Dù sao cái đồ chơi xui xẻo này còn biết hút khí huyết của hắn, mặc dù hiện tại khí huyết của hắn rất đủ, nhưng về sau hắn còn phải dùng nó để đột phá, đây đều là do người có lòng tốt tích lũy giúp hắn, cho nên không thể lãng phí như vậy.
Vì thế hiện tại thời gian trở nên cấp bách.
“Trước tiên các ngươi ở lại nơi này một thời gian, ta phải đi một chuyến đến Thượng Minh tự tìm mượn một bộ công pháp luyện tập.”
“Mẹ kiếp, tiền bối, ngươi còn quen biết với Thượng Minh tự?”
Vương Thiết Sơn trực tiếp văng tục.
Thượng Minh Tự chính là chùa miếu mạnh nhất Phật gia trong lãnh thổ Đại Chu, trụ trì là cường giả trên Tam giới.
Đồng thời là một trong những tồn tại có thể để Chính Nhất Minh hạ lễ.
Trên giang hồ Đại Chu, có ba thế lực lớn tạo thành thế chân vạc.
Phân biệt là Đạo Tông, Chính Nhất Minh, Thượng Minh Tự.
Chính Nhất Minh là liên minh do nhiều thế lực giang hồ chính phái thành lập, nghe nói minh chủ cũng là một cường giả trên Tam Giới.
Mà bọn hắn cũng bị Chính Nhất Minh này nhận định là môn phái tà ác, được xưng là Ma giáo.
Bọn hắn cũng không thể chống lại ba thế lực lớn này, mặc dù nói là Ma giáo nhưng trong bọn hắn lại không có nhân vật nào ra tay thống nhất tất cả. Những cao thủ có tên có họ kia cũng không muốn tự hạ thân phận thống nhất bọn họ.
Hơn nữa môn phái như bọn họ cũng có thể xuất hiện cao thủ đặc biệt lợi hại, đã từng có chưởng môn của một số môn phái ma giáo mưu toan đột phá Tam Giới.
Nhưng đều đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, mà môn phái này cũng sẽ bị danh môn chính phái lấy lý do thỏa đáng, tàn sát tất cả.
Vì thế bên trong Ma giáo cũng hình thành một quy tắc ngầm, những môn phái Ma giáo như bọn họ, trừ phi có nhân vật tuyệt đối kinh tài tuyệt diễm xuất hiện thì không nên mưu toan đột phá Tam giới, coi như là cửu tử nhất sinh thử nghiệm cũng không được, Tứ giới là cực hạn của bọn họ.
Mặc dù Vương Thiết Sơn vừa mới bắt đầu có chút kinh ngạc, nhưng sau đó cũng chậm rãi thích nghi, dù sao vị tiền bối cường đại này như vậy, mặc dù lúc nói chuyện có chút khiêm tốn, nhưng người có thể quen biết hắn, nhất định đều là cao nhân.
Mọi người cũng không có dị nghị, quyết định sẽ chờ đợi ở Thi Sơn.
Một người hành động, tóm lại phải nhanh, hơn nữa sau đó tất cả mọi người quyết định đến Phong Cấm Chi Địa, nếu như không có người dẫn đầu thì bọn họ cũng cần tiếp tục.
Tiêu Tử Phong bắt đầu chạy với tốc độ cực nhanh, sau khi vòng qua một ngọn núi, xác định bọn họ không phát hiện được, mới khởi động phi công biến thành Mộc Chu Tước, tiếp tục bay đi.
Dù sao không thể trùng hợp quá nhiều, nếu trùng hợp quá nhiều, bọn họ cũng sẽ không cho rằng Kiếm Thần chỉ đơn giản có quen biết với hắn.
……
Vị chưởng môn Triệu Đại Lục của Hợp Hoan tông này đang mang theo mười mấy vị đệ tử.
Bao gồm Thiết Đản và Nhị Hổ gia nhập, cùng với đám đệ tử ban đầu như Vương Phú Quý.
Xuất phát từ rất sớm, tới tham gia tổng tuyển cử môn phái Chính Nhất Minh.
Trên đường đi, Nhị Hổ và Thiết Đản tình cờ gặp được vị lão đại phu mà trước đây bọn họ đã gặp ở Cự Bắc thành.
Sau khi biết được vị lão đại phu này muốn đi cùng bọn họ, Nhị Hổ cùng Thiết Đản lập tức vui vẻ dẫn đối phương đi cùng.
Dù sao có thể tha hương gặp cố tri, coi như là một chuyện may mắn.
Hơn nữa hiện tại bọn họ đã học được chút kinh nghiệm, lão nhân gia một mình đi trên đường cũng không an toàn, ít nhiều còn có thể chiếu cố lẫn nhau.
Triệu Đại Lực cũng không có ngăn cản, ngược lại còn rất vui mừng.
Vốn dĩ ông ta còn nghĩ Nhị Hổ và Thiết Đản đã lớn tuổi, lo lắng hai người sẽ không thể tu hành, nhưng không ngờ chỉ vỏn vẹn không tới nửa năm, bọn họ đã thành công bước vào cửu giới.
Phương diện tu hành cũng cực kỳ khắc khổ.
Mỗi lần nghĩ đến đây cũng có chút thương tiếc, đã một tuổi nhưng chỉ dùng nửa năm là thành công bước vào Cửu giới, nếu như hai người này còn trẻ thì con đường tu hành này sẽ dễ dàng hơn.
Hơn nữa bọn họ còn thích làm việc thiện, cũng làm cho ông ta yêu thích hai đồ đệ này.
Sở dĩ Nhị Hổ và Thiết Đản cố gắng tu hành như vậy.
Bởi vì bọn họ đã từng lăn lộn ở tầng dưới chót, biết một cơ hội như vậy khó có được, cho nên càng thêm quý trọng.
Mặc dù Hợp Hoan Tông nhìn không đáng tin cậy, nhưng thật sự dạy trò thật.
Hơn nữa những sư huynh kia cũng không kiêu ngạo, có hỏi tất đáp, cực kỳ chiếu cố bọn họ.
Chỉ mỗi khi nấu cơm, lại không quá khách khí đối với bọn họ,
Mà về phần những đệ tử bị lừa gạt vào, mặc dù vừa mới bắt đầu còn có chút tức giận bất mãn, nhưng sau khi ở đây một thời gian ngắn thì cũng không muốn đi nữa.
Dạy công phu thật, bầu không khí môn phái lại cực kỳ hài hòa, càng không phải vì tư chất kém hay xuất thân thấp mà khinh thường bọn họ.
Hoàn toàn đối xử bình đẳng.
Lão đại phu nhìn môn phái lại có bầu không khí như vậy, cho nên cũng không có gấp rút lên đường, mà nguyện ý đi cùng bọn họ.
Tổng minh Chính Nhất Minh.
Tổng liên minh của Chính Nhất Minh là một tòa thành, tên là "Thành Chính Nghĩa".
Trong thành này phần lớn đều là nhân sĩ võ lâm.
Chưởng môn Hợp Hoan tông Triệu Đại Lực cầm môn phái dán ở cửa đăng ký.
Ở cửa thành cũng có người đang xếp hàng chờ đăng ký như ông ta, nhưng cũng có người cưỡi ngựa cao to, trực tiếp nghênh ngang đi vào thành.
Đại Lôi có chút khó hiểu nói: "Tại sao bọn họ có thể trực tiếp đi vào? Con chúng ta phải xếp hàng ở đây.”
Lúc này, thông qua huấn luyện gần nửa năm, luyện ra Nhị Hổ một thân cơ bắp, gã lập tức giải thích cho Đại Lôi sư huynh: “ôn phái có lớn có nhỏ, đại môn phái nổi danh, có thể trực tiếp đi vào, loại môn phái nhỏ làm cho người ta không nhớ được như chúng ta thì phải đi đăng ký.”
Đại Lôi có chút thật thà gãi đầu: "Như vậy xem ra ta phải cố gắng tu hành, chờ sau này trở lại nơi này là có thể cưỡi ngựa đi vào, không cần đăng ký.”
Nhị Hổ nhìn sư huynh thật thà chất phác này, chỉ cười cười, nhưng không nói gì.
Muốn trở thành đại môn phái, cũng không dễ dàng.
Chương 108 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]