“Ngươi lặp lại lần nữa, môn phái các ngươi tên là gì?”
Đệ tử phụ trách đăng ký, nhịn không được kinh hãi nói.
“Hợp Hoan Tông!”
Triệu Đại Lực lần nữa lặp lại tên môn phái.
Đệ tử đăng ký sợ là chữ có âm giống nhau, tự mình hiểu sai rồi, vì thế lặp lại một lần nữa hỏi: "Hợp Hoan nào?"
“Chính là Hợp Hoan Tông mà ngươi hiểu.”
Đệ tử đăng ký nghe nói như thế, người có chút mơ hồ.
Động tác bứt râu của lão Lý ở bên cạnh cũng thoáng dừng lại.
Lúc đi chung với đám người này, ông cũng chưa hỏi qua tên môn phái của bọn họ, mà những người này cũng không chủ động nhắc tới.
Hiện tại nghe được cái tên này, ông cũng cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Thiết Đản ở một bên giải đáp nghi vấn cho ông: "Trước kia chúng ta không gọi cái tên này, là Phong ca sửa giúp chúng ta.”
Nghe đến đó, lão Lý cảm thấy bình thường hơn nhiều.
Lại nói, người đứng đắn ai sẽ đặt cái tên này? Hóa ra là Tiêu Tử Phong giúp đỡ.
Đệ tử phụ trách đăng ký lại hỏi tên môn phái trước kia của Triệu Đại Lực, sau khi xác định mới đăng ký thông qua cho bọn họ.
Mà lúc này có đệ tử dẫn bọn họ vào thành sắp xếp chỗ ở.
Vị đệ tử này người lần trước đến thông báo tham gia tuyển cử môn phái, A Lai.
A Lai thấy đám cơ bắp này, trong ánh mắt không hề che giấu sự ghét bỏ.
Mặc dù dọc theo đường đi gặp rất nhiều tiểu môn phái, nhưng môn phái này làm cho hắn ấn tượng sâu sắc nhất.
Nguyên nhân có hai.
Thứ nhất, là tên môn phái không đứng đắn của bọn họ.
Thứ hai, là bảng hiệu nghèo nàn của môn phái này.
Nhị Hổ coi như tinh thông nhân tình, lấy ra một chút bạc trong tay mình.
Nghĩ đợi lát nữa đối phương dẫn bọn họ đến chỗ ở, khi đối phương muốn đi, nhét cho người ta chút bạc.
Con người mà, ra ngoài vẫn phải chuẩn bị một chút quan hệ.
Dù sao gã cũng không trông cậy vào sư huynh chú ý tới chút chuyện này.
Loại chuyện này để cho chưởng môn tới cũng không thích hợp lắm.
A Lai dẫn bọn họ đến chỗ ở, một ngôi nhà tranh đất vàng không hợp với thành phồn hoa này.
Có thể tìm được một căn nhà như vậy trong một thành lớn, coi như đối phương cũng có bản lĩnh.
Nhị Hổ suy nghĩ một hồi, lại cầm nhiều một chút, sau đó đưa tiền bạc qua.
"Vị thiếu hiệp này, có thể hỗ trợ đổi một căn phòng khác hay không, dù sao chúng ta có hơn mười người, căn phòng này hơi nhỏ, sợ là ở không được."
A Lai nhìn thấy số tiền kia, gương mặt thối rốt cuộc cũng có chút thay đổi.
Chẳng qua sau khi cầm tiền, trong mắt ngoại trừ ghét bỏ thì cũng mang theo ngữ khí nghiền ngẫm, nói: "Tiểu môn tiểu phái phải ở loại địa phương này, như vậy đã không tệ rồi, còn muốn dùng chút tiền thối này làm bẩn phẩm cách cao thượng của tiểu gia ta, các ngươi cũng xứng.”
A Lai vừa nói lời này, vừa nhét tiền vào túi mình. Ddám người Vương Phú Quý nắm chặt nắm đấm, liền muốn một quyền đánh chết tên trước mặt này.
Thiết Đản ở một bên đè xuống nắm đấm của Vương Phú Quý.
Sau đó lắc lắc đầu.
A Lai nhìn những người này, bộ dáng giận mà không dám nói gì, cực kỳ khinh miệt nói: "Một đám nhát gan.”
Nói xong câu đó, hắn quay đầu muốn đi.
Mà lúc này, lão Lý lại xuất hiện ở phía sau hắn.
“Tiểu hữu, người tới là khách, nói như vậy sợ là không lễ phép lắm.”
A Lai vẫn khinh thường như cũ.
“Thế nào? Lão không phục à?
“Cho ngươi một cơ hội.”
A Lai giơ ngón trỏ lên, chỉ chỉ mặt mình.
Nhị Hổ đang cực kỳ lo lắng, muốn đi lên ngăn cản, dù sao lão Lý cũng là người bình thường, không quá hiểu chuyện giang hồ, nếu ông ấy thật sự tức giận lên đánh người tu luyện thì khẳng định đánh không trúng, nói không chừng còn bị đối phương mượn cơ hội giết chết…
Một người lấy lực nhục thân quét ngang hai tòa kiến trúc.
Bụi mù nổi lên bốn phía.
Lão Lý thu tay về, vô cùng không khách khí nói: "Cho ngươi mặt mũi đúng không? Ở trước mắt ta, ngươi nghĩ mình là ai?”
Đời này, ông chỉ giả bộ trước hai người.
Một người tên Tiêu Tử Phong.
Một là Thanh Sơn Kiếm Tiên.
Miệng Nhị Hổ như có thể nuốt một quả trứng vịt, gã còn cho rằng Tiêu Tử Phong đã bất phàm, còn có Kiếm Thần lưu truyền, nhưng không nghĩ tới lão Lý cũng dũng mãnh như thế.
Lúc trước trong thành thật sự là tàng long ngọa hổ.
Có người ở trong thành nháo sự, lập tức liền có một đám đệ tử tuần tra tiến đến, bao vây đám người lão Lý lại.
Lão Lý thấy có người vây quanh mình, cũng không trốn.
Khí thế Kiếm Tiên phát tiết ra, khí thế khủng bố này lập tức đưa tới rung chuyển cực kỳ lớn.
Ở giữa một tòa nhà xa hoa, một luồng sáng phóng lên cao.
Đến đây với tốc độ cực nhanh.
Người tới là một nam tử mặc tơ lụa.
Mà người này chính là minh chủ của Chính Nhất Minh, Trường Phong Thiên.
Đang lúc Nhị Hổ và Thiết Đản hoảng hốt, nghĩ xem nên lựa chọn như thế nào, thì Trường Phong Thiên lập tức mở miệng: "Thì ra là Quỷ Kiếm Tiên giá lâm, không thể nghênh đón từ xa được!"
Nghe nói như thế, mọi người trong Hợp Hoan đầu tiên là kinh ngạc nhìn lão Lý, sau đó lại nhìn về phía Thiết Đản và Nhị Hổ.
Đệ tử môn phái gia nhập sau, đều thầm nghĩ: Quan hệ của sư huynh thật đỉnh.
Các sư huynh và chưởng môn như Triệu Đại Lực và Vương Phú Quý thì nghĩ: Đồ đệ (sư đệ) có bối cảnh thật thâm hậu.
Nhị Hổ và Thiết Đản càng kinh ngạc hơn.
Tốt xấu gì bọn họ cũng đã bước vào tu hành, về một ít đồn đãi trên giang hồ, bọn họ cũng bắt đầu nghe nói, nhất là mấy chuyện gần đây xảy ra ở hoàng đô.
Thanh Sơn Kiếm Tiên đấu với Kiếm Thần.
Tiếp theo chính là Chu Tuế Phàm đại chiến Lý Mạc Cuồng, xác lập uy danh Quỷ Kiếm Tiên.
Những thứ này bọn họ cũng chỉ nghe nói chứ chưa từng thấy qua chân dung của Kiếm tiên nào, ngay cả bức họa cũng không có.
Đại Chu nhảy vọt trở thành quốc gia duy nhất trong chín quốc gia có được ba kiếm tiên, có thể nói là kiếm đạo hưng thịnh.
Kết quả hiện tại đồng hương của ta là Kiếm Tiên.
Lão Lý âm dương quái khí nói: "Nào dám chứ? Loại người như ta chỉ xứng ở phòng tranh, cũ kỹ, nào dám làm phiền Minh Chủ của Chính Nhất Minh, tới nghênh đón ta.”
Đối mặt với loại âm dương quái khí này, Trường Phong Thiên cũng không tức giận, chỉ bồi cười: "Đệ tử trong minh không hiểu chuyện, giao cho ta, ta sẽ xử lý tốt.
Sau đó có đệ tử kéo A Lai không biết sống chết đi xuống.
Lữ Thi Thắng ở một bên nhìn thấy một màn này, không khỏi lắc đầu: "Sư đệ nha, ta đã nói với ngươi nhiều lần như vậy, tại sao lại không chịu ghi nhớ?”
Chương 109 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]