Đêm nay trăng tròn, dường như treo ngay trên đầu, cộng thêm Cây Hoàng Kim vốn cũng tỏa sáng, không khó để nhìn thấy trong hồ có mười mấy chiếc thuyền nhỏ đang chèo tới, mỗi chiếc thuyền đều chở vài tên lính.
Trong cái ao nhỏ hồ Liurnia này không tồn tại khái niệm hải quân, những chiếc thuyền nhỏ này chắc chắn xuất phát từ hòn đảo nhỏ nào đó trên hồ, sau đó tham chiến vào lúc chiến sự đang gay cấn nhất.
Không tính là đánh lén, mấy chục tên lính Đỗ Quyên này cũng không định dựa vào đánh lén để chiếm trang viên.
“Chỉ cần tấn công vào trang viên từ phía sau, sẽ khiến sĩ khí sụp đổ sao?” Đường Ân quá hiểu cái bài này rồi. Chiến trận chém giết, đôi khi không phải dựa vào việc giết bao nhiêu người của đối phương, tranh chính là cái dũng khí kia, ai xì hơi trước thì người đó thua.
Phương pháp đối phó là đội dự bị đầy đủ, mà phía Caria nếu binh lực đủ, sẽ không phái có năm người đến trấn thủ bãi hồ rồi.
Mấy người vừa dàn trận bên hồ, liền nghe thấy tiếng tay kiếm khiên Duke kinh hô:
“Nhìn kìa, đó là cái gì?!”
Đường Ân vội vàng ngẩng đầu, đồng tử cũng co rụt lại. Chỉ thấy trong trăng tròn có một tàn ảnh lao tới với tốc độ cao, nó dài khoảng mười mét, vảy màu xám nâu phản chiếu ánh trăng, cái đuôi thon dài mọc đầy gai ngược.
Đó là... Rồng!!
Khí thế cuồng bạo ập vào mặt, đây đếch phải là con Rồng Anh Đào (Divine Dragon) tàn phế bị cố định một chỗ, mà là rồng bay phương Tây đang dang rộng đôi cánh khổng lồ, bổ nhào xuống từ không trung.
Phối hợp địa không, thế này thì đánh đấm cái gì nữa.
Đường Ân nắm chặt chuôi kiếm, chỉ cảm thấy trong nháy mắt rồng bay đã lao xuống từ độ cao mấy trăm mét, hai cánh dang rộng, cơ thể khổng lồ che khuất ánh trăng, cái đầu rồng dữ tợn to lớn, ngọn lửa màu xanh lam đang tích tụ trong miệng.
‘Rồng Huy Thạch’ Smarag!
Áp lực khổng lồ truyền đến từ đỉnh đầu, Đường Ân nghiến răng, thấy hơi thở rồng (Dragon Breath) ập tới, e là diện tích phải đến cả trăm mét vuông. Hắn mạnh mẽ túm lấy cổ áo Arnold bên cạnh né về phía sau, lại thấy những hạt màu xanh lam lớn hiện lên trong không trung, một con rồng bay trên đầu phủ đầy tinh thể huy thạch đã chắn phía trước.
Ầm!!
Hai luồng hơi thở rồng va chạm trên không trung, ngọn lửa tràn ra khiến bờ hồ sáng như ban ngày. Trong nháy mắt hơi thở rồng tan biến, con rồng thứ hai ngậm một thanh đại kiếm ánh trăng, mạnh mẽ chém lên trên.
“Là ngài Adula!” Lyla bên cạnh gầm nhẹ, thấy Smarag bay ngược ra trăm mét tránh thoát quang kiếm, dùng trường kích buồn bực đập xuống đất.
Quá đáng tiếc, thế mà không chém rụng đầu con ác long kia!
“Đừng quan tâm bọn chúng, chúng ta có nhiệm vụ của mình!” Karin bắn một mũi tên xuống hồ, gào thét với xung quanh: “Hũ lửa chuẩn bị, đừng để lũ Đỗ Quyên chết tiệt này dễ dàng lên bờ! Trước khi viện quân đến, chết sạch cũng phải giữ vững!”
Đường Ân nghe tiếng thu hồi tầm mắt, thật ra hai con rồng đánh nhau cũng chẳng có gì hay, chính là dùng móng vuốt, đuôi dài, hơi thở rồng đập nhau, đánh từ trên trời xuống mặt hồ, "ầm" một tiếng nổ ra cột nước khổng lồ, cũng không biết bao nhiêu loài cá gặp tai ương.
Nhìn lại mặt hồ, mười mấy chiếc thuyền nhỏ cách bờ chỉ còn trăm mét. Karin cầm cung, mấy người Arnold cầm nỏ không ngừng bắn, nổ ra từng đóa hoa lửa trên những tấm khiên dựng lên.
Nếu Đường Ân là một đại ma pháp sư, một phát Sao Chổi Azur (Comet Azur) bắn qua là Đỗ Quyên xuống hồ cho cá ăn hết, nhưng hắn dù sao cũng là học đồ, đành phải giơ pháp trượng lên, tập trung tinh lực.
Đại Ma Lực Huy Thạch (Great Glintstone Shard)!
Thời gian niệm phép lâu hơn, nhưng quả cầu ánh sáng bắn ra cũng lớn hơn, hai viên ma lực to bằng nắm tay nện mạnh lên khiên, khiến tên kia ngã ngửa ra sau.
“Chính là lúc này!”
Cung nỏ cùng bắn, lần này không có khiên che chắn, trên thuyền nhỏ dấy lên một màn sương máu, tiếng kêu thảm thiết của binh lính trúng tên vang vọng bầu trời đêm.
Nhưng đội thuyền vẫn không ngừng tiến lên, phản kích trên con thuyền tròng trành không bằng nhanh chóng lên bờ, Đường Ân chỉ nghe thấy một tràng tiếng ra lệnh.
“Nhanh! Khiên Ma Lực!”
“Trừ hai người chèo thuyền, những người khác đỡ đòn!”
Mấy tấm khiên lớn lập tức tỏa ra ánh sáng xanh lam, Đại Ma Lực Huy Thạch nện lên đó lập tức triệt tiêu lẫn nhau, đừng nói đến nỏ tiễn bình thường, đánh lên đó liền trực tiếp vỡ vụn.
Mắt thấy những chiếc thuyền nhỏ này đã lao đến trong phạm vi năm mươi mét, Karin hạ cung xuống gầm lớn một tiếng: “Rút!”
Duke và Lyla không cần suy nghĩ liền chạy về phía sau, còn Đường Ân thì kéo người bạn nhỏ vẫn đang ngẩn người co giò chạy như điên, hơi nghiêng đầu, thấy một mảng lớn đá lấp lánh ném tới.
Huy thạch Đỗ Quyên, đây chính là lựu đạn ma thuật!
Những viên đá kia rơi xuống đất, lập tức bắn ra những viên ma lực lớn nhỏ, mà Đường Ân lăn vào sau tường chắn ngực, cảm thấy bức tường đất dày hơn một mét này bị oanh cho kêu đùng đùng, ngẩng đầu lên lần nữa, cỏ dại trên bãi sông đều bị dọn sạch, khắp nơi đều là tinh thể ma lực ảm đạm đi.
Karin còn chưa kịp thở dốc đã nhảy vọt lên, nắm lấy nỏ giường (Ballista) đặt sau tường đất bóp cò, tầm bắn này vừa vặn đối diện với điểm đổ bộ.
Vút ——
Mũi tên cực mạnh bay qua đỉnh đầu Đường Ân, trúng ngay chiếc thuyền nhỏ đi đầu, Khiên Ma Lực lập tức bị nổ tung, kéo theo mấy người trên thuyền cùng nhau bay xuống hồ bơi lội.
“Ngẩn ra làm gì? Arnold, nạp tên, Đường Ân, ma lực áp chế, hai người các cậu chuẩn bị ném hũ lửa!”
Tiếng ra lệnh dồn dập truyền vào tai Đường Ân, hắn trợn trắng mắt, Karin này tưởng mình là đệ tử tông phái "Phong Linh Nguyệt Ảnh" (Wemod/Cheat Engine) ma lực vô hạn sao? Cho dù không nhìn thấy thanh mana, hắn cũng biết liên tục thi triển ma pháp sẽ hoa mắt chóng mặt.
Lại đợi chút, lại đợi chút.
Hắn nhai cọng cỏ dại trong miệng, thấy phát nỏ giường thứ hai lại bắn bay mấy người, phát nỏ giường thứ ba thì bị đại kiếm chém bay.
“Phát hiện một kỵ sĩ.”
Đến Vùng Đất Giao Giới đã mấy ngày rồi, Đường Ân rõ ràng biết lính lác không khó đối phó, nhưng cường giả có thể dùng sức một người thay đổi chiến cục, kẻ địch của hắn chính là những cường giả này.
Phát nỏ thứ tư lại xâu mấy người thành hồ lô ngào đường, tiếng kêu thảm thiết trước khi chết khiến người ta tê cả da đầu, mà thuyền phía trước đã cập bờ, binh lính Đỗ Quyên mũ giáp chỉnh tề đang điên cuồng ùa tới.
“Châm lửa!”
Lại là một tiếng ra lệnh, hũ lửa vẽ ra đường vòng cung trên không trung, nhưng lại bị lao ném tới đánh vỡ ngay trên không. Một tên Kỵ sĩ Đỗ Quyên đứng ở mũi thuyền, đang lạnh lùng nhìn về phía bên này.
Ngoài trăm mét, chính xác bắn trúng hũ lửa, võ kỹ bực này vượt xa người thường.
“Kỵ sĩ thứ hai, các người yểm hộ tôi!” Đường Ân tay phải cướp lấy một hũ lửa, tay trái ấn lên tường chắn ngực, mạnh mẽ nhảy ra ngoài. Giữa các chiến binh không cần nói nhiều, mấy người Karin lập tức hiểu hắn muốn làm gì, giơ cung nỏ lên bắn.
Mũi tên bay qua đỉnh đầu, phía trước là cung nỏ và Huy thạch Đỗ Quyên, nhưng Đường Ân không phải nhiệt huyết dâng trào, trong lòng rõ ràng biết mình phải làm gì:
Kéo dài thời gian, kéo đến khi chiến trường chính vượt qua thời khắc khó khăn nhất, kéo đến khi Kỵ sĩ Caria đến chi viện.
Hắn chạy như điên về phía trước, khom lưng xuống, cố gắng giảm nhỏ diện tích chịu đòn. Mũi tên sượt qua bên mặt kéo theo một chuỗi hoa máu, mà hắn liếm liếm máu tươi chảy xuống, lộ ra nụ cười dữ tợn.
Sinh tử trong nháy mắt, chính là cảm giác này!
Có lẽ là trăng tròn che chở, tầng mây che khuất ánh trăng giấu hắn vào màn đêm; có lẽ là Đường Ân cướp được mười mấy cái đầu người, tố chất cơ thể đã mạnh hơn binh lính bình thường, những mũi tên kia thế mà không trực tiếp bắn trúng hắn.
Vài giây là mười mấy mét, Đường Ân nhìn thấy dưới ánh đuốc chiếu rọi, tên Kỵ sĩ Đỗ Quyên kia rút ra một cây lao từ túi sau lưng, ánh mắt sắc bén khóa chặt thân hình mình.
Chính là lúc này!
Ngay khoảnh khắc hắn giơ tay, tay trái Đường Ân nắm lấy Nanh Chó Săn sau lưng, kích hoạt "chương trình" của Chiến kỹ.
Vút ——
Cong kiếm quét trúng cây thương bay tới, chấn động khiến hổ khẩu hắn hơi tê dại, hoàn toàn không cần suy nghĩ, cơ bắp căng cứng sinh sinh hãm lại quán tính.
Bước Lùi (Backstep)!
Hắn nhảy về phía sau, chỉ thấy bùn đất bắn tung tóe, một cây lao đã cắm ngay trước mặt, bắn lên một mảng bùn đất. Bùn đất ẩm ướt bay tán loạn, tiếng xé gió đã truyền đến không chút ngắt quãng.
Chó Săn Truy Kích (Bloodhound's Finesse)!
Sự dừng lại ngắn ngủi đổi lấy sự bùng nổ nhanh hơn, Đường Ân biến mất tại chỗ, cả người mạnh mẽ lao về phía trước vài bước, mượn quán tính ném hũ lửa ra.
“Sao có thể!?” Daliger trừng lớn mắt, do ánh sáng ảm đạm hắn cũng không nhìn rõ Đường Ân làm sao tránh được "Lưu Tinh Liên Xạ", chỉ thấy hũ lửa kia bay tới, lập tức biết là hỏng bét.
Choang —— Ầm!
Mảnh gốm vỡ vụn, đạo cụ chế tạo từ nấm và bướm lửa kia châm ngòi dầu mỡ tưới trong bùn đất, không khí trong nháy mắt trở nên nóng rực, một bức tường lửa dâng lên trước mặt.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền đến, mười mấy tên lính vừa mới lên bờ lập tức biến thành ngọn đuốc hình người, bọn chúng gào thét chạy loạn, muốn nhảy xuống hồ dập lửa, nhưng những con ruồi không đầu này lại châm lửa vào những chiếc thuyền phía sau.
“Giết chết bọn chúng!” Một tên Kỵ sĩ Đỗ Quyên khác một kiếm chém đôi người lửa, lại dùng khiên lớn ma lực chắn bên sườn, chỉ nghe "keng" một tiếng, nỏ tiễn bắn tới đẩy lùi hắn mấy mét, nhìn lại tấm khiên lõm xuống, cả khuôn mặt đã âm trầm.
Ngọn lửa làm chậm trễ, lại dùng nỏ giường bắn giết, những người Caria này cũng học được sự bỉ ổi.
Daliger ngẩn ra một chút, mạnh mẽ lôi người đang trốn sau lưng ra, người kia mặc áo choàng ma pháp, đội một cái đầu đá hơi rộng, từ khuôn mặt người trên đầu đá phán đoán, chính là ma pháp sư của lớp học Karolos.
“Mau ra tay, ngươi muốn bơi về Học viện sao!?”
Vị giảng viên Học viện này run rẩy một cái, như cuối cùng cũng hiểu rõ tình hình, những mũi nỏ xuyên qua tường lửa kia không quan tâm ngươi là học giả hay chiến binh, gặp là giết tất.
Hắn vội vàng giơ cao pháp trượng, huy hiệu Học viện mở ra.
Sao Chổi Huy Thạch (Glintstone Cometshard)!
Pháp trượng vung vẩy trái phải, ném ra từng đạo sao chổi ma lực có đuôi dài, xé nát bức tường lửa trước mặt.
Cái gì?!
Lúc này Đường Ân đã rút về sau tường chắn ngực, đang cầm lấy hai hũ lửa chuẩn bị thêm vài bó củi cho món Đỗ Quyên nướng, liền thấy đạn ma lực màu xanh u tối ập vào mặt.
Tứ chi nhanh hơn đại não, hắn mạnh mẽ xoay người đè Karin và Arnold xuống, ba người cùng nhau lăn xuống hào rãnh phía sau, còn chưa rơi xuống đất ——
Ầm ầm ầm!
Đóa hoa ma lực nở rộ, chiếc nỏ giường kia lập tức bị oanh thành một đống mảnh vụn, tường chắn ngực càng sụp đổ hoàn toàn. Đường Ân lắc lắc cái đầu choáng váng, hít một hơi không khí nóng rực.
Đây mẹ nó mới gọi là ma pháp!