Mà lúc này đây, Thất hoàng tử Lý Minh Chiến thiện ý nhắc nhở: "Tiêu công công đi ra ngoài bên ngoài, nhất định phải cẩn thận lời nói đến việc làm!”
Tiêu công công lại chỉ vào Vương Thiết Sơn, vừa cười vừa nói: "Mạnh nhất trong các ngươi cũng chỉ có người này cùng ngươi, đã vậy các người còn bị trận pháp của chúng ta vây khốn, điện hạ sẽ không cho rằng mình còn cơ hội chạy thoát?”
Vương Thiết Sơn không ngờ mình sẽ bị chỉ đích danh là người mạnh nhất, nghe vậy cũng không khỏi cảm khái: Ngoại trừ mạnh hơn những đệ tử này thì sao dám sánh với chư vị ở đây?
Hiện tại trong cơ thể Tiểu Linh Mộc còn có một Hạn Bạt, tiện tay có thể nghiền chết ông.
Mà ông có tài đức gì, có thể họi là mạnh nhất trong đám người đây.
Vừa cảm khái, ông ta cũng yên lặng mặc niệm cho vị Tiêu công công này.
Loại có bối cảnh lớn như vậy lại có thực lực, cho nên tâm cao khí ngạo cũng là lẽ thường tình.
Dù sao sau lưng người ta cũng dựa vào hoàng thất, phương diện tình báo rất đầy đủ, nhưng có lẽ không ngờ tới sẽ xuất hiện một Lý tiền bối không hiển lộ trước người đời như vậy, càng không biết bọn hắn đã gặp những chuyện ly kì gì ở Thi Sơn.
Dương Bích Liên thực sự lười nghe công công này trang bức, trực tiếp dũng mãnh ra tay.
Tiêu công công không có phòng bị, nhưng khi nguy hiểm đến vẫn có phản ứng theo bản năng, thành công tránh thoát công kích chết người.
Mà lúc này, mấy người khác cũng mới phát hiện, trong đội ngũ này thật sự có một đầu Kim Thi.
Tiêu công công lại càng kinh hãi: "Làm sao có thể?!"
Những người khác nhìn thấy Tiêu công công bị đánh bay cũng lập tức liên thủ phản kích.
Dương Bích Liên càng không thèm để bọn người này vào mắt, dù sao cũng chỉ là tu sĩ Tứ giới nho nhỏ mà thôi.
Nhưng không ngờ khi giao thủ mới phát hiện đám người này thật sự có chút bản lĩnh, dựa vào liên thủ, hơn nữa còn có trận pháp gia trì.
Vậy mà có thể đọ sức một trận với nàng.
Tuy nhiên bên phía đối phương lại chịu áp lực như núi lớn, tuy bọn họ có thể giao thủ một đoạn ngắn ngủi với cao thủ Tam giới, nhưng thười gian sau, người thua vẫn là bọn họ.
Vì thế, bọn họ liền dùng ánh mắt đặt trên ba người Tiêu Tử Phong ở phía sau Bích Liên. Người Huyết Độc Môn ăn mặc giống như hạ nhân, nếu bắt bọn họ thì nói không chừng có thể uy hiếp đôi chút.
Một người trong đó, thừa dịp khoảng trống này, lập tức đánh lén.
Dương Bích Liên vừa thấy lại có người dũng cảm như thế, cũng không ngăn cản.
Mà người này, đầu tiên là xuống tay với Lý Minh Triết, Lý Minh Triết dùng một loại thân pháp linh hoạt tránh né đối phương.
Tuy rằng hắn ta đánh không lại, nhưng vẫn có thể trốn thoát. Một môn khinh công này, hắn luyện cũng không tệ.
Đối phương thấy một trảo này không thành công, lại lập tức nhìn chằm chằm Tiểu Linh Mộc.
Tuy nhìn Tiêu Tử Phong có tu vi võ phu bát giới, nhưng nhìn một thân khí huyết hiển nhiên không tầm thường, bắt hắn cũng không ổn.
Vì thế đổi một mục tiêu tương đối bình thường hơn.
Đang lúc hắn chuẩn bị bắt được đối phương.
Một bàn tay xương trắng khổng lồ bắt lấy tay hắn. Mà nguồn gốc của bàn tay này chính là mục tiên hắn muốn bắt.
Tiểu cô nương này giống như thay đổi dáng vẻ khúm núm, điềm đạm đáng yêu lúc trước. Đôi mắt trở nên vô cùng đạm mạc, cả người tản ra sát ý ngập trời.
Đối phương chỉ là nhẹ nhàng nắm một cái, hắn liền cảm giác lục phủ ngũ tạng như muốn nổ tung.
Phun ra một ngụm máu tươi.
Mà bốn người còn lại càng vô cùng kinh hãi, bởi vì tiểu cô nương này đột nhiên bộc phát khí thế mạnh hơn rất nhiên so với Kim Thi kia.
Lúc này, Tiêu công công vừa kinh vừa sợ, lớn tiếng quát hỏi Lý Minh Triết: “Rốt cuộc ngươi đã đạt cơ duyên gì ở Thi Sơn, tại sao bên người lại xuất hiện nhiều cường giả như thế.”
Lý Minh Triết không biết từ nơi nào lấy ra một cái quạt xếp, khẽ phẩy phẩu, ngữ khí lại lơ đễnh nói:
“May mắn đi cùng thôi.”
Hiện tại đừng nói là lão thái giám này, coi như phụ hoàng đi tới trước mặt thì hắn cũng dám tiến lên.
Hạn Bạt vừa định bóp chết con ruồi đáng ghét này.
Tiêu Tử Phong đột nhiên lên tiếng ngăn lại: "Giữ hắn lại.”
Mặc dù Hạn Bạt không biết Tiêu Tử Phong muốn làm gì, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng đối với một vị cường giả, nàn liền buông con ruồi nhỏ này xuống.
Chỉ bất quá trong lúc buông xuống, lại nhẹ nhàng vỗ một cái.
Trực tiếp để cho đối phương khảm vào trong đất.
Tránh cho con ruồi này lại nhảy dựng lên nhảy nhót.
Đối phương chỉ nói giữ mạng cho hắn, nửa chết nửa sống cũng được.
Về phần bốn người còn lại, dưới tình huống thiếu một người liên thủ, trận địa lập tức sụp đổ, rất dễ dàng bị Dương Bích Liên thu thập.
Tiêu Tử Phong đi tới trước mặt một thái giám bị đánh gần chết, xuất ra một cây châm.
Dương Bích Liên nhìn thấy cây châm này, nhịn không được lùi lại một bước, một ít hồi ức thống khổ không khỏi hiện lên trong đầu.
Nếu đâm vào người thái giám, sẽ có biến dạng gì?
Tiêu Tử Phong vào giờ khắc này giống như Dung ma ma, một phen nhắc thái giám nửa chết nửa sống lên, sau đó không chút do dự đâm xuống.
Đối phương dần dần thay đổi, bắt đầu biến thành nữ nhân, nhưng nữ nhân này phải nên nói sao đây?
Biến thành một nữ nhân có chút thô kệch, gã thái giám tinh tế, âm nhu trước đó lại biến thành một nữ nhân tràn ngập khí chất dương cương.
Mấy người Vương Thiết Sơn thấy một màn như vậy, nhịn không được lui về phía sau một bước.
Dù sao chuyện nghe nói cùng tận mắt nhìn thấy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, sau khi chân chính chứng kiến một chiêu này, bọn họ mới hiểu được nó có bao nhiêu khủng bố.
Chỉ là trong ánh mắt Tiểu Lục lại hiện lên một tia sáng.
Tiêu Tử Phong nhìn thấy một màn như vậy, liền phát hiện mình còn chưa nghiên cứu kỹ về tác dụng của ‘Âm Dương Châm’.
Mặc dù nói hiện tại hắn chỉ muốn tìm hiểu một số chuyện, nhưng hắn cảm giác trong mặt người khác, mình không khác gì một tên biến thái.
Sau đó hắn vẫy tay với Dương Bích Liên: "Ngươi lại đây một chút.”
Để thể hiện sự thân thiện của mình, hắn thậm chí còn cho rằng mình cười rất hiền lành.
Dương Bích Liên nhìn thấy nụ cười này, lại nhớ tới chuyện xảy ra tối hôm đó, cũng là nụ cười như vậy.
Tuy rằng Tiêu Tử Phong vẫy tay, nhưng nàng lại không nhịn được mà lui về phía sau.
Sau đó lao đầu chạy vào rừng: "Ta đi phía trước dò đường cho các ngươi!"
Chương 106 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]