Virtus's Reader
Giấc mơ tiên tri

Chương 8: Mục 36

3

Một câu chuyện lạ lùng, nhưng chưa đến mức gọi là vụ án, điều tra viên Oda nghĩ. Chí ít cũng không phải một vụ án mạng. Một ả đàn bà đầu óc không bình thường tự tử để trêu tức nhân tình, chuyện chỉ có vậy thôi. Tổ giám định kết luận không có điểm gì khả nghi, chưa kể còn có nhân chứng mục sở thị thời khắc cô ta tự tử.

Chỉ có một điểm anh thắc mắc, ấy là một trong hai nhân chứng chính là nhân tình của cô ta, nhưng lại có người thứ ba làm chứng rằng hắn ở nhà vào lúc đó. Nên có thể khẳng định hắn không có khả năng ra tay.

Dù vậy điều tra là kèm theo xác nhận, cảnh sát vẫn phải tìm thêm các nhân chứng khác nữa. Cùng đàn em chẳng mấy hăm hở, điều tra viên Oda đến căn hộ 705. Căn hộ 706 bên cạnh là nhà của Sugawara Naoki, nhân tình của người phụ nữ đã chết. Anh ấn chuông cửa, một giọng phụ nữ có vẻ là bà nội trợ vọng ra. Oda liền xưng tên.

Cánh cửa lập tức mở ra. Một người phụ nữ vóc dáng nhỏ nhắn, tầm 35 tuổi ló mặt sau cửa. Chắc biết đối phương là cảnh sát, nên chị ta có phần căng thẳng. Chuyện chẳng đặng đừng mà.

Oda xuất trình phù hiệu cảnh sát, rồi hỏi chị ta có biết vụ án tối qua không. Khoảng mười hai tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ lúc cảnh sát nhận được tin báo. Bây giờ đã hơn chín giờ sáng.

“Tôi chỉ biết xe cảnh sát lượn qua lượn lại, gào rú inh ỏi thôi.” Chị ta trả lời với vẻ bất an. Chắc vì sắc mặt nhợt nhạt, nên trông chị ta cứ có cái vẻ bồn chồn không yên. Có lẽ chị ta không phải dạng ngồi lê đôi mách với mấy bà nội trợ hàng xóm.

“Ở chung cư đối diện có người phụ nữ tự tử.”

Oda vừa dứt lời, chị ta đã trọn trừng mắt. Anh thoáng ngạc nhiên, thời buổi này còn có người sửng sốt đến vậy vì chuyện tự tử ư?

“Nhưng mà từ đây vừa hay nhìn thấy cửa sổ căn hộ của người phụ nữ đó. Nên tôi nghĩ biết đâu trong nhà chị có người trông thấy gì đấy.” Vừa nói, Oda vừa nhận ra mình đã hỏi một câu ngớ ngẩn. Đã không biết gì về vụ án thì hiển nhiên là không nhìn thấy gì rồi. Cậu đàn em đứng bên cạnh đã bắt đầu nhìn sang hướng khác.

Nhưng phản ứng của bà nội trợ trái ngược với suy đoán của anh. Chị ta há hốc miệng, mắt chớp lia lịa như thể vô cùng ngạc nhiên.

“Có chuyện gì hay sao?” anh hỏi.

“Xin hỏi. Có phải người phụ nữ đó,” chị ta vừa đặt tay lên ngực, vừa nói tiếp, “treo cổ phải không?”

Oda quay sang nhìn cậu đàn em, rồi lại nhìn chị ta. “Đúng vậy, nhưng sao chị biết là treo cổ?”

“Chuyện đó, là do con gái tôi.”

“Con gái chị?”

“Vâng, tôi có đứa con gái, và con bé,” nói đến đây, chị ta cúi gằm mặt xuống, “mà thôi, chuyện này có lẽ không nên nói với cảnh sát ạ. Chắc đơn thuần là trùng hợp thôi.”

Làm gì có ai không tò mò khi nghe câu đó.

“Chuyện gì vậy? Dù là chuyện gì cũng được, chị nói cho chúng tôi biết được không?”

Dường như chị ta còn phân vân, nhưng cuối cùng vẫn do dự mở miệng.

“Con gái tôi nói điều này lạ lắm. Nó bảo đã nhìn thấy người phụ nữ sống ở căn hộ đối diện treo cổ tự tử.”

“Nhìn thấy ư? Chuyện xảy ra khi nào vậy?”

“Chuyện đó thì… Con gái tôi nói thế vào buổi sáng hai hôm trước.”

“Hai hôm trước hả?”

Hai cảnh sát quay sang nhìn nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!