Virtus's Reader
Giấc mơ tiên tri

Chương 9: Mục 37

4

“Ra là tiên tri à? Và cảnh sát Kusanagi Shunpei chuyên phụ trách mấy vụ kỳ bí đã bị gọi đến.” Ngồi trên ghế phụ, Yukawa châm chọc. Anh ngả ghế hết cỡ, bắt tréo đôi chân dài, trên người diện com-lê đen hiệu Armani, đeo kính râm màu đen. Nhìn tới nhìn lui cũng không thấy giống một nhà vật lý.

“Không phải bị gọi đến. Tôi nghe ngóng tin đó từ cảnh sát địa phương, thấy tò mò nên quyết định tìm hiểu xem thế nào thôi.” Vừa xoay vô lăng, Kusanagi vừa nói.

“Vậy cảnh sát địa phương phán đoán thế nào?”

“Có phán đoán gì đâu. Nói trắng ra, hình như họ coi đó là một sự trùng hợp đơn thuần. Vụ án hầu như đã được giải quyết xong xuôi theo phương hướng là một vụ tự tử.”

“Ở góc độ tự tử thì có điểm nào khả nghi không?”

“Không có gì cả. Kết quả giải phẫu không cho thấy điểm khả nghi nào.”

“Nghe nói vết siết cổ trên thi thể tự tử và thi thể bị giết hại khác nhau.”

“Đương nhiên điểm đó không có vấn đề gì.”

“Nếu vậy chẳng phải nên gác vụ đó sang một bên sao? Cậu phụ trách án mạng đúng không? Mỗi ngày trôi qua có bao nhiêu người bị giết hại. Chắc cậu không rảnh để vui vẻ lái xe đến nơi này.”

“Tôi cũng biết thế, nhưng cứ thấy bận lòng.”

“Cậu vướng bận gì thì mặc kệ cậu, nhưng đừng liên lụy đến tôi. Đống báo cáo tệ hại của đám sinh viên đang chờ tôi chấm điểm đấy.”

“Thế à? Nhưng tôi thấy hứng thú với những vụ án kiểu này là do chịu ảnh hưởng của cậu đấy chứ. Khi cố gắng làm sáng tỏ những điều kỳ bí dưới góc độ khoa học ta sẽ nhìn thấy chân lý bất ngờ.”

“Nghe mấy từ khoa học, chân lý thốt ra từ miệng cậu, cảm giác lạ thật đấy, cứ như gửi gắm hy vọng vào thế kỷ hai mươi mốt.”

Kusanagi đã lái chiếc Skyline đến hiện trường. Mấy tòa chung cư cao chót vót xếp thành một dãy, nhìn ra trục đường chính.

“Nào, đến đâu trước đây?” Bước xuống xe, Kusanagi nhìn lần lượt hai tòa nhà. Căn hộ Seto Fuyuko tự tử ở tòa màu xám bên trái. Còn căn hộ nhân tình cô ta sống nằm trong tòa màu trắng bên phải. Cô bé tiên tri cũng sống ở tòa nhà này.

“Đến đâu cũng được. Cứ làm như cậu muốn. Kể cả có bảo tôi đợi trong xe.”

“Nào, đến gặp cô gái tiên tri nhé!” Kusanagi tóm tay Yukawa kéo đi.

Phòng 705 gắn biển tên Izuka. Kusanagi hướng về điện thoại nội bộ lắp ở sảnh chính tầng một, xưng tên, bẵng đi một lát, anh nghe thấy tiếng “Mời vào!”, cùng lúc đó cửa tự động mở ra.

“Có vẻ chúng ta đã được phép diện kiến cô bé tiên tri.” Yukawa nói khi ở trong thang máy.

“Chuyện đó chẳng quan trọng, mà cậu tháo kính râm giúp tôi với. Trong khi cảnh sát là tôi đang cố tỏ vẻ thân thiện, thì cậu lại đập bỏ cố gắng đó của tôi là sao?”

“Nếu là cô bé tiên tri, tôi nghĩ sẽ có khả năng nhìn thấu bản chất con người.” Yukawa nói rồi tháo kính, đeo cặp kính xanh vàng thường ngày lên mắt.

Lúc đến căn hộ 705, họ được dẫn vào phòng khách rộng chừng hai mươi chiếu. Góc phòng kê một chiếc đàn piano. Kusanagi và Yukawa cùng ngồi xuống sofa kê xung quanh bàn đá cẩm thạch. Người phụ nữ tên Izuka Tomoko tiếp đón bọn họ. Chị ta nói gia đình mình có ba người, hai vợ chồng và cô con gái. Chồng chị ta là bếp trưởng của một nhà hàng nổi tiếng trong thành phố.

“Không có vấn đề gì đâu chị ạ, chúng tôi chỉ muốn xác nhận thông tin một lần nữa nên mới đến đây. Lúc chị bận rộn mà còn đến làm phiền, chúng tôi thành thật xin lỗi.” Kusanagi cúi đầu lần nữa.

“Có vẻ tôi đã nói mấy lời thừa thãi. Đáng lẽ tôi nên chú ý hơn. Chồng tôi mắng cho một trận nên thân, bảo tôi nói ra chuyện đó chẳng giúp được gì, ngược lại còn khiến mấy anh cảnh sát tốn công.”

“Không đâu, chúng tôi cũng không biết chuyện gì sẽ trở thành manh mối cho vụ án, cho nên chị cứ biết gì nói nấy là tốt nhất. Nhân tiện, tôi nghe nói con gái chị ở trong nhà suốt à?”

“Vâng. Hôm nay con bé cũng ở nhà. Từ khi chào đời tim nó đã không tốt, nên cứ vào ra bệnh viện liên miên.”

“Vậy à? Chúng tôi có thể gặp cô bé không?”

“Cũng được, nhưng mong các anh đừng đề cập đến những chuyện quá kích động. Tôi nói rồi đấy, cơ thể con bé rất yếu ớt, một chuyện cỏn con cũng có thể khiến nó phát bệnh.”

“Chúng tôi hiểu rõ rồi. Chúng tôi sẽ hết sức cẩn thận.”

“Với lại, tôi có một thỉnh cầu ạ.”

“Gì vậy?”

“Xin đừng tiết lộ chuyện con gái tôi với giới truyền thông ạ. Nhỡ họ xôn xao lên, rồi thổi phồng là con bé tiên tri được vụ án thì khổ cho chúng tôi lắm.”

Có thể lắm chứ. Nếu biết cô bé tiên tri được vụ việc, chắc chắn cánh truyền thông sẽ đổ xô đến ngôi nhà này.

“Tôi hiểu rồi. Tôi cam đoan sẽ không hé răng nửa lời với giới truyền thông.”

“Trăm sự nhờ anh. Vậy mời các anh đi lối này ạ.”

Theo chỉ dẫn của Izuka Tomoko, hai người đi đến căn phòng ở cuối hành lang. Tomoko một mình bước vào trong trước. Sau đó một lát, cánh cửa mở ra. “Mời vào,” chị ta nói.

Bên trong là một căn phòng kiểu tây rộng khoảng tám chiếu. Trên tường dán giấy họa tiết hoa xinh xắn.

Cạnh cửa sổ kê một cái giường gỗ, một cô bé khoảng mười tuổi nằm trên đó. Nhờ mẹ giúp, cô bé mới ngồi dậy được. Cô bé xanh xao, mái tóc dài màu nâu.

“Cháu chào các chú ạ.” cô bé nói.

“Chào cháu.” Kusanagi cũng chào lại. Yukawa chỉ đứng cạnh cửa, cúi đầu chào. Kusanagi nhớ ra cậu ta không ưa trẻ con.

“Chú nghe nói cháu đã trông thấy một thứ rất đáng sợ.” Đứng bên cạnh giường, Kusanagi hỏi.

Cô bé ngẩng đầu lên, gật mạnh đầu.

“Cháu thấy lúc nào thế?”

“Tối thứ Ba tuần này ạ. Nhưng lúc đó đã hơn mười hai giờ, nên gọi là thứ Tư cũng được ạ.”

Có vẻ là từ đêm khuya hôm thứ Ba lấn sang rạng sáng hôm thứ Tư. Nghĩa là trước vụ án ba ngày.

“Cháu trông thấy gì vậy?”

“Giữa đêm cháu tỉnh giấc, nên định mở rèm ra để ngắm sao. Cháu vừa mở ra thì thấy người phụ nữ làm chuyện lạ lùng trong căn hộ của tòa nhà đối diện.”

“Căn hộ nào hả cháu?”

“Căn hộ đó ạ.” cô bé vén rèm, chỉ tay ra bên ngoài cửa sổ.

Kusanagi khom lưng, nhìn theo đầu ngón tay thanh mảnh của cô bé. Anh thấy ô cửa sổ chăng tấm rèm màu xanh lá cây.

“Chuyện lạ lùng là chuyện gì vậy?”

“Thì buộc sợi dây vào một thứ giống xà đơn, thắt nút hình tròn ở đầu sợi dây, rồi đưa cổ qua đó ạ.” cô bé ấp úng nói vế sau.

“Sau đó thì sao?”

Thấy Kusanagi hối thúc, cô bé liền cúi gằm mặt xuống. “Hình như cô ta cứ thế nhảy khỏi cái bục.”

Kusanagi quay đầu lại nhìn Yukawa. Nét mặt Yukawa không thay đổi, chỉ chuyển động một bên lông mày.

“Rồi sau đó sao nữa?” Kusanagi lại hỏi tiếp.

“Sau đó thì cháu không biết.”

“Sao lại không biết?”

“Xin lỗi anh, như con bé nói đấy, nó hoảng quá nên lăn ra bất tỉnh nhân sự. Thế nên mãi đến sáng hôm sau, vợ chồng tôi mới nghe con bé kể chuyện này.” Izuka Tomoko nói xen vào, chắc chị ta muốn giải vây cho con gái.

“Chuyện là vậy à? Rồi anh chị phản ứng thế nào?”

“Nghe chuyện tôi cũng bàng hoàng, nên lập tức nhìn sang căn hộ đó. Bởi nếu lời con bé nói là thật, tôi phải tức tốc gọi cảnh sát.”

“Thế rồi sao?”

Izuka Tomoko khẽ thở dài rồi lắc đầu.

“Theo những gì tôi quan sát, thì chuyện con bé nói không xảy ra trong căn hộ ấy đâu.”

“Nghĩa là chị không thấy thi thể trong tư thế treo cổ đúng không?”

“Đúng vậy ạ. Chẳng những thế, người phụ nữ đó trông khỏe như vâm khi đứng ở ban công. Hình như cô ta ra đó để gọi điện thoại, tôi thấy cô ta cười nữa mà.”

Kusanagi hỏi cô bé. “Cháu cũng thấy người phụ nữ đó chứ?”

Cô bé gật đầu.

“Đó có phải người phụ nữ treo cổ mà cháu nhìn thấy đêm hôm trước không?”

“Cháu nghĩ vậy ạ.”

“Ờ.” Kusanagi khoanh tay trước ngực, mỉm cười. “Đúng là chuyện lạ.”

“Tôi nghĩ là con bé nằm mơ thôi ạ. Chuyện thường xảy ra lắm. Nó hay kể cho chúng tôi những chuyện lẫn lộn giữa mơ và thực.”

“Cháu nghĩ đó không phải mơ ạ.” cô bé lẩm bẩm bằng giọng lí nhí. Xem ra cô bé cũng không tự tin để khẳng định thứ mình thấy là thật. Vì người phụ nữ đó ngày hôm sau vẫn còn sống sờ sờ ra đó, nên đành chấp nhận vụ treo cổ không có thật.

Quả nhiên cô bé nằm mơ sao? Nhưng mơ và thực có thể trùng khớp đến mức đó à? Nếu không phải mơ, thì thứ cô bé nhìn thấy là gì?

Kusanagi lại nhìn Yukawa. “Cậu có hỏi gì không?”

Yukawa đứng tựa vào cửa, đăm chiêu nghĩ ngợi giây lát, rồi mới hỏi, “Cháu có nhìn rõ gương mặt và quần áo của người phụ nữ đó không?”

“Cháu có thấy. Cô ta mặc quần áo màu đỏ ạ.” cô bé đáp.

“Ra là vậy.” Yukawa gật đầu, nhìn Kusanagi.

“Đủ chưa?”

“Ờ, được rồi.” Yukawa thủng thẳng nói.

Sau đó, bỏ lại cô bé trong phòng, ba người quay trở lại phòng khách. Kusanagi hỏi Izuka Tomoko đôi ba câu về Sugawara Naoki nhà bên. Nhưng Tomoko hầu như chẳng trả lời được câu nào đến nơi đến chốn. Có vẻ chị ta không hề giao du với hàng xóm.

Kusanagi nói cảm ơn chị ta, rồi cùng Yukawa rời khỏi đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!