Virtus's Reader
Fureimu Oukoku Koubouki - 02

Chương 2: Quyển 2: Mở Đầu

QUYỂN 2: MỞ ĐẦU

Bản Đài Loan chuyển từ Light Novel

Input: Bất Tức Bất Chỉ

Quét ảnh: Không nỡ xé sách nên vất vả cho em họ chỉnh sửa ảnh, mọi người xem tạm nhé

Hiệu đính: Tự lực cánh sinh

Chỉnh sửa ảnh: Tiểu thiên sứ Ellie

Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi nọ có một người đàn ông, hắn là một thợ kim hoàn làm ăn ế ẩm. Vì dạo gần đây việc tùy tiện công khai thông tin cá nhân sẽ gặp rất nhiều rắc rối... nên chúng ta cứ giả sử, chỉ là giả sử thôi nhé? Cứ giả sử tên hắn là "Gold Smith" đi. A, có cần giải thích "thợ kim hoàn" là gì không nhỉ? Cái gọi là thợ kim hoàn chính là... ừm, khi bạn trưởng thành, có thể bạn sẽ tặng cho người yêu một chiếc trâm cài tóc có đính đá quý xinh đẹp; và người thợ kỹ thuật thiết kế, gia công phần đế bằng vàng bên dưới chiếc trâm đó, được gọi là thợ kim hoàn.

Đúng như mặt chữ, công việc của thợ "kim" hoàn là xử lý "vàng". Vàng là một loại kim loại quý, mọi người đều cảm thấy "Vàng thật lợi hại! Giá trị không thay đổi nha!", đúng không? Cho nên, khi muốn mua thứ gì đó, mọi người đều sẽ sử dụng số "vàng" này. Thế là ai ai cũng đều rất quý trọng vàng, cẩn thận từng li từng tí bảo quản chúng. Tuy nhiên, chờ một chút. Cho dù cẩn thận cất giữ trong két sắt ở nhà, thì vẫn rất nguy hiểm đúng không? Nhà có thể bị trộm, cũng có thể bị hỏa hoạn. Những người giàu có sở hữu nhiều "vàng" trên phố, vì điều này mà cảm thấy vô cùng bất an.

Vậy thì, hãy chuyển chủ đề quay lại Gold Smith nào. Hắn thực sự không được coi là một thợ kim hoàn cao tay, chẳng những thiết kế lỗi thời, kỹ thuật gia công cũng chẳng xuất sắc gì. Người thợ kim hoàn ế ẩm này luôn nghèo rớt mùng tơi, chẳng những quần áo trên người rách rưới, ngay cả ăn cơm cũng chỉ ngày một bữa. Một ngày nọ, một người giàu có nhìn không đặng bèn nói chuyện với hắn thế này:

"Này, Gold Smith. Cái két sắt bảo quản cần câu cơm – vàng của ngươi, chắc là kiên cố hơn két sắt nhà ta nhỉ?"

"Đúng vậy, cái két sắt này của tôi ấy à, chắc chắn là két sắt kiên cố nhất toàn lục địa rồi."

"Vậy sao. Thế thì Gold Smith, có thể gửi số "vàng" mà ta đang có vào trong cái két sắt "kiên cố nhất toàn lục địa" đó của ngươi không? Tất nhiên, ta sẽ trả phí thủ tục nhé?"

Lúc này, người giàu có kia hẳn là đã nháy mắt với hắn. Gold Smith không nói hai lời liền đồng ý, đồng thời rưng rưng nước mắt cảm ơn đối phương. Người giàu có đem tất cả "vàng" trong nhà, giao hết cho Gold Smith. Gold Smith đưa cho người giàu có một tờ giấy chứng nhận thể hiện "đồ vật xác thực được gửi tại đây", người giàu có nhận lấy giấy chứng nhận liền cười. Ông ta nói, "Thế này thì ta kê cao gối ngủ ngon được rồi".

Người giàu có này rất tốt bụng. Ông biết Gold Smith sống cuộc sống vô cùng nghèo khổ, nên đã kể chuyện này cho những người giàu khác. "Này, đem số "vàng" các ông có gửi chỗ Gold Smith thấy thế nào? Giao đồ cho hắn bảo quản, sau đó bảo hắn phát cho một tờ giấy chứng nhận ký gửi. Làm như vậy an toàn hơn nhiều so với để ở két sắt trong nhà, cũng khiến người ta an tâm hơn đấy".

Dần dần, những người giàu đều đem vàng gửi chỗ Gold Smith. Gold Smith vốn dĩ ba bữa đói hai bữa no, dựa vào phí thủ tục bảo quản vàng cho người giàu, cuối cùng cũng có thể ăn ngon ba bữa. Hắn là một người đàn ông nghiêm túc thật thà, cho nên mỗi ngày đều sẽ xác nhận xem vàng có còn đó hay không. Hắn không chỉ sáng tối mở két sắt kiểm tra một lần, mà còn cố gắng đảm bảo bất kỳ người gửi nào cũng có thể đến nhận lại bất cứ lúc nào. Gold Smith ngày nào cũng làm như vậy — cho đến một ngày, hắn cuối cùng cũng phát hiện ra.

"Vàng" ở bên trong két sắt, trước sau vẫn không hề giảm đi.

Gold Smith cảm thấy không thể tin nổi. Vàng là kim loại quan trọng, khi mọi người mua đồ, hẳn là đều cần dùng vàng để giao dịch, nếu không đến nhận vàng đã gửi, theo lý thì không thể làm ăn buôn bán được mới phải. Gold Smith đầy nghi hoặc đi ra phố — sau đó giật mình kinh ngạc. Không ngờ, những người giàu giao vàng cho Gold Smith, lại dùng "giấy chứng nhận ký gửi" do hắn phát hành để tiến hành giao dịch.

Dù nói thế nào, giấy chứng nhận ký gửi cũng chỉ là một tờ giấy, tiện lợi hơn nhiều so với việc mang theo vàng nặng trịch đi lại trên đường. Cho dù bị người khác cướp mất, cũng chỉ cần nói với Gold Smith một tiếng "Giấy chứng nhận của tôi bị cướp rồi, đừng để người ta lãnh vàng đi!" là xong, an toàn hơn nhiều so với "vàng" mà ai cũng có thể sử dụng. Khi Gold Smith luống cuống quay trở về nhà, hắn phát hiện một người bạn đang đứng đợi trước cửa. Đối phương là thợ kim hoàn học cùng môn phái, tuy là đối thủ cạnh tranh trong làm ăn, nhưng cũng là người bạn có giao tình rất tốt. Người bạn tốt đã lâu không gặp ghé thăm khiến Gold Smith vô cùng vui vẻ, thế là hắn mời bạn vào nhà, xuống bếp chiêu đãi đối phương.

"Thật hiếm thấy nha, bạn hiền. Sao thế? Dạo này làm ăn tốt không?"

"Đúng vậy, Gold Smith. Nhờ phúc của cậu, lần này có một mối làm ăn lớn tìm đến cửa."

"Vậy thì thật đáng chúc mừng! Nhưng mà bạn hiền, sắc mặt cậu trông có vẻ không được tốt lắm nhỉ?"

"Quả nhiên không qua mắt được cậu sao, Gold Smith. Đúng vậy, đó tuy là mối làm ăn lớn, nhưng tôi mãi không xoay sở đủ số "vàng" dùng để nhập hàng. Như cậu biết đấy, trong tay tôi căn bản không thể có nhiều "vàng" như thế. Rất tiếc, tôi định từ chối vụ này."

Gold Smith vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng rất buồn. Tài năng của người bạn này xuất sắc trong số các đồng môn, đối với cơ hội hiếm có này, hắn rất hy vọng có thể làm chút gì đó cho bạn, hoặc là giúp đỡ chút gì đó. Tuy nhiên, Gold Smith hiện tại tuy đã miễn cưỡng có thể lấp đầy bụng, nhưng nghề chính thì vẫn chẳng có khách khứa gì, cũng không có tiền để cho bạn vay. Hắn nghĩ thầm ít nhất nên lấy rượu ngon trân tàng ra an ủi người bạn này, thế là đứng dậy —

"Này, Gold Smith. Trong két sắt của cậu — không phải có rất nhiều "vàng" sao?"

Hắn đã nghe thấy tiếng nói của thần linh. Hoặc có lẽ... đó là lời thì thầm của ác ma cũng không chừng. Gold Smith hiểu rõ, với kỹ thuật của người bạn này, nhất định sẽ thành công — hắn cũng hiểu rõ, "vàng" trong két sắt của mình sẽ không giảm đi.

"Sao thế, Gold Smith?"

"... Này, bạn hiền. Nếu như, chỉ là nếu như thôi nhé? Nếu như tôi cho cậu mượn "vàng"..."

Lúc này, giọng nói của Gold Smith hẳn là đang run rẩy.

Ba tháng sau, người bạn đã mượn "vàng" của Gold Smith — nói chính xác hơn, là mượn số vàng được ký gửi tại chỗ Gold Smith — đã hoàn thành công việc một cách xuất sắc. Cậu ta mang theo số "vàng" đã mượn đến thăm Gold Smith, đồng thời còn mang theo một phần thù lao thành công.

"Bạn hiền, tôi không phải vì những thứ này mới cho cậu mượn "vàng"."

"Không, Gold Smith, nhận lấy đi. Nhờ có cậu, tôi mới có thể hoàn thành công việc này. Đây là tạ lễ, nếu cậu không nhận sẽ làm tôi khó xử."

Mặc dù Gold Smith cảm thấy bối rối và lên tiếng từ chối, người bạn vẫn kiên quyết bắt hắn nhận lấy, hắn đành phải dùng đôi tay run rẩy nhận lấy số "vàng" được coi là tạ lễ này. Tiếp đó, hắn phát hiện — đây có thể trở thành một mối làm ăn.

"Cậu thực sự đã giúp tôi một việc lớn, Gold Smith. Nếu có gì có thể giúp đỡ, nhất định phải nói cho tôi biết. Đừng khách sáo, cứ nói đi."

"—Vậy sao, bạn hiền. Không, không cần để ý. Có điều... ừm, nếu cậu đã nói đến mức này rồi, vậy thì bạn hiền, nếu có những người khác giống như cậu đang gặp khó khăn vì thiếu "vàng", có thể bảo họ đến tìm tôi thương lượng không?"

Giọng nói và đôi tay của Gold Smith, đã không còn run rẩy nữa.

Gold Smith đã trở thành người cho vay. Hắn đem số "vàng" người ta ký gửi cho người khác vay, và thu phí thủ tục từ những người này. Đồng thời, hắn cũng phát hành giấy chứng nhận ký gửi cho những người gửi "vàng".

Một phần "vàng", lưu thông trên phố dưới hai hình thức "hiện vật" và "giấy chứng nhận ký gửi". Gold Smith từ một thợ kim hoàn đã chuyển nghề thành người tạo ra "vàng" — một "Giả kim thuật sư" tạo ra giá trị gọi là "vàng"... A! Bạn vừa cười nói đây chỉ là truyện cổ tích đúng không? Bạn cho rằng cái gì mà giả kim thuật sư đều là lừa đảo đúng không? Tuy nhiên, chờ một chút. Xin hãy suy nghĩ kỹ xem. Ví dụ như bố đi làm bên ngoài, có mang túi tiền lương về nhà không? A, xin lỗi, có lẽ sẽ mang về nhà cũng không chừng nhỉ. Vậy thì lấy tiền lì xì làm ví dụ, số tiền lì xì này có bỏ hết vào heo đất không? Hay là, sẽ giao cho ai đó bảo quản? Kìa, có phải đã nghĩ ra điều gì rồi không? Sau đó, thử nghĩ xem, số "tiền gửi" này... bạn nghĩ sẽ ra sao?

Vậy thì, hãy để chúng ta nói về giả kim thuật sư hiện đại — chuyện về "Ngân hàng" nhé.

Trích từ lời tựa "Tìm hiểu thế nào là "Giả kim thuật sư" hiện đại qua tranh và chữ" của Siêu Chu Văn Khố.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!