hộ tịch thì sao?”
“Tớ cũng không khai. Nếu quán liên lạc với gia đình thì sẽ phiền lắm. Cũng may là tớ không nộp hộ tịch.”
Tetsuro sực nhớ đến “gia đình” mà cô đã từng có. Bây giờ chồng và đứa con mà cô đã sinh ra có lẽ vẫn đang sống trong ngôi nhà ấy.
“Quán Mắt Mèo có lưu lại ảnh của cậu không?”
“Chắc chắn là không, trừ trường hợp tớ bị chụp lén. Tớ luôn tránh ống kính máy ảnh.”
“Nếu vậy thì chúng ta có hy vọng rồi đây.” Tetsuro thì thầm. “Dù cho phía cảnh sát có lần ra quán Mắt Mèo đi nữa thì cũng không thể xác định được đối tượng cần tìm.”
Vẫn giữ nguyên vị trí ngồi trên ghế xô pha, Risako thở dài. Có vẻ như cô đang chuẩn bị tinh thần cho điều gì đó sắp xảy ra.
Mitsuki ngồi chống hai tay lên bàn, đăm chiêu suy nghĩ. Tetsuro đoán lúc này cô vẫn đang phân vân với quyết định của mình.
“Mitsuki.” Risako gọi. “Ở quán cậu dùng tên gì?”
“Mitsuru.” Mitsuki hơi cúi đầu vẻ lưỡng lự rồi trả lời.
“Mitsuru? Hiura Mitsuru?”
Mitsuki lắc đầu.
“Kanzaki Mitsuru.”
“Kanzaki? Là Kanzaki đó ư?” Sugai tròn mắt.
“Đúng vậy. Chính là Kanzaki đó. Kanzaki Quỷ dữ.” Khuôn mặt Mitsuki hiện lên nụ cười.
Ồ, ngay cả Risako cũng tỏ ra thư giãn. Nghe hai người nói chuyện bỗng nhiên miệng của Tetsuro cũng giãn ra. Kanzaki là tên vị huấn luyện viên “quỷ dữ” huyền thoại của câu lạc bộ bóng bầu dục trường Đại học Teito.
3
Sugai bảo phải về nhà trước giờ trưa. Tetsuro tiễn anh đến cửa ra vào của tòa nhà.
“Chuyện của Hiura tính sao bây giờ?” Sugai hỏi với vẻ mặt đầy bất an.
“Ừ thì...” Tetsuro hiểu ý Sugai muốn nói. “Tớ nghĩ sẽ khó mà trốn được.”
“Tất nhiên rồi. Như trên phim truyền hình ấy, không thể bao che cho thủ phạm mãi được. Tớ nghĩ là nên chuẩn bị tinh thần để đi đầu thú thôi. Như vậy cũng tốt cho Hiura.”
“Ừ, có lẽ vậy. Bọn tớ sẽ thử bàn bạc thêm xem sao. Cậu tốt nhất không nên nhúng tay vào nữa để tránh rắc rối.”
Sugai liền tỏ ra khó xử, gãi đám râu chưa kịp cạo dưới cằm.
“Là bạn bè lâu năm nên tớ cũng muốn góp sức giúp đỡ cậu ấy lắm, có điều vụ này liên quan đến chuyện giết người, mà nhà tớ thì đang nợ nần, chưa kể đứa nhỏ còn sắp vào tiểu học nữa.”
“Ừ, cậu cũng có nhiều thứ phải lo. Tớ hiểu mà.” Tetsuro vỗ vai bạn. “Cho tớ gửi lời hỏi thăm vợ cậu.”
“Tớ nghĩ cả hai cậu cũng không nên can dự vào.” Sugai nói thêm rồi mới ra về.
Khi Tetsuro quay trở lại phòng thì Risako và Mitsuki đã nằm thu mình say ngủ trên ghế xô pha. Tờ báo vẫn để mở. Tetsuro đi vào phòng ngủ, ngả lưng xuống giường. Lâu nay chỉ có một người nằm trên chiếc giường này.
Tetsuro hiểu rõ nỗi lòng của Sugai. Không thể trách anh được, chuyện này hoàn toàn bình thường, tình bạn thì vẫn còn đó, chỉ có thứ tự ưu tiên là thay đổi thôi.
Mặt khác Tetsuro cũng đã hiểu ra lý do tại sao Risako lại một mực bảo vệ Mitsuki như thế. Nó có liên quan đến nhiều vấn đề trong cuộc sống mà cô đã trải qua, trong đó bao gồm cả cuộc sống hôn nhân với Tetsuro.
Hai người kết hôn năm hai mươi bảy tuổi, cả hai từng sống chung với nhau một thời gian rồi sau đó quyết định làm thủ tục kết hôn để bố mẹ hai bên yên tâm. Lúc ấy Tetsuro vừa mới thôi việc ở một công ty xuất bản nhỏ, còn Risako thì tiếp tục chọn theo đuổi nghề nhiếp ảnh độc lập. Hai người cùng hợp tác với nhau chắc chắn sẽ mang lại nhiều lợi thế.
Cho đến lúc này Tetsuro vẫn tin tưởng vào lựa chọn của mình. Không quá trông chờ vào thu nhập ổn định, cả hai không chỉ động viên nhau làm việc mà còn bù đắp cho nhau những lúc túng thiếu, nhờ vậy mỗi người mới có thể phát triển nền tảng của bản thân.
Anh thường nghĩ có lẽ đó là quãng thời gian tốt đẹp nhất trong mối quan hệ giữa hai người. Tất nhiên anh không hề muốn quay trở lại giai đoạn mình trở thành gánh nặng vì không kiếm được đồng nào từ mớ bản thảo mình viết ra. Nhưng nếu chỉ xét đến mối quan hệ với Risako thôi thì những tháng ngày đó khiến anh hoàn toàn mãn nguyện. Anh biết Risako từ lâu đã thật tâm mơ ước được trở thành một nhiếp ảnh gia độc lập. Giá như một ngày nào đó hai đứa mình có thể cùng hợp tác làm việc nhỉ... Anh đã nhiều lần nói với cô như thế, những lời nói không hề có chút giả dối nào.
Sự hỗn loạn bắt đầu bước những bước vững chắc tiến đến mục tiêu của nó. Ban đầu anh chưa nhận thấy dấu hiệu gì. Những cuộc nói chuyện ít dần, thời gian chia sẻ với nhau cũng không có mấy, anh nghĩ đơn giản chỉ vì bận rộn. Anh tự giải thích với mình rằng cả hai đều đặt công việc lên trên đối phương nên mỗi người chỉ cần làm tròn trách nhiệm của mình ở nhà là được.
Cho đến khi đống chén bát chất cao như núi trong bồn rửa đung đưa trước mặt Tetsuro. Lúc ấy khoảng tháng Sáu, trời bắt đầu chuyển sang mùa mưa. Ngày hôm đó trời cũng mưa lất phất. Núi chén bát là kết quả của việc hai người cùng thay phiên nhau chồng chất. Thời điểm ấy cơ hội dùng bộ đồ ăn của cả hai giảm đi đáng kể. Tính chất công việc lẫn thời gian sinh hoạt lệch nhau nên cũng dễ hiểu. Những bữa ăn chủ yếu là đồ mua ở tiệm hoặc cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi, nên có ít chén bát bẩn hơn so với những gia đình bình thường. Vậy mà nào là tách cà phê, ly thủy tinh và dĩa nhỏ đủ loại từng nằm trên tủ bếp bây giờ chuyển sang nằm ngổn ngang trong bồn rửa. Ngay khi bước vào bếp, Tetsuro đã thấy nản chí. Đống chén bát rõ ràng ngày một cao lên. Có khi Risako cũng nhìn đống chén bát ấy với một tâm trạng giống anh cũng nên.
Không có quy định cụ thể về việc phân chia việc nhà. Cả hai chỉ thỏa thuận rằng người nào rảnh tay và thấy cần thiết phải làm hơn thì làm thôi. Cho tới lúc đó thì mọi chuyện vẫn đâu vào đấy.
Khoảng thời gian ấy cả hai người đều bận rộn. Không, khách quan mà nói thì không hẳn là vì bận việc, rửa mỗi cái chén đôi đũa thì ai cũng có thể sắp xếp để làm nếu muốn. Dù Tetsuro có bị thời hạn công việc quan trọng đuổi sát nút, phải tìm tòi và viết bài nguyên ngày đi nữa thì chẳng nhẽ không thể dành ra hai, ba phút để dọn rửa? Risako cũng vậy.
Nếu cả hai cùng dọn dẹp hoặc đề xuất cùng nhau làm thì đã không có vấn đề gì. Nhưng cả Tetsuro lẫn Risako đều không chịu mở lời. Lý do không phải vì không muốn nói mà là không muốn làm. Cả hai đều kỳ vọng người còn lại sẽ làm. Điều này chứng tỏ ai cũng ngạo nghễ tin rằng rằng bản thân mình đang phải làm việc vất vả hơn.
Sợi dây căng thẳng cuối cùng bị đứt bởi một việc vặt vãnh. Đó là thời điểm hiếm hoi cả hai người cùng có mặt trong một căn phòng. Tetsuro đang uống hồng trà túi lọc. Cái tách anh đang dùng là cái cuối cùng còn sót lại trên giá.
Nhưng Risako lại nổi nóng khi nhìn thấy cảnh đó. Đó là cái tách hôm qua cô mới rửa.
“Anh dùng thì sao?”
“Anh không biết trơ trẽn là gì à? Anh có đời nào chịu rớ tay rửa dọn cái gì đâu.”
“Em cũng vậy thôi.”
“Nhưng em đã rửa cái tách đó. Vì hôm nay muốn dùng nên đã rửa sẵn. Vậy mà anh tự tiện lấy dùng, có biết xấu hổ không?”
“Hiểu rồi. Vậy từ bây giờ không phải là đồ mình rửa thì không được dùng chứ gì? Vậy thì em cũng không được dùng đồ anh rửa.” Tetsuro đứng dậy, trước tiên anh đi rửa cái tách mình đang cầm trên tay. Tiếp theo anh với lấy cái dĩa nằm ở nơi cao nhất trên núi chén bát.
“Anh chỉ được rửa những thứ mà anh đã dùng thôi.” Risako lên tiếng. Tetsuro quay lại thì thấy cô đang đứng khoanh tay phía sau. “Những món em đã dùng thì để lại đó.”
“Tất nhiên.” Tetsuro nói hơi gắt, tiếp tục rửa chén.
Thật sự thì anh cũng không rõ cái nào là đồ mình đã dùng nên chỉ còn cách chừa lại chừng một nửa số chén bát bẩn. Phần còn lại này vài giờ sau đã quay trở lại tủ bếp nhưng là một tủ khác so với trước đây. Có lẽ như thế dễ phân biệt được đồ của mỗi người hơn.
Thói quen này không kéo dài được lâu. Bây giờ cả hai đều thống nhất rằng đồ người nào dùng xong thì người đó rửa sạch ngay tại chỗ. Trận cãi vã không khoan nhượng lúc ấy chẳng bao lâu sau đã được giảng hòa. Tuy nhiên từ đó về sau nó luôn nằm trong ký ức của Tetsuro như một điềm báo không hay.
Sự ít tiếp xúc tạo nên khoảng cách về giá trị quan lẫn nhân sinh quan mà bấy lâu nay hai người tin tưởng. Tiêu biểu trong số đó là cách nghĩ về việc có con.
Ban đầu Risako muốn có con sớm. Cô nghĩ rằng nếu sinh con sớm thì sau này có thể buông tay sớm hơn và có thể thoải mái tận hưởng cuộc đời này. Tetsuro thì ngược lại, anh hy vọng có thể chờ đến lúc mình đủ tự tin để theo đuổi công việc của một nhà văn. Nếu có con chắc chắn Risako sẽ không thể tiếp tục công việc hiện tại. Một mình Tetsuro phải gánh vác trách nhiệm nuôi sống gia đình, nên anh nghĩ rằng cách suy nghĩ của mình là hợp lý. Thời gian này Risako cũng ưu tiên cho ước mơ của anh.
Tuy nhiên khi Tetsuro đã đạt được mức thu nhập ổn định, tình hình công việc của Risako lại thay đổi. Risako ngày một thành công với sự nghiệp nhiếp ảnh của mình. Tạm ngưng hoạt động để mang thai, sinh đẻ và giáo dục con cái lúc này không phải là ý hay.
Risako vẫn muốn có con nhưng hiện tại thì cô không thể sinh con được. Vậy thì lúc nào mới được, cô không thể đáp lại câu hỏi ấy của Tetsuro. Em không biết, cô đau khổ trả lời.
Bản thân cô cũng hoang mang. Cô không nghĩ mong muốn có con của mình đột nhiên biến mất nhưng đồng thời lại không muốn để vụt mất cơ hội thành công.
Ngay cả Tetsuro cũng thay lòng đổi dạ sau khi khẳng định được vị thế của mình với tư cách là nhà báo viết về thể thao. Anh bắt đầu đòi hỏi một sự yên tĩnh nhất định trong gia đình, nhưng nơi anh đang sống đó không thể gọi là gia đình được.
Tetsuro buộc phải chấp nhận từ bỏ hy vọng một người như Risako có thể mang hình ảnh của một người vợ mẫu mực bình thường. Một người vợ muốn được chồng mình bảo bọc và luôn tạo bầu không khí của một gia đình ấm êm. Anh hiểu hình ảnh đó chỉ là ảo tưởng mà những gã đàn ông tự cao tự đại tạo nên. Vì vậy anh không nói gì, cũng không tỏ thái độ. Bên ngoài có vẻ như anh đang ủng hộ Risako nhưng thật ra bên trong, anh cầu mong cho cô thất bại. Anh vẫn mơ một ngày nào đó có thể thấy cô mang chiếc tạp dề đứng trong bếp.
Và một biến cố đã xảy ra cách đây hai năm.
Risako đột nhiên muốn ra nước ngoài một thời gian. Không hẳn là đi du lịch. Cô nói là muốn làm phóng sự với một cô bạn thân làm nghề viết báo. Tetsuro phát hoảng khi nghe tới đích đến của hai người. Dù là châu Âu đi nữa nhưng nơi đó hiện tại đang trong tình trạng cực kì bất ổn.
“Chẳng phải chúng ta đã bàn là sẽ cùng hợp tác khi nào anh xuất bản sách ư?”
Risako làm vẻ mặt khó hiểu khi nghe Tetsuro nói.
“Nhưng anh chuyên viết về thể thao mà?”
“Sắp tới anh có dự định sẽ mở rộng sang lĩnh vực khác ngoài thể thao.”
“Vậy em phải chờ anh đến lúc đó sao?” Risako chống nạnh. “Rất tiếc là kế hoạch lần này anh không thể tham gia được. Tiêu đề dự kiến cũng được quyết định rồi, là “Những người phụ nữ trên chiến trường”.”
“Hơn nữa,” cô nói thêm. “Sẽ có nhiều việc phải làm lắm, đối tác là phụ nữ sẽ dễ làm việc với nhau hơn. Nếu có đàn ông thì có thể sẽ gặp khó khăn trong một vài trường hợp.”
Điều Risako vừa nói không khiến anh bất ngờ. Anh có thể lờ mờ đoán trước được tất cả.
“Thật lòng mà nói anh không tán thành chút nào. Dù gì nơi đó cũng quá nguy hiểm.”
“Nhưng công việc thì vẫn phải có người làm. Có như vậy người dân Nhật Bản mới có thể chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh.”
“Em không cần thiết phải là người đó.”
“Em muốn làm.”
Cô không hề có ý định rút lui. Tetsuro đồng ý có thể đó là một cơ hội lớn. Anh cũng hiểu mình không có quyền tước đi cơ hội đó. Nhưng hiểu và chấp nhận là hai chuyện khác nhau. Anh chưa nói là mình sẽ cho phép.
Nhưng Risako đã tất bật bắt tay vào công tác chuẩn bị. Ngày nào cô cũng bàn bạc với cô bạn nhà báo đến tối muộn, không thì hẹn gặp những nhiếp ảnh gia có kinh nghiệm chụp ảnh chiến trường. Thậm chí còn đăng ký lớp học giao tiếp tiếng Anh ngắn hạn.
Cứ như vậy một tháng trôi qua. Và cơ thể của Risako bắt đầu xuất hiện những triệu chứng lạ, trong đó có một vài dấu hiệu chứng tỏ cô đang mang thai.
“Thật kỳ lạ hết sức!”
Cô lao ra khỏi nhà với khóe mắt đỏ hoe, đến tiệm thuốc mua một que thử thai, sau đó về nhà và đi thẳng một mạch vào phòng vệ sinh. Một lúc sau cô thẫn thờ bước ra ngoài, im lặng cầm que thử màu trắng đưa cho Tetsuro xem. Đó là lần đầu tiên anh nhìn thấy que thử thai.
“Tại sao không phải những lúc khác mà lại nhằm vào lúc này...?”
Risako ngồi thụp xuống tại chỗ cô đang đứng, hai tay ôm gối và úp mặt vào giữa hai chân.
“Em sao thế?”
Risako không trả lời. Cô vẫn tiếp tục giữ nguyên tư thế đó.
“Em làm sao à?” Cuối cùng cô đã chịu ngẩng mặt lên, mắt nhìn thẳng Tetsuro. “Anh vẫn dùng biện pháp đàng hoàng chứ?”
“Anh lúc nào cũng cẩn thận mà.”
“Vậy à... thế thì lạ quá.” Risako hất tóc mái phía trước lên, day trán như để xoa dịu cơn đau đầu. “Trước mắt cứ đi đã.”
“Đi đâu?”
“Không phải quá rõ rồi à? Bệnh viện chứ đâu.” Cô đứng dậy với cơ thể và tâm trạng nặng trĩu.
Quay trở về từ khoa phụ sản, Risako thẫn thờ như người mất hồn. Bác sĩ bảo đã được hai tháng, cô nhìn Tetsuro và lạnh lùng thông báo.
Tetsuro gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm. “Vậy em tính sao?”
Risako hơi nhăn mặt. “Ý anh là bây giờ em muốn phá thai cũng được phải không?”
“Không, anh không nói vậy.”
“Đây là điều anh luôn mong muốn nhỉ?”
“Đúng là vậy nhưng thời điểm không được lý tưởng lắm.”
“Quá tệ ấy chứ!” Cô ngồi xuống xô pha, xoa bóp phần sau gáy. “Phải liên lạc với cô ấy thôi, nhưng biết nói gì bây giờ? Chỉ còn khoảng một tháng nữa là xuất phát rồi...”
Tetsuro không rõ chi tiết nội dung cuộc trao đổi giữa cô và cô bạn phóng viên. Nhưng có vẻ như đối phương đã thẳng thắn chia sẻ là không thể hợp tác với một người đang mang thai được.
Risako chắc đã chuẩn bị tinh thần trước khi gọi điện rồi nên cô không tỏ ra bất ngờ. Có lẽ việc có con đã khiến cô đi đến quyết định từ bỏ ước mơ.
Cho đến thời điểm mười ngày sau, lúc cô bạn nữ phóng viên khởi hành một mình, cô mang vẻ mặt dài thườn thượt suốt một ngày, không hề có ý định mở bất kỳ cuốn sách mang thai nào cô đang tham khảo vào khoảng thời gian ấy.
Tối muộn ngày hôm sau, Tetsuro đột nhiên bị đánh thức. Risako làm vẻ mặt nghiêm trọng.
“Em có chuyện muốn hỏi.” Cô nói ngắn gọn.
“Gì vậy?” Tetsuro đáp lại giọng khó chịu. Thật lòng mà nói thì anh thấy có chút bất an.
“Cái này...” Cô nói và trải thứ gì đó lên giường.
Đó là những bì thuốc có chứa chất diệt tinh trùng. Đây là biện pháp tránh thai mà lâu nay Tetsuro và Risako dùng. Loại thuốc này được chia thành từng bì nhỏ cỡ bằng một tấm phim.
Trên giường có bốn bì.
“Cái này thì sao?” Tetsuro hỏi, trong lòng anh đang dao động.
“Tại sao lại còn tới bốn bì?”
“Còn dư lại chứ sao.”
“Kỳ lạ ghê. Nó không khớp với số lần chúng ta quan hệ. Nếu lần nào cũng dùng thì chắc chắn phải còn lại ba bì chứ?”
“Chắc em nhớ nhầm thôi.”
Risako lắc đầu.
“Không thể có chuyện đó được. Em ghi chú lại mọi thứ. Nếu anh nghĩ em nói dối thì em có thể chứng minh cho anh xem.”
Tetsuro cảm giác mặt mình đang nóng lên.
“Tóm lại ý em là gì?”
Risako nhìn chằm chằm vào mặt Tetsuro. Ánh mắt như thể xuyên thấu bất kỳ thay đổi nào diễn ra bên trong anh.
“Lúc ấy có thật là anh đã dùng không?”
“Lúc ấy?”
“Ngày mồng Bảy tháng trước.”
“Ngày mồng Bảy? Ngày đó thì làm sao?”
“Là một ngày rất đáng nghi. Ngày hôm đó tuy anh phải ra ngoài để phỏng vấn nhưng lại hiếm hoi dẫn em theo.”
“Vậy à?”
“Thế tóm lại anh có dùng không?”
“Có chứ. Chắc chắn anh có dùng.” Tetsuro cao giọng.
Risako tiếp tục với biểu cảm không thay đổi. “Nhưng ngày hôm ấy em lại đậu thai.”
“Có lẽ thuốc mất tác dụng. Anh từng nghe người ta nói xác suất thất bại của thuốc diệt tinh trùng cũng khá cao đấy.”
“Em cũng nghĩ thế. Nhưng khi nhìn thấy những cái này thì em lại nảy ra một suy nghĩ khác.” Cô hất cằm về phía bốn bì thuốc đặt trên giường. “Số lượng không khớp.”
“Anh chịu.” Tetsuro dùng tay nhặt một bì lên. “Sao mà chẳng được. Quan trọng là bây giờ không thể thay đổi sự thật em đang mang thai.”
“Đối với em thì việc này rất quan trọng. Vì em là người phải hy sinh một thứ gì đó.”
“Phiền ghê. Nếu em nói vậy thì phải tự mình có biện pháp tránh thai riêng đi chứ. Lúc nào cũng ném trách nhiệm cho người khác, đến lúc xảy ra chuyện lại như thế này đây.”
“Muốn tránh thai hiệu quả thì phía đàn ông cũng nên hợp tác mới được. Em nghĩ điều quan trọng nhất là hai bên phải tin tưởng nhau.”
“Rốt cuộc em muốn nói gì?”
Risako không trả lời, cô cúi xuống nhặt những bì thuốc rơi dưới sàn, nhặt xong cô quay lưng về phía Tetsuro.
“Sao thế? Nếu có điều gì muốn nói thì em nói ra đi.”
Tetsuro mất kiên nhẫn kêu lên nhưng sau đó anh liền ngậm miệng lại. Anh nhìn thấy tấm lưng của cô đang run rẩy, và nghe tiếng khóc thút thít.
“Bây giờ em đang buồn nên không có tâm trạng nói chuyện.” Cô chỉ nói vậy rồi ra khỏi phòng ngủ.
Tetsuro bỏ một chân ra khỏi giường, định sẽ đuổi theo cô. Nhưng đuổi theo rồi anh không biết phải nói gì nên rốt cuộc lại rút chân về.
Những đám mây mù ảm đạm đang giăng kín trong lồng ngực anh.
Anh đã nghĩ nguyên nhân mang thai không quan trọng, chỉ cần có con chắc cô sẽ thấy vui. Nhưng không phải vậy, giờ anh mới thấm thía trực giác của phụ nữ nhạy bén như thế nào.
Risako đã đoán đúng. Tối hôm ấy anh không dùng thuốc.
Có thể xem đó là một kế hoạch anh đã chuẩn bị từ trước. Anh nghĩ làm cô có thai là cách duy nhất để cô phải suy nghĩ lại về việc đi xa. Anh đoán dù có muốn theo đuổi ước mơ của mình đến mấy thì mong muốn có con của cô vẫn không thay đổi. Chưa chắc anh có thể khiến cô có thai hay không, nên đối với anh đây chính là một phen đánh cược theo nhiều nghĩa.
Kết quả xem như anh đã thắng cược. Tuy không tránh khỏi cảm giác tội lỗi về sau nhưng anh tự thuyết phục bản thân rằng như thế sẽ tốt hơn cho hai người.
Nhưng việc Risako nhận ra sự thật dường như đã khiến cô tổn thương. Tetsuro tự nhủ anh sẽ phải hít thở trong một bầu không khí không mấy thoải mái trong khoảng thời gian tới. Khi đứa con trong bụng lớn lên thì bản năng làm mẹ trong cô cũng sẽ thức tỉnh, anh quyết định nhẫn nhịn cho đến lúc đó.
Nhưng sự tình không được suôn sẻ như anh nghĩ. Một thời gian sau, trở về nhà sau một đêm ngủ ở ngoài để thu thập thông tin, anh phát hiện Risako nằm vất vưởng trên giường với khuôn mặt hốc hác. Khi anh hỏi có chuyện gì, cô vẫn nằm xoay lưng lại với anh và đáp: “Em phá thai rồi.”
Tetsuro sững sờ. Anh nghĩ mình nghe nhầm, hoặc là cô nói đùa. Nhưng nhìn bầu không khí đang bao trùm lấy cô thì rõ ràng không phải là hai trường hợp anh nghĩ đến.
Anh tức điên lên, yêu cầu một lời giải thích. Tại sao, tại sao không hỏi ý kiến anh mà tự mình đi làm chuyện ấy, cô bị ngốc à, cô đã nghĩ gì thế? Anh hiểu cô đang bị tổn thương nặng nề cả về thể chất lẫn tinh thần nhưng không thể tránh khỏi cơn nóng nảy và la hét om sòm.
Trong khi anh đang gào thét, cô chỉ nằm yên bất động như chết. Có lẽ không nghe lọt tai lời nào anh vừa nói.
Từ đó hai người bắt đầu ngủ riêng.
Tetsuro nghĩ rằng bản thân anh cũng có lỗi. Nhưng từ trước đến giờ anh vẫn có cảm giác mình làm như vậy là đúng. Anh có nên làm tất cả những gì cô muốn? Như vậy nghĩa là hai bên tôn trọng lẫn nhau?
Anh nghĩ rằng có lẽ cuối đời mình sẽ giống hệt những ông già đầu tóc bạc phơ khác, chỉ biết tự căm ghét chính bản thân mình. Ngoài miệng thì nói muốn vợ độc lập, còn bên trong thì phản đối quyết liệt. Hay ngay chính bản thân người đàn ông cũng không ý thức được điều này nhỉ?
Tetsuro phần nào hiểu được tâm lý muốn bảo vệ Mitsuki của Risako. Vì cô biết nỗi đau khi làm phụ nữ và mong muốn có một cuộc đời mới là như thế nào. Ngoài ra từ “bạn thân” mà cô nhắc đến bây giờ vẫn còn vang vọng trong tai Tetsuro. Tình bạn cô từng có với cô bạn phóng viên đã bị sự cao ngạo của một gã đàn ông phá hoại. Trong suy nghĩ bây giờ có lẽ là tình bạn giữa con gái hết sức mong manh.
Cô bạn phóng viên đó bây giờ đã biệt tăm biệt tích. Chỉ có vỏn vẹn hai lá thư được gửi về cho Risako. Hơn một năm nay không có tin tức gì mới. Sự thật đó có lẽ vẫn đang khiến cô đau lòng.
Vì vậy cô không muốn lại đánh mất thêm một người bạn nào nữa.
4
Tiếng chuông cửa làm anh tỉnh giấc, từ lúc nào anh ngủ thiếp đi không hay. Hình như là tiếng chuông gọi nội bộ từ cửa chính của tòa nhà. Chắc Risako cũng đã nghe thấy.
Trong hành lang vang lên tiếng bước chân, Risako mở cửa phòng ngủ với vẻ mặt lo âu.
“Có người đến không đúng lúc lắm.”
“Ai vậy?”
“Nakao.”
“Hả?” Tetsuro vội vàng ngồi dậy. “Tại sao lại là Nakao?”
“Em không biết. Cậu ấy đang chờ ở dưới.”
“Tại sao nhỉ?” Tetsuro cố gắng tập trung suy nghĩ nhưng vô ích vì tâm trí chưa thể tỉnh táo.
“Làm sao đây? Không thể bảo cậu ấy về được.”
“Ừ. Để anh xuống dưới xem sao.”
Tetsuro thay áo quần và đi xuống cửa ra vào ở sảnh chính. Một người đàn ông đang đứng ở lối vào. Anh mỉm cười nhìn Tetsuro.
Ban đầu anh có cảm giác không quen, nhưng đồng thời lại thấy quen thuộc. Anh nhớ ánh mắt, vẻ mặt, và cả điệu cười ấy, chắc chắn chúng thuộc về cầu thủ trung vệ Nakao Kosuke, vũ khí bí mật của trường Đại học Teito.
Tetsuro mở cửa, Nakao chậm rãi bước vào trong. Anh mặc chiếc áo khoác ngoài giản dị với đường may tinh tế.
Tetsuro không thể nhận ra ngay bởi Nakao bây giờ trông khác hẳn với lần gần đây nhất anh gặp. Hai má hóp lại và chiếc cằm nhọn hơn. Tetsuro nhớ ra Sugai có cười nói về sự khó khăn của một người đàn ông phải nhập họ vợ.
“Lâu ngày nhỉ.” Nakao nói.
“Nakao... sao cậu lại đến chỗ tớ?”
“Vì muốn gặp.”
“Muốn gặp?”
“Thôi mà.” Nakao gật gù, rồi lấm lét nhìn lên. “Cô ấy đang ở trên phải không?”
Tetsuro thở dài. Anh biết Nakao đang ám chỉ điều gì.
“Hôm nay tớ đã gọi điện về nhà Sugai. Vợ cậu ấy bắt máy, cô ấy bảo là Sugai chưa về nhà. Sau khi hỏi han một hồi thì mới biết cậu ta qua đêm ở nhà cậu, tớ còn nghe nói có cả nữ quản lý tham gia nữa, nên lao như bay đến đây.”
“Thế cậu đã nói chuyện với Sugai chưa?”
“Chưa.”
Vậy là Nakao chưa biết gì về vụ án lẫn bộ dạng hiện tại của Mitsuki.
“Cô ấy đang ở trên phải không?” Nakao hỏi lại, ngón tay chỉ lên trên. “Cho tớ gặp đi.”
Tetsuro khó xử không biết trả lời thế nào. Anh không thể nghĩ ra lý do để từ chối. Nếu bảo cô ấy không ở đây và đuổi Nakao về thì có vẻ không được tự nhiên lắm.
Đi thôi, Nakao chủ động tiến về phía thang máy trước. Tetsuro chỉ còn cách bước theo.
Trong thời gian thang máy đi lên, Tetsuro đau đầu nghĩ cách. Đã đến nước này rồi thì đành để Nakao gặp Mitsuki thôi, nhưng anh vẫn băn khoăn không biết làm thế nào để giữ bí mật về hoàn cảnh của cô. Nếu Nakao không ở đây, và Mitsuki không phạm tội giết người thì anh đã không cực khổ thế này.
Vô tư không biết chuyện gì, Nakao chỉ chăm chăm nhìn bảng hiển thị số tầng trong thang máy. Khi liếc nhìn vẻ mặt ấy, Tetsuro nhớ lại ánh mắt sắc lẹm một thời. Mỗi khi bóng rơi vào tay Nakao thì anh sẽ lập tức lao về phía cột gôn như con thú hoang. Tuy thuộc loại nhỏ con trong hàng cầu thủ chơi bóng bầu dục nhưng năng lực của anh đã được thể hiện rõ ràng với tư cách là một trung vệ. Hàng phòng ngự đối thủ di chuyển loạn xạ chẳng khác gì những con đười ươi bất lực đuổi bắt một con thỏ.
Rời thang máy, đang trên đường đến cửa căn hộ thì Tetsuro dừng bước.
Nakao làm vẻ mặt khó hiểu.
“Tốt nhất cậu nên chuẩn bị tinh thần trước đi.”
Sau một phút bối rối, Nakao liền nở nụ cười ra vẻ mình có thừa sự chín chắn.
“Cậu nghĩ tớ còn non nớt như thế à?”
“Không phải vậy. Chỉ là nếu nhìn thấy Hiura của hiện tại, cậu sẽ bị sốc đấy. Nên tớ muốn cậu chuẩn bị trước.”
“Không biết sau chừng đó năm cô ấy thay đổi đến mức nào nhỉ?”
“Cũng có nhiều kiểu thay đổi.”
Có lẽ vì thái độ nghiêm túc của Tetsuro nên Nakao dần cảm thấy đây không phải là một trò đùa, nụ cười trên khuôn mặt anh từ đó cũng nhạt dần. Nhưng ngay lập tức anh đã lấy lại tinh thần.
“Tớ đến đây chẳng qua chỉ vì muốn ôn lại chuyện ngày xưa thôi, cũng không đặc biệt mong đợi điều gì. Vì vậy hiện tại không có gì khiến tớ phải thất vọng cả.”
Tetsuro thở dài. Thứ khiến anh thất vọng không phải là “hiện tại”, mà là “ngày xưa” cơ.
Risako từ bên trong xuất hiện khi cánh cửa căn hộ mở ra, nét mặt cô cứng đờ.
“Cậu ấy nghe tin từ vợ của Sugai nên đến để gặp Hiura.” Tetsuro nói.
“Vậy à?” Cô tỏ ra lưỡng lự nhưng cũng nhanh chóng hiểu rằng không còn đường thoát trong tình huống này nữa. “Đành vậy.”
“Ừm.” Tetsuro gật đầu.
Risako cau mày khi nhìn thấy Nakao. “Nakao bữa nay gầy đi nhỉ?”
“Tớ làm việc chăm chỉ quá ấy mà. Takakura vẫn ngăm đen như hồi xưa nhỉ?”
“Tớ làm việc chủ yếu ở ngoài trời mà.”
Risako nặn ra một nụ cười thiếu tự nhiên, quay sang nhìn Tetsuro ngầm hỏi phải làm gì tiếp.
“Hiura có ở trong không?”
“Có.” Cô hất cằm vào trong.
“Vậy gọi cô ấy ra chơi.”
“Ừ.”
“Tớ sẽ chờ.” Nakao nói. “Gặp xong tớ sẽ đi, tớ cũng không muốn phiền các cậu đâu.”
Tetsuro trao đổi ánh mắt với Risako và gật nhẹ đầu. “Ừ, được rồi.”
Nakao tháo giày và tiến vào hành lang, “Ơ...” Tetsuro đưa tay ra hiệu dừng lại khi Risako tính nói gì đó.
Nakao mở cửa phòng khách, tiến một bước vào bên trong. Và rồi anh dừng lại, ánh mắt bất động. Tetsuro bỗng nhiên cũng cứng đờ. Tình trạng này cứ như vậy kéo dài thêm vài giây nữa.
Cuối cùng cũng có tiếng động vang lên. Mitsuki đang đứng đối diện với Nakao. Cả hai cùng im lặng thêm một lúc nữa. Bầu không khí kỳ quặc bao trùm lên họ và lan đến tận chỗ Tetsuro và Risako.
“QB.” Mitsuki rời mắt khỏi Nakao và nói. “Xin lỗi nhưng cậu có thể để tớ và Kosuke nói chuyện riêng được không? Mười phút, à không, năm phút thôi cũng được.”
Tetsuro nhìn sang Risako. Cô gật đầu.
“Mười hay năm phút gì cũng được, cậu cứ nói bao lâu tùy thích. Bọn tớ ở trong này nhé.”
“Xin lỗi cậu.” Mitsuki khép cửa phòng khách lại.
Tetsuro mở cửa phòng ngủ và cùng Risako bước vào.
5
Tetsuro hoàn toàn không thể nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người. Anh ngồi xếp bằng dưới đất, Risako nằm trên giường, chờ đợi tiếng gõ cửa.
Tetsuro đang mường tượng cảnh Mitsuki giải thích hoàn cảnh phức tạp và khó khăn của bản thân bằng chất giọng đều đều theo đúng trình tự như những lần trước. Nhưng đối phương lại là Nakao, thuộc kiểu nhân vật khó nói chuyện nhất trong số những người nghe.
Tetsuro nhớ lại cảnh đồi tuyết trắng vào mùa đông đại học năm bốn. Lúc ấy anh cùng Risako đi cáp treo và nhìn thấy một cặp đôi bóng dáng quen thuộc ngồi phía trước. Chính là Nakao và Mitsuki. Mùa đông ấy cả bốn người rủ nhau đi trượt tuyết ở Naeba.
Chuyện Nakao và Mitsuki hẹn hò lúc ấy chỉ có Tetsuro và Risako biết, cả hai được nhờ giữ bí mật. Đến tận bây giờ lời hứa đó vẫn được giữ gìn trọn vẹn.
Tetsuro không nắm rõ chi tiết câu chuyện dẫn đến mối tình của hai người. Anh cũng không có hứng thú để hỏi han. Ngoài ra anh còn một bí mật khác phải giữ, chính là mối quan hệ giữa anh với Mitsuki. Hình như Risako cũng không nghe Mitsuki kể gì.
Chuyến đi trượt tuyết là do Risako đề xuất, Nakao là người đầu tiên đồng ý tham gia. Tetsuro thì vì chuyện của Mitsuki nên lúc đầu có hơi lưỡng lự, nhưng không tìm được lý do chính đáng nào để từ chối. Sau khi nghe Mitsuki đồng ý đi thì anh liền đổi ý, tự nhủ mình không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì.
Ở khách sạn nằm trong bãi trượt tuyết, thỉnh thoảng anh lại vô tình chạm mặt Mitsuki. Những lúc chỉ có hai người với nhau như thế thì Tetsuro trò chuyện bình thường và tránh không nhắc đến “sự cố” trong căn hộ của anh đêm hôm ấy.
“Cậu với Nakao dự định sau này sẽ thế nào chưa?”
Tóm lại ý Tetsuro muốn hỏi hai người đã tính chuyện tương lai chưa.
Mitsuki nghiêng đầu.
“Bọn tớ chưa tính đến mức đó. Tớ có cảm giác một đứa con gái như mình không được thích hợp cho lắm.”
“Cậu đang khiêm tốn đấy à?”
“Ý tớ không hẳn là vậy.”
Những đoạn hội thoại đa phần chỉ dừng lại ở đó.
Nghĩ lại thì những lời nói hôm ấy của Mitsuki đúng là có ẩn ý sâu xa hơn anh nghĩ. Mặc dù đang hẹn hò với Nakao nhưng nỗi phiền muộn trong cô vẫn còn đó.
Hình như thời gian Nakao và Mitsuki hẹn hò kéo dài chưa được một năm. Dịp Tết năm sau đó, Tetsuro nghe Nakao báo tin hai người đã chia tay.
“Tình cảm giữa bọn tớ đúng là không được mặn mà lắm nhưng tớ không nghĩ sẽ đến mức bị từ chối.” Nakao nói vậy. “Nói sao nhỉ, cảm giác bọn tớ không giống một cặp đang yêu nhau lắm, mọi chuyện xảy ra không mấy suôn sẻ. Nên tớ mới nghĩ làm bạn với nhau không chừng sẽ tốt hơn. Vì vậy kể từ bây giờ cả hai vẫn sẽ đi chơi cùng nhau nhưng tạm gác quan hệ yêu đương sang một bên.”
“Như vậy cũng tốt.” Tetsuro đáp lại khi nghe chuyện, nhưng thật ra anh không mấy đồng tình. Suy cho cùng thì đấy là thất tình còn gì.
Nhưng có khả năng tất cả chỉ là nói dối. Nakao không biết thực hư thế nào nhưng có thể anh đã phần nào nhìn thấu được con người mà Mitsuki cố gắng che giấu.
Tetsuro nhìn đồng hồ. Đã hai mươi phút trôi qua từ lúc hai người bắt đầu nói chuyện.
“Anh này.” Risako lên tiếng. “Nakao chắc là sẽ bị sốc nhỉ?”
“Có lẽ thế.”
“Nhưng cậu ấy sẽ không giận chứ?”
“Giận gì?”
“Vì từng bị lừa dối…”
“Không có chuyện đó đâu.”
Tetsuro nói vậy nhưng không tự tin lắm. Bản thân anh đã từng một lần quan hệ với Mitsuki nhưng việc đó không ảnh hưởng nhiều đến mặt tình cảm. Tuy vậy khi biết bản chất cô là con trai thì tâm trí anh không khỏi bị cuốn theo những suy nghĩ phức tạp.
“Nakao…” Risako nói. “Dạo này gầy đi nhiều nhỉ?”
“Anh cũng thấy vậy. Có vẻ cậu ấy khá lao lực.”
“Ngược đời ghê.”
“Đời không như mơ mà.”
Nakao kết hôn với con gái của giám đốc một doanh nghiệp lớn chuyên sản xuất thực phẩm. Thời điểm câu lạc bộ bóng bầu dục lên ngôi ở Nhật, họ quen biết nhau khi cùng tham dự một bữa tiệc mừng, Nakao hồi ấy lại là trung vệ át chủ bài. Con gái ông giám đốc không mấy hứng thú với bóng bầu dục nhưng thỉnh thoảng có ghé chơi, nên hai người gặp được nhau có lẽ do duyên số.
Doanh nghiệp đó thuộc kiểu doanh nghiệp gia đình nên xem ra trước mắt Nakao là cả một tương lai xán lạn đang chờ sẵn. Hiện anh cùng vợ và hai con đang sống trong một ngôi nhà biệt lập ở Seijo. Không cần nói nhiều cũng đoán được ngôi nhà ấy được bố vợ chu cấp.
Bây giờ họ của Nakao là Takashiro, nhưng nhóm Tetsuro hầu như không ai gọi anh theo kiểu đó. Họ vẫn xem anh là người đồng đội Nakao Kosuke trước đây. Tương tự như việc mọi người vẫn gọi Risako là Takakura vậy.
Bỗng có tiếng mở cửa phòng khách. Theo sau đó là tiếng bước chân. Risako đang nằm trên giường thì nhổm dậy, Tetsuro hướng mắt về phía cửa.
Có tiếng gõ cửa.
“Mời vào.” Tetsuro đáp lại.
Cánh cửa hé mở, Mitsuki ló mặt vào. “Bọn tớ xong rồi.”
“Nakao sao rồi?”
“Ý cậu là sao?”
“Cậu ấy phản ứng thế nào?”
“Ý cậu là có bị sốc không ấy hả?”
“Ừ.”
“Nói sao nhỉ?” Mitsuki hơi hé môi. “Gặp cậu ấy thì các cậu sẽ hiểu thôi.”
Biết là vậy nhưng Tetsuro và Risako đưa mắt nhìn nhau rồi cả hai cùng đứng dậy.
Nakao đang đứng trước tủ đồ trong phòng khách, tay mân mê quả bóng bầu dục trang trí đặt trên tủ. Khi Tetsuro và Risako bước vào thì anh vẫn cầm quả bóng và ngoảnh mặt lại.
“Lúc ấy tớ đã không nghĩ đến chuyện phải chạy.” Nakao hướng về phía Tetsuro nói.
“Lúc ấy?” Vừa hỏi xong thì anh hiểu ngay Nakao đang nói đến chuyện gì. “Là trận chung kết nhỉ?”
“Tớ tưởng đối thủ chỉ còn cách chuyền. Không ngờ lại có thêm đòn tấn công bất ngờ nữa.”
“Tới mười tám yard cơ mà.” Tetsuro bật cười.
“Đúng là hơi khó.” Anh chàng trung vệ một thời nghiêng đầu, đặt quả bóng về lại vị trí cũ, sau đó nhìn sang Risako. “Có vẻ các cậu đã ngăn Mitsuki đi đầu thú nhỉ?”
“Ý cậu là không nên làm vậy?”
“Không, tớ nghĩ các cậu đã làm đúng. Cậu ấy vốn có thói quen xấu là hành động không biết suy tính trước sau. Dù có thành con trai đi nữa thì vẫn y như vậy.”
Vừa cười nói xong Nakao liền quay sang dò xét biểu cảm của Mitsuki. Quả nhiên là không thể tránh khỏi cảm giác đau lòng được, Tetsuro nghĩ và nhìn đi chỗ khác.
“Không thể...” Nakao tiếp lời. “Để Mitsuki bị bắt vào tù được. Tớ cũng muốn giúp.”
Risako thở phào và gật đầu. “Tớ cũng đoán cậu sẽ nói thế.”
“Nhưng cậu đã nghĩ ra phương án nào cụ thể chưa?” Tetsuro dò hỏi.
Nakao cúi mặt, có vẻ anh chưa nghĩ ra được gì, hai má như thể hóp sâu thêm.
“Tớ có một phương án.”
Cả ba người còn lại cùng hướng mắt về Risako. Cô chỉ về phía xô pha như muốn nói trước mắt mọi người hãy ngồi xuống đã.
Tetsuro ngồi cạnh Nakao, Risako ngồi xuống chiếc xô pha đôi, còn Mitsuki thì ngồi bó gối ở bậc cửa ngăn phòng khách với phòng kiểu Nhật.
“Tớ sẽ bắt đầu từ kết luận của phương án nhé. Tớ nghĩ cách tốt nhất để che giấu Mitsuki khỏi tai mắt của cảnh sát là biến cậu ấy thành người khác. Nói ngắn gọn là thay đổi nhân dạng của cậu ấy.”
“Nghĩa là sao?” Tetsuro hỏi.
“Giả sử cảnh sát có điều tra ra cái tên Kanzaki Mitsuru đi nữa thì trên thực tế con người đó không hề tồn tại. Nhưng Kanzaki Mitsuru lại là đối tượng nằm trong diện truy bắt của cảnh sát. Vậy thì Mitsuki không làm “người đó” nữa là được.”
“Tóm lại...” Nakao xác nhận. “Ý cậu là Mitsuki nên từ bỏ diện mạo là con trai?”
Chính xác, Risako gật đầu thay lời nói.
“Tớ không muốn chút nào.” Mitsuki ôm gối lầm bầm. “Bây giờ lại phải quay trở về làm con gái thì...”
“Nhưng trong trường hợp cảnh sát đặc biệt quan tâm đến việc nhân viên pha chế đột nhiên nghỉ việc ở quán Mắt Mèo, giả thiết tốt nhất họ có thể theo đuổi chính là đối tượng thật ra là một cô gái giả trai.”
Tetsuro không thể không đồng tình với ý kiến của Risako. Chủ quán Mắt Mèo biết chuyện Mitsuki thật ra là con gái. Và anh nghĩ chị ta không có lý do gì để từ chối nói thật với cảnh sát.
“Như vậy cảnh sát sẽ khoanh vùng tìm kiếm những nơi nghi phạm có khả năng xuất hiện. Chẳng hạn những quán mà đối tượng có thể mang lớp giả trang đó.”
“Ý cậu là các quán bar đồng tính?” Nakao rên rỉ. Anh tỏ ra không thoải mái khi sử dụng cụm từ đó.
“Tớ sẽ không bao giờ đến những chỗ đó.”
“Ừ. Vì vậy cảnh sát sẽ không bao giờ tìm thấy cậu. Nhưng đâu sẽ là địa điểm tiếp theo họ nhắm đến?”
Cô nhìn quanh một lượt, chờ đợi phản ứng của mọi người, nhưng không ai có ý định lên tiếng.
“Rõ ràng là bệnh viện rồi.” Risako đáp.
“Ra vậy.” Tetsuro lập tức hiểu ra vấn đề. “Tiêm hóc môn.”
“Sau khi nắm bắt thông tin từ những người có liên quan ở quán Mắt Mèo, cảnh sát sẽ suy đoán tên nhân viên pha chế đang mất tích có thể đến bệnh viện làm phẫu thuật hoặc ít nhất là tiêm hóc môn. Những trường hợp như vậy cần phải đến bệnh viện định kỳ nên họ nghĩ khả năng bắt được nghi phạm rất cao.”
“Không nhất thiết phải là bác sĩ mới tiêm được.” Mitsuki cộc lốc nói.
“Đúng là vậy. Nhưng cũng không loại trừ khả năng cảnh sát sẽ tìm thấy ông bác sĩ chưa được cấp phép mà cậu biết.”
Mitsuki không thể đáp trả trước suy luận hợp lý của Risako.
“Vậy trong khoảng thời gian này Mitsuki không thể đến bệnh viện ư?” Nakao dùng hai ngón tay ấn nhẹ hai mắt.
“Tình hình là vậy. Cậu ấy tuyệt đối không thể giữ diện mạo của con trai, nếu không sẽ rất nguy hiểm.”
“Tại sao?” Tetsuro hỏi.
“Vì nếu ngưng điều trị bằng hóc môn thì cơ thể cậu ấy sẽ dần trở lại là con gái. Hiện tại vẻ ngoài của cậu ấy là con trai nhưng chẳng mấy chốc sẽ không khác gì một cô gái giả trai. Như vậy có khi còn thu hút sự chú ý hơn. Bọn mình không thể để điều đó xảy ra trong khi đang cố che giấu cậu ấy.”
“Nhưng cảnh sát vẫn có thể suy luận theo hướng nghi phạm trở về bộ dạng con gái.”
“Tớ cũng nghĩ thế.” Risako trả lời câu hỏi của Nakao.
“Vậy thì đành chịu. Nhưng tớ không nghĩ chúng ta đang ở thế bất lợi hơn. Cảnh sát không biết tên thật của Kanzaki Mitsuru. Ngay cả những người liên quan cũng không ai biết được vẻ bề ngoài của “anh ta” khi trở lại làm con gái. Chỉ cần Mitsuki tiếp tục làm con gái, mọi nỗ lực truy bắt của cảnh sát sẽ trở nên vô ích.”
Trong đầu Tetsuro đang phân tích toàn bộ nội dung Risako vừa nghiêm túc trình bày. Anh nghĩ phương án này hoàn toàn hợp lý.
Nhưng đối với Mitsuki thì kế hoạch hoàn hảo này có vẻ không làm cô vui lên được. Cô ngồi bẻ đốt ngón tay trỏ răng rắc.
Tetsuro nói với Risako.
“Lúc nãy khi Hiura định đi đầu thú, em có nhớ mình đã nói gì không? Em nói với cậu ấy là sao có thể cất công chỉnh sửa cơ thể con trai mà cậu ấy mong muốn rồi lại dễ dàng từ bỏ như thế. Nhưng lần này em lại ủng hộ cậu ấy từ bỏ.”
“Em thừa nhận là lời nói của mình bị mâu thuẫn, nhưng em nghĩ cần phải xây dựng một kịch bản thật hợp lý.” Risako đứng dậy bước đến đứng đối diện với Mitsuki. “Nếu vào tù, cậu sẽ phải chịu cảnh bị tước đi những thứ quý giá của bản thân một cách vô nghĩa, những dự định và cả nguyên tắc của cậu đều sẽ bị rơi vào quên lãng. Về cơ bản nó hoàn toàn khác so với việc tạm chấp nhận hoàn cảnh đó một thời gian trong tương lai.”
Mitsuki ngẩng đầu lên. “Nhưng tình trạng đó sẽ kéo dài đến lúc nào?”
“Chuyện này...” Risako tỏ ra hơi ngập ngừng. “Tớ không biết chính xác, nhưng chắc chắn sẽ có tiến triển theo thời gian.”
“Không chừng nó sẽ kéo dài mãi.”
“Tớ nghĩ không đến mức đó...”
“Kỳ hạn cho tội sát nhân hình như là mười lăm năm nhỉ?” Mitsuki quay sang Tetsuro hỏi.
“Ừ.” Anh gật đầu.
Mitsuki mỉm cười cay đắng và thở dài. “Tớ cứ tưởng là có thể vứt bỏ thân phận con gái rồi, không ngờ lại phải trải qua thêm mười lăm năm gian khổ nữa.”
Tiếng lầm bầm của cô khiến mọi người chìm vào im lặng, tất cả đều đang theo đuổi những suy nghĩ riêng trong đầu mình.
“Mitsuki.” Risako phá vỡ sự im lặng. “Đã đến nước này thì tớ sẽ nói suy nghĩ thật của tớ với cậu. Nếu cậu chỉ chú tâm vào hình ảnh của bản thân thì kế hoạch này là bất khả.”
Tetsuro vừa quan sát khuôn mặt nhìn nghiêng của vợ mình vừa thắc mắc không rõ cô đang nói gì. Mitsuki cũng nhìn cô với vẻ mặt thẫn thờ.
“Tớ nghĩ mình hiểu cậu nhưng tớ vốn là con gái, và tất nhiên tớ mang cơ thể của con gái. Với tư cách đó tớ muốn nói điều này. Cơ thể con gái có chỗ nào không tốt chứ? Tớ chưa hề nghe ai kêu ca cho đến khi gặp cậu.”
“Tâm hồn và cơ thể của em thống nhất với nhau.” Tetsuro ở bên cạnh nói. “Hiura đau khổ vì không được như thế.”
“Em biết, nhưng có nhất thiết phải thống nhất không? Tâm hồn là con trai, cơ thể là con gái thì sao nào?”
“Tớ muốn được đối xử như con trai.” Mitsuki nói. “Vì vậy tớ mới cần vẻ bề ngoài giống con trai. Cậu hiểu không?”
Risako lập tức chống tay lên hông và hít một hơi thật sâu.
“Cậu đang trầm trọng hóa vấn đề đấy thôi. Cậu nghĩ cách đối xử của một người với những người xung quanh sẽ thay đổi tùy thuộc vào đối tượng là con trai hay con gái à?”
Tetsuro cúi đầu thở dài trước góc nhìn khó hiểu của phụ nữ. Lại bắt đầu rồi đây.
“Ngay từ đầu cậu không thấy vậy rất kỳ quặc sao?”
“Hiện thực vốn như vậy nên đành chịu thôi.” Mitsuki tranh cãi.
“Cậu không nghĩ mình sẽ thay đổi hiện thực đó à? Nếu không có sự khác biệt trong cách đối xử và thể hiện thái độ giữa con trai và con gái thì Mitsuki đã không phải dằn vặt như thế.”
“Đó không phải là chuyện có thể thay đổi một cách dễ dàng được.” Tetsuro nói. “Chính vì Hiura cảm thấy không thể thay đổi được thế giới này nên mới cố gắng thay đổi bản thân. Điều em nói chỉ là lý tưởng tồn tại trong mơ thôi.”
Risako bây giờ đã quay về phía anh.
“Em biết chứ, vì thế nên em mới tôn trọng ý kiến của Mitsuki. Nhưng điều em muốn nói là những sự điều chỉnh hướng với cơ thể chẳng qua chỉ là một kiểu thỏa hiệp thôi. Trong thâm tâm em cảm thấy đó không phải là một giải pháp đúng đắn. Đây là những lời thực tâm em muốn Mitsuki nghe. Ngoài ra còn một chuyện nữa...” Cô quay về phía Mitsuki. “Những khó khăn và tức giận mà cậu cảm thấy trong thời gian làm con gái, dù lớn hay nhỏ đi nữa thì đó là tất cả những gì con gái nói chung đều phải trải qua. Không có chuyện họ là con gái đích thực nên không cảm thấy điều đó đâu. Đơn thuần chỉ vì họ đã quá quen với điều đó nên dễ dàng chấp nhận hơn thôi.”
Risako quay về vị trí cũ trên ghế xô pha, ra hiệu mình đã nói hết những điều muốn nói. Cô với tay lấy điếu thuốc trên bàn và châm lửa. Khói phả ra từ miệng cô trôi lững lờ trong không trung. Bầu không khí trắng đục như đang thể hiện nỗi lòng của những người có mặt trong phòng.
“Risako quên mất một điều quan trọng đấy.” Mitsuki nói. “Không chỉ người khác mới có thể nhìn thấy bản thân mình đâu. Trên đời này vẫn có cái gương đấy.”
“Cậu không nghĩ hình ảnh phản chiếu trên gương trong mắt cậu cũng sẽ bị méo mó à?”
“Có thể. Nhưng tớ đã hết cách rồi.”
Môi Risako hơi giật. Tớ thì không nghĩ vậy... có lẽ ý cô muốn nói như thế nhưng miệng không bật ra thành tiếng.
Tiếng chuông điện thoại reo phá vỡ bầu không khí ngày một nặng nề. Tetsuro nhận cuộc gọi. “A lô?”
“Nishiwaki hả? Tớ Sugai đây.”
“Ừ, có chuyện gì vậy?”
“Thật ra vợ tớ có hơi lỡ lời. Cô ấy đã tiết lộ chuyện Hiura có mặt ở đó với Nakao rồi.”
“Chuyện đó thì tớ biết rồi. Bây giờ cậu ấy đang ở đây.”
“Cái gì? Thật ư?” Sugai lạc giọng. “Vậy tình hình thế nào?”
“Không vấn đề gì. Nakao khá bình tĩnh.”
Sugai thở phào nhẹ nhõm. “Vậy thì tốt. Tớ cứ lo là mình đã gây rắc rối cho các cậu.”
“Cậu không cần phải lo. Bọn tớ có thể tự xoay xở được.”
“Xin lỗi vì tớ không thể góp sức nhé. Nhưng về mặt thu thập thông tin thì cứ tin ở tớ. Có vẻ phía cảnh sát chưa có động tĩnh gì mới. Vì vậy nếu bây giờ đầu thú...”
“Khoan đã. Làm sao cậu nắm được thông tin?”
“Có gì ghê gớm đâu. Tớ gọi điện cho Hayata.”
“Hayata?” Tay Tetsuro ghì chặt ống nghe điện thoại. Risako, Mitsuki và cả Nakao đều tỏ ra bất an. Anh vừa quan sát nét mặt của ba người vừa hỏi: “Cậu gọi điện hỏi như thế nào?”
“Ờ thì, tớ nhờ cậu ta thông báo nếu có tin tức gì mới về vụ giết người ở Edogawa. Cậu ta có người quen sống gần hiện trường nên cũng tỏ ra quan tâm. Ngoài ra tớ không nói gì đáng ngờ cả.”
“Hayata bảo là sẽ báo tin ngay à?”
“Cậu ấy bảo cần chút thời gian để điều tra nhưng ngay sau đó liền gọi lại cho tớ. Hình như hiện tại cậu ấy là phóng viên lưu động, không thuộc đội nhóm nào. Theo như những gì mới thu thập được thì tung tích của kẻ sát nhân vẫn chưa được xác định. Nạn nhân quả nhiên là ông chú ở Itabashi. Cảnh sát có vẻ vẫn chưa nắm thông tin ông ta là kẻ bám đuôi thường hay lui tới một quán bar ở Ginza.”
Giọng nói của anh có chút gì đó đắc chí, như thể tự hào vì tin rằng thông tin mình vừa cung cấp mang lại lợi thế. Về phía Tetsuro, anh chưa nhìn thấy giá trị nào từ thông tin của Sugai, ngược lại nó khiến anh chú ý đến một chi tiết khác.
“Tớ hiểu rồi. Mà này, cậu đừng nói gì thêm với Hayata nhé, về hoàn cảnh của Hiura chẳng hạn.”
“Tất nhiên rồi. Tớ đâu có ngu đến mức ấy.”
Không ngu nhiều cũng ngu ít, Tetsuro muốn đốp lại như thế nhưng kịp kìm mình lại.
“OK. Cảm ơn nhé. Nhưng nhớ đừng nhận điện thoại của Hayata nữa. Cậu ta có hỏi gì thì cậu cũng bảo là mình không liên quan.”
“Tại sao? Có cậu ta giúp thì dễ nắm bắt thông tin hơn mà.”
“Trước mắt cứ làm như tớ dặn đã. Cậu cũng không muốn vướng vào rắc rối, đúng chứ?”
“Đúng là vậy, nhưng...”
“Hứa đi. Cậu sẽ không liên lạc với Hayata nữa.”
“Biết rồi.” Sugai có vẻ bị bối rối trước thái độ nghiêm túc của Tetsuro nên sau một lúc im lặng, anh đồng ý với giọng điệu miễn cưỡng.
Tắt điện thoại, Tetsuro truyền đạt lại nội dung cuộc nói chuyện cho ba người. Nakao cười khổ còn Risako thì ôm đầu.
“Tớ nghĩ Hayata sẽ nghi ngờ.” Mitsuki nói.
“Có lẽ. Không thể coi thường trực giác nhạy bén của cậu ấy.” Tetsuro cũng đồng tình.
Hayata hiện tại đang làm việc cho một tờ báo. Nghề phóng viên là nguyện vọng thời còn học sinh của anh.
“Nhưng Sugai chỉ hỏi thăm thông tin từ cậu ấy thôi đúng không? Chuyện liên quan đến Mitsuki và cả bọn chắc chắn vẫn chưa bị phát hiện chứ?”
“Tạm thời là vậy. Chỉ còn cách hy vọng cậu ấy sẽ chóng quên. Nếu cậu ấy đột nhiên mò tới đây vì cảm thấy có gì đó bất thường thì quả là cao tay.”
“Nếu trường hợp đó có xảy ra thì bọn mình chỉ còn cách thuyết phục cậu ấy nhập hội.”
“Vô ích thôi.” Nakao nói giọng điềm tĩnh. “Dẫu có ý tốt hay ý xấu đi nữa thì cậu ta là người không bao giờ phân định phải trái dựa vào tình cảm. Cậu ta sẽ tư duy với cái đầu lạnh rồi bắt đầu hành động. Trường hợp của cậu ta có khi là người chọn nghề.”
“Tớ cũng nghĩ vậy.” Mitsuki nhấn mạnh. “Đó là lý do cậu ấy chơi ở vị trí nút chặn.”
Cầu thủ chơi ở nút chặn đảm nhận vai trò cản trở sự di chuyển của cầu thủ húc đội đối thủ. Nhưng cũng tùy trường hợp mà cầu thủ này có thể xuyên qua các cầu thủ phòng ngự, chuyền và chụp bóng, rồi tăng tốc một mạch về vạch đích. Đây là vị trí đòi hỏi người chơi phải có khả năng tùy cơ ứng biến tốt.
“Sau khi nhận điện thoại của Sugai, không chừng Hayata đã bắt tay vào điều tra chúng ta rồi cũng nên. Phải hết sức cẩn thận.” Tetsuro nói với Risako và Nakao.
Đêm đã xuống nên Nakao phải về nhà. Tetsuro tiễn anh ra đến phía trước tòa nhà.
Xe của anh đang đậu trên con đường phía trước. Đó là một chiếc Volvo màu xanh lá đậm. Bên cạnh đèn ở đuôi xe có một vết lõm lớn, Tetsuro chỉ tay vào hỏi: “Chỗ này bị sao vậy?”
“À, tớ mới bị húc từ phía sau.”
“Có sao không?”
“Va chạm nhẹ thôi. Cũng không có ai bị thương. Quan trọng hơn là…” Nakao nhìn thẳng vào mắt Tetsuro. “Chuyện của Mitsuki trông cậy vào cậu nhé.”
“Tớ biết rồi.”
Nakao gật đầu rồi leo lên vị trí lái. Khởi động máy xong, anh hạ kính cửa sổ xuống nói: “Gặp cậu sau.”
“Nakao này, tớ hỏi thêm một chuyện này được không?”
Nghe Tetsuro nói khiến anh hơi mỉm cười.
“Cậu muốn hỏi về suy nghĩ của tớ sau khi biết Mitsuki thật ra là con trai đúng không?”
“Ừ thì...”
“Đúng ha. Tuy có hơi sốc nhưng suy cho cùng tớ cũng không bận tâm lắm.”
“Không bận tâm?”
“Ý tớ là khoảng thời gian ấy, tất cả chúng ta đều tin chắc rằng Mitsuki là con gái mà.”
“Ừ.” Tetsuro cười đáp lại. “Cũng đúng.”
“Chào nhé.” Nakao giơ một tay lên, rồi đóng kính cửa sổ lại.
Chiếc Volvo lăn bánh xuất phát một cách êm ru. Tetsuro đứng trông ánh đèn đuôi xe đi xa dần.