Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 108: CHƯƠNG 107: NGUYỀN RỦA

Người đã chạy mất dạng, Tiêu Tử Phong chỉ đành nhìn về phía đám người Vương Thiết Sơn.

Những người còn lại lui về phía sau một bước, chỉ có một mình Tiểu Lục đứng tại chỗ.

Tiêu Tử Phong chỉ vào Tiểu Lục nói: "Chỉ có ngươi, lại đây cho ta.”

Tiểu Lục nhìn thấy cảnh tượng này, có chút từ chối cùng cố ý ra vẻ khó xử, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một tia nóng lòng muốn thử.

Cuối cùng vẫn là đi tới bên cạnh Tiêu Tử Phong: "Ngươi sờ sờ giúp ta, nhìn xem có biến hóa cụ thể gì không?"

Tiểu Lục hỏi: "Sờ ai?”

Tiêu Tử Phong: ...

Thường thấy tiểu tử này rất thông minh, nhưng tại sao hôm nay lại nói ra loại lời này?

Ta không có gì thay đổi, cần ngươi sờ để xác định sao?

Chẳng lẽ ta không tự sờ mình được?

Tiêu Tử Phong buông lời châm chọc trong lòng, kéo thái giám biến tính kia tới trước mặt Tiểu Lục: "Sờ hắn, nhìn xem có gì khác với nữ nhân bình thường không?"

Tiểu Lục sờ soạng một phen, sau đó trả lời: "Không có gì khác.”

Bất quá khóe mắt hiện lên một ít mất mát.

Tiêu Tử Phong sờ sờ cằm mình, sau đó lẩm bẩm: "Thì ra là như vậy.”

Mô tả về kỹ năng của Âm Dương Châm (châm nghịch chuyển âm dương).

Mặc dù có thể thay đổi giới tính của đối phương, nhưng một số phương diện hình như cũng thay đổi, đặc tính âm nhu trên sinh vật cũng biến mất, ngược lại trở nên càng thô kệch.

Xem ra Âm Dương Chân này cần phải nghiên cứu thêm, trước kia hắn chỉ nghĩ đơn giản là có thể biến tính mà thôi, hiện tại chỉ sợ không chỉ có như thế.

Sau khi Tiêu Tử Phong thí nghiệm xong, liền làm thịt thái giám này.

Ngay khi hắn chuẩn bị nuốt chửng thi thể của những tên thái giám, thì đột nhiên từ trên người năm thái giám này mỗi người dâng lên một luồng khói đen, sau đó chiếu vào lồng ngực của hắn.

Tiêu Tử Phong kéo quần áo trước ngực ra, lộ ra cơ ngực tinh xảo, mà chính giữa ngực xuất hiện một ấn ký, một ấn ký năm đầu lâu vờn quanh.

“Đây là vật gì? Ta giết bọn hắn xong còn được trả hình xăm.”

Lý Minh Triết phổ cập khoa học, nói: "Ấn ký này tên là Ngũ Quỷ Chú Sát, là một loại âm độc nguyền rủa cực kỳ cao thâm, năm linh hồn người chết sẽ biến thành hung linh, người trúng chú sẽ bị ác mộng quấn quanh mỗi ngày, hút khí huyết của người trúng chú, hơn nữa còn có thể mang đến vận xui."

Bình thường trong lời nguyền đều sẽ là thân hữu ruồng bỏ, tinh thần tan rã, khí huyết tinh tẫn mà chết.

Mà phương pháp trừ bỏ nguyền rủa chỉ có một, đó chính là tích lũy lượng lớn công đức, san bằng nguyền rủa.

Hiện tại nguyền rủa này là do năm vị cường giả tứ giới liên hợp hạ xuống, sợ sẽ cần ất nhiều công đức.

Tiêu Tử Phong vừa nhìn đã biết gia hỏa này không có biện pháp nào tốt hơn, vì thế quay đầu hỏi Hạn Bạt: "Chỗ của ngươi có biện pháp nào tốt hơn không?"

người này phỏng chừng không có biện pháp nào tốt hơn, vì thế quay đầu hỏi Hạn Bạt: "Chỗ của ngươi có biện pháp nào tốt hơn không?"

Hạn Bạt lắc đầu nói: "Loại nguyền rủa này không có hiểu quả với ta, cho nên ta cũng không có biện pháp giúp người khác trừ bỏ nguyền rủa..."

Nói tới đây, Hạn Bạt lại nghĩ tới cái gì, sau đó nói tiếp: "Chỉ là, ta thật không ngờ thực lực ngươi cường đại như vậy, lại không ngăn cản được loại nguyền rủa này."

Tiêu Tử Phong xòe hai tay ra đáp: "Ta mạnh là bởi vì Thao Thiết trong cơ thể ta, không có Thao Thiết ta cũng chỉ là một võ phu bát giới bình thường mà thôi.”

Hạn Bạt không khỏi cười nói: "Năng lực biến tính cũng do Thao Thiết cấp.”

Tiêu Tử Phong: ...

Về phần những người khác, cũng gật đầu đồng ý.

Bọn hắn biết Tiêu Tử Phong là Phong ấn sứ hung thú, nhưng vấn đề nếu như ngươi chỉ là gà thì tại sao loại hung thú này lại phong ấn trong cơ thể ngươi?

Thao Thiết càng cường hãn, lại càng thể hiện thực lực của Phong ấn sứ không tầm thường.

Sau đó lại hỏi Lý Minh Triết: "Chuyện công đức này phải làm thế nào?”

Lý Minh Triết nói: "Đầu tiên cần tu luyện một chút Đạo Tông hoặc Pháp môn tích lũy công đức của Phật gia, sau đó tích lũy việc thiện và đạt được tín ngưỡng, là có thể tích lũy công đức, hoặc làm một số việc được trời cao thừa nhận, cũng có thể tích lũy rất nhiều công đức.

“Nhưng nếu như không làm tốt những bước này, việc thiện ngươi làm phải thật sự là việc thiện, không phải cố ý sắp đặt, còn có ngươi muốn giúp người làm việc thiện thì đối phương phải có tín ngưỡng của ngươi, loại này phải là hoàn toàn tự phát.

“Nhưng lòng người khó dò, chuyện lấy oán trả ơn cũng không ít, muốn làm điều này rất khó.

“Còn có một loại là công đức được thiên địa thừa nhận, cũng cực kỳ khó, bởi công đức được thiên địa thừ nhận đều là ngăn cản tai họa cực kỳ lớn, chỉ dựa vào sức một mình thì khó có thể hoàn thành.

“Cho nên dù là Phật gia, còn có Đạo Tông, thì rất ít người tu hành lựa chọn pháp môn tích lũy công đức.”

Tiêu Tử Phong nghe xong, lập tức đưa ánh mắt nhìn về phía những người khác.

Tất cả mọi người lực bất tòng tâm, đều lắc đầu.

Đám người Vương Thiết Sơn thuộc về Ma giáo, làm sao có thể biết thứ gọi là công đức này?

Hạn Bạt lại càng không có khả năng.

Về phần A Tề, mặc dù nói hắn ta là hoàng tử, nhưng vấn đề là hoàng tử cũng không cần thiết đi luyện môn pháp này.

Thích làm việc thiện khắp nơi, còn làm cho dân chúng tràn đầy tín ngưỡng đối với ngươi, nếu thật sự có hoàng tử làm như vậy, thì có lẽ hoàng đế đã nghĩ ngươi muốn người vào vị trí của hắn, lại tùy tiện tìm cớ, không lưu đầy thì cũng chém chết.

Cho nên hắn ta tự nhiên sẽ không luyện, nhưng Tiêu Tử Phong lại biết một người bằng hữu.

Tuệ Từ kia không phải hòa thượng sao? Mà theo y nói, chùa miếu nhà y có lai lịch rất lớn, nói không chừng sẽ có cách giải quyết.

Chương 107 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!