CHƯƠNG KẾT 2: LẠI MỘT CHUYẾN DU HÀNH ĐẾN MỘT ĐẤT NƯỚC KHÁC
Sau khi đã lập xong khế ước với Naden và Ruby ở Tinh Long Liên Sơn, chúng tôi trở về Vương quốc.
Đúng như những gì tôi đã nói với Tomoe, lâu đài vẫn còn đang tràn ngập những lời đề nghị cầu hôn, thế nên tôi đã dự tính sẽ tiếp tục chuyến du hành của mình, nhưng chúng tôi hiện đang mang theo những món đồ cồng kềnh và không phù hợp cho chuyến đi như Tiểu Susumu phiên bản V và Tiểu Musashibo, thế nên chúng tôi phải quay về cất chúng đi.
Lúc một con ryuu đen và một con rồng đỏ, là Naden và Ruby, đáp xuống Lâu đài Parnam, những người thị vệ trong lâu đài liền hốt hoảng. Mặc dù họ đã biết về Naden, nhưng họ vẫn không thể lường trước được Ruby cũng nhập bọn với chúng tôi…
Nhớ lại thì, tôi quên béng mất việc báo cáo lại rồi.
Kệ đi, tôi xuống khỏi lưng của Naden, và tiến về phía chiếc khí cầu mà Ruby kéo đi. Naden mới là người đã kéo chiếc khí cầu tới đây, nhưng vì Naden sẽ trở thành Vương hậu của tôi. Nên nếu như cô ấy là người kéo nó còn vợ của Hal lại xuất hiện tay không, thì ấn tượng về Ruby sẽ bị xấu đi, thế nên chúng tôi quyết định chuyển sang cho Ruby kéo nó.
“ Này Ruby,” Naden lên tiếng. “Hi vọng là cô không làm nó bị xóc đó chứ hả?”
“Đừng có vớ vẩn, Naden. Kéo cái thứ này chả có vấn đề gì với tôi cả hết.”
Naden và Ruby liền bắt đầu cãi chí chóe với nhau ngay khi họ vừa biến trở lại thành dạng người.
Đáng ra giữa họ giờ phải có một mối quan hệ thứ bậc với nhau, giữa một người là vợ của vua và một người là vợ của thuộc cấp, nhưng có vẻ như chẳng ai trong số họ thèm quan tâm tới chuyện đó, và họ chẳng từ một giây phút nào để săm soi bắt bẻ lẫn nhau. Mối quan hệ kiểu này hẳn sẽ dễ dàng cho họ hơn.
Rồi cánh cửa khí cầu bật mở và Liscia bước ra. “Urgh…”
“Liscia?!” tôi giật mình hét lên.
Ngay lúc vừa đặt chân xuống đất, Liscia chợt sẩy chân, tôi liền hối hả chộp lấy cô ấy. Khi Liscia nằm gọn trong vòng tay của tôi, tôi quan sát và nhận thấy rằng cô ấy trông khá nhợt nhạt, và đang đưa tay che miệng.
“E-Em có sao không?! Có chuyện gì vậy?!”
“Xin lỗi… Em có hơi bị loạng choạng. Cái này… có phải gọi là say tàu xe không?”
Sau tàu xe trên quả khí cầu á… Có thực là vậy không thế? Nhìn thấy Liscia như thế, Naden liền trách Ruby.
“Cô vừa bảo cô chẳng hề làm nó xóc mà!” Naden lớn giọng.
“L-Làm sao tôi biết được nó có hay không chứ?!”
“Làm ơn bình tĩnh đi nào,” Aisha bước xuống và cất tiếng. “Tôi thấy đâu có xóc lắm đâu.”
Liscia bật cười yếu ớt, và thêm vào, “Em không nghĩ là do lỗi của Ruby đâu,” để nói đỡ cho cô ấy. “Chắc là do cơn mệt mỏi vì chuyến đi dài ngày bắt đầu thấm rồi. Hẳn là do em không giữ gìn sức khỏe tốt ấy mà.”
“Có thực là em không sao chứ?” tôi hỏi.
“Vâng ạ… Nhưng mà em phải về phòng nghỉ ngơi trước thôi. Carla, cậu đi cùng với tớ nhé?”
“Đ-Được rồi. Dựa vào tớ này.”
“Có cần anh đi với em luôn không?” tôi hỏi.
“Anh cần phải báo cáo cho Hakuya biết tình hình mà, không phải sao Souma? Với lại anh cũng cần phải sắp xếp chỗ ở cho Naden và Ruby nữa. Em sẽ ổn thôi, nên cứ làm công việc của anh đi.”
Urkh… Một khi cô ấy đã nói thế thì, tôi chẳng thể nào nói lại được nữa rồi.
Cuối cùng, tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là đứng nhìn Liscia được dìu về phòng của mình, dựa vào vai của Carla. Nếu tôi lo lắng quá, cô ấy sẽ nổi giận mất, thế nên tôi quyết định tập trung vào những việc cần phải làm lúc này.
————————————————-
“Mọi người đã tập hợp đông đủ rồi, giờ thì…”
Sau khi tôi trở về Văn phòng chính vụ, thảo luận những sự kiện đã qua với Hakuya, xử lý đủ thứ thủ tục lặt vặt cho Naden và Ruby, và gửi một yêu cầu đến viện nghiên cứu về việc mở một cuộc nghiên cứu những cổ vật siêu khoa học, một ngày đã trôi qua. Giờ mọi việc đã được xử lý, tôi liền triệu tập những thành viên trong đoàn tùy tùng của mình một lần nữa.
Trong phòng là 6 người đã trở về cùng với tôi, Aisha, Naden, Carla, Halbert, Kaede, và Ruby, cùng với 3 người nữa, Hakuya, Juna, và Roroa, những người ở lại giữ nhà. Liscia vẫn đang không được khỏe, thế nên cô ấy đang nghỉ ngơi trong phòng.
“Nếu ta tiếp tục vắng mặt ở lâu đài thì mọi chuyện vẫn sẽ ổn chứ?” tôi cất tiếng tiếng hỏi và liếc nhìn về phía Hakuya.
Anh ta liền gật đầu xác nhận. “Vẫn ổn ạ… Số lượng những lời cầu hôn gửi về lâu đài vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm.”
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán. Chuyện ở Tinh Long Liên Sơn xảy ra nhanh đến nỗi nó kết thúc sớm hơn vài ngày so với tôi dự tính mà. Không, với những chuyện đã qua như thế, tôi đáng ra nên mừng vì nó được giải quyết nhanh gọn như vậy mói phải.
“… Được, nếu là vậy thì, ta nghĩ ta sẽ làm một chuyến đi ngoại giao tới một đất nước khác nữa. Tình trạng sức khỏe của Liscia khiến ta khá là lo lắng, như chính nàng ấy đã bảo ta phải đi.”
Thực tế tôi đã định ở lại lâu đài cho đến khi Liscia hoàn toàn bình phục, nhưng cô ấy đã bảo rằng, “Em không muốn anh vì sức khỏe của em mà bỏ qua những thời cơ quan trọng để ghé thăm những đất nước khác.” Cô ấy thậm chí còn nhấn mạnh, “Được trải nghiệm những nền văn hóa khác nhau sẽ là nguồn nguyên liệu quý báu giúp anh sau này. Thế nên em muốn anh hãy ra ngoài đó và mở mang tầm mắt.”
Nếu cô ấy đã nói tới vậy, tôi chẳng còn cách nào khác là phải đi thôi.
“Tome đang đợi ở ngôi làng đó, nên ta muốn xuất phát ngay ngày mai,” tôi nói. “Còn về điểm đến tiếp theo… Ta nghĩ ta sẽ đến Cộng Hòa Turgis.”
Cộng Hòa Turgis là một vùng đất lạnh khắc nghiệt nằm ở cực Nam của Đại lục. Đó là một đất nước không thể xâm nhập, bị bao phủ bởi băng tuyết suốt mùa đông, và bầu trời thì bị những dòng đối lưu ấm làm cho rối loạn, khiến những con Phi long không thể bay được. Họ có một chính sách mở rộng bờ cõi về phía Bắc, và dạo gần đây họ đã cho thấy dấu hiệu Bắc tiến trong cuộc chiến với Công quốc Amidonia mà nhỉ?
Tôi nhìn qua từng người trong số những bạn đồng hành của tôi rồi nói tiếp, “Ta không thực sự hiểu lắm những hành động mà đất nước này đang thực hiện. Đó là một quốc gia mà ta không có nhiều kiến thức, thế nên ta muốn tự mình xem thử nơi đó là như thế nào. Liệu chúng ta sẽ trở thành thù hay thành bạn với họ, ta nghĩ biết thêm về đất nước đó sẽ giúp ta đưa ra quyết định chính xác hơn.”
Trận chiến với Công quốc Amidonia xảy ra là do họ đã chuẩn bị tâm lý chắc chắn đối đầu với chúng tôi, thế nên tôi chẳng có thời gian để tìm hiểu tình hình nội bộ của họ. Cũng có thể nói đó chính là lý do vì sao cuối cùng Roroa đã đi trước tôi một bước. Để phòng ngừa chuyện đó sẽ không có lần sau, tôi muốn tìm hiểu tường tận mọi chuyện trước.
“C-Cộng Hòa Turgis á?” Naden hỏi.
“… Thần chẳng có hứng thú lắm với chỗ đó,” Ruby thêm vào.
Cả hai người họ làm một bộ mặt khó chịu.
Tôi được biết rằng Phi Long ghét những nơi lạnh, nhưng có vẻ như ryuu và rồng cũng thế.
Lúc này đang là giữa tháng Năm, và khí hậu ở Vương quốc đã trở nên ấm áp, nhưng thực tế ở nước Cộng Hòa đó, nhiệt độ chỉ tăng lên khoảng 10 độ C mà thôi. Khí hậu ở đó sẽ rất là khắc nghiệt cho Naden và Ruby.
“Dù sao chỗ đó cũng là vùng đất lạnh. Thần cũng không nghĩ là mình sẽ giúp ích gì nhiều trong vai trò vệ sĩ đâu,” Carla, một Bán long nhân, cất tiếng, cô ta cũng không giỏi chịu lạnh.
Nếu cô ấy mặc quần áo dày, cô ấy có thể theo, nhưng ý mà cô ấy muốn nói là nếu điều đó cản trở cô ấy, thì việc mang theo cô ấy làm vệ sĩ là vô nghĩa.
Không thể mang theo 3 người họ sẽ là một tổn thất lớn cho sức mạnh của nhóm, nhưng đâu thể khác được, chủng tộc của họ không phù hợp với nhiệm vụ này. Nếu họ gắng gượng làm những chuyện không như ý mình muốn, và gây hại đến sức khỏe của họ, điều đó sẽ rắc rối cho tôi lắm. Nên lần này tôi đành phải bỏ qua họ vậy.
“Naden, Ruby, Carla, hãy ở lại Vương quốc,” tôi nói. “Lần này ta cũng cần để cho Liscia nghỉ ngơi nữa. Aisha, Hal, và Kaede, ta muốn 3 người tiếp tục làm vệ sĩ cho ta. Chúng ta cũng sẽ mang theo Tomoe và Inugami nữa.”
“Cứ để đó cho em ạ.” Aisha đấm tay vào ngực một cái.
“”R-Rõ, thưa Bệ Hạ.”” Hal và Kaede cúi đầu.
“Và cả… Roroa nữa.”
“Hm? Em á?” Roroa làm một gương mặt ngơ ngác.
“Anh cũng muốn em đi theo nữa. Anh muốn em tìm hiểu những mặt hàng chúng ta có thể giao thương với nước Cộng hòa. Em là chủ của một công ty, thế nên anh chắc chắn em là người quen thuộc với những mặt hàng nhất ở đây.”
Gương mặt của Roroa liền nở một nụ cười rạng rỡ. “Wa! Anh không phiền nếu em đi theo anh à? Yippee! Mweheheh, cứ để mọi việc cho em, chồng yêu. Em sẽ tìm được cho anh những món hàng thật là tốt.” Cô ấy ôm chặt lấy cánh tay của tôi.
Vừa xoa đầu cô ấy, tôi quay sang Juna. “Nếu mang theo cả Roroa, thì anh lại không tự tin lắm về lực lượng chiến đấu chúng ta hiện có. Thế nên, Juna…”
“Vâng ạ?”
“Juna, anh cũng muốn em theo cùng. Em có thể sắp xếp thời gian không?”
Vì là một Lorelei hàng đầu, Juna chính là bộ mặt của Ngọc phát thanh. Cô ấy là người chỉ đạo chương trình giáo dục, và cô ấy cần phải xuất hiện trong chương trình ca nhạc nữa. Đó là lý do vì sao lịch làm việc của cô ấy không có nổi một chỗ trống, và câu hỏi thực sự ở đây là, Em có thể điều chỉnh lịch làm việc được không?
Juna mỉm cười tươi tắn với tôi. “Hee hee. Được ạ. Hay đúng hơn là em sẽ làm cho nó phải được,” cô ấy trả lời một cách tự tin, đặt một tay lên ngực và cúi chào. “Nếu em để cho Komari và Siena thay thế phần việc của em trong chương trình giáo dục, thì sẽ không có vấn đề gì đâu. Những lorelei trẻ tuổi đang trưởng thành từng ngày, và em nghĩ nếu em chỉ vắng mặt một khoảng thời gian thì họ vẫn sẽ ổn thôi ạ.”
“Họ sẽ làm được sao? Thế thì tốt.”
“Không ạ, giống như Roroa, em cũng muốn được đi cùng với anh, thưa Bệ Hạ.” Juna nháy mắt trêu tôi. Vâng, cô ấy quả thực quá dễ thương mà.
Giờ thì, những thành viên của nhóm đã được chọn lựa xong xuôi.
“Hakuya, ngươi có thể thử yêu cầu một cuộc đối thoại với Cộng Hòa Turgis được không?” tôi hỏi. “Ta dự tính sẽ ẩn danh, nhưng ta có thể sẽ cần yêu cầu một buổi đối thoại. Sắp đặt mọi chuyện cho ta nhé?”
“Rõ ạ.” Hakuya cúi đầu và nhận lấy công việc đó.
Được rồi, mọi thứ đâu đó cũng đã sẵn sàng rồi.
“Được rồi, vậy mọi người,” tôi nói. “chúng ta đi thôi chứ nhỉ?”
Và thế là chúng tôi rời đi để đến đất nước lạnh giá ở phía Nam, Cộng Hòa Turgis.
TẬP 7
MỞ ĐẦU
— Giữa tháng 5, năm 1547, Lịch Đại Lục –
Tomoe, hiện được gửi lại trong một thị trấn gần biên giới Giáo Hoàng Quốc Chính Thống Lunarian, đang ghé thăm một khu chợ trưa cùng với cận vệ của em ấy Inugami. Một tình báo viên vừa gửi một lời nhắn đến, nói rằng Souma và những người khác đã an toàn và sẽ đến đón Tomoe cùng đi đến điểm dừng chân tiếp theo của họ, nước Cộng Hòa Turgis, vì vậy em ấy dự định sẽ ở yên một chỗ đợi họ đến đón. Tuy vậy, ngồi một chỗ đợi có vẻ như là một quyết định chẳng mấy sáng suốt, thế nên em ấy cùng với Inugami đã quyết định đi dạo quanh khu chợ nhộn nhịp này.
Nhờ ở gần biên giới nên có rất nhiều thương nhân có mối làm ăn giữa 2 nước tụ tập ở đây, và nhiều loại mặt hàng của 2 nước cũng được bày bán ở nơi này.
“Này, cháu bé,” một trong số họ lên tiếng. “Bảo bố của cháu mua cho cháu chiếc kẹp tóc này đi nào?”
“Thực phẩm khô chất lượng cao đây,” – một người khác rao to. “Mời các vị vào xem thử.”
Trong khi Tomoe và Inugami đi dọc quanh khu chợ, những thương nhân trong các quầy hàng cứ liên tục mời gọi họ bằng những từ lóng của giới thương nhân. Có vẻ như những thương nhân đang tưởng nhầm họ là cha con. Tuy gương mặt của 2 người họ có những nét rất khác biệt, nhưng vì việc ngoại hình khác biệt giữa nam và nữ trong tộc thú nhân là điều bình thường, nên có lẽ đó là lý do vì sao họ trông giống như cha và con gái vậy.
Tomoe ngước lên nhìn và khúc khích cười. “Ngài Inugami này, họ nghĩ Ngài là cha của cháu đấy ạ.”
“Đúng là vậy, thưa Tiểu thư,” ông ta lên tiếng. “Thật vô lễ khi nói ra điều này, nhưng bị hiểu lầm thế này sẽ rất thuận tiện cho chúng ta. Vì nếu một gã đàn ông bị nhìn thấy đang đi cùng với một cô bé trông đáng tuổi con hắn, mà lại không phải thế, bọn họ sẽ bắt đầu suy diễn ra những thứ mà chúng ta không muốn họ nghĩ đến.”
Nói cách khác, thay vì bị hiểu nhầm là một kẻ bắt cóc, việc bị nhầm là cha con sẽ tốt hơn nhiều.
Tomoe ngước lên nhìn ông ta. “Um… Vậy thì chẳng phải sẽ tốt hơn nếu giọng điệu của Ngài bớt lễ nghĩa lại, và nghe giống như một người cha hơn sao ạ?”
“Không… Thần không thể làm điều đó được…”
“Ngài không thể sao?”
“K-không phải là thần… không thể… Con nói cũng đúng, Tomoe.” Và thế là Inugami đành nhân nhượng và ngưng giọng điệu lễ nghĩa của mình lại.
Tomoe khúc khích cười. “Vậy thì, ‘Bố’ ơi.”
“… Chuyện gì thế, ‘con gái của ta’?”
“Con muốn biết mấy gian hàng của những thương nhân đến từ các quốc gia khác hôm nay bán những gì ạ.”
“Hm… Thế thì, có lẽ đằng kia là một trong số những gian hàng đó đấy.“ Inugami chỉ tay về phía một gian hàng của người đàn ông mập mạp. Có vẻ như ông ta đang bán những loại hoa quả khô có thể giữ lâu được.
Tomoe nghiêng đầu sang một bên và hỏi. “Sao bố biết vậy ạ?”
“Con có thấy món trang sức hình biểu tượng của Giáo hội Chính thống Lunarian trên ngực của ông ta không?”
Khi Inugami chỉ ra điều đó, em ấy mới để ý rằng người đàn ông mập đang đeo một món trang sức có biểu tượng trông giống như hình trăng tròn và trăng lưỡi liềm hòa lẫn vào nhau, trên ngực trái của ông ta.
Tomoe không hề biết chuyện này, Mary, người được Giáo Hoàng Chính thống Lunarian phái đến, đã mang một sợi dây chuyền với biểu tượng giống hệt như thế.
“Những tín đồ sùng đạo của Giáo hội Chính thống Lunarian luôn mang theo thứ đó bên mình,” Inugami giải thích. “Con cũng thấy rằng màu sắc của chúng rất sặc sỡ đúng không? Đó cũng chính là dấu hiệu của một tín đồ có những đóng góp to lớn cho Tòa Thánh đấy.”
“Ồ, con hiểu rồi. Vậy ra đấy là lý do vì sao bố lại biết ông ấy đến từ Giáo hội Chính thống ạ.”
“Đúng vậy. Con có muốn đến xem thử không?”
“Có ạ!” Em ấy hét to vui sướng.
Hai người họ bước đến gian hàng. Bên trong đó, những loại hoa quả khô và các loại đậu được bày ở phía trước, và phía sau là một số lượng lớn thùng phuy, nơi người đàn ông đựng các loại mứt làm từ hoa quả và mật ong.
“Ô kìa, cháu bé, ta có vài món mứt hoa quả tẩm mật ong rất ngon đấy nhé,” người chủ gian hàng vừa nói vừa cười toe toét. “Cháu muốn mua một ít không nào?”
Tomoe đáp lại bằng một câu hỏi, “Chú đến từ một đất nước khác phải không ạ? Chú có thể kể cho cháu nghe những câu chuyện thú vị về đất nước của chú được không?”
“Hả?” Người chủ gian hàng ngớ người bởi câu hỏi đầy bất ngờ của cô bé.
“Này, đừng có tự tiện hỏi người lớn như vậy chứ, thật vô lễ!” Inugami quát.
Trong khi em ấy vẫn còn đang cứng đơ người lại vì bị quát, ông ta liền nắm lấy chiếc mũ trùm đầu và nhấc bổng em ấy lên. Tomoe lúc này trông bất lực như một con mèo nhỏ bị treo lủng lẳng giữa không trung.
Inugami giả vờ nở một nụ cười và liên tục cúi đầu xin lỗi người chủ gian hàng. “Thật sự xin lỗi Ngài. Chúng tôi có một số việc cần làm ở nước Cộng hòa Turgis, nhưng vì đây là lần đầu tiên con gái của tôi đến đây, thế nên con bé cứ hớn hở cả lên. Cứ mỗi lần nó nhìn thấy thứ gì là ‘Cái này là gì vậy bố’ ‘Cái kia là gì vậy ạ?’ . Con bé chẳng chịu ngồi yên một chút nào cả…”
“À… Ha ha ha, trẻ con là hiếu kỳ như vậy là tốt mà.”
“Ngài nghĩ vậy thật sao? À, tôi lấy một ít mứt hoa quả nhé.”
“Xin cảm ơn! Lần tới lại ghé nữa nhé!”
Và thế là cùng với Tomoe vẫn đang bị xách lơ lửng trên không, Inugami trả tiền mua hàng, rồi nhận lấy một lát mứt dưa gang tẩm mật ong và mỉm cười quay người rời khỏi gian hàng.
Khi đã đến một nơi khuất tầm nhìn của người chủ gian hàng, Inugami liền đặt Tomoe xuống, khoanh tay lại, và nhìn thẳng vào mắt của em ấy. “Thứ lỗi cho thần vì đã to tiếng với Người. Nhưng thưa Tiểu thư…”
“V-vâng…?”
“Tại sao Người lại hỏi một câu như thế chứ?”
Inugami cố giữ giọng của mình bình tĩnh hết mức có thể để không dọa em ấy sợ.
Tomoe nhìn ông ta bằng đôi mắt xếch, rồi ngập ngừng thú nhận. “Cháu đã nghĩ là, nếu cháu muốn trở nên có ích với Anh Hai và những anh chị khác, cháu cần phải tìm hiểu và học hỏi về những quốc gia khác. Thế nên… um… cháu muốn hỏi ông ta…”
Càng nói, giọng của Tomoe càng dần nhỏ lại.
Inugami thở dài. “Có rất nhiều những tên gián điệp giả dạng thành thương nhân. Nếu hắn ta là một trong số chúng, có khả năng Người sẽ bị đặc biệt chú ý vì Người muốn biết những thông tin đó rồi đấy. Như thế rất nguy hiểm.”
“C-cháu xin lỗi…” trông Tomoe có vẻ thật sự rất hối hận, đôi tai sói của em ấy cụp xuống. Nhìn dáng vẻ chán nản của em ấy như vậy, Inugami dùng một tay vỗ nhẹ lên vai của Tomoe. “Thế thì, nếu Người muốn biết về những đất nước khác, hãy hỏi thần. Thần sẽ chỉ dạy cho Người tất cả mọi thứ trong khả năng của thần. Nhưng dĩ nhiên là, thần không thể cho Người biết những thông tin cơ mật được.”
Rồi Inugami chìa cái bát đựng mấy loại mứt hoa quả tẩm mật ong về phía Tomoe. Em ấy lấy một mẩu, đưa lên miệng cắn một miếng, rồi mỉm cười.
“Ngọt thật đó, ‘bố’ à.”
“Không ngọt sao được. ‘Con gái’ của ta mà.”
Cả hai vừa trao nhau những lời mà chẳng biết họ có cùng suy nghĩ với nhau không, vừa mỉm cười. Với những ai nhìn vào, trông họ chẳng khác nào một cặp cha con khắng khít.
Ngày hôm sau, Souma và những người còn lại đã đến nơi và hội ngộ với hai người họ.
CHƯƠNG 1: TỪ KHU ĐÔ THỊ MỚI, VENETINOVA
Đây là câu chuyện xảy ra trong khoảng thời gian Souma vắng mặt vì chuyện của nước Cộng Hòa kia.
Tại Venetinova, một thành phố ven biển phía Đông Vương quốc Friedonia.
Có một nơi trong vùng duyên hải của Vương quốc được uốn cong thành hình “<”. Để thúc đẩy quá trình phân phối hàng hóa trên khắp đất nước trở nên nhanh chóng hơn, Đức vua Souma đã rót vốn để xây dựng nên Venetinova tại phần góc của cái vùng duyên hải hình “<” đó.
Nếu chỉ ra một điểm độc đáo về thành phố này, thì đó chính là kiểu thiết kế hai tầng của nó. Tại tầng dưới, nơi tiếp giáp với biển, là một khu cảng cá, một quảng trường, những khu xưởng, và nhiều công trình kiến trúc khác. Trong khi đó khu dân cư, dinh thự của thống đốc, cùng những công trình tương tự khác thì lại tập trung ở tầng trên.
Hầu hết tất cả những khu vực buôn bán đều nằm dọc theo khu đường đồi nối giữa 2 tầng. Kiểu thiết kế này của thành phố chính là để dự phòng cho những trận động đất khủng khiếp được tương truyền rằng sẽ xảy ra vào mỗi 100 năm.
Tại một trong những trạm xá nằm dọc trên đường đồi ở Venetinova, một đứa bé sơ sinh khoảng 8 tháng tuổi, vung vẩy đôi chân của mình trong khi đang được người mẹ bế.“Goo goo!” tiếng cậu bé ríu rít.
Đứa trẻ sơ sinh hiếu động này được đặt tên là Fuku. Trong chuyến viếng thăm của Souma đến khu trại tị nạn, Hilde Norg, một nữ bác sĩ thuộc Tam nhãn tộc, và Brad Joker, một bác sĩ phẫu thuật đã giúp cậu nhóc chào đời bằng phương pháp sinh mổ. Và tình cờ thay, chính Souma là người đã đặt tên cho cậu nhóc này.
Ngày hôm nay, tiểu Fuku đang cùng với mẹ của mình đến trạm xá để làm một cuộc kiểm tra sức khỏe định kỳ. Hilde chính là vị bác sĩ khám cho cậu nhóc. “Hm… Tôi không thấy điều gì bất thường cả. Cậu nhóc hoàn toàn khỏe mạnh.”
Trước đó không lâu, cô ấy đã ở lại trường Dạy Nghề Ginger trong thủ đô Parnam, để huấn luyện cho các bác sĩ. Tuy vậy, Hilde thích ở nhà chữa bệnh cho những dân thường hơn là nhốt mình trong phòng nghiên cứu. Thế nên khi mọi chuyện đã đâu vào đấy, cô ấy liền bàn giao nghĩa vụ lại cho những đàn em của mình tại trường. Nhằm mục đích đi theo và chăm lo cho những người đã từng là dân tị nạn kia, cô ấy đã theo chân họ đến khu đô thị mới này và mở một trạm xá.
Dù gì đi nữa, Hilde vẫn được xem là một trong hai bộ não thiên tài của nền y học thế giới, người còn lại chính là vị bác sĩ phẫu thuật Joker. Thế nên 2 người họ thường hay nhận được những lời mời gọi đến từ viện y học tại Parnam, nhưng dạo gần đây, vì một lý do nhất định, cô ấy hiện đang sống tại Venetinova.
Vừa nghe Hilde bảo rằng đứa bé vẫn ổn, mẹ của Fuku liền cúi đầu. “Cảm ơn cô rất nhiều. Tất cả là nhờ có cô và bác sĩ Joker mà Fuku và tôi vẫn còn ở đây.”
“Không cần phải cảm ơn tôi đâu,” Hilde đáp. “Đó là công việc của tôi. Quan trọng hơn là, như Đức vua đã nói với chị rồi đó, chị đáng ra nên cảm ơn đứa trẻ vì đã ra đời đúng ngay lúc cả hai chúng tôi đều ở đó.”
Có lẽ vì muốn che giấu dáng vẻ xấu hổ của mình, Hilde liền quay mặt nhìn sang chỗ khác trong khi đang chải mái tóc vừa mới nhú ra của Fuku.
Còn Fuku thì đang vỗ tay đầy hoan hỉ.
Trông thấy cảnh đó, mẹ của Fuku nhẹ nhàng mỉm cười. “Cô nói cũng đúng. Giờ thì 2 chúng tôi đã có thể cùng nhau đợi chồng của tôi trở về rồi.”
“Ồ, phải rồi, họ tìm thấy chồng của chị rồi đúng không?”
“Đúng vậy ạ,” một người phụ nữ khác lên tiếng, và bước đến. “Em vừa mới nhận được tin của anh hai.”
Người vừa trả lời câu hỏi là một cô gái tầm 18 tuổi mặc bộ trang phục giống như những người thổ dân Mỹ bản địa, trên má của cô ấy là những họa tiết trông khá là kỳ lạ.
Tên của cô gái là Komain. Cô ấy chính là người mà ngày trước được giao trọng trách coi sóc những người dân tị nạn bởi người anh trai của mình, Jirukoma, và hiện tại là người lãnh đạo cộng đồng những người dân tị nạn đến an cư lạc nghiệp tại Venetinova.
Komain có mặt tại đây hôm nay để hỗ trợ Fuku và người mẹ trong buổi khám định kỳ của họ. “Theo như những gì mà người tình báo viên của anh trai em gửi đến, anh ta chắc hẳn đang trên đường đến đây.”
Jirukoma đã trở về phương Bắc, lãnh đạo tất cả những người từ chối trở thành thần dân của đất nước này, và những người vẫn khăng khăng muốn đòi lại mảnh đất quê hương của họ. Anh ta hiện đang ở lại Vương quốc Lastania, một trong những tiểu vương quốc thuộc Liên bang Chư Đông Quốc, và trở thành một người lính tình nguyện, bằng việc hưởng ứng lời kêu gọi nhập ngũ của họ.
Tại vùng đất đó, anh ta còn thu thập thêm thông tin về những người bị ly tán trong lúc họ bị truy đuổi từ phương Bắc. Cha của Fuku cũng nằm trong số những người mà anh ta đã tìm được trong lúc thu thập thông tin.
“Anh ấy nói rằng chồng của chị đang đi tìm chị tại một trong những nước láng giềng của Lastania,” Komain nói. “Khi anh trai của em kể với anh ta rằng chị vẫn an toàn, và đứa con của hai người đã chào đời, anh ta liền bỏ lại tất cả và tức tốc chạy về đây với chị đấy.”
“Thật là… Anh ta lúc nào cũng vội vã như thế đấy,” mẹ của Fuku đáp, dù nói vậy nhưng trông cô ấy rất hạnh phúc.
Hilde nhún vai ra vẻ bực dọc. “Ờm, gia đình được đoàn tụ rồi thì tốt. Nhưng tôi cần cảnh báo chị một chuyện.”
“Huh? Ơ, vâng.”
“Phần bụng của chị đã bị mổ toang một lần để hạ sinh đứa bé rồi. Mặc dù ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp, và chị vẫn có thể sinh thêm đứa thứ 2, nhưng… một khi đã sinh mổ một lần, phần bụng sẽ bị yếu đi, và việc sanh tự nhiên sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Thế nên, lần tới nếu chị có sanh nữa, thì phương pháp mổ bụng và lấy đứa trẻ ra sẽ an toàn hơn cho cả chị và đứa trẻ đấy.”
Cả mẹ của Fuku và Komain đều đồng loạt nuốt nước bọt.
Hilde nở một nụ cười khẩy về phía hai người họ. “Khi chồng của chị trở về, hai người thể nào cũng sẽ làm mấy chuyện lãng mạn với nhau đúng không nào? Nếu chị quyết định rằng chị thật sự muốn sanh thêm đứa nữa, tốt hơn hết là chị nên xin ý kiến tư vấn từ những bác sĩ của Vương quốc hoặc từ tôi.”
“Đúng, đúng là vậy!” mẹ của Fuku gật đầu lia lịa.
Nghe được những lời đó từ mẹ, Fuku cũng kêu lên một tiếng động viên, khiến cho cả ba người còn lại mỉm cười nhìn nhau một hồi.
“Khám xong chưa thế?” từ phía trong của trạm xá, Brad chợt thò đầu ra. Biểu cảm của cậu ta thường lãnh đạm hơn thế này nhiều, nhưng hiện tại cậu ta lại đang liếc ánh mắt đầy lo lắng về phía Hilde. “Um… ổn cả chứ?”
“Họ vẫn ổn,” Hilde đáp. “Cả mẹ và con đều khỏe mạnh.”
“Không… Ý anh không phải thế…”
“Thật là… Anh còn lo lắng hơn là em tưởng đấy.” Hilde liền đứng dậy và xua Brad quay trở vào phía bên trong của trạm xá. “Quy định thứ nhất, không người đàn ông nào nào được phép ra đây khi em đang khám cho một nữ bệnh nhân!”
“Không đúng, em đang khám cho một đứa trẻ mà… Anh chỉ…”
“Đủ rồi. Anh mau qua đó và chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai đi! Anh sẽ cần phải đi một chuyến tới thủ đô để khám cho công chúa đấy. Họ bảo rằng công chúa đang bệnh đó.”
Sau khi buộc Brad phải rời đi, Hilde quay trở lại chỗ ngồi. “Trời ạ,” cô ta lẩm bẩm.
Trông thấy cuộc đối thoại đó giữa 2 người họ, Komain nghiêng đầu sang một bên đầy vẻ thắc mắc. “Bác sĩ Brad cũng ở đây ư? Em nghe nói rằng anh ta thuộc loại người thích phiêu du đó đây, và khám chữa bệnh cho tất cả bệnh nhân quanh đất nước này mà nhỉ.”
Đúng là Brad đã từng có một cuộc sống phiêu du rong ruổi giống như thế. Cậu ta là loại người có thể nói thẳng với Đức vua Souma rằng, “Tôi muốn chữa cho những người nghèo, không phải những kẻ giàu.” Nói một cách tâng bốc, cậu ta là loại người thích ẩn dật; còn nói theo kiểu thực tế hơn một tí, thì cậu ta vẫn còn bị mắc hội chứng tuổi dậy thì dạng nhẹ.
Mặc dù nhận được lời đề nghị phụ trách giảng dạy từ Souma, cậu ta vẫn thích ngao du khắp đất nước để khám và chữa trị cho các bệnh nhân.
Dù vậy, thực tế thì cậu ta cũng có dắt theo vài người học việc và bảo rằng đây là kiểu huấn luyện chuyên biệt.
Đó là lý do vì sao Komain lại ngạc nhiên khi thấy Brad ở đây.
Tuy vậy, Hilde lại khịt mũi một cái. “Có gì mà ngạc nhiên cơ chứ? Đàn ông ai cũng dễ đoán thôi mà,” cô ta vừa đáp, vừa xoa xoa bụng của mình.
Cử chỉ đó đã nói lên tất cả những gì Komain muốn biết. “Cô cũng vậy sao, Bác sĩ?!”
“Wow, xin chúc mừng!” mẹ của Fuku thốt lên.
“Hmph…” Hilde ngượng ngùng nhìn ra chỗ khác. Dù vậy, cô ấy vẫn lí nhí đáp lại, “Vâng, được rồi… xin cảm ơn.”
Cái cách mà cô ấy nói ra những lời đó khiến cho cả Komain lẫn mẹ của Fuku phải bật cười.
—————————————-
“Komain, cảm ơn em đã đi cùng chị hôm nay,” vừa nói, mẹ của Fuku vừa cúi đầu cảm tạ.
“Doo,” đứa con trai của cô ấy cũng lên tiếng ra vẻ đồng tình.
Lúc này đã là hơn 3 giờ chiều. Trên con đường đồi bên ngoài trạm xá của Hilde, Komain xắn tay áo lên và đáp lại, “À, không có gì đâu ạ. Anh hai đã dặn em phải chăm lo cho tất cả mọi người. Nên nếu có chuyện gì mà em có thể làm, xin đừng ngại nói với em ạ.”
“Xin đa tạ. Vậy em có về nhà ngay bây giờ không?”
“Không ạ, em cần mang một số tài liệu đến trình Ngài Thống đốc, nên em định sẽ đến đó tiếp theo.”
“Ồ, vậy sao? Thế thì, cố gắng lên nhé.”
“Tất nhiên rồi ạ! Gặp lại nhóc sau nhé, Fuku”
Komain bắt lấy bàn tay của Fuku và nói lời tạm biệt với hai người họ, rồi chạy một mạch lên đồi. Dinh thự của thống đốc nằm ở điểm cao nhất của thành phố. Khi chạy ngang qua khu phố buôn bán, một người phụ nữ, chủ của một trong những sạp trái cây ở đây, chợt cất tiếng gọi cô ấy.
“Koma, trông cháu lúc nào cũng bận rộn nhỉ. Cháu có ăn uống đầy đủ không đấy?”
“Huh? Ưm, cô nhắc cháu mới nhớ, hình như hôm nay cháu quên ăn trưa rồi.”
“Thế là không tốt đâu. Dù có bận mấy đi chăng nữa, cháu cũng cần phải ăn chứ!” rồi người phụ nữ ném một trong những quả táo mà cô ấy đang bày bán về phía Komain.
“Whoa… Cảm ơn cô ạ!” Komain bắt lấy quả táo, vẫy tay với người phụ nữ một cách hăng hái, rồi tiếp tục công việc của mình.
Người dân thường hay vẫy tay với Komain mỗi khi cô ấy chạy ngang qua mấy khu phố. Dạo gần đây cô ấy có rất nhiều việc phải làm: mọi thứ từ quét dọn, giặt giũ, rồi trông trẻ, giao hàng và còn loại bỏ tổ ong nữa. Mặc dù cô ấy chỉ là một cô gái trẻ, cô ấy vẫn kiên quyết với công việc người quản lý cộng đồng những người dân tị nạn, và bởi vì cô ấy có đủ can đảm để nói lên những suy nghĩ của mình với những người dân địa phương, dù họ có là những người lao động chân tay vất vả và có hơi thô lỗ, nên không lạ gì mấy khi giờ đây cô ấy đã trở nên rất nổi tiếng. Cô ấy không hề biết rằng cô ấy đã được đặt cho cái biệt danh là “Gương mặt đại diện của Venetinova”.
“Nhưng… Mình không thể cứ như thế này mãi được,” Komain nghĩ vậy trong khi đang chạy dọc trên đường phố Venetinova. “Những người dân tị nạn đang dần an cư lạc nghiệp tại khu đô thị mới này. Nếu chúng ta dự định sẽ hòa nhập với đất nước này, sẽ tốt hơn nếu không có một “bức tường” nào ngăn cách giữa những người từng là dân tị nạn với những người khác. Vai trò của người quản lý cộng đồng như mình lại chính là đại diện cho cái “bức tường” đó, thế nên sau cùng thì họ sẽ không cần mình nữa. Đó là một điều tốt, nhưng…”
Komain cắn một miếng vào quả táo mà cô ấy vừa được tặng rồi thở dài.
“Có lẽ đã tới lúc mình nên bắt đầu tìm kiếm con đường cho riêng mình, giống như anh hai đã làm khi anh ấy tiến về phương Bắc.”
Komain tiếp tục nghĩ về chuyện đó trong khi đang chạy dọc trên đường phố Venetinova. Trong khi vẫn còn đang nghĩ ngợi, cô ấy đã tới nơi cần đến.
Dinh thự của thống đốc. Là nơi cư ngụ của vị thống đốc điều hành thành phố. Nơi này không được gọi là dinh thự của lãnh chúa vì Venetinova là một phần lãnh thổ của Hoàng tộc, và vì thế nên lãnh chúa của thành phố này chính là Đức vua Souma. Tuy nhiên, Đức vua Souma do phải điều hành thủ đô rồi, nên cậu ta cần phải cử một người đến điều hành thành phố này.
Từng có thời gian những người cai trị các thành phố lớn đã để cho các quý tộc và Hiệp sĩ làm việc trong văn phòng chính vụ, nhưng xét đến tầm quan trọng của thành phố này. Để cho một người quan địa phương tầm thường điều hành là không phù hợp chút nào.
Chức vụ được tạo ra để điều hành thành phố này là “Thống đốc”. Đó là một chức vụ mới, được tạo ra để dành cho người sẽ điều hành thành phố này thay mặt Souma, và nơi để cho vị thống đốc này cư ngụ và làm việc được gọi là dinh thự của thống đốc.
Giờ thì, về cái người đang là thống đốc của thành phố này…
“Xin lỗi. Ngài Thống đốc Poncho hiện có ở đây không ạ?”
Chính xác, chính là vị cựu Bộ trưởng có công lớn trong cuộc Khủng hoảng Lương thực, và hiện tại là Bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp và Lâm Nghiệp, Poncho Ishizuka Panacotta.
Một nơi quan trọng như thành phố này không thể để rơi vào tay một kẻ không đủ tài cán, thế nên Poncho, một thân tín của nhà vua, đã được đề bạt vào chức vụ này, mặc dù chỉ là tạm thời. Bởi vì thế mà, mỗi ngày của Poncho trôi qua cực kỳ nhanh chóng, với việc mỗi buổi sáng anh ta phải làm việc trong lâu đài, rồi phải trở về Venetinova vào mỗi buổi chiều.
Về sau thì, người thay thế cho anh ta đã được chọn – đó chính là vị lãnh chúa vùng Altomura, Weist Garreau, người đã có công lớn trong thời điểm chiến tranh – thế nhưng chừng nào ông ta vẫn còn chưa sẵn sàng cho công cuộc chuyển giao, thì những tháng ngày bận rộn của Poncho vẫn sẽ phải tiếp tục.
Hơn nữa, Poncho hiện đang phải đối mặt với hàng loạt các vấn đề.
“Ngài thống đốc hiện đang ở đây, nhưng cô sẽ phải đợi khá là lâu nếu cô muốn gặp mặt Ngài ấy đấy,” người gác cổng đáp với một nụ cười gượng trên môi và trông như đang ngụ ý điều gì đó.
“Tôi hiểu,” Komain nói. “Tôi có một số tài liệu cần phải trình lên Ngài ấy, vậy nên tôi có thể đợi được chứ?”
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì xin mời vào, Quý cô Komain. Cô có thể ngồi đợi ở phòng chờ.”
Nhờ khá nổi tiểng nên người gác cổng dễ dàng để cho Komain vào.
Người hầu gái đứng cạnh cổng chính của tòa nhà với nhiệm vụ hướng dẫn những vị khách, dẫn cô ấy thẳng đến phòng chờ, trong đó đã có 4 người phụ nữ khác đang ngồi đợi.
Những người phụ nữ đó đang ngồi tập trung ở một góc phòng và dường như đang bàn tán về một điều gì đó. Tất cả họ đều đang mặc những bộ trang phục sang trọng, và Komain có thể đoán được rằng họ là những tiểu thư thuộc dòng dõi danh giá. Khi Komain bước vào phòng, mấy người phụ nữ đó liếc nhìn về phía cô ấy, rồingay lập tức tụm lại và bắt đầu xì xào với nhau. Cảm thấy khó chịu, nên Komain ngồi giữ khoảng cách với những người phụ nữ đó. Khi ấy…
“Cái kiểu trang phục gì thế kia? Bộ con nhỏ đó đang định nhắm tới cái ghế phu nhân của Ngài Poncho sao?”
“Đúng là một con bé tầm thường. Bộ nó nghĩ rằng một con bé như nó thể quyến rũ được Ngài ấy ư?”
Komain có thể nghe rõ từng lời thì thầm của họ. Cô ấy đến từ một bộ lạc thợ săn sống ở phương Bắc. Họ rất nhạy trong việc phát hiện con mồi và những tiếng động khác, thế nên cô ấy có thể nghe rõ những giọng nói rất nhỏ như của bọn họ, cho dù cô ấy có muốn hay không.
Komain thở dài. “Biết ngay mà… Họ chính là những người phụ nữ đến để bàn chuyện hôn sự với Ngài Poncho, đúng như mình nghĩ.”
Đã có một bản cáo thị công bố rằng Đức vua Souma sắp tới sẽ tổ chức một lễ cưới long trọng với Công chúa Liscia và những vị Vương hậu của cậu ta. Và đáp lại là, hiện tại có tới hàng tá những lời cầu hôn gấp rút đến từ những người mong muốn chiếm được một vị trí Vương hậu cho riêng mình. Không những thế, những lời cầu hôn đó còn hướng đến những người đàn ông độc thân hiện là thân tín của Souma, những người có vẻ sẽ có một tương lai đầy hứa hẹn.
Vị Thừa tướng đầy khôn ngoan và cuốn hút, Hakuya, và vị Đội trưởng Đội Bảo vệ Hoàng gia, Ludwin, cả hai đều rất nổi tiếng, thế nhưng mọi lời cầu hôn lại hầu hết tập trung vào Poncho.
Vì Poncho xuất thân từ một gia đình có địa vị thấp, và là một quý tộc mới nổi, nên đối với những lời đề nghị hôn ước, rào cản sẽ thấp hơn. Nhưng trên hết, đó là do cái thân hình mập mạp của anh ta. Những người tự tin vào ngoại hình của họ đều nghĩ rằng anh ta sẽ dễ dàng bị quyến rũ. Thêm vào đó, cũng có nhiều người thật sự có cảm tình với anh ta vì là một trong những người đã góp sức cho việc chấm dứt cuộc khủng hoảng lương thực.
Nói ngắn gọn, Poncho được cả những người có địa vị cao và địa vị thấp đến xin gặp mặt, những kẻ có hứng thú với tham vọng và cả những người đức hạnh… Những nhóm phụ nữ đến cầu hôn anh ta quả thực rất phong phú. Cái nhóm phụ nữ hiện tại đang ở đây chắc chắn toàn đến từ những gia tộc đầy tham vọng.
“Cứ chờ mà xem,” một người lên tiếng. “Tôi sẽ khiến cho cái gã mập đó trở thành của tôi với gương mặt xinh đẹp này.”
“Hắn ta có vẻ là kiểu người nhút nhát, tôi chỉ cần thật bạo dạn, hắn ta sẽ dễ dàng chịu thua thôi.”
“Nhìn bề ngoài, hắn ta có lẽ không quen tiếp xúc với những người phụ nữ đẹp đâu.”
Những người phụ nữ đó tiếp tục thủ thỉ với nhau.
“Thật khó chịu,” Komain nghĩ. “Mình không quan tâm họ nói gì về mình, nhưng Ngài Poncho cùng với Bệ Hạ đã trợ cấp lương thực cho những người tị nạn chúng ta khi tình hình trở nên khó khăn. Mình muốn Ngài ấy hạnh phúc, và mình chẳng muốn bất cứ người phụ nữ kỳ quái nào trở thành vợ của Ngài ấy.”
Tuy vậy, giống như những gì những người phụ nữ kia đang nói, Poncho đâu đó vẫn có một điểm yếu. Nếu có một người phụ nữ nào đủ bạo dạn, xét theo tính cách của anh ta, anh ta có thể sẽ không thể nào từ chối. Komain rất lo lắng cho Poncho, nhưng rồi một câu hỏi chợt thoáng qua đầu.
“Hở? Nếu vậy thì tại sao Ngài ấy vẫn chưa kết hôn với ai nhỉ?”
Đúng là Poncho rất dễ dàng bị đẩy vào mấy tình cảnh đó. Tuy nhiên, mặc dù vậy, cô ấy vẫn chưa nghe nói gì về việc anh ta đã hứa hôn với ai đó. Mặc dù có rất nhiều lời đề nghị đổ dồn về.
“Ngài Poncho mà mình biết, Ngài ấy có thể từ chối hết những lời cầu hôn đến từ những người phụ nữ như vậy sao?”
Trong khi Komain vẫn còn đang do dự về điều đó, một người hầu gái đến bắt chuyện với họ, và tất cả những người phụ nữ hiện diện ở đây để bàn về hôn sự được dẫn đi từng người một. Khoảnh khắc tiếp theo, Komain chợt nhận ra, cô ấy chỉ còn một mình.
Và rồi người hầu gái đến bắt chuyện với cô ấy, thông báo rằng lượt của Komain đã đến.
“Xin thứ lỗi vì đã bắt cô phải đợi. Quý cô Komain, xin mời đi lối này.”
Theo chân người hầu gái đi xuống hành lang, Komain nhìn thấy một trong những người phụ nữ ngồi đợi ở phòng chờ khi nãy ở hướng đối diện, và lướt nhanh qua họ. Gương mặt của cô ta cứng đờ, và cô ta cứ thế đi ngang qua Komain, trông có vẻ như chẳng để ý gì đến cô.
“C-chuyện gì thế? Trông cô ta có vẻ căng thẳng quá. Cuộc gặp mặt không được như ý sao?”
Trong khi cô ấy vẫn đang thắc mắc về chuyện đó, họ đã hiện diện tại phòng tiếp khách. Người hầu gái gõ nhẹ cánh cửa, rồi đợi tín hiệu trả lời từ bên trong trước khi mở cửa bước vào và thông báo về sự hiện diện của Komain.
“Ưm, xin mời vào.”
Nghe thấy giọng của Poncho, Komain liền đáp lại, “Xin lỗi đã làm phiền,” và bước vào căn phòng.
Bên trong phòng tiếp khách, Poncho, trông có vẻ khá là mệt mỏi, đang ngồi trên một chiếc ghế sofa cùng với một người hầu gái đứng ngay ngắn đằng sau.
Đôi mắt của Komain bất giác mở to ngay lúc cô ấy nhìn thấy vị hầu gái đó. Trong một khoảnh khắc, cô ấy bị choáng ngợp bởi một người phụ nữ trông khoảng độ tuổi hơn hai mươi, với một khuôn mặt xinh đẹp, cử chỉ thanh lịch làm toát lên dáng vẻ đầy thông thái của cô ấy.
“Chẳng lạ gì khi người phụ nữ vừa nãy trông căng thẳng đến như vậy…”
Với một mỹ nhân như thế đứng đằng sau Poncho, cho dù người phụ nữ đến gặp mặt có tự tin về ngoại hình đến mức nào thì cái niềm tin ấy chắc chắn sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt. Có lẽ nào chính vì cô ta mà, cho dù có nhiều lời cầu hôn đến vậy, vẫn không có một người phụ nữ nào có thể vượt qua được ư? Nếu là thế thì…
“Huh? Cô ta đang lườm mình sao?!” Komain có cảm giác rằng người hầu gái đứng đằng sau Poncho hình như đang ném một cái lườm về phía cô ấy.
Khi một mỹ nhân lườm một ai đó, sức ảnh hưởng của nó còn được nhân lên gấp bội. Komain cảm thấy lạnh cả sống lưng, nhưng đấy cũng hệt như những lúc cô ấy cởi mở nói ra suy nghĩ của mình trước những người đàn ông vạm vỡ ngày trước.
Cô ấy liền lườm lại, như thể muốn nói, “Tôi sẽ không thua đâu.”
Nhận thấy cái lườm của Komain, ánh mắt của vị hầu gái càng trở nên dữ dội hơn.
Ánh mắt của hai người chạm nhau. Trong một khoảnh khắc, trông cứ như hình ảnh của một con sói và một con chim ưng đang hiện ra đằng sau 2 người họ vậy.
Image [/images/images/image-27.jpeg]
“Um, này hai người, có chuyện gì sao?” nhận thấy bầu không khí khác thường giữa hai người họ, Poncho liền ngập ngừng lên tiếng hỏi.
Nghe thấy vị thống đốc đang hỏi mình, Komain là người đầu tiên trấn tĩnh lại. “À, đúng rồi. Ngài Poncho, tôi đến mang cho Ngài danh sách những người dân tị nạn mới đến ạ.”
“Ồ, tốt quá. Ưm, xin cảm ơn, cô đã vất vả rồi.”
Khi Komain chuyển những tờ tài liệu cho Poncho, cái bầu không khí ngột ngạt đến từ người hầu gái lúc nãy đã biến mất. Lúc này, người hầu gái chợt cúi đầu trước cô ấy và nói rằng, “Tôi xin phép đi chuẩn bị trà” rồi rời khỏi phòng.
Thái độ bất chợt thay đổi của cô ấy để lại cho Komain một dấu chấm hỏi lơ lửng trên đầu. Ngay lúc đó, Poncho cất tiếng.
“Ưm, có vẻ như chúng tôi đã bắt cô phải chờ rồi, tôi thật sự xin lỗi,” ông ta vừa đọc qua các tài liệu vừa nói lời xin lỗi.
“À, không sao ạ. Um… Bộ có nhiều người bày tỏ mong muốn được kết hôn với Ngài như vậy sao?”
“À ừm. Để xem nào. Theo như những gì tôi được nghe thì, um… có rất nhiều người đàn ông độc thân là thân tín của Bệ Hạ nhận được hàng tá những lời cầu hôn như vậy. Ngay cả tôi cũng nhận được một vài đề nghị. Nếu như Quý cô Serina, vị trưởng hầu gái của tòa lâu đài, không giúp tôi đối phó với họ thì, um… tôi chắc chắn là mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn thế này nữa.”
“Serina… Chính là cái cô hầu gái xinh đẹp tuyệt trần mới nãy ư? Nếu cô ấy là trưởng hầu gái của tòa lâu đài thì, cô ấy hẳn phải tài giỏi lắm.”
Poncho nở một nụ cười khổ sở. “Dĩ nhiên, có lẽ là bởi vì ngoại hình của tôi. Nên dù tôi có nhận được rất nhiều lời đề nghị bàn về chuyện hôn sự, ưm… nhưng chẳng có lời đề nghị nào đi đến đâu cả. Họ thường hay bảo với tôi rằng, ‘Thực ra thì, xin hãy quên hết mọi chuyện đi ạ,’ ngay lúc họ vừa nhìn thấy gương mặt của tôi tại buổi gặp mặt.
“Huh? Thế có nghĩa là…”
Komain nhớ lại khoảnh khắc khi cô vừa bước vào căn phòng. Cô đã thấy một Ngài Poncho tốt bụng, và một cô hầu gái Serina xinh đẹp tuyệt trần đứng đằng sau Ngài ấy.
… Đúng vậy. Đó chính là cái rào cản đầu tiên. Đối với những người có đôi chút tự tin vào ngoại hình của mình và nghĩ rằng họ có thể dễ dàng quyến rũ Poncho, thì khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Serina, họ thể nào cũng chỉ muốn rút chạy thật nhanh thôi. Cho dù họ có trụ vững được đi chăng nữa, thì tiếp đó họ sẽ phải hứng chịu ánh nhìn đầy hăm dọa đến từ Serina. Một người phụ nữ tầm thường chắc hẳn không thể chịu được cái áp lực đó.
Ngay cả Komain cũng thấy được rằng cảm giác đó giống như là cô ấy đang đụng phải một con sói khổng lồ vậy.
“Ưm, Serina thật tốt bụng khi đã giúp tôi giải quyết mấy chuyện như vậy, tôi cảm thấy thật có lỗi với cô ấy.” giọng của Poncho đầy hối lỗi.
“Không đúng, chẳng phải chính Serina mới là người có lỗi, dẫn đến việc không có một lời đề nghị nào ra hồn sao?!”
Komain gần như đã định nói toẹt ra điều đó, nhưng vị hầu gái kia chợt cắt ngang.
“Xin lỗi. Tôi mang trà đến rồi đây ạ.” Serina mang trà đến đúng ngay tại thời điểm này cứ như là cô ấy đã tính toán cẩn thận rồi vậy, thế nên những lời đó của Komain không bao giờ có thể thốt ra được nữa.
Trong khi đang thưởng thức tách trà thơm ngon, tâm trí của Komain vẫn đang cực kì hỗn loạn. “Quý cô Serina này đang can thiệp vào chuyện hôn sự của Ngài Poncho ư? Nhưng tại sao chứ? Cô ấy được cử đến từ lâu đài, hay là do mệnh lệnh của Bệ Hạ nhỉ? Không, không đúng. Mình chưa từng thấy Đức vua hành xử một cách lỗ mãng như thế này bao giờ. Vậy thì không lẽ, cô ấy tự ý làm thế? Có lẽ nào, cô ấy có điều gì đó bất mãn với Ngài Poncho sao?”
Trong khi Komain vẫn còn đang nghĩ ngợi, Poncho nhẹ nhàng bắt chuyện với cô ấy. “Những người dân tị nạn ngày trước như thế nào rồi? Có điều gì khiến họ bận tâm không?”
“À, vâng,” Komain đáp. “Mọi người đang quen dần với cuộc sống ở đây rồi ạ. Mọi thứ vẫn đang tiến triển khá chậm rãi, nhưng dạo gần đây tôi ít nhận được những lời đề nghị hòa giải hơn ngày trước rồi.”
“Ô tốt quá. Hòa thuận chính là điều quan trọng nhất lúc này đấy.”
“Đúng là vậy ạ. Theo quan điểm của một người quản lý cộng đồng như tôi thì, tôi cảm thấy như trút được gánh nặng, và cũng an tâm nữa. Nhưng đồng thời, tôi cũng càng ngày càng có ít việc phải làm, thế nên tôi đang dự định bắt đầu một thứ gì đó mới mẻ. Ngài Poncho này… Ngài vẫn bận rộn như mọi khi nhỉ?
“Vâng. Ngoài công việc của một vị thống đốc. Tôi còn phải gặp mặt những người đến cầu hôn, rồi Bệ Hạ còn lệnh cho tôi phải học thêm nhiều điều mới mẻ nữa. Nên, um… tôi khá là bận rộn.”
Poncho nhìn sang núi sách cạnh chiếc bàn của anh ta và thở dài.
“Học ư…? Chính xác là gì vậy ạ?” Komain hỏi.
“Những quy định về vận chuyển hàng hóa. Theo như Bệ Hạ nói, việc tên của tôi có nằm trong đội ngũ quản lý quân lương của chúng ta hay không sẽ tạo ra một sự khác biệt rất lớn lên sĩ khí của toàn quân. Đó là lý do vì sao, cho dù chỉ là hư danh, nhưng Ngài ấy vẫn muốn đưa tôi vào một vị trí quan trọng, thế nên, ưm… hiện tại tôi đang phải cố gắng nhồi nhét những kiến thức cơ bản nhất vào đầu của mình.”
Mang tiếng là một chuyên gia về ẩm thực, danh tiếng của Poncho được lan truyền rộng đến nỗi ngay cả những người dân bình thường cũng nhắc đến anh ta như một “Vị thần ẩm thực Ishizuka”. Chỉ cần tên của anh ta nằm trong danh sách quân đội với tư cách là một vị quan quản lý quân lương thôi cũng đã đủ để thuyết phục quân sĩ rằng họ sẽ được ăn ngon, và như thế sĩ khí quân đội sẽ tăng cao.
“Đó hẳn là những rắc rối mà Ngài ấy sẽ gặp phải khi trở nên nổi tiếng, mình đoán vậy” Komain nghĩ.
Serina ghé vào tai Poncho và thì thầm điều gì đó. “Quý cô Komain đây chính là vị khách cuối cùng của ngày hôm nay đấy ạ. Ngài đã vất vả rồi.”
“Ồ thật sao? Ưm, cảm ơn cô nhiều lắm, Serina.”
“Chỉ là lệnh từ Bệ Hạ muốn tôi phải giúp đỡ Ngài thôi ạ.”
“Dù vậy thì, ưm… tôi vẫn thật sự rất cảm kích.”
Đôi tai cực thính của Komain đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.
Nghe giọng điệu của họ nói chuyện với nhau như vậy, Komain ngay lập tức bác bỏ cái suy đoán vừa nãy của mình. Giọng của Serina không hề có một chút thù địch nào cả. Mà trái lại, còn đầy “ngọt ngào” nữa cơ. Thật không thể tin được là Poncho vẫn có thể giữ được bình tĩnh khi cô ấy thì thầm với anh ta bằng một giọng như thế.
“Nếu Ngài thật sự cảm kích đến như thế, vậy thì hãy làm nó lần nữa vào tối nay nhé,” Serina thì thầm.
“Cô thích nó tới vậy sao, Quý cô Serina?” Poncho thì thầm đáp lại.
Komain xém chút nữa đã phun hết trà trong miệng ra rồi.
“Tối nay á?! Cô ta thích nó sao?! Hả, gì cơ?! Hai người họ đang nói về cái gì thế kia?!”
Giả vờ như vẫn đang uống, Komain liếc nhìn hai người họ qua mép ly trà.
L-lẽ nào hai người họ có quan hệ tình cảm với nhau thật sao?! Ồ! Vậy ra đó là lý do vì sao Quý cô Serina lại trông đáng sợ đến thế! Để ngăn không cho bất cứ ai cướp Ngài Poncho khỏi tay cô ấy… Hở? Nhưng đúng là bất ngờ thật đấy. Mình thật sự không hiểu vì sao một mỹ nhân như cô ấy lại say mê Ngài Poncho đến như vậy…
Tâm trí của Komain giờ lại bị lấp đầy bởi một mớ hỗn độn khác, và điều này khiến cô ấy thật sự lo lắng.
“Ồ, đúng rồi,” Poncho lên tiếng. “Quý cô Komain này.”
“Hở?! … Ơ, vâng?!” Komain vô ý thốt lên một tiếng hơi chói tai.
“Cô có bận gì sau buổi gặp mặt này không, Quý cô Komain?”
“Không ạ, đây là việc cuối cùng của ngày hôm nay rồi… Um, sao Ngài lại hỏi vậy?”
Poncho nở một nụ cười rạng rỡ và đáp, “À, cũng không có gì quan trọng đâu. Tôi chỉ nghĩ là, ưm… tôi muốn mời cô một bữa tối.”
———————————————————
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này…?
Komain chẳng thể hiểu nổi cái tình cảnh hiện tại của mình là như thế nào nữa.
Cô ấy hiện đang ở trong nhà ăn riêng tại dinh thự của thống đốc. Lúc này, Serina và Komain đang ngồi đối diện với nhau. Poncho thì đang bận nấu ăn ở ngoài, thế nên hiện tại Komain đang cảm thấy cực kì lúng túng.
Serina bất chợt cúi đầu. “Quý cô Komain, tôi thật sự xin lỗi về chuyện ban nãy.”
“Hở? Um, sao lại xin lỗi ạ?”
“Vì đã nhìn cô bằng anh mắt dò xét. Tôi cứ nghĩ cô cũng là một trong những người phụ nữ nghĩ rằng họ có thể dễ dàng quyến rũ Ngài Poncho.”
Có vẻ như ánh mắt đó không hề chứa đựng sự giận dữ, mà là một động thái dò xét. Komain thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra rằng Serina thật ra đang bảo vệ Ngài Poncho khỏi nanh vuốt của những người phụ nữ đầy tham vọng kia.
“Um… Tôi vẫn chưa rõ lắm, bộ có nhiều người đến gặp mặt và bàn chuyện hôn sự với Ngài Poncho đến vậy sao?” Komain bạo dạn hỏi.
“Đúng vậy. Như cô đã thấy rồi đó, Ngài ấy là một người đàn ông có rất nhiều điểm yếu. Tôi đã được Bệ Hạ yêu cầu phải đảm bảo rằng Ngài Poncho không bị sa lưới bởi bất kỳ một người phụ nữ kỳ quái nào, nhưng nhiều người trong số họ lại bỏ chạy ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của tôi. Thật là, ít nhất họ nên biết phép lịch sự tối thiểu chứ.”
“Ơ, đúng rồi, tất nhiên họ phải sợ chứ,” Komain định nói ra, nhưng cố nuốt lại những lời ấy trước khi chúng thốt ra khỏi miệng cô.
Có thể ý định của Serina chỉ là thăm dò, nhưng ngay cả những người không có ý xấu cũng có thể phải run sợ và bỏ chạy trước cái nhìn đó đấy.
“Nhưng cô không hề có ý định bỏ chạy, đúng không Quý cô Komain?” Serina hỏi.
“Tôi đến từ một bộ lạc thợ săn. Mặc dù đúng là tôi có cảm thấy giống như mình đang bị lườm bởi một con sói khổng lồ, nhưng cô không thể trở thành một thợ săn thực thụ nếu cô để nỗi sợ hãi lấn át mình.”
Những lời của Komain có vẻ như đã khiến cho Serina cảm thấy hơi sốc. “Ánh nhìn của tôi ngang tầm với một con sói khổng lồ sao?”
Ngay lúc đó, Poncho quay trở lại mang theo một cái nồi lớn. “Xin lỗi đã để hai người phải đợi. Um… Đây là món thử nghiệm của chúng tôi ngày hôm nay.”
Tiếp đó Poncho chia thức ăn trong nồi ra từng đĩa cho mỗi người. Nhìn thấy món ăn trên đĩa của mình, Komain bất giác nhăn mặt. Đĩa thức ăn của cô ấy phủ toàn một màu nâu. Hơn thế nữa, trông nó chẳng ngon lành một chút nào cả.
Thứ này chính là… gạo của người tộc Bí lang trồng ra đấy sao? Nhưng mà mình còn thấy vài miếng nhỏ trông giống mấy sợi mì ống cắt mỏng nữa. Với lại, toàn là màu nâu…
“Ohh, trông tuyệt quá, Ngài Poncho ạ.” Không giống như Komain, Serina lại đang bị mê hoặc hoàn toàn bởi vẻ ngoài của món ăn. “Thứ này giống như món ‘sốt yakisoba’ mà Ngài đã làm trước đó vậy, nhưng lần này Ngài còn trộn chúng với cơm nữa. Một sự kết hợp ngược đời giữa 2 loại thực phẩm thiết yếu, hòa quyện với mùi hương của nước sốt, tuyệt vời hết chỗ chê.”
Serina buông lời khen ngợi món ăn trông cứ như cô ấy là một thiếu nữ đang yêu vậy. Khoảng cách giữa Serina hiện tại và Serina với vẻ đẹp thông thái vừa mới đó xa đến nỗi khiến Komain cảm thấy có gì đó hơi kì lạ. Tuy nhiên, Poncho trông có vẻ như đã quen với cái phản ứng này từ lâu rồi, và còn rành rọt giải thích về món ăn nữa.
“Tại thế giới của Bệ Hạ, món này thường được gọi là ‘soba meshi’ (1) [http://valvrareteam.com/story/tap-7-chuong-1-tu-khu-do-thi-moi-venetinova]. Đầu tiên, ta cần phải làm sốt yakisoba trước, rồi cho cơm vào. Đến đây thì ta có thể thêm một vài thứ như thịt hay gân và trộn tất cả lại với nhau. Ưm… tôi đang dự định sắp tới sẽ phục vụ món này tại nhà hàng thực nghiệm của tôi trong lâu đài.”
“Vậy tôi xin phép thử một ít.”
Serina dùng thìa xúc một ít soba meshi và đưa vào miệng. Ngay khoảnh khắc cô ấy vừa cho món ăn vào miệng, ngay lập tức một nụ cười ngây ngất hiện lên trên khuôn mặt cô ấy, cứ như là cô ấy vừa được đấng bề trên soi sáng vậy.
Poncho quan sát cô ấy và nở một nụ cười. “Phải nói là… Cô thực sự rất thích món này đấy, Quý cô Serina à.”
Nghe được những lời đó, Komain chợt nhớ lại lúc hai người đó thì thầm với nhau. Có vẻ như đây mới chính là thứ mà cô ấy “thích” làm “tối nay”.
Cảm thấy hơi xấu hổ vì những gì mình vừa tưởng tượng ra, Komain liền thử một ít soba meshi trong đĩa của cô ấy một cách không do dự, và rồi…
Ohhh! – Komain cảm thấy như mình cũng vừa được soi sáng.
“Không thể tin được?! Trông nó xấu xí vậy, mà lại ngon tuyệt vời!”
Vị ngọt và cay của nước sốt kích thích cơn thèm ăn của cô ấy, và rồi thìa này nối tiếp thìa kia, cô ấy liên tục xúc món soba meshi và cho vào miệng. Mùi vị thật tuyệt hảo. Cô ấy có thể hiểu lý do vì sao gương mặt của Serina lại cảm xúc đến như vậy. Trong khi vẫn đang hài lòng với những lý giải của mình, Komain chợt nhớ ra Serina đã nói rằng.
“Nếu Ngài thật sự cảm kích đến như thế, vậy thì hãy làm nó lần nữa vào tối nay nhé…”
“Làm nó lần nữa vào tối nay…” – Serina đã nói là “lần nữa”. Nghĩa là, chẳng phải hầu như tối nào Serina cũng luôn được thưởng thức những bữa ăn ngon miệng thế này với Poncho sao?
Khoảnh khắc ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu, Komain không thể cầm lòng được nữa.
Cô ấy liền đứng phắt dậy và hất chiếc ghế ra đằng sau, rồi quỳ xuống trước mặt Poncho.
“Thưa Ngài Poncho!”
“V-vâng! Um, Quý cô Komain? Cô đang làm gì thế, sao đột nhiên lại quỳ xuống thế kia?”
“Quý cô Komain?” Serina cũng giật mình hỏi.
Trông thấy gương mặt khó hiểu của họ, Komain không thể cầm lòng được được và thốt ra những lời từ tận đáy lòng mình. “Nếu em có thể được ăn những món ngon như thế này, vậy thì em muốn được phục vụ cho Ngài, thưa Ngài Poncho! Xin hãy để em được ở bên cạnh Ngài!”
Komain bất thình lình đề nghị được phục vụ dưới trướng anh ta.
Trong khi Poncho vẫn còn đang cứng họng trước sự kiện quá đỗi bất ngờ này, Serina liền đứng dậy và bước đến trước mặt Komain đang quỳ dưới đất. Đôi mắt của cô ta lại toát ra thứ sức mạnh vô hình đã xua đuổi biết bao nhiêu người phụ nữ đến bàn chuyện hôn sự với Ngài Poncho.
Vừa hướng ánh nhìn như muốn nhấn chìm Komain giữa thứ sức mạnh đó, cô ta vừa hỏi, “Đó có phải… là cảm xúc thật sự của cô không?”
“Vâng ạ! Em xin thề trên danh dự của bộ tộc.”
Komain nhìn thẳng vào mắt của Serina, một ánh mắt đầy cương quyết.
Serina và Komain hoàn toàn không màng đến người đàn ông mà, đáng ra, phải là nhân vật trung tâm của cuộc đối thoại này, họ cứ tiếp tục trừng trừng nhìn nhau.
Còn Poncho, như thường lệ, chỉ biết ngồi đó với vẻ mặt bối rối.
Chẳng bao lâu sau, Serina đành bất lực buông thõng vai xuống.
“Có vẻ như cô thật sự nghiêm túc đấy… Được rồi.” Với những lời đó, Serina chìa tay về phía Komain. “Tôi chấp nhận cô. Chào mừng đến với bàn tiệc của nhà Ishizuka.”
“Vâng, thưa phu nhân Serina!”
Hai người trao nhau một cái bắt tay đầy dứt khoát. Trái tim của cả hai người họ đều đã bị đánh cắp bởi cùng một nguyên do.
Ngày hôm đó, vì mê mẩn trước món ăn hạng B của vị ẩm thực gia, hai người họ đã hình thành nên một mối liên kết bền vững hơn bất kỳ chiếc đĩa nào.
Còn Poncho, người bị cho ra rìa khỏi sự kiện này, thì vẫn tiếp tục thưởng thức món soba meshi của mình trong im lặng.
Và hơn thế nữa, mặc dù chỉ là phụ thôi, kể từ sau cái ngày đó, mỗi khi có người phụ nữ nào tới bàn chuyện hôn sự với Poncho, họ đều phải đối mặt với 2 người phụ nữ đứng đằng sau Ngài ấy.