Lúc này A Tề xen vào hỏi: "Tại sao Tiểu Linh Mộc lại thành như vậy?”
Theo lý thuyết Hạn Bạt sống không biết bao nhiêu năm tháng, cho dù là bị tách ra, Tiểu Linh Mộc cũng không nên đơn thuần không tỳ vết như thế.
Hạn Bạt nhìn A Tề, liếc mắt một cái liền nhìn ra hắn ta dùng mặt nạ da người ngụy trang, giống như tên đại hung kia, đều không dùng bộ mặt thật để lộ ra.
Tuy nhiên trong trí nhớ của tỷ tỷ, người này đối xử rất tốt với nàng, chi nên ngữ khí đáp lại cũng coi như nhu hòa.
"Bởi vì trong đại kiếp nạn lần đó, tỷ tỷ vì bảo vệ ta, cứng rắn gánh vác đại kiếp nạn dẫn đến hồn phách tứ tán, tuy rằng hồn phách ngưng tụ không ít, nhưng vẫn có một bộ phận thiếu hụt."
Cho nên mới biến thành cái dạng này.
Mấy người nói tới chuyện này, đám Vương Thiết Sơn đang làm bối cảnh đằng sau liền lập tức yên lặng quỳ xuống.
Hạn Bạt còn có thể đi ra, hơn nữa nhìn tình huống này thì Lý tiền bối kia sẽ không giết đối phương.
Hiện tại chính là vấn đề biểu hiện thái độ của bọn họ.
Trong đầu mấy người điên cuồng nhớ lại lúc trước mình có trào phúng, trêu đùa khi dễ Tiểu Linh Mộc hay không.
Tiểu Lục suy nghĩ một hồi, trước đây khi còn ở trong môn phái, mình cũng không tiếp xúc quá nhiều với Tiểu Linh Mộc, nếu có thì cũng chỉ thoáng qua, không làm ra sai lầm gì quá lớn, cho nên hắn hẳn có thể giữ được mạng.
Còn về phần mấy vị đệ tử khác, có người sắc mặt khó coi, có người lại thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ có Vương Thiết Sơn, hiện tại vô cùng đau đớn, trước đó đụng tới nữ oa này, ông ta đã tìm hiểu đủ mặt, tra xét tin tức mười trăm nước của đối phương.
cái này nữ oa tử thời điểm, nhiều mặt tìm hiểu, đem đối phương mười năm trước
Sau khi xác định không có bất kỳ vấn đề gì mới động tâm tư lệch lạc, nhưng thật không nghĩ tới!
Phía sau lại còn có nhân quả lớn như vậy chờ ông ta, những đại lão này quá biết chơi, mà lấy Cổ gia ngũ giới như ông thì thất sự không nghĩ tới trên thế gian này lại có loại liên hệ như vậy.
Tiêu Tử Phong cũng bất đắc dĩ thở dài một hơi.
“Vậy sau đó ngươi định làm gì? Để Tiểu Linh Mộc ở lại Thi Sơn?”
"Sẽ không, sau đó đi đâu hoàn toàn do chính nàng quyết định, bởi vì nàng muốn tìm lại hồn phách của mình, cho nên phải tự mình đi ra ngoài tìm kiếm, đây hoàn toàn là ý nguyện tự chủ của nàng, hồn phách phân tán trong lúc đó sẽ có một chút liên hệ mơ hồ."
Lúc này, A Tề cảm giác mình ổn định hơn rất nhiều, cho dù Hoàng đế phát hiện tung tích của mình, phái người tới truy sát thì hắn ta vẫn có hậu phương rất an toàn.
Tiêu Tử Phong nhìn qua đám người Vương Thiết Sơn đang quỳ trên mặt đất, hô lên:
“Mấy người các ngươi còn quỳ gối ở đây làm gì? Còn không đi chuẩn bị cơm tối?”
Mấy người nghe nói như thế, giống như được thả ra, lập tức đứng dậy chạy đi chuẩn bị cơm nước.
Đột nhiên, một giọng nữ thanh thúy truyền đến: "Chờ một chút.”
Thân thể mấy người Vương Thiết Sơn cứng đờ, mồ hôi lạnh trên đầu chảy ròng như thác nước.
“Ta muốn ăn gà ăn mày.”
Là Tiểu Linh Mộc nghe được muốn làm cơm tối, cho nên đoạt lại quyền khống chế thân thể, gọi món ăn.
Nội tâm đám người Vương Thiết Sơn tựa như tàu lượn siêu tốc.
Vừa nghe đến ba chữ "Ta muốn ăn", bọn họ còn tưởng rằng đối phương muốn ăn bọn họ.
Mấy người Vương Thiết Sơn vội vàng đáp ứng: "Được, lập tức đi làm.”
Sau đó liền chạy đi như gió.
Tiêu Tử Phong lại tiếp tục nói bóng nói gió, hỏi: "Ta thực sự rất hiếu kỳ, trong khoảng thời gian này các ngươi rốt cuộc trốn ở đâu? Ta vậy mà tìm không thấy các ngươi.”
Ánh mắt đơn thuần muốn ăn gà của Tiểu Linh Mộc lúc nãy lại trở nên sắc bén.
Cũng không nói lời nào, cứ như vậy nhìn Tiêu Tử Phong.
Tiêu Tử Phong có chút ngượng ngùng sờ sờ mũi của mình.
“Ai nha, bị nhìn ra rồi?”
Hạn Bạt chậm rãi mở miệng nói: "Tất cả hành thi dưới Kim thi có thể tùy ngươi xử lý.”
Tiêu Tử Phong lập tức khiếp sợ: "Những thứ này đều là đồng tộc của ngươi, nhưng ngươi lại muốn bán đứng bọn nó?”
"Các ngươi cũng xem khỉ là đồng tộc của mình sao?"
Hạn Bạt hỏi ngược lại.
Tiêu Tử Phong lập tức lĩnh ngộ.
Trong mắt Hạn Bạt, có hành thi linh trí và hành thi không có linh trí, đó hoàn toàn là hai loại sinh vật, nhất là phía dưới Kim thi.
Những Kim thi bị người điều khiển không có linh trí thì nàng đều khinh thường. Cho nên việc giấu đám hành thi kia đều là vì sợ Đại Hung tăng thêm thực lực.
Hạn Bạt làm ra quyết định này, là có nghiên cứu, bởi vì nàng không dám cược, mặc dù Tiêu Tử Phong tạm thời không có thương tổn Tiểu Linh Mộc.
Nhưng phía sau thì sao?
Làm một người tu hành, tăng lên thực lực của mình là điều cần thiết đầu tiên, đối mặt với cám dỗ như vậy, không dám cam đoan Tiêu Tử Phong, ngày sau có thể không xuống tay với Tiểu Linh Mộc?
Hơn nữa đối phương cố ý đến thi Sơn một chuyến, cũng không thể để cho đối phương tay không về nhà.
Thay vì như vậy, không bằng bán cho đối phương một ít, huống hồ những hành thi bình thường kia cũng không giá trị gì lớn. Thi thoảng buồn bực, nàng còn tiền tay đè chết vài con.
Lúc này Hạn Bạt nói tiếp: "Bất quá ta có điều kiện, ngươi phải giải trừ tà thuật trên người Tiểu Xuân, đồng thời cam đoan không tổn thương bọn họ.”
Tiêu Tử Phong hỏi: "Tiểu Xuân là ai?”
“Dương Bích Liên.”
Tiêu Tử Phong suy nghĩ một hồi rồi đáp: "Yêu cầu thứ nhất, ta có thể đáp ứng, yêu cầu thứ hai, ta cũng có điều kiện phụ, chỉ cần bọn họ không chạm đến giới hạn cuối cùng của ta thì ta có thể buông tha.”
Hạn Bạt nghe đến đó, biểu tình có chút rối rắm: "Nói rõ ràng điểm mấu chốt của ngươi là gì?”
Tiêu Tử Phong cười hỏi ngược lại: "Ta là người, ngươi nói điểm mấu chốt của ta là cái gì?”
Hạn Bạt gật đầu: "Có thể.”
Vì thế một cuộc giao dịch cứ như vậy đạt thành.
Chương 102 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]