Ngọn lửa bập bùng, món súp thịt heo hầm của Roderika tỏa ra mùi thơm nồng nàn trong hang động.
Về tài nấu nướng, Tiểu Hồng Mạo chắc chắn không bằng Melina, nhưng người sau bây giờ đã có người sai vặt, đương nhiên không chịu làm việc của người hầu, vừa ăn thịt uống súp, vừa tận tình chỉ bảo.
“Gia vị cho quá nhiều, che mất mùi thơm vốn có của thức ăn, lần sau nhớ cho thêm một chút bột Lolo, như vậy nước súp sẽ đậm đà hơn.”
“Vâng vâng, cô nói đúng.” Roderika không ngừng gật đầu, tiện tay lấy một cuốn sổ nhỏ ghi chép, viết xong thì gập sổ lại.
“Cô Melina, cảm ơn cô, tôi lại học được rất nhiều.”
“Không có gì, nhưng những thứ này cũng không thể bảo vệ tính mạng, cô rất có hứng thú với việc nấu nướng sao?” Melina nói rồi ngẩng đầu lên, đối diện đống lửa, Đường Ân đang cúi đầu điên cuồng làm bài, Sellen kia đứng bên cạnh, thỉnh thoảng sửa lỗi.
“Không, trước đây tôi chỉ làm chút lương khô, nhưng đã được ngài Đường Ân che chở, vậy thì sẽ làm những việc trong khả năng của mình.”
Nhìn nụ cười có phần ngây thơ của Roderika, Melina như hiểu ra điều gì, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm bài ở đối diện.
Đường Ân vận may thật tốt, tùy tiện nhặt về một người cũng rất lương thiện, nói đi nói lại hình như hắn cũng chưa bao giờ bàn với mình chuyện diệt khẩu gì cả.
“Thấy rất kỳ lạ?” Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói, khiến Melina giật mình, quay đầu nhìn, thì ra là Trina đang bưng đĩa, không biết từ lúc nào đã đi tới.
Cô gái này đôi khi rực rỡ như mặt trời, luôn thu hút ánh mắt của người khác, đôi khi lại như người vô hình, khó có thể phát hiện sự tồn tại của cô.
“Không có gì kỳ lạ cả, tôi và Đường Ân đã đồng hành lâu như vậy, anh ấy là người thế nào căn bản không cần nghi ngờ.”
“Ví dụ?”
Melina liếc nhìn cô gái, vốn không muốn nói, cũng không biết tại sao lại buột miệng: “Anh ấy là một người mâu thuẫn, đôi khi quyết đoán đến mức giết người không chớp mắt, đôi khi lại ngây thơ đến mềm lòng.”
“Ừm, tôi thấy rồi.” Trina đã từng thấy Đường Ân chém người một cách phóng khoáng từ xa, cũng đã chứng kiến lòng trắc ẩn của hắn.
Nói hắn lý trí, lại cứ mang theo Roderika là gánh nặng, hơn nữa cũng không có suy nghĩ hạ lưu gì, nói hắn tình cảm, lại không thấy Phai Vong Giả và Hắc Kiếm bị chơi xoay vòng vòng.
Nếu Malenia có năng lực bày mưu tính kế như vậy, mình có thể ngủ cả ngày rồi.
“Người mâu thuẫn là thú vị nhất, vậy nên cô mới yêu anh ấy?”
“Nói bậy, tôi đó là báo ơn!” Melina giật mình, không muốn để lộ trước mặt cô gái này, nhưng lại phát hiện Trina không phản bác cô, như tự lẩm bẩm phân tích tiếp.
“Nhưng cô cũng rất mâu thuẫn, bởi vì loại anh hùng này không bao giờ thiếu bạn đời, mà mỗi người đều rất xuất sắc, thế là cô do dự.” Trina đan mười ngón tay vào nhau, lộ ra một biểu cảm gọi là ‘chuyên nghiệp’:
[Fixed] “Một mặt không cam lòng, không muốn chịu ủy khuất để chia sẻ với người không hợp; mặt khác lại biết tranh giành cũng không có phần thắng, cũng không nỡ để ngài Đường Ân phiền não, vậy nên cứ giằng co như vậy.”
Melina chớp mắt, không ngờ Trina này lại nhìn thấu mình, chỉ là thân hình trong sáng, non nớt đó có chút kỳ lạ, không giống lời một cô bé có thể nói ra.
“Cô cũng hiểu những chuyện này?”
“Tôi thấu hiểu lòng người, cũng đã quen với những chuyện hậu viện của quý tộc Leyndell, trước đây còn từng xuất bản một tập truyện ngắn, kể từ góc nhìn của một nữ bá tước đấy.” Trina có chút đắc ý nói, tiện thể hạ giọng: “Tôi và cô khá có duyên, hay là nghe thử đề nghị của tôi?”
Melina nuốt nước bọt, là một người sĩ diện, cô thực ra không muốn nói những chuyện này, nhưng Trina dường như có một ma lực kinh người, vô thức nghiêng người về phía trước làm bộ lắng nghe.
“Cô nói thử xem?”
Đường Ân ngẩng đầu lên, ném mạnh cây bút chì xuống, duỗi người một cách thoải mái.
Mẹ nó, cuối cùng cũng làm xong, về cơ bản đã nắm vững lý thuyết cộng hưởng ma lực.
Sellen cầm một chồng bài tập kiểm tra cẩn thận, một lúc lâu sau ngẩng đầu lên: “Đồ đệ, ngươi thật là một thiên tài, năng lực học tập lại tăng lên nhiều như vậy, sau này bớt giết người đi, ngoan ngoãn cùng vi sư nghiên cứu ma pháp nhé.”
“Ta và ngài không giống nhau, học tập chỉ là con đường để ta có được sức mạnh thôi.” Đường Ân nhún vai, đã ăn ba Đại Rune, lợn cũng biến thành nhà khoa học rồi.
Nói đi nói lại, hai người kia đang lén lút bàn chuyện gì vậy.
Hắn nhìn thấy Melina và Trina ở đối diện đống lửa, lập tức có cảm giác không lành, nhưng chưa kịp nghĩ nhiều, đầu đã bị xoay đi, sau đó khuôn mặt của Sellen phóng to trong mắt.
Môi cảm thấy một chút mềm mại, sau đó là sự khuấy đảo ấm áp, mắt Đường Ân trợn to, nhẹ nhàng đẩy Sellen ra.
“Lão sư, cô đột nhiên làm gì vậy?”
“Thưởng đó, không phải ngươi thích cảm giác này nhất sao?” Sellen nghiêng đầu, không hiểu lắm.
Ta đúng là thích, nhưng cô cũng phải phân biệt địa điểm và hoàn cảnh chứ.
Loảng xoảng.
Hắn nghe thấy tiếng đĩa rơi xuống đất, quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt ngây dại của Melina, nụ cười có chút ngạc nhiên của Trina, và khuôn mặt đỏ bừng của Roderika.
Melina thì thôi, ngươi đỏ mặt làm gì.
Hắn nhìn Melina, thầm nghĩ sớm biết Sellen sớm muộn gì cũng bùng nổ, không ngờ lại đánh úp mình một cách bất ngờ, hơn nữa còn có lý có cứ, không phải cố ý gây chuyện.
“Các người... các người...” Melina có chút khó khăn mở miệng, một khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng, “Các người đang làm gì thế!!”
“Đương nhiên là phần thưởng mà Đường Ân thích nhất.” Sellen nhàn nhạt trả lời, nếu không phải trên mặt còn sót lại ráng hồng, như thể tất cả đều là ảo giác.
“Cái, cái gì?”
“Như ý nghĩa trên mặt chữ, hắn làm bài rất tốt, ta quyết định thưởng cho hắn, mà phần thưởng đương nhiên phải tặng thứ hắn thích nhất, có vấn đề gì sao?”
Không vấn đề, về mặt logic không thể chê vào đâu được.
Melina vô thức gật đầu, sau đó lắc đầu mạnh.
Đúng cái con khỉ!
Cô không chạy, càng không khóc, chỉ nhìn về phía Đường Ân, ánh mắt phức tạp khiến người ta khó có thể nhìn thẳng, như thể đang nói:
Rõ ràng là ta đến trước mà!
Mũi Đường Ân khịt khịt, ngửi thấy một mùi giấm chua nồng nặc, lén lút dạng chân ra, đang chuẩn bị đón nhận cơn cuồng phong bão táp của Melina, thì thấy Trina kéo kéo váy Melina, sau đó nháy mắt với người sau.
Có vài phần đắc ý, cũng có vài phần khuyên nhủ, nhưng khí thế đang bùng cháy của Melina lại từ từ giảm xuống.
Hai người này đang giở trò gì vậy?
Đường Ân có cảm giác không lành, thực ra hắn thà để Melina trực tiếp lao lên truy sát mình, cô nàng này đầu óc đơn giản, xả giận xong là thôi, nhưng nhìn bộ dạng này cũng không giống như đang ấm ức.
“Sau này sẽ từ từ tính sổ với anh.” Melina hất cằm lên, khiến Đường Ân ngược lại lại chột dạ, người phụ nữ này không chơi theo bài bản.
“Thực ra tôi có thể giải thích cho cô một chút.”
“Có gì để giải thích chứ, anh và cô ta có quan hệ gì, thật sự nghĩ tôi không nhìn ra? Yên tâm—” Melina trầm mặt xuống, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi sẽ không để ý đâu!”
Mới là lạ, Trina này chắc chắn đã nhồi nhét cho ngươi thứ gì đó kỳ quái, đổi lại là trạng thái bình thường, hoặc là tức đến mặt chó thua cuộc, hoặc là lao lên liều mạng với ta.
Sự bình tĩnh của Melina ngược lại khiến Đường Ân sợ hãi, nhưng chưa đợi hắn nói nhiều, cô gái đã kéo Trina rời đi, sau đó Roderika mặt đỏ bừng cũng vội vàng đi theo.
Vậy ngươi đỏ mặt làm cái ấm trà bong bóng gì chứ.
Đường Ân nhìn bóng lưng ba người, vẫn như trước đây, Melina ngốc thì ngốc thật, nhưng nhân duyên thật sự tốt, bèn bất đắc dĩ quay đầu, nhìn Sellen một cách nửa sống nửa chết.
[Fixed] “Tuy không hiểu sao lại qua ải, nhưng xin ngài lần sau đừng để ta phải lang thang trên lằn ranh sinh tử nữa.”
“Chẳng lẽ Melina muốn giết ngươi?” Sellen thờ ơ hỏi.
“Cũng không đến mức đó, nhưng ở chung sẽ khó xử, cũng khá khó chịu, hơn nữa nhìn bộ dạng này, chuyện vẫn chưa xong đâu.”
“Khi ngươi quên đi sự khó xử, sẽ không còn khó chịu nữa.” Sellen sờ sờ môi, nhàn nhạt hỏi: “Chẳng lẽ món quà của vi sư, ngươi không hài lòng?”
Đương nhiên là hài lòng, hơn nữa lão sư ngày càng thành thạo, chỉ là phần thưởng phụ đạo sau giờ học này cũng quá kích thích một chút.
Đường Ân biết Sellen không phải cố ý kích thích Melina, bởi vì cô ấy chuyện gì cũng làm được, đâu cần phải cố ý làm.
[Fixed] Thôi bỏ đi, như vậy cũng tốt, nếu không với tính cách lề mề của Melina thì không biết đến khi nào mới quên được chuyện mất mặt lần trước. Hơn nữa, Melina có thể làm gì ta chứ, có giỏi thì đến đây vắt kiệt ta đi.
Ở cùng Sellen lâu, Đường Ân cũng học được cách mặt dày, cúi người xuống, thu một chồng sách vào trong nhẫn.
“Mấy cuốn sách còn lại ta sẽ tranh thủ đọc xong.”
“Thời gian lại đến rồi? Haizz, khi nào ngươi mới có thể yên tâm nghiên cứu.”
“Đợi giết hết những người cần giết, làm xong những việc cần làm, sau này có rất nhiều cơ hội.” Đường Ân đưa tay ra, kéo Sellen từ dưới đất dậy, “Tính thời gian cũng gần đủ rồi, Maliketh chắc chắn đang đào bới khắp nơi tìm Vương Triều Huyết Tộc, bên Bàn Tròn cũng đã lơ là cảnh giác, Radahn chắc cũng đã nhận được tin Cổ Long bị tiêu diệt.”
“Đến lúc lật bài ngửa rồi?”
“Ừm, ngày mai là buổi tự chứng minh của Gideon Ofnir, còn nhớ lần chúng ta chạy trốn ở học viện không?”
“Đương nhiên nhớ, lúc đó ngươi là tội phạm, chờ đợi sự phán quyết của cường giả, còn lần này ngươi muốn làm quan tòa, xét xử vận mệnh của Bàn Tròn?” Sellen đã đoán ra được điều gì đó.
Ngày mai ở Caelid sẽ rất náo nhiệt, hàng ngàn Phai Vong Giả tập trung ở tiền tuyến sẽ đến nghe Bá Tước Trăm Trí tự chứng minh, thực ra cũng chỉ là đi cho có lệ.
Hắn bây giờ vẫn là người đứng đầu các anh hùng Bàn Tròn, cộng thêm tài ngụy biện đó, tùy tiện là có thể lừa gạt qua, càng giống như một mồi nhử, muốn câu ra Vyke khao khát công lý, đây là cơ hội tốt nhất để vạch trần bộ mặt giả tạo của Bá Tước Trăm Trí, cũng là cơ hội cuối cùng.
Bốp bốp.
Đường Ân vỗ tay, nắp quan tài ở góc phòng bị đẩy ra, một thanh niên toàn thân băng bó ngồi dậy, dùng ánh mắt phức tạp nhìn Đường Ân.
Đây là ân nhân cứu mạng của hắn, là quý nhân giúp hắn leo lên địa vị hiện tại, cũng là cường giả bí ẩn đã nói cho hắn biết mọi bí mật, không giống như Gideon, Vyke sau khi biết Marika đập vỡ nhẫn, lập tức đã tin.
Người ta chỉ muốn tin vào những điều có lợi cho mình, khi phát hiện sứ mệnh là một âm mưu nực cười, hắn ngược lại lại thở phào nhẹ nhõm, điều này chứng minh suy nghĩ của hắn là đúng.
“Chuẩn bị đi tuyên bố sự thật chưa? Để Phai Vong Giả có thể sống một cách đúng đắn.” Đường Ân nhẹ giọng hỏi.
“Tôi nguyện vì con đường đúng đắn mà trả giá mọi thứ, nhưng Gideon chắc chắn có chuẩn bị, hắn sẽ giấu kín bí mật này mãi mãi.” Vyke nhíu mày, hắn không sợ chết, nhưng đây là một nhiệm vụ bất khả thi.
“Yên tâm, ta không bao giờ lãng phí thời gian.”
Đường Ân làm một động tác mời, khi Vyke nhìn về phía cửa hang, ở đó có một cô gái xinh đẹp như búp bê, đang nở một nụ cười trong sáng với mình.
Không hợp logic, nhưng như mơ như ảo.