Ngoại truyện: Bình Minh Của Kỷ Nguyên Ma Thuật
Katerwa mặt mày biến sắc xông vào cung Hoàng hậu là vào sáng sớm ngày thứ mười sau khi tang lễ của Hoàng hậu Hinti kết thúc.
Trong khoảng thời gian này, Hoàng huynh có mấy đêm liền không có mặt trong cung.
Suy đoán từ những biểu hiện của Kikkuri, huynh ấy dường như lại lén lút lẻn vào Hậu cung rồi.
Dù tôi muốn tiếp tục thảo luận với huynh ấy về chủ đề mấy hôm trước, nhưng do huynh ấy dường như cố tình tránh mặt, nên tôi cũng bó tay hết cách.
Mặc dù Ilvani và Katerwa cũng rất để tâm, nhưng họ dường như không có thời gian rảnh để nói chuyện kỹ càng với huynh ấy.
Khác với tôi hay Hoàng huynh chưa đảm nhiệm bất kỳ quan chức nào, hai người họ mỗi ngày đều phải đến điện hành chính của Hoàng cung để thượng triều với tư cách là Thư ký quan mới.
Hoàng hậu Hinti hiện tại đã không còn trên đời nữa, nên nghe nói Nguyên Lão Viện đang bàn luận xem nên xử lý cung điện này như thế nào.
Họ dường như cũng có tham gia vào cuộc thảo luận lần này.
Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ sắc phong Hoàng hậu mới thôi nhỉ?
Và cung điện này cũng sẽ đổi chủ, chuyển sang cho vị Hoàng hậu mới đó hoặc vị quý tộc nắm quyền nào đó sử dụng chăng...
Katerwa mang đến thông tin quan trọng cũng chính vào lúc này.
Katerwa do công việc ngày hôm trước bị trì hoãn nên ngủ lại trong Hoàng cung, khi mặt trời còn chưa mọc hẳn đã quay về cung Hoàng hậu, lúc đó Hoàng huynh và tôi đang tập cưỡi ngựa như thường lệ.
"Điện hạ Kail! Điện hạ Zannanza!"
Oa a!
Những con ngựa hoảng sợ nhảy dựng lên.
Tôi vội vàng ghìm chặt dây cương.
"Katerwa, chúng ta ở đây! Ta chẳng phải đã dạy cậu đừng có la lối om sòm gần lũ ngựa sao!? Nếu chúng không phải là ngựa chiến được huấn luyện bài bản, thì giờ này đã loạn cào cào lên rồi."
Hoàng huynh cũng vừa bận rộn trấn an con ngựa yêu quý vừa trả lời.
Những con ngựa được Kikkuri điều giáo hoàn hảo rất dễ điều khiển, bất kể là con ngựa màu xám tro Hoàng huynh cưỡi hay con ngựa màu nâu thỏ của tôi đều ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị, quay đầu hướng về phía kẻ xâm nhập.
"Hai vị Điện hạ, thực sự vô cùng xin lỗi."
Cậu ta chắc không đi qua nội điện, mà từ cổng cung chạy thẳng đến trường đua ngựa luôn nhỉ.
Là một quan văn, bộ dạng chạy đến đứt hơi thế này của Katerwa quả là hiếm thấy.
Dường như nghe thấy tiếng của Katerwa, Ilvani đang chuẩn bị lên điện cũng xuất hiện từ trong nội điện.
"Điện hạ Kail, Hoàng phi Tiyah Saura qua đời rồi!!"
"Cái gì!?"
Hoàng phi Tiyah Saura qua đời rồi!?
Bà ấy là phi tần được Hoàng đế sủng ái nhất.
Trong tang lễ mấy hôm trước khi gặp bà ấy, bà ấy rõ ràng trông rất khỏe mạnh, rốt cuộc tại sao lại đột ngột qua đời như vậy!?
"Bà ấy chết như thế nào!?"
Hoàng huynh ngồi trên lưng ngựa hỏi.
"Mấy ngày gần đây, nghe nói Công chúa nhỏ tuổi nhất bị bệnh, nên đêm qua bà ấy đã vào Thần điện trong Hoàng cung để cầu phúc cho Công chúa và bế quan luôn trong đó. Nhưng đến sáng nay vẫn chưa thấy bà ấy ra, nên khi cung nữ vào phòng kiểm tra, mới phát hiện bà ấy ngã gục trên đất đã tắt thở từ lâu..."
"Nguyên nhân cái chết là gì?"
"Theo lời Ngự y vội vàng chạy đến, có lẽ là trúng độc thân vong."
"!"
Trúng độc!! Lại là nguyên nhân này sao!?
17 ngày trước Hoàng hậu Hinti cũng vừa mới chết vì nguyên nhân tương tự!
"Không chỉ có vậy, nghe nói loại độc dược được tìm thấy tại hiện trường giống hệt loại độc dược dùng khi Hoàng hậu Hinti bị độc sát!"
"Ngươi nói cái gì!?"
"Chuyện này là thật sao!? Katerwa!!"
Tôi và Ilvani không kìm được đồng thời thốt lên kinh ngạc.
Cùng một loại độc dược với loại đã độc chết Hoàng hậu Hinti.
Nếu điều này là thật, thì chuyện này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên!
Vụ án mưu sát Hoàng hậu Hinti quả nhiên không đơn giản như vẻ bề ngoài!!
"Hoàng huynh, hung thủ sát hại Hoàng hậu Hinti quả nhiên là kẻ khác..."
Hoàng huynh giơ một tay ngăn tôi đang cảm thấy vô cùng phấn khích lại.
"Độc dược được bỏ vào thứ gì?"
"Hình như là bỏ vào trong nước mà bà ấy sai người chuẩn bị trước khi đi ngủ, nghe nói đã phát hiện độc dược từ phần nước uống còn sót lại trong bình."
"Bình nước đó là do ai chuẩn bị?"
"Điểm này vẫn chưa tra ra, các Thần quan đã bị cấm túc, Đội Cận Vệ hiện đang tiến hành tra hỏi. Thần nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ điều tra rõ ràng thôi."
"Ta biết rồi, lập tức xuất phát đến Hoàng cung!"
"Vậy tôi đi chuẩn bị ngựa ngay!"
Kikkuri vội vàng chạy đi định tháo yên ngựa.
"Cứ để nguyên thế này cũng được! Ilvani, đưa kiếm đây!"
Ilvani nhặt thanh kiếm và áo choàng vứt trên bậc thang cung điện, lần lượt ném cho tôi và Hoàng huynh.
Hoàng huynh một tay bắt lấy kiếm, nhanh nhẹn khoác lên người, lập tức thúc nhẹ vào bụng ngựa.
Tôi cũng không dám chậm trễ chút nào, vội vàng thúc ngựa lao về phía Hoàng cung.
Mặc dù cảm thấy khá có lỗi với Hoàng phi Tiyah Saura bất hạnh qua đời, nhưng vụ án của Hoàng hậu Hinti có lẽ nhờ đó mà được nhìn nhận lại một cách nghiêm túc chăng?
Rốt cuộc là ai đã sát hại Hoàng hậu Hinti!?
Tại sao nhất định phải sát hại bà ấy chứ!?
Bất luận thế nào tôi cũng nhất định phải biết câu trả lời.
Còn nữa, tôi tuyệt đối không tha thứ cho hung thủ.
Cung Hoàng hậu và Hoàng cung cách nhau không xa.
Thúc ngựa chạy nhanh thì chỉ trong nháy mắt là tới.
Chúng tôi phi nhanh đến con dốc dẫn tới cổng chính, rồi giao ngựa cho lính gác.
Hoàng cung Hattusa không phải là một tòa cung điện hùng vĩ đơn lẻ.
Mà là cả một khu vực Hoàng cung bao gồm các quần thể kiến trúc được phân chia chức năng, bao quanh bởi tường thành.
Thần điện trực thuộc Vương cung nằm ở trung tâm của quần thể kiến trúc.
Và Thần điện cũng là kiến trúc lớn nhất trong Hoàng cung.
Chúng tôi không cần người dẫn đường, trực tiếp băng qua vài cái sân trong và hành lang quen thuộc.
Lính cận vệ đang tra hỏi các Thần quan và cung nữ trong căn phòng đó.
Căn phòng đó chính là phòng khách quý nằm trên tầng hai của Thần điện.
Các bậc quyền cao chức trọng khi muốn bế quan cầu nguyện luôn sử dụng căn phòng đó.
Ở Đế quốc Hittite, khi vụ án liên quan đến những người thuộc giai cấp quý tộc trở lên, đều do Đội Cận Vệ chịu trách nhiệm điều tra. Ngược lại, tranh chấp của dân chúng hoặc tội phạm thì do quan hành chính được Thị trưởng ủy phái chịu trách nhiệm xử lý.
Công việc tra hỏi những cung nữ đang hoảng loạn dường như không có tiến triển.
Một trong những người lính cận vệ nhận ra sự hiện diện của chúng tôi.
"Tham kiến hai vị Điện hạ, hai người lên điện sớm thật. Nếu hai người đến để viếng, thì thi hài của Hoàng phi Tiyah Saura vừa mới được chuyển đến nội điện rồi ạ."
Người vội vàng giương thương hành quân lễ với chúng tôi, tôi nhớ hình như tên là Bard.
Tôi nghĩ ông ta là một trong những Trung đội trưởng của Đội Cận Vệ gồm hai trăm người.
Các binh sĩ cũng lập tức bắt chước cấp trên, đứng nghiêm trang.
Khi các Thần quan và cung nữ đang dập đầu hành lễ, Hoàng huynh cởi áo choàng đi lại trong phòng.
"Lát nữa hãy cho ta gặp Hoàng phi Saura một chút. Ta nghe nói Hoàng phi uống thuốc độc, mặc dù ta cảm thấy không có khả năng lắm, nhưng liệu bà ấy có phải tự sát không?"
"Tuyệt đối không có chuyện đó!!"
Cung nữ vốn đang quỳ trên mặt đất vai run bần bật bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Bà ấy dường như là người lớn tuổi nhất trong số các cung nữ ở đây.
Bà ấy đi cùng Hoàng phi đến Thần điện cầu nguyện, nên chắc là cung nữ phục vụ Hoàng phi lâu năm.
"Hoàng phi Saura rất lo lắng cho bệnh tình của Công chúa nhỏ. Nói thật, Công chúa chỉ hơi sốt thôi, tình hình không nghiêm trọng đến thế. Tuy nhiên, Hoàng phi lại vô cùng lo lắng, người nói dù thế nào cũng phải cầu nguyện cho Công chúa... Cộng thêm hiện tại có người làm mai cho Nhị Công chúa, hôn sự này khiến Hoàng phi rất mong chờ. Hoàng phi Saura như vậy tuyệt đối không thể làm ra chuyện ngu ngốc như tự sát!"
"Xin lỗi, ta chỉ muốn xác nhận một chút thôi, ta không hề nghĩ như vậy."
Hoàng huynh đặt tay lên vai lão cung nữ đang gào khóc thảm thiết, rồi quay đầu nhìn Bard.
"Ta nghe nói độc dược được bỏ vào trong bình nước phải không?"
"Vâng, chính là chiếc bình này, nước bên trong đã giao cho Ngự y và Dược sư đi kiểm tra rồi ạ."
Trung đội trưởng đưa chiếc bình chứa nhỏ cỡ một tấc đó cho Hoàng huynh.
Đó là một chiếc bình nước miệng đơn cực kỳ phổ biến, được nung bằng đất đỏ.
"Đã rửa sạch sẽ rồi, nên dù cầm trên tay cũng không cần lo lắng đâu ạ."
"Chiếc bình này là do ai chuẩn bị?"
Hoàng huynh xoay chiếc bình gốm quan sát.
Tôi cũng chăm chú nhìn chiếc bình trên tay huynh ấy.
Bên trên dường như không có bất kỳ đặc điểm nào.
"Về chuyện này, nghe nói trong Thần điện không có bất kỳ ai đưa nó cho Hoàng phi Tiyah Saura cả."
"Cái gì?"
"Đêm qua các cung nữ và Thần quan trực trong Thần điện này ai cũng nói chưa từng nhìn thấy chiếc bình này."
"Đúng vậy, phòng ngủ của Hoàng phi Saura là do tôi chịu trách nhiệm dọn dẹp, trước khi người lên giường nghỉ ngơi, trong phòng không hề đặt chiếc bình nước như vậy."
Lão cung nữ cũng nói một cách vô cùng chắc chắn.
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Vậy thì, điều này có nghĩa là khi tất cả mọi người đã ngủ say, có kẻ đã lén lút lẻn vào Thần điện và đặt chiếc bình này vào trong phòng sao?
"Đêm qua có nhân vật khả nghi nào ra vào không?"
Hoàng huynh dường như cũng có cùng suy nghĩ với tôi.
Các Thần quan, cung nữ bất an nhìn nhau, rồi tất cả đồng loạt lắc đầu.
Quả thực, Thần điện này không thực hiện kiểm soát ra vào.
Bởi vì muốn vào Hoàng cung vốn dĩ đã phải trải qua xác nhận thân phận nghiêm ngặt, nên mọi người đều không cho rằng cần thiết phải kiểm tra lại lần nữa.
"...Hoàng phi Saura hiện tại đang ở nội điện nhỉ?"
Hoàng huynh thở dài một hơi, vắt áo choàng lên tay bước về phía trước.
Hoàng phi Tiyah Saura được đặt ở một góc tiền điện.
Dung mạo được điểm tô bởi mái tóc đen dày, xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể tưởng tượng bà đã là mẹ của ba vị công chúa.
Tôi cũng bắt chước Hoàng huynh mặc niệm trước thi hài của bà.
Thông thường người chết đi thì da dẻ đều sẽ mất đi huyết sắc nhỉ?
Tuy nhiên, đôi má của Hoàng phi Tiyah Saura trước mắt tôi lại ửng hồng.
Giống hệt nhau!
Thi hài của Hoàng hậu Hinti cũng có đôi má ửng hồng như vậy.
"Bard!"
"Có!"
Nghe tiếng gọi của Hoàng huynh, Trung đội trưởng đang đứng chờ ở cửa tiền điện lập tức đứng nghiêm.
"Ta không giữ quan chức gì tuy không có quyền hạn ra lệnh, nhưng ta vẫn muốn nhờ ngươi đi điều tra xuất xứ của chiếc bình nước cũng như nguồn gốc của độc dược!"
"Tuân lệnh!"
Hoàng huynh dùng áo choàng của mình, phủ lên thi thể lạnh lẽo của sủng phi Phụ hoàng.
"Vậy ý của Hoàng huynh là, chúng ta cứ thế không làm gì cả sao!?"
"Zannanza, đừng có bắn nước bọt vào thức ăn."
"Hoàng huynh!!"
Hoàng huynh cầm lấy đĩa ăn của mình, như cố tình quay mặt đi chỗ khác.
Mặc dù bữa sáng bày ngay trước mắt, nhưng ai còn tâm trạng nào mà ăn chứ?
Trở về cung Hoàng hậu, đem những gì chúng tôi thấy và nghe được trong Hoàng cung kể cho đám Ilvani đang nóng lòng muốn biết toàn bộ tình hình, chúng tôi định sẽ lập tức bắt tay vào điều tra kẻ đã hạ độc Hoàng hậu Hinti và Hoàng phi Tiyah Saura... ít nhất ban đầu tôi đã dự tính như vậy.
Thế nhưng, Hoàng huynh lại sai người chuẩn bị bữa sáng như bình thường, tiếp đó bắt đầu thong thả thưởng thức bữa sáng.
Sau đó, cũng như mọi khi, nói sơ qua đại khái sự việc với Ilvani, Katerwa ngồi cùng bàn và Kikkuri đang đứng hầu một bên... Tuy nhiên, đến đây thì vẫn còn chấp nhận được... Tiếp đó, sau khi dùng bữa xong huynh ấy lại còn như mọi khi dặn người đi mời giáo sư Thần học đến chuẩn bị lên lớp.
"...Chúng ta đâu có không làm gì đâu, lát nữa chẳng phải vẫn có tiết Thần học như thường lệ sao? Chúng ta còn phải đi học nữa."
"Hoàng phi Saura và Hoàng hậu Hinti rành rành là bị người ta dùng cùng một loại độc dược sát hại đấy!!"
Tôi nói vào mặt Hoàng huynh... không, là hét lớn vào mặt huynh ấy...
"Liza quả nhiên không phải hung thủ thực sự, hung thủ là kẻ khác, huynh không định lôi cổ kẻ đó ra sao!?"
"Chúng ta không đảm nhiệm bất kỳ chức vụ nào trong cung, đó là công việc của Đội Cận Vệ. Vừa nãy ta đã dặn dò họ những hạng mục cần lục soát rồi, nên chắc chẳng bao lâu nữa sẽ biết kết quả thôi."
Sao có thể như vậy được...!!
Cho dù đây không phải là chức trách của tôi, nhưng tôi không thể cứ thế hoàn toàn khoanh tay đứng nhìn.
Tôi không thể để mặc kẻ sát hại Hoàng hậu Hinti nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, sống những ngày thảnh thơi ở đâu đó.
Ilvani hay Katerwa chắc cũng nghĩ như vậy chứ!?
...Tôi nhìn về phía hai người họ để tìm kiếm sự đồng tình.
Hai người Ilvani và Katerwa vốn đang im lặng nhìn Hoàng huynh rồi lại liếc nhìn tôi, lập tức nhìn nhau đầy khó xử.
"...Điện hạ Zannanza, trước mắt cứ làm theo lời Điện hạ Kail có lẽ thỏa đáng hơn."
Người mở miệng nói là Ilvani.
Tuy mới 16 tuổi, nhưng sự thông minh tài trí và khả năng phán đoán chính xác của cậu ta ngay cả trong Hoàng cung cũng được trọng dụng.
Tóc cậu ta buộc gọn sau gáy không vương một sợi, trong đôi mắt màu cát không để lộ chút cảm xúc nào.
Giọng nam trung dường như có thể lay động lòng người của cậu ta, thực sự khiến người ta rất khó làm trái.
Hừm... ừm...
...Đúng vậy, dù thế nào Đội Cận Vệ cũng đã triển khai lục soát rồi. Đợi báo cáo đưa ra rồi quyết định phương hướng hành động cũng chưa muộn.
Tôi vừa ngồi lại vào ghế vừa cố gắng thuyết phục bản thân.
Nhưng mà!
Kết quả điều tra của Đội Cận Vệ lại chẳng hề khiến người ta hài lòng.
Trung đội trưởng Bard xuất hiện tại cung Hoàng hậu để báo cáo kết quả điều tra.
Vốn dĩ người đàn ông này không có nghĩa vụ phải báo cáo với Hoàng huynh, bởi vì Hoàng huynh tuy thân là Hoàng tử, nhưng lại không đảm nhiệm chức vụ trong cung.
Bard khoảng chừng 30 tuổi, là một quân nhân chính hiệu.
Hoàng huynh từ trước đã sở hữu tố chất nào đó, khiến những người đàn ông lớn tuổi thế này cũng tự nhiên phục tùng huynh ấy.
Bard nói Đội Cận Vệ đến nay vẫn không thể nắm được nguồn gốc của chiếc bình nước.
Đó quả thực là một chiếc bình cực kỳ bình thường, có thể thấy ở bất cứ đâu.
Nếu là bình chế tác đặc biệt dùng để tế tổ thì còn có thể xem xét, nhưng muốn truy tìm nguồn gốc của đồ gốm dùng hàng ngày e rằng không phải chuyện dễ dàng.
Công tác điều tra độc dược dường như cũng khó khăn tương tự.
Nó trái ngược hoàn toàn với chiếc bình nước, nghe nói là một loại độc dược cực kỳ hiếm thấy.
Ngay cả các Ngự y và Dược sư lừng danh cũng đều đồng thanh nói loại độc dược này họ mới thấy lần đầu.
Chuyện này là sao?
Lẽ nào nó là loại độc dược mới được tạo ra?
Hay là...
Độc dược do Dược sư nước ta mang từ một đất nước xa xôi không tên tuổi nào đó về...?
Báo cáo tương tự chắc cũng đã được trình lên trong Hoàng cung rồi nhỉ?
Bầu không khí căng thẳng cũng lây lan đến cung Hoàng hậu.
Cũng phải thôi, bởi vì Chính cung nương nương và sủng phi của Hoàng đế liên tiếp bị ám sát, mà lại không tìm ra hung thủ.
Chuyện này không thể vì không biết hung thủ là ai mà có thể qua loa cho xong chuyện được.
Việc này không chỉ liên quan đến uy tín của Đế quốc, nếu cứ bỏ mặc thì cũng sẽ khiến lòng dân dao động.
Nguyên Lão Viện và Đội Cận Vệ dường như cũng bắt đầu hành động nghiêm túc rồi.
Họ ban bố thông cáo rằng các cung điện đứng đầu là Hoàng cung cùng các Thần điện đều phải tăng cường cảnh giới, việc quản lý mỗi nhà bếp và sự ra vào của nhân viên đều phải kiểm soát nghiêm ngặt.
Quá muộn rồi!!
Bởi vì đây vốn dĩ là việc phải làm ngay khi Hoàng hậu Hinti qua đời.
Nhưng mà...
Tuy rằng đã quá muộn... nhưng thế này thì cuối cùng tôi cũng có thể hành động rồi.
"Không được! Đệ không được làm gì cả, cấm hành động!"
Khi tôi hớn hở đề xuất muốn triển khai lại hoạt động điều tra, Hoàng huynh lại lạnh lùng từ chối.
Câu trả lời của huynh ấy vẫn y hệt như mấy hôm trước.
"Tại sao!? Hoàng huynh! Tại sao đệ không được tham gia bắt hung thủ? Huynh chẳng phải thường dạy đệ phải đường đường chính chính đứng ra thể hiện bản thân sao!? Đây chẳng phải là lúc sao? Đệ tuyệt đối không tha thứ cho hung thủ đã sát hại Hoàng hậu Hinti!"
"..."
Đôi mắt màu hoàng ngọc ôn hòa, giống hệt loài sư tử đực đó lẳng lặng nhìn chằm chằm vào tôi.
Hoàng huynh vẫn tiếp tục đi chơi đêm, và tối nay tôi cuối cùng cũng tóm được huynh ấy ngay tại cửa sau.
Nếu không tranh thủ bây giờ để nhận được sự cho phép của huynh ấy, thì ai biết lần sau phải đợi đến bao giờ mới có thể nói chuyện tiếp với huynh ấy về việc này.
Mặc dù tôi vô cùng kính yêu Hoàng huynh.
Mặc dù tôi không phản đối việc Hoàng huynh ra ngoài gặp gỡ tình nhân.
Tuy nhiên duy chỉ có lần này tôi thực sự không thể hiểu nổi.
Lúc này đây lẽ ra phải có việc cấp bách cần làm hơn nhiều so với chuyện hẹn hò chứ!
"Đệ chẳng phải định dốc sức vì ta sao?"
Hoàng huynh chậm rãi nói.
!?
Đó là đương nhiên rồi!
Việc đến nước này còn phải hỏi sao?
"Hơn nữa cũng định báo thù cho Mẫu hậu ta đúng không?"
"Đương nhiên, nếu tìm được hung thủ, thì dù là lưỡng bại câu thương, đệ cũng phải bắt được hắn!"
"...Cho nên, ta mới không cho phép đệ làm như vậy."
Hoàng huynh dời tầm mắt, và thở dài một hơi thật sâu.
Ý gì vậy?
"Cho nên" mới không cho phép, rốt cuộc là ý gì?
Tôi từ trước đã nói đi nói lại.
Mặc dù vô cùng bất kính... nhưng tôi coi Hoàng hậu Hinti và Hoàng huynh như mẹ ruột và anh trai thực sự, luôn kính yêu họ.
Lẽ nào ngoài cách đó ra, còn có cách nào khác để thể hiện lòng kính yêu của tôi sao?
Tôi sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì vì họ.
Dù hy sinh tính mạng cũng không tiếc.
Tại sao huynh ấy không thể hiểu được tâm ý của tôi chứ?
...Tôi trong lòng Hoàng huynh lẽ nào chỉ có chút trọng lượng đó thôi sao?
...Khiến huynh ấy không thể yên tâm giao phó nhiệm vụ quan trọng cho tôi...?
"Hoàng huynh, cầu xin huynh!! Xin hãy cho phép đệ..."
"Không được!"
Hoàng huynh nói như đinh đóng cột.
"Ta tuyệt đối không cho phép đệ hành động! Hiểu chưa!"
Hoàng huynh nói ra những lời nghiêm khắc chưa từng có trước đây, khiến tôi bất giác khựng lại.
"Katerwa! Cậu ở đó chứ?"
Theo tầm mắt của Hoàng huynh, tôi thấy Katerwa hiện ra từ trong bóng tối của cây cột.
Ilvani cũng xuất hiện sau lưng cậu ta.
A a, hóa ra họ vẫn luôn giám sát chúng tôi...
Nói đúng hơn là họ vẫn luôn không yên tâm, lo lắng tôi sẽ làm ra chuyện trái lệnh Hoàng huynh.
"Katerwa, nhờ cậu bảo vệ Zannanza, trông chừng nó đừng để nó tự ý hành động!"
"...Tuân lệnh."
"Hoàng huynh!!"
Tôi dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn chằm chằm Hoàng huynh.
Hoàng huynh như muốn rũ bỏ sự đeo bám của tôi, tung người nhảy lên ngựa.
Kikkuri tuy lo lắng quay đầu lại nhìn, nhưng vẫn bám sát theo sau huynh ấy.
Ilvani sau khi tiễn họ rời đi, lẳng lặng cúi chào tôi một cái, rồi biến mất vào sâu trong cung điện.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao Hoàng huynh không chịu để tôi thực hiện bất kỳ hành động nào?
"Nào, Điện hạ, người nên đi ngủ rồi."
Tôi dường như đã vô thức ngã ngồi xuống đất.
Katerwa nắm tay tôi đỡ tôi dậy, và cúi xuống phủi vết bẩn trên vạt áo dài cho tôi.
Mái tóc xoăn nhẹ ngang vai được cắt tỉa gọn gàng của cậu ta ở ngay trước mắt tôi.
Giống như Ilvani, Katerwa cũng dựa vào sự thông minh tài trí của mình dần củng cố địa vị Thư ký quan.
Tuy nhiên, dáng vẻ lúc nào cũng cười rất sảng khoái của cậu ta, hoàn toàn trái ngược với cảm giác cơ trí lanh lợi mà Ilvani mang lại.
Đôi mắt màu trà đang ngước nhìn tôi vô cùng dịu dàng.
"Katerwa, ta muốn đi tìm hung thủ!"
"Điện hạ Zannanza!"
"Nhưng mà, cậu bảo ta làm sao có thể ngoan ngoãn ở trong cung được chứ? Hoàng hậu Hinti bị người ta ám sát rồi! Hoàng hậu Hinti đối tốt với ta thế nào, cậu cũng biết rất rõ mà?"
Cho dù Hoàng huynh không muốn tin tưởng tôi...
Cho dù Hoàng huynh không cho phép tôi...
Tôi cũng không thể cho phép bản thân cứ mãi không làm gì cả.
Tôi không muốn cứ thế ngốc nghếch chờ đợi cái báo cáo không biết bao giờ mới có kết quả của Đội Cận Vệ.
"Ngày mai ta muốn ra ngoài một chuyến. Làm ơn đi, Katerwa! Xin cậu hãy mắt nhắm mắt mở cho qua. Ta sẽ cẩn thận không gây rắc rối cho cậu đâu, vì vậy xin cậu đừng nói với Hoàng huynh..."
"Thế thì không được!"
"Katerwa...!"
"Thần cũng sẽ đi cùng người ra ngoài."
Hả!?
Katerwa giả vờ bất lực thở dài một hơi.
"Vì Điện hạ Kail đã dặn dò thần phải bảo vệ Điện hạ, nên thần không thể để người hành động một mình, do đó, thần cũng sẽ đi cùng."
"Thật sự được sao?"
"Điện hạ người thoạt nhìn tuy rất hiền lành, nhưng thần hiểu rất rõ, khi người lộ ra ánh mắt này, thì có nghĩa là lời đã nói ra quyết không thay đổi, điểm này người giống hệt Điện hạ Kail, cho dù thần có ngăn cản người cũng vô dụng nhỉ!?"
"Cảm ơn cậu."
Tôi thực sự rất cảm kích cậu ấy.
Hơn nữa có người sẵn sàng đứng về phía mình, thực sự khiến người ta thêm tự tin, vui vẻ vô cùng.
Tôi không kìm được ôm lấy đầu Katerwa.
"Vậy thì, Điện hạ người nói muốn ra ngoài, rốt cuộc là muốn đi đâu?"
"Ta muốn đến Hậu cung xem thử."
"Hả?"
Bình nước và độc dược bị người ta lén lút đưa đến bên cạnh Hoàng phi Tiyah Saura.
Cho dù việc truy tìm con đường trong đó cực kỳ khó khăn, nhưng mọi manh mối cũng chính bắt đầu từ đó.
Do Liza - người lo liệu mọi việc ăn uống cho Hoàng hậu Hinti đã chết, nên không thể hỏi thăm bất kỳ tin tức nào từ bà ta.
Tôi cũng đã hỏi thăm tất cả các cung nữ khác trong cung Hoàng hậu, thậm chí hỏi đến phát chán rồi, nhưng chẳng có ai biết bất kỳ manh mối nào giúp ích cho việc phá án.
Vì vậy tôi muốn chuyển sang hỏi thăm những người bên cạnh Hoàng phi Saura xem sao.
Có lẽ Đội Cận Vệ đã sớm hỏi qua họ rồi, nhưng tôi vẫn muốn chính tai xác nhận.
Do đó, tôi muốn đến Hậu cung trước.
Hậu cung tự nhiên là cung điện nơi các phi tần của Hoàng đế sinh sống.
Khu vực sinh hoạt riêng tư của Hoàng đế nằm ở sâu nhất phía Bắc Hoàng cung, phía trước là cung điện nơi ở của bản thân Hoàng đế, và kiến trúc được nối liền bởi hành lang phía sau cung điện Hoàng đế chính là Hậu cung.
Diện tích Hậu cung lớn gấp khoảng 1.5 lần cung điện Hoàng đế. Để chứa nhiều phi tần sinh sống, nơi đây được thiết lập rất nhiều phòng ở độc lập.
Vì các phi tần gần như cả đời đều trải qua trong Hậu cung, nên trong Hậu cung có thiết kế một ban công hướng ra tường thành, từ đó nhìn ra có thể thu trọn toàn bộ Hattusa vào tầm mắt.
Nghe nói Hậu cung của nước khác là nơi cấm đàn ông, nhưng nước ta không có hạn chế như vậy.
Chỉ cần có lý do thích đáng, việc viếng thăm Hậu cung là được phép.
Ngày hôm sau, chúng tôi đợi mặt trời vừa mọc là vào cung ngay.
"Katerwa, cậu dùng lý do gì để lấy được giấy phép vào cung vậy?"
"Thần nói với họ chúng ta đến để thu dọn di vật của Hoàng hậu Hinti, vì vậy, chúng ta phải đến phòng của Hoàng hậu Hinti trước."
Đã rõ.
Giống như cung điện cổng chính của Hoàng cung, Hậu cung đối với tôi cũng là một nơi cực kỳ quen thuộc.
Bên trong Hậu cung đương nhiên cũng thiết lập phòng ở chuyên dụng cho Hoàng hậu.
Vì vậy, Hoàng hậu Hinti cũng có một nửa thời gian trải qua tại đây.
Hoàng huynh và tôi hồi nhỏ cũng thường xuyên cùng nhau chơi đùa trong sân trong này.
Phòng ở của Hoàng hậu nằm ở phía Tây Bắc Hậu cung.
Đương nhiên cũng là nơi rộng rãi nhất, xa hoa nhất, gần cung điện Hoàng đế nhất trong toàn bộ Hậu cung. Mặc dù đây là nơi khiến người ta rất hoài niệm, nhưng giờ phút này không phải lúc chìm đắm trong hồi ức quá khứ.
Tôi đến để hỏi chuyện thân tín của Hoàng phi Saura.
Tôi nghĩ lý do viếng thăm lần này cứ dùng là muốn đến viếng đi.
Thế là tôi phái cung nữ đi thông báo trước.
Hàng xóm phía Đông phòng ở của Hoàng hậu, tức phía Đông Nam Hậu cung là nơi ở của sủng phi Hoàng đế - Hoàng phi Tiyah Saura.
Khi tôi dẫn theo Katerwa đang bê hũ mật ong thượng hạng đến thăm phòng bên cạnh, cung nữ vẻ mặt hoảng hốt vội vàng ra đón.
Tôi vốn nghĩ mất đi nữ chủ nhân, lúc này họ nhất định rất suy sụp buồn bã, nhưng bên trong dường như đang xảy ra tranh cãi gì đó.
Cung nữ chịu trách nhiệm truyền tin dẫn tôi vào phòng sinh hoạt chung, bên trong có ba vị Công chúa.
Ba vị Công chúa này lần lượt là Hoàng nữ thứ bảy, Hoàng nữ thứ tám và Hoàng nữ thứ mười một của Hoàng đế Bệ hạ.
Cả ba người họ đều là những Công chúa cực kỳ xinh đẹp, đều thừa hưởng mái tóc đen như suối và đôi mắt màu ngọc bích của mẹ.
Công chúa lớn nhất Napis Ilra 15 tuổi. Nghe nói nàng là một cô gái bẩm sinh mù lòa nhưng cực kỳ thông tuệ, từ nhỏ đã trở thành Thần quan, hiện nay đang đảm nhiệm chức Phó Thần quan trưởng của Đệ Tam Thần Điện.
Công chúa Herma Gubi 14 tuổi thì nổi tiếng hiếu thắng.
Nghe đồn hôn sự giữa nàng và Hoàng tử của vương quốc Ugarit - tổ quốc của mẹ nàng đang được đàm phán, nhưng bản thân nàng lại hoàn toàn không hứng thú với chuyện này.
Công chúa nhỏ nhất Ada Herman thì 11 tuổi.
Nàng là một Công chúa rất rạng rỡ vui vẻ, nhưng lúc này nàng lại đang vùi đầu vào lòng Công chúa Napis Ilra khóc nức nở.
Mặt khác, Công chúa Herma Gubi thì vẻ mặt tức tối không ngừng đi đi lại lại khắp phòng.
Đã xảy ra chuyện gì sao?
Nhưng mà, dù thế nào tôi vẫn phải mở lời mới được...
"Rất xin lỗi vì đã đến làm phiền trong lúc bối rối này, ta chỉ muốn bày tỏ chút lòng thành kính phân ưu. Lần này Hoàng phi Tiyah Saura gặp chuyện bất hạnh, thực sự khiến người ta cảm thấy vô cùng tiếc nuối, xin hãy nhận cái này làm đồ cúng cho tang lễ."
Dưới ánh mắt ra hiệu của tôi, Katerwa giao hũ mật ong cho cung nữ đứng hầu một bên.
"Điện hạ Zannanza, thực sự vô cùng cảm ơn người đã đặc biệt đến viếng."
Công chúa Napis Ilra hướng chính xác về phía tôi cúi đầu thật sâu.
Cử chỉ của nàng tao nhã và trôi chảy, không hề có chút cảm giác vụng về cứng nhắc nào.
Nếu không phải hàng mi dài của nàng luôn nhắm nghiền, e rằng không ai phát hiện ra mắt Công chúa thực ra không nhìn thấy gì nhỉ? Công chúa Herman cũng ngẩng đầu lên khỏi lòng chị gái, vừa lau nước mắt vừa hành lễ với tôi.
"Thấy người khỏe mạnh thực sự khiến người ta cảm thấy..."
Lời tôi còn chưa nói hết đã bị một tiếng hét chói tai cắt ngang.
"Đồ cúng tang lễ? Đến tang lễ còn không có, ngươi bảo chúng ta làm sao dâng đồ cúng!?"
Người nói là Công chúa Herma Gubi.
"Herma, kiềm chế chút! Không được vô lễ! Điện hạ, thực sự vô cùng xin lỗi."
"Kiềm chế!? Chị, đã đến nước này rồi chị còn bắt em kiềm chế cái gì? Mẫu phi đến tang lễ còn không được tổ chức đã phải hạ táng rồi, bảo em làm sao kiềm chế tiếp được nữa!?"
Vị Công chúa nước mắt đầm đìa, gào lên phẫn nộ dùng sức hất bàn tay đang đưa ra của chị gái.
Không tổ chức tang lễ cho Hoàng phi Tiyah Saura?
Chuyện này là sao?
Phàm là sủng phi của Hoàng đế, cho dù không long trọng như Hoàng hậu Hinti, thì cũng nên tổ chức tang lễ có quy mô tương xứng mới phải.
Vậy mà bà ấy lại không được tổ chức tang lễ đã trực tiếp hạ táng, đây quả thực là ngoại lệ trong ngoại lệ...
"Đây là xuất phát từ sự cân nhắc của Hoàng đế Bệ hạ."
Có lẽ nhận ra sự nghi hoặc của tôi, Công chúa Napis Ilra dùng đôi mắt không nhìn thấy hướng về phía tôi giải thích.
"Nghe nói Hoàng đế Bệ hạ và Nguyên Lão Viện lo ngại rằng nếu biết hai vị hậu phi liên tiếp bị ám sát, dân chúng sẽ hoang mang lo sợ. Cho nên để duy trì trật tự thủ đô, trước khi vụ án được làm sáng tỏ, Hoàng cung bình yên trở lại, tang lễ công khai tốt nhất nên tạm hoãn."
"Lo ngại cái gì! Thế sao không lo ngại cho cảm xúc của chúng ta chứ!? Lại còn đến tang lễ của mẹ mình cũng không thể tổ chức, chuyện này thực sự quá đáng lắm rồi!!"
Ra là vậy, cho nên nàng ấy mới nổi trận lôi đình sao?
Cũng khó trách ba vị Công chúa lại căm phẫn bất bình.
Mặc dù tôi không biết sự lo ngại như vậy có thực sự cần thiết hay không, nhưng xem ra hiện tại trong Hoàng cung khá hỗn loạn.
Tóm lại, chính là việc điều tra của Đội Cận Vệ đến giờ vẫn chẳng có chút tiến triển nào.
"Mẫu phi bị ai sát hại? Và tại sao lại bị sát hại chứ?"
Công chúa nhỏ Ada Herman vừa thút thít vừa ôm lấy người chị mù lòa hỏi.
"Về chuyện này, ba vị Công chúa có biết manh mối nào không?"
Công chúa Napis Ilra và Công chúa Ada Herman có chút bối rối im lặng không nói.
"Ta rất xin lỗi khi đưa ra câu hỏi này trong lúc các vị đang đau buồn. Tuy nhiên, có lẽ các vị có thể đoán được lý do Hoàng phi Tiyah Saura bị người ta sát hại, còn nữa xung quanh bà ấy có xảy ra chuyện gì bất thường không?"
"Lý do rất đơn giản! Bởi vì Mẫu phi ta là hòn đá cản đường!"
Công chúa Herma Gubi vừa đi vòng quanh giữa chúng tôi, vừa bực bội đá mạnh xuống sàn nhà.
"Ta biết hung thủ là ai! Chính là kẻ nào đó muốn trở thành Hoàng hậu!"
"Herma, không được nói bậy."
"Thực ra trong lòng chị cũng nghĩ như vậy đúng không? Ada chắc cũng nhận ra rồi. Hoàng hậu Hinti và Mẫu phi bị kẻ nào đó thèm khát ngôi vị Hoàng hậu sát hại!"
"Công chúa Herma, cô nắm giữ manh mối liên quan gì sao?"
"Không có, Điện hạ Zannanza."
"Đã vậy, những lời này..."
"Ngươi căn bản không hiểu Hậu cung. Bởi vì ngươi là đàn ông... không, không đúng... bởi vì ngươi được Hoàng hậu Hinti nuôi lớn, nên ngươi hoàn toàn không nhìn thấy tất cả những gì xảy ra trong Hậu cung nhỉ."
Ý gì vậy?
"Herma, em thất lễ quá rồi đấy, mau im miệng!"
"Công chúa Napis Ilra, không sao đâu, ta không để bụng. Công chúa Herma Gubi, xin hãy nói tiếp."
Công chúa Herma Gubi hất cái cằm nhọn lên đầy khiêu khích, tiếp tục nói...
"Chỉ cần dùng cái đầu suy nghĩ một chút, chẳng phải sẽ hiểu ngay sao? Đầu tiên là Hoàng hậu Hinti thân là Hoàng hậu bị ám sát, tiếp theo đương nhiên sẽ sắc phong Hoàng hậu mới đúng không? Mà mẹ ta được Phụ hoàng sủng ái sâu sắc, tự nhiên là ứng cử viên Hoàng hậu mới có triển vọng rất cao, vì vậy hai người họ mới liên tiếp bị sát hại, và 'kẻ nào đó' thèm khát ngôi vị Hoàng hậu đương nhiên chính là hung thủ!"
"Nhưng mà, Công chúa! Cho dù có thèm khát đến đâu, nhưng cũng đâu phải ai cũng có thể ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu đâu chứ!"
Bởi vì địa vị của Hoàng hậu vô cùng quan trọng, cao quý.
Đế quốc Hittite của tôi không phải là một quốc gia chuyên chế do Hoàng đế độc chiếm chính quyền.
Ngoài ra còn có hai bên cũng nắm giữ quyền quyết định quốc sự.
Đó chính là Hoàng hậu và Nguyên Lão Viện.
Đại sự quốc gia quan trọng đều phải thông qua ba bên này hiệp thương mới có thể đưa ra quyết định.
Vì vậy, Hoàng hậu có giới hạn tư cách nghiêm ngặt.
Có thân phận bối cảnh và hậu thuẫn phò tá đắc lực đương nhiên là điều không cần bàn cãi, nhưng quan trọng nhất vẫn là tư chất tài năng cá nhân.
Công chúa Herma Gubi nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
"Điện hạ, không phải chỉ có người có năng lực mới khao khát đạt được địa vị."
"Hả?"
"Điện hạ, Hậu cung chính là chiến trường của phụ nữ đấy! Mọi người đều đang nỗ lực tranh giành sự sủng ái của Hoàng đế Bệ hạ, và trong số đó những người có thân phận bối cảnh cũng đồng thời muốn đoạt được vị trí Hoàng hậu."
"Đúng như người nói, Hoàng hậu Hinti là một Hoàng hậu vĩ đại, điểm này có lẽ tất cả mọi người đều thừa nhận. Vì vậy Điện hạ người luôn ở bên cạnh bà ấy chắc chưa từng nhận ra sự đấu đá ngầm giữa những người phụ nữ trong Hậu cung nhỉ?"
"Công chúa Herma Gubi!"
"Mọi người trong Hậu cung đều có cùng quan điểm về chuyện này."
"...Công chúa, vậy thì... ý của cô dường như là nói hung thủ là một vị phi tần nào đó trong Hậu cung sao?"
"Đúng vậy, ta chính là có ý đó."
Đây, đây quả thực là... lời nói kinh người...
Công chúa Napis Ilra vốn luôn ở bên cạnh ngăn cản em gái cũng không kìm được im lặng.
Lúc này tôi mới chú ý thấy ánh mắt của tất cả cung nữ đều nhìn về phía tôi, điều này có nghĩa là họ cũng đều nghĩ như vậy sao?
Tôi và Katerwa không kìm được nhìn nhau.
"Hung thủ nhất định chính là Hoàng phi Shary!"
"Hả?"
"Herma, không được nói tiếp nữa!"
Công chúa Herma Gubi thô bạo hất tay chị gái ra.
"Một khi Hoàng hậu Hinti không còn nữa, ai cũng thấy ứng cử viên Hoàng hậu mới có triển vọng nhất là Hoàng phi Shary. Mẫu phi được Phụ hoàng sủng ái tuy vốn dĩ cũng có khả năng, nhưng bà ấy đã bị sát hại rồi. Như vậy, ứng cử viên Hoàng hậu Bệ hạ tiếp theo chỉ còn lại Hoàng phi Shary thôi, đương nhiên là do bà ta làm rồi! Là bà ta đã sát hại Hoàng hậu Hinti và Mẫu phi!!"
"Em đừng có làm loạn nữa!"
Tay của Công chúa Napis Ilra nắm chặt lấy em gái.
"Các ngươi mau đưa Herma về phòng của nó!"
"Chị, không chịu đâu! Em tuyệt đối không tha thứ cho hung thủ đã sát hại Mẫu phi, Điện hạ Zannanza, xin hãy nói với Phụ hoàng! Hung thủ chính là Hoàng phi Shary! Xin Phụ hoàng hãy bắt bà ta!!"
Tôi há hốc mồm nhìn Công chúa Herma bị các cung nữ đưa ra khỏi phòng sinh hoạt chung.
"Điện hạ Zannanza, xin hãy tha thứ cho sự vô lễ của em gái tôi. Từ khi mẹ tôi qua đời, con bé đã mất hết lý trí. Người đặc biệt đến thăm, chúng tôi lại thất lễ như vậy, thực sự vô cùng xin lỗi."
"Đâu có, tôi đến làm phiền trong lúc các vị bận rộn, tôi mới là người thất lễ. Tôi cũng cho rằng mình nhất định phải lôi cổ hung thủ gây án lần này ra, nên xin hãy chuyển lời tới Công chúa Herma bảo cô ấy hãy yên tâm chờ đợi."
Sau khi từ biệt vị Công chúa mù xinh đẹp đang cúi đầu thật sâu với tôi, tôi thầm quyết định sẽ đi bái kiến Hoàng phi Shary một chút.
Hoàng phi Shary là em gái ruột của Hoàng hậu Hinti.
Vì vậy, bà ấy cũng giống chị mình, xuất thân Hoàng tộc.
Trong số các trắc thất hiện còn sống, bà ấy quả thực là người có thân phận và tư chất gần với ngôi vị Hoàng hậu nhất.
Khi nương nương Hinti tiến vào Hậu cung với tư cách là Hoàng hậu, Hoàng phi với tư cách là người phò tá đã cùng Hoàng hậu nhập cung.
Vì vậy, so với việc là trắc thất của Hoàng đế, bà ấy giống thư ký riêng tài giỏi của Hoàng đế hơn.
Theo tôi biết, tình cảm giữa bà ấy và Hoàng hậu Hinti cũng rất hòa thuận, không nhìn ra bà ấy có gì bất mãn với cuộc sống hiện tại của mình.
Hoàng phi Shary như vậy sẽ thèm khát ngôi vị Hoàng hậu sao?
Hơn nữa, thậm chí còn không tiếc sát hại chị ruột của mình.
Cá nhân tôi không nghĩ như vậy.
Phòng ở của Hoàng phi Shary nằm ở phía Tây Hậu cung.
Lấy phòng ở của Hoàng hậu Hinti làm mốc, bà ấy và Hoàng phi Tiyah Saura là hàng xóm ngược hướng nhau.
"Điện hạ Zannanza, ta nghe nói người đến thu dọn di vật của Hoàng hậu Bệ hạ Hinti."
Khi cung nữ chịu trách nhiệm thông báo dẫn tôi vào phòng sinh hoạt chung, Hoàng phi Shary đang đọc thư từ dưới sự hỗ trợ của cung nữ tùy tùng.
Những bức thư này chắc là gửi cho Hoàng hậu Hinti nhỉ?
Hoàng hậu và Hoàng đế phân chia nhau qua lại với các nước láng giềng, nên mỗi ngày đều có lượng lớn thư từ gửi đến.
Những bức thư này được khắc bằng chữ hình nêm trên phiến đất sét, và được niêm phong trong phong bì đất sét rồi mới gửi đến.
Việc bóc mở, kiểm duyệt nội dung những bức thư này trước, là công việc thường ngày của Hoàng phi Shary.
Bà ấy phải tâu lên Hoàng hậu Hinti những nội dung chính sau khi kiểm tra, nhưng hiện tại ngay cả công việc xử lý cần thiết chắc cũng đã trở thành chức vụ của Hoàng phi Shary rồi nhỉ?
"Vâng, vâng ạ. Tôi muốn thu dọn di vật xung quanh Hoàng hậu trước..."
"Là vậy sao? Vừa nãy ta muốn giúp đỡ nên chạy sang phòng bên cạnh tìm người, nhưng người dường như không có trong phòng nhỉ. Là đã thu dọn xong rồi sao?"
Ánh mắt của Hoàng phi Shary chuyển từ bức thư sang người tôi.
Bà ấy là một người cực kỳ thông tuệ.
Ánh mắt của bà vô cùng sắc bén, dường như mọi bí mật trước mặt bà đều sẽ bị phơi bày.
Hoàng hậu Hinti là người như ánh dương mùa xuân ấm áp bao trùm bốn phía.
Tuy nhiên, trước mặt Hoàng phi Shary, tất cả mọi người đều không kìm được tự động thẳng lưng, ngồi nghiêm chỉnh, căng thẳng như bị bắt đứng giữa vùng đất mùa đông khắc nghiệt.
Lý do khiến bà ấy cảm giác không giống một hậu phi, mà giống một thư ký quan tinh anh tài giỏi hơn, chính là do khí chất này.
"Điện hạ thực ra đến để điều tra về vụ án của Hoàng hậu Bệ hạ Hinti và Hoàng phi Saura đúng không?"
"!"
...Quả nhiên không lừa được người này.
"Vâng... xin hỏi Hoàng phi Shary có cách nhìn thế nào về vụ án này? Người cho rằng hung thủ sẽ là ai? Và tại sao lại làm như vậy?"
"Đây là việc mà Hoàng đế Bệ hạ và Đội Cận Vệ phải đi điều tra chứ nhỉ? Ta chẳng biết gì cả..."
Hoàng phi Shary cầm lấy bức thư tiếp theo, và dời tầm mắt đi.
Điều này có nghĩa là bà ấy không muốn tiếp tục thảo luận về chủ đề này nữa sao...?
Dựa vào bản lĩnh của tôi căn bản không thể moi thêm được lời nào từ miệng bà ấy.
Khi chúng tôi hành lễ xong định quay người rời đi, Hoàng phi lại đột nhiên gọi chúng tôi lại.
"A, Điện hạ! Điện hạ Kail gần đây dường như thường xuyên lẻn vào Hậu cung..."
Oa a! Bại lộ rồi!
"Yên tâm đi, ta nghĩ chắc rất ít người phát hiện ra chuyện này. Huống hồ đối phương lại là Điện hạ Kail, xem ra ngài ấy dường như xử lý rất cao tay. Tuy nhiên, vào lúc lòng người hoang mang thế này, ta cho rằng ban đêm vẫn nên hạn chế đi lại lung tung thì hơn, xin người hãy chuyển lời tới ngài ấy... bảo ngài ấy hãy giữ gìn sức khỏe."
Trong đôi mắt dài hẹp ẩn chứa một tia ấm áp.
Đúng vậy.
Mùa đông không chỉ đơn thuần là một mùa lạnh lẽo khắc nghiệt.
Dưới lòng đất băng giá còn ẩn chứa sinh mệnh chờ đợi mùa xuân, tràn đầy sự bao dung cương nghị kiên cường.
Hoàng phi Shary đối với cháu trai - Hoàng huynh Kail thực ra rất yêu thương.
Tôi mới không tin người như vậy sẽ đi hại chết chị gái mình, để đoạt lấy ngôi vị Hoàng hậu.
"Thực ra trong Hoàng cung ngay từ đầu đã có tin đồn như vậy, đồn rằng vụ án này có thể bắt nguồn từ cuộc tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu."
Vừa bước ra hành lang, Katerwa nãy giờ vẫn luôn đứng đợi một bên mới lần đầu tiên mở miệng.
Cái gì?
"Tuy nhiên, do chuyện này thực sự quá hệ trọng, trước khi tìm được bằng chứng xác thực, không ai dám công khai bàn luận."
Vậy sao?
Tôi quả nhiên là con ếch ngồi đáy giếng không hiểu sự đời sao?
Nhưng mà, địa vị Hoàng hậu thực sự hấp dẫn đến thế, khiến người ta thậm chí không tiếc giết người cũng muốn đạt được sao?
Tôi từ nhỏ đã ở bên cạnh Hoàng hậu Hinti, tôi biết rất rõ bà đã bỏ ra bao nhiêu nỗ lực.
Đối với một người phụ nữ của Đế quốc, Hoàng hậu quả thực là vị trí tối cao vô thượng.
Tuy nhiên, làm Hoàng hậu phải nhẫn nại kìm nén nhiều hơn xa so với việc hưởng thụ xa hoa.
Hoàng hậu Hinti luôn nói, nắm giữ quyền lực chính là như vậy.
"Bởi vì không phải suy nghĩ của tất cả phi tần đều giống Hoàng hậu Hinti. Không chỉ phụ nữ, có rất nhiều người cho rằng chỉ cần nắm giữ quyền lực là có thể hưởng hết vinh hoa phú quý."
"Ta lại cảm thấy những phi tần đó sống xa hoa hơn Hoàng hậu Hinti nhiều."
"Nhưng cũng có nhiều người không nghĩ như vậy mà."
...Quả thực.
Tuy nhiên, cho dù thực sự là tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu, thì những phi tần có tư cách có thể thèm khát địa vị đó cũng là hữu hạn.
Hoàng phi Shary chắc chắn sẽ là ứng cử viên số một.
Hoàng phi Tiyah Saura nếu vẫn còn sống, có thể sẽ trở thành ứng cử viên số hai.
Xét về thân phận, ứng cử viên khả thi tiếp theo có lẽ là Hoàng phi Vistaria và Hoàng phi Nakia - những người vốn là công chúa một nước.
Tuy nhiên, hai vị này đến nay đều sống cuộc sống bình lặng không tranh với đời trong thâm cung, cũng chưa từng nghe nói họ hứng thú với chính trị.
Tiếp đến là những trắc thất xuất thân quý tộc, có hậu thuẫn phò tá đắc lực chống lưng, họ chỉ cần nhận được sự thừa nhận của Nguyên Lão Viện, thì cũng có khả năng được sắc phong làm Hoàng hậu...
"Điện hạ Zannanza!"
Katerwa đột nhiên kéo tôi ra sau cây cột.
Rốt cuộc là sao vậy?
"Cô ta chính là cung nữ tùy tùng của Hoàng phi Nakia, Shila."
Cái gì!?
Đó chẳng phải là tình nhân mà Hoàng huynh hiện tại qua lại thường xuyên nhất sao!
Khi tôi từ sau cây cột lén lút thò đầu ra, bóng dáng hai người đang rảo bước băng qua sân trong.
"Người phía sau chính là Shila."
Người phụ nữ đi trước, từ đầu đến chân đều trùm vải trắng, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo.
Tuy nhiên, dung mạo của cô gái phía sau thì có thể nhìn thấy rõ ràng.
Cô ta mặc trang phục cung nữ thường mặc, mái tóc sẫm màu buộc chặt sau gáy.
Nghe nói cô ta là người Hoàng phi Nakia mang đến từ tổ quốc, nên chắc là người Babylon nhỉ?
Dù nhìn từ xa, vẫn có thể thấy làn da màu lúa mạch khỏe khoắn đó.
"Đi thôi! Ta muốn đến gần xem mặt cô ta."
"Khoan đã! Điện hạ! Tuyệt đối không được..."
Tôi rón rén chạy lên trước, Katerwa đành phải vội vàng đi theo.
Khi chúng tôi định bước ra khỏi phòng, thì thấy trong bóng tối của bụi cây có bóng người lay động.
Chính là hai người vừa nãy cùng với một Thần quan.
Chúng tôi vội vàng ẩn nấp sau cánh cửa.
Do từ đây không nghe thấy tiếng, nên không biết họ đang nói chuyện gì.
Haizz, lúc này thì đừng quan tâm đến tiếng nói nữa.
Tuy nhiên, cái đầu của tên Thần quan kia thật là vướng víu quá đi.
Bởi vì bị tấm vải dùng để che kín toàn thân của hắn cản trở, hại tôi không nhìn thấy Shila.
Nếu từ chỗ tối của cây cột đối diện, không biết có thể nhìn thấy không...
"Không được đâu! Điện hạ, lại gần nữa thì thất lễ quá."
"Ta chỉ nhìn một chút thôi mà, cậu cứ ở đây là được rồi."
Tôi để Katerwa lại trong phòng, sau khi vòng ra hành lang mới rốt cuộc có thể nhìn rõ mặt Shila từ chính diện.
Cô ta khoảng chừng 20 tuổi.
Mặc dù tạm coi là một cô gái xinh đẹp, nhưng lại không phải... đại mỹ nữ sắc nước hương trời.
Cô ta không phải kiểu quyến rũ sở hữu nhan sắc kiêu sa, mà giống kiểu tài nữ tài khí ngời ngời hơn.
Tuy nhiên, vì cô ta là cung nữ thân cận của Hoàng phi Nakia, nên có lẽ như vậy mới là đương nhiên.
Nhưng mà, Hoàng huynh xưa nay thiên vị mỹ nữ, nếu xét theo tiêu chuẩn chọn tình nhân của Hoàng huynh, chuyện này thực sự khiến người ta khó hiểu.
"!!"
Tôi vội vàng ngồi thụp xuống sau cây cột.
Nguy rồi! Tôi và người phụ nữ trùm vải trắng trước mặt Shila...
Bốn mắt nhìn nhau rồi!
Hóa ra người phụ nữ đó chính là Hoàng phi Nakia.
Nghĩ kỹ thì, Shila là cung nữ thân cận của Hoàng phi Nakia, nên họ ở cùng nhau cũng là chuyện đương nhiên, nhưng vì áo choàng che khuất nên tôi mới mãi không nhận ra là bà ấy.
Số lần tôi và Hoàng phi Nakia gặp mặt vốn dĩ đếm trên đầu ngón tay.
Hơn nữa cũng không gọi là gặp mặt, phải nói là nhìn thấy mới đúng.
Ngoài các sự kiện công khai, về cơ bản tôi bình thường hoàn toàn không gặp Hoàng phi Nakia.
Bà ấy sở hữu nhan sắc khá động lòng người, trang điểm cũng vô cùng xinh đẹp, nhưng nghe nói bà ấy luôn cụp mắt xuống, chưa từng nhìn thẳng vào bất kỳ ai.
Có lẽ là do bất đắc dĩ chăng.
Hoàng phi Nakia luôn bị những lời đồn đại khó nghe bám lấy.
Mọi người đồn rằng Hoàng tử Juda do bà sinh ra thực chất không phải là cốt nhục của Hoàng đế.
Lý do dường như là vì mái tóc vàng óng ả và đôi mắt xanh biếc sâu thẳm của Hoàng tử Juda.
Mặc dù trong các thành viên Hoàng thất hiện tại quả thực không có ai khác tóc vàng mắt xanh, nhưng nghe nói mẹ của Hoàng đế đã qua đời vốn được gả đến từ vương quốc phương Bắc.
Đã vậy, tôi nghĩ cho dù trên người Hoàng tử Juda xuất hiện màu tóc đó cũng không có gì lạ...
Tuy nhiên, Hoàng phi Nakia tuổi đời còn trẻ có thể chịu đựng được những lời đồn đại như vậy sao?
Tôi và Hoàng phi Nakia như vậy ánh mắt vừa khéo chạm nhau.
Tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy màu mắt đó.
Đó là một đôi mắt màu xám pha chút xanh lam ——
"Điện hạ, người sao vậy? Sao người hoảng hốt thế?"
"Ta và Hoàng phi Nakia chạm mắt nhau rồi."
"Cho nên, thần chẳng phải đã sớm khuyên người đừng làm vậy rồi sao, thật là khó coi..."
"Dù sao cũng đâu phải cậu bị phát hiện, có sao đâu chứ?"
...Không, hiện tại quả thực không phải lúc làm chuyện này.
Tôi như thế này thì có tư cách gì phê bình Hoàng huynh chứ.
Có lẽ do đột nhiên nghe được tin tức quan trọng về cuộc tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu, khiến đầu óc tôi nhất thời có chút hỗn loạn chăng...
Khi tôi hít sâu một hơi, thò đầu ra nhìn lần nữa, bóng người trong bóng tối bụi cây đã biến mất không dấu vết.
"...Điện hạ."
"!!"
Giọng nói truyền đến từ sau lưng hại tôi không kìm được nhảy dựng lên.
Dọa chết tôi rồi! Tôi còn tưởng là tiếng gọi vọng lên từ dưới lòng đất chứ.
Đối với phụ nữ, giọng nói này có thể nói là vừa trầm thấp vừa khàn khàn.
Lúc này từ trong bóng tối hành lang chậm rãi bước ra một người phụ nữ mặc hoa phục lộng lẫy.
Bà ta dẫn theo năm cung nữ.
Là do tôi đã quen với cách ăn mặc của Hoàng hậu Hinti sao, tôi luôn cảm thấy trang sức bằng vàng và bảo ngọc dùng bình thường có vẻ quá hoa lệ.
Khuôn mặt trang điểm đậm lòe loẹt đó chính là... không, khụ khụ... dung nhan được trang điểm tỉ mỉ đó chính là trắc thất lớn tuổi nhất của Hoàng đế...
Hoàng phi Vistaria.
"Điện hạ Zannanza, ta vừa nghe nói Điện hạ đến thăm, liền đi tìm người mãi đấy, Điện hạ Kail hôm nay không đến sao?"
"Ơ, vâng, Hoàng huynh dường như rất bận..."
"Cũng phải, chắc hẳn là như vậy rồi. Tuy nhiên, có thể phiền người chuyển lời giúp, mời ngài ấy ghé qua phòng ta một chuyến được không? Hoặc là, nếu ngài ấy cho phép, đích thân ta đến thăm cung Hoàng hậu cũng được."
"Hả?"
"Vì Hoàng hậu Bệ hạ gặp chuyện bất hạnh lớn, Điện hạ Kail chắc hẳn đau buồn tột độ nhỉ? Cho nên ta thực tâm muốn an ủi nỗi đau mất mẹ của Điện hạ."
Tôi và Katerwa nghe xong không kìm được nhìn nhau.
"Người có thể đảm nhiệm vai trò người mẹ thay thế của Điện hạ Kail chỉ có ta thôi không phải sao?"
Chúng tôi trong tình huống không thể đưa ra bất kỳ phản ứng nào với giọng nói khàn khàn trầm thấp này, chỉ có thể ngẩn người ra lắng nghe.
"Mặc dù nói Hoàng phi Shary là dì ruột của Điện hạ Kail, nhưng tình cảm của người đó rất nhạt nhòa không phải sao? Ánh mắt của bà ta lúc nào cũng lạnh lùng như vậy, ở bên cạnh bà ta Điện hạ căn bản không thể thả lỏng tâm trạng. Còn Hoàng phi Nakia, bà ta quá trẻ, tạm thời không bàn đến cái khác, chỉ riêng việc cũng từng làm chuyện bất trung với Hoàng đế Bệ hạ... mặc dù đó là lời đồn... nhưng người có thể tưởng tượng người có lời đồn như vậy bám thân trở thành Hoàng hậu tiếp theo sao? So với họ, ta vừa thành thực lại tràn đầy tình yêu thương, tuyệt đối có thể yêu thương Điện hạ Kail chu đáo, xin người hãy chuyển lời tới Điện hạ Kail như vậy..."
"Hoàng phi Vistaria, ta hiểu rồi. Mặc dù ta không biết có thể đạt được kỳ vọng của người hay không, nhưng ta sẽ chuyển lời tới Hoàng huynh, xin huynh ấy bớt chút thời gian..."
Tuy nhiên, tôi nghĩ huynh ấy căn bản không có thời gian rảnh rỗi đó.
"Được rồi, Điện hạ, vô cùng cảm ơn người, nếu ta có thể leo lên địa vị tương xứng, ta đảm bảo cũng sẽ ban cho Điện hạ chức quan tương đương."
"...Không dám, vậy thì, ta còn có việc quan trọng xin phép cáo lui trước."
Chúng tôi vội vàng hoảng hốt chạy trốn khỏi hiện trường.
Hoàng phi Vistaria trước kia chưa từng chủ động bắt chuyện với tôi.
Tôi cũng chưa từng thấy bà ta tỏ ra quan tâm đến Hoàng huynh.
Bà ta chẳng phải luôn giữ khoảng cách với Hoàng hậu Hinti, luôn lạnh lùng đứng nhìn sao?
Khi ngôi vị Hoàng hậu vừa xuất hiện chỗ trống, bà ta liền lập tức đến tiếp cận nịnh nọt Hoàng tử có thế lực - Hoàng huynh?
Ra là vậy...
Cũng có người hoàn toàn không tự xem lại mình, lại vọng tưởng đạt được ngôi vị Hoàng hậu nhỉ.
Vậy thì, quả thực trong Hậu cung này...
Biết đâu trong số những phi tần tôi gặp hôm nay, có hung thủ đã sát hại Hoàng hậu Hinti?
Người gần với ngôi vị Hoàng hậu nhất là Hoàng phi Shary...
Chỉ cần bà ấy còn đó, khả năng hai vị Hoàng phi khác được sắc phong làm Hoàng hậu căn bản là cực kỳ nhỏ.
Lẽ nào đúng như lời Công chúa Herma Gubi, Hoàng phi Shary chính là hung thủ?
Và tôi thực sự như lời Công chúa vừa nói, vì lớn lên trong sự che chở của Hoàng hậu Hinti, nên không hiểu hiện thực sao?
Nhưng mà, rõ ràng lớn lên trong cùng môi trường, Hoàng huynh lại khác. Mặc dù không đảm nhiệm chức vụ trong cung, Hoàng huynh lại từ nhỏ đã đi ra ngoài cung.
Điều này giúp huynh ấy có thể kiến thức, cảm nhận, suy nghĩ về đủ mọi sự việc khác nhau.
Đem những chuyện tôi gặp hôm nay kể cho Hoàng huynh nghe đi.
Tôi chắc sẽ bị mắng té tát, nhưng tôi muốn nghe ý kiến của Hoàng huynh.
"Katerwa, chúng ta trở về cung Hoàng hậu thôi. Một lúc tiếp nhận quá nhiều thông tin, làm đầu óc ta quay cuồng."
"Thần cũng vậy, chúng ta về thôi."
Công chúa Napis Ilra đang đứng ngay trước cổng chính.
Nàng đứng ngồi không yên ở cuối hành lang dẫn đến chuồng ngựa.
"Công chúa, cô đến chỗ này làm gì? Lại còn không có cung nữ đi cùng..."
Tôi hoảng hốt nắm lấy đôi tay đang run rẩy vươn ra của Công chúa.
"Điện hạ Zannanza, tôi còn một chuyện muốn thông báo, nên mới đợi ở đây."
"Thông báo? Cho ta sao?"
"Tôi muốn thông báo cho Điện hạ và cả Điện hạ Kail."
Công chúa nắm ngược lại tay tôi, và dùng đôi mắt mù lòa đó nhìn chằm chằm vào tôi.
"Điện hạ Zannanza, đúng như người thấy, tôi là một người mù, cái gì cũng không nhìn thấy, cũng không biết hình dạng của đồ vật. Tuy nhiên, có một số sự việc trên đời này tôi lại hiểu rõ."
Ngón tay Công chúa không ngừng run rẩy.
"Hiện tại có ma vật đang mưu toan sinh ra tại Hattusa. Trước kia đều dựa vào Hoàng hậu Bệ hạ Hinti chịu trách nhiệm trấn áp chúng, nhưng mà, Bệ hạ qua đời đồng nghĩa với tảng đá lớn trấn áp chúng đã bị dời đi, nên ma vật bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy... Xin hãy hết sức cẩn thận!!"
"Công chúa, ta nghe không hiểu ý của cô... Cô đang ám chỉ chuyện Công chúa Herma vừa nói Hoàng phi Shary là hung thủ sao?"
"Không phải, những lời em gái tôi vừa nói không có căn cứ, con bé chỉ dựa vào cảm giác mà nói thôi. Tuy nhiên, trực giác của con bé là đúng, Hattusa sắp có tai họa nảy sinh."
"Công chúa?"
"Tôi không thể biết rõ hung thủ cụ thể là ai, tôi chỉ biết thứ tà ác sắp sinh ra rồi."
Công chúa Napis Ilra đột nhiên hất tay tôi ra, chạy như điên về phía nội điện.
"Điện hạ, xin người hãy chuyển lời tới Điện hạ Kail, xin ngài ấy hãy hết sức cẩn thận."
Một Công chúa mù lòa lại có thể chạy kiểu đó, khiến tôi quả thực không dám tin, tôi không kìm được ngẩn người nhìn theo bóng lưng nàng rời đi.
Tại Hattusa có thứ tà ác đang nảy sinh?
Ý gì vậy?
Là chỉ chuyện tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu sao?
Thứ tà ác...?
Hoàng huynh chắc nghe sẽ hiểu nhỉ?
"Điện hạ Kail đã xuất môn đến Hoàng cung rồi."
Ilvani đầu cũng không ngẩng lên nói. Cậu ta bày đầy chân nến khắp phòng, hiện đang vùi đầu nỗ lực khắc chữ lên phiến đất sét.
Ghi chép chữ hình nêm là một công việc cực kỳ vụn vặt.
Vì vậy, công việc này vốn dĩ nên làm vào ban ngày trời quang mây tạnh.
Tôi không biết cậu ta đang tự học hay mang công việc chưa hoàn thành về nhà làm, nhưng cậu ta giỏi thật đấy, lại có thể làm công việc phiền phức thế này vào lúc trời tối sau khi mặt trời lặn.
Việc này thực sự đã vượt qua phạm vi cần cù rồi.
Tôi cuối cùng cũng có thể hiểu tại sao mọi người đều cho rằng cậu ta có lẽ sẽ là Chủ tịch Nguyên Lão Viện đời sau nữa.
Tốn khá nhiều thời gian ngoài dự kiến ở Hậu cung, khi tôi về đến cung Hoàng hậu thì trời đã tối rồi.
Khi tôi đang vội vàng muốn chạy đến phòng Hoàng huynh bái kiến, thì lại được thông báo huynh ấy đã ra ngoài.
Hoàng huynh đến Hoàng cung?
Là đi tìm Shila sao?
Thảo nào chúng tôi lại bỏ lỡ nhau.
"Điện hạ, hết cách rồi, chúng ta đợi Điện hạ Kail ngày mai về rồi nói chuyện vậy. Người đi tắm trước đi, thần sẽ sai người chuẩn bị bữa ăn trong thời gian này."
Tôi nghe theo gợi ý của Katerwa chạy vào phòng tắm, nhưng những gì mắt thấy tai nghe hôm nay cứ lởn vởn trong đầu tôi, mãi không thể bình tĩnh lại.
Hoàng hậu Hinti có thể bị người thèm khát ngôi vị Hoàng hậu sát hại?
Hoàng huynh biết chuyện này không?
Giả sử huynh ấy biết chuyện, thì tại sao không thực hiện bất kỳ hành động nào?
Và tại sao lại không chịu để tôi nhúng tay vào?
Tôi vừa ngâm mình trong bồn tắm vừa không ngừng suy nghĩ, rồi không kìm được nổi nóng.
Hoàng huynh không nên vào lúc này còn chìm đắm trong việc hẹn hò với cung nữ chứ!
Khi tôi ngâm đến mức sắp chóng mặt đứng dậy khỏi bồn tắm, thì có người mang lời nhắn đến.
Katerwa thò đầu vào từ sau tấm màn.
"Điện hạ, làm phiền rồi. Hiện tại có người đến mang lời nhắn của Điện hạ Kail cho người..."
"Lời nhắn của Hoàng huynh? Là cho ta sao?"
Tôi lập tức không chút do dự lao ra khỏi phòng tắm.
Gần đây Hoàng huynh luôn xa lánh tôi.
Mà nay Hoàng huynh rốt cuộc muốn nói gì với tôi?
Chỉ cần huynh ấy dặn dò, bất cứ chuyện gì tôi cũng sẵn lòng làm theo.
"Katerwa, Hoàng huynh nói sao?"
"Thần không rõ là chuyện gì, ngài ấy chỉ sai người nhắn rằng hy vọng Điện hạ lập tức một mình đi đến đài quan sát phía Tây..."
"Ta biết rồi, là đài quan sát nằm ở tường thành phía Tây Hattusa đúng không? Ta đi ngay!"
"Xin hãy đợi một chút!"
Tôi cầm lấy quần áo đang định lao ra ngoài, Katerwa lại chắn đường tôi.
"Điện hạ khoan đã. Mặc dù người chuyển lời nhắn là lính gác cổng chính, nhưng người lính gác đó nói hắn chưa từng gặp người đàn ông mang lời nhắn đó, đợi thần phái sứ giả đi xác nhận với Điện hạ Kail một chút đã, xin người hãy tạm thời chờ đợi..."
"Katerwa, cậu đang nói nhảm cái gì vậy! Hoàng huynh chẳng phải bảo ta lập tức đến đó sao? Ta không thể thất lễ như vậy!"
Hoàng huynh cuối cùng cũng sắp dặn dò tôi làm việc gì đó rồi.
Chắc là có việc gì cần tôi hỗ trợ đây.
Chỉ cần trong khả năng của tôi, chuyện gì tôi cũng sẵn lòng làm.
Đối với lời của Hoàng huynh tôi còn cần phải xác nhận cái gì chứ.
"Điện hạ, vậy ít nhất xin người hãy mang theo hộ vệ."
Ilvani không biết xuất hiện từ lúc nào cũng lên tiếng.
"Không! Đã là Hoàng huynh bảo ta đi một mình... thì ta sẽ đi một mình. Ta sẽ không sao đâu, không cần lo lắng."
Tôi nhanh chóng chỉnh trang xong xuôi, lập tức nhảy lên lưng con ngựa nâu thỏ yêu quý, rồi không thèm ngoảnh đầu lại băng qua cổng chính mà đi.
Tường thành phía Tây được xây dựng trên vách núi dựng đứng.
Đài quan sát mà Hoàng huynh chỉ định là nơi cao nhất trong số đó.
Nếu là ban ngày, chắc có thể nhìn rõ các khu định cư rải rác trên cánh đồng xanh phía xa.
Tuy nhiên, hiện tại phóng mắt nhìn ra chỉ thấy một màu đen kịt.
Những nơi trọng yếu của tường thành bao quanh Hattusa, thông thường đều sẽ bố trí lính gác canh giữ.
Nhưng khu vực này lại không có ai canh giữ, tất cả đều là nhờ vào pháo đài tự nhiên này.
Về cơ bản sẽ không có ai tấn công nơi địa hình hiểm trở gập ghềnh này nhỉ?
Cộng thêm vùng này chỉ có một ngôi đền nhỏ, cư dân cũng rất ít.
Hoàng huynh định làm gì ở nơi thế này?
Lẽ nào huynh ấy muốn mật đàm ở đây sao? Hay là huynh ấy tìm được bằng chứng gì rồi...
Hôm đó là ngày mùng một.
Lúc đó bầu trời xám xịt không có ánh trăng, trên đường phố cũng tối om không có ánh đèn.
Tôi giơ cao chân nến, cẩn thận từng chút một leo lên đài quan sát mà Hoàng huynh chỉ thị.
Trên tường thành cũng không có một bóng người.
Tôi chăm chú nhìn một lúc, mới lờ mờ nhìn thấy đường viền đen của những tảng đá xếp chồng.
Chỉ có tiếng gió rít từng cơn từ vách núi dựng đứng vang vọng trong bóng tối.
"Hoàng huynh?"
Là tôi đến quá sớm sao?
Khóe mắt tôi khi nhìn quanh bốn phía liếc thấy, có một vật thể màu trắng đang lay động.
"?"
Là cái gì vậy?
Bên ngoài tường thành có thứ gì đó.
Tôi thò đầu ra nhìn trong gió.
Ồ, hóa ra là tấm vải trắng bị mắc kẹt giữa khe hở của những tảng đá xếp chồng.
Vải trắng tại sao lại mắc kẹt ở chỗ này?
Tôi bất giác vươn cánh tay ra trong gió.
...Nhưng không với tới.
Tôi thử đổi sang đứng lên tảng đá xếp chồng để với, còn thiếu một chút...
Ngay khi tôi sắp chạm vào tấm vải trắng, tôi nhận ra sau lưng có người.
Bịch!
...Lưng tôi đột nhiên chịu một cú va chạm, khiến cả người tôi bị hất văng lên không trung.
Mặc dù tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc tôi đã dùng tay bám được vào tầng trên của tảng đá xếp chồng.
Đến khi tôi hoàn hồn, toàn thân đang bị gió khô thổi nhẹ.
Bởi vì cả người tôi đang miễn cưỡng treo lơ lửng bằng một tay ở phía ngoài tường thành.
Tôi nhìn thấy tấm vải trắng rơi từ tảng đá xếp chồng đang bay múa trong không trung theo gió.
Khi tôi dùng ánh mắt đuổi theo tấm vải trắng, mới nhận ra cái bóng đen hình khối bên trên tường thành.
Là bóng người!
Chân nến của tôi đã không biết rơi đi đâu, lửa nến cũng đã tắt.
Trong bóng tối càng thêm sâu thẳm này, tôi không thể nhìn rõ mặt hắn.
Hắn dường như dùng vải hay gì đó trùm kín đầu, nên từ đường viền của hắn không thể biết hắn là nam hay nữ.
Tôi chỉ biết hắn hiện tại đang lẳng lặng nhìn xuống tôi.
Từ trong bóng đen từ từ lộ ra những ngón tay, nó khẽ chạm vào ngón tay tôi.
Những ngón tay trắng toát, thon thả, dài ngoằng đó hiện lên rõ ràng trong đêm đen. Là nữ?
Tuy nhiên, ngón tay trắng toát lại trong khoảnh khắc tiếp theo dùng sức mạnh kinh người tóm lấy ngón tay tôi.
Hắn đang mưu toan bẻ những ngón tay đang bám chặt vào tảng đá của tôi ra.
Sức mạnh đó thực sự không giống lực tay của phụ nữ, nhưng bàn tay mềm mại không xương, mịn màng đó cũng không giống tay đàn ông.
"Ngươi là ai!? Tại sao lại làm như vậy!?"
Ngón tay trắng toát không hề có phản ứng gì với câu hỏi của tôi, vẫn tiếp tục bẻ ngón tay tôi dần lên trên.
"Dừng lại...!!"
Tôi vươn tay kia ra cố gắng ngăn cản hắn, nhưng lại không với tới cái bóng đen đó.
Mặt bên của tường thành cũng không có bất kỳ chỗ nào để tôi bám vào.
Cổ tay và ngón tay tôi bắt đầu tê dại rồi.
Cạch!
Bàn tay phải đang bám chặt vào mép đá xếp chồng của tôi đột nhiên cảm thấy đau nhói.
Bởi vì mu bàn tay tôi bị cán dao găm đập mạnh vào.
Tôi lập tức hiểu ra con dao găm sẽ một lần nữa được giơ lên cao, rồi chém xuống.
Tôi xong đời rồi...
"Mau dừng tay!!"
Giọng nói của người khác ngoài tôi, khiến ngón tay trắng toát lần đầu tiên dừng động tác.
Bóng đen bất ngờ đột ngột quay người bỏ chạy, biến mất không dấu vết khỏi tầm nhìn của tôi.
Từ phía trên đầu tôi truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn của nhiều người.
Tiếp đó vươn ra mấy cánh tay kéo tôi lên trên tường thành.
Tôi thở hổn hển không ra hơi.
Đầu gối và cổ tay cũng không ngừng run rẩy.
Mặc dù vậy, tôi vẫn vừa thở dốc vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy mấy khuôn mặt trước mắt đang lo lắng nhìn tôi.
Tôi từng gặp họ.
Họ là lính cận vệ trực thuộc cung Hoàng hậu.
"Điện hạ, người không sao chứ?"
"Tại sao các ngươi lại xuất hiện ở đây...?"
"Chúng tôi phụng mệnh ngài Ilvani vẫn luôn hộ vệ Điện hạ từ xa. Chúng tôi không thể đến sớm hơn, để Điện hạ chịu kinh sợ, còn xin Điện hạ tha tội, tất cả đều là sơ suất của tôi."
Người đàn ông đeo băng tay Tiểu đội trưởng nói xong cúi đầu thật sâu với tôi.
"Kẻ bỏ chạy đó đâu...?"
Tiểu đội trưởng quay đầu nhìn về phía sau.
Lúc này người lính vừa khéo từ trong bóng tối chạy về.
Cậu ta chắc là người lính chịu trách nhiệm đuổi theo kẻ bỏ trốn đó nhỉ.
"Xin Điện hạ tha tội! Tôi không đuổi kịp hung thủ. Hắn dường như trùm vải đen, lập tức khéo léo trà trộn vào bóng tối..."
Người lính vừa thở dốc vừa dập đầu trả lời.
Kẻ đó vốn định đẩy tôi từ đây xuống.
Nếu rơi xuống vách núi, tôi chắc sẽ mất mạng.
Hắn vốn định sát hại tôi sao?
Nhưng mà, tại sao?
Tại sao tôi lại bị hắn nhắm vào?
Kẻ đó rốt cuộc là ai?
"Nếu Điện hạ Zannanza thực sự cứ thế ngã chết, chắc sẽ bị coi là... không may gặp tai nạn bất ngờ trên đường đi hẹn hò với cô gái nào đó... Đương nhiên, cũng có thể sẽ có người nghi ngờ là bị cô gái đó đẩy xuống."
Ilvani vừa mân mê tấm vải trắng mềm mại vừa nói.
Đó chính là tấm vải trắng vừa nãy mắc kẹt trên tường thành.
Hình như là người lính đã nhặt nó về.
Nhìn kỹ thì, hóa ra đó là khăn choàng dùng cho phụ nữ.
Ilvani giao tấm vải đó cho Hoàng huynh đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ.
Đây là phòng sinh hoạt chung của cung Hoàng hậu.
Như muốn đối kháng với màn đêm, trong phòng đèn đuốc sáng trưng.
Katerwa đứng ngồi không yên cứ nhìn tôi mãi.
Kikkuri thì đứng đợi bên cạnh chiếc bàn bày đồ uống.
Cậu ta chắc định tùy theo nhu cầu tại hiện trường, dâng trà rượu đồ ăn vào lúc thích hợp nhỉ.
Trong phòng sinh hoạt chung đã cách ly người không phận sự, một ngàn lính cận vệ và cung nữ đều bị cho lui trước rồi.
Khi tôi được lính cấm vệ hộ tống về cung Hoàng hậu, Ilvani chỉ lẳng lặng đón tôi.
Tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý bị mắng một trận tơi bời tuy có chút nản lòng, nhưng lát sau liền nhận ra có lẽ có chuyện gì đó đáng sợ hơn cả việc bị bắt nghe cằn nhằn thuyết giáo đang đợi tôi.
Chẳng bao lâu sau, Hoàng huynh đã quay về cung.
Dường như là Ilvani phái sứ giả đến Hoàng cung thông báo cho huynh ấy.
Từ lúc ngồi xuống ghế bên cửa sổ, Hoàng huynh cứ thẫn thờ như vậy lẳng lặng lắng nghe toàn bộ quá trình sự việc.
Bất luận huynh ấy khiển trách tôi thế nào, tôi cũng không còn lời nào để nói.
Tôi bắt đầu giải thích từng việc một cho huynh ấy theo thứ tự từ chuyện đến Hậu cung ban ngày.
Bao gồm cả chuyện vừa nãy bị gọi ra ngoài cũng báo cáo luôn.
Đương nhiên, tôi đã biết người gọi tôi ra ngoài không phải là Hoàng huynh.
Đối phương gọi tôi ra chỉ là định mưu sát tôi trên bức tường thành đó.
Nghe nói Ilvani đã phái người đi tìm kiếm gã đàn ông mang lời nhắn đến, nhưng muốn tìm ra một gã đàn ông ẩn mình trong khu vực thành phố Hattusa rộng lớn bao la, chẳng khác nào mò kim đáy bể, nói thì dễ làm mới khó?
Và tấm vải trắng mang về kia, muốn từ đó tìm ra chủ sở hữu e rằng cũng khó như lên trời.
Mặc dù tấm vải đó là loại vải cao cấp nhập khẩu từ Ai Cập, nhưng bên trên không có mùi hương trầm, dường như là đồ mới chưa sử dụng.
"Vậy thì, rốt cuộc là ai mưu toan sát hại Hoàng tử Điện hạ chứ?"
Katerwa hỏi.
Trong tay cậu ta cầm ly rượu vang, nhưng cậu ta vẫn chưa uống giọt nào.
...Không biết.
Tôi mới là người muốn biết câu trả lời nhất đây.
"Nếu hung thủ ám sát Hoàng hậu Hinti và Hoàng phi Tiyah Saura là vì tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu, vậy thì sát hại Điện hạ căn bản vô nghĩa không phải sao? Có lẽ chuyện này và vụ án của Hoàng hậu Hinti là hai chuyện khác nhau chăng?"
Tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu...
Đúng vậy, Công chúa nói phàm là người hiểu rõ nội tình Hậu cung, chắc đều nghĩ như vậy.
Không biết Hoàng huynh nghĩ sao nhỉ?
"Hoàng huynh, huynh cũng cho rằng Hoàng hậu Hinti bị sát hại do tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu sao?"
Hoàng huynh nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp khó hiểu.
Huynh ấy một tay nâng ly rượu, đã không biết uống bao nhiêu ly rồi.
"Hoàng huynh, cầu xin huynh, xin hãy nói cho đệ biết cả suy nghĩ trong lòng huynh nữa."
"...Ta quả thực nghĩ như vậy."
"Hả?"
"Từ ngay sau khi Mẫu hậu qua đời không lâu, ta đã bắt đầu phỏng đoán như vậy rồi, Mẫu hậu thực ra bị trắc thất vọng tưởng trở thành Hoàng hậu sát hại."
"Hoàng huynh!! Đã vậy, tại sao lúc đó huynh không nói ngay cho đệ biết?"
Từ đầu đã nghĩ như vậy rồi!?
Tại sao huynh ấy không chịu nói cho tôi biết?
Lẽ nào... địa vị của tôi trong lòng Hoàng huynh chỉ có thế thôi sao?
Lẽ nào đối với Hoàng huynh, tôi là đứa em trai khiến huynh ấy không thể tin tưởng sao...?
"Hoàng huynh, vậy thì hung thủ cũng..."
"Zannanza, đệ có manh mối gì về việc tại sao hôm nay lại bị hung thủ nhắm vào không?"
"Hả?"
"Điện hạ Kail, ý của người là chuyện xảy ra đêm nay cũng do cùng một hung thủ làm sao..."
Katerwa kích động không kìm được hơi nhổm dậy khỏi ghế.
Đúng vậy... nếu coi chuyện xảy ra đêm nay là một vụ án khác, lại có vẻ rất thiếu tự nhiên...
Nhưng mà, đối phương có lý do gì nhất định phải giết tôi, tôi thực sự mù tịt.
Huống hồ tôi và cuộc tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu hoàn toàn chẳng liên quan gì mà...
"Zannanza, đệ nói ban ngày đệ tình cờ gặp mặt nhiều trắc thất của Phụ hoàng trong Hậu cung đúng không, vậy thì, đệ đã nhìn thấy cái gì?"
Ánh mắt Hoàng huynh nhìn chằm chằm vào tôi mang theo một tia nhiệt huyết.
Hoàng huynh?
Cái gì... trong những lời tôi vừa nói... có chỗ nào đáng để tâm sao?
Hoàng huynh nhận ra điều gì bất thường trong đó sao?
"Có lẽ là..."
Katerwa nơm nớp lo sợ nói.
"Điện hạ ban ngày tình cờ nhìn thấy bí mật mà hung thủ cực kỳ không muốn bị người ta bắt gặp?"
"!!"
Ra là vậy...
Hóa ra là như thế sao?
Tôi có thể coi sự im lặng của Hoàng huynh là khẳng định lời Katerwa nói chứ?
Ilvani đã sớm nhận ra rồi sao? Bởi vì cậu ta hoàn toàn không đổi sắc mặt.
Giả sử bí mật không thể cho ai biết của hung thủ thực sự bị tôi bắt gặp, thì hắn quả thực có khả năng sẽ nhắm vào tôi...
Nhưng mà, đó rốt cuộc là cái gì?
Tôi rốt cuộc đã bắt gặp cái gì?
Mỗi người bọn họ lúc đó đều chỉ đang làm những hành động thường ngày thôi mà...
"Zannanza, kẻ đẩy đệ từ trên tường thành xuống là kẻ như thế nào?"
"Đệ cũng không rõ hắn trông ra sao, lúc đó tối quá, đệ thậm chí không phân biệt được giới tính của hắn..."
"Tại sao đệ lại không phân biệt được giới tính của hắn?"
"..."
Tại sao tôi lại không phân biệt được giới tính của hắn nhỉ...?
Ngón tay đó!
Bởi vì đó là ngón tay cực kỳ kỳ lạ, vừa không giống đàn ông cũng không giống đàn bà...
Không đúng! Không phải vì cái đó!
Tôi cảm thấy ngón tay đó nửa nam nửa nữ, là vì trước đó tôi hoàn toàn không nắm rõ thể hình của hắn.
Đúng vậy!
Tên đó lúc ấy từ đầu đến chân đều trùm vải đen.
Hình dạng của cái bóng đen đó chính là đường viền như vậy.
Vì vậy, tôi mới không thể phán đoán hắn là nam hay nữ...
Kỳ lạ?
Tôi có phải cũng từng nhìn thấy đường viền đó ở nơi khác ngoài tường thành không?
Tôi có phải đã nhìn thấy vào ban ngày...
Mau nhớ lại đi!
Tôi tua lại toàn bộ cảnh tượng nhìn thấy ban ngày trong đầu một lượt.
"!!"
Rầm một tiếng, tôi đụng đổ ghế bật dậy.
"Chính là tên Thần quan ở cùng Hoàng phi Nakia!!"
Đúng vậy, bóng lưng trùm vải đen.
Tôi chính là đã nhìn thấy cái đó!
Chính là tên Thần quan đó!!
Thần quan áo đen cũng không hiếm.
Thần quan cũng thường xuyên dùng vải đen thay cho áo choàng.
Vì vậy, mặc dù lúc đó tôi không để tâm, nhưng tôi quả thực đã nhìn thấy.
Tôi đã chứng kiến khoảnh khắc Thần quan áo đen và Hoàng phi Nakia gặp nhau ở một góc Hậu cung.
Tên Thần quan đó chính là kẻ đêm nay mưu toan sát hại tôi sao?
"Chuyện đó thần cũng cùng chứng kiến, tại sao chỉ có Điện hạ bị nhắm vào?"
Katerwa kinh ngạc nhíu mày.
"Cậu lúc đó chẳng phải ở lại trong phòng sao? Vì vậy, Hoàng phi Nakia chắc không phát hiện cậu có mặt."
Ồ, ra là vậy.
Hóa ra là như thế à.
Do tôi chứng kiến Hoàng phi Nakia và Thần quan ở cùng nhau...
"...Nhưng mà, Hoàng huynh, tại sao chứ? Đệ lúc đó đâu cảm thấy có gì đáng ngờ đâu..."
"Họ lúc đó có đang trao nhận thứ gì không?"
"Đệ không rõ, vì từ vị trí đệ đứng chỉ có thể nhìn thấy lưng của Thần quan..."
"Có lẽ họ tưởng bị đệ bắt gặp rồi."
Họ có cái gì bị bắt gặp...?
Lẽ nào họ có chuyện gì không thể để người ta nhìn thấy sao?
Đó sẽ là... chuyện gì...?
"Hoàng huynh! Lẽ nào huynh nghi ngờ Hoàng phi Nakia..."
Hoàng huynh như muốn cắt ngang lời tôi, cầm ly rượu lên uống cạn một hơi.
"Đúng vậy, ta chính là cho rằng Hoàng phi Nakia là kẻ chủ mưu đứng sau thao túng chuỗi sự kiện này."