Nhưng làm sao con người có thể không có tà niệm?
Tà niệm không thể so với những thứ khác, càng đè ép đối phương sẽ càng cường đại.
Vì thế ông đem phân tà niệm ra, cùng trấn áp.
Tách nhân cách hỗn độn liên hệ giữa hai phần thiện ác.
Đồng thời, đại tu công đức, mưu toan mượn sức mạnh công đức xóa bỏ hoàn toàn tà tiệm.
Nhưng vấn đề là cho đến nay, ông thủy chung không có tu luyện đến trình độ này.
Mà bây giờ tà niệm tìm thấy nhân cách hỗn độn, một lần nữa dung nhập bản thân.
Ô nhiễm tâm Phật, mưu toan kéo họ vào địa ngục khổ hải.
Ông không ngờ bằng hữu của Tuệ Từ nói chuyện một phen lại mang đến trùng kích lớn cho nhân cách hỗn độn.
Cho dù sau khi ông trấn an, thì vẫn một lần nữa rơi vào trạng thái bất ổn.
Cuối cùng để cho tà niệm tìm thấy.
Viên Thông nhìn bàn tay mình, lẩm bẩm: "Ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục?"
Đang lúc ông chuẩn bị một chưởng vỗ trán mình.
Thì Thương Minh Tự vốn chìm trong đêm tối, đột nhiên sáng lên như ban ngày.
Tất cả mọi người đều bị kim quang ngập trời nuốt chửng, bao gồm Viên Thông.
Vừa rồi tà niệm còn nắm chặt thắng lợi trong tay lập tức tan rã, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chưa kịp phát ra.
Mà lúc này, trong Tàng Kinh Các.
Hai người Tuệ Năng và Tuệ Từ còn đang nhìn chăm chú vào phòng luyện công, thì đột nhiên ôm mắt mình lăn lộn trên mặt đất, kêu rên.
“A! Mắt ta...... A! Mắt ta......”
Mà những đệ tử vốn đã ngủ gật cũng nhanh chóng bật dậy.
“Trời sáng quá, sáng tới mức ta không mở mắt được.”
"Ta mới nằm xuống, sao trời lại sáng rồi?"
Cư dân dưới chân núi Thượng Minh Tự nhìn về phía chùa miếu sáng như một cái bóng đèn lớn.
Có thôn dân không khỏi suy đoán.
“Những cái đầu trọc kia phản xạ ánh trăng lại sáng như vậy sao?”
Lúc này, Tiêu Tử Phong cảm giác cực kỳ thoải mái, cả người được thiện ý bao bọc, vô cùng ấm áp.
Một hư ảnh nữ thần hư chậm rãi hiện ra sau lưng hắn.
Cuối cùng hoàn toàn thành hình, giống như thực thể bình thường, khuyết điểm duy nhất chính là khuôn mặt kia, mơ hồ không rõ, thấy không rõ ràng.
Mà cư dân dưới chân núi cũng nhìn Thượng Minh tự, ánh sáng khổng lồ kia biến thành một thần nữ khổng lồ phiêu phiêu dục tiên.
“Đây là Bồ Tát nào?”
“Không biết, chưa từng thấy qua.”
“Thượng Minh Tự có Bồ Tát hiển linh?”
“Có khả năng.”
Sau đó có thôn dân lập tức bắt đầu quỳ lạy.
Khó có được thần tiên hiển linh một lần, phải nhanh chóng quỳ xuống cầu xin phù hộ.
Lúc này, Tuệ Từ cùng Tuệ Năng dắt dìu nhau đứng dậy.
Tuệ Năng vẫn chưa thấy rõ cảnh tượng bên ngoài, nhưng nhịn không được liền nói: “Vật chói mắt kia, là công đức sao?”
Tuệ Từ lại không còn tự tin như trước, dù sao công đức lớn như vậy, y cũng khó mà nói rõ.
“Ta cũng không biết!”
Thần nữ hiển hóa cũng không kết thúc đơn giản như vậy.
Ngược lại, càng ngày càng nghiêm trọng.
Tại Cự Bắc thành, một đạo kiếm quang phóng lên trời.
Chiếu rọi cả tòa thành trì.
Nếu nói, Thần nữ đã cứu một Châu.
Vậy Kiếm Thần lại cứu vãn một quốc gia tránh khỏi chiến hỏa thất thủ.
Thanh Sơn kiếm tiên đang bế quan cũng cảm nhận được một cỗ kiếm ý không tả rõ.
Hắn không thể không ra cửa kiểm tra, nhìn một đường kim quang ở phương bắc kia.
Cảm thụ được phương hướng kiếm ý, đó là nơi Kiếm Thần xuất thế.
Đây là công đức kiếm đạo.
Tâm cảnh vốn bế tắc lại đột nhiên có một tia cảm ngộ, phá rồi lập, không phá không thể lập.
Sau đó lại xoay người trở về bế quan, lần sau hắn nhất định có thể để Kiếm Thần xuất kiếm.
Chu Tuế Phàm cũng có cảm ứng, kiếm linh tận sau trong trái tim đang không ngừng nổ vang, tiếng tim đập thật lớn, giống như máy đóng cọc ầm ầm rung động.
Triệu Tuyền Lạc nghe được tiếng, không nhịn được nhìn về phía sư phụ.
Chu Tuế Phàm lại nói: "Đừng nhìn ta, nhìn phương bắc, nhìn xem ngươi có thể lĩnh ngộ ra cái gì hay không?"
Triệu Tuyền Lạc có chút lo lắng nói: "Ngươi sẽ không chết chứ? Ta mới bái sư không bao lâu, nếu ngươi muốn chết, vậy người khác sẽ nói ta khắc sư phụ.”
Chu Tuế Phàm: ...
“Không, chỉ là trong lòng có cảm giác mà thôi.”
Triệu Tuyền Lạc như có điều suy nghĩ nói: "Thì ra" tâm có cảm "là ý này.”
Chu Tuế Phàm: ...
Đột nhiên muốn ném đồ đệ này đi.
Lão Lý cũng cảm thụ được kiếm ý khó tả nổi này.
Ông rơi vào trầm tư, sau đó lẩm bẩm nói: "Tê..., phương hướng này, loại động tĩnh này. Sẽ không phải là tiểu tử kia làm ra chứ?"
Càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, tiểu tử kia mặc dù là võ phu, nhưng năng lực lĩnh ngộ kiếm đạo không ai có thể vượt qua.
Gia hỏa này lại đốn ngộ?
Có khả năng làm ra động tĩnh lớn như vậy, hơn nữa bên trong không chỉ là kiếm ý mà còn có công đức kiếm đạo.
Nghĩ đến đây, lão Lý đột nhiên có chút lo lắng.
Tiểu tử này hình như sắp tròn 16 tuổi rồi, lúc còn ở độ tuổi này, ông đang làm gì? Hình như còn nghĩ làm sao để nổi danh?
Mà hiện tại tiểu tử này lại bắt đầu biết giấu nghề.
Hoàng cung.
Lý Minh Chiến cũng cảm thụ được công đức kiếm đạo khổng lồ này.
Không khỏi kiêng kỵ, nói: "Rốt cuộc Kiếm thần này có thân phận gì? Lại có thể dẫn tới dị tượng lớn như vậy.”
Tại Thượng Minh Tự.
Kim quang đột nhiên tăng vọt một vòng.
Ánh sáng vô cùng rực rỡ, tăng nhân trong chùa lại giống như người mù.
Chỉ có thể dò đường đi về phía trước.
Mà Viên Thông đại sư lại cảm thấy sảng khoái, loại cảm giác đắm chìm trong công đức này, thật sự là khó có thể nói nên lời.
Lúc này, ông cũng không quên để cho tăng nhân chùa miếu cảm thụ cỗ cơ duyên lớn lao này, ông nhanh chosnh truyền âm cho toàn bộ người trong chùa miếu: "Mọi người lập tức ngồi xếp bằng, tinh tế cảm ứng, đây là cơ duyên thiên đại, nhất định không thể lãng phí.”
So với người khác, ông tu luyện công pháp công đức, cho nên lượng lớn công đức này đối với ông càng có lý giải và cảm ngộ không phải tầm thường.
Tâm cảnh vốn khiếm khuyết mượn lượng lớn công đức tẩy rửa trở nên sáng sủa, gần như lành lặn không có tỳ vết.
Chương 113 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]