Tiểu Lục gõ đầu đối phương một cái: "Làm rõ vị trí đi, nhiều lắm cũng chỉ là dẫn rắn ra khỏi hang.”
Trên ngọn núi này còn không tới phiên bọn họ xưng hổ.
Vương Thiết Sơn không rõ tại sao đối phương lại xuất hiện? càng không rõ vì sao phải hướng về phía bọn họ?
Chẳng lẽ muốn trói bọn họ lại, sau đó dùng bọn họ uy hiếp vị tiền bối kia?
Nếu thật sự là như vậy, mấy người bọn họ sợ là sống không nổi, đối mặt với vị tiền bối kia, không có bất kỳ giá trị uy hiếp nào.
Hạn Bạt không nhìn bọn họ, chỉ nhìn thẳng vào Tiểu Linh Mộc.
Thần sắc cực kỳ nhu hòa nói: "Ngươi cuối cùng cũng tới.”
Tiểu Linh Mộc nhìn vị đại tỷ tỷ xinh đẹp này, không biết tại sao luôn có loại cảm giác giống như đã từng quen biết.
Lúc này A Tề cũng không có ngăn căn, chỉ bằng vào thực lực của hắn ta mà muốn ngăn cản Hạn Bạt, ngoại trừ có thêm một cỗ thi thể trên mặt đất, thì cũng không có tác dụng gì khác.
Huống hồ nhìn bộ dáng Hạn Bạt, hình như cũng không phải muốn thương tổn Tiểu Linh Mộc.
Tiểu Linh Mộc hỏi: "Ngươi biết ta sao?”
“Biết, đã biết từ lâu rồi.”
Khi Hạn Bạt nói lời này, ngữ khí cũng cực kỳ mềm mại.
Vương Thiết Sơn nghe xong liền cảm giác sắp xong đời.
Tiểu Lục càng cẩn thận kéo dài khoảng cách với Vương Thiết Sơn.
Người mưu đồ Hỗn Nguyên Độc Thể cũng không phải hắn, chuyện này không liên quan đến hắn, sau đó liền dựa vào A Tề.
Quan hệ giữa A Tề và Tiểu Linh Mộc rất tốt, lúc cần thanh toán thì đứng bên cạnh hắn ra, như vậy cũng có thể nhờ giúp đỡ trò chuyện.
Mấy vị đệ tử khác nhìn thấy động tác của Tiểu Lục, cũng bắt đầu học theo, kéo dài khoảng cách đồng thời tụ tập bên cạnh A Tề.
Để lại Vương Thiết Sơn một người đột ngột đứng ở nơi đó.
Vương Thiết Sơn: ...
Hạn Bạt cảm nhận được thiên địch đang chạy tới.
Kéo tay Tiểu Linh Mộc, Tiểu Linh Mộc muốn thoát ra, nàng sợ độc trên người mình sẽ làm tổn thương Hạn Bạt.
Hạn Bạt nhẹ giọng nói: "Không sao, độc này sẽ không làm hại ta, kế tiếp ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi nữa.”
Sau đó Hạn Bạt kéo Tiểu Linh Mộc qua, hai tay ôm lấy Tiểu Linh Mộc.
Kim quang từ trên người hai người thoáng hiện, đâm mọi người không mở mắt ra được.
Chờ kim quang tiêu tán, trước mặt chỉ còn lại một mình Tiểu Linh Mộc.
Tiêu Tử Phong cũng vừa lúc chạy tới.
Nhưng lại không phát hiện tung tích của Hạn Bạt, ngón trỏ tay trái cũng không cảm giác được hơi thở thức ăn.
Tất cả mọi người ở đây đều bình an, duy chỉ có Tiểu Linh Mộc trở nên hơi khác.
Tiểu Linh Mộc có chút mờ mịt nhìn bốn phía, nàng còn chưa hiểu rõ mọi thừ, vừa rồi đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ là cảm giác mình có chút không giống trước, giống như trở nên mạnh mẽ, độc trong cơ thể cũng có thể được khống chế.
Mấy người mới tìm một cái hang động nghỉ ngơi.
Tiêu Tử Phong cứ như vậy nhìn thẳng vào Tiểu Linh Mộc.
Sau khi Tiêu Tử Phong ăn ‘Hạn Bạt’, năng lượng mà đối phương phản hồi lại còn không bằng một đâu Ngân thi.
Bắt đầu từ một khắc kia, hắn liền biết mình bị hố.
Hắn tức giận giậm chân.
Càng đáng giận hơn chính là, đối phương hợp thể với Tiểu Linh Mộc, ngón trỏ của hắn hoàn toàn không có phản ứng.
Nói cách khác, đối phương sau khi hợp thể liền thoát ly phạm trù hành thi.
Hắn thật sự không nghĩ tới, người này lại còn có một chiêu này, thế mà có phân thân.
Trước kia cũng chưa từng nghe qua, quả nhiên đối với người trong giang hồ vĩnh viễn không nên khinh thường đối phương.
Tiêu Tử Phong bắt đầu hỏi Tiểu Linh Mộc.
“Có cảm giác gì không? Ví dụ như có thể đem thứ gì đó bài xuất ra ngoài cơ thể.”
Tiểu Linh Mộc nghe nói như thế, vẻ mặt ngây ngô hỏi: "Ngươi là nói ị sao?”
Tiêu Tử Phong lập tức phủ nhận: "Không phải cái này, là thứ khác.”
Tiểu Linh Mộc lại suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Đi tiểu sao?”
Tiêu Tử Phong ngẩng đầu nhìn trời.
A Tề cũng có thể đoán được trong lòng Tiêu Tử Phong có bao nhiêu không vui.
Hạn Bạt mạnh mẽ như vậy, nếu như bị Tiêu Tử Phong cắn nuốt, thì có thể tăng lên bao nhiêu chiến lực, thật sự là khó có thể nghĩ tới chuyện này.
Mà hiện tại kế hoạch bị ngâm nước nóng, tâm tình hắn khẳng định không yên.
Tiêu Tử Phong lại hỏi tiếp: "Ngươi có thể nói chuyện với nàng ta không?”
Sau khi Tiểu Linh Mộc nghe nói như thế thì liền đáp lại: "Ta thử một lần.”
Nàng nhắm hai mặt lại, bắt đầu rơi vào yên lặng.
Sau đó mở mắt ra, tuy nhiên lần mở mặt này, khí thế cả người Tiểu Linh Mộc phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Đó là một loại khí thế cường giả ở địa vị cao, một loại lạnh nhạt đối với ngàn vạn sự vật.
Nhưng khi ánh mắt chạm đến Tiêu Tử Phong, thì lại trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.
Nàng dùng thông linh phân thân pháp, mặc dù cái kia cũng không phải thân thể của nàng, nhưng có thể dùng nó để giam giữ sức mạnh.
Tuy nhiên một chiêu này cũng có hạn chế, chính là lực lượng không thay đổi, có thể tùy ý nàng điều phối.
Nàng vì ngăn cản đối phương, mà ngay từ đầu đã đặt tất cả lực lượng lên phân thân, dùng nó để đánh một kích toàn lực. Đồng thời cũng có thể chia sẻ cảm giác và ký ức cho hai bên.
Một kích toàn lực, lại không tạo thành bất cứ thương tổn gì cho đối phương.
Điều này làm cho nàng vô cùng kinh hãi.
Thỏ dùng toàn lực đối chiến với diều hâu, ít nhất cũng có thể khiến nó bị chút thương tổn, nhưng một kích toàn lực của nàng lại không thể động đến đối phương, giống như nàng và hắn hoàn toàn chênh lệch hai cảnh cảnh giới.
Tiêu Tử Phong thấy khí thế biến hóa, biết Hạn Bạt đã đi ra, cho nên vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.
“Tại sao ngươi lại muốn nhập vào thân thể Tiểu Linh Mộc? có phải mưu đồ Hỗn Nguyên độc thể hay không!?”
Hạn Bạt há mồm nói: "Đây không phải là Hỗn Nguyên độc thể, mà là Tai Ách Chi Khu, huống hồ chúng ta là song sinh một thể, nghiêm khắc mà nói, nàng chính là ta, ta chính là nàng, không cần phân biệt như vậy.”
Tiêu Tử Phong nhướng mày nói: "Cho nên ngươi muốn thôn phệ Tiểu Linh Mộc để khôi phục hoàn toàn.”
“Nàng là thân nhân duy nhất của ta, chúng ta song sinh nhất thể, cùng hưởng một bộ thân thể, trăm ngàn năm qua đều là như vậy, nếu không bởi vì đại kiếp nạn lần trước, làm cho chúng ta không thể không tách ra, thì ta làm sao đến mức như thế?"
Tiêu Tử Phong lấy tay che khuất nửa khuôn mặt của mình, xong đời, tình huống xấu nhất đã xuất hiện.
Nếu người này không có ý tốt, hắn còn có thể dùng biện pháp khác bức người ra, nhưng kết quả đây là thân nhân của Tiểu Linh Mộc, hắn phải làm sao bây giờ?
Chương 101 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]