Lão Lý khoát tay nói: "Đừng nói với ta những thứ vô dụng kia, ta tới nơi này chỉ vì muốn nói cho ngươi một chuyện, Tiêu Tử Phong là đồ đệ của ta.”
Trường Thiên Phong có chút kinh ngạc nói: "Đây là ý gì?"
“Chính Nhất Minh truy nã hắn.”
Nói đến đây, lão Lý không nói gì nữa.
Trường Phong Thiên hiểu, mà những người khác cũng hiểu.
Đệ tử Kiếm Tiên tuyệt đối không thể nào là người trong Ma giáo, mối thù giữa Tam Kiếm phái chỉ có thể xem là ân oán giang hồ.
Mà Trường Phong Thiên cũng phải cho ông ta mặt mũi.
Mà lúc này Nhị Hổ và Thiết Đản lại nghĩ đến một số chuyện khác.
Bọn họ từng ở Tam Kiếm Phái, gặp qua Tiêu Tử Phong sử dụng một loại kiếm pháp có thể làm cho người ta quỳ xuống.
Lúc ấy bọn họ cũng không để ý, cũng không hiểu chuyện tu hành, chỉ tưởng rằng là động tác đối phương tiếp kiếm mà thôi.
Sau đó, khi bọn họ nghe được sự tích Kiếm Thần, lại nghĩ ra một loại khả năng.
Tiêu Tử Phong có thể là truyền nhân của Kiếm Thần.
Mà hiện tại lão Lý nói Tiêu Tử Phong là đồ đệ của ông, đây chẳng phải là nói?
Lão Lý cũng ở Cự Bắc thành, lúc bọn họ đi, lão Lý còn chưa đi.
Hơn nữa cẩn thận ngẫm lại, đại quân áp sát, mà Kiếm Tiên cường đại như vậy cũng không thể chịu im lặng.
Nghĩ như vậy......
Họ phát hiện ra sự thật.
Trường Phương Thiên lúc này mời lão Lý: "Hay là ở lại ngồi một chút?”
Lão Lý cự tuyệt nói: "Không cần, ta còn có chuyện khác.”
Sau đó lão Lý nói với Nhị Hổ và Thiết Đản: "Sau này nếu gặp chuyện phiền toái gì, có thể báo danh hiệu của ta.”
Nhị Hổ cùng Thiết Đản điên cuồng gật đầu.
Lão Lý sở dĩ cho hai người này chỗ dựa, là bởi dọc theo đường đi thông qua quan sát biểu hiện của hai người, cảm giác không tệ.
Còn có lúc trước ở Cự Bắc thành, hai người này làm việc coi như là hữu tình hữu nghĩa, cũng không có quá phận.
Mặt khác, Tiêu Tử Phong cũng nguyện ý giúp hai người.
Sau khi nói xong những lời này, lão Lý cứ như vậy rời đi, mà ánh mắt những người khác nhìn Nhị Hổ cùng Thiết Đản đã không còn giống như trước.
Sau đó lập tức có người sắp xếp phòng khách xa hoa nhất cho đám người Hợp Hoan Tông.
Lại do minh chủ chuyên môn tiếp kiến.
Nhiều người thậm chí chạy theo Hợp Hoan Tông, thậm chí cố ý nịnh bợ.
Lão chưởng môn Triệu Đại Lực này khi nào gặp qua loại trận chiến như vậy?
Tuy nhiên ông rõ ràng đối phương muốn nịnh bợ cũng không phải mình, mà là nịnh bợ hai đồ đệ kia.
Hai đồ đệ này chính là phúc tinh của ông!
………
Ban đêm.
Nhị Hổ và Thiết Đản mỗi người một phòng, bây giờ, hai người lại ở chung một phòng.
Việc hôm nay mang đến cho bọn họ không ít trùng kích, hai người phải thương thảo với nhau một hồi.
Danh hiệu Kiếm Tiên cũng không phải tùy tiện dùng được, bọn họ không thể gây phiền toái cho lão Lý. Mà vào lúc này, Thiết Đản nói ra: "Hổ ca, ngươi nói chuyện lão Lý là Kiếm thần, tại sao phải che giấu?”
Nhị Hổ đặt ngón trỏ lên miệng hắn.
"Có vài lời đừng nói lung tung, cẩn thận cách tường có tai, đây là chuyện của cao nhân, làm như vậy khẳng định có lý do, chúng ta không nên nhiều chuyện tìm hiểu, người ta đã nguyện ý giúp đỡ, chúng ta chỉ cần cảm tạ, không nên lắm miệng, gây phiền toại cho bọn họ, hiểu không?”
Thiết Đản dùng sức gật đầu.
Mà ở bên ngoài phòng của bọn họ, có một bóng đen không bị người chú ý lặng lẽ rời đi.
Trường Phong Thiên cầm hai danh sách trong tay, bên trong có các thế lực lớn của Đại Chu, cùng với các vị cao thủ đỉnh cấp.
Trên một bảng xếp hạng, Kiếm Thần xếp hạng đầu tiên, trên một bảng xếp hạng khác, Kiếm Thần xếp cuối cùng.
Trên bảng xếp hạng cuối cùng của Kiếm Thần, Trường Phong Thiên gạch tên Lý Mạc Cuồng.
Ở phía sau tên Kiếm Thần viết lên tên Lý Mạc Cuồng, cùng một chữ Nghi.
………
Thượng Minh Tự.
Một thiếu niên áo đen, đi đến chùa miếu, tham quan tượng Phật khổng lồ.
Tiêu Tử Phong phỏng đoán ở trong lòng: Nghe nói ở Tuấn Châu xây cho Thần nữ một pho tượng điêu khắc khổng lồ, hắn còn chưa thấy qua.
Không biết so với tượng Phật trước mặt mình này, thì cái nào lớn hơn?
Một lão hòa thượng ăn mặc mộc mạc đang nhàn nhã quét đất.
Nhìn Tiêu Tử Phong ngây người nhìn tượng Phật, quan sát vị thí chủ này, ông cảm giác hắn cực kỳ hiền hòa, có duyên với Phật.
Đi tới trước mặt đối phương, đánh một tràng thiền ngữ, sau đó nói: "Thí chủ, nhìn thấy tượng Phật này là có cảm ngộ gì sao?”
Tiêu Tử Phong nhìn một hồi, người nói chuyện với mình, quần áo mộc mạc, còn vá lỗi, cầm chổi, tuổi rất lớn, đầy đủ yếu tố hết.
Hơn phân nửa là cao nhân, thế là bắt đầu mở ra hình thức nói hươu nói vượn.
Tiêu Tử Phong trả lời: "Ta đang suy nghĩ, mình đã từng gặp phải một vấn đề"Cứu đúng cùng cứu nhiều."
Lão hòa thượng vừa nghe lời này, hứng thú hỏi: "Cái gì là "Cứu đúng và cứu nhiều”.”
Tiêu Tử Phong kiên nhẫn nói: "Chính là ở trên hai con đường nhỏ trong núi, một con đường nhỏ là an toàn, một con đường nhỏ là nguy hiểm, vả lại có người treo bảng hiệu ghi rõ nguy hiểm.
“Mà lúc này có sáu đứa trẻ, một đứa nghe lời đi vào con đường nhỏ an toàn kia, năm đứa không nghe lời đi vào con đường nhỏ nguy hiểm, mà lúc này có một tảng đá lớn lăn xuống chỗ con đường nhỏ nguy hiểm, lúc này ta có cơ hội thay đổi hướng lăn xuống của tảng đá lớn, chính là dời nó sang một con đường nhỏ khác.
“Lúc này nên làm như thế nào?”
Lão hòa thượng nghe xong vấn đề này, suy nghĩ sâu xa, cuối cùng thì thào nói: "Ta thành đồ tể tạo sát nghiệt, cứu nhiều.”
Tiêu Tử Phong nghe nói như thế thì lắc đầu.
"Ta đã từng có ý tưởng này mà sau đó một câu hỏi khác nảy ra trong đầu ta, nếu đứa trẻ nhỏ chọn con đường an toàn là ta, vậy ta có sẵn sàng hy sinh không?
“Hay nói cách khác ta dựa vào cái gì quyết định vận mệnh của người khác, ta chỉ là một người qua đường, nguy hiểm cùng không nguy hiểm ngay từ đầu cũng đã định trước, cự thạch rơi xuống chính là mệnh.
“Dựa theo lời Phật gia, nhân kiếp trước, quả kiếp này, đây là lựa chọn của họ, cũng là hậu quả xấu mà họ kết ra.
“Tại sao họ lại làm sai, mà ta phải đổ hậu quả xấu này lên một đứa trẻ?
“Lấy ít cứu nhiều không tính là đại thiện, cứu ít tính là tiểu thiện.”
Lão hòa thượng nghe nói như thế, giống như hãm nhập vào đốn ngộ nào đó, sau đó biểu tình lại trở nên có chút si mê.
Tiêu Tử Phong nhìn bộ dáng này của đối phương, liền nghĩ thầm không lẽ lời của mình khiến ông ta tẩu hỏa nhập ma rồi?
“Tiêu thí chủ, ngươi ở chỗ này sao! Làm gì vậy?”
Lúc này, một hòa thượng trung niên xuất hiện, chính là Tuệ Từ.
Tiêu Tử Phong trả lời: "Ta đang thảo luận Phật pháp cùng vị đại sư này.”
Tuệ Từ nhìn đại sư mà Tiêu Tử Phong nhắc tới, sau đó ghé vào bên tai hắn, nói khẽ: "Vị lão giả này bởi vì tâm trí không bình thường, lại không có người chiếu cố, cho nên chủ trì giữ ông ấy ở chùa miếu quét rác, xem như cho ông một nơi cư trú, ngươi thảo luận Phật pháp với ông ấy làm gì?”
Tiêu Tử Phong: ...
Chương 110 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]