Hai người còn phát ra lời thề tu hành, Tiêu Tử Phong cũng không hiểu thứ này làm thế nào, cho nên vẫn là Hạn Bạt dạy hắn.
Theo như Hạn Bạt nói, phát lời thề tu hành, giám định hai người ký khế ước, nếu có ai vi phạm ước định, sẽ bị thiên địa trừng phạt, tu hành bị chèn ép, căn cơ bị hao tổn, thiên phú trở nên kém đi.
Sau khi Tiêu Tử Phong nghe xong những trừng phạt này thì chỉ cảm thấy có chút khinh thường, với tư chất của hắn, hắn thực sự không nghĩ tới ông trời sẽ giáng như thế nào.
Còn đối với Hạn Bạt, nàng ngoại trừ chính mình ra, còn lại cũng chỉ có mấy Kim thi, dù sao trong những năm tháng dài đằng đẵng này, tỷ tỷ của mình rời đi thì chỉ có bọn họ ở bên bầu bạn.
Hiện tại không cho đại hung này ăn no thì về sau khó tránh khỏi sẽ nhớ thương bọn họ, bọn họ cũng không cường đại như mình, có năng lực cảm giác được nguy hiểm.
Đối phương có nhiều thủ đoạn, khó lòng phòng bị, hơn nữa hắn một mực ở lại nơi này, cũng không biện pháp đối phó, cho nên nói không chừng bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ gặp tai ương.
Vì thế đến buổi tối, Dương Bích Liên lại xuất hiện.
Chỉ bất quá lần xuất hiện này, nàng đã biến trở về thân thể nữ nhi, cũng không sinh ra hài tử, dù sao châm mang thai chỉ có tác dụng với nam nhân.
Bởi vì nàng còn chưa chống đỡ được đến khi sinh châm ra ngoài, thì giới tính đã thay đổi trở lại, cho nên hiệu quả của việc mang thai cũng biến mất.
Bất quá đối với việc này, Dương Bích Liên chỉ tưởng rằng là đối phương cùng lão đại đàm phán thỏa đáng, giải trừ tà thuật trên người mình.
Tiểu Thu cũng đã đem kế hoạch của lão đại nói cho nàng biết.
Kế tiếp nàng sẽ dẫn đối phương đến trước hang động bọn họ ẩn thân.
Về phần những người khác, đều ở lại chờ đợi.
Tìm được hang động bí mật, Tiêu Tử Phong đi thẳng xuống phía dưới, thậm chí nhìn thấy rất nhiều thạch nhũ, mà nhiệt độ cũng càng lúc càng thấp.
Đến không gian rộng rãi bên trong chính là hình ảnh hành thi lít nha lít nhít.
Nước bọt của Tiêu Tử Phong đã sắp chảy ra. Mà đám Kim thi Tiểu Thu cũng vội vã chạy đi xa.
Tuy rằng điều kiện đàm phán thỏa đáng, nhưng bọn Tiểu Thu cũng sợ con hàng này ăn quá sảng khoái mà vô tình ăn luôn bọn họ.
Về phần Dương Bích Liên, mặc dù nói tà thuật trên người nàng đã được giải, nhưng đại hung còn hạ một loại ấn ký nào đó trên người, có thể truy được hành tung của nàng.
Cho nên nàng cũng không trốn tránh.
Vừa vặn đi ra dẫn đường.
Tiêu Tử Phong duỗi ngón trỏ tay trái ra.
Một cái miệng rộng gần như nhét đầy nửa cái hang động.
Sau đó đột nhiên khép lại, mà hang động vốn đầy nhốc hành thi đã lập tức tiên tan hơn phân nữa.
Còn lại một số ít trốn ở các góc, sau khi phát hiện có người phát động công kích, có con còn không sợ chết mà hung hãn vọt lên.
Tiêu Tử Phong cũng không cự tuyệt người đến, thanh lý sạch sẽ đám tạp ngư này.
Khí huyết chi lực trong cơ thể cũng đang không ngừng cuồn cuộn, tuy rằng không có chất lượng tốt như một đầu kim thi, nhưng số lượng bù chất lượng.
Hiện tại Tiêu Tử Phong chỉ cảm giác khí huyết trong cơ thể tăng lên tới một lượng lớn.
Mà Dương Bích Liên cũng đang quan sát tất cả, hiệu suất chuyển hóa quá nhanh.
Nàng cũng biết một ít cướp đoạt khí huyết thông qua phương thức khác, nhưng đều không có nhanh như vậy.
Coi như là cướp đoạt khí huyết của người khác, vô luận là bố trận hay là thông qua bí pháp tiếp nhận cướp đoạt, thì đều phải trải qua tinh luyện.
Lúc trước đối phương cắn nuốt ít, nàng còn không có loại cảm giác này, hiện tại nhìn đối phương cắn nuốt nhiều khí huyết như vậy, nhưng tộc độ tinh luyện lại cực kỳ nhanh.
Đơn giản chính là nghịch thiên!
Sau khi cắn nuốt toàn bộ, Tiêu Tử Phong duỗi thắt lưng mệt mỏi.
“Thật sảng khoái.”
Dương Bích Liên nghe nói như thế, yên lặng lui về phía sau hai bước.
Nói thật, hiện tại trong lòng nàng rất hoảng, đối phương hẳn sẽ không lật lọng đúng không?
Tiêu Tử Phong cũng nhìn thấy động tác nhỏ của đối phương.
Vừa mới xoay người quát một tiếng.
“A!”
Dương Bích Liên bị dọa nhảy dựng lên, điên cuồng chạy ra ngoài.
Sau khi chạy ra khỏi động, nàng mới kịp phản ứng, người này đang đùa giỡn mình.
Nàng tức giận muốn đánh người, nhưng suy nghĩ một hồi vẫn an ủi mình không nên tức giận.
Lúc này, Tiêu Tử Phong mới chậm rãi đi ra khỏi động.
………
Trong ngự thư phòng.
“Lý Minh Chiến” đã lên làm hoàng đế, nhìn mật báo mà thủ hạ trình lên.
Ông ta không khỏi tán thưởng nói: "Lão Thất, lão Thất, nếu không có phương pháp đoạt xá, ta nhất định sẽ truyền ngôi vị hoàng đế cho ngươi.”
Trên mật báo, Thất hoàng tử trên đường đến đất phong của mình, đã tìm một thế thân. Còn về phần mình thì đơn độc đi lên Thi Sơn.
Dưới tình huống giám thị nhiều như vậy, nhưng hắn vẫn có thể thay xà đổi cột.
Thậm chí còn có can đảm mạo hiểm đi đến Thi Sơn, mưu toan mượn hành thi trên núi để thoát khỏi truy kích, có thể nói là có dũng có mưu.
Bất quá vẫn trốn không thoát lòng bàn tay của ông ta.
"Lý Minh Chiến" đi tới trước bản đồ, nhìn mấy chỗ đặc thù trên bản đồ Đại Chu.
Một nơi trong đó chính là Thi Sơn, ngón tay trỏ ấn vào nơi này.
Tự lẩm bẩm: "Đại Chu, sao có thể có nơi không chịu sự quản hạt của thiên tử chứ?”
Sau đó ngón tay dùng lực, đâm thủng Thi Sơn.
Chương 103 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]