Virtus's Reader
Fureimu Oukoku Koubouki - 02

Chương 3: Quyển 2: Mở Đầu

QUYỂN 2: MỞ ĐẦU

Tể tướng Vương quốc Solvania, Philip Almont, đang đi về phía phòng của chủ nhân mình. Lẽ ra giờ này, Quốc vương đáng nhẽ đã phải có mặt tại phòng làm việc rồi mới đúng. Tuy nhiên, Quốc vương vẫn chưa có ý định rời khỏi phòng, điều này khiến Philip khá tức giận.

"... Khoan đã, phía sau này là — Phi, ngài Philip! Tại, tại hạ thất lễ!"

Hành lang ngăn cách nơi làm việc công vụ và không gian riêng tư của Quốc vương. Người lính đứng trước hành lang chĩa trường thương về phía Philip đang đến gần, nhưng sau khi phát hiện thân phận của đối phương liền luống cuống thu thương chào.

"Không sao, đây là chức trách của ngươi. Nhắc mới nhớ, Bệ hạ đâu?"

"Vâng! Hôm nay Bệ hạ vẫn chưa rời khỏi phòng!"

"... Lại nữa à?"

Philip thở dài thườn thượt ngay trước mặt người lính đang căng thẳng toàn thân. Quốc vương Vương quốc Solvania — người được mệnh danh là chủ nhân của Đế quốc Biển khơi, Vua Solvania Carlos Đệ Nhất, lại tái phát bệnh cũ, đến giờ làm việc vẫn không chịu ra... Haizz, hay nói cách khác là "ngủ nướng".

"Hết cách rồi. Ta muốn đi qua!"

"Vâng, vâng ạ! Mời qua!"

Bề tôi không được phép tự ý vào không gian riêng tư của Quốc vương. Người lính mang trên vai sứ mệnh quan trọng "phân biệt công tư", vốn dĩ dù thế nào cũng nên ngăn cản hành động vô lễ của Philip, thế nhưng —

"... Cái đó, ngài Philip, ngài vất vả rồi."

"... Cảm ơn. Nghe được câu này của ngươi, khiến ta an ủi được phần nào."

Người lính dùng ánh mắt thương hại nhìn Philip, người mỗi lần Carlos Đệ Nhất ngủ nướng đều phải chịu trách nhiệm gọi dậy. Bản thân mình rõ ràng đường đường cũng là người có địa vị chỉ dưới một người trên vạn người trong nước... Philip tuy có chút oán thán về cảnh ngộ của bản thân, nhưng vẫn nhẹ nhàng giơ tay đáp lại người lính đang chào nghiêm chỉnh. Tiếp đó ông bước qua hành lang dài dằng dặc, đến trước cửa phòng Carlos Đệ Nhất.

"... Bệ hạ. Đã sáng rồi, cũng sắp đến lúc phải dậy rồi chứ?"

Philip gõ "cốc cốc cốc" ba cái. Bên kia cánh cửa không có bất kỳ phản ứng nào, thế là ông thở dài một hơi còn nặng nề hơn lúc nãy, nói một tiếng "Thần mở cửa đây", sau đó mở cửa ra.

"... Hả?"

Ông nhìn thấy Carlos Đệ Nhất nằm trong vũng máu với một lưỡi dao cắm trên lưng.

"A... Bệ... hạ?"

Nhìn thấy dáng vẻ bất động của quân vương, Philip hít ngược một hơi khí lạnh. Một lát sau, dường như muốn phun hết ngụm khí đó ra, ông lớn tiếng, thật lớn tiếng —

"Bệ hạ ————! Ngài đang làm cái trò gì vậy hả! Thần đã nói bao nhiêu lần là không được dùng máu giả rồi mà! Ngài tưởng ai là người chịu trách nhiệm dọn dẹp mấy thứ này hả!"

Tiếng gầm giận dữ e rằng đủ để vang vọng khắp cả tòa vương thành bùng nổ. Người lính ở phía bên kia hành lang thở dài như muốn nói "Lại nữa rồi", còn Carlos Đệ Nhất vẫn đang cắm lưỡi dao trên lưng thì chậm rãi ngồi dậy.

"... Philip, không phải thế chứ ~ Ta hiếm khi dốc hết sức lực để diễn hài, ngươi cũng phải phối hợp một chút chứ."

"Cho người vào phòng Quốc vương Bệ hạ lại phát hiện chính chủ đang giả chết, ngài là đồ ngốc à! A a, thật là! Làm quần áo bẩn thế kia... Đối tượng mà các hầu nữ than phiền "Máu giả Bệ hạ làm thực sự khó giặt, đau đầu lắm" chính là thần đấy! Làm ơn tha cho thần đi!"

"Đúng không! Máu giả ta làm lợi hại lắm đúng không!"

"Người ta không có khen ngài! A a, tóm lại! Còn không mau thay quần áo! Chính vụ sắp đình trệ rồi kìa!"

"Hả ~~ Ta hiếm khi làm hoành tráng thế này, mới đó đã phải thay quần áo rồi sao? A, đúng rồi! Cứ để thế này đến phòng làm việc thì sao? Ngươi không thấy đây là một ý kiến hay à?"

"Thần không có ý định biến tòa vương thành này thành nhà ma. Được rồi, mau thay quần áo đi!"

"Bắt người ta mau thay quần áo... Á ~ Philip đồ biến thái ~"

"... Này Bệ hạ, ngài cũng đâu còn trẻ nữa? Sang năm là năm mươi sáu rồi đấy? Thần cho rằng, ngài cũng nên trở nên chín chắn hơn một chút rồi."

"... Ngươi đột nhiên bình tĩnh lại, làm ta cứ như một tên đại ngốc vậy."

"Không phải "cứ như", mà là hàng thật giá thật. Được rồi, mau thay quần áo!"

Carlos Đệ Nhất ngoan ngoãn đáp một tiếng "Vâng ~", sau đó buông thõng vai chậm rãi đi về phía tủ quần áo — Philip đang đứng nhìn bên cạnh đột nhiên để ý đến một chuyện.

"... Bệ hạ?"

"Hửm ~? Sao thế?"

"Tuy rằng bình thường Bệ hạ đã rất ngốc, nhưng hôm nay lại đặc biệt ngốc. Có chuyện gì xảy ra sao?"

"Bảo người ta bình thường đã rất ngốc..."

"Tuy rằng ngủ nướng là chuyện thường như cơm bữa, nhưng lại đặc biệt dùng máu giả diễn trò, chứng tỏ ngài đang ủ mưu xấu — đang có ý đồ xấu gì đó đúng không?"

"Đã cất công sửa lời rồi mà cuối cùng vẫn không sửa hết! Philip nhà ngươi ấy, ta dù sao cũng là chủ nhân của ngươi đấy nhé? Ngươi nên tôn trọng ta hơn một chút chứ?"

"Vâng vâng vâng, thần rất tôn trọng ngài, thần rất tôn trọng ngài. Cho nên? Sao nào?"

Nghe thấy sự nghi ngờ của Philip, Carlos thò cái mặt bị máu giả nhuộm đỏ lòm ra từ trong tủ quần áo lớn.

"... Ngươi không thấy rất thú vị sao?"

"... Cái gì rất thú vị?"

"Cất công đến thăm đất nước khác, đối tượng đến thăm lại chết rồi... Ngươi không thấy cái này có thể coi là một sự bất ngờ sao?"

"Ơ, Bệ hạ? Làm ơn đừng làm thế. Chuyện này sẽ biến thành vấn đề quốc tế — Đến thăm? Cái gì? Có ai đến thăm sao? Hả? Thần chưa nghe nói gì cả?"

"Đương nhiên rồi, vì ta chưa nói mà."

"Ngài phải nói chứ! A a, thật là, sao cũng được! Cho nên? Rốt cuộc là ai muốn đến thăm?"

Philip hỏi với vẻ bất lực và cam chịu.

"— "Ma Vương đại nhân" đấy."

Nói xong, khuôn mặt dính đầy máu giả của Carlos Đệ Nhất nở một nụ cười tinh nghịch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!