Virtus's Reader
Genjitsushugi Yuusha no Oukoku Saikenki

Chương 31: CHƯƠNG 2: TIN KHẨN CẤP VÀ CUỘC GẶP MẶT

Cộng Hòa Turgis.

Là một quốc gia tọa lạc tại vùng cực Nam của Đại lục Landia.

Trên Đại lục ấy, càng về phía Nam nhiệt độ trung bình càng xuống thấp. Vùng cực Nam của đại lục, lãnh địa của Nước Cộng Hòa Turgis, là một vùng đất phủ đầy băng tuyết.

Nơi ấy là một đất nước có nhiều đồi núi, nhưng so với lãnh thổ của Amidonia, thì nơi này có nhiều bình nguyên phẳng lặng hơn và lượng đất canh tác được cũng nhiều hơn hẳn. Tuy vậy, vì mùa đông ở đây rất dài còn mùa hè thì lại ngắn, thời gian sử dụng đất để canh tác rất hạn chế, thế nên việc trồng trọt ở đây không được thuận lợi cho lắm.

Người dân ở đất nước này phụ thuộc vào chăn nuôi. Con người ở đây phải dựa vào những loài động vật chăn thả có thể sống được ở những vùng lạnh giá như loài yak, loài tê giác có lông, và loài ma mút.

Tại vùng đất này, dân cư chủ yếu là những thú nhân thuộc những chủng tộc mà người ta hay gọi là Ngũ Tuyết Nguyên Tộc (5 bộ tộc của vùng đất tuyết). Năm tộc bao gồm Hầu Tuyết tộc (khỉ tuyết), Bạch Thố tộc (thỏ trắng), Bạch Ưng tộc (ưng trắng), Hùng Tuyết tộc (gấu tuyết), và Hải Mã tộc.

Năm chủng tộc đó, cũng giống như những tộc thú nhân khác, phụ nữ trông khá giống con người với những đôi tai thú, cánh, và đuôi, còn đàn ông thì có khuôn mặt trông gần như là khuôn mặt của loài thú. Việc kết hôn giữa các chủng tộc được cho phép, nhưng có vẻ như những đứa trẻ được sinh ra bởi những mối lương duyên như vậy đều chỉ giống với với một trong 2 người bố hoặc mẹ, thế nên không hề xuất hiện trường hợp con lai mang những đặc tính dị biệt.

Tộc phổ biến nhất ở đây là Bạch Thố tộc, được biết đến với tỉ lệ sinh sản cao, còn tộc thiểu số là Hải Mã tộc, với chiều cao trung bình của mỗi cá thể là hơn 2 mét.

Các tộc đó chung sống với nhau và tập hợp thành các bộ lạc bên trong đất nước, mật độ phân bố của họ trên khắp đất nước phản ánh những khả năng khác nhau mà mỗi tộc sở hữu.

Hải Mã tộc và Hùng Tuyết tộc, những tộc có khả năng lặn xuống vùng nước lạnh giá để đánh bắt cá, có mật độ dân số rất lớn dọc theo vùng duyên hải. Mặt khác, những bộ lạc sống tại vùng núi, có tỉ lệ thành viên thuộc Hầu Tuyết tộc và Bạch Ưng tộc cao hơn hẳn, vì là những cá thể dễ dàng thích ứng với địa hình ở đó. Và cuối cùng, rất nhiều những thành viên của các bộ lạc sống ở vùng bình nguyên, làm việc trên những cánh đồng trong mùa hè ngắn ngủi, là người của Bạch Thố tộc.

Cũng có những thương nhân là con người và thành viên của các tộc khác hiện diện ở đây nữa, nhưng mùa đông khắc nghiệt ở đây khiến cho những tộc khác khó có thể sống được tại đất nước này, và vì thế ngoại trừ những nô lệ, tất cả họ hầu hết đều rời khỏi đất nước này trước khi những con đường bị phong tỏa bởi tuyết trắng.

Hệt như vậy. (Snufkin: một nhân vật trong series sách Moomin, có lối sống du mục)

Bởi vì khí hậu ở đây quá khắc nghiệt, đất nước này không bao giờ bị tàn phá bởi kẻ thù ngoại bang.

Luồng không lưu ở đây lúc nào cũng rất dữ dội, và khí hậu lúc nào cũng lạnh cóng dù là vào mùa hè. Khiến cho lực lượng không quân như những đàn wyvern không thể xâm nhập vào được, và những bãi biển đóng băng chặn đứng hoàn toàn sức mạnh của Hải quân.

Chính bởi thế mà, phương thức tấn công duy nhất là bằng đường bộ, và nếu như đất nước này dựng lên một bức tường phòng thủ vững chắc và cầm cự được qua mùa hè, mùa đông khắc nghiệt sẽ đến và cắt đứt đường tiếp tế của quân địch, buộc chúng phải rút lui.

Thêm vào đó, việc chiếm đóng đất nước này cũng chẳng mang lại nhiều lợi lộc.

Có người còn nói rằng, ngay cả Đế Quốc Gran Chaos thời hoàng kim, với sức mạnh sánh ngang với cả Tinh Long Liên Sơn, vẫn không một lần dám nghĩ đến việc xâm chiếm nơi này.

Cộng Hòa Turgis được cai trị bởi một chế độ cộng hòa thuở sơ khai.

Đứng đầu là các tù trưởng, những người đại diện cho từng bộ lạc, sẽ tập hợp thành một Hội Đồng các Tù Trưởng. Sau đó Hội Đồng các Tù Trưởng sẽ bầu ra một người đại diện trên danh nghĩa cho đất nước, chính là vị nguyên thủ quốc gia của họ.

Mọi vấn đề đối nội sẽ được quyết định bởi những cuộc thảo luận giữa nguyên thủ quốc gia với Hội Đồng các Tù Trưởng, nhưng còn những vấn đề đối ngoại (ngoại giao, chiến tranh, và những vấn đề tương tự vậy) sẽ thuộc thẩm quyền của vị nguyên thủ quốc gia.

Cái chức nguyên thủ quốc gia này thường chỉ được kéo dài qua một thế hệ, nhưng nếu được Hội Đồng các Tù Trưởng thông qua, chức vụ này hoàn toàn có thể được cho thừa kế. Vị nguyên thủ quốc gia hiện tại, trong năm 1547 lịch Đại lục này, chính là thế hệ thứ hai.

Giờ thì, kể 1 hồi về nước Cộng Hòa Turgis thế thôi, các bạn còn nhớ mối quan hệ giữa họ với Vương quốc Friedonia chứ, bọn họ không hẳn là thân thiện đâu.

Để tìm kiếm những vùng đất không bị tuyết phủ và những nguồn nước ấm, nước Cộng Hòa đó lúc nào cũng dòm ngó về phía Bắc nhằm tìm kiếm cơ hội mở mang lãnh thổ. Trong suốt cuộc chiến giữa Vương quốc Elfrieden và Công quốc Amidonia vừa mới đây, bọn họ đã mang quân tiến sát tới vùng biên giới phía Nam của Vương quốc, chờ đợi cơ hội can thiệp vào.

Khi đó tôi đã cử Excel và lực lượng Hải quân đóng quân gần biên giới, và bấy nhiêu đó chỉ vừa đủ để thị oai và ngăn họ tiến quân sang xâm chiếm thôi. Nếu cuộc chiến với Công quốc còn kéo dài nữa, bọn họ chắc chắn sẽ tấn công.

Tôi không thể mất cảnh giác với họ được. Dù vậy, tôi cũng không muốn xung đột với đất nước này.

Nếu chúng tôi tấn công họ, cho dù chúng tôi có chiếm được lãnh thổ của họ đi nữa, thì cũng sẽ chẳng có lợi lộc gì cả, vì cuộc sống giữa người dân ở Vương quốc Friedonia và Cộng Hòa Turgis quá khác biệt. Đúng là vùng phía Nam của Vương quốc khá lạnh, nhưng mùa đông ở nước Cộng Hòa còn lạnh khủng khiếp hơn nữa cơ. Người dân của nước Cộng Hòa đã quen sống trong cái khí hậu đó rồi, và cho dù những vị quan chức mà tôi gửi đến có tài giỏi đến đâu đi nữa, thì với một đất nước quá khác biệt về văn hóa, tín ngưỡng, và phong cách sống đến vậy, những vị quan chức đó cũng không thể nào cai trị tốt được. Và nếu như chúng tôi ép buộc họ phải theo cách sống của chúng tôi một cách vô lí, cuối cùng rồi bạo loạn sẽ nổ ra.

Một đất nước mà chúng tôi không muốn bị họ tấn công, nhưng tấn công họ thì lại quá phiền phức. Chính là Cộng Hòa Turgis.

Và đấy cũng chính là lý do vì sao, tôi, Quốc vương của Friedonia, muốn xây dựng một mối quan hệ thân thiện với Cộng Hòa Turgis. May mắn là, trong cuộc chiến vừa rồi, quân đội của chúng tôi không hề chạm trán trực tiếp với họ. Nên quan điểm giữa những người dân của hai nước chắc chắn không đến nỗi quá tệ.

Hiện tại, nếu như tôi có thể trải nghiệm được văn hóa và tư tưởng của họ, rồi tìm ra hướng đi hợp lý để thỏa mãn những gì họ cần, tôi tin là tôi có thể xây dựng được mối quan hệ thân thiện với họ.

Tôi biết mong ước ấy quá là ngây thơ. Dù vậy, một cuộc chiến không cần thiết với họ sẽ khiến cho đất nước bị kiệt quệ.

Những cuộc chiến giống như lúc chúng tôi đối đầu với Công quốc là phương sách cuối cùng, đó không phải là cách giải quyết đúng đắn.

Cái khối lập phương vượt quá tầm hiểu biết của con người tại Tinh Long Liên Sơn cũng được xem là một thực thể bất định. Tôi không thể biết được chuyện gì có thể xảy ra, cũng như khi nào nó sẽ xảy ra. Cho nên, tôi muốn tránh việc sử dụng sức mạnh quân sự của đất nước một cách không cần thiết.

Chúng tôi đến nước Cộng Hòa Turgis là để xem xét liệu mong ước đó có thể thành hiện thực hay không.

Chúng tôi hiện đang có mặt tại một thị trấn phía đông phần lãnh thổ của Cộng Hòa Turgis, Noblebeppu.

Là một nơi khá gần với biên giới của Vương quốc Friedonia, khu thị trấn yên tĩnh này được bao quanh bởi đồi núi ở phía Bắc, và biển ở phía Nam.

Lúc này đã là cuối tháng 5, những lớp băng tuyết phủ kín đường đi cuối cùng đã tan. Tiết trời đã bớt lạnh, và ở thời điểm hiện tại, theo như tiêu chuẩn của đất nước này, cũng là lúc dễ sống nhất. Bởi vì thế nên, có rất nhiều thương nhân đến từ nhiều nước khác nhau đang hiện diện ở đây, và thị trấn lúc này trông khá là nhộn nhịp.

Chúng tôi hiện đang đi ngang qua cái thị trấn đó.

Nhóm của chúng tôi bao gồm Aisha, Juna, Roroa, Tomoe, Hal, Kaede, và tôi, 7 người tất cả. Cận vệ của Tomoe là Inugami cũng đi cùng chúng tôi, nhưng hiện tại ông ta đang ở một nơi khác, đảm nhận nhiệm vụ đi tuần và bảo vệ chúng tôi, cùng với những người còn lại của Hắc Miêu.

Thật tình mà nói, tôi cũng muốn Naden và Liscia đi cùng nữa, nhưng Naden vì mang những đặc tính cùa loài rồng, nên không thể chịu được lạnh, còn Liscia thì đã ngã bệnh sau chuyến trở về từ Tinh Long Liên Sơn, nên hiện tại cô ấy đang phải nghỉ ngơi tại Vương quốc.

Tôi rất lo lắng cho Liscia, nhưng cô ấy đã bảo với tôi rằng, “Em sẽ ổn thôi, anh nên ra ngoài đó và làm những việc cần thiết của một vị vua đi”, thế nên tôi không thể cứ quanh quẩn ở đó chăm sóc cho cô ấy mãi được.

Dù vẫn lo lắng, nhưng tôi đã sắp xếp cho những bác sĩ giỏi nhất của đất nước, là Hilde và Brad, đến chăm sóc cô ấy rồi, nên chắc cô ấy sẽ ổn thôi. Nếu có chuyện gì xảy ra, Naden sẽ báo với tôi. Và thế là để đáp ứng nguyện vọng của Liscia, tôi đành phải thân chinh làm một chuyến tham quan nước Cộng Hòa này.

“Em nghe nói rằng nơi này lạnh lắm, nên em cứ nghĩ sẽ chỉ toàn là tuyết, nhưng mà đâu có tệ lắm đâu”, Roroa bình luận.

“Cũng đã cuối tháng 5 rồi mà”, Juna nói. “Dù vậy thì vẫn khá là lạnh đấy.”

Cả Roroa và Juna đều mặc những bộ trang phục dày hơn hẳn so với lúc ở Vương quốc.

Về cơ bản, trong chuyến đi lần này, tôi đóng vai một chàng trai trẻ con của một thương nhân đang tìm kiếm những mặt hàng triển vọng. Tomoe là em gái của tôi, còn Aisha, Hal, và Kaede là những mạo hiểm giả được chúng tôi thuê. Về hai người còn lại, Roroa là một người đầy tớ làm việc cho cửa hàng của gia đình tôi, và Juna là vợ của tôi.

Juna nghiêng đầu về phía trước và hỏi tôi. “Um, thế có ổn không vậy ạ? Để em đóng vai người vợ trước mặt các vị Vương Hậu thế này…?”

“Đây là một lựa chọn an toàn có chủ đích cả đấy”, tôi đáp. “Cả văn và võ em đều rất thành thục, thế nên Juna, anh muốn em che giấu kĩ năng chiến đấu của mình lại để phòng khi có chuyện gì đó xảy ra.”

Cho dù chúng tôi có bị những kẻ xấu tấn công, chúng có thể sẽ chỉ dè chừng Aisha, Hal, và Kaede, những người ăn mặc giống như mạo hiểm giả. Chúng sẽ cho rằng Juna chỉ là một cô gái xinh đẹp. Và nhờ thế Juna có thể xử lý được chúng từ phía sau bởi sự khinh suất của chúng.

Có hơi muộn khi nói ra điều này bây giờ, nhưng các vị hôn thê của tôi đều có kĩ năng chiến đấu hơi bị ghê gớm đó. Giờ có thêm Naden nữa, cấp độ sức mạnh của họ hiện tại đang tăng vọt lên một cách khủng khiếp.

“Và, ừm, theo như kế hoạch đó thì, về lý thuyết trên chuyến hành trình này chúng ta sẽ có một số ít người không có kĩ năng chiến đấu”, tôi nói. “Trông em chẳng giống một người làm công chút nào cả, Juna à, với lại anh cũng không thích việc bắt em đóng vai hầu gái như Carla.”

“Em không cảm thấy phiền đâu ạ”, cô ấy nói. “Ngài có thể ra lệnh cho em làm bất cứ điều gì, thưa chủ nhân.”

Cô ấy khép đôi bàn tay lại trước ngực, hơi nghiêng đầu sang một bên, và mỉm cười, khiến tim tôi loạn cả nhịp.

“Từ khi nào mà nàng Lorelei lại biến thành hầu gái thế này?!” tôi bất giác thốt lên.

Cô ấy đang định khiến tôi phải hứng lên đây mà, làm ơn dừng lại đi.

“À thì, chị Juna này, chị cũng là hôn thê của anh ấy mà, nên em thấy cũng chẳng có gì to tát đâu”, Roroa nói.

“Thật ư?”

“Tất nhiên ạ. Với lại chị đang đóng vai người vợ đó, sao chị không bắt anh ấy chiều chuộng chị đi?” Roroa vòng tay ôm lấy cánh tay của tôi.

“Còn em đang là đầy tớ mà nhỉ?” Juna đáp. “Tự tiện ôm cậu chủ như thế có ổn không đó?”

“Dĩ nhiên là ổn mà,” cô ấy hùng hồn tuyên bố. “Em là một đầy tớ, đúng, nhưng mà là ‘cô đầy tớ đang nhắm vào vị trí vợ hai bằng việc giúp sức cho cậu chủ, và có khi đá luôn cả cô vợ cả ra ngoài đường nếu mọi chuyện tiến triển thuận lợi’ đấy nhé.”

“Đừng có thay đổi tiểu sử của chúng ta như thế chứ!” tôi phản đối. “Với lại, câu chuyện gì mà rối rắm kì cục thế này.”

“Và như thế chị Juna sẽ gọi em là ‘đồ chồn cái’.”

“E-em sẽ phải diễn như thế sao?”

“Đừng nghe những gì em ấy nói, Juna”, tôi nói. “Cơ mà, trong trường hợp đó thì, Roroa phải là Tanuki mới đúng chứ…”

“Ponpokopon!”

“Rồi, rồi, dễ thương lắm.”

Roroa làm một cử chỉ vỗ bụng. Tôi vừa đưa tay lên xoa đầu em ấy, em ấy liền nhe răng cười. Bộ tanuki ở thế giới này biết vỗ bụng đánh trống à…? Ở thế giới của tôi, mấy con đó đâu biết làm vậy đâu.

“Hee hee! Nhìn Roroa như vậy, em cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi cứ kìm nén mãi thế này.” Juna quàng tay của cô ấy vào cánh tay còn lại của tôi. “Chúng ta ít khi có được cơ hội thế này, nên chiều em nữa nhé, chồng yêu.”

“Erm… Tất nhiên. Anh sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ an toàn cho em.”

Trong khi chúng tôi đang trò chuyện với nhau, Kaede, là người thuộc Bí Hồ tộc, đứng quan sát chúng tôi ở một khoảng không xa và nghiêng đầu thắc mắc.

“Chồn cái á? Ruby cũng sẽ gọi mình như thế sao?”

“Trong trường hợp của em thì, gọi vậy cũng không hẳn là sai,” giọng Halbert đầy mệt mỏi. “Làm ơn, hãy cố gắng hòa thuận với nhau nhé.”

“Hm, vậy thì chúng ta nên mua quà về cho em ấy. Nhưng mà, trước khi nói với em những lời đó, anh cần phải tự kiểm điểm lại mình trước đi chứ, Hal.”

“… Rõ, thưa phu nhân.” Đôi vai của Hal sụp xuống.

Kể từ lúc cậu ta thu nhận Ruby làm vợ hai cùa mình, cậu ta chẳng thể kiểm soát nổi tình hình luôn rồi. Ờm, mà tôi cũng chẳng có đủ tư cách để phán xét cậu ta nữa.

Bên cạnh Hal và Kaede, Tomoe đang được Aisha cõng trên vai. “Nhìn kìa, chị Aisha! Chỗ kia đang bán món khoai tây hấp kìa!”

“Ồ, em nói đúng. Trông ngon quá đi mất”, Aisha đáp, nước dãi chảy ròng ròng.

Vì không thể góp mặt trong chuyến đi đến Tinh Long Liên Sơn, nên nếu bỏ qua khoảng thời gian khó khăn của em ấy lúc còn là dân tị nạn, thì đây là chuyến đi xa đầu tiên ra khỏi Vương quốc của Tomoe. Em ấy giờ đã 11 tuổi rồi, nên chắc hẳn em ấy đang rất là háo hức như mấy em học sinh tiểu học đang có được chuyến đi dã ngoại lên rừng xuống biển qua đêm lần đầu tiên trong đời vậy. Em ấy đang có hơi nổi bật quá, nhưng vì em ấy trông có vẻ đang rất vui vẻ, nên thôi tôi đành cho qua.

“A! Này, chồ… Er, không, cậu chủ ơi. Đến đây một lát đi”. Bất chợt, Roroa kéo tôi đến một gian hàng.

Tôi nhìn vào gian hàng, chẳng biết là chuyện gì, và trông ra có vẻ như là một quầy bán trang sức. “Em thích món gì à? Nếu không quá đắt thì anh có thể mua nó cho em…”

“Không phải thế. À không, đúng là em sẽ rất vui nếu anh muốn mua cho em 1 món, nhưng mà không phải chuyện đó. Hãy nhìn những thứ họ đang bán kìa”. Roroa cầm lên 1 món đang được bày bán và đưa nó cho tôi.

Tôi nhận nó từ tay em ấy, hóa ra là một cái kẹp tóc được trang trí khá công phu, với họa tiết hình cái cây, nhưng… Thật khó tin. Thiết kế của nó rất là phức tạp. Từng chiếc lá được khắc trên đó trông rất chi tiết, và tôi thậm chí còn có thể thấy được con chim đang đậu trên cành cây nữa.

“Chiếc bông tai hình con cá này cũng được khắc rất tỉ mỉ đến từng chiếc vảy luôn này,” Juna lên tiếng.

“Cái xiên hình con lừa này cũng vậy nữa”, Aisha cũng lên tiếng, và đặt Tomoe xuống đất. “Mặc dù dây cương được làm từ một sợi xích, những trông chúng lại rất chi tiết.”

Họ tiếp tục trầm trồ trước những món đồ trước mắt. Thật sự là như vậy; từng sản phẩm được bày bán ở đây đều cực kỳ tinh xảo.

Một người phụ nữ lớn tuổi với đôi tai thỏ chợt lên tiếng, bà ta chính là người đứng bán ở gian hàng này. “Ồ, xin chào chàng trai trẻ. Nhóm của cậu có nhiều cô gái trẻ xinh đẹp thật đấy. Sao cậu không mua vài món ở gian hàng của ta làm quà cho họ đi? Thế mới ra dáng đàn ông chứ, đúng không nào?”

Người phụ nữ tai thỏ lớn tuổi kia bật cười khoái trá và nói bằng một giọng điệu của thương nhân nghe giống như giọng vùng Kansai mà tôi thường hay nghe. Nếu bà ta có đôi tai thỏ, vậy nghĩa là bà ấy thuộc Bạch Thố tộc ư? Lúc được nghe về những thú nhân là thỏ, tôi cứ liên tưởng tới những cô gái tai nhỏ, nhưng… Vâng, thôi thì dù sao cũng là cả một bộ tộc mà, chắc hẳn cũng phải có những người ở vào độ tuổi của bà ta thôi.

Tôi cầm lên một món và hỏi, “Cháu rất thích cái này, cháu định mua nó, nhưng mà, đây có phải là tác phẩm của một nghệ nhân nổi tiếng không vậy ạ?”

“Nah, thứ này xưởng chế tạo nào cũng làm được. Chẵng phải là món hàng đắt đỏ gì đâu.”

“Huh? Tại cái xưởng chế tạo đằng kia ư?”

Một thứ cầu kỳ thế này mà lại được làm ra dễ dàng sao? Thật khó tin.

Roroa ưỡn ngực ra và tự hào giải thích. “Những món trang sức được làm ở Cộng Hòa Turgis rất nổi tiếng bởi nghệ thuật chạm khắc cực kỳ tinh xảo. Vào mùa hè, sẽ có hàng tá những thương nhân đổ về đây để được chạm tay vào chúng đấy.”

“Bởi vì Turgis sẽ bị chôn vùi trong tuyết khi mùa đông đến”, người phụ nữ tai thỏ thêm vào. “Chúng tôi không thể đi xa được, thế nên rất nhiều người trong chúng tôi sẽ ở lại và làm việc trong nhà. Chúng tôi đã sống theo cách đó suốt vài thể kỷ rồi, thế nên người dân Turgis ở đây rất giỏi trong những công việc đòi hỏi sự khéo tay.”

“Hiểu rồi… ra là vậy.”. Trong khi tôi vẫn còn đang ấn tượng, Roroa nhe răng cười.

“Cậu chủ này. Nếu những nghệ nhân Turgis có thể làm việc tỉ mỉ như vậy, có khi họ có thể giúp anh làm ra mấy thứ mà trước giờ anh vẫn đang suy tính đó, anh nghĩ sao?”

“Mấy thứ…? Ồ, chính là nó!”

Đúng là có một thứ mà tôi vẫn đang suy nghĩ về cách thức làm ra nó, cũng được một khoảng thời gian rồi, nhưng xét theo trình độ của những nghệ nhân trong đất nước của chúng tôi thì, cái dự án chế tạo ra nó chẳng có nhiều tiến triển cho lắm. Nhưng những nghệ nhân của đất nước này có thể sẽ làm được. Nếu như những gì người phụ nữ kia nói là đúng, tức là ở đất nước này, chỗ nào cũng có những nghệ nhân tài giỏi cả. Họ không chỉ có khả năng chế tạo ra chúng, mà còn có thể sản xuất chúng đại trà nữa.

Nước Cộng Hòa Turgis này… Tôi cứ nghĩ là họ chẳng có gì, nhưng họ lại đang ẩn chứa một tiềm năng vô hạn. Tôi quay sang nói với người phụ nữ già trông cửa hàng.

“Thưa bà, cháu sẽ mua những món này với số lượng lớn, vậy bà có thể giới thiệu cho cháu người nghệ nhân nào tài giỏi và đang sống gần đây không ạ?”

“Cảm ơn cậu rất nhiều. Vậy, cậu thử đến Xưởng chế tạo Ozumi xem? Taru còn khá trẻ, nhưng rất có tài đấy. Cô nhóc đó có hơi nhút nhát, và cũng khá là cứng đầu khi bàn về công việc của mình, nhưng nếu ta viết cho cậu một lá thư giới thiệu, cậu sẽ được tiếp đãi nồng hậu.”

“Xin nhờ bà ạ. À! Roroa, Juna, Aisha, Tomoe, các em thích gì thì cứ mua nhé.”

Roroa ngay lập tức đáp lời. “Thế mới là Chồ… Er, không, cậu chủ của em chứ! Whew, anh đúng là tốt bụng mà!”

“Cảm ơn chồng yêu nhé,” Juna thêm vào. “Tomoe này, chị em mình cùng nhau chọn nhé?”

“Huh…? Ơ, dạ vâng ạ!”

Juna biết rằng để giữ cho hình tượng của người đàn ông trong mắt người khác được tốt đẹp hơn, lúc này cô không nên do dự, thế nên cô ấy cúi đầu cảm ơn một lần nữa, rồi bảo Tomoe, người vẫn đang do dự, cùng dạo qua gian hàng của người phụ nữ với mình.

Họ đều là những cô gái có xuất thân khá là phức tạp, nhưng lúc này đây khi bạn nhìn thấy họ đứng trước gian hàng trang sức, cười đùa với nhau, trông 2 người họ chẳng khác gì những cô gái bình thường khác cả.

“Trông đẹp quá này, Hal,” giọng của Kaede. “Anh nên mua quà cho Ruby ở đây đi.”

“Tất nhiên rồi. À mà! Em giúp anh chọn một cái nhé? Dĩ nhiên anh cũng sẽ mua cho em một cái nữa, Kaede.”

“Đành thế vậy. Nhưng mà em muốn anh đích thân chọn cho em đấy nhé?”

“Ư, rõ rồi.”

Có vẻ như Kaede và Hal cũng định mua vài món ở đây.

“Em nghĩ màu vàng kim sẽ hợp với mái tóc đỏ của Ruby đó.” Kaede gợi ý.

“Ừm, em nói cũng đúng. Còn anh thì nghĩ là màu bạc sẽ hợp với mái tóc vàng óng của em đấy.”

“Hee hee, em thấy anh cũng có chút thẩm mỹ đấy Hal.”

Hai người họ vừa trò chuyện tình tứ với nhau vừa lựa chọn những món hàng.

“… Ủa khoan đã? Aisha đi đâu rồi?”

Giờ tôi mới nhận ra, nãy giờ tôi chẳng thấy Aisha đâu cả.

Tôi nhìn xung quanh, và thấy Aisha đang cách chúng tôi một khoảng, cùng với 2 con chim kui đưa thư đậu trên vai. Có vẻ như cô ấy đang nhận thư.

Chẳng hiểu sao, tôi lại chợt nhớ đến cái ngày khi cô ấy nhận được tin báo về một thiên tai vừa giáng xuống Thánh Hộ Lâm. Tôi đã cố gắng quên đi vẻ mặt đau khổ của cô ấy vào lúc đó, nhưng có vẻ như là không thể.

Tôi căng thẳng chờ đợi, không biết tin tức gì vừa được gửi đến, nhưng nét mặt của Aisha không thay đổi gì cả. Và rồi, sau khi đọc xong lá thư, Aisha tiến về phía chỗ tôi.

“Có lời nhắn gì cho chúng ta à?” tôi hỏi.

“Vâng ạ. Hai bức thư từ phu nhân Liscia.”

“Từ Liscia ư?”

“Vâng. Cái đầu tiên là gửi cho em, còn cái thứ hai là của Bệ Hạ ạ.”

Và rồi, Aisha đưa cho tôi một bức thư vẫn còn dấu niêm phong. Vừa đưa tay ra nhận, tôi vừa nghiêng đầu thắc mắc. Cô ấy gửi 2 bức thư riêng biệt cho Aisha và cho tôi ư?

“Thủ đô có xảy ra chuyện gì không?” Tôi hỏi.

“Ưm… Trong bức thư của em thì, chị ấy nhờ em làm một việc.”

“Làm một việc á?”

“Em xin lỗi. Chị ấy viết là không được cho Bệ Hạ biết nội dung bức thư ạ.” Aisha cúi đầu xin lỗi.

Giờ thì tôi càng không thể đoán được chuyện gì đang xảy ra luôn rồi. Tôi đành phải xem lá thư gửi cho mình viết gì vậy.

Xem nào…

“Souma thân mến,”

“Em nghĩ bức thư này sẽ đến cùng lúc với cái của Aisha, nên hãy để Aisha đọc thư của cô ấy trước. Và chắc chắn rằng anh đọc lá thư này sau đấy nhé.”

Đó là mở đầu của bức thư.

Tôi thực sự chẳng hiểu lắm, nhưng giọng thư của cô ấy có vẻ nài nỉ lắm. Aisha hình như đã đọc thư của cô ấy rồi, vậy thì tôi có thể tiếp tục rồi. Thế là tôi đọc tiếp, và rồi…

“Huh?”

Khi đọc tới một đoạn, bất chợt tôi cảm thấy đầu mình như bị cái gì đó đập mạnh vào.

Gì cơ…? Là thật sao? Cô ấy nghiêm túc đấy chứ? Không… Chắc chắn cô ấy phải nghiêm túc rồi. Không lý gì mà cô ấy lại đi nói dối cả. Nghĩa là…

Haaaaaaaaaaaaaaaaaaả?!

“C-chuyện gì vậy ạ?!”

Gương mặt tôi lúc này chắc hẳn phải đang kỳ cục lắm, vì Aisha đang lay mạnh đôi vai của tôi. Nhờ đó tôi choàng tỉnh lại, nhưng mồ hôi lạnh vẫn còn đang chảy ròng ròng trên lưng và đôi chân của tôi thì vẫn đang run lập cập.

“Nghiêm túc đấy chứ? Thật sự là như vậy sao?”

Tôi quay đầu về phía Aisha giống như một con robot bị hư. “Anh về nhà đây.”

“Ơ?”

“Anh cần phải quay về Vương quốc ngay lúc này!” bằng một cặp mắt đỏ ngầu, tôi lớn giọng tuyên bố với tất cả mọi người.

Sau này lúc nhớ lại thì, tôi không nghĩ là lúc đó tôi còn hoàn toàn tỉnh táo nữa. Toàn bộ kế hoạch mà tôi có trong đầu cho đến lúc ấy chợt tan biến hết cả. Vì toàn bộ tâm trí của tôi khi đó đã hoàn toàn bị lấp đầy bởi một dòng được viết trong bức thư của Liscia.

Chỉ mỗi dòng chữ đó thôi đã khiến tâm trạng của tôi vừa sốc vừa hân hoan. Đó là…

“Em có thai rồi.”

“Em đã nhờ bác sĩ Hilde đến khám cho em rồi, nên em chắc chắn là vậy. À! Bác sĩ Hilde cũng có thai luôn rồi. Em cảm thấy thật có lỗi khi gọi cô ấy. Cô ấy bảo tác giả chính là bác sĩ Brad. Trông họ chẳng có vẻ gì là thân thiết với nhau lắm, nên đúng là bất ngờ thật đấy nhỉ?”

Ờ đúng là, tôi cũng có bất ngờ, nhưng mà ai thèm quan tâm chuyện đó vào lúc này chứ!

Càng đọc bức thư, tôi càng muốn được trêu đùa với Liscia lúc này. Và rồi bức thư tiếp tục. “Nhưng dù sao thì…”

Giọng thư của cô ấy bất chợt xoay chuyển 180 độ. Có khi chính Liscia còn cảm thấy căng thẳng khi viết ra dòng này ấy chứ.

“Đó là con của chúng ta đấy. Anh có hạnh phúc không? Anh hạnh phúc lắm đúng không?”

Quá hạnh phúc luôn chứ gì nữa! À không, cũng không hẳn là tâm trí tôi hoàn toàn bị chi phối bởi niềm vui sướng ấy đâu, đúng ra là tôi cảm thấy vừa hạnh phúc vừa bất ngờ. Nếu Liscia mà ở đây lúc này, tôi sẽ ôm lấy cô ấy ngay lập tức. Đôi tay đang cầm lá thư của tôi lúc này vẫn đang run rẩy.

“À mà anh biết không, người phản ứng mãnh liệt nhất trước tin tức này chính là vị quan thị trung của chúng ta, Marx, cái người mà lúc nào cũng hối thúc chúng ta hạ sinh một người nối dõi ấy. Nước mắt của ông ta cứ tuôn như suối, rồi ông ta đứng phắt dậy và tuyên bố, ‘Thần phải ngay lập tức chuẩn bị phòng ốc và y phục cho vị tiểu hoàng tử của chúng ta mới được!’ rồi lao thẳng vào công việc luôn. Mặc dù chúng ta còn chưa biết là con trai hay con gái nữa.”

“Ông đang làm cái quái gì vậy, Marx?” tôi nghĩ. Dù vậy, tôi rất vui khi biết được ông ta cũng rất hạnh phúc.

“Em hạnh phúc lắm,” bức thư kể tiếp. “Khi được mang trong mình giọt máu của anh. Giờ em đã có thể tự tin nói rằng mình đã có thai rồi, em đã có phần lo lắng. Bởi vì anh là người đến từ thế giới khác, anh nhớ chứ? Bà Tiamat đã nói là dù cả hai chúng ta đều là con người, nhưng nguồn gốc lại khác nhau, nên em đã lo rằng không biết chúng ta có thể có con được không, và em phải làm gì nếu chúng ta không thể. Có vẻ như em đã lo hão rồi.”

Liscia…

Tôi không thể cứ ngồi yên thế này được nữa. Tôi muốn bay về bên cạnh Liscia ngay lúc này. Cảm xúc đó đã lấn át hoàn toàn tâm trí tôi, và thế là tôi đã đơn phương tuyên bố với mọi người rằng chúng tôi sẽ quay về Vương quốc rồi ngay lập tức quay người chạy đi.

Tuy nhiên…

“T-thứ lỗi cho em!” Aisha bất chợt nhảy lên người tôi từ phía sau, khiến tôi ngã nhào xuống mặt đất.

“Gwah!”

Đôi tay của cô ấy ôm chặt lấy lưng của tôi, trông tôi giống như một tên tội phạm truy nã đang bị cảnh sát bắt giữ vậy.

Bị Aisha đè trên người, tôi cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi cô ấy.

“Đ-để anh đi, Aisha! Anh phải đến chỗ Liscia…”

“Em không biết lý do tại sao, nhưng Phu nhân Liscia đã bảo em phải làm vậy!”

Huh? Là Liscia bảo ư?

Tôi không chống cự nữa, Aisha liền dí bức thư của cô ấy vào mặt tôi.

“Aisha thân mến,” bức thư viết, “Nếu Souma bảo rằng anh ta sẽ quay về nhà sau khi đọc bức thư chị gửi anh ấy, hãy ngăn anh ấy lại. Rồi bảo anh ấy đọc bức thư này thật cẩn thận, và làm theo những gì chị dặn trong bức thư. Với lại, chừng nào em chưa phải ngăn anh ta lại, thì hãy giữ bí mật nội dung của bức thư này.”

Có vẻ như Liscia đã đoán được phản ứng của tôi khi đọc bức thư. Tôi đành bỏ cuộc và đứng dậy, rồi đọc tiếp.

“Tính cách của anh lúc nào cũng vậy, bảo bọc quá mức khi động đến gia đình của mình, nên em biết chắc là anh sẽ muốn quay về nhà sau khi đọc bức thư ấy, nhưng… anh không được phép, rõ chưa? Anh sẽ không có được nhiều cơ hội tự do đi khám phá những nước khác đâu, nên lần này anh chắc chắn phải làm nó.”

“Anh không cần phải lo cho em. Em đã có Serina và Carla bên cạnh, cả hai đều đã có mặt ở đây sau khi nghe tin, và chăm sóc cho em tận răng rồi, với lại em đang dự định sẽ đến ở với phụ mẫu một thời gian cho đến khi đứa bé chào đời. Lãnh thổ cũ của phụ thân yên tĩnh hơn thủ đô nhiều, và nó nằm ở vùng nông thôn nữa. Em sẽ cần hỏi ý kiến họ về việc nuôi dạy đứa trẻ. Thế nên, Souma, anh cũng nên làm những việc mình phải làm đi.”

Có vẻ như Liscia đã lên kế hoạch cẩn thận từ đầu tới cuối rồi. Và có vẻ như tôi cũng chẳng cần phải lo lắng gì cả, nhưng… dù là vậy, đã là đàn ông thì mấy chuyện thế này, lo lắng cũng là lẽ thường thôi mà, đúng không?

Cơ mà, Liscia đã nói vậy rồi, tôi đoán là giờ tôi chẳng thể nào gạt hết tất cả những gì mình đang làm và quay trở về được nữa.

Đôi vai của tôi sụp xuống, đúng lúc đó, dòng cuối cùng của bức thư hiện ra trước mắt tôi.

“P.S. Giờ anh đã có thể bắt tay vào ‘làm việc’ với các vị hôn thê khác rồi đấy.”

Liscia… Tái bút rồi mà lại quyết định viết những dòng này sao? Có lẽ đó là cách để cô ấy che đậy sự xấu hổ của mình.

Dù sao thì, tôi đã quyết định sẽ cho mọi người xem bức thư. Người phụ nữ già trông gian hàng nhìn chúng tôi đầy ngờ vực khi tất cả chúng tôi đồng loạt rời đi một lúc để thì thầm với nhau về nội dung bức thư, nhưng lúc này chuyện gia đình của chúng tôi cần phải được ưu tiên.

Khi họ nhìn thấy nội dung bức thư, tất cả đều ngạc nhiên trong giây lát, nhưng rồi bọn họ liền đồng loạt chúc mừng tôi.

“Thật sao!” Aisha thốt lên. “Quả là một chuyện đáng mừng đó!”

“Ôi tuyệt quá,” Juna mỉm cười. “Chúc mừng Bệ Hạ.”

“Thế nghĩa là ngôi thừa kế giờ đã được đảm bảo rồi nhỉ?” Roroa mỉm cười đầy ẩn ý. “Geh heh heh! Vậy thì lượt của chúng em đến rồi phải không anh nhỉ?”

“Chúc mừng anh Hai!” Tomoe hét lên mừng rỡ.

“Xin chúc mừng,” Kaede cũng đồng tình. “Giờ thì Hoàng tộc đã được đảm bảo rồi. Nếu như lúc này chúng ta không phải đang ở nước bạn, thần đã hét lên ‘Friedonia muôn năm’ rồi.”

“Chúc mừng nhé”, Halbert lên tiếng. “Souma, một người cùng tuổi với mình, giờ đã làm cha rồi à… Nghe thú vị thật đấy.”

“Thế cuối cùng thì anh có chịu hứng thú với việc hạ sinh một người thừa kế cho Nhà Magna chưa?” Kaede hỏi cậu ta.

“Ông già của anh vẫn đang còn là Trưởng gia tộc mà. Nhưng mà… Ừm, anh thấy cũng được đấy.”

Hal và Kaede trông có vẻ đang khá là hứng thú. Họ đang lợi dụng tin tốt của một gia tộc khác để tán tỉnh nhau đấy à? Ờ mà, ai thèm quan tâm chứ. Tôi liền nhét lá thư vào trong túi và ra hiệu gọi Roroa.

“Roroa, lại đây một lát nào.”

“Hm? Gì vậy ạ… Chờ đã, whoa?!”

Tôi dùng 2 tay giữ chặt 2 bên nách của Roroa, và nhấc bổng cô ấy lên như một đứa trẻ. Roroa khá là nhỏ nhắn, nên tôi vẫn có thể dễ dàng nhấc cô ấy lên với đôi tay trói gà không chặt này của mình. Nếu tôi mà chọn một Aisha cao lớn, hay một Juna có dáng người cân đối, tôi không tin là tôi có thể làm được việc này.

Tôi giữ chặt Roroa trên không rồi xoay vòng vòng như một cái chong chóng.

“Gì vậy, gì vậy, gì vậy?!” giọng của Roroa bối rối.

Sau khi quay một hơi vài vòng, tôi thả bàn tay của mình ra và dùng cánh tay bắt lấy Roroa đang rơi xuống. Đôi mắt của cô ấy quay mòng mòng.

“A-anh làm gì vậy hả, tự dưng lại…?!”

“Anh xin lỗi,” tôi đáp. “Tại anh cảm thấy vui quá ấy mà. Thực sự thì, anh muốn làm điều này với Liscia, nhưng em ấy lại không có ở đây. Anh làm thế với em vì em có thân hình gần giống với em ấy nhất.”

“Murgh… Em không thích trở thành người thay thế chị cả Cia chút nào cả, nhưng, thôi thì, em cũng thấy vui lắm, nên lần này em tha cho anh đó. Nhưng mà, anh biết không, thật hiếm khi thấy anh lơ đễnh như vậy đấy, chồng yêu à?”

“Ờ… thì, chỉ hôm nay thôi, nên cứ thoải mái đi.”

Ý tôi là, tôi đã có con rồi. Một thành viên mới trong gia đình đấy. Sau khi ông bà của tôi qua đời, tôi đã mất đi người thân cuối cùng trong gia đình của mình. Đó là lý do vì sao, Liscia và Tomoe giống như gia đình của tôi vậy, tôi muốn bảo vệ cho họ.

Còn bây giờ, Liscia và tôi đã có con với nhau, chúng tôi từ chỗ “giống như gia đình” đã thành một gia đình thực sự. Chẳng còn gì có thể khiến tôi hạnh phúc hơn thế.

“Nếu như hiện tại chúng ta đang ở lâu đài, anh sẽ đề xuất một hệ thống hỗ trợ chăm sóc sức khỏe cho trẻ em ngay lập tức!” tôi siết chặt nắm tay và dõng dạc tuyên bố.

“Ờm, em thấy việc đó có hơi quá rồi đó”. Roroa, trông có vẻ đã tỉnh táo trở lại, nói với tôi. “Có lẽ việc tốt nhất chúng ta nên làm lúc này là để anh tránh xa lâu đài một khoảng thời gian, chờ cho tình hình nguội lại trước đã.”

Đúng vậy, về khoản này thì tôi buộc phải đồng ý với cô ấy.

Hal bực dọc cất tiếng hỏi, “Thế cuối cùng thì chúng ta sẽ làm gì đây?”

“Hrm…” tôi đáp. “Anh muốn bay về ngay bây giờ, nhưng Liscia bảo là không được…”

“Anh đang là vua một nước đấy, thế nên anh cần phải ưu tiên việc thám thính đất nước này, giống như phu nhân Liscia đã dặn,” Juna khuyên tôi.

“Đúng vậy,” giọng Roroa khiển trách. “Anh cần phải giữ cho Vương quốc luôn được phát triển. Vì những người dân đang sống trong đất nước, và vì đứa bé sắp chào đời kia nữa.”

Vì đứa bé sắp chào đời, hử… Nếu cô ấy đã nói vậy, thì tôi cũng chẳng thể cãi lại được nữa.

“Được rồi,” tôi nói. “Kế hoạch vẫn như cũ. Chúng ta sẽ bắt đầu với việc ghé thăm xưởng chế tạo mà chúng ta được giới thiệu ban nãy.”

Sau khi đã quyết định kế hoạch, chúng tôi quay trở lại chỗ người phụ nữ và gian hàng của bà ta.

“Chuyện gì thế chàng trai trẻ?” người phụ nữ trông hàng hỏi. “Các vị bàn chuyện xong cả rồi chứ?”

“Rồi ạ. Vậy cái xưởng chế tạo Ozumi mà bà đề cập đến lúc nãy nằm ở đâu ạ?”

“Cậu có thể nhìn thấy nó từ thị trấn này. Nhìn bên kia, nó nằm ngay trên quả đồi ấy đấy,” người phụ nữ vừa nói, vừa chỉ về cái đồi nằm ở sau lưng thị trấn.

Đó là một quả đồi cỏ, sườn dốc khá là thoải. Hai bên đồi đều là cây cối, trông giống như mấy khu đồi trượt tuyết vào mùa hè vậy. Vẫn còn tuyết đọng lại trên những cành cây. Cho dù chúng tôi có đứng đây nhìn suốt cả năm đi nữa, thì tuyết chắc cũng không thể tan hết được.

Có một ngôi nhà bằng gạch đỏ nằm giữa sườn đồi. Tôi có thể thấy rằng nó nằm gần kề với dãy cây cối. Đó là Xưởng chế tạo Ozumi à?

Chúng tôi thanh toán hóa đơn cho những thứ mà chúng tôi vừa mua, nhờ người phụ nữ già viết cho chúng tôi một lá thư giới thiệu, rồi ngay lập tức tiến thẳng về phía ngôi nhà đó.

—————————————————-

Rời khỏi thị trấn Noblebeppu, chúng tôi dành 30 phút di chuyển trên chiếc xe chở hàng xộc xệch. Và rồi cuối cùng chúng tôi cũng đến được trước cửa ngôi nhà làm bằng gạch ấy, xưởng chế tạo Ozumi.

Cái xưởng chế tạo này nằm giữa một cánh đồng cỏ nhô cao với cả một khu rừng phía sau lưng, và có một cái ống khói. Có vẻ như là, để có thể chế tạo thêm các loại trang sức, ở đây họ cũng kiêm luôn công việc rèn. Tiện thật đấy.

Nghe nói Taru là một người khá là nhút nhát, thế nên nếu tôi mà kéo cả đống người trông sặc mùi mạo hiểm giả theo tôi đến đây, cô ấy sẽ hết hồn cho mà xem, vì vậy tôi đã để Aisha và những người khác ở lại cỗ xe hàng trong khi Juna, Roroa, Tomoe, và tôi tiến vào.

Nhìn qua thì, họ chẳng có một cái quầy bán hàng nào cả. Ngôi nhà trông khá là kì dị, nên chắc là họ bán sỉ những thành phẩm của mình cho thị trấn. Tôi có thể nghe được tiếng đập búa bên trong.

Tôi gõ cửa, nhưng chẳng ai lên tiếng. Không ai nghe thấy tiếng gõ cửa của tôi sao? Hình như là có người bên trong, thế nên tôi thử gõ cửa một lần nữa, và rồi một lát sau, cánh cửa chầm chậm mở ra.

Một cô gái đội khăn rằn xuất hiện. “… Ai đấy?”

Đó là một cô gái nhỏ nhắn và có gương mặt trẻ con. Tôi đoán chừng cô ấy khoảng 15 16 tuổi. Mặc dù trời rất lạnh, cô ta lại mặc một chiếc sơ mi ngắn tay, một cái quần dài, và một chiếc tạp dề của thợ rèn.

Đôi tay đeo găng của cô ấy đang cầm một cái búa trông chẳng tương xứng với thân hình nhỏ nhắn của cô ấy chút nào cả. Chẳng lẽ đây chính là người nghệ nhân mà người phụ nữ già kia đã nhắc đến ư?

“Erm, xin lỗi… Quý cô đây có phải là Taru không?” – Tôi đứng thẳng người và cất tiếng hỏi.

Image [/images/images/image-28.jpeg]

Cô gái trẻ nghiêng đầu sang một bên và nhìn tôi bằng cặp mắt uể oải. “Vâng, là tôi đây. Chuyện gì thế?”

“Nói chuyện với ông mệt lắm. Nếu không có việc gì thì biến về nhà đi.”

Thái độ của cô ta trông có vẻ như đang nói lên điều đó đấy.

Một số người có thể sẽ cảm thấy như bị xúc phạm, nhưng vì tôi đã quen đối phó với những người như Genia, nên tôi chẳng bận tâm lắm.

Tôi lịch sự cúi người chào và giới thiệu bản thân. “Tôi đến đây theo lời giới thiệu của một vị phu nhân sống tại Noblebeppu. Tên của tôi là Kazuma Souya.”

Lẽ dĩ nhiên, tôi sử dụng tên giả. Vì nếu tên thật của tôi mà lộ ra, chưa cần phải kể đến tên của những người còn lại trong nhóm, mọi chuyện chắc chắn sẽ trở nên rắc rối ngay cho mà xem.

Sau đó tôi giới thiệu từng người trong nhóm. “Đây là vợ tôi Juna, em gái của tôi Tomoe, và đầy tớ của tôi Roroa.”

“Tôi là Juna. Hân hạnh được gặp mặt.”

“E-e-em là Tomoe ạ.”

“Roroa. Rất vui được gặp.”

“Taru Ozumi. Hân hạnh.”

Tôi có cảm giác Taru đã bớt cảnh giác hơn một chút sau khi các cô gái giới thiệu bản thân. Ờ thì, nghe được lời giới thiệu lắp bắp của Tomoe, ai mà chả cảm thấy ấm lòng chứ.

Khi Taru tháo chiếc khăn rằn xuống và giới thiệu bản thân, tôi chợt nhìn thấy đôi tai gấu trên đầu của cô ấy. Cô ấy là Hùng nhân tộc ư? Tôi đoán cô ấy là một thành viên của Hùng Tuyết tộc, một trong Ngũ Tuyết Nguyên Tộc. Bầu không khí đã dịu lại đôi chút, thế nên tôi liền đi thẳng vào mục đích của chuyến viếng thăm này.

“Tôi đã được tận mắt chứng kiến những món trang sức được làm từ những nghệ nhân của đất nước này ở Noblebeppu, và, ôi trời ơi, tôi chưa bao giờ cảm thấy ấn tượng đến như thế. Nhìn những họa tiết được trang trí tỉ mỉ và đẹp mắt của chúng, tôi có thể khẳng định rằng quý cô đây chắc chắn phải có đôi tay cực kì điêu luyện. Khiến tôi chợt nghĩ ra rằng, nếu như chúng tôi có thể nhờ được các nghệ nhân ở đất nước này, chúng tôi hoàn toàn có thể chế tạo ra được một thứ mà tôi đang dự tính làm. Tôi đã hỏi vị phu nhân đó rằng liệu có người nghệ nhân nào giỏi giang sống ở gần đây không, và bà ấy đã giới thiệu tôi đến nơi này. Liệu quý cô đây có sẵn lòng muốn nghe hết phần còn lại những gì mà tôi muốn nói không?”

“… Mời vào.” – Taru ra hiệu cho chúng tôi bước vào xưởng.

Tôi cứ nghĩ là, “Phù… Mình cuối cùng cũng nói được rành rọt, giống như con trai của một thương nhân rồi,” nhưng…

“Và nói chuyện như bình thường thôi. Tôi chắc chắn là anh lớn tuổi hơn tôi. Vả lại, tôi không nghĩ là anh quen ăn nói kiểu ấy đâu.”

Có vẻ như Taru hoàn toàn nhìn thấu được tôi rồi.

Trông thấy tôi đứng gãi đầu đầy bối rối, Roroa cố nín cười.

“Ê, đừng có cười chứ! Anh đang xấu hổ muốn chết nè!”

Khi bước chân vào xưởng, chúng tôi nhận thấy rằng ngọn lửa cháy rực trong cái lò đã giúp cho nơi này khá là ấm. Thảo nào Taru lại có thể ăn mặc mát mẻ được như thế. Chúng tôi cũng cởi bỏ chiếc áo ấm của mình ra, nhưng rồi khi Tomoe tháo chiếc mũ trùm pháp sư màu trắng mà tôi tự may xuống, đôi mắt của Taru nhíu lại.

“Cô bé là khuyển… không. Là Lang nhân tộc ư?”

“A, vâng!” Tomoe cười rạng rỡ. “Là Bí lang tộc ạ.”

Taru đưa mắt sang nhìn tôi như muốn hỏi điều gì đó. “Chẳng phải cô bé này là em gái của anh sao?”

Ồ… Cô ta khó chịu vì điều đó ư. Cũng đúng thôi, bởi vì Tomoe và tôi không cùng một tộc, và gương mặt của chúng tôi chẳng có nét gì giống nhau cả. Thế nên chúng tôi chắc chắn trông chả giống anh em ruột chút nào cả.

“Chúng tôi khác mẹ,” – tôi đáp. “Đây là chuyện riêng của gia đình chúng tôi, nên mong là cô đừng quá tò mò.”

“… Tôi hiểu rồi.”

Tôi vờ làm như đó là một câu chuyện khó có thể nói ra vậy, và rồi Taru không hỏi gì thêm nữa. Dù sao thì khi gặp những chủ đề giống thế này, cho dù cô ta có hứng thú đi chăng nữa, tốt nhất là vẫn nên cho qua.

Và như thế, Taru dẫn chúng tôi vào, khi chúng tôi vừa mới vào chỗ ngồi cạnh một cái bàn, tôi chợt nhìn thấy một thứ kỳ lạ đặt dựa vào tường ở góc của căn phòng.

Đó là một thứ trông giống hình cái gậy, nhưng phần hai bên đầu lại hơi phình ra. Nếu đây là một game RPG, tôi có lẽ đã gọi nó là một cái thiết bảng rồi. Thiết kế của nó khá là đặc biệt với họa tiết của một con rết to, dài quấn quanh kéo dài xuống tận tay cầm. Tôi thấy trông nó khá ngầu đấy, nhưng tôi không rõ nó có phải là vũ khí không nữa.

Trong khi tôi vẫn đang nhìn thứ đó đầy nghi hoặc, Taru cất tiếng hỏi, “Anh thích nó à?”

“À, tôi thấy, kiểu thiết kế của nó thật sự rất ấn tượng, nhưng mà…”

Tôi không muốn nói ra mấy lời khó hiểu về thành phẩm của cô ấy, thế nên tôi cố lảng tránh câu hỏi, nhưng Taru chỉ nhún vai một cái như thể muốn nói, “Tôi biết anh muốn nói gì rồi.”

“Chẳng sao cả đâu. Cách nhìn nhận của anh hoàn toàn bình thường. Thứ bất thường ở đây là cái khiếu thẩm mỹ của cái tên ngốc đặt làm cái thứ này mà thôi.”

“Tên ngốc á? Thật ư? Ưm, cô đang nói về khách hàng của mình ấy hả?”

“Tôi biết cậu ta rất rõ, và tôi hay gọi thẳng mặt cậu ta như vậy đấy.”

Một người mà cô ta có thể gọi thẳng mặt là “tên ngốc chẳng có khiếu thẩm mỹ” ư? Người đó trông như thế nào nhỉ, và mối quan hệ giữa cậu ta với Taru là như thế nào?

Mà thôi, bỏ qua cái thiết bảng kỳ quặc ấy đi, đến lúc vào việc chính rồi. Taru đợi mọi người ngồi xuống hết và hỏi, “Vậy, thứ mà anh muốn tôi làm là gì?”

“Cô có thể làm thứ giống như vậy không?” – tôi cầm lấy một cây bút lông vũ và vẽ lên một mảnh giấy mà tôi đã chuẩn bị sẵn để giải thích thật chi tiết thứ mà tôi muốn.

Khi nhìn thấy hình vẽ, Taru nghiêng đầu sang một bên. “Trông hình dáng thì khá là đơn giản. Nhưng tôi nghĩ làm ra sẽ cực kỳ khó đấy.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” – tôi thở dài.

“Phần mà anh muốn nó vừa ‘mỏng nhất có thể ’ mà lại vừa ‘chắc chắn’ cực kì khó làm. Nếu chỉ là một trong hai thì tôi có thể xoay sở được, nhưng cân bằng cả hai thế này thì khó lắm. Anh cần khoảng bao nhiêu cái?”

“Càng nhiều càng tốt. Tôi muốn có khoảng vài nghìn đến mười nghìn cái. Tất nhiên tôi không yêu cầu làm hết 1 lượt ở đây. Tôi sẽ nói chuyện với những nghệ nhân khác nữa.”

“Mười nghìn á?” – giọng của Taru đầy ngạc nhiên, cặp mắt uể oải của cô ta nhìn chòng chọc vào tôi.

“C-chuyện gì vậy?” tôi hỏi. “Thế, cô có làm được không?”

“Trước khi đưa ra câu trả lời, tôi muốn anh nói cho tôi biết một điều,” – Taru đáp bằng một giọng nghiêm túc. “Chính xác thì thứ này được sử dụng để làm gì?”

Tôi nín lặng.

Thứ này được sử dụng để làm gì ư. Đúng là tôi đang đưa ra một đề nghị kì quặc. Thế nên cô ấy tò mò cũng là lẽ dĩ nhiên thôi.

Nhưng liệu có ổn không, nếu tôi giải thích lý do ở đây? Nếu là trong đất nước của tôi thì khác, nhưng nơi đây lại là một vùng ngoại bang. Đúng là tôi rất cần chúng, nhưng tôi thật sự không muốn để lộ quá nhiều thông tin về cuộc cách mạng mà tôi đang thực hiện trong đất nước.

“Tôi thực sự phải nói ra ư?” – tôi hỏi.

“Đúng vậy. Nếu không tôi sẽ không làm, và tôi cũng sẽ không giới thiệu anh những chỗ khác đâu.”

Cô ta đang rất thẳng thắn về vấn đề này, tôi bèn thì thầm với Roroa, “Em thấy sao?”

“Em biết là anh không muốn nói ra lý do, nhưng hãy nhìn những thứ mà cô ta làm ra đi chồng yêu, em nghĩ cô gái này có thể làm ra những thứ mà anh theo đuổi đấy.”

“Vậy ý em là, để lộ thông tin về việc chúng được sử dụng như thế nào sẽ ổn ư?”

“Em không biết nữa. Nếu chúng ta muốn mua thứ này với số lượng lớn, thì một mình cái xưởng này sẽ không kham nổi đâu, thế nên chúng ta chỉ có thể hi vọng rằng người đứng đầu đất nước này không quá cứng đầu thôi…”

“Vậy cuối cùng thì cũng phải giải quyết bằng cách đó…” tôi lẩm bẩm.

Trong khi chúng tôi đang thì thầm qua lại với nhau, Taru chậm rãi kéo phần cổ của chiếc tạp dề ra phía trước, và lôi ra một thứ giữa chiếc tạp dề và chiếc áo. Thứ mà cô ta đưa ra cho chúng tôi xem là một đầu mũi tên làm bằng hắc diện thạch. Có vẻ như cô ta dùng nó làm mặt dây chuyền đeo trên cổ. Cái đầu mũi tên đã được mài nhẵn, và phát ra thứ ánh sáng mờ nhạt.

Taru nói với chúng tôi, tay vẫn đang cầm nó, “Đầu mũi tên này chính là bài học từ người ông làm thợ rèn của tôi.”

“Từ ông của cô ư?” – tôi hỏi.

“’Cung và tên có thể được dùng để săn thú và nuôi sống con người, nhưng chúng cũng có thể được dùng như một thứ vũ khí để giết người. Đầu mũi tên là một phần cấu tạo của cung tên. Cho dù thành phẩm của nghệ nhân chúng ta làm ra chỉ là một phần, chúng ta cũng cần phải biết thứ mà chúng ta làm ra sẽ được sử dụng thế nào.’”

Taru nhìn thẳng vào mắt của tôi khi nói ra những lời đó.

“Đối với một người nghệ nhân, biết được thứ mà họ làm ra sẽ được sử dụng như thế nào là nghĩa vụ của họ. Nếu thứ mà tôi làm ra được dùng cho mục đích xấu xa, tôi sẽ rất đau lòng. Đó là lý do vì sao tôi sẽ không bao giờ làm thứ gì khi chưa biết được nó sẽ được sử dụng thế nào. Tôi không thể.”

“Vậy ông của cô thế nào rồi?” tôi hỏi.

“Đã qua đời năm ngoái rồi.”

“Tôi hiểu rồi…”

Cô gái này đã luôn khắc ghi lời của ông mình khi mở cái xưởng này. Tôi cũng đã mất đi người ông của mình vào năm ngoái (mặc dù một phần của năm đó là theo lịch của thế giới này), thế nên tôi cảm thấy có một mối liên kết kì lạ với cô gái này. Những câu chuyện như thế này lúc nào cũng là điểm yếu của tôi. Phần người trong tôi thì bảo rằng, “Sao không nói cho cô ta biết đi?” trong khi phần kẻ cai trị lại bảo “Hãy cẩn thận trong mọi tình huống.”

Trong khi vẫn đang trăn trở không biết phải làm thế nào, tôi bất chợt cảm thấy có cái gì đó lành lạnh đặt trên bàn tay của mình. Khi tôi quay sang nhìn, Juna, người ngồi cạnh tôi, đang đặt bàn tay trái của cô ấy lên tay phải của tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn cô ấy, nhưng Juna chẳng hề nói một lời, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.

“Hãy làm những gì mà anh muốn.”

Tôi cảm giác rằng cô ấy đang nói với tôi những lời đó. Trong khoảnh khắc đó, tâm hồn cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Chính là nhờ cái cảm giác tuyệt vời từ bàn tay lạnh băng của Juna.

… Được rồi. Taru có vẻ như đã suy nghĩ rất cẩn thận về vấn đề này, nên có lẽ nói cho cô ta biết cũng không sao.

Quyết định như thế, tôi liền hỏi Taru một câu.

“Tôi có thể tin tưởng rằng chuyện này sẽ được giữ bí mật không?”

“Chúng nguy hiểm lắm sao?” – cô ấy hỏi lại.

“Không, không phải thế. Ừm, nếu sử dụng sai mục đích, thì đúng là có thể, nhưng cũng giống như một con dao vậy, thứ này là một mảnh ghép để tạo nên một công cụ dùng để cứu người.”

“Một công cụ dùng để cứu người ư?” Taru nghiêng đầu thắc mắc, tôi gật đầu quả quyết đáp lại.

“Thứ mà tôi đang muốn chế tạo là một cái kim tiêm.”

Để thuyết phục Brad và Hilde trở thành trụ cột trong chính sách cải cách y học của tôi, tôi đã hứa với họ 2 chuyện.

Chuyện thứ nhất là xây dựng một hệ thống chăm sóc sức khỏe tầm quốc gia để bất cứ người dân nào trong Vương quốc cũng có thể được chăm sóc y tế.

Chuyện thứ hai là lệnh cho những lò rèn danh tiếng nhất trong nước làm ra những con dao mổ, những cái kim khâu, và những thiết bị y khoa khác.

Để có đủ nguồn tài chính thực hiện điều thứ nhất, tôi đã ưu tiên việc tăng thuế. Mặc dù vẫn còn một chặng đường dài phía trước, nhưng mọi chuyện đang tiến triển rất thuận lợi.

Còn về điều còn lại, chế tạo ra những dụng cụ y khoa, một số thứ thì dễ, một số khác thì không.

Thuốc men ở thế giới này chủ yếu là phép thuật hệ Quang (phép thuật hồi phục), và những loại thảo mộc được các y thuật sư pha chế (tắm thuốc), và phương pháp phẫu thuật chỉ được thực hành ở một vài nơi nhất định. Những công cụ hành nghề dành cho bác sĩ phẫu thuật như Brad là cực kỳ hiếm, cậu ta phải tự mình đặt làm lấy. Và cho dù cậu ta đã tự mình phát minh ra dao mổ, kim khâu, và kim tiêm, chúng vẫn còn rất nhiều hạn chế. Cậu ta không thể làm cho con dao mổ trở nên nhỏ hơn được, và những cái kim tiêm của cậu ta thì lại khá là lớn so với những cái mà tôi đã từng thấy.

Quỹ nghiên cứu của cậu ta có lẽ cũng khá là hạn hẹp, nên cũng khó trách, nhưng dù vậy thì bệnh nhân vẫn phải chịu đau đớn rất nhiều. Chính vì thế nên, tôi muốn khởi động một dự án tầm quốc gia để cải tiến các loại thiết bị y khoa của chúng tôi. Hiện tại thì tôi đã có thể làm ra được những công cụ thỏa mãn nguyện vọng của Brad và Hilde, nhưng tôi vẫn chưa thể sản xuất chúng hàng loạt được.

Nếu tôi chỉ có thể tìm được một người nghệ nhân duy nhất có khả năng làm ra những cây kim tiêm mỏng, thì số lượng kim tiêm mà người đó có thể làm ra rất là hạn chế. Hiện tại các công xưởng cũng không thể chế tạo ra được chúng. Và cũng không có nhiều nghệ nhân có đủ trình độ để làm ra những cây kim mỏng. Trong tình cảnh lúc này, chúng tôi đang cố gắng tăng số lượng bác sĩ lên, thế nên chúng tôi đang thật sự rất thiếu trang thiết bị. Bởi vì các loại thiết bị y tế không thể tái sử dụng ngay lập tức được, và chúng cần phải được nấu lại sau khi đã sử dụng cho một bệnh nhân, thế nên số lượng trang thiết bị cần thiết hiện đang tăng vọt.

Vì vậy, chúng tôi đang gặp khó khăn trong việc chế tạo các thiết bị y tế, nhưng có vẻ như đất nước này có rất nhiều nghệ nhân tài giỏi có thể làm công việc trang trí cực kì tỉ mỉ, nên tôi cho rằng việc tạo nên một dây chuyền sản xuất hàng loạt tại đất nước này là hoàn toàn khả thi.

Đất nước của chúng tôi hiện đang nghiên cứu rất nhiều lĩnh vực, và lĩnh vực nào cũng thiếu nhân sự cả, thế nên tôi nghĩ rằng cách tốt nhất có lẽ là, chúng tôi sẽ bảo vệ sự tồn tại của những lò rèn ở đất nước mình, trong khi sẽ giao lại một số công việc tồn đọng cho nước khác.

Vừa tiếp tục suy nghĩ về điều đó, tôi vừa giải thích công dụng của một cái kim tiêm cho Taru.

Bởi vì Cộng Hòa Turgis không hề biết đến phương pháp phẫu thuật, thế nên tôi phải bắt đầu giải thích từ đó, cũng tốn một khoảng thời gian khá lâu đấy.

Ngay khi tôi vừa giải thích vắn tắt cho cô ấy biết, Taru liền tròn mắt ngạc nhiên. “Tại vương quốc, các vị có thể chữa trị cho con người mà không cần đến những Quang pháp sư ư? Tôi thấy điều này thật khó tin.”

“C-cô nghĩ vậy sao?” – tôi hỏi.

“Tại đất nước này, mặt đất luôn bị bao phủ bởi tuyết suốt từ tháng 10 đến tháng 3. Những người đi lại yếu không thể ra ngoài. Nếu chúng tôi có được ít nhất một bác sĩ tại mỗi làng, thì cuộc sống ở đây có thể sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”

“À, đó cũng là một chính sách đầy nhân đạo mà nhà vua chúng tôi đang xúc tiến đấy” – Roroa vừa nói vừa nhe răng cười với tôi.

Đó là một lời khen, nên tôi cũng chẳng bận tậm lắm, nhưng mà.

Taru khoanh tay trước ngực và cau mày. “Tôi đã hiểu tầm quan trọng của những cái kim tiêm này. Tôi cũng cho rằng, với khả năng của những nghệ nhân ở đất nước này, anh hoàn toàn có thể sản xuất hàng loạt chúng. Tôi muốn nhận thách thức này. Tôi nghĩ công việc này sẽ khiến tôi khá là phấn khởi đấy.”

“Ồ! Vậy cô sẽ…”

“… nhận công việc này nhé,” tôi định nói thế, nhưng Taru chợt đưa hai ngón tay lên.

“Nhưng mà, cho dù tôi có làm ra được chúng đi nữa, vận chuyển chúng đến Vương quốc sẽ gặp 2 vấn đề lớn. Thứ nhất, xuất khẩu vũ khí sang một nước khác cần phải có giấy thông quan của Nhà nước. Nếu chỉ là một nhóm mạo hiểm giả đến mua vũ khí sử dụng cho mục đích cá nhân và mang theo bên mình, thì sẽ không bị làm khó dễ, nhưng nếu là xuất khẩu thành phẩm với số lượng lớn, chúng tôi cần phải có giấy thông quan của chính quyền. Chẳng phải ở Vương quốc Friedonia cũng vậy sao?”

“Ưm… Vâng, đúng là thế…”

Đúng vậy, đất nước của chúng tôi cũng quản lý việc xuất và nhập khẩu vũ khí nữa. Mặc dù không tới mức cấm súng đạn du nhập vào thành phố và phụ nữ ra đường như thời Edo, nhưng… cho phép nhập một lượng lớn vũ khí vào đất nước mà không kiểm soát có khả năng sẽ đe dọa đến nền hòa bình của quốc gia. Nếu vũ khí bị mang ra khỏi đất nước, điều đó sẽ khiến cho khả năng tự vệ của chúng tôi bị giảm sút, và nếu chúng được cho phép mang vào, điều đó có thể tạo ra mầm mống của một cuộc nổi loạn. Chính vì thế nên, ở đất nước nào cũng vậy, việc nhập khẩu và xuất khẩu vũ khí luôn bị kiềm chế.

“Nhưng kim tiêm có phải là vũ khí đâu” – tôi nói.

“Vậy thì anh phải chứng minh được điều đó cho chính quyền. Trước giờ chẳng quốc gia nào sử dụng kim tiêm cả, thế nên sẽ rất khó để bảo với họ rằng đây có phải là vũ khí hay không nếu chỉ nhìn sơ qua. Nếu chúng tôi cứ cố thuyết phục họ mà chẳng có thứ gì đảm bảo rằng chúng không phải là vũ khí, nhiều khả năng chúng tôi sẽ gặp rắc rối.”

“Nhưng nếu chỉ là mấy cây kim thôi, thì sẽ chẳng ai nghĩ chúng là vũ khí cả, không phải sao?”

“Cho dù bản thân chúng không phải là vũ khí, mọi chuyện sẽ chấm hết nếu họ nghi ngờ rằng chúng là một phần cấu tạo của vũ khí.”

“… Tôi hiểu ý của cô rồi.”

Xui xẻo thay, lời của Taru hoàn toàn chính xác.

Đúng là, nếu ai đó chẳng biết gì về ống tiêm mà tận mắt thấy một cái kim tiêm, họ sẽ chẳng tự tin đến mức nghĩ rằng chúng không phải vũ khí. Nếu chúng tôi cứ phải giải thích công dụng của chúng mỗi lần dừng chân tại cửa ngõ của thành phố hay vùng biên giới, điều đó sẽ rất là rắc rối, và cũng chẳng có gì đảm bảo rằng họ sẽ tin. Có lẽ là, cuối cùng thì tôi cũng cần phải có được sự cho phép của đất nước này để nhập và xuất khẩu chúng rồi.

Nhưng chẳng phải đất nước này là một nước Cộng hòa sao? Về lý thuyết thì, họ có một người Nguyên thủ quốc gia, nhưng chừng nào tôi chưa được tận mắt thấy cán cân quyền lực giữa vị Nguyên thủ quốc gia đó và Hội đồng các Tù Trưởng, tôi chưa thể quyết định được mình nên thuyết phục người nào. Đúng là một mớ hỗn độn.

Tôi cần phải suy tính cẩn thận hơn về chuyện này.

“Vậy, vấn đề còn lại là gì?” – tôi hỏi.

“Là về việc chuyển hàng. Mùa đông ở đất nước này rất dài. Đường bộ thì bị chặn bởi tuyết, còn đường biển thì bị băng phủ kín. Anh bảo rằng anh cần khoảng mười nghìn, vậy nghĩa là phải vận chuyển liên tục, đúng không? Vào mùa hè thì không phải lo, nhưng còn mùa đông, làm thế nào mà anh có thể vận chuyển chúng được khi cả đường bộ và đường biển đều không sử dụng được?”

“Tôi chả biết nữa…” – tôi chỉ biết ôm đầu. Quả thực, việc vận chuyển đúng là cả một vấn đề.

Ngay cả ở Vương quốc Friedonia, vùng phía Nam cũng bị khóa kín bởi băng tuyết vào mùa đông. Có vẻ như việc đảm bảo đường vận chuyển hàng hóa từ Cộng Hòa Turgis sẽ cực kỳ khó khăn, mùa đông ở đó còn dài và khắc nghiệt hơn nữa mà. Và bởi vì đây là một nước ngoại bang, tôi không thể mở mạng lưới vận chuyển được.

Tôi thì thầm với Roroa, “Hiện tại chúng ta chỉ có thể giao thương với họ vào mùa đông phải không? Mà, cho dù là thế, anh chắc chắn rằng chúng ta cũng cần phải có giấy thông quan đàng hoàng. Em nghĩ sao?”

Roroa đưa tay lên miệng nghĩ ngợi một lúc rồi thì thầm đáp. “… Đúng là vậy. Nhưng chồng yêu này, nếu anh quyết định làm tới, thì em nghĩ anh nên trực tiếp thương thảo với những người đứng đầu của họ. Nếu như anh cứ cố tiến triển với danh nghĩa là thương nhân, thì sẽ rất mất thời gian để sàng lọc những báo cáo chi tiết sự việc.”

“Ý em là, đừng thương thuyết với cái tên giả, mà hãy sử dụng cái tên Souma Kazuya ư?”

“Anh đâu thể nào đường đường chính chính gặp mặt những người đứng đầu nếu cứ mãi đeo cái mặt nạ được, đúng không nào?”

“Có lý,” tôi đáp. “Vậy, chắc là chúng ta đành phải bàn về vấn đề này khi về đến nhà thôi. Đúng ngay lúc anh nghĩ là chúng ta đã có thể sản xuất hàng loạt được chúng thì…”

Đôi vai của tôi rũ xuống đầy chán nản, ngay lúc đó Taru nhìn chúng tôi bằng một khuôn mặt trông khá là buồn cười. “Tôi cứ nghĩ anh là cậu chủ còn cô ta là đầy tớ chứ? Tôi thấy 2 người đang hành xử khá là bình đẳng đấy.”

Urkh… Hành động vừa rồi kì quặc lắm sao? Roroa lúc nào cũng như đối tác của tôi khi bàn về mấy chuyện kinh doanh buôn bán mà.

“Mwhaha, cô cũng nghĩ vậy sao?” – Roroa khúc khích cười. “Này nhé, tôi không chỉ là một cô đầy tớ tầm thường đâu, tôi chính là tình nhân của anh ấy và đã được vợ của anh ta, Juna chấp thuận rồi đấy!”

Vừa nói, Roroa vừa ôm chặt lấy cánh tay của tôi. Đợi đã, một cô tình nhân mà vợ tôi chấp thuận á?!

“Cái kiểu tiểu sử quái đản gì thế này?! Giờ tôi phải diễn theo cái kịch bản này sao?!”

Tôi định lên tiếng phản đối, nhưng vì chúng tôi đang ở trước mặt Taru, nên tôi đành phải nhịn.

Còn Roroa thì đang mỉm cười hạnh phúc nhìn tôi. “Cái con nhỏ này…”

Roroa biết rằng tôi không thể chỉnh cô ấy ngay lúc này được, vì vậy mà cô ấy càng ngày càng mặt dày hơn.

Bầu không khí bất chợt như đóng băng lại. Juna lúc này tuy đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại đáng sợ đến kì lạ, còn Tomoe thì hoảng hốt khi nhìn thấy gương mặt của Juna.

Nhận thấy sự nguy hiểm trong bầu không khí hiện tại, Taru lui lại vài bước.

“Cái này… cũng là chuyện gia đình à?”

“… Tôi sẽ rất cảm kích nếu cô không đào sâu quá.” – đó là tất cả những gì tôi có thế nói ra.

Bất chợt, Juna đứng phắt dậy. “Chồng yêu này, chúng em xin phép ra ngoài một lát.”

“Hả, Juna?”

Cô ấy lại mỉm cười đầy nguy hiểm như ban nãy. Rồi cô ấy bước đến sau lưng Roroa và đặt bàn tay của mình lên vai của cô ấy.

Nét mặt Roroa ngay lập tức trở nên cứng đờ. Thời tiết ở đất nước này hiện khá là mát mẻ, nhưng cô ấy lại đang đổ mồ hôi như tắm.

“Ư-ưm, Ju… phu nhân, có chuyện gì sao ạ?” Roroa chỉ dám ngoảnh cổ lại nhìn Juna.

Juna mỉm cười và đáp, “Sao chúng ta không cùng nhau ra ngoài hóng gió một chút nhỉ?”

“Không… em muốn ở đây ạ… chị thấy đó…”

“Thôi nào. Đi với chị đi. Tiểu thư Roroa, cô bé nhân tình mà chính chị đã chấp thuận.”

Có một sức nặng vô hình trong lời nói ấy khiến cho không một lời phản đối nào có thể thốt ra được.

Người ta nói rằng “Người càng trầm lặng thì càng trở nên đáng sợ một khi tức giận,” – và có vẻ như Juna chính xác là kiểu người đó.

Roroa hướng ánh nhìn về phía tôi. Đôi mắt cô ấy gào thét, “C-cứu em!”

Nhưng tôi chỉ im lặng và lắc đầu. “Ai bảo em đùa quá trớn làm gì, Roroa. Tự xử đi.”

“E-em chỉ có hơi quá khích một tí thôi mà!”

“… Đi mà giải thích với Juna ấy.”

“Khôngggggggg…”

“Hee hee! Chúng ta đi thôi… Hm?”

Ngay khi Juna chuẩn bị kéo Roroa đi, bất chợt một chuyện xảy đến.

“Ầm… ầm” – có tiếng gì đó nghe như động đất ở một khoảng cách xa. Cùng lúc đó, căn phòng rung chuyển. Là một trận động đất nhẹ. Các loại dụng cụ treo trên tường rơi lộp độp xuống sàn. Tiếng động và cơn rung chuyển càng lúc càng lớn.

“Chuyện gì vậy? Là động đất à?” – Roroa hỏi.

“Nếu là thế thì… có vẻ hơi kì lạ.” – Juna đáp.

“Tomoe, nếu cơn rung chuyển trở nên mạnh hơn, em hãy trốn dưới bàn ngay lập tức,” tôi ra lệnh.

“V-vâng ạ!”

Trong khi chúng tôi đang khá là hoảng loạn, vẻ mặt của Taru lại chẳng thay đổi chút nào. Không những thế, gương mặt của cô ta còn có phần lạnh nhạt, và rồi cô ấy thở dài, “Chẳng phải động đất đâu. Cái tên ngốc đó đang đến ấy mà.”

“Tên ngốc?” – tôi hỏi.

Rồi ngay lúc đó cơn rung chuyển chợt lắng xuống, và Hal chạy xộc vào trong xưởng. “Này! Có thứ gì đó rất to lớn bên ngoài kìa!”

“Thứ gì đó to lớn?”

Khi tất cả chúng tôi bước ra ngoài, có một thứ gì đó rất khổng lồ và đầy lông lá đứng ở trước cửa. Ngay khi chúng tôi vừa mở cửa, tôi bất giác thốt lên “Whoa,” đầy kinh ngạc. Và rồi, ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy khuôn mặt của thứ đầy lông lá đó.

Một cái mũi to và dài.

Bốn chân, ngà cứng.

Một đôi mắt tròn nhỏ khá ngộ nghĩnh bên dưới chùm lông rậm rạp của thứ đó. Nếu tôi có thể dùng một từ để mô tả loài sinh vật to lù lù trước mặt tôi thế này, thì đó là…

Một con ma-mút bốn ngà?!

Bộ lông rậm rạp trên mình của nó dài tới nỗi chạm được tới đất, và chân của nó khá là ngắn, nhưng đối với sinh vật này thì như thế có vẻ cũng hợp lý. Tôi có nghe nói rằng người dân ở đất nước này nuôi những loài gia súc chăn thả tự do có bộ lông rậm rạp. Nhưng rậm tới mức thế này khiến cho tôi không thể nhận ra ngay được thứ trước mặt mình là một con ma-mút.

Có một lần ông của tôi dẫn tôi đến một sự kiện ở viện bảo tàng khoa học. Tôi đã nhìn thấy một mô hình được dựng lại bằng xương của một con ma mút. Chiều cao của nó tính từ mặt đất đến xương vai là 4, có khi đến 5 mét.

Còn thứ trước mặt mặt trông khoảng chừng đến 10 mét.

Tôi đã quen với việc nhìn thấy những sinh vật khổng lồ như loài rhinosaurus và rồng, nhưng cảm giác khi nhìn thấy chúng có hơi khác so với việc nhìn thấy một phiên bản khủng bố hơn của một sinh vật đến từ thế giới cũ của mình.

Và rồi con ma-mút 4 ngà đó khụy hai chân trước và ngồi xuống. Ngay khoảnh khắc đó, bộ lông của nó chạm đất và rẽ ra. Ngay cả khi ngồi, trông nó vẫn quá lớn. Có lẽ chỉ mới thấp hơn khoảng độ 2, 3 mét.

Trong khi tôi vẫn đang nghĩ ngợi, một giọng nói nghe có vẻ như là của một người đàn ông trẻ tuổi vọng xuống. “Hm? Lạ thật đấy. Mình đâu có thường thấy nhiều người đến vậy trong xưởng đâu.”

“Con ma-mút biết nói chuyện!”

… À không. Không thể nào có chuyện đó.

Nghe có vẻ như là giọng của một người đàn ông trẻ, có lẽ là cậu ta đang cưỡi trên đầu con ma-mút này.

“Bệ Hạ, mau nấp sau lưng em.” Aisha chạy xộc đến đứng trước mặt tôi.

Hal và Kaede cũng căng thẳng vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, còn Juna thì khôn khéo đứng đợi ngay cạnh tôi.

Có lẽ là do một con vật khổng lồ bất chợt xuất hiện, tất cả mọi người đều đang ở tư thế chiến đấu.

Roroa vì không phải là người biết chiến đấu, nên đã mang Tomoe di tản ra một chỗ cách xa nơi này một chút. Có vẻ như đã nhận ra bầu không khí không mấy thân thiện, giọng nói từ bên trên kia chuyển sang đe dọa.

“Các ngươi là ai? Các ngươi không định tấn công cái xưởng này đó chứ?”

“Hả?! Không, chúng tôi không có! Chúng tôi…”

“Ookyakya!” – tôi còn chưa kịp giải thích, một bóng người đã nhảy xuống từ con ma-mút.

Người đó lộn hẳn vài vòng ngay giữa không trung trước khi đáp xuống mặt đất, là một thú nhân trông như một con khỉ trắng. Khỉ trắng… Lẽ nào người này thuộc Hầu Tuyết Tộc, một trong Ngũ Tuyết Nguyên Tộc ư?

Cậu ta cao khoảng 1m60, và nhìn qua thì có lẽ khoảng 15, 16 tuổi. Thay vì là một bộ mặt giống khỉ, cậu ta chỉ có đôi tai lớn cùng hàm ria mép dài, và một số đặc điểm mà bạn có thể gọi là giống khỉ.

Mặc dù khí hậu có phần hơi lạnh, cậu ta chỉ mặc một cái áo tay ngắn và một cái quần short, tay và chân thì mọc ra một bộ lông dày có màu giống như màu tóc của cậu ta. Cậu ta có một cái đuôi dài trông như đuôi của loài vượn cáo mọc ra từ chiếc quần short, và để miêu tả nhanh gọn, thì cậu ta giống như phiên bản điện ảnh của Tôn Ngộ Không (phiên bản khỉ trắng) từ Tây Du Kí ấy. Cậu chàng Tôn Ngộ Không (lông trắng) liền giơ cánh tay ra như thể làm dáng.

“Ookyakya! Các ngươi cũng gan lắm, dám xông vào xưởng của Taru cơ đấy! Ta, Kuu Taisei vĩ đại này, sẽ không nương tay với những kẻ mặt mũi xấc láo như các ngươi đâu! Các ngươi chuẩn bị…”

“Cậu chủ Kuu!” – một giọng nói yếu ớt phát ra từ trên đầu con ma mút. Một cô gái tai thỏ thò đầu ra và hét lên, “Đừng có tự dưng gây chuyện với người khác như vậy chứ ạ!”

Cô gái trông khoảng chừng 17 tuổi này hẳn là người của Bạch Thố tộc, giống như người phụ nữ bán hàng trong thị trấn. Tuyệt, trông giống cô gái tai thỏ hơn rồi đấy, dù vậy cô ấy đang mặc một chiếc áo khoác len dày không thể lộ da thịt nhiều.

Cô gái nhảy xuống và đứng cạnh Kuu. “Nếu Ngài gây rắc rối, cha của Ngài sẽ lại nổi giận nữa đấy, Ngài biết chứ?”

Image [/images/images/image-29.jpeg]

“Ookyah? Nhưng mà, Leporina, mấy người này có vũ khí, nên chắc chắn chúng là thảo khấu, đúng không nào? Cô cho rằng ta có thể khoanh tay đứng nhìn trong khi xưởng của Taru sắp bị tấn công sao?”

Thảo khấu á…? Có vẻ như chúng tôi đang bị hiểu lầm nghiêm trọng rồi.

Cô gái có tên là Leporina kia đưa tay lên chống hông và nói, “Thôi nào, làm gì có chuyện đó. Nhìn đằng kia kìa. Ngài không thấy cô bé đó sao? Thảo khấu gì mà lại mang một đứa trẻ theo cùng đi cướp phá nhà người khác vậy chứ? Họ chỉ là những mạo hiểm giả bình thường bị con no-mút của Ngài làm cho giật mình thôi, đúng không nào?”

Vừa nói, Leporina vừa đưa tay vuốt vuốt cái vòi của con… no-mút (?) trong khi tay còn lại thì chỉ về phía Roroa và Tomoe.

Đôi mắt của Kuu mở to đầy ngạc nhiên. “Ookyah? Cô nói đúng, có một cô bé dễ thương quá kìa.”

Tôi chưa kịp ngăn cậu ta lại, Kuu đã tiến về phía Roroa. Vừa giấu Tomoe phía sau lưng, Roroa vừa đưa tay lên chống hông và nhìn trừng trừng về phía Kuu.

“A! Này…” tôi bắt đầu cất tiếng.

“Chuyện gì? Đừng có nói là ngươi bị hớp hồn trước khuôn mặt xinh đẹp của ta rồi đấy nhá,” Roroa nói. “Ta đã có người đàn ông của đời mình rồi.”

“Hả? Ta không hứng thú với mấy người chả có tí gì như cô.”

“Chả có tí gì…?” – ánh mắt của Roroa hướng xuống bộ ngực của mình, rồi đôi mắt cô ấy mở to.

Trong khi Roroa vẫn còn đang đứng chết trân vì kinh ngạc, Kuu liếc mắt nhìn ra phía sau lưng của cô ta.

Hắn ta nhắm đến Tomoe ư?!

“Bé dễ thương thật đấy! Tên bé là gì?”

“… T-Tomoe.”

“Tomoe à! Quả là một cái tên đẹp! Này, Tomoe…”

“V-vâng…?”

“Làm vợ anh nhé?”

Bầu không khí ngay lập tức đóng băng lại ngay khi những lời ấy được phát ra. Mặc dù nhiệt độ ở đây đã lạnh rồi, nhưng hiện tại còn lạnh thấu xương hơn lúc đầu nữa.

Tomoe… vợ của hắn ta á? Họ chỉ vừa mới gặp nhau, mà cái tên này đã định chạm tay vào đứa em gái dễ thương của chúng tôi rồi sao? Trước khi kịp nhận ra, tôi cũng đã có thể cảm nhận được cơn giận dữ phát ra từ Aisha đứng bên cạnh tôi.

Thế này là… đang thách chúng tôi đấy à?

Chúng tôi phải dạy cho tên này một bài học mới được.

“Aisha,” – tôi cất tiếng gọi, giọng đầy giận dữ.

“Chuyện gì ạ, thưa Bệ Hạ? Em đang muốn cắt tiết khỉ ngay bây giờ đây.”

“Tới luôn, anh cho phép”

Máu tôi lúc này đã dồn lên tới não vì hắn dám chế nhạo Roroa, một thành viên trong gia định của tôi, và rồi còn định tán tỉnh em gái Tomoe của tôi nữa. Giống như là, có một câu chuyện ở thế giới cũ của tôi thì phải? Diệt Yêu Hầu là nhiệm vụ của chú chó Shippeitarou. Ngay lúc tôi định lệnh cho chú chó hung dữ Aisha xử lý con khỉ xấc láo kia thì…

“Hai người, bình tĩnh nào,” – Juna ra lệnh.

“”Gwuh!””

Juna túm cổ cả hai người chúng tôi. Không thể thở được, tôi liền quay người lại nhìn cô ấy, và Juna bắt đầu quở trách tôi, nụ cười của cô ấy ẩn chứa sự giận dữ.

“Hai người không nhận ra đây là một đất nước xa lạ à? Cả hai đều nắm giữ những vị trí quan trọng, cho nên xin đừng làm bất cứ điều gì có thể gây rắc rối.”

“Ưm, đúng vậy…”

“E-em xin lỗi.”

“Thật là… Giờ thì nghe này, Bệ Hạ, Phu nhân Aisha.” – Juna đặt một ngón tay lên ngực áo tôi, và rồi, cùng với một nụ cười đầy mạnh mẽ, cô ấy hướng gương mặt của mình vào giữa tôi và Aisha và thì thầm vào tai chúng tôi, “Những lúc như thế này, chúng ta cần phải tìm cách thủ tiêu hắn mà không bị phát hiện chứ.”

“”Hả?!””

Aisha và tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Juna.

Rồi Juna nói rằng, “Hee hee, em chỉ đùa thôi,” và mỉm cười duyên dáng với chúng tôi.

Vừa thở phào nhẹ nhõm khi biết rằng đó chỉ là lời nói đùa… tôi vừa chợt nhận ra rằng cô ấy đáng sợ đến nhường nào khi tức giận, chẳng biết là đó có thật sự là lời nói đùa không nữa.

Lẽ nào nụ cười ẩn chứa sự giận dữ mà tôi vừa thấy ban nãy không phải nhắm vào 2 chúng tôi, mà Juna cũng tức giận trước cách hành xử của Kuu sao? Tôi vừa phỏng đoán vừa đưa mắt nhìn Juna…

“Em đã nói rồi mà, đó chỉ là đùa thôi,” – cô ấy lại khẳng định điều đó bằng một nụ cười.

“Vâng. Tốt nhất là đừng nên nghĩ ngợi quá nhiều.”

Cho dù tôi có nghĩ thế nào đi nữa, thì cũng sẽ chỉ gây ra những rắc rối không cần thiết thôi. Nhờ cô ấy mà tôi đã có thể làm nguội bớt cái đầu của mình. Lúc này đây, điều tôi lo lắng hơn cả là Tomoe và Roroa.

Nhìn về phía đó, Roroa đang gây gổ với Kuu. “Này, tên kia! Ngươi bảo là ta ‘chả có tí gì’, vậy ngươi đang cố gắng tán tỉnh một cô bé như em ấy để làm gì hả?!”

“Hả? Cô hiểu lầm ý của ta chăng? Ý của ta là cô chẳng có tí lông thú nào cả, hiểu chưa?”

“Hả? Lông thú?”

Nhìn thấy Roroa ngạc nhiên đến như vậy, Kuu cười khẩy. “Ta thích những cô gái có tai và đuôi thú như cô bé này. Không những thế, trong 10 năm tới, cô bé này có thể sẽ trở thành một mỹ nhân nữa. Nên ta nhận ra rằng ta phải ‘đặt cọc’ ngay bây giờ. Vậy, bé thấy thế nào? Làm vợ anh nhé?”

Whup, whup, whup, whup! – Tomoe im lặng nhưng vẫn lắc đầu nguầy nguậy đầy cương quyết.

Ngay từ đằng sau lưng, tôi cảm thấy có một ánh nhìn dữ tợn. Khi tôi quay người lại nhìn, Inugami, cận vệ của Tomoe, đang nhìn chằm chằm về hướng này. Ông ta có vẻ như đang che giấu sát khí của mình nên mục tiêu của ông ấy không hề nhận ra, nhưng ánh mắt của ông ta đang muốn nói rằng, “Xin hãy để thần dọn dẹp cái tên rác rưởi này.”

… Quả là. Khi có một người còn nổi khùng hơn cả mình, thì mình lại bất chợt cảm thấy bình tĩnh hơn bao giờ hết.

Khi đã bình tâm trở lại, tôi tiến lại gần Kuu. Cũng phải nói là, tôi công nhận cậu ta cũng có con mắt tinh tường khi nhận ra sự dễ thương của Tomoe. Nhưng, là một người anh trai của em ấy, tôi không thể giao đứa em gái của mình cho một gã đàn ông vừa mới gặp mặt được.

“Cậu đang làm em gái tôi khó chịu đấy, có thể dừng lại được chưa?” – tôi hỏi bằng một giọng lạnh lùng.

Đôi mắt của Kuu mở to. “Hả? Ngươi là anh trai của cô bé này á? Trông ngươi chẳng giống một chút nào.”

“Chuyện gia đình của chúng tôi có hơi phức tạp.”

“Hmm… Ờm, dù sao thì cô bé ấy cũng từ chối ta rồi, ta cũng chằng còn lựa chọn nào khác. Ookyakya.” – Cùng với những lời đó, Kuu đan hai bàn tay của mình ra phía sau đầu và cười toe toét.

Nhìn cái vẻ mặt chẳng có chút gì thất vọng của cậu ta, lời cầu hôn vừa nãy gần như chắc chắn chỉ là trò đùa mà thôi. Ờ thì, tất nhiên phải là vậy rồi. Cậu ta chỉ vừa mới gặp mặt em ấy, và Tomoe vẫn chỉ là một đứa trẻ. Trừ khi cậu ta thật sự thích, nếu không cậu ta sẽ chẳng bao giờ nghiêm túc cầu hôn em ấy cả. Có vẻ như chúng tôi mới là những người cần phải bình tĩnh.

Mải mê suy nghĩ, tôi chợt nhớ ra là chúng tôi chưa chào hỏi nhau nữa, và rồi sau khi hít thở một hồi, tôi chìa cánh tay về phía cậu ta.

“Tôi là Kazuma Souya, một thương nhân đến từ Vương quốc Friedonia để tìm kiếm những mặt hàng tốt. Những người ở đây là gia đình và đầy tớ của tôi.”

“Ồ, thế thôi à. Nói cho tôi biết ngay từ đầu chứ.” – Kuu bắt lấy cánh tay của tôi và lắc mạnh. Có hơi đau đấy. “Tôi là Kuu Taisei. Taru và tôi là bạn thuở nhỏ. Tôi đến đây vì tôi nhớ ra rằng thứ mà tôi đặt hàng chắc hẳn đã làm xong, nhưng rồi tôi thấy có nhiều người trông có vẻ nguy hiểm mang theo vũ khí đang vây lấy cái xưởng. Tôi tưởng rằng các người đang chuẩn bị tấn công nơi này, nên tôi mới đề phòng.”

“Chúng tôi cũng thế thôi,” – tôi đáp. “Khi cậu cưỡi cái sinh vật khổng lồ đó đến đây, lẽ dĩ nhiên chúng tôi phải đề phòng cho đến khi biết được chuyện gì xảy ra chứ.”

“Ookyakya. Không sai. Nhưng mà no-mút của tôi trông vậy chứ ngoan ngoãn lắm”

Con no-mút liền rống to, như thể đáp lại lời của Kuu.

Nghe được giọng của nó, Tomoe liền tiến lại gần và thì thầm vào tai tôi. “Um, Ngài no-mút vừa bảo rằng, ‘Xin lỗi vì đã làm tiểu thư giật mình.’ ạ”

“Cậu ta khách sáo đến vậy á?!”

Có khi nào cậu no-mút này còn tốt bụng hơn chủ của nó không nhỉ…? Ưm, không, cậu ta không phải là người, cậu ta là một loài giống ma mút, nhưng mà có thể là vậy.

Rồi Kuu hỏi tôi một câu. “Vậy, các người đến xưởng này để làm gì? Chẳng phải nơi này nằm ngoài thị trấn sao?”

“Chúng tôi ghé thăm nơi này vì nghe nói rằng có một nghệ nhân tài năng ở đây,” – tôi đáp. “Tôi nghĩ rằng có khả năng người này có thể chế tạo ra được một món hàng mà tôi đang suy nghĩ trong đầu.”

“Ồ! Cậu nhận ra được tài năng của Taru à, cũng tinh tường lắm đấy. Mặc dù Taru chẳng có tí ngực nào, nhưng cô ấy có được những kĩ năng mà không thợ rèn nào – Ui da, đau!”

Kuu bất chợt Kuu ôm đầu và gập người xuống. Đằng sau cậu ta là Taru, đang vung vung cái thiết bảng hình con rết vàng kim mà vừa nãy nằm dựa vào tường trong xưởng của cô ta. Tiếng động vừa rồi khá là rõ, cô ấy hẳn là đã dùng thứ đó gõ thẳng vào đỉnh đầu cậu ta.

Taru trông có vẻ khá là bực bội. “Không được bảo là tớ không có ngực. Và không được tán gái ngay trước cửa hiệu của tớ.”

“Ồ-hô? Cậu ghen à?”

“Muốn tớ đập cậu thêm phát nữa không?”

“Heh heh, không dám… Chờ đã, đó có phải là thứ tớ đã đặt không?”

Kuu nhảy cẫng lên, giật lấy thanh thiết bảng trong tay Taru, rồi xoay nó nhưng một cái cối xay gió. Trông cậu ta y hệt như Tôn Ngộ Không đang vung cây Gậy Như Ý vậy. Sau khi vung vung cây thiết bảng ngang dọc tứ tung, và nhảy nhót, Kuu bất chợt khựng lại.

Ồ. Trông cứ như là võ thuật Trung Hoa vậy.

“Tuyệt thật đấy. Đúng là Taru của tớ. Cậu làm tốt lắm. Tớ yêu cậu.”

“Tớ không cần cậu yêu,” Taru đáp. “Tớ chỉ cần tiền công thôi.”

“Rồi tớ sẽ trả. Jeez… Cậu lúc nào cũng khó gần,” Kuu nói, bĩu môi.

Hở? Vừa nãy trông cậu ta rất ổn khi bị Tomoe từ chối, nhưng giờ cậu ta lại làm cái bộ mặt đó khi Taru tỏ ra lạnh nhạt với cậu ta á?

“… Ồ, mình hiểu rồi. Ra là vậy.”

Cậu ta quả là một người dễ đoán mà.

“À…” Taru cất tiếng, có vẻ như vừa nhận ra gì đó. “Giờ có lẽ là cơ hội tốt đó. Chúng ta có thể kể cho cái tên chủ nhân ngốc nghếch này về chuyện mà chúng ta vừa bàn lúc nãy không? Như vậy có thể sẽ giải quyết được một vấn đề đó.”

“Erm… Chúng ta vừa nói về cái gì cơ?” – tôi hỏi.

“Về việc cần giấy thông quan của đất nước này để hoàn thành thương vụ ấy. Cái tên chủ nhân ngốc nghếch này có mối quan hệ với những người đứng đầu của đất nước này. Mặc dù… trông chẳng khác gì một kẻ thất bại, nhưng cậu ta là con trai của vị Nguyên thủ quốc gia hiện tại đấy.”

CHƯƠNG 3: NGƯỜI VĨ NHÂN CÒN ĐANG TRƯỞNG THÀNH

Chẳng việc gì phải tiếp tục cuộc thảo luận ở bên ngoài thế này, thế nên chúng tôi di chuyển vào bên trong xưởng.

Ngoài những người đã ghé thăm xưởng lúc đầu, lần này Aisha cũng tham gia, với tư cách là vệ sĩ.

Nhìn thấy cậu ta vung cây thiết bảng như vậy, tôi chắc rằng cậu nhóc Kuu này rất dày dặn kinh nghiệm. Thế nên, để đề phòng những sự kiện bất ngờ diễn biến theo chiều hướng xấu, tôi muốn Aisha ở bên cạnh chúng tôi.

Trong khi vừa nhâm nhi tách cà phê mà Taru mời, tôi vừa giải thích cho Kuu về đề nghị của tôi với xưởng chế tạo này.

“… Và, vâng, đại ý là như thế đó,” – tôi cuối cùng đã giải thích xong.

Có một chính sách cải cách y học đang được thực hiện ở Vương quốc Friedonia, tương lai sẽ rất thiếu dụng cụ y khoa, và vì vậy chúng tôi đang rất cần sự trợ giúp của các nghệ nhân ở đất nước này để sản xuất hàng loạt các dụng cụ đó để chúng tôi có thể nhập chúng vào Vương quốc. Chúng tôi cũng sẽ cần phải có được giấy thông quan từ chính quyền để những dụng cụ y khoa đó không bị hiểu nhầm là vũ khí khi xuất khẩu.

Bởi vì Kuu là con trai của vị Nguyên thủ quốc gia, và cũng chưa biết rằng liệu 2 quốc gia có thể thiết lập được mối quan hệ thân thiết với nhau hay không. Tôi khá là do dự trong việc tiết lộ quá nhiều kế hoạch của mình, nhưng vì tôi đã bàn hết mấy chuyện này với Taru rồi, nên tôi quyết định rằng chúng tôi sẽ không dối gạt cậu ta.

Bất ngờ thay, khi tôi định dùng kính ngữ trong cuộc thảo luận này thì…

“Bỏ hết mấy cái kiểu nói chuyện lễ nghi đầy ngột ngạt đi nhé!” – cậu ta hồ hởi tuyên bố. “Đúng là, tôi là con trai của Nguyên thủ quốc gia, nhưng chúng ta vẫn chưa biết được liệu Hội Đồng các Tù trưởng có chịu cho tôi thừa kế chức vụ đó hay không. Các người cứ lễ phép với tôi thế này chỉ khiến tôi cảm thấy nhức hết cả mông thôi.”

Vậy là tôi chọn cách nói chuyện bình thường với cậu ta. Cậu ta thực quá cởi mở so với vị trí của mình, nhưng mà, ờm, tôi làm gì có tư cách nói vậy chứ?

Nghe xong những điều tôi vừa trình bày, Kuu nghĩ ngợi một hồi, rồi thở dài một tiếng.

“Haizz… Cải cách y học à… Tuyệt thật đấy. Vậy ra đó là những gì mà người láng giềng của chúng ta đang làm sao? Ở đây chúng tôi chẳng nghe được nhiều tin tức về tình hình bên ngoài. Khả năng tiếp cận thông tin của chúng tôi tệ đến nỗi chúng tôi phải đi thu thập thông tin về tình hình bên ngoài vào những thời điểm cuối và đầu năm từ những thương nhân ghé thăm nơi này vào mùa hè. Chẳng hạn như, chúng tôi chỉ nghe được tin Vương quốc Elfrieden đã sáp nhập Công quốc Amidonia và trở thành Vương quốc Friedonia sau khi tuyết đã tan.”

Ồ, cậu ta nói đúng, như thế có vẻ hơi chậm đấy.

Cuộc sáp nhập Amidonia đã được thực hiện từ khoảng thời điểm cuối mùa thu đến đầu mùa đông năm ngoái rồi. Nếu cậu ta bảo rằng tin tức chỉ mới được truyền đến đây vào mùa xuân năm nay, thì vâng, đúng là rất tệ. Thế mới thấy băng tuyết ở vùng đất này khắc nghiệt đến cỡ nào. Có lẽ giống như là tin nhật báo buổi tối và tin nhật báo buổi sáng đến cùng một thời điểm vậy.

“Từ những gì mà tôi nghe được, quốc vương tại vị của nước láng giềng ấy khá là trẻ, đúng không?” – Kuu thêm vào.

“… Ngài ấy sẽ tròn 20 tuổi vào năm nay,” – tôi đáp.

Ồ, nhưng mà tính theo lịch của thế giới này thì, tôi đã 20 tuổi rồi chứ nhỉ? … Thôi, kệ đi.

Khi nghe rằng vị quốc vương (tạm thời) chỉ mới 20 tuổi, Kuu cười lớn tỏ vẻ châm chọc. “Hai mươi á! Tôi sẽ tròn 16 tuổi trong năm nay, hóa ra anh ta chẳng lớn hơn tôi là bao!”

“Chẳng phải khoảng cách 4 năm tuổi giữa người so với thú nhân khá là lớn sao?”

Nếu trở lại lúc tôi mới là một học sinh năm đầu của trường trung học, thì chẳng phải cậu nhóc này vẫn còn đang là học sinh tiểu học sao?

“Nah.” – Kuu vừa cười vừa lắc đầu. “Chỉ là ba cái kiểu sai số làm tròn thôi mà. Nếu chỉ là 4 năm, thì vẫn ổn, không ảnh hưởng gì tới tầm ngắm của tôi.”

“Ý cậu là gì cơ?!”

“Phụ nữ chứ gì nữa,” – cậu ta đáp. “Từ 12 tới 30 tuổi tôi chịu tuốt.”

“Tôi cóc quan tâm! Cậu không được động tới Tomoe, rõ chưa?”

“Thật đáng xấ– Ui da! Này, Taru, đừng có đánh tớ bằng cái thứ đó chứ.”

Taru vừa mới đập vào đầu Kuu một phát bằng cái khay mà cô ấy sử dụng để bưng cà phê. Đó là một tiếng boong rõ to. Cô gái này chẳng hề nương tay chút nào mỗi lần động vào cậu con trai của vị Nguyên thủ quốc gia.

Taru vẫn cầm chặt cái khay trong tay và khịt mũi. “Tên chủ nhân ngốc nghếch này, cái tính thô tục của cậu làm xấu mặt quốc gia này quá đấy. Cậu nên sửa lại đi.”

“V-vâng, cô ấy nói đúng đấy ạ,” – cô gái tai thỏ Leporina tiếp lời. “N-ngài không thấy cha Ngài lúc nào cũng phiền lòng vì điều đó sao? Ban đầu thì Ngài làm như là mình cởi mở với phụ nữ lắm, nhưng thực ra đâu phải ai Ngài cũng chịu đâu, đúng không nào? Vờ như mình có tình cảm với những người phụ nữ khác chỉ để gây sự chú ý với người mà mình thích là— Ui, au au! Đừng véo tai thần chứ!”

“Ai bảo cô cứ luyên thuyên mãi làm gì!” – Kuu quát lên.

“Ái chà, mình nghĩ đoạn trao đổi vừa rồi đã cho mình biết được một chút về con người của Kuu rồi đấy.”

Vâng là vậy đó… Nếu năm nay cậu ta sẽ tròn 16 tuổi, vậy nghĩa là hiện tại cậu ta 15 tuổi. Theo như cách tính ở thế giới cũ của tôi thì, cậu ta đang là học sinh năm 3 cũng là năm cuối của trường trung học cơ sở. Khi tôi nhớ lại khoảng thời gian tôi ở độ tuổi ấy, tôi cảm thấy rằng tôi có thể hiểu được tại sao cậu ta lại hành động như vậy.

“Lúc đó mình cứ luẩn quẩn trong vòng quay giữa niềm háo hức và trực giác, và đến khi bình tĩnh trở lại, mình lại thường hay hiểu sai cái mục đích cuối cùng, dẫn tới việc những quyết định mà mình chọn thường chẳng ăn nhập gì với cái mục đích mà mình theo đuổi cả.”

“Chuyện gì thế, chồng yêu? Sao lại cau mày thế?” Roroa cất tiếng hỏi trong khi tôi vẫn đang mải mê thả hồn theo gió.

“Không, chỉ là, nhìn cách hành xử của Kuu như thế, anh chợt cảm thấy cậu ta có một chút gì đó giống mình…”

“Hm? Giống anh á?”

“Hee hee. Ngoại thường bảo với em rằng đàn ông ai cũng đều như thế cả,” – Juna nói cùng với một nụ cười đầy mê hoặc, còn tôi thì chẳng thể bác bỏ lời của cô ấy được.

Và rồi, để che đậy cái sự lúng túng của mình, Kuu hắng giọng một tiếng rõ to và quay lại chủ đề.

“Vậy, vị vua trẻ đó trông thế nào? Tôi nghe nói anh ta đã sáp nhập được Amidonia khi tại vị chưa được bao lâu, vậy anh ta hẳn phải là một chiến binh vĩ đại nhỉ?”

“Không, không phải thế đâu,” – tôi đáp. “Ngài ấy sáp nhập Amidonia không phải vì Ngài ấy muốn thế, chỉ là do tình thế bắt buộc thôi… tôi nghe nói là vậy.”

Hmm… Thật khó để mô tả bản thân trong khi đang phải đóng vai một nhân vật không phải mình.

“Nhưng mà, ừm, cho dù Đức vua không phải là người rành về quân sự, Ngài ấy lại tập hợp được một nhóm người thân tín rất tài giỏi,” – tôi thêm vào. “Có thể nói là, chính nhờ sự giúp đỡ của họ mà Ngài ấy vẫn có thể bằng cách nào đó giữ cho đất nước phát triển.”

“Những thân tín đáng tin cậy à… Ghen tị thật đấy. Người duy nhất mà tôi có thể ra lệnh thoải mái hiện tại chỉ có Leporina. Tôi cũng thật sự muốn nhanh chóng thu thập thêm vài người hầu cận cho mình nữa.”

“T-thần không phải là thân tín của Ngài, thần chỉ là người hầu của Ngài thôi mà?! Đừng tùy tiện ra lệnh cho thần chứ!” – Leporina phản đối, nhưng Kuu còn chẳng thèm nghe cô ta nói.

“Thế?” – Kuu cất giọng hỏi, nhìn thẳng vào mắt tôi như đang cố dò xét.

“Cậu là một trong những thân tín tài giỏi đang hỗ trợ cho nhà vua, đúng không?”

“… Tôi chỉ là một thương nhân thôi mà?”

“Ookyakya, nói dối là không tốt đâu. Việc cải cách y học được đích thân nhà vua tài trợ, đúng không nào? Những dụng cụ phục vụ cho việc đó không phải là thứ mà chỉ một thương nhân bình thường có thể xoay sở thương thuyết được, chứ đừng nói đến một cậu ấm chưa từng có kinh nghiệm buôn bán. Cậu tuy đang đóng vai là một thương nhân, nhưng thực ra cậu đang hành động theo lệnh của vị vua đó. Tôi nói có sai không?”

“…”

Cậu ta nói chắc như đinh đóng cột vậy, thế nên tôi chưa thể tìm ra được câu trả lời nào hợp lý. Ít nhất thì có vẻ như cậu ta không nghĩ rằng tôi chính là vị vua đó, nhưng hành động theo chỉ thị của nhà vua thì cũng như hành động theo ý mình thôi, nên cậu ta nói cũng không sai.

Taru gọi cậu ta là “tên chủ nhân ngốc”, nhưng cậu ta lại sắc sảo đến không ngờ. Nếu tôi mà coi thường cậu ta, tôi sẽ lãnh đủ cho mà xem.

“Nếu đúng là vậy thì sao?” – tôi hỏi. “Cậu sẽ hủy bỏ cuộc thương lượng này ư?”

“Tôi đâu có bảo thế,” – cậu ta đáp. “Về phần đất nước của chúng tôi mà nói, sản xuất hàng loạt những món dụng cụ y khoa hay mấy thứ đại loại thế sẽ là một ngành nghề mới mẻ đấy. Chỉ là… có một thứ khiến tôi bận tâm.”

“Là gì thế?”

Cậu ta nghiêng người về phía trước, chống khủy tay lên bàn và gác gò má lên bàn tay của mình rồi đáp. “Tôi thấy rằng chính sách cải cách y học của vị vua láng giềng đó thật sự rất tuyệt vời. Những người… bác sĩ đó, đúng không nhỉ? Họ không hề phụ thuộc vào Quang thuật, và thậm chí còn chữa được những căn bệnh mà đến phép thuật cũng bó tay.”

Tôi gật đầu.

“Đại khái thì, tôi cũng muốn có những người bác sĩ đó. Xuất khẩu trang thiết bị thì không sao, nhưng nếu là sản xuất với số lượng khổng lồ, tôi không thể chấp nhận việc chúng tôi không thể sử dụng được chúng. Đất nước nào cũng có rất nhiều người bệnh và bị thương. Nếu như có những công cụ có thể giúp chữa trị cho họ, thì sẽ là rất uổng phí nếu không có một người nào biết cách sử dụng chúng, đúng không nào? Vậy nên, nếu cậu muốn dụng cụ y khoa từ chúng tôi, đổi lại cậu sẽ phải gửi bác sĩ đến cho chúng tôi.”

Kuu nói bằng một giọng cứng rắn. Tôi có thể cảm thấy ánh mắt đầy căng thẳng mà cậu ta có quyền tự hào rằng mình là con trai của vị Nguyên thủ quốc gia ở đất nước này. Mặc dù cậu ta chỉ mới bước sang tuổi 16 trong năm nay, cậu ta vẫn có thể đấu tranh để gánh vác đất nước và người dân của mình nếu cần thiết.

Đây chính là… một người đàn ông có thể làm nên việc lớn trong tương lai. Một nửa trong tôi cảm thấy rất ấn tượng, nửa còn lại thì thận trọng, tôi tiếp nhận ánh nhìn của Kuu, rồi bất chợt, Kuu bật cười khanh khách và vứt bỏ hết sự căng thẳng vừa đè nặng trên đôi vai của cậu ta.

“Và, ừm, đó là những lời mà tôi cho rằng ông già của tôi sẽ nói đấy.”

“Cha của cậu à…”

Mặc dù vừa rồi rõ ràng là lời của cậu ta, lúc này Kuu lại mang cha của mình ra để che giấu đi cái sự xuất chúng của mình. Cậu ta quả là một người thông minh đấy.

“Tôi đã nghĩ kĩ về việc đó,” – cuối cùng tôi lên tiếng. “Nếu các vị chấp nhận xuất khẩu trang thiết bị cho chúng tôi, tôi sẽ gửi bác sĩ đến… đó là những lời từ Quốc vương của chúng tôi.”

“Ồ, thế thì tuyệt. Nhưng cậu biết rồi đấy, mùa đông ở đất nước này rất khắc nghiệt. Liệu người ngoài có chịu nổi không đấy?”

“Nếu là thế thì, chúng tôi có thể đào tạo ra những bác sĩ từ những người trong đất nước này.”

“Từ người của chúng tôi á?” – Kuu hỏi lại, và tôi gật đầu.

“Nói chi tiết hơn là, thứ mà Vương quốc sẽ cung cấp là kiến thức về y học. Nếu là đào tạo bác sĩ thì chúng tôi hoàn toàn tự tin rằng chúng tôi đang dẫn một khoảng cách rất xa so với những nước khác. Thế nên, nếu có ai đó trong đất nước này muốn trở thành bác sĩ, họ có thể đến Vương quốc để học. Nếu những người đó trở về nhà sau khi đã lĩnh hội được kiến thức y học, cậu sẽ có những người bác sĩ có thể sống được ở đây.”

Kuu vỗ đùi một cái cứ như là cậu ta vừa mới hiểu ra. “Tôi hiểu rồi… Nghe có vẻ được đấy. Vậy đó sẽ là cách mà chúng ta trao đổi bác sĩ và dụng cụ y khoa hử?”

“Về cơ bản thì đúng là vậy đó,” – tôi đáp. “Cậu thấy thế nào?”

Kuu dùng một tay vỗ vào ngực. “Nghe hay đó! Tôi sẽ nói chuyện với ông già của tôi. À không, ý tôi là, tôi muốn mời cậu đến gặp ông ta và thảo luận về việc này ngay bây giờ,” – cậu ta nói thêm vào cùng với đó là một nụ cười vui vẻ.

Tôi không cảm thấy có điều gì bất thường ở đây cả. Nếu chúng tôi được Kuu, con trai của vị Nguyên thủ quốc gia, chống lưng, thì sẽ đỡ cho chúng tôi rất nhiều.

À mà khoan.

“Để đáp lại thì, tôi muốn một người khác xử lý việc thương thuyết với vị Nguyên thủ quốc gia của cậu.”

“Cậu muốn để cho người khác á? Cậu không tự mình làm lấy sao?”

“Đúng vậy. Tôi nghĩ rằng buổi thương thuyết này không nên để cho tôi, Kazuma, xử lý mà phải là Bệ Hạ Souma.”

“Ookyah? Một cuộc gặp mặt giữa 2 lãnh đạo à!”

“Vâng. Như thế sẽ nhanh gọn hơn, đúng không nào?”

“Ờm, đúng là vậy, nhưng mà… cậu có thể thuyết phục được Quốc vương Souma đến đây không thế?”

“Tôi nghĩ sẽ chẳng có vấn đề gì đâu, cậu biết đấy, vị vua đó thích đi ngoại giao lắm.”

Roroa nhìn tôi cười toe toét khi nói ra những lời đó.

…Ờ thì, tôi đã ở đây rồi mà.

“Ookyakyakyakya!” Kuu phá lên cười. “Được rồi! Tôi sẽ nói chuyện với ông già của tôi. Chuyện gì xảy ra sẽ phải phụ thuộc vào ổng, nhưng mà các người cũng phải nói chuyện với Quốc vương Souma đi đấy!”

“Rõ rồi.”

“Mọi chuyện đang trở nên thú vị thật đấy! Đây sẽ là một mối làm ăn rất lớn đó!” Kuu trông có vẻ rất là thỏa mãn. “Này, Leporina! Cô chạy tới chỗ ông già ngay bây giờ đi, và nhớ nói cho lão ta biết về chuyện này đấy!”

“N-ngay bây giờ á?!” cô ta phản đối. “Trời đã tối rồi, để thần xuất phát vào ngày mai đi!”

“Cái con ngốc này!” cậu ta quát lên. “Khi cơ hội làm ăn đến, cô phải ngay lập tức đưa ra quyết định và hành động thật nhanh chứ!”

“X-xin hãy để thần nghỉ ngơi đi mà.”

Kuu đang rất là cao hứng, và vì thế nên Leporina bị cậu ta nhét cho cả đống việc. Quan sát cái cặp chủ tớ ồn ào này, Taru, từ nãy giờ chỉ đứng lắng nghe và chẳng nói lời nào, buột miệng nói ra vài từ.

“… Biết ngay mà. Tên chủ nhân ngốc này đúng là ngốc thật.”

Giọng của cô ta vẫn lạnh lùng, nhưng khóe môi của cô ấy có vẻ như vừa nhếch lên một chút.

Và kết quả của cuộc gặp gỡ bất ngờ với Kuu là quyết định tổ chức một buổi gặp mặt đột xuất với vị Nguyên thủ quốc gia của nước Cộng hòa.

Để làm công tác chuẩn bị, tôi gửi một chú kui đưa thư đến Hakuya đang ở tại Vương quốc, còn Kuu gửi một con đến cha của cậu ta, để sắp xếp thời gian và địa điểm của cuộc gặp mặt. Và rồi, khi việc chuẩn bị đã hoàn tất, chúng tôi quyết định sẽ ở lại đất nước này cho đến ngày gặp mặt.

Theo như tính toán dựa trên tốc độ truyền tin của kui, buổi gặp mặt sẽ được tổ chức sớm nhất là một tuần sau ( tức 8 ngày theo lịch của thế giới này).

Tuy vậy, tôi đã giải thích với Kuu là tôi sẽ ở lại với tư cách là người giao liên.

Vì những vấn đề an ninh và những vấn đề phát sinh khác khi một vị vua ở lại một đất nước xa lạ, tôi đã chọn cách giữ bí mật thân phận của mình thêm một lúc lâu nữa. Bởi vì về lý thuyết, tôi đã sử dụng thân phận giả để xâm nhập vào đất nước này, thế nên tôi quyết định để cho Hakuya khôn khéo báo cho vị Nguyên thủ quốc gia đó biết sự thật này trước buổi gặp mặt.

Và vì thế nên, tôi nghĩ tôi sẽ sử dụng khoảng thời gian còn lại trước buổi gặp mặt để tiếp tục tìm hiểu sâu hơn về đất nước này, như kế hoạch ban đầu. Nhưng Kuu lại bảo rằng cậu ta muốn hộ tống tôi.

“Nếu cậu muốn tìm hiểu về đất nước của chúng tôi, cậu sẽ cần một người hướng dẫn, phải không nào? Là một người sinh ra và lớn lên ở Turgis, tôi tin chắc rằng tôi hoàn toàn phù hợp với công việc đó, cậu thấy có đúng không?”

“Ờ, ừm… tôi rất cảm kích lời đề nghị của cậu, nhưng mà tôi không dám để con trai của Người lãnh đạo đất nước này làm người hướng dẫn cho tôi đâu…”

Tôi cố gắng nhẹ nhàng từ chối cậu ta, nhưng Kuu lại bật cười.

“Thôi nào, đừng bận tâm tới mấy cái chuyện đó chứ. Dù là con trai của ổng, nhưng tôi chẳng có tí quyền lực nào cả. Với lại, Kazuma, giờ tôi đã biết rằng cậu là khách VIP, tôi đâu thể để cậu vuột khỏi tầm mắt của tôi được.” – ánh mắt sắc sảo pha chút châm chọc của Kuu liếc về phía tôi.

“Đi tham quan thì không sao, nhưng tôi không muốn cậu đi tới mấy chỗ quá bất thường. Chẳng hạn như nếu cậu cố đi vào mấy khu căn cứ quân sự, thì tôi nghĩ chúng ta sẽ gặp một vài rắc rối đấy.”

… Cũng hợp lý. Có vẻ như cậu ta cũng sẽ là người giám sát chúng tôi nữa. Bầu không khí bất chợt căng thẳng lên một chút, nhưng rồi tôi nhún vai và bỏ qua cái liếc nhìn của Kuu.

“Dù sao thì tôi cũng chẳng định làm thế đâu.”

“Ookyah, chỉ là đề phòng bất trắc thôi mà,” – cậu ta đáp. “Các người cũng đâu muốn bị nghi ngờ vì những việc mà mình sẽ không làm, đúng không nào?”

“… Chuẩn rồi.”

Hiện tại, chúng tôi đâu có ở lại đất nước này để thu thập tin tức đâu. Chúng tôi chỉ tới đây để tìm hiểu thêm về đất nước này thôi. Chẳng việc gì phải đi tìm mấy cái cơ sở vật chất sặc mùi nguy hiểm của họ làm gì. Nếu Kuu là người hộ tống chúng tôi, vậy thì chúng tôi sẽ chẳng cần phải lo lắng về những rắc rối không cần thiết với người dân ở đây, thế nên việc sắp đặt này cũng khá tiện.

Tôi chìa tay phải của mình về phía Kuu. “Nếu đã là thế thì, xin mời gia nhập với chúng tôi.”

“Dĩ nhiên rồi!” Kuu bắt lấy cánh tay tôi và lắc mạnh. “Nhân tiện thì, các cậu đã đặt chỗ ở cho đêm nay chưa?”

“Rồi. Chúng tôi đặt phòng tại Quán trọ Bạch Điểu trong thị trấn Noblebeppu.”

“Quán trọ Bạch Điểu á! Chỗ đó tốt lắm đấy nhé. Và nếu cậu đang tự hỏi có thứ gì tốt ở đấy, thì đó chính là suối nước nóng.”

Suối nước nóng.

Đúng rồi, là suối nước nóng.

Tôi nghe nói rằng không có nhiều suối nước nóng ở nước Cộng Hòa.

Thị trấn Noblebeppu là một trong số ít những nơi có suối nước nóng ở đất nước này, và đó cũng là một trong những lý do mà chúng tôi chọn nơi này làm điểm dừng chân cho chuyến đi. Thực tế thì chúng tôi có kha khá suối nước nóng trong lãnh thổ Amidonia của Vương quốc, nhưng còn lãnh thổ Elfrieden trước đây thì khá là ít, và chẳng có cái nào nằm gần thủ đô Parnam cả.

Tôi muốn tận dụng cơ hội này để sử dụng Noblebeppu và suối nước nóng nổi tiếng ở đây làm điểm dừng chân cho chuyến đi, để tận hưởng dòng suối ở đây cũng như tìm hiểu kĩ hơn về đất nước này. Đó là lý do vì sao chúng tôi có mặt ở đây.

Quán trọ Bạch Điểu, nơi mà chúng tôi sẽ trọ lại trong một khoảng thời gian, là một quán trọ dành cho các lữ khách được vận hành bởi một thành viên của Bạch Ưng tộc. Và hơn thế nữa, bằng việc trả thêm một khoản phí, chúng tôi có thể đặt một phòng tắm ngoài trời mỗi ngày 1 tiếng độc quyền cho gia đình chúng tôi.

Khi đôi mắt sắc sảo của Roroa nhìn thấy được chi tiết như thế trong lúc làm thủ tục nhận phòng…

“Này, này chồng yêu à. Chúng ta không có được mấy cơ hội như thế này đâu, sao không thử đặt một phòng tắm cho cả gia đình chúng ta đi? Tất nhiên ‘chúng ta’ ở đây tức là gồm có em, anh, chị Ai, và chị Juna ấy,” – cô ấy vừa cười toe toét vừa nói như thế.

Đối với một gã đàn ông như tôi mà nói, thì đó quả là một lời đề nghị hấp dẫn, nhưng tôi chẳng biết nên giải thích chuyện gia đình của chúng tôi cho chủ nhà trọ như thế nào, và tôi có cảm giác làm vậy sẽ gây ảnh hưởng xấu lên Tomoe, người cũng đi cùng với chúng tôi, và… trên hết là, tôi cảm thấy thật sự rất xấu hổ, thế nên tôi tặng cho Roroa một phát karate chop nhẹ nhàng vào đầu.

Trong khi tôi vẫn đang nhớ lại cái sự kiện đó, Kuu bất chợt vỗ đùi một cái.

“Được rồi! Vậy thì tối nay tôi cũng sẽ ở lại Quán trọ Bạch Điểu luôn!”

Leporina thét lên một tiếng đầy ngộ nghĩnh. “Whoa, Ngài vừa nói gì vậy cậu chủ?! Ngài có một cái dinh thự ở đây cơ mà?!”

Nhưng Kuu tặc lưỡi ‘tut-tut’ và lắc lắc ngón tay về phía cô ta. “Kazuma và những người đồng hành với cậu ta muốn hiểu rõ hơn về đất nước của chúng ta, đúng không? Nếu là thế thì, chúng ta cần phải cho họ trải nghiệm thứ văn hóa truyền thống của chúng ta.”

“Văn hóa truyền thống á?” – tôi hỏi.

“Ookyakya!” – Kuu cười hè hè đầy hoan hỉ. “Tại đất nước này, khi bạn bè từ phương xa đến thăm chúng tôi, theo phong tục là phải mổ thịt một con vật nào đó để mở tiệc thết đãi. Tôi và cậu cũng được coi như là bạn với nhau rồi! Để tôi bảo chủ quán tổ chức tiệc nào!”

Và với những lời đó, Kuu đưa tay khoác lấy đôi vai của tôi.

Mặc dù đây là một cử chỉ có phần quá thân mật đến từ một thanh niên trẻ tuổi hơn mình, nhưng vì lý do nào đó mà tôi cảm thấy chẳng khó chịu lắm. Hành động này chẳng hề có ác ý gì cả, và tôi có thể đoán rằng đấy chỉ là do tính cách của cậu ta mà thôi, thế nên tôi chẳng thể nào có cảm nghĩ rằng, “Ờ, thôi thì mặc kệ đi…”. Đó có lẽ là một kiểu sức hút đến từ cậu ta.

“Tôi rất cảm kích trước lời đề nghị này, nhưng chẳng phải như thế sẽ làm khó quán trọ sao, tiếp nhận một lời đề nghị bất ngờ như thế?” – tôi hỏi.

“Ồ, đừng lo, tôi có quen biết với chủ quán trọ. Chỉ cần tôi trả tiền và tự đi tìm nguyên liệu, thì sẽ không có vấn đề gì đâu. Leporina, chạy tới nói chuyện với chủ quán và đi chuẩn bị hết những nguyên liệu cần thiết đi.”

“Urgh… Thần rõ rồi, nhưng mà, cậu chủ, Ngài chẳng khác gì mấy tên quản thúc nô lệ cả,” – Leporina càu nhàu. “Ngài vừa mới bảo thần phải đến chỗ cha của Ngài vào ngày mai đó…”

Kuu cười giả lả. “Trong lúc mua sắm, cô cũng có thể mua thứ rượu anh đào đắt đỏ mà cô thích nữa.”

“Thần sẽ làm ngay đây!” – Vừa cúi chào xong, Leporina ngay lập tức phóng ra khỏi xưởng.

Thật không ngờ Kuu lại rất giỏi trong khoản kiểm soát những thuộc hạ của mình.

Rồi Kuu quay sang người phụ nữ đứng gần cậu ta. “Taru, cậu cũng đến dự tiệc nhé. Càng đông càng vui mà.”

“Thật là, cái tên chủ nhân ngốc này, cậu đúng là rắc rối mà.” – Taru đồng ý bằng một giọng đầy chán nản. Tuy vậy đôi tay gấu của cô ấy lại hơi nhúc nhích.

Chẳng lẽ đôi tai của Hùng Tuyết tộc cũng hoạt động tương tự như đuôi của Bí Lang tộc sao? Nếu là vậy thì, mặc dù cô ấy vẫn đang tỏ ra lạnh lùng, nhưng cô ấy có vẻ như lại đang khá là hứng thú đấy.

Ờm, mà dù sao thì, cái buổi tiệc ngẫu hứng này cũng đã được sắp đặt xong rồi.

Mặt trời đã buông xuống, và hiện tại tấm thảm lớn trong đại sảnh của Quán trọ Bạch Điểu đã chật ních những cái đĩa đựng đủ thứ món. Phần lớn chúng đều là thịt, thịt, và thịt… một buổi buffet toàn là món thịt. Người chủ quán trọ Bạch Ưng tộc hiện đang đặt xuống một cái đĩa lớn đựng một món thịt mới.

Bạch Ưng tộc, giống như tên gọi, là một thú nhân giống loài chim ưng với đôi cánh phía sau lưng, nhưng cánh của họ lại chuyển sang màu nâu từ giữa thân trở xuống, thế nên trông họ chẳng hề gợi lên hình ảnh của thiên thần chút nào cả. Với đàn ông thì, gương mặt của họ hệt như mặt chim ưng, khiến họ trông giống như mô tả về một vị thần nửa người, nửa thú trong những bức tranh vẽ thời Ai Cập cổ đại.

Vừa quan sát người chủ quán sắp xếp những chiếc đĩa, tôi vừa bảo với Kuu, người đang ngồi cạnh tôi. “Tôi thấy hình như có hơi nhiều món thịt quá đấy…”

“Tiệc chỗ chúng tôi là vậy đấy. Đại khái là chúng tôi mổ thịt những loài gia súc của mình, rồi ăn thịt của chúng.”

“Vì đây là một buổi tiệc ăn uống, đúng không? Thế còn chế độ ăn bình thường của các vị thì sao?”

“Bên cạnh thịt, chúng tôi còn ăn mấy loài động vật có vỏ, cá, và sữa. Chúng tôi cũng có khoai tây nữa, nhưng trái cây và rau củ chỉ có thể trồng được ở một vài vùng phía Bắc, nên chúng khá là hiếm và đắt đỏ.”

“Hm…”

Nếu ý của cậu ta là họ cần rau quả, vậy thì chúng tôi có thể phát triển một mạng lưới giao thương và xuất khẩu chúng đến đây. Ơ, vậy làm thế nào mà họ có thể cung cấp đủ vitamin C và những chất khác cho cơ thể nhỉ?Ngày trước, tôi đã từng đọc trong vài cuốn manga rằng, ngày xưa, những thủy thủ thường phải chịu đựng căn bệnh hoại huyết do thiếu vitamin C, và điều đó rất nguy hiểm cho họ.

“Các vị không bị bệnh vì chế độ ăn thiếu rau sao?” – tôi hỏi.

“Hở? Chưa bao giờ nghe chuyện đó xảy ra cả. Kiểu như là, chúng tôi rất ít khi ngã bệnh. Chúng tôi gần như chẳng hề có lý do gì phải sợ việc chết vì bệnh cả. Chúng tôi sợ chết cóng hơn.”

“Hmm…”

Chẳng lẽ họ có cách đặc biệt nào đó để bổ sung đầy đủ chất dinh dưỡng sao?

Trong khi tôi vẫn đang nghĩ ngợi, công cuộc chuẩn bị cho bữa tiệc có vẻ như đã hoàn tất. Những người dự buổi tiệc này là Aisha, Juna, Roroa, Tomoe, Hal, Kaede, và tôi từ Friedonia, cùng với Kuu, Taru, và Leporina từ Turgis, tổng cộng 10 người.

Có một thứ trông như cái cốc bằng gỗ đang được phân phát cho mỗi người chúng tôi. Khi tôi nhìn vào, cái cốc có chứa một loại chất lỏng màu trắng bên trong. Lắc nó lên một chút, tôi có thể thấy là nó có hơi đặc. Không hẳn là sữa, trông nó có lẽ giống với rượu sake chưa được tinh chế hơn.

“… Quả là một thứ chất lỏng trắng kỳ lạ” – tôi lẩm bẩm.

“Thứ này á? Đấy là sữa lên men nổi tiếng của chúng tôi đấy,” – Kuu đáp.

“Sữa lên men?”

“Chúng là một loại thức uống được lên men từ sữa của loài yak tuyết (có lẽ là cái loài giống trông giống bò sống tại đất nước này), nên nó được gọi là sữa lên men. Nó có vị khá nồng, nhưng một khi cậu đã quen với vị của nó rồi, thì thứ này khá là ngon đấy.”

“Lên men…” – tôi lẩm bẩm. “Nếu là sữa yak, vậy tức là vi khuẩn axit lactic ư?”

Nghĩ lại thì, chẳng phải vi khuẩn axit lactic sản sinh ra vitamin C đấy sao? Nếu tôi nhớ không lầm thì, chúng là một phần của quá trình lên men… Dù vậy, tôi chỉ nhớ mang máng mà thôi. Chẳng lẽ người dân ở đất nước này đã và đang bổ sung cho việc thiếu hụt vitamin C của họ bằng thức uống này ư?

Bỏ qua chuyện đó đi, lúc này khi mọi người đã nhận lấy cốc của mình, mặc nhiên tôi và Kuu sẽ là những người nâng ly trước. Khi mọi người đã quây quần lại với nhau, cậu ta và tôi cùng tự giác đứng dậy.

“Diễn thuyết dài dòng trước bữa tiệc thì thô lỗ lắm. Nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi.” Cùng với những lời đó, Kuu quay sang tôi, và nâng chiếc cốc của cậu ta lên. “Chào mừng các vị khách đến từ Friedonia!”

Đáp lại những lời đó, tôi cũng nâng chiếc cốc của mình về phía Kuu. “Cảm tạ lòng hiếu khách của người dân Turgis!”

Và rồi 2 chiếc cốc chúng tôi chạm vào nhau.

“”Cạn ly!”” cả hai chúng tôi cùng nói.

“””Cạn ly!””” những người còn lại cũng lên tiếng.

Và thế là bữa tiệc bắt đầu.

“Rồi, quất đi, trăm phần trăm nhé,” – Kuu giục tôi.

“V-vâng…”

Và tôi thử uống thứ sữa lên men của loài yak tuyết. Vị khá là lạ.

Nó mịn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài, nhưng mà tôi phải mô tả nó thế nào nhỉ? Nó giống như một loại sữa chua nguyên chất uống được, chắc là vậy. Nhưng nó cũng có vị cồn hòa lẫn bên trong nữa. Dù vậy thì nó vẫn khá hơn tôi nghĩ nhiều, nhưng tôi có cảm giác rằng thứ này có lẽ sẽ ngon hơn nếu pha thêm chút mật ong.

Tất cả mọi người trừ Tomoe cùng nhấp môi nếm thử vị của loại sữa lên men này.

Tình cờ thay, ở đất nước này cũng giống hệt như đất nước chúng tôi, không hề có luật quy định độ tuổi uống rượu. Có vẻ như theo phong tục thì, chỉ cần tầm khoảng 15, 16 tuổi là bọn trẻ đã có thể thoải mái uống rượu rồi. Tôi đã từng cân nhắc việc đặt ra một điều luật rõ ràng, nhưng bằng cách nào đó mà việc này đã trở thành một phần văn hóa bản địa, nên tôi tạm thời cho qua. Vì dù sao thì, nếu tôi mà thực hiện những hành vi can thiệp không cần thiết, điều đó có thể sẽ dẫn đến phản ứng dữ dội từ dân chúng.

Cơ mà, nếu người dân trở nên ý thức hơn về sức khỏe, thì tự nhiên sẽ có những tiếng nói kêu gọi giới hạn độ tuổi uống rượu thôi mà. Tôi có thể đợi đến lúc đó để ban hành một điều luật cho nó.

Vừa thưởng thức món sữa lên men của mình, tôi vừa nhìn xung quanh.

Tại cái chỗ nhộn nhịp nhất trong căn phòng, Aisha và Kuu đang ngồi trước một cái đĩa to chất đầy thức ăn, vì một lý do nào đó mà họ đang thi đua với nhau xem ai là người ăn nhiều nhất và nhanh nhất. Có vẻ như Kuu, vì ấn tượng trước cái cách ăn của Aisha, đã thách cô ấy. Cuộc so tài này chắc là để xem ai chén sạch cái đĩa chất đầy thức ăn kia trước.

“”Nom, nom, nom, nom…””

Cả hai người họ đều đang cố gắng nhét đầy thức ăn vào mồm của mình.

Nếu chỉ là cuộc thi ai ăn nhiều nhất, tôi không cho rằng Aisha sẽ thua, nhưng với việc thêm vào tốc độ ăn nữa thì, ai biết được? Nhìn qua thì, thức ăn trên đĩa của họ đều biến mất gần như cùng lúc.

“Nom, nom…” (Ookyakya, mặc dù trông mảnh khảnh thế nhưng cô cũng khá đấy)

“Nom, nom…” (Cậu cũng thế. Ấn tượng đó)

Ánh mắt của họ lần đầu tiên chạm nhau, và khi đó, có vẻ như họ đã trao đổi với nhau những lời đó.

Roroa trông khá là bực bội, còn Tomoe thì tỏ vẻ ngơ ngác khi quan sát họ ăn.

“Chị Ai thật là… tham gia cái cuộc thi ai ăn nhanh hơn này để làm gì chứ?” – Roroa cất tiếng hỏi.

“Chị Aisha vẫn ăn nhanh như mọi khi,” Tomoe bình luận.

“Tomoe, đừng chịu thua chị ấy. Ăn nhiều lên nào. Em sẽ không thể lớn nhanh nổi nếu cứ như vậy đâu đó, biết chưa?”

“Nếu em ăn nhiều hơn, liệu em có thể to như chị Aisha không?”

“… Nhỏ tuổi sướng thật, vẫn còn có thể phát triển.”

Tôi khá chắc rằng Tomoe đang nói đến chiều cao, nhưng Roroa lại đang nhìn xuống ngực của cô ấy bằng cặp mắt cá chết. Cô ấy chắc hẳn đang khá là chán nản khi hình dung ra cảnh đứa em gái của mình phát triển to hơn mình trong tương lai. Tôi nghĩ rằng cô ấy chỉ chọn nhầm người để so sánh thôi, và với lại cũng không hẳn là cô ấy không có, nhưng mà…sẽ là tự sát nếu khơi gợi quá chi tiết về chủ đề đó với cô ấy, nên tôi chọn cách im lặng.

Nhìn sang chỗ khác, Hal và Kaede đang uống cùng với Taru và bàn luận về chuyện gì đó. Hal vừa rót cho Kaede vừa hỏi một câu. “Taru này, cô là thợ rèn, đúng không? Vậy cô có biết thứ vũ khí nào hợp với tôi không?”

“Cậu muốn vũ khí dạng nào mới được?” – Taru hỏi lại.

“Tôi chuyên bọc vũ khí của mình bằng lửa và ném nó đi, nhưng nếu chỉ là một cây thương bình thường, chúng sẽ cháy thành tro ngay lúc tôi ném nó đi. Còn thương được cường hóa bằng phép thuật thì lại quá đắt, nên tôi không thể tùy tiện ném chúng được, với lại trên chiến trường, đi nhặt lại chúng phiền phức lắm.”

“Là vậy đó, và với lại Hal thường hay cưỡi trên lưng Ru… một loài vật khổng lồ nữa,” – Kaede thêm vào. “Thế nên vũ khí tốt nhất dành cho anh ấy nên là thứ mà anh ấy có thể sử dụng khi đang trên lưng con vật đó ý.”

Loài sinh vật khổng lồ mà Hal thường hay cưỡi chính là Ruby, nhưng cô ấy không dám đề cập đến chuyện đó. Nếu có người biết được Hal đã lập khế ước với một con rồng không phải từ Tinh Long Liên Sơn, họ sẽ ngay lập tức thắc mắc cậu ta là ai, thế nên cô ấy chỉ nói mơ hồ về việc đó.

“Nếu là thế thì, có một loại vũ khí gọi là Song Xà Thương.” – Taru có vẻ như vừa nghĩ ngợi một lát trước khi nói ra lời đó.

“Song Xà Thương?” – Hal hỏi. “Đó là loại vũ khí gì vậy?”

“Giống như một con rắn 2 đầu với cái đầu thứ hai nằm ở phía đuôi. Đó là một loại vũ khí gồm 2 cây thương kết nối với nhau tại phần đuôi. Chúng gắn chặt với nhau bằng một sợi xích mỏng, và nếu cậu dùng một cái làm lao phóng, cậu có thể kéo giật cái còn lại để thu nó lại. Thứ vũ khí này ban đầu được làm ra dành cho những người hay cưỡi trên lưng những con thú khổng lồ, như con no-mút của tên chủ nhân ngốc ấy, để có thể tấn công binh lính dưới chân nó.”

“Hmm, nghe có vẻ là một thứ vũ khí tuyệt hảo đấy.”

Hal trông có vẻ rất ấn tượng, như Taru lặng lẽ lắc đầu.

“Chỉ là… thứ đó cực kỳ khó sử dụng. Độ dài của sợi xích có thể được tùy chỉnh bằng ma thuật cường hóa, nhưng càng dài thì càng đòi hỏi nhiều kỹ năng và sức lực để sử dụng nó. Kể cả trong đất nước của chúng tôi, thứ đó cũng không được sử dụng phổ biến.”

“Tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì đâu,” – Kaede nhảy vào. “Chỉ có một thứ mà Hal có thể tự tin, chính là sức mạnh của anh ấy.”

“Gắt quá vậy… em không thể nói nhẹ nhàng tình cảm hơn với anh được sao?”

“Vì yêu nên em mới cố đi tìm thứ vũ khí giúp cho 2 người không gặp bất trắc gì trên chiến trường đó chứ.”

“Urgh…”

Nhìn thấy Hal bị lời nói của Kaede khuất phục, Taru khúc khích cười. “Nếu tôi nhớ không lầm thì, chúng tôi còn 1 cái trong xưởng đấy. Tôi nghĩ đây sẽ là một dịp tốt để cậu thử cách thức hoạt động của nó trước. Nếu cậu thích, tôi sẽ nhận làm một cái cho cậu.”

“Ồ! Cảm ơn nhé, tôi trông cậy vào cô,” – Hal nói.

“Thế thì chúng tôi xin chấp nhập đề nghị của cô vậy,” – Kaede thêm vào.

Cả ba người họ cụng ly với nhau. Thỏa thuận thành công rồi à? Tôi hi vọng là cậu ta sẽ tìm được một món vũ khí tốt.

Giờ thì, về thành viên còn lại trong nhóm chúng tôi, Juna, người đang đóng vai là vợ tôi, cô ấy đang ngồi một chỗ, còn cô gái Bạch thố tộc Leporina thì đang rót đồ uống. Một phần là do chúng tôi đang ngồi trực tiếp dưới sàn nhà, nó khiến tôi nhớ lại phong cách tiếp khách kiểu Nhật Bản trong một căn phòng rải chiếu tatami.

“Xin Ngài thứ lỗi,” Leporina vừa nói vừa rót sữa vào cốc của tôi. “Bình thường thì, đáng ra Cậu chủ Kuu phải là người tiếp khách nhưng…”

“Không, không, đáng ra tôi mới là người phải thực sự cảm kích khi được tiếp đón bằng một buổi tiệc thế này chứ.”

“Nghe Ngài nói vậy tôi thấy thật nhẹ nhõm. À, xin phép cho tôi được phục vụ vợ của Ngài nữa nhé.”

“Hee hee. Xin cảm ơn.” – Juna cũng để cho Leporina rót sữa giúp cô ấy. Sắc mặt của cô ấy trông có vẻ khá là thoải mái.

“Có vẻ như em đang khá là vui vẻ ấy nhỉ, Juna,” – tôi nói.

“Vâng ạ. Trông chúng ta lúc này chẳng khác nào một cặp vợ chồng vậy.”

“E-em nghĩ thế á…”

Tôi cảm thấy có hơi xấu hổ. Leporina thì mỉm cười tươi rói nhìn chúng tôi.

Juna múc một thứ gì đó trong một cái nồi gần cô ấy và bỏ vào cái bát gỗ, rồi cô ấy đưa nó cho tôi. “Với lại những món ở đây đều khá là mới mẻ với em. Món súp này rất ngon đấy.”

“Ồ thật sao? Nhìn qua thì… giống như món súp bánh bao ấy nhỉ.”

Chúng có rau củ, và những cái bánh bao trắng, mỏng nổi trên mặt một thứ nước dùng nhìn tương tự như súp miso nấu bằng tương miso đỏ.

Tôi húp một ngụm, và một thứ mùi vị đầy bất ngờ lan tỏa trong miệng của tôi. Không phải mùi vị của súp miso, mà là vị bí ngô hầm. Bánh bao thì đúng là bánh bao, nhưng chúng khá mỏng và dài. Giống như là… nên nói thế nào nhỉ? Giống như là vị của món houtou hòa quyện cùng với vị bí ngô hầm vậy.

“Mùi vị không giống như anh nghĩ, nhưng… ngon đấy.”

“Vâng,” – Juna đồng tình. “Nó cũng khiến cho cơ thể trở nên ấm lên nữa.”

“Hee hee! Món bí ngô hầm đó là một món ăn có tuổi đời rất lâu trong đất nước chúng tôi đấy.”

Leporina thì hồ hởi giải thích còn Juna thì chép môi. “Ở đất nước của chúng tôi, rất khó để chạm tay vào những loại rau lá, nhưng chúng tôi lại có rất nhiều bí ngô. Thế nên chúng tôi có một danh sách rất dài những món làm từ bí. Cũng có rất nhiều đồ ngọt ở đây sử dụng mứt bí hay kem bí làm nguyên liệu nữa. Dù vậy thì lượng đường sử dụng cũng khá nhiều, nên đối với những người ngoài đất nước này, vị của chúng có thể hơi ngọt quá.”

“Ồ? Ở đây có nhiều đường lắm à?” – tôi hỏi.

“Đúng ạ. Giống như bí ngô, chúng tôi cũng có rất nhiều củ cải.”

Củ cải. Cô ấy chắc hẳn đang nói tới củ cải đường.

Giống như tên gọi, chúng là một trong những loại cây trồng dùng để làm ra đường. Phần lớn đường lưu hành trong đất nước của chúng tôi cũng được làm từ củ cải đường. Cũng có loại đường khác là siro phong, được thu hoạch từ nhựa cây phong. Bởi vì cây mía chỉ có thể trồng được ở một số vùng phía Bắc của Vương quốc, nên đường mía không được thịnh hành cho lắm.

Họ có thể trồng được nhiều củ cải đường tại đất nước này ư…

“Thực phẩm quả là một trong những điểm dùng để đánh giá đặc tính của một vùng đất.” – tôi bình luận.

“Ngài nói rất phải,” – Leporina đồng ý. “Nhưng Ngài biết không? Chúng tôi chỉ mới bắt đầu bỏ bánh bao vào món bí ngô hầm này dạo gần đây thôi. Chúng tôi bắt đầu bỏ chúng vào sau khi nghe ngóng được từ một người thương nhân Amidonia rằng chúng ta có thể ăn được rễ cây lily.”

“Chờ đã, chúng là bánh bao làm từ rễ cây lily á?!”

“Vâng. Hình như là một vị thần được gọi là Thần Ẩm Thực Ishizuka đã giáng lâm xuống Amidonia, và dạy cho họ biết rằng chúng ăn được. Nhờ đó mà, chúng tôi bắt đầu chuyển thứ súp mà trước giờ chúng tôi toàn dùng làm món phụ lên thành món chính. Chúng tôi cũng nên gửi lời cảm ơn đến vị thần đó mới được.”

“”…”” Tất cả chúng tôi đều nín lặng.

Thật không ngờ văn hóa ẩm thực mà chúng tôi truyền bá sang Amidonia lại cũng có thể đến được đất nước này.

Hơn thế nữa, Poncho giờ đã được tôn lên làm Thần Ẩm Thực, không chỉ ở Amidonia, mà còn tới tận đây luôn rồi… Tin đồn quả có sức lan truyền thật khủng khiếp, nhưng mà với tốc độ lan truyền thế này, tôi nghi là có khi đã có người lập đền thờ Thần Ishizuka luôn rồi đấy.

“Ôi, Poncho, anh đang ở phương trời nào vậy?” Ờm, mà có lẽ anh ta cũng chả biết đâu.

Kuu bước đến, xoa xoa cái bụng. “Này, hai người. Tiệc vui chứ?”

“Vui lắm, cảm ơn nhé,” – tôi đáp. “Còn cậu? Cuộc thi ăn xong rồi à?”

“Ookyakya! Cô gái đó đáng sợ thật đấy. Chẳng những ăn nhanh, mà tôi còn chẳng thể nào có cơ hội thắng nổi cô ta khi so về số lượng nữa cơ. Tôi thật sự sốc khi cô ta có thể chất hết cái đống đó vào bụng, và còn đang ăn nữa kìa.”

Aisha thắng rồi á? Ờ mà, nghĩ lại thì, đó là một kết quả có thể dự đoán trước rồi mà.

Kuu cầm lấy chiếc cốc từ tay Leporina, rồi ngồi phịch xuống cạnh bên tôi.

“Ta sẽ lo liệu phần còn lại, cô có thể tham gia với mọi người được rồi, Leporina.”

“Vâng ạ.” Leporina vẫy tay với chúng tôi và bước đến chỗ của Aisha và những người khác.

Juna cất tiếng, “Em cũng đến xem Aisha và mọi người như thế nào luôn ạ,” và rời khỏi chỗ ngồi.

Có vẻ như từ lúc này chỉ còn 2 người đàn ông chúng tôi là ngồi uống với nhau thôi. Chúng tôi rót đầy cốc cho nhau, rồi cùng nâng ly.

Kuu uống một hơi hết cốc, rồi cười sảng khoái. “Whew! Rượu uống trong buổi tiệc quả nhiên có hương vị thật đặc biệt.”

“Mới 15 tuổi mà làm gì nói chuyện như ông già vậy?” – tôi bình luận.

“Ookyakya! Đừng bận tâm. Đã là tiệc tùng thì nhắc đến tuổi tác với địa vị làm gì.”

“… Ờ, ừ nhỉ?”

Tôi rót cho Kuu thêm một cốc. Lần này Kuu chỉ nhấp một ngụm, và rồi cậu ta vỗ bộp bộp lên đôi vai của tôi. Gì thế này? Cậu ta định gây sự với tôi đấy à? Tôi nghĩ là thế, nhưng rồi…

Image [/images/images/image-30.jpeg]

“Vậy, cậu thấy thế nào, Kazuma?”

“Thấy gì cơ?”

“Đất nước này ấy. Cậu thích nơi này chứ?”

Tôi nghĩ ngợi một lúc trước khi trả lời câu hỏi. “À vâng. Tôi nghĩ đất nước này cũng khá tuyệt. Ở đây có suối nước nóng này, rồi những món ăn địa phương và món sữa lên men cũng rất ngon nữa. Với lại các vị còn có những người nghệ nhân tài giỏi, thế nên tôi nghĩ nơi này là một đất nước khá là hấp dẫn.”

“Ookyakya! Đúng, đúng, chắc chắn là vậy rồi. Tôi cũng rất yêu đất nước này.” – Kuu lại bật cười ha hả, rồi làm một vẻ mặt nghiêm túc. “Cậu biết đấy, tôi thật sự… tin rằng nơi này là một đất nước tuyệt vời. Vào mùa hè, chúng tôi chăn thả gia súc trên những cánh đồng cỏ, và vào mùa đông, chúng tôi ở trong nhà, làm ra những món thủ công mỹ nghệ tuyệt đẹp. Đất nước này dù rất lạnh, nhưng người dân ở đây biết nương tựa nhau mà sống. Dù vậy, vẫn có những lão già cứ cứng đầu với mộng tưởng mở mang lãnh thổ lên phía Bắc.”

Tôi nín lặng.

Tôi đã nghe được rằng chính sách quốc gia của Cộng Hòa Turgis luôn là mở mang bờ cõi lên phía Bắc. Và sự thật là, trong khoảng thời gian đất nước của chúng tôi bị lung lay bởi những vấn đề nội bộ và xung đột với Công quốc Amidonia, đất nước này đã tập trung quân đội đến biên giới tỏ rõ ý đồ xâm chiếm chúng tôi. Mặc dù giữa hai nước chưa có cuộc xung đột trực tiếp nào, tôi vẫn rất ngạc nhiên khi tìm thấy những người có suy nghĩ như Kuu trong nước Cộng Hòa Turgis này.

“Bên cạnh đó, cho dù chúng tôi có chiếm được vùng phía Bắc đi nữa, chúng tôi cũng không thể giữ nổi,” – vừa tiếp tục nói, Kuu vừa khoanh đôi tay trước ngực và gật gù. “Ở thế giới ngoài kia, lực lượng không quân như những con wyvern là thứ vũ khí lợi hại nhất, đúng không? Một đất nước lạnh lẽo như chúng tôi không phải là nơi thích hợp để nuôi wyvern. Đó là một điểm lợi thế khiến cho những kẻ muốn xâm lược chúng tôi phải gặp khó khăn, nhưng nếu không có wyvern thì việc cướp được một phần đất của nước láng giềng là chuyện không tưởng. Cho dù chúng tôi có cố gắng cách mấy, thì chúng tôi cũng chỉ có thể chiếm được nhiều lắm là 1 2 cái thành phố. Bên cạnh đó, khi mùa đông đến, toàn bộ liên lạc với lãnh thổ chính sẽ bị băng tuyết cắt đứt, nên việc cai trị chúng sẽ cực kỳ khó.”

Cậu ta quả thực đang nắm bắt cực kỳ chính xác tình hình của đất nước mình, nhưng bởi vì cái cách hành xử ngốc nghếch của cậu ấy nên rất khó nhận thấy được điều đó. Khi nói chuyện với cậu ta, tôi cũng đã cảm nhận được sức hấp dẫn có thể lôi kéo được mọi người của cậu ta. Nếu Kuu là một thành viên trong Hoàng tộc của Vương quốc, cậu ta có khi sẽ trở thành một vị anh hùng ngàn năm có một.

Kuu lại tiếp tục uống ực một hơi hết cốc sữa lên men của cậu ta. “Nghe này, Kazuma, tôi thật sự tin rằng đất nước này có thể trở nên thịnh vượng theo cách riêng của nó. Chúng tôi không cần phải tiến lên phía Bắc. Đất nước này thực sự có nền tảng sức mạnh để tự mình phát triển. Đó là những gì tôi cảm nhận được.”

“Tôi cũng cảm thấy vậy,” – tôi nói bằng một giọng đầy tỉnh táo.

“Cậu thấy thế thật sao?” – cậu ta phá lên cười. “Thật mừng vì cậu đã hiểu! Nào, hãy cùng hi vọng rằng cuộc thương lượng giữa ông già của tôi và Quốc vương của cậu sẽ tiến triển tốt đẹp nhé!”

“Vâng. Tôi tin chắc rằng… cuộc gặp gỡ ấy sẽ mang lại nhiều ý nghĩa cho cả đôi bên.”

Và với những lời đó, chúng tôi lại tiếp tục cùng nhau nâng cốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!