Màn đêm nhanh chóng buông xuống, tiếng ồn ào kéo dài hơn nửa ngày cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Do Cuckoo kiểm tra vô cùng kỹ lưỡng, tốc độ cho đi rất chậm, đến tận đêm khuya mới để một phần nhỏ người tị nạn rời đi.
Đèn huy thạch cường lực chiếu sáng rực rỡ bên ngoài thị trấn. Do Laskyar cũng giống như Thị trấn cổng Học viện, chủ thể được xây dựng trên hồ, chỉ có một mặt nối liền với đất liền, cho nên muốn đi đường vòng cũng không có cách nào.
Vì vậy những người tị nạn vừa không muốn bỏ tiền vừa không muốn làm công nhân liền nhân lúc màn đêm buông xuống bỏ trốn. Kết quả nửa đường đã bị phát hiện, vài phát nỏ bắn xuống khiến tất cả đều chật vật chạy trốn về thị trấn, chỉ có ánh lửa trại phía xa bập bùng, binh lính Cuckoo cười ha hả.
“Quả nhiên ban đêm giới nghiêm mạnh nhất.” Đường Ân nằm rạp trên mái nhà, lẳng lặng nhìn mấy con chiến mã chạy qua chạy lại, thấy không ai dám tiếp tục, dứt khoát lật người vào nhà.
“Thế nào?” Sellen đang đứng bên cửa sổ. Hai người bọn họ chập tối đã tìm một nhà trọ để ở lại. Nhà trọ Đường Ân tìm cũng cực khéo.
Leo lên mái nhà có thể nhìn thấy trạm kiểm soát phía Nam, cửa sổ thì hướng ra mặt hồ. Những chi tiết này cũng là học được từ một vị Ninja nào đó.
“Đêm nay đừng nghĩ nữa, kỵ sĩ không ít, hai ta không chạy lại chiến mã đâu, hơn nữa chiến đấu ban đêm rất bất lợi.” Đường Ân bưng cốc nước uống một ngụm. Thật ra hắn chiến đấu ban đêm rất có ưu thế, chỉ là vị lão sư này trông có vẻ ngốc nghếch, đừng có chạy một hồi rồi lạc đường, đến lúc đó tối đen như mực, hắn biết tìm ở đâu.
Đường Ân đang sờ cằm suy nghĩ cách thoát thân, thì thấy Sellen xòe bàn tay về phía mình.
“Làm gì?”
“Trả sách ma pháp cho ta, thực sự quá nhàm chán rồi.”
“Tại sao ngươi không ngủ? Ngày mai sẽ rất mệt đấy.”
“Nửa đêm chính là lúc tinh thần ta tốt nhất.”
Đường Ân cạn lời, suýt chút nữa quên mất cái giờ giấc sinh hoạt âm gian của lão sư mình. Hắn quệt tay lên nhẫn, lấy ra một cuốn sách mỏng.
Sellen nhìn thoáng qua, khó hiểu nói: “Đây là cái gì.”
Trên tay căn bản không phải sách ma pháp, nhìn tên thì có vẻ là một cuốn tiểu thuyết.
“Cuckoo có thể đến kiểm tra bất cứ lúc nào, nếu xem sách ma pháp thì quá mạo hiểm. Lỡ như làm mất, ngươi lại bắt ta quay lại tìm. Tạm bợ một chút giết thời gian đi.”
““Bắt Đầu Làm Kiếm Thánh Từ Ashina”? Ai viết vậy?”
Đường Ân chỉ ngón cái vào mặt mình, lộ ra nụ cười tự tin: “Chính là tại hạ.”
“Xem ra ta cho ngươi thời gian nghỉ ngơi nhiều quá rồi, lại còn có tinh lực đi làm mấy thứ kỳ quái này.”
Sellen rất bất mãn lắc đầu, nhưng cũng không chịu nổi sự nhàm chán, dứt khoát dựa vào bên cửa sổ, nương theo ánh trăng chậm rãi lật xem. Đầu tiên là nhướng mày, sau đó lộ ra vài phần hứng thú, sờ sờ cằm không lên tiếng nữa.
Trấn an được vị lão sư không chịu ngồi yên này, Đường Ân cuối cùng cũng có thời gian suy nghĩ. Hắn ở lại Laskyar không phải để lười biếng. Từ góc độ chiến thuật, mức độ cảnh giới cao độ của Cuckoo không duy trì được bao lâu.
Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, hai tiếng trống tinh thần suy sụp, ba tiếng trống thì cạn kiệt. Vốn dĩ pháp sư phản bội chẳng liên quan gì đến bọn chúng, đợi thu đủ tiền rồi, nói không chừng tự giải tán.
“Cơ hội tốt nhất là rạng sáng ngày mai, nếu có thể thành công thì đi thẳng đến Làng Bạch Kim tiếp đầu; nhưng nếu xảy ra sự cố, Học viện sẽ nhanh chóng phán đoán mục tiêu của ta, Làng Bạch Kim sẽ không thể đi nữa, chẳng lẽ thật sự phải đánh cược một phen?”
Đường Ân nhìn về phía Đông, đây là hạ sách bất đắc dĩ, dù giữ được mạng cũng không về được Caria nữa.
“Hy vọng phản ứng của Ranni nhanh một chút.”
Đại khái quyết định con đường tương lai, Đường Ân nhìn thoáng qua Sellen đang vẻ mặt chăm chú. Cô dựa vào bên cửa sổ, ánh trăng rải lên người dường như khoác cho cô một tấm lụa mỏng, một đoạn cẳng tay lộ ra từ ống tay áo trắng ngần như ngọc.
Chăm chú, tri thức, nhàn tĩnh và xinh đẹp.
“Lão sư, ta đi ngủ một giấc.”
“Ừ.” Sellen đầu cũng không ngẩng lên.
Đường Ân nhún vai, nằm trở lại giường. Là chuyên gia chiến đấu, hắn hiểu rõ hiện tại không phải lúc suy nghĩ lung tung, phải tranh thủ từng giây từng phút dưỡng tinh thần sảng khoái.
Giấc ngủ này kéo dài thẳng đến nửa đêm, cho đến khi một trận ồn ào đánh thức hắn.
Đôi mắt lập tức mở ra, Đường Ân lật người dậy, dứt khoát leo lên mái nhà nhìn ra ngoài thị trấn.
Binh lính liên tục ùa ra từ lều trại phía sau trạm kiểm soát, sau đó một kỵ sĩ cưỡi ngựa tới, dẫn bọn họ đi về hướng Tây Bắc.
Chỉ dựa vào đống lửa, Đường Ân cũng không nhìn thấy có bao nhiêu người rời đi, nhưng miệng hắn lặng lẽ nhếch lên.
Ranni quả nhiên nhận được tin tức, sau đó ngay lập tức làm ra tư thế đột phá vòng vây. Công việc chính của quân đoàn Cuckoo là đối phó với Caria chứ không phải truy bắt pháp sư, đương nhiên phải điều binh khiển tướng từ các nơi.
“Ranni vẫn khá coi trọng ta đấy chứ.” Đường Ân có chút đắc ý gật đầu, nghe thấy tiếng động phía sau, quay đầu nhìn lại, hóa ra là Sellen có chút vụng về leo lên, liền vội vàng đưa tay kéo cô lại.
“Cuckoo sắp rút rồi?” Sellen thuận miệng hỏi, cô cũng nhìn thấy động tĩnh.
“Sẽ không đâu, nhưng độ khó đột phá vòng vây sẽ giảm đi nhiều. Nói thật mười hai tên kỵ sĩ Cuckoo chúng ta căn bản đánh không lại.”
“Ồ, vậy có muốn ra tay không?”
Đường Ân suy nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu: “Vẫn là đêm khuya ngày mai ổn thỏa nhất, có thể lặng lẽ chuồn êm thì đừng kinh động người khác. Nhưng mà lão sư, sao ngươi đột nhiên để tâm thế?”
“Ta mới lười quản mấy chuyện này.” Ma nữ khẽ ho một tiếng, thay đổi vài phần uy nghiêm của người thầy, “Đưa phần còn lại đây.”
“Hả?”
“Bản thảo phía sau ấy, ta mới xem đến đoạn nhân vật chính và Genichiro quyết chiến thì hết rồi!” Sellen thề, cả đời này cô ghét nhất là chó đứt chương (tác giả ngừng viết giữa chừng), cũng giống như cuốn nhật ký của Lusat vậy, lại không có chỗ quan trọng nhất.
Đường Ân có chút ngỡ ngàng, lộ ra nụ cười đắc ý: “Ta tưởng ngươi không hứng thú với mấy thứ này chứ.”
Sellen khẽ ho một tiếng, nghiêm túc nói: “Đồ đệ, ngươi phải hiểu, khám phá nguồn gốc quan trọng nhất chính là giữ một trái tim tò mò.”
Quỷ mới tin ấy.
“Hết rồi, ngày nào cũng bị ngươi sai bảo, ta khó khăn lắm mới rút ra được thời gian viết một chút.” Đường Ân nắm bắt thời cơ than vãn, nhưng nhìn thấy sắc mặt trầm xuống của đối phương, lại vội vàng bổ sung:
“Đương nhiên, đợi yên ổn lại ta sẽ viết phần sau, đến lúc đó nhất định để lão sư sửa chữa.”
Thế còn tạm được.
Sellen đang định hỏi hắn phía sau viết thế nào, đôi mắt dưới ánh trăng hơi co lại, giơ tay về phía Bắc:
“Đồ đệ, ngươi nhìn kìa.”
Đường Ân theo bản năng xoay người lại, thấy trên mặt hồ yên tĩnh xuất hiện vài tia lửa, đang nhấp nhô theo sóng nước.
Hạm đội?
Hắn ngẩn người, lấy ống nhòm mang từ Caria ra nhìn kỹ, thấy đó quả thực là một hạm đội, đang đi về phía một hòn đảo nhỏ giữa hồ. Nhìn từ trái sang phải, bàn tay cầm ống nhòm bỗng nhiên dừng lại.
“Sao vậy?”
Đường Ân không trả lời. Trong ống kính có một bóng người quen thuộc, hắn đội chiếc mũ rộng vành, áo choàng giáo sư bay trong gió, đang nhìn về phía vách núi nơi có Làng Bạch Kim.
“Seluvis đích thân đến rồi, tên khốn này đoán ra thân phận thật của ta.” Đường Ân bỏ ống nhòm xuống, đáp lại như vậy.
Giọng điệu của hắn bình tĩnh, giống như đang nói một chuyện nhỏ, nhưng trái tim đã treo lên.
Cái miệng quạ đen chết tiệt, sự cố quả nhiên xuất hiện rồi.
Tên khốn đó còn dám đến?
Sellen lập tức lộ ra nụ cười tàn khốc, đang định đứng dậy thì bị Đường Ân kéo lại.
“Seluvis quỷ kế đa đoan, hắn biết thực lực của ngươi, hơn nữa pháp sư đi ra đều là tinh anh, còn có kỵ sĩ hộ vệ. Đối đầu trực diện, chúng ta căn bản đánh không lại.”
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
Đầu óc Đường Ân xoay chuyển nhanh chóng. Hiện tại đang ở sâu trong lòng địch, trước mặt là cường địch, sau lưng là truy binh mạnh hơn, một khi bại lộ, có thể nói là thập tử nhất sinh.
Bình tĩnh, bình tĩnh, càng nguy hiểm càng phải bình tĩnh.
Hắn không ngừng tự răn mình trong lòng, nhìn thoáng qua kỵ sĩ Cuckoo đang nghiêm trận chờ đợi phía trước, lại nhìn truy binh đang lục soát từng hòn đảo phía sau, không ngừng tính toán thời gian, lẩm bẩm một mình:
“Người của Học viện Ma pháp cũng phải ngủ, tính từ sáng sớm, ba hòn đảo nhỏ ít nhất phải tốn nửa ngày, mà đến lúc đó kỵ sĩ Cuckoo cũng nên lơ là rồi. Cho nên cơ hội nằm ở lúc pháp sư đến thị trấn.”
Dường như có thêm vài phần tự tin, bàn tay nắm chặt của Đường Ân hơi buông lỏng, vỗ vỗ vai Sellen: “Lão sư, chúng ta về ngủ thôi, ngày mai phải lên đường, điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất.”
“Ngươi nghiêm túc đấy à?” Sellen há to miệng, vẻ mặt khó có thể hiểu nổi.
Cô lười quản mấy chuyện phiền phức này, nhưng không có nghĩa mình là kẻ thiểu năng trí tuệ. Mắt thấy lưới bao vây sắp hình thành, còn về ngủ?
“Ta vô cùng nghiêm túc.” Đường Ân mặt không cảm xúc, không có nửa điểm ý đùa giỡn, “Lão sư, ngươi có nguyện ý tin tưởng ta không?”
Không lý trí, quả thực là làm bậy, ngươi có mấy phần thành công?
Những lời nghi ngờ quanh quẩn trong đầu Sellen, nhưng cô nhìn người đàn ông nghiêm túc trước mặt, nhớ lại lời lẩm bẩm vừa rồi, nhớ lại hai lần kỳ tích hắn tạo ra, ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu.
“Được rồi, ta tin ngươi.”